Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 12-03-2011, 08:31 PM   #1
Default [Xuyên Không] Nương tử kì cục, yêu nghiệt điện hạ tới gõ cửa - Mục Đan Phong

Nương tử kỳ cục, yêu nghiệt điện hạ tới gõ cửa





Tác giả: Mục Đan Phong


Tình trạng bản gốc: hoàn


Độ dài: hình như là 1065 hay 1066 á o_0 các tình yêu đã choáng chưa ><


Edit: bichan




Tình trạng edit: on going.


Thể loại: xuyên không, tiên –ma.


Văn án

Cái gì?! Người mỗi ngày kề cận nàng, ăn đậu hũ của nàng lại là nam giả nữ? Lại còn là một yêu nghiệt điện hạ! A a a! Nàng cùng hắn ngủ cũng ngủ cùng, sờ cũng đã sờ, qủa là một mất mát quá lớn! Cho rằng Tề Lạc Nhi nàng dễ bị khi dễ sao? Nàng nhất định phải phá hoại hoàng cung của hắn đến gà chó cũng không yên!
Nội dung truyện

Khi Tề Lạc Nhi (nữ chính) xuyên không tới thời đại cổ xưa, người đầu tiên nàng gặp là 1 tiểu tử 9 tuổi . Thấy tiểu tử khôi ngô tuấn tú, nàng không kiềm được, cứ ôm hôn lên má hắn nhưng đâu biết rằng tiểu tử đó thật ra là ma vương-Nguyệt Vô Thương-đang ở dạng hài đồng. (cứ trăm năm, ma vương lại bị biến dạng thành nhi đồng trong 1 ngày). Sau đó….*not spoil* ^^
Vào một ngày đẹp giời như hôm nay, khi Bi đang chăm chỉ quét dọn lại nhà cửa, bỗng thấy em này bị vứt ở một xó, mạng nhện giăng đầy, thiệt đáng thương ^^ Tình hình là các em khác đều đã được một số tình yêu nhận chăm chút hộ Bi, nên Bi quyết định lôi em này ra ánh sáng Vậy là nhà Bi có 3 em xuyên không, 3 em hiện đại nhá Các tình yêu cứ yên tâm là ra Tết được đọc truyện đều đều ^~^. Mà nếu tình yêu nào muốn chăm em này cùng Bi thì add nick Bi: bjn0kun0 hoặc gửi mail vào: bjn0kun0@yahoo.combjn0kun0@gmail.com ^^ Nhưng Bi nói trước em này cực kì khó chăm nhá >< Tình yêu nào có khả năng thì hẵng đăng kí nha ^^
Bộ này Bi định làm quà Tết cho các tình yêu, có lẽ sẽ post cùng vs bộ mà các tình yêu vote ở bảng bên kia vào ngày mùng 5 ^^ Bộ này Bi có làm gthiệu rùi, đã đặt gạch nhưng giờ xem lại cái gthiệu ấy spoil hết rùi á >< nên Bi khóa pass rùi, các tình yêu đừng thắc mắc nhé
Trong hôm nay sẽ post 1, 2 chương trước nhé ^^
____________________
Min: Min vừa xin phép ss được post tác phẩm này lên 2T nhà ta :X .khì khì ...tỷ ấy đồng ý rồi Min mừng như điên Mặc dù tác phẩm này là công ss dịch và đăng lên nhưng mà Min cũng bạo gan tặng tác phẩm này cho saccauvong >"< [ ss giúp Min nhiều lắm :X:X Moaz.... hun cái nà ], à cái hình là do Min tự ý edit lên ( cho bài đỡ trống đó mà ) hy vọng mọi người và mấy ss đừng giân Min tự tung tự tác >"<
Hy vọng bichan ss đừng giận Min vì tự ý tặng tác phẩm của ss cho người khác >"<
http://iri134.wordpress.com/
Nhân sinh như ảo mộng
Cả đời người bao giờ gặp được tri âm
Tình đến rồi đi như mộng
Mấy ai hiểu được lẽ đời
Có mất đi mới thấy quí giá


thay đổi nội dung bởi: min.bubble, 11-04-2011 lúc 09:09 PM.
min.bubble vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
74 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của min.bubble vì cảm thấy "rất là hay":
algella, aparis, †[M]ike†, badboyhp8x, baocong31080, boonoohomo, boss_duytu, btit, bunhe, chaunghe, chuotcon1898, deghet86py, dibeo12, duyvanduongtu, fabulous_8x, fiona_lovely, giottuyet294, hangxinh_ht91, heoconyeudauht, hikaru_summer_89, hoagio_hn, hoaivu12, hoatuongvy96, hoho_hoho, holy9duoi2000, humberger, huongquynh3693, huong_bmt, JangJiMi, Kelly.CúnYêu, khunglonghaman, kuloco, laudaikhongtontai, Lavender_Mina, leecoo, lk0230, lonconunin1910, Lonely Winter, Mamikon, maulucbinh, mayphieulang, Mèo Shunoo, mh_tmh, namlun2007, ngocyen91k16, ngoisaoxinh_th, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenhien1604, nguyenhoa2009, nhokmioakata, nhoxk4, njn k3, ntttrang1985, peủoi, phù thủy hậu đậu, pracell, rock-dragon, sa0pang, saccauvong, saomai330, tara truong, thiensubongtoi_21297, Tiana, tieufong, Tieusi, uatkimhuong_90, van_nguyen17, violetlover, vomaymay, vothuyduyenanh, vuduyen94, xoexoe, xxxholic_92, y0y_nh0x
Unread 12-03-2011, 08:38 PM   #2
Talking [ Xuyên Không ] Nương tử kì cục , yêu nghiệt điện hạ tới gõ cửa - Mục Đan Phong

Yêu nghiệt điện hạ chương 1


Edit: bichan

http://bin0kun0.wordpress.com/
Tiểu nam hài đáng yêu 1

“Báo huynh, báo đại nhân, van cầu ngươi đừng tới đây, thịt của ta không thể ăn được, ngươi chưa từng nghe nói thịt người rất chua sao…”

Tề Lạc Nhi run rẩy bước từng bước về phía sau, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút trắng bệch.

Một tay cầm một cành cây nhỏ, một tay nắm chặt con dao đa chức năng.

Căng thẳng nghiêng đầu nhìn con báo đốm trước mặt…Mắt to nhìn mắt nhỏ…

Nhưng đầu con báo này lại không hề nhỏ….

“Con mèo” từng bước đi tới chỗ thân cây nàng đang dựa vào.

Một đôi mắt ngọc bích phát ra tia hàn quang lạnh lẽo, nước miếng thèm thuồng từ khóe miệng chảy ra.

Tề Lạc Nhi hầu như khóc không ra nước mắt, ngực gần như không thể hô hấp may là đã ổn định trở lại.

Tề Lạc Nhi không có việc gì rất thích đi du lịch.

Trời sinh tính thích mạo hiểm, lại có một thân công phu.

Du lịch ở đây, nghe nói nơi đây có một sơn động quỷ bí được dân bản xứ xưng là quỷ động.

Bên trong chín khúc ngoặt mười tám khúc cong, động liền động, động bao động, động mê hồn như nhau, có người nói rất nhiều người thám hiểm bên trong đã mất tích, thất lạc không trở ra.

Nàng ngay lập tức bị hấp dẫn, tràn đầy mong muốn thám hiểm.

Chuẩn bị ba lô, vạch kế hoạch xong, liền chui ngay vào trong quỷ động.

Quỷ động này tựa như một mê cung lớn.

Tề Lạc Nhi ở bên trong đi tới đi lui, cảm thấy động này ngoại trừ những chỗ tối tăm, âm trầm cùng những khúc ngoặt, ngã ba lắt léo thì không phát hiện có điểm gì kì lạ.

Đang mất hứng định đi ra ngoài, cũng không ngờ đi nhanh quá, dưới chân trơn trượt, liền ngã mạnh một cái.

Khi mở mắt ra lần nữa, thì cảnh vật xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.

Sơn động đã biến mất không dấu vết, chỉ còn rừng rậm bao bọc xung quanh…..

Vốn điều này không thể làm cho nàng kinh hoảng, nàng dù sao cũng xuất thân từ bộ đội đặc chủng.

Thời gian huấn luyện, nàng cũng đi xuyên qua không biết bao nhiêu rừng rậm nguyên thủy dày đặc.

Lần ngoài ý muốn này đối với nàng mà nói, quả thực chỉ như một bữa ăn sáng.

Huống chi nàng biết rừng rậm này cũng không chân chính là rừng rậm nguyên thủy. Hơn nữa trong tay nàng có la bàn, không cần lo lắng không tìm thấy lối ra.

Nàng không mong đợi phải đi thẳng tắp cả ngày, càng không muốn ở lại trong khu rừng chết tiệt này!

Mà khu rừng này lớn đến nỗi dường như không có giới hạn.

Trên đỉnh đầu rừng rậm che trời, giương mắt nhìn chỉ thấy một mảnh màu xanh nhợt nhạt.

Căn bản không nhìn thấy một tia sáng mặt trời nào chiếu đến.

Vô số cây hoa hình thù kỳ quái nối liền với nhau, phủ trên cây cao với đủ loại dây leo.

Ngẩng đầu xem không thấy trời, cúi đầu nhìn chẳng thấy đất…

~Hết chương 1~


Haizz, các tình yêu, soái ca tầm c5 mới xuất hiện ><
_______________________________________________________

Yêu nghiệt điện hạ chương 2

Tiểu nam hài đáng yêu 2

Edit: bichan

http://bin0kun0.wordpress.com/
Ngẩng đầu xem không thấy trời, cúi đầu nhìn chẳng thấy đất…

Lại có vài phần như là hình dạng rừng rậm nguyên thủy.

May là mỗi khi đi du lịch thám hiểm, ba lô nàng mang theo luôn có những đồ dùng thiết yếu, bên trong cũng có không ít thức ăn và nước uống, may ra còn không đến mức chết khát chết đói.

Cơ bắp chân nàng cũng rất khỏe, nếu cứ đi một ngày một đêm như vậy, ít ra cũng đi được đến một trăm tám mươi dặm đường. [ bichan: o_0 trâu bò thiệt a ><]

Nhưng cái chính là đi mãi vẫn không nhìn thấy ven rừng rậm nguyên thủy này đâu.

Điều này làm cho nàng có chút hoảng hồn, hoài nghi nhìn la bàn chỉ đường đã hỏng trong tay, làm hại nàng nãy giờ đi lòng vòng trong khu rừng này…

Trong rừng rậm nguyên thủy loại dã thú gì cũng có.

Tề Lạc Nhi bước đi thật khép nép, cẩn thận, cũng may là không gặp bất cứ một dã thú ăn thịt lớn nào, nhưng chẳng vui mừng được bao lâu, bỗng nhiên vừa vặn huých phải một con báo! (_,_!)

Hầu như phản ứng theo bản năng, Tề Lạc Nhi tay chân cùng sử dụng, phi nhanh bò lên trên một cây đại thụ gần đó.

May mắn là ở trường từng học võ, giờ có một thân công phu, lại thấy con báo đã quay đầu về phía này..

Nàng lúc này mới nhớ báo có thể leo cây!

Cũng coi như nàng nhận ra thông minh, năng lực ứng biến cũng rất nhanh, lập tức xoay người leo lên các cành cây nhỏ.

Tề Lạc Nhi xinh xắn lanh lợi, trọng lượng nhẹ hơn con báo kia rất nhiều.

Nàng đứng ở trên các cành cây tương đối dài nhỏ, run rẩy lập cập.

Móng vuốt con báo vừa đặt lên trên, cành cây lập tức nghiêng ngả như vừa động đất cấp mười.

Những tiếng răng rắc phát ra, tạo thành âm hưởng như sắp gãy….

Lúc này một người một báo cách mặt đất rất cao.

Nếu như cành cây thực sự gãy, mặc dù mạnh mẽ như con báo, cũng sẽ ngã bị thương như nhau.

Con báo này định cư ở rừng rậm, đương nhiên cũng sẽ biết điều này.

Vì vậy nó không dám tiến thêm một bước, nhưng cũng không cam lòng buông tha miếng mồi ngon đã đến bên miệng.

Vậy là nó bèn nằm phục xuống tại đó, nhìn về phía Tề Lạc Nhi đang đứng.

Kể từ đó hình thành một cục diện bế tắc.

Tề Lạc Nhi đau đầu đến cực điểm.

Nàng mặc dù có một thân công phu, nhưng chỉ đấu qua với đối thủ là người, cho tới bây giờ chưa từng chống lại một dã thú.

Cũng không ngờ đối thủ lại là một con báo?

Huống chi con báo tốt xấu gì cũng là động vật được nhà nước bảo vệ?

Đánh chết nó, liệu có phải ngồi tù không…

Nàng đã đi một ngày đêm, từ lâu mệt mỏi suy nhược, lúc này tay chân càng như nhũn ra.

Chỉ cần một người không cẩn thận, sẽ ngã xuống đất đến chết……
~Hết chương 2~

_______________________________________________



Yêu nghiệt điện hạ tới gõ cửa chương 3

Edit: viochan

Tiểu nam hài đáng yêu 3

http://bin0kun0.wordpress.com/

Chỉ cần một người không cẩn thận, sẽ ngã xuống đất mà chết…



Mắt thấy mặt trời đang sắp lặn về hướng tây, nàng và…con báo ngồi nhìn nhau cũng đã được ba giờ đồng hồ.





Đầu con báo vẫn đang ngó nghiêng khắp nơi, không có lấy nửa điểm ý định rời đi.





“Báo lão huynh, ngươi với ta đừng dây dưa vô ích nữa được không? Trên người ta có mỗi mấy lạng thịt, ngươi ăn chẳng bõ dính răng. Trong thời gian lâu như vậy, nói không chừng ngươi đã có thể bắt được một con lợn rừng mà no nê rồi, đừng nên lãng phí thời gian quý giá của lão nhân gia ngươi vào ta làm gì…”





Tề Lạc Nhi bỗng nhiên phát hiện mình có tiềm chất của Đường Tăng, cư nhiên vừa mới quay sang… lải nhải lẩm bẩm với một con báo ——





Chẳng còn cách nào khác, nếu như nàng không nghĩ cách đánh lạc hướng chú ý, chỉ sợ sẽ ngủ mất tiêu luôn…





Thế mà con báo lại ngoảnh luôn mặt đi, chẳng thèm quan tâm đến lý lẽ của nàng.





“Xem ra chỉ còn cách liều mạng thôi!” Trong mắt Tề Lạc Nhi hiện lên ý muốn giết người.





Nếu không thuyết phục nổi con báo thì chỉ còn cách hy sinh nó thôi!





Chuyện ngồi tù tính sau. Trước mắt cứ phải bảo vệ cái mạng mình đã.





“Hô!” Một trận gió vù vù thổi tới, một đống thứ gì đó trắng trắng bỗng nhiên chẳng biết từ đâu rơi xuống!





Không biết trùng hợp thế nào, lại phục kích nện ngay lên người con báo đang nằm sấp!





Mà con báo thì do bất ngờ không kịp đề phòng, vừa vặn bị đè bẹp.





Một tiếng rống thảm thiết vang lên, kể cả cái thứ màu trắng gì đó đều lăn xuống vào phía dưới gốc cây!





Bang! Bang!





Dưới tán cây truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống đất cùng với một tiếng gào thét cuối cùng của con báo, rốt cục đã hoàn toàn không còn động tĩnh gì nữa.





Tất cả xảy ra quá nhanh, chờ đến khi Tề Lạc Nhi phản ứng lại được thì dưới tán cây đã chỉ còn bụi bay mù mịt…





Là vật gì đã giải vây cho nàng?





Tề Lạc Nhi nghi hoặc chớp chớp mắt, tụt dần xuống dưới đất để nhìn.





Bỗng nhiên sửng sốt ngây ngốc một lúc.





Dưới cây đại thụ, đầu con báo nằm im không nhúc nhích.





Mà ở bên cạnh người con báo, cư nhiên có một đứa bé nằm cuộn mình ở đó, không biết là còn sống hay đã chết.





Tim nàng “thình thich” đập mạnh, bất chấp tất cả, cuống quít trèo xuống khỏi cây.





Bất chấp đùi mỏi chân tê, nàng bước vội hai ba bước chạy đến bên cạnh đứa bé.





Lại gần mới nhìn rõ, cậu bé này nhìn qua cũng chỉ khoảng bốn năm tuổi.





Trên khuôn mặt nhỏ nhắn mặc dù đang dính đầy bụi, nhưng da thịt lại vô cùng mịn màng, ngọc tuyết khả ái.





Lông mi thật dài như cây quạt nhỏ phủ trên mí mắt, nhìn thật giống một cục bột đáng yêu, dĩ nhiên là một tiểu nam hài đẹp tới cực điểm!





Trong một cánh rừng rậm nguyên thủy sao lại xuất hiện đâu ra một tiểu nam hài thế này?

————————————————————————————





Bi: Đấy nhá, soái ca nhá, nhưng mà tiểu soái ca )))))))))))))))))))





Vio: oa oa, nghe Bi nói có soái ca Vio mới xông vào, ai ngờ mình bị lừa rồi a ~~~ Oa, soái ca của ta…

_____________________________________________





Yêu nghiệt điện hạ tới gõ cửa chương 4

Tiểu nam hài đáng yêu 4

Edit: Viochan


Trong khu rừng rậm nguyên thuỷ thế này sao lại xuất hiện một tiểu nam hài?

Hơn nữa lại còn là từ trên trời rơi xuống…

Nàng ngẩng đầu nhìn khắp bốn phía, bóng cây bao phủ tất cả, ngoại trừ vật trước mắt ra, nàng không phân biệt nổi đông tây gì nữa.

A, trang phục của đứa bé này kiểu gì vậy nhỉ?

Tiểu hài tử mặc một thân áo choàng màu trắng có thêu chìm những đường gợn sóng bằng vàng bên trên, mái tóc thật dài rối tung xoã xuống, nhìn thế nào cũng không giống như trang phục hiện đại…(Vio: a~ soái ca tóc dài là ta mê nhất đó :”>)

Chẳng lẽ nó đang đi đóng phim?

Nếu thế thì sao lại không thấy đạo diễn, camera, cũng chẳng có nhân viên công tác nào khác…

Vậy tiểu hài tử này từ đâu ra đây?

Tề Lạc Nhi thử kiểm tra hơi thở của nó, hoàn hảo, chỉ bị hôn mê, tính mệnh không đáng ngại.

“Này, cục bột, tỉnh lại, tỉnh lại đi.”

Tề Lạc Nhi vỗ vỗ mặt tiểu hài tử, lại tiện đường kiểm tra một chút cánh tay cánh chân nho nhỏ của nó. May quá, may quá, không bị thương gì…

Ơ, nếu là đang đóng phim, trên lưng nó chắc là phải có dấu vết của dây treo chứ.(Vio: ý nói nó đóng phim mấy cảnh bay bay phải có dây đeo quanh người)

Hài tử này trên người mịn màng như nước, nhưng cái gì cũng không có.

Nàng hơi nhíu lông mày suy nghĩ.

Hài tử này rốt cuộc từ đâu tới?

Thằng bé “Ưm” một tiếng nhưng vẫn không mở mắt.

Liệu có phải là bị ngã dẫn đến chấn thương sọ não rồi không?

Dù sao thì ngã xuống từ nơi cao như vậy không thể đùa được!

Tề Lạc Nhi càng ôm chặt tiểu hài tử vào lòng.

Bàn tay nhỏ bé sờ tới sờ lui trên đầu nó, nhìn xem nó có bị u lên cục nào không.

Oa, được chạm vào da trẻ con lúc nào cũng thật là thích.

Làn da trơn mềm mịn màng, làm cho người ta hận không thể cắn một ngụm.

Tề Lạc Nhi luôn luôn thích trẻ con, lại cực kì có duyên với chúng.

Lúc này mặc dù trong lòng đang có nghi ngờ về lai lịch của tiểu hài tử.

Nhưng nàng lại nhịn không được, cúi đầu hôn một cái lên mặt thằng bé.

Môi Tề Lạc Nhi vừa rời khỏi khuôn mặt của tiểu hài tử, lông mi vừa dài vừa cong của nó bỗng khẽ run lên.

Mở mắt.

Tề Lạc Nhi còn chưa kịp tránh ra thì đã thành đôi mắt to trừng đôi mắt nhỏ với tiểu hài tử mất rồi.

Tề Lạc Nhi hơi ngẩn ngơ.

Cũng không biết vì sao, nàng lại thấy trong mắt thằng bé một tia nhàn nhạt mang đậm ý cười.

Ý cười tuy rằng chợt lóe một chút rồi mất đi, nhưng không thể thoát khỏi con mắt tinh nhanh của Tề Lạc Nhi.

Hả —— tiểu hài tử này có mắt thần sao?
—————————————————————————————
Từ chương này Bi đổi “cô” thành “nàng” nhé, cổ đại mà ^^
___________________________________________________________
Yêu nghiệt điện hạ tới gõ cửa chương 5
Tiểu nam hài đáng yêu 5

Edit: Viochan


Tề Lạc Nhi thân thể hơi cứng đờ, xấu hổ cười cười: “Ngươi tỉnh rồi à? Anh bạn nhỏ?”

Hài tử kia thân thể khẽ động, miễn cưỡng xoa xoa thắt lưng, đứng lên.

Mắt to vụt sáng nhìn nàng, nhưng một câu cũng không nói.


Một hài tử đẹp thế này không phải là bị câm điếc đấy chứ?


Nếu vậy thì quá đáng tiếc!


Tề Lạc Nhi ánh mắt dịu dàng, bày ra một khuôn mặt tươi cười: “Anh bạn nhỏ? Ngươi là diễn viên sao? Vì sao lại ngã từ trên cao xuống thế?” .


Hài tử hơi nhíu mày, nhưng căn bản không trả lời câu hỏi của nàng.


Tự mình vỗ vỗ bụi bặm trên người, cái áo choàng của hắn cũng không biết là có gì đặc biệt mà hắn chỉ là vỗ nhẹ mấy cái như thế, mặt trên áo choàng liền sạch bong toàn bộ.


Ngăn nắp sạch sẽ như mới, nhìn cứ như vừa bước ra từ tiệm giặt là.


Nhìn cũng không thèm nhìn Tề Lạc Nhi, hài tử xoay người bước đi.


Tiểu tử kia thật là thối tha! Cư nhiên không thèm để ý đến ta!


“Tiểu tử kia, tốt xấu gì ta cũng đã cứu ngươi, ngươi thế này là thái độ gì hả?”(vio:ớ, ai cứu ai nhể)


Tề Lạc Nhi tuy rằng nghĩ hài tử này xuất hiện một cách cực kỳ quỷ dị, trong lòng có một chút phòng bị, nhưng dù thế nào cùng lắm chỉ là một tiểu hài tử hư đốn mà thôi,quỷ dị đến đâu thì cũng làm được gì mình?


Hơn nữa nàng cũng rất không cam lòng bị một tiểu hài tử khinh bỉ, hơi sửng sốt,lập tức đuổi theo.


“Đã cứu ta?” Tiểu hài tử kia bỗng nhiên dừng bước, cười mà không cười liếc mắt nhìn Tề Lạc Nhi.


Hắn lạnh lùng nói: “Ta là ân nhân cứu mạng của ngươi mới đúng chứ? Nếu như không phải ta chặt đầu con báo kia thì phỏng chừng ngươi sẽ biến thành thức ăn trong bụng con báo rồi.”


Thanh âm này thanh thúy đích thực là giọng trẻ con, như châu lạc ngọc bàn, rất dễ nghe.


Sao hắn biết?


Lẽ nào tiểu gia hỏa này ngã xuống trong nháy mắt ngay lúc đó nhìn qua đã nắm bắt được tình huống?


Tề Lạc Nhi nhíu mày, cười tủm tỉm sờ sờ đầu hắn: “Cục bột, hoá ra ngươi có thể nói được a, ta còn tưởng ngươi bị câm điếc nữa. Ngươi tên là gì, sao lại xuất hiện ở chỗ như thế này?”


Khoé môi phấn hồng của tiểu hài tử nhếch lên, đôi mắt híp lại, liếc mắt nhìn Tề Lạc Nhi: “Ngươi là ai? Ăn mặc như vậy không sợ người ta tưởng ngươi là yêu quái mà bắt đi sao?”


Tưởng là yêu quái bắt đi?


Tề Lạc Nhi khóe miệng co quắp cứng đờ.


Để tiện thám hiểm, trên người nàng đang mặc một chiếc áo T-shirt ngắn tay màu trắng.
~~~~~~~~~~~~Hết chương 5~~~~~~~~~~~~~

http://iri134.wordpress.com/
Nhân sinh như ảo mộng
Cả đời người bao giờ gặp được tri âm
Tình đến rồi đi như mộng
Mấy ai hiểu được lẽ đời
Có mất đi mới thấy quí giá


thay đổi nội dung bởi: min.bubble, 13-03-2011 lúc 04:26 PM.
min.bubble vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
94 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của min.bubble vì cảm thấy "rất là hay":
algella, aparis, armyworm, †[M]ike†, ¶»ßoπ—ßoπ«¶, badboyhp8x, baocong31080, beheoteen, besaubu, bexinh555, boobeo285, boonoohomo, Boss是妖魔, boss_duytu, btit, buddhism, bunhe, bunny2609, Công chúa Han Eun Kyung, chaunghe, cherryzn, chuotcon1898, cobala_aikachan, co_duoi_ga-08, crazycat8889, deghet86py, dibeo12, fabulous_8x, fiona_lovely, hanasakura, hangxinh_ht91, hoagio_hn, hoaivu12, hoatuongvy96, hoho_hoho, holy9duoi2000, humberger, huongquynh3693, jootun, Kelly.CúnYêu, khunglonghaman, kimthanh123456, kitty_cat1910, kuloco, Lavender_Mina, leecoo, lk0230, lonconunin1910, Lonely Winter, loselove9x, love_of_leaves_9x, lucky_star_167, Mamikon, maulucbinh, Mèo Shunoo, meoconsolo, mh_tmh, micachua, namlun2007, ngocthu1, ngocyen91k16, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenhoa2009, nhokmioakata, nhoxk4, njn k3, p0n=x, pe19dao, pekeomut.kute, phù thủy hậu đậu, pink.dress, raichan862, ruby_smile, Ruki like cookie, sa0pang, saccauvong, saphichan, T2_love, tara truong, thanhboit, thanhhao2801, tieufong, Tieusi, tuilagaucon, uatkimhuong_90, vandkh, van_nguyen17, violetlover, vomaymay, vothuyduyenanh, vuduyen94, xoexoe, xxxholic_92, yume_hanie
Unread 12-03-2011, 08:47 PM   #3
Default

Yêu nghiệt điện hạ [chương 6]

Tiểu nam hài đáng yêu 6

Edit: Viochan

http://bin0kun0.wordpress.com/


Như thế này rất phổ biến mà, đâu giống yêu quái? Người ăn mặc quái dị phải là là hắn chứ…
Trong lòng bỗng nhiên khẽ chấn động, nhìn một chút quang cảnh bốn phía xung quanh.
Nhìn nhìn lại tiểu nam hài mặc cổ trang trước mắt, một dự cảm không tốt lắm dâng lên ——
Nàng, nàng sẽ không phải là đã xuyên qua rồi đấy chứ? !
Nàng hít sâu một hơi, trấn tĩnh lại tinh thần.
Cố gắng bày ra một khuôn mặt tươi cười ôn nhu nhất, dễ thân thiện nhất: “Cục bột, ngươi có biết đây là đâu không?”
Tiểu hài tử kia lông mi run run, nhìn nàng một cái, hỏi lại một câu: “Ngươi không biết đây là đâu? Vậy sao ngươi lại ở nơi này?”
Tề Lạc Nhi hơi chớp chớp mắt, tiểu hài tử này thật không đơn giản nha, thật sự là quá cẩn thận mà.
Không biết là con cái nhà ai, chỉ sợ lai lịch chắc chắn không đơn giản!
Đầu nàng hơi ong ong.
Trước kia nàng có đọc một ít tiểu thuyết, người khác xuyên qua đều là xuyên qua nằm trên một chiếc giường lớn, hai bên trái phải mỗi bên có một tiểu nha hoàn hỏi han ân cần.
Sao nàng lại xui xẻo như vậy?
Bỗng dưng một thân một mình đi xuyên vào một nơi thâm sơn rừng già thế này chứ!
Suýt nữa bị báo ăn thịt thì không nói, lại còn đụng phải một tiểu hài tử kì lạ.
Nàng đã bôn ba trong khu rừng rậm nguyên thuỷ này một ngày một đêm, đến một cái lông người còn chả thấy.
Chính vậy nên hắn không thể là bị lạc đường từ mấy thôn xóm gần đây được.
Như vậy —— hắn rốt cuộc từ đâu tới?
Hắn tự chỗ cao như vậy ngã xuống, trên người cư nhiên đến nửa vết thương cũng không có, không —— không phải là yêu quái gì đấy chứ? !
Cũng không biết vì sao, Tề Lạc Nhi bỗng nhiên nhớ tới Hồng Hài Nhi trong “Tây du kí”.
Nàng không nhịn được lui ra phía sau một chút, tỉ mỉ quan sát đứa trẻ kia.
Tiểu hài tử có đôi mắt to sáng sủa, trắng trẻo mập mạp, không nhìn ra bất cứ một điểm khác thường nào.
Tề Lạc Nhi thầm cười khổ, mình đâu có mắt vàng luyện lửa như Tôn Ngộ Không.
Hài tử này nếu như quả thật là yêu tinh đi chăng nữa thì chỉ sợ mình cũng chẳng nhìn ra nổi.
Tiên hạ thủ vi cường, hậu hạ thủ tao ương[1]! Nàng trước hết nên “thuần phục” tiểu hài tử này đã!
Bắt gặp ánh mắt “bất lương” của Tề Lạc Nhi, tiểu hài tử theo bản năng cảm nhận được nguy cơ, lui về phía sau mấy bước.
Tề Lạc Nhi đương nhiên thấy được sự đề phòng trên khuôn mặt hắn, nở một nụ cười tươi rói.
Dịu dàng cất tiếng nói, nàng ngồi xổm xuống, vẫy vẫy tay với tiểu hài tử:”Cục bột, nào, lại đây với tỷ tỷ.”
Hết chương 6

__________________________________-



<H1>Yêu nghiệt điện hạ chương 7 – 10</H1><H3> Edit: Viochan</H3><H3>http://bin0kun0.wordpress.com/
</H3> Lần này thì các nàng không kêu ngắn nổi nữa nha ^^ làm liền mấy chương, Vi đau lưng quá T_T

<H2>Tiểu nam hài đáng yêu 7</H2>

Hài tử kia hơi nhíu nhíu mày, trong đôi mắt hiện lên một tia khinh bỉ.


Ánh mắt đó của nàng tựa như con sói mê hoặc con cừu nhỏ vậy, hài tử không chỉ không tiến lên chút nào mà trái lại còn lui về phía sau mấy bước.


Cảnh giác của một tiểu hài tử sao lại cao như vậy chứ!


Chẳng lẽ hắn là búp bê nhân sâm? Sợ ta ăn hắn chắc?


Tề Lạc Nhi tự nhận mình là một thiên tài tìm cách bắt đầu hơi lo lắng, cẩn thận quan sát hài tử kia.


Tay chân nhỏ nhắn mịn màng trắng trẻo, làm cho người ta hận không thể xông tới mà cắn một ngụm.


Nhưng trên đầu hắn không có đóa hoa nhân sâm, trên người cũng không mặc cái yếm đỏ thẫm nào…(Vi: tỷ ấy đang liên tưởng tới nhân sâm thành tinh í)


Chắc là không phải đâu nhỉ?


“Nào, mau nói cho tỷ tỷ biết, ngươi tên là gì?”


Tề Lạc Nhi vừa nói vừa di chuyển, bước lên vài bước.


Trong đôi mắt tiểu hài tử kia thoáng hiện lên một tia sáng nhạt, bỗng nhiên quay đầu bỏ chạy!


Quyết không thể để hắn cứ thế mà chạy được!


Đây là phản ứng đầu tiên của Tề Lạc Nhi!


Hầu như là theo bản năng, nàng mạnh mẽ nhào tới.


Hài tử kia động tác rất nhẹ nhàng linh hoạt, chạy cũng rất nhanh, nhưng hắn rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ chân ngắn mà thôi.


Hắn tuy rằng liều mạng né tránh, một mạch chạy trốn khỏi ma trảo của Tề Lạc Nhi nhưng vẫn bị người đẹp nàng bắt được, vồ xuống mặt đất!


Hắc, bắt cái được luôn!


Xem ra mình chẳng thua gì bộ đội đặc chủng hết.


Tề Lạc Nhi trong lòng có một chút đắc ý tiểu nhân.


Nàng xoay người hài tử kia lại, dù sao cũng sợ làm cho hắn bị thương, dùng tay khống chế nói: “Nói mau, ngươi rốt cuộc là ai? Ở đây rốt cuộc là nơi nào?”


“Oa!” Hài tử trong tay bỗng nhiên khóc lớn lên, tiếng khóc chấn động khu rừng, làm vô số chim sợ hãi bay tán loạn.


Tề Lạc Nhi lại càng hoảng sợ hơn.


Aizzz, hài tử này từ trước vẫn mang bộ dạng của một ông cụ non, sao, sao bây giờ lại khóc oa oa quay về thành trẻ con thế này?


Lẽ nào là mình không cẩn thận làm hắn bị đau?


Thấy hài tử này khóc, trong lòng Tề Lạc Nhi mơ hồ thở dài một hơi.


Đúng rồi, như thế này mới đúng là một đứa trẻ con chứ.


Hơn nữa nàng bắt thử mạch của hài tử này cũng không thấy có gì giống như yêu lực cả, chẳng khác gì một đứa trẻ bình thường.


Có thể thực sự là nàng đã quá đa nghi rồi.


Làm cho một tiểu hài tử đẹp như thế khóc thật sự là tội nặng nhất trên đời.


Nhìn hắn ‘ hu hu oa oa ’ rồi ngã nhào một cái, tim Tề Lạc Nhi hơi thắt lại.
<H3></H3><H3> </H3><H3>Hết chương 7</H3><H3>_______________________________________________</H3><H2> </H2><H2> </H2><H2>Tiểu nam hài đáng yêu 8</H2><H2> </H2>http://bin0kun0.wordpress.com/


Nàng nhanh chóng buông tay, sờ sờ đầu tiểu hài tử nói: “Được rồi, được rồi, ngoan, đừng khóc…”


“Ngươi khi dễ ta, oa oa, ngươi không phải là người tốt…”


Tiểu hài tử kia nước mắt không ngừng chảy, ngón tay chỉ vào nàng lên án hành vi phạm tội ngược đãi trẻ em của nàng.


Tề Lạc Nhi chỉ cảm thấy đầu bỗng đau dữ dội.


Nàng nghĩ tới nghĩ lui rồi rút ra một cái kẹo mút từ trong ba lô: “Ngoan, đừng khóc nữa, cho ngươi kẹo mút ăn này.”


Kẹo mút là cách tốt nhất để dỗ trẻ con, mười đứa thì chín đứa sẽ nín khóc mỉm cười.


Chẳng ngờ hài tử này căn bản không thèm ăn, nhìn cái kẹo mút trong tay nàng một cái liền nhắm mắt lại tiếp tục khóc: “Hu hu, ngươi là yêu quái, bắt nạt tiểu hài tử…”


Tề Lạc Nhi cắn răng một cái, bằng bất cứ giá nào!


Nàng đành móc từ trong ba lô ra thứ mà mình yêu nhất —— sôcôla Đức.


Tề Lạc Nhi phe phẩy thanh kẹo trước mắt tiểu hài tử: “Xem này, đây là cái gì? Sôcôla đó, ngươi nếm thử đi, rất mềm rất ngọt rất dẻo nha…”


Tề Lạc Nhi lôi hết mấy thứ trong quảng cáo trên TV ra dùng, chỉ mong tiểu tổ tông trước mắt nhanh nhanh đóng cái ‘ vòi nước ’ lại.


Nàng không chịu nổi nhất chính là thấy trẻ con khóc.


Huống chi một tiểu hài tử đẹp đến kỳ lạ như thế khóc, làm cho tim nàng cũng thấy đau, suýt nữa thì rơi lệ.


Nàng biết tiểu hài tử ở thời cổ đại nhất định không biết sôcôla có mùi vị như thế nào.


Bận rộn bóc vỏ, bẻ thành từng miếng nhỏ, nàng rất muốn nhét luôn vào trong mồm tiểu hài tử kia.


Tiểu hài tử mím chặt môi, lùi một bước về phía sau.


Hắn lại tiếp tục khóc thút thít: “Ngươi… Ngươi đưa ta cái vật gì đen đen vậy? Ngươi muốn hạ độc chết ta để ăn thịt, huhu, ta nghe mẫu thân nói, yêu quái chuyên thích ăn thịt trẻ con…”


Hả, lại thế nào nữa đây? !


Cho rằng nàng là Bạch cốt tinh chắc?


Thực sự là làm ơn mắc oán!


Tề Lạc Nhi mắt trợn trắng nhịn xuống cơn tức giận, nhét hết cả đống sôcôla vào mồm mình.


Tiểu hài tử xấu xa, đồ tốt như thế cho ngươi mà ngươi không ăn.


Có lộc ăn mà còn không biết hưởng, ta thật luyến tiếc cho ngươi a…


Tiểu hài tử kia thấy nàng ăn rất ngon cái thứ có hương vị cực kì ngọt ngào nọ, chu chu cái miệng nhỏ nhắn, khóc càng to hơn: “Nữ nhân xấu xa, có thứ tốt chỉ biết độc chiếm…”


囧! (Vi: từ để bộc lộ trạng thái “bó tay.com!”, không còn lời nào để nói nữa)


Tề Lạc Nhi chỉ cảm thấy đầu mình bỗng nhiên to thêm ra.(Vi: đầu to ra nghĩa là không hiểu nổi cái gì đang xảy ra)


Tiểu hài tử xấu xa, làm thế nào hắn cũng có thể nói được sao?
<H3></H3><H3> </H3><H3> Hết chương 8</H3><H3>_________________________________________
</H3>
<H2>Tiểu nam hài đáng yêu 9</H2><H2> </H2>http://bin0kun0.wordpress.com/


Hắn đâu phải là một tiểu nam hài, rõ ràng là một tiểu ma vương!


Tề Lạc Nhi phát khóc, trước mặt một tiểu hài nhi dễ thương như cục bột, nàng không còn cách nào khác đành phải kiềm lại tức giận.


Nàng tốt xấu cũng coi như một người bộ đội đặc chủng(Vi: tự sướng a), làm sao có thể chấp nhặt với một đứa trẻ con?


Bất đắc dĩ thở dài một hơi, Tề Lạc Nhi lại lấy ra một thanh sôcôla khác từ trong ba lô.


Aizzz, đây là thanh cuối cùng đó, nếu như nàng thực sự là đã xuyên qua thì sau này có thể sẽ không được nếm loại mỹ vị này nữa…


Tiếc quá đi mất! Nhìn nhìn lại “cục bột” đang khóc như mưa không ngừng, nàng đành phải dùng bất cứ giá nào vậy!


“Này nhé, đây chính là thanh cuối cùng rồi đó. Ngươi chỉ cần im miệng không khóc nữa thì nó sẽ là của ngươi.”


Tề Lạc Nhi vẫy qua vẫy lại thanh sôcôla trước mặt tiểu hài tử, ngữ khí cực kì có sức mê hoặc.


Tiểu hài tử kia bỗng nhiên thu lại nước mắt, cánh tay nhỏ bé lập tức vươn ra: “Được, ta không khóc nữa, mau đưa cho ta!”


Tề Lạc Nhi đại não trong nháy mắt hoạt động.


Gì chứ, tiểu hài tử thay đổi sắc mặt thật quá nhanh mà? !


Bỉ tháng sáu thiên hoàn tháng sáu thiên!(Vi: Vi ko hiểu câu này a >”<)


Có điều, tiểu hài tử đáng chết này cuối cùng cũng dừng lại tiếng khóc khó chịu làm nàng đau đầu.


Làm nàng thở dài một hơi nhẹ nhõm.


Nàng giơ thanh sôcôla lên, nghiêm nghị nói: “Nam tử hán đại trượng phu máu chảy không đổ lệ, ngươi xem ngươi đi, hơi tí là khóc, chẳng giống một tiểu nam tử hán gì cả.”


Tiểu hài tử cúi đầu, lông mi thật dài phủ lên tầm mắt, giống như tự kiểm điểm một hồi.


Rồi lại lập tức dậm dậm chân, giơ lên bàn tay nhỏ bé căm giận lên án: “Là ngươi xem thường ta còn bé nên bắt nạt ta…”


Tề Lạc Nhi toát mồ hôi lạnh.


Hừ một tiếng, nhân tiện gõ một cái lên đầu tiểu hài tử: “Cục bột, may mà ngươi còn nhỏ chưa biết điều nên ta không chấp nhặt, bằng không, hèm, hèm!”


Tiểu hài tử hơi cong cái miệng nhỏ nhắn: “Bằng không thế nào? Nếu như ta là người lớn rồi thì ngươi làm sao khi dễ ta như thế nữa?”


Tề Lạc Nhi liếc mắt nhìn hắn, lạnh lùng đáp lại: “Nếu như ngươi là người lớn mà dám xấu tính, bất kính với ta như thế thì ta sẽ đánh cho ngươi răng rơi đầy đất…”


Hài tử này nếu như là một người trưởng thành thì nàng đã sớm vạn phần phòng bị với hắn rồi!


Hài tử kìa hì hì nở nụ cười.


Trong đôi mắt đẹp hiện lên chút vẻ bỡn cợt: “Nếu như ta là người trưởng thành, ngươi sẽ đánh không lại ta đâu…”


Tề Lạc Nhi tưởng rằng tiểu hài tử không phục nên mạnh mồm nói vậy, cũng không chấp nhặt với hắn.
<H3></H3><H3> </H3><H3>Hết chương 9</H3><H3>__________________________________</H3><H3> </H3>
<H2>Tiểu nam hài đáng yêu 10</H2><H2>http://bin0kun0.wordpress.com/
</H2>


Tề Lạc Nhi cười cười: “Xì, xì, chờ tiểu gia hỏa ngươi trưởng thành thì ta cũng đã già rồi, tự nhiên đánh không lại ngươi. Ngươi không biết xấu hổ khi dễ một người già như ta sao? Được rồi, cục bột, cuối cùng ngươi có muốn ăn sôcôla hay không đây?”


Qua một trận ầm ĩ như thế, hai người một lớn một nhỏ cuối cùng cũng đứng lên.


Biết hài tử này cùng lắm cũng chỉ là một hài tử bình thường, không phải là yêu quái gì hết, Tề Lạc Nhi yên lòng.


Tiểu hài tử vươn tay một đường đoạt luôn lấy thanh sôcôla.


Nhìn kỹ bao bì, ánh mắt trong sáng hiện lên một vẻ vô cùng kinh ngạc hiếu kỳ.


Hắn vươn đầu lưỡi phấn hồng ra thử liếm một chút.


Oa, hương vị này hắn chưa từng nếm qua bao giờ.


Ngon quá!


Bẻ thanh sôcôla ra thành từng khối nhỏ.


Cho vào trong miệng, ăn một cách thập phần thích ý.


Cũng không biết vì sao, Tề Lạc Nhi cứ cảm giác hài tử này có lúc hành vi thực sự không giống một hài tử.


Nhìn cảnh hắn đang ăn bây giờ, quả thực giống như một tiểu lưu manh cà lơ phất phơ…(Vi: đại ca giang hồ “cục bột”? Oa, oai quá)


Lúc này mặt trời đã sắp khuất sau núi, trời đang tối dần.


Tề Lạc Nhi đi trọn một ngày đêm, từ lâu đã mệt mỏi không trụ nổi nữa.


Xa xa phía trước đen kịt, hình như có một vách núi.


Nàng lôi theo hài tử kia chạy qua xem thử.


Vách núi này thẳng từ trên xuống dưới, dốc dựng đứng. Trong bóng đêm, căn bản không nhìn thấy được cảnh trí phía trên.


Trong đêm tối cũng không tìm được chỗ để leo lên.


Trong lòng nàng ủ rũ, không thể làm gì khác hơn là trước tiên kiếm một ít củi một đống lửa đã.


Tề Lạc Nhi lấy từ trong ba lô ra một cái lều cá nhân, thuần thục dựng bên cạnh đống lửa.


Lại móc ra một lọ thuốc chống côn trùng, xịt một vòng xung quanh…


Ngay tại đáy vách núi này nàng đã dựng lên một nơi cắm trại đơn giản.


Tiểu hài tử ngồi một bên cứ như đang xem nàng làm ảo thuật, biến ra rất nhiều thứ gì đo cổ cổ quái quái.


Động tác nhẹ nhàng nhanh nhẹn, hiển nhiên là đã từng được huấn luyện chuyên nghiệp.


Hắn không khỏi nhìn chằm chằm không dời mắt, thật đúng là một nữ tử rất kì lạ…


Tề Lạc Nhi vừa quay đầu lại liền thấy tiểu hài tử đang suy nghĩ nhìn chằm chằm vào ba lô của nàng.


Nàng cười cười, vỗ vỗ cái ba lô: “Đây chính là đồ mà ta chuẩn bị khi ra ngoài, ngươi chỉ cần ngồi yên đó mà nhìn, tỷ tỷ sẽ cho ngươi ăn những thứ cực kì mới mẻ.”


Lục lọi trong đó một hồi, nàng lấy ra một cái chân giò hun khói: “Tiểu tử kia, đói bụng rồi chứ, nếm thử cái này đi.”
<H3> Hết chương 10</H3>
http://iri134.wordpress.com/
Nhân sinh như ảo mộng
Cả đời người bao giờ gặp được tri âm
Tình đến rồi đi như mộng
Mấy ai hiểu được lẽ đời
Có mất đi mới thấy quí giá


thay đổi nội dung bởi: min.bubble, 13-03-2011 lúc 04:27 PM.
min.bubble vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
93 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của min.bubble vì cảm thấy "rất là hay":
algella, aparis, armyworm, †[M]ike†, ¶»ßoπ—ßoπ«¶, badboyhp8x, beheoteen, besaubu, bexinh555, bitbeo, boobeo285, boonoohomo, Boss是妖魔, boss_duytu, btit, bubu_1701, buddhism, bunhe, chaunghe, cherryzn, chuotcon1898, cobala_aikachan, co_duoi_ga-08, crazycat8889, deghet86py, dibeo12, duoibo78, fabulous_8x, fiona_lovely, hanasakura, hoagio_hn, hoaivu12, hoatuongvy96, hoho_hoho, humberger, huongquynh3693, IvIrsLee, JangJiMi, jootun, Kelly.CúnYêu, khunglonghaman, kimthanh123456, kitty_cat1910, kuloco, Lavender_Mina, leecoo, lk0230, lonconunin1910, Lonely Winter, love_of_leaves_9x, lucky_star_167, Mamikon, maulucbinh, mayphieulang, mecung_kk, meoconsolo, mh_tmh, micachua, namlun2007, ngocthu1, ngocyen91k16, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenhien1604, nhokmioakata, nhoxk4, njn k3, pe19dao, phù thủy hậu đậu, pink.dress, pracell, ruby_smile, Ruki like cookie, sa0pang, saccauvong, saphichan, T2_love, Tam_Nguyet_Bang, tara truong, thanhboit, thanhhao2801, tieufong, Tieusi, tieu_tiennu, uatkimhuong_90, vandkh, van_nguyen17, vomaymay, vothuyduyenanh, vuduyen94, xoexoe, xxxholic_92, yostuba, yume_hanie
Unread 12-03-2011, 08:50 PM   #4
Default

Yêu nghiệt điện hạ [Chương 11~13]


Đôi lời trước khi đọc truyện:
- Thứ nhất: sr các t/y, nv nữ 9 của chúng ta tên là Tề Bảo Nhi mới đúng, tên Tề Lạc Nhi là tên sau này. Do Bi đọc qua nên nhầm, lại lười ko soát lại, Bi sẽ sửa lại ngay >”< [dạo này toàn nhầm tên nv nữ]
- Thứ hai: vì tr này có quá nhiều chương, mà mỗi chương lại ngắn nên tiện cho việc đọc tr của mọi ng`, Bi & Vi đã qđịnh từ chương 21 trở đi sẽ post 10c/lần ^^ [Tha hồ đọc, ko chê ngắn nữa nhé]
- Thứ ba: Tks ss whiteearring nào *ôm ôm* *hun hun* 3c này là do ss đấy dịch đó :”>
===========================================================

Chương 11 ~ Chương 13

Dịch: ss whiteearring

http://bin0kun0.wordpress.com/

Chương 11: Cách ăn chân giò hun khói

Tên tiểu tử đó cũng không khách khí, nhận ngay lấy khúc chân giò hun khói ở trong tay.

Sau một lúc đánh giá, liền cắn một miếng to.

Dai dai, vị có chút gì đó không thích hợp…

Tề Bảo Nhi từng giọt nước diễm lệ囧rơi xuống囧

Nhịn không được bật cười, tay đoạt lấy cái chân giò hun khói

Tiện đường gõ cho tên tiểu hài tử một cái: “Đồ ngốc, lớp vỏ bao bên ngoài không ăn được đâu.”

Nàng xé bỏ lớp vỏ ngoài rồi nói: “Nè, thử lại xem.”

Tiểu tử đó nhận lấy rồi nếm thử, mùi vị quả thật không giống lúc đầu a…

“Cục bột, nói cho tỷ tỷ, sao ngươi lại xuất hiện ở đây? Thật ra đây là nơi nào?”

Tề Bảo Nhi cũng xem như đã quen tiểu tử này, lại bắt đầu nói chuyện.

Dù sao cũng phải biết rốt cuộc mình bị vứt tới nơi nào chứ?

Trong lòng vẫn còn ôm hy vọng mỏng manh, có lẽ bản thân không hề xuyên qua.

Chỉ là cái sơn động thám hiểm đó có liên thông với khu rừng rậm nguyên thủy này thôi…

Tên nhóc đó nhìn nàng một cái: “Vậy vì sao ngươi lại xuất hiện ở chỗ này?

囧,tên nhóc này thật đúng là phúc hắc một cách bất thường

Nàng đã hi sinh bao nhiêu là đồ ăn ngon cho hắn, vậy mà vẫn không dụ được tên tiểu bạch nhãn lang [1] này.

Nói chuyện nửa điểm cũng không chịu thua.

Nếu nàng không nói lai lịch của mình, tên tiểu tử này cũng sẽ không nói.

Nhưng nàng không chút hứng thú với lai lịch của tên tiểu tử này.

Nàng chỉ muốn biết rốt cuộc mình có thật là đã xuyên qua không…

Nghĩ đi nghĩ lại, quyết định là vẫn không nên nói thật.

Nếu không, lại còn phải giải thích rườm rà cả một đống cái gì là xuyên không với tên tiểu tử này nữa.

Nghĩ tới mánh khóe hay dùng của nữ chủ xuyên không trong tiểu thuyết, nàng quyết định tiếp tục vận dụng: “Tỷ tỷ không cẩn thận đụng trúng đầu, những việc trước đây đều quên hêt rồi.”

“Ngươi đó, tỷ tỷ cho ngươi ăn bao nhiêu là đồ ngon, trong khu rừng rậm nguyên thủy này, nếu không có ta thì cục bột ngươi sớm đã bị dã thú ăn mất rồi.” Đây là thủ đoạn đe dọa.

“Nhìn xem tỷ tỷ đối với ngươi tốt như vậy, ngươi không nói lai lịch cũng không sao, nói cho tỷ tỷ biết đây là nơi nào, hoặc là ai đang cầm quyền…” lại chuyển qua giọng điệu dụ dỗ rồi.

Tên hài tử nghiêng đầu nhìn nàng, chớp chớp mắt, rõ ràng một chút cũng không tin những lời nàng nói.

Nhưng vẫn cười cười, rộng lượng nói: “Được thôi, ta không ăn không của ngươi đâu. Xem ra ngươi cũng không phải là người xấu, vậy thì ta nói cho ngươi biết, nơi này là Vân Vũ Sơn, thuộc lãnh thổ Đường quốc, quốc vương hiện tại họ Lý…”
[1]: bạch nhãn lang: chỉ ng` vô ơn, tàn độc

Chương 12: Cái gì tiểu cô nương, đại cô nương chứ?
http://bin0kun0.wordpress.com/

Vân Vũ Sơn?

Đường quốc?

Tề Bảo Nhi so vai. Chết rồi! chết rồi, quả thật là nàng đã xuyên qua rồi!

Đường quốc, quốc vương họ Lý?

Không phải là nàng xuyên qua tới triều đại nhà Đường chứ?

Vẫn còn tốt, không sao, không sao, không phải là ở triều đại khác là được!

Môn lịch sử của Tề Bảo Nhi cũng không tệ, nàng có thể dựa vào kiến thức lịch sử phong phú của nàng làm nhà tiên tri rồi.

Ê, trước tiên phải hỏi xem hoàng đế đương nhiệm là ai, chỉ mong đang là giai đoạn Đường Thái Tông làm nhiếp chính.

“Đường Quốc? Là Đường Triều à? Cục bột, vậy ngươi có biết niên hiệu của hoàng đế hiện tại không?

Tiểu hài tử nhìn nàng một cái: “Là Đường Quốc, niên hiệu hiện tại là Khai Bình, hoàng đế là Đường Duệ Đế…”

Tề Bảo Nhi ngẩn người!

Không đúng, không đúng, hoàn toàn không đúng!

Trong đầu rà xoát qua một lần dữ liệu của hoàng đế Đường triều, không có cái nào khớp với niên hiệu đó.

Còn nữa, hoàng đế Đường triều đều tên là “Tông”, không phải “Đế”.

Nói như vậy là nàng xuyên tới một triều đại khác rồi!

Tiểu hài tử nhìn mặt Tề Bảo Nhi chuyển biến lúc xanh lúc trắng thay đổi chỉ trong nháy mắt, cuối cùng là biểu tình như bị sét đánh trúng.

Trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, cười hòa hảo: “Tiểu cô nương, ngươi làm sao vậy? Vẻ mặt của ngươi sao lại như gặp phải quỷ vậy?”

Ba tiếng “tiểu cô nương” này làm toàn thân Tề Bảo Nhi nổi da gà.

Nàng trừng mắt nhìn tên tiểu tử không lớn không nhỏ này: “Tiểu tử thối, cái gì mà tiểu cô nương, đại cô nương hả? Ngươi phải gọi ta là tỷ tỷ!”

Trong mắt tiểu tử lóe lên một tia sáng nhạt.

Mặt nhăn lại: “Hừ, ta không gọi.”

Cái miệng nhỏ của hắn dẩu ra, khuôn mặt ửng đỏ, hàng mi dài nhẹ chớp.

Ngũ quan xinh đẹp như ngọc trạm trổ, tuy lúc này có chút hục hặc vùng vằng, nhưng dáng dấp nhỏ nhắn xinh xắn dễ thương này thật không nói nên lời.

Hắn ngồi bên cạnh Tề Bảo Nhi.

Nàng nhịn không được, cúi đầu moazz lên mặt hắn 1 cái (ss whiteearring: chỉ có từ muah này là hợp nhất ^^ Bi: em nghĩ là moazz ) : “Ngoan, gọi tiếng tỷ tỷ cho ta nghe đi.” (ss whiteearring: kon nít cũng kg tha ^^)

Cơ thể tiểu hài tử hơi cứng lại, rụt lại về phía sau.

Đôi mắt nhìn nàng lên án: “Ngươi…ngươi…”

Dáng vẻ như tiểu bạch thỏ bị con sói chiếm mất tiện nghi, cực kỳ vô tội.

Biểu tình như vậy, thật khiến người khác càng muốn bắt nạt thêm nữa!

Tề Bảo Nhi cố ý nghiêm mặt nói: “Ta lớn hơn ngươi, đúng ra ngươi phải gọi ta là tỷ tỷ, nếu còn không gọi tỷ tỷ, ta…”

Chương 13: Cục bột xém chút nữa thành bánh bao thịt
http://bin0kun0.wordpress.com/

Nàng đảo mắt, nhìn xung quanh đã bắt đầu tối đen.

Bắt đầu hù dọa hắn: “Nếu ngươi còn không gọi tỷ tỷ, ta sẽ bỏ ngươi một mình ở lại đây, mặc kệ ngươi lun.”

Nơi rừng sâu này loại dã thú nào cũng có. Cọp, báo, sói, gấu, con nào cũng có thể lấy mạng của ngươi …”

“….”

“Da thịt ngươi mềm mại như vậy, vừa hay có thể làm món khai vị cho chúng…”

“…..”

Như tạo thêm thanh thế cho câu nói của nàng, đột nhiên từ xa vọng đến một tiềng gầm, dọa Tề Bảo Nhi đến rung cầm cập.

Cái đó — chẳng lẽ khu rừng này có hổ thật sao?

Tuy nàng là biệt chủng binh, nhưng cũng không phải là Võ Tòng, tay không tấc sắt làm sao có thể đấu lại cọp chứ?

Trong mắt tên tiểu tử lóe lên một tia châm biếm, thân thể nhỏ nhắn đột nhiên nhào vào lòng Tề Bảo Nhi.

Giọng nói run run: “Cọp… cọp..”

Tuy bản thân nàng cũng sợ chết đi được, nhưng không thể lộ vẻ yếu đuối trước mặt tiểu hài tử này được.

Nhanh chóng vỗ vỗ lưng hắn trấn an: “Ngoan, đừng sợ, có tỷ tỷ ở đây, cọp sẽ không dám đến gần đâu.”

Bản thân tim nàng cũng đập thình thình, tự nhiên không nhận ra nét mặt của tên tiểu tử đang giấu trong lòng nàng, khóe môi khẽ nhếch lên, cười tươi như hồ ly trộm được thịt ăn vậy. [Bi: ăn đậu hũ rùi nha ^^]

Tề Bảo Nhi khơi cho lửa cháy lên, động vật hoang dã đều sợ lửa đúng không?

Chỉ mong những loài động vật lớn ăn thịt sẽ không dám lại…

“Cục bột, ngươi nhỏ như vậy sao lại chạy đến khu rừng rậm này vậy?”

Đêm dài đằng đẵng, Tề Bảo Nhi lại không dám ngủ, không thể làm gì khác hơn là nói chuyện phiếm với tên tiểu tử

Tên tiểu hài nhìn nàng, miệng nhỏ khẽ nhếch lên: “Ta ở một thôn trang gần đây, vốn đang đi chơi bên vách núi, nhưng trượt chân rớt xuống đây.”

Tề Bảo Nhi mở to hai mắt.

Tên tiểu hài tử này là từ nơi cao như vậy mà rớt xuống?

Oa, tên hài tử này đúng là may mắn!

May là có đầu con báo làm đệm lót, không thì cục bột béo mập mềm mại như hắn đã biến thành cái bánh thịt rồi…

Ân, xem ra để ra khỏi nơi rừng rậm dày đặc sương mù này, chỉ có cách là từ nơi này trèo lên là nhanh nhất…

Nàng âm thầm tính toán.

Trong ba lô của nàng có trang bị leo núi, có thể dùng nó để leo lên.

Để ngày mai xem thử có thể trèo lên vách núi này không.

Lúc nàng ở hiện đại, cũng có luyện qua kỹ thuật leo trèo.




~Hết chương 11~13~
http://iri134.wordpress.com/
Nhân sinh như ảo mộng
Cả đời người bao giờ gặp được tri âm
Tình đến rồi đi như mộng
Mấy ai hiểu được lẽ đời
Có mất đi mới thấy quí giá


thay đổi nội dung bởi: min.bubble, 13-03-2011 lúc 04:28 PM.
min.bubble vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
101 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của min.bubble vì cảm thấy "rất là hay":
algella, angelina29, aparis, armyworm, †[M]ike†, badboyhp8x, baocong31080, beheoteen, belovecandy72, besaubu, bexinh555, bitbeo, boobeo285, boonoohomo, Boss是妖魔, boss_duytu, btit, bubu_1701, buddhism, bunhe, Công chúa Han Eun Kyung, chaunghe, cherryzn, choco_meow, chuotcon1898, co_duoi_ga-08, crazycat8889, dan_linh, deghet86py, dibeo12, duoibo78, fabulous_8x, fiona_lovely, hanasakura, hoagio_hn, hoaivu12, hoatuongvy96, hoho_hoho, huongquynh3693, IvIrsLee, JangJiMi, jootun, Kelly.CúnYêu, khunglonghaman, kimthanh123456, kitty_cat1910, kuloco, Lavender_Mina, leecoo, lk0230, lonconunin1910, Lonely Winter, love_of_leaves_9x, lucky_star_167, Mamikon, maulucbinh, mayphieulang, mecung_kk, meoconsolo, mh_tmh, micachua, namlun2007, ngaheoxinh, ngocthu1, ngocyen91k16, ngodung0210, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenhien1604, nguyenhoa2009, nhokmioakata, nhoxk4, pe19dao, phù thủy hậu đậu, pink.dress, pracell, raichan862, ruby_smile, Ruki like cookie, sa0pang, saccauvong, saomai330, saphichan, T2_love, Tam_Nguyet_Bang, tara truong, thanhboit, thanhhao2801, tieufong, Tieusi, tieu_tiennu, tran quynh duyen, uatkimhuong_90, vandkh, van_nguyen17, vomaymay, vothuyduyenanh, vuduyen94, xoexoe, xxxholic_92, yostuba, yume_hanie
Unread 12-03-2011, 11:24 PM   #5
Default

post tiếp đi bạn, hay quá ^^
meougafi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của meougafi vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 13-03-2011, 01:42 AM   #6
Default

ui hay thế...
tiếp đi bạn ơi....
mình thích thể loại xuyên không lắm đó
Tiana vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Tiana vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 13-03-2011, 07:49 AM   #7
Default

ôi sao dạo này ta hay được tặng quà thế xúc động quá .Em là em thích được tặng quà lắm ý hắc hắc.yêu các nàng quá cơ
Nhà mềnh:Huyết Lệ Cung
•♥• Ngọc Nữ Môn •♥•

Tên giang hồ: Thái Ất Du Thân Chùy
Tên tự: Ngọc Nhi
Tên tục: Tiểu Sắc
saccauvong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của saccauvong vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 13-03-2011, 11:02 AM   #8
Default

hì !! ... Min nghèo quá không là tặng ss món nào quý giá hơn rồi >"< !!
Khổ nỗi còn nằm trong sổ hô nghèo >"< ( yeah ! cố gắng làm việc thôi ! ) phải đợi thoát nghèo rồi tặng ss món quà nào đó quý hơn ý nghĩ hơn !! >"<
:X Moaz...
http://iri134.wordpress.com/
Nhân sinh như ảo mộng
Cả đời người bao giờ gặp được tri âm
Tình đến rồi đi như mộng
Mấy ai hiểu được lẽ đời
Có mất đi mới thấy quí giá

min.bubble vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
5 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của min.bubble vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 13-03-2011, 11:49 PM   #9
Default

hay lắm min ạ.hihi.tung hoanhưng đến chậm chân mất rồi.hichic.bi jo sẽ chờ min pót bài.để cướp thank chứ.hii..nhưng min còn cả Quỷ vương nữa mà.theo dõi típ 3 truyện.he he
vandkh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của vandkh vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 13-03-2011, 11:50 PM   #10
Default

chờ min.chờ min.nhưng có vẻ truyện này pót không nhiều bằng vương gia nhỉ.hihi
vandkh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của vandkh vì cảm thấy "rất là hay":
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 08:46 PM. Theo múi giờ GMT +7.