Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 14-03-2011, 07:01 PM   #1
Talking [Hiện đại] Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài – Thiên Cầm

CÔ VỢ BỎ TRỐN CỦA SÁT THỦ TỔNG TÀI



Tác giả : Thiên Cầm

Thể loại : hiện đại, có chút hài, HE.
http://yuconuong.wordpress.com/
Số chương: 284 chương (mình sẽ không làm PN vì nó không liên quan đến Tiêu ca và Hàn tỷ !)

Nhân vật : Lâm Tử Hàn X Tiêu Ký Phàm



Nội dung :


Nàng là một người tuổi trẻ xinh đẹp – thiên kim tiểu thư nhà giàu có.

Hắn là một vị sát thủ tàn nhẫn, cũng là một tổng tài lãnh khốc!

Ba năm trước đây, nàng vì trốn hôn, chạy đến khách sạn năm sao tìm một nam kỹ phá thân, điều tiếc nuối chính là hôn trốn không thành, lại tại ngày tân hôn thứ hai bị tra ra mang bầu, bị nhà chồng vô tình mà đuổi ra cửa chính.

Ba năm trước đây, hắn tại khách sạn chẳng biết tại sao bị trở thành con vịt để sử dụng, xong việc sau này, nàng dám thưởng hắn một chiếc nhẫn kim cương sang quý, còn nói đó là nhẫn kết hôn tháng sau của nàng.

Nhìn chăm chú nhẫn kim cương trong tay, hắn thề! Coi như là đào ba thước đất cũng phải đem người đàn bà kia tìm ra!

Mình đặt cục gạch edit truyện này, hihi hiện tại cũng đang rảnh nên một ngày có thể có 1 – 2 chương ^^.

Min : Hì Min vừa tìm được một bộ tiểu thuyết cũng hay lắm !! Hấp ha hấp hối xin ss cho phép đăng lên 2T nhà ta :X moaz... hy vọng sẽ giúp mọi người thư giản !!
Chân thành cảm ơn ss nhiều lắm !!
http://iri134.wordpress.com/
Nhân sinh như ảo mộng
Cả đời người bao giờ gặp được tri âm
Tình đến rồi đi như mộng
Mấy ai hiểu được lẽ đời
Có mất đi mới thấy quí giá

min.bubble vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
108 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của min.bubble vì cảm thấy "rất là hay":
anhtrangdemthu, antunhi, ™»—»¶\¶hØç«—»QµÂÿ«—«™, badboyhp8x, baocong31080, batcandoi_88, belovecandy72, bexinh555, bitbeo, Boo cute, boobeo285, bunhe, camycamy, cayvotinh, Công chúa Han Eun Kyung, chaunghe, chuotcon1898, deghet86py, devil in the night, diamond candy, duongbo92, fabulous_8x, fiona_lovely, firefly09, getanhge, hangxinh_ht91, Hạ Vy Vy, Họa Lam, Heart Mind And Soul, heoconyeudauht, hieulien87, hikaru_summer_89, hinpeo2609, hoahuyen207, hongtra0909, humberger, jackmars, kaze haru, Kelly.CúnYêu, khathanh, kute_pig_99h, laudaikhongtontai, le kim ngoc, LeeEunHee_93, lilynguyen, linhchip91, lk0230, lonconunin1910, Lonely Winter, Maimai93, Mamikon, mananda, maulucbinh, me0c0nu0ngnganh, mh_tmh, mi mèo, ngaheoxinh, ngocthuy125, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nh0k_hn94, nhokmioakata, nhox3bi9x, novel@1994, ntttrang1985, nt_vi, palm512, pe19dao, pea1994, pexoc_pengoc, Pha_h2tm, phù thủy hậu đậu, PhoTai, phuongthao_nguyen, pracell, pucasynh, ranran.jj, red_Dandelion, rock-dragon, rUồj, saccauvong, SatThuMauDen, Sún s2 Suju, shinshiki, songseunghyun, strawberry29790, Tam hit, tambong, Tử La Lan, tbon93th, thanhboit, tho_ngoc_94, thunhe99, THUYEN80, tieufong, tieutinhlinhlun, timeless_95, tratran, tsubaki1607, tyt85, uatkimhuong_90, uyennh, vo ky, voicon2903, vothuyduyenanh, windy_tieuthu, xoexoe, yume_hanie, Đọc giả tích cực
Unread 14-03-2011, 07:09 PM   #2
Talking Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài – Thiên Cầm

Chương 1: Lần gặp đầu tiên tại khách sạn
http://yuconuong.wordpress.com/

Một khách sạn năm sao.

Hai bên cửa tự động từ từ mở ra. Ngay sau đó trước mắt nhân viên tiếp tân xuất hiện một người đeo kính râm, mặc âu phục mỏng của người phụ nữ trẻ, giày cao gót bước trên sàn gỗ mịn, phát ra những tiếng leng keng dễ nghe.

Lâm Tử Hàn cố gắng trấn tĩnh tiếng tim đập bồn chồn, thở sâu đi bộ về phía trước, ngón áp út đeo chiếc nhẫn kim cương sáng bóng, quyến rũ, chiếu thẳng vào mắt của mọi người xung quanh.

Sau 1 tiếng kêu nhỏ, nhân viên tiếp tân lộ ra nụ cười chuyên nghiệp, lịch sự nói: “Xin hỏi cô, chúng tôi có thể giúp gì được cho cô?”

“Cô cần phải nói: Thưa bà”. Lâm Tử Hàn bỏ kính râm ra, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười.

“Vâng, thưa bà, xin hỏi chúng tôi có thể giúp gì được cho bà?” Nhân viên tiếp tân liếc mắt nhìn xung quanh chiếc nhẫn kim cương đang phát sáng, không có chút nhẫn nại nào.

“Cho tôi một phòng đôi tốt nhất”. Lâm Tử Hàn giả vờ nói thật lành nghề, có trời mới biết thực ra đây là lần đầu tiên cô ấy ở trong một khách sạn, trong lòng cô lo lắng thiếu chút nữa làm rơi chiếc nhẫn kim cương khỏi ngón áp út.

“Vâng, đây là thẻ phòng”. Nhân viên tiếp tân giao cho cô thẻ phòng, Lâm Tử Hàn cúi đầu nhìn. Phòng 2017.

“Xin hỏi bà có điều gì cần nữa không?”

Lâm Tử Hàn do dự nửa ngày, cuối cùng lấy hết dũng khí nói: “Tìm cho tôi một người đàn ông lên đây, phải đẹp trai và phục vụ tốt nhất”.

“A?” Nhân viên tiếp tân sửng sốt, sau đó nhoẻn miệng cười nói: “Hiểu”.

Ánh mắt Lâm Tử Hàn như muốn cười, nhưng lại cố gắng nhịn xuống, nhân viên tiếp tân liếc mắt, tâm trạng buồn bực, không phải là kêu 1 con vịt thôi, cần gì phải lo lắng quá? Nhưng mà mặt mình tại sao lại nóng thế? Nhấc chân như chạy trốn tới thang máy. Trời ạ, thực sự là ngại chết đi được.

“Hãy nhìn đi, cưới vào nhà giàu có không nhất định là có hạnh phúc”. Nhân viên lễ tân cùng mấy người khác cười nói, mấy vị mỹ nữ che miệng mà cười.

Cửa tự động lần thứ hai mở ra, ánh mắt mấy nhân viên nữ tiếp tân lại một lần nữa bị người vừa tới hấp dẫn. Người đàn ông xuất hiện trước mắt rất đẹp trai. Vóc người cao gầy, thể trạng cường tráng, một thân quần áo màu đen được thiết kế thỏa đáng.

Đôi mắt tối, ánh mắt lấp lánh có thần, ngay cả bộ dạng bước đi cũng mê người.

Cánh tay người đàn ông chạm vào khẩu súng lục đặc biệt, mỉm cười, cửa cảm có vẻ như không có cách nào nhận biết được súng.

“Hãy cho tôi một gian phòng tốt nhất”. Khóe môi anh khẽ nhếch, các nhân viên tiếp tân như rơi vào mộng ảo trước nụ cười gợi cảm đó.

Cuối cùng một cô cũng đã tỉnh hồn lại, vội lấy thẻ phòng lịch sự nói: “Vâng, thẻ phòng của ngài đây”.

Người đàn ông lấy lại thẻ phòng, không hề nhìn cái liếc mắt của mấy cô gái, đi thẳng đến hướng thang máy.

Trong thang máy, anh ta lấy điện thoại di động ra,trước màn hình hiện một loạt các dãy số điện thoại, bên kia truyền tới một âm thanh lưu loát của một người đàn ông: “Báo cáo đại ca, nhiệm vụ đêm nay hoàn thành thuận lợi”.

“Được rồi” Người đàn ông bình thản nói ra hai chữ này, tắt điện thoại.

Gương phản chiếu từ bốn phía, phản ánh trong gương là hình ảnh quyến rũ của anh ta, như mộng ảo trong câu truyện cổ tích
____________________________-
Chương 2: Lần gặp đầu tiên tại khách sạn 2
http://yuconuong.wordpress.com/

Trong phòng số 2017, Lâm Tử Hàn nhanh chóng tắm rửa, dùng khăn tắm quấn quanh thân thể. Nhìn vào gương phía trước khuôn mặt đã nóng lên, trong lòng thầm mắng: “Lâm Tử Hàn, không có gì, cùng lắm thì mất chút tiền đồ, một chút là trôi qua!”

Nhưng mà, trái tim vẫn đập rất nhanh, khuôn mặt cũng càng ngày càng nóng.

Cô chạy đến tắt đèn ở cửa, một phòng tối đen chiếu lên trên người của cô, không nhìn thấy gương mặt của nhau thì không đến mức quá xấu hổ.

Đang suy nghĩ, cánh cửa không khóa bị đẩy ra, trong bóng tối, một thân ảnh cao lớn như ẩn như hiện.

Nhanh như vậy đã tới rồi, quả nhiên là khách sạn năm sao, phục vụ thật tốt.

“Không cho phép bật đèn”. Lâm Tử Hàn vội la lên.

Người vừa tới sửng sốt một chút, chỉ một giây qua đi, bước chân trầm ổn tiến đến, ngồi xuống ghế sofa.

Lâm Tử Hàn ngập ngừng một lúc, khuôn mặt biến đen đến bên cạnh anh ta, xấu hổ khiếp sợ nói: “Anh mỗi ngày làm việc này, chắc chắn có nhiều kinh nghiệm, tôi không thực sự hiểu nhiều về giá thị trường này, cho nên, anh đặt một mức giá cả tốt, miễn là dịch vụ tốt, giá tùy anh nói”.

Trong bóng tối, hai ánh mắt lạnh lùng thẳng tắp bắn lên trên người của cô, Lâm Tử Hàn không khỏi có chút co rúm lại một chút, thấy anh ta không mở miệng, tháo chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út đưa tới trước mặt anh ta: “Này, cái này chắc là được rồi, đây chính là chiếc nhẫn kim cương kết hôn tháng sau của tôi”.

Ánh mắt lãnh liệt liếc nhìn chiếc nhẫn kim cương lóe sáng, vẫn không đáp lời như cũ. Lòng bàn tay vô thức dò xét vào giữa túi áo véc đen, chiếc súng lục tinh xảo chơi đùa giữa các ngón tay.

“Thiếu sao?” Lâm Tử Hàn suy nghĩ một chút, đưa tay chạm vào chiếc vòng kim cương quanh cổ của Thổ Nhĩ Kỳ, đây chính là món quà gặp mặt của mẹ chồng tương lai, cũng không thể cho anh ta.

“…”

“Này, dù cho anh là đẹp trai nhất khách sạn, phục vụ tốt nhất, cũng không cần đắt như vây, đúng không” Lâm Tử Hàn tức giận đến hét to.

“Cô sợ chết không?” Gọng súng để trên bụng của cô.

“Không sợ!” Lâm Tử Hàn gạt tay hắn bên vòng eo, lắc đầu và lớn tiếng.

Người đàn ông khóe miệng lộ ra một chút cười nhạt, cô không nhìn thấy, tựa như không nhìn thấy súng trong tay anh ta như nhau, nhưng mà, những giây phút tiếp theo, người cô bị đẩy lên giường lớn, thân thể tráng kiện áp lực đè lên, thô lỗ mà thoát đi khăn tắm trên người cô, bàn tay để trên ngực của cô, đôi môi chăm chú ép chặt vào đôi môi cô nóng bỏng.

Lâm Tử Hàn bị động tác bất thình lình làm cho sợ đến ngây người, tứ chi giãy dụa, đấu tranh, cố gắng thoát thân khỏi những hành động điên cuồng của anh ta.

“Này, anh có thể đi tắm trước được hay không?”. Cho cô chuẩn bị tâm lý một chút.

Người đàn ông dường như không nghe thấy được cô nói, hung hăng mà hôn lên mỗi chỗ da thịt trên người cô.

“Chậm một chút! Anh là đồ Vương bát đản! Anh không nghe lời! Tôi muốn khiếu nại anh!” Lâm Tử Hàn oa oa kêu to, đẩy đánh thân thể cao to đang ép chặt ở trên người.

Ở chỗ sâu trong bụng đột nhiên truyền đến một trận đau đớn, cô hét lên một tiếng, tăng sức mạnh bàn tay nhỏ lên trên chiếc lưng khỏe mạnh của hắn ta, hét to: “Hỗn đản! Anh làm tôi đau”.

“Hu… Anh phục vụ không tốt, tôi muốn khiếu nại anh!”

“Anh là đồ vương bát đản!”

“…” Sau một thời gian dài, cuối cùng cô cũng mắng mệt mỏi, người đàn ông kia cũng dừng động tác của mình lại, ngã vào một bên thở hổn hển.

Mồ hôi trên người của anh ta chảy ra khắp nơi, anh ta thỏa mãn nhắm hai mắt lại ngủ.

Lâm Tử Hàn chịu đựng sự khó chịu trong cơ thể, xoay người xuống giường mặc quần áo, vội vàng chạy ra khỏi gian phòng, thoát khỏi người đàn ông đáng ghét này.

Phía sau, đôi mắt nóng rực thẳng tắp bắn lên trên người Lâm Tử Hàn, cô hoảng sợ chạy đi. Trong bóng tối, khóe miệng anh ta hơi hé mở, lộ ra dáng cười tà mị.
_____________________________

Chương 3: Cô dâu mới không có nhẫn

http://yuconuong.wordpress.com/

Biệt thự Lâm gia nằm ở lưng chừng núi, Lâm Tử Hàn nhìn mẹ đang bận rộn liên tục, cuối cùng không chịu nổi nữa mà thốt lên: “Mẹ! Con chưa có tốt nghiệp đại học, tại sao lại buộc con kết hôn sớm như vậy?”

Lâm phu nhân liếc mắt nhìn cô: “Sớm muộn gì cũng đều như nhau, Tạ gia có thể coi trọng con, là phúc phận của con, Vân Triết là một người đàn ông tốt, lại là người nối nghiệp mới của tập đoàn Tạ thị, con còn thấy có cái gì chưa đủ?”

“Nhưng mà con không thích anh ta! Hơn nữa anh ta khi còn bé xấu xí lớn lên không xấu sao, bây giờ chắc chắn cũng rất xấu xí”.

“Cậu ta yêu con!” Lâm phu nhân vỗ vai của cô, không phiền hà nói: “Nhanh lên, đi thay một bộ quần áo đẹp một chút, Tạ phu nhân chút nữa sẽ qua đây nhận người, Tạ phu nhân nhiều quy củ, con nên chú ý một chút”.

Lâm Tử Hàn chuyển động tròng mắt, dè dặt hỏi thăm: “Mẹ, Tạ phu nhân lần trước nói muốn kiểm tra giường, đúng không?” (Cái nờ là kiểm tra xem có… hịhị =.= lạc hồng sau khi í í không á mà *xấu hổ quá*)
“Tất nhiên là sự thật, Tạ phu nhân rất phong kiến” Lâm phu nhân nói, sau đó nhìn cô ấy, giận dữ nói:

“Nha đầu chết tiệt kia, con cũng đừng nói cho ta…”

“Yên tâm đi”. Lâm Tử Hàn tức giận mà liếc mắt, tình cảnh đêm hôm đó đột nhiên hiện lên trong đầu cô, khuôn mặt cô bắt đầu nóng lên. Trong lòng âm thầm mong, chờ đợi cho Tạ phu nhân kiểm ta giường, như vậy mẹ cô mới không có cách nào.

Tạ Vân Triết là một người đàn ông không tồi, điều này cô không phủ nhận, khi còn bé cô luôn thích đi theo anh ta – là cái đuôi của anh ta, quấn quýt lấy anh ta, chỉ tới khi anh ta 10 tuổi xuất ngoại mới thôi.

Cô cũng tin tưởng rằng Tạ Vân Triết nhất định sẽ đối tốt với mình, nhưng mà, cô thật sự không muốn kết hôn với anh ta.

“Chuyện làm ăn của Lâm gia không phải tốt sao? Tại sao còn muốn lấy hạnh phúc của con đi nịnh bợ người khác”. Lâm Tử Hàn bất mãn, vô cùng bất mãn!

“Nếu không có Tạ gia chống đỡ, Lâm gia trong một đêm rất có thể mất đi phân nửa sản nghiệp”. Lâm phu nhân nói:

“Con là trưởng nữ của Lâm gia, cuối cùng cũng nên vì Lâm gia mà có chút đóng góp chứ?”

“Nhưng đó là việc của cả một đời!” Lâm Tử Hàn thực sự hoài nghi, cô rốt cuộc không phải là con của Lâm gia, làm thế nào cha mẹ lại có thể vô tình vô nghĩa với cô như vậy?

“Không cần nói nữa, nhanh đi thay quần áo!” Lâm phu nhân gầm lên.

Lâm Tử Hàn buồn bực, trừng mắt nhìn mẹ mình, cô quay người ra khỏi gian phòng của bà. Tại cửa ra vào thiếu chút nữa cô đụng phải cô giúp việc vừa mới vào cửa.

Cô giúp việc sợ hãi, cuống quít xin lỗi.

“Có chuyện gì sao lại rối rít mở cửa như vậy?” Lâm phu nhân không hài lòng trừng mắt mà nhìn cô giúp việc.

Cô giúp việc co rúm người lại, cúi đầu nói: “Phu nhân, Tạ phu nhân cùng Tạ thiếu gia tới, đang đợi ở dưới lầu”.

“Đúng không?” Khuôn mặt Lâm phu nhân giãn ra cười tươi, quay người về phía Lâm Tử Hàn lạnh lùng nói: “Nhanh trở về phòng thay đổi quần áo rồi xuống dưới lầu gặp khách đi”. Nói xong bà lướt qua cô, đi xuống dưới lầu.

Lâm Tử Hàn quay lại nhìn bóng dáng bà rồi làm một mặt quỷ, chậm chạp theo sát đi ra ngoài, tại đầu cầu thang cô cúi đầu nhìn xuống dưới

Ở tầng dưới, thân ảnh một người đẹp trai phản ánh vào trong mắt cô, cô kinh ngạc mà trợn trừng hai mắt, người đàn ông kia…, chính là người xấu xí năm đó sao, mười tuổi ngoại hình không có cao hơn cô – Tạ Vân Triết sao? Làm sao có thể? Hôm nay, anh ta đã trở thành một người đàn ông hấp dẫn, thực sự là sự biến đổi của người đàn ông 18 tuổi nha.

Ánh mắt của cô, tạm thời một lúc lâu vẫn chưa có trở về.

“Tạ phu nhân, Vân Triết, nhiều năm không gặp, có khỏe không?” Lâm phu nhân nhiệt tình mà nghênh đón.

Tạ phu nhân nhã nhặn đứng dậy, mỉm cười và nói: “Đều tốt, Tử Hàn đâu?”

“Nó đang thay quần áo, một lúc sau sẽ xuống”. Lâm phu nhân nói, kéo bà ngồi xuống một lần nữa.

Tạ Vân Triết hơi quay đầu đi, ánh mắt hướng lên trên, chống lại cặp con ngươi đang nhìn mê luyến kia, sau đó mỉm cười.

Lâm Tử Hàn kinh ngạc, cuống quít thu hồi ánh mắt, chạy trốn khỏi cầu thang, chạy vào phòng ngủ. Trái tim, hình như biến thành Tiểu Thỏ Tử (lẽ ra là con thỏ nhỏ ^^ dưng mà để Tiểu Thỏ Tử hay hơn đúng không?) không ngoan ngoãn, bang bang nhảy dựng lên.

Trời ạ, vì sao không ai nói cho cô Tạ Vân Triết trưởng thành lên lại đẹp trai như vậy, vì sao không ai nói cho cô, cô phải kết hôn với một người đàn ông rất có mị lực lớn như vậy? (Hự, nếu nói cho tỷ bít thì Tiêu ca của em để ở đâu???)


Chỉ trong nháy mắt, hối hận đầy rẫy toàn bộ trái tim cô, nếu như có ai đó nói cho cô, thì buổi sáng hôm đó cô đã không đi đến khách sạn tìm một con vịt phá thân.

Nhưng bây giờ… Hu…!

<><><><><><><><><><>
Tạ phu nhân cố ý lên núi muộn vài ngày, bài bát tự của hai người, tiên cô nói với bà rằng hôn lễ của cô không thích hợp phô trương. Như thế, hôn lễ sẽ được tổ chức đơn giản tại Tạ gia.

Lâm Tử Hàn sợ hãi mong chờ thời khắc này đến,tay nắm lấy âu phục của Tạ Vân Triết, tay cô không ngừng toát mồ hôi lạnh. Cô lo lắng, Tạ phu nhân thực sự muốn kiểm tra giường! Hu… Nghĩ đến thời điểm đó cô lạnh cả người.

Căn bản không có tâm lý ứng phó vị khách trước mắt, cô thầm nghĩ hôn lễ nhanh chóng qua đi .

Trong đại sảnh, Tạ phu nhân hài lòng đánh giá con dâu mới, không ngừng gật đầu. Lâm Tử Hàn ngoại hình xinh đẹp, tri thư đạt lễ, nhưng thật ra trông rất vừa mắt bà.

Ánh mắt lại nhìn xuống tay cô, nụ cười trên mặt bà trong nháy mắt biến mất, kéo người cô lại nói: “Nhẫn kết hôn đâu? Kết hôn rồi thậm chí ngay cả nhẫn cũng không đeo?”

Lâm Tử Hàn kinh ngạc, nhẫn? Cô nhất thời kích động thưởng cho con vịt kia rồi. Cô luống cuống mà nói Uhm:

“Sax… cháu đi vệ sinh không cẩn thận làm rơi xuống một nhà vệ sinh” o.0

“Xuống nhà vệ sinh?” Tạ phu nhân kinh hoàng kêu lên: “Cháu có biết một chiếc nhẫn kim cương trị giá bao nhiêu tiền không?”

Lâm Tử Hàn nghĩ đến mà sợ, lắc đầu, cô biết rất đắt tiền, nhưng giá trị bao nhiêu cô không có nghiên cứu qua. Cô nghĩ thầm, Tạ gia nhiều tiền như vậy, sao lại tức giận thế chứ?

Tạ Vân Triết vội giải vây: “Mẹ, Tử Hàn không phải cố ý, thôi dẹp đi, hôm nào lại mua một chiếc khác là được”.

“Bà thông gia, thật xin lỗi”. Lâm phu nhân liên tiếp nói không phải, lạnh lùng trừng mắt nhìn Lâm Tử Hàn. Tạ phu nhân tiếp khách mới đến,sau đó cũng không phát tác nữa, chỉ có thể nhịn.
http://iri134.wordpress.com/
Nhân sinh như ảo mộng
Cả đời người bao giờ gặp được tri âm
Tình đến rồi đi như mộng
Mấy ai hiểu được lẽ đời
Có mất đi mới thấy quí giá

min.bubble vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
107 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của min.bubble vì cảm thấy "rất là hay":
1cáitên, anhtrangdemthu, antunhi, ¶»ßoπ—ßoπ«¶, badboyhp8x, baocong31080, batcandoi_88, beheoteen, bexinh555, bitbeo, Boo cute, boobeo285, bubu_1701, bunhe, bunny2609, canary96, capuchino891988, cayvotinh, Công chúa Han Eun Kyung, CestLavie912, chaunghe, cherry_iu_jessica, chuotcon1898, Cielle, deghet86py, devil in the night, fabulous_8x, hangxinh_ht91, Hạ Vy Vy, Họa Lam, Heart Mind And Soul, heoconyeudauht, hieulien87, hikaru_summer_89, hirako81, hoagio_hn, hoahuyen207, hoateddy, hohongtim, humberger, imc, jackmars, katenguyen31, Kelly.CúnYêu, kute_pig_99h, LeeEunHee_93, lilynguyen, linhchip91, lk0230, lonconunin1910, lovelesqueen, lucbaohoa, luciferciel, mai bao, maingoctam, Mamikon, mananda, maulucbinh, me0ngok, meoiu&gauiu, mh_tmh, mi mèo, minhtim12, ngocthu1, nh0k_hn94, nhox3bi9x, ntttrang1985, palm512, pea1994, pemunliza102, pexoc_pengoc, Pha_h2tm, phù thủy hậu đậu, PhoTai, Poppy_flower_02, pucasynh, ranran.jj, rUồj, Ruki like cookie, Ryu >.<, saccauvong, SamanthaNguyen, sandara_k44a3, sanghang52, SatThuMauDen, savannah, songseunghyun, tamkenni, tho_ngoc_94, THUYEN80, thuyoanh69, tieufong, tieuthuphaphach_95, tieutinhlinhlun, timeless_95, tratran, tsubaki1607, uatkimhuong_90, vandkh, vo ky, voicon2903, vothuyduyenanh, windy_4496, windy_tieuthu, Yeumai89, yostuba, Đọc giả tích cực
Unread 14-03-2011, 07:13 PM   #3
Red face Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài – Thiên Cầm

Chương 4: Cô dâu mới không có nhẫn 2


http://yuconuong.wordpress.com/
Cuối cùng có thể đi về ngủ, Lâm Tử Hàn thư thái tắm rửa một chút, khi đi ra phòng tắm, Tạ Vân Triết đang ngồi ở trên giường, nhìn cô với nụ cười hạnh phúc.
Anh tiến lên, ôm cô vào trong lòng, kích động mà mở miệng: “Tử Hàn, cuối cùng chúng ta cũng kết hôn”. Anh yêu cô, vẫn luôn yêu. Lấy cô, là nguyện vọng lớn nhất kiếp này, hôm nay cuối cùng cũng thoả nguyện, anh có thể nào không vui mừng?
Lâm Tử Hàn chột dạ giật mình xoay người khỏi lòng ngực của anh, chỉ Uhm mở miệng: “Em… em ngày hôm nay bất tiện, cũng không thể được…”
Kéo dài một ngày được một ngày, cùng lắm thì ngày mai cùng anh ấy đi tuần trăng mật đi, tạm thời Tạ phu nhân cũng không có cơ hội kiểm tra giường.
“Ừ, đêm nay anh sẽ không chạm vào em”. Tạ Vân Triết lại cười nói.
“Anh ngủ sofa có được hay không?” Ai biết anh có thể hay không làm, tạm thời vẫn là ngủ riêng.
Tạ Vân Triết chạm vào mũi cô một cái, buồn cười nói: “Anh đã nói không chạm vài em”.
“Vậy cũng được”.
“Được rồi, anh ngủ ở sofa”. Tạ Vân Triết thoả hiệp.
Lâm Tử Hàn nâng mắt lên nhìn anh với lòng biết ơn: “Cảm ơn”.
“Mệt một ngày, đi ngủ sớm một chút thôi”. Anh ta đẩy cô đi đến phía giường, nhìn cô nằm xuống, mới lấy chăn trở lại sofa.
Sáng sớm hôm sau, Tạ phu nhân quả nhiên tiến đến kiểm tra giường, nhìn ga giường trắng tinh, nghi ngờ đánh giá hai người.
Tạ Vân Triết vội hỏi: “Mẹ, tối hôm qua con uống nhiều quá, cái dính vào giườngthì (Lạc hồng a >.<), cho nên…”
Tạ phu nhân yên tâm, gật đầu đi ra ngoài.
<><><><><><><><><><><><><><><><><><>
Một biệt thự cạnh bờ biển, Lãnh Phong nhìn vào chiếc nhẫn kim cương của phụ nữ vô số lần. Nhẫn kim cương thiết kế rất đặc biệt, rất đẹp, vừa nhìn trong nháy mắt là biết từ các nhà thiết kế nổi tiếng. Có chiếc nhẫn nay, nhất định là người không bình thường.
Lông mày nhíu nhẹ, trên khuôn mặt đẹp trai hiện lên một tia bất mãn, người phụ nữ chết tiệt kia, dám xem anh như con vịt để sử dụng, còn thưởng cho anh chiếc nhẫn kim cương này.
Đây là loại sỉ nhục lớn!
“Đại ca, anh tìm em?” A Nghi đi tới trước mặt anh thì đứng lại.
Lãnh Phong nâng cao tay của mình, đưa chiếc nhẫn kim cương tới trước mặt cậu ta, khẽ nói: “Giúp tôi tìm ra chủ nhân của chiếc nhẫn này”.
A Nghị nhìn chiếc nhẫn, đưa tay ra, Lãnh Phong thu cánh tay lại, cũng không để cho anh ta chạm vào. Từ trên bàn đặ máy tính lấy ra một tờ giấy A4, ấn lên trên mặt của chiếc nhẫn kim cương để lấy hình dạng.
“Phải nhanh!” Thanh âm trầm thấp, có mười phần khí phách.
“Vâng”. A Nghị cầm bản vẽ, đi ra khỏi phòng máy tính. Có một số việc cậu không nên hỏi, cậu ta biết, và tuân thủ đúng quy tắc này.
Một lần nữa Lãnh Phong liếc nhìn chiếc nhẫn kim cương, đặt nó trong ngăn kéo. Thong thả bước tới gần cửa sổ, ngoài cửa số, biển xanh bao la không có giới hạn. Gió trên biển thổi nhẹ, vờn mấy sợi tóc quanh trán, trông rất đẹp trai và quyến rũ.
Anh là một sát thủ, một sát thủ tàn nhẫn và khát máu. Tuổi còn trẻ đã kiểm soát tổ chức của thế giới ngầm, những người trong nghề nghe tên anh đã sợ mất mật. Từ nhỏ đã là một tay thiện xạ bắn súng, đưa anh một bước lên mây, chỉ cần anh chấp nhận làm việc gì, chưa từng có chuyện không thành công.
Người chết ở dưới tay anh nhiều vô số kể, anh, hầu như là thích loại trò chơi này!

______________________________________________________

Chương 5: Bất ngờ mang thai

http://yuconuong.wordpress.com/
Tầng 38 phòng làm việc của Tổng tài tập đoàn Tiêu thị.

Tiêu Ký Phàm đang gõ bàn phím máy vi tính, khoé môi nhẹ nhếch lên. Biểu tình lãnh đạm trên mặt tăng thêm phần đẹp trai và quyến rũ.

Thân là tổng tài của Tiêu thị, anh có một năng lực siêu cường của một người lãnh đạo. Tiếp nhận công việc chưa đến năm năm, lại có thể đưa công ty quản lý theo trình tự.

Nữ thư ký đi vào, nhìn vào gương mặt người đàn ông đẹp trai nhưng cũng không quên việc chính nói: “Tổng tài, tổng tài tập đoàn Tạ thị muốn gặp ngài, xin hỏi…”

“Hãy để anh ấy lên đây”. Tiêu Ký Phàm cắt đứt lời nói cô, không ngẩng đầu lên, càng không liếc mắt nhìn nữ thư ký xinh đẹp.

“Vâng”. Bất đắc dĩ, nữ thư ký chỉ có thể nói một câu, đau lòng mà đi ra ngoài cửa.

Chỉ chốc lát sau, sau một tiếng cười nhẹ, thân ảnh hoàn mỹ của Tạ Vân Triết xuất hiện trước mặt Tiêu Ký Phàm, anh ta nhẹ nhàng nhảy qua, ngồi lên bàn làm việc của Tiêu Ký Phàm, cười nói: “Tiêu tổng, gặp cậu em không dễ dàng nha”.

Tiêu Ký Phàm liếc mắt nhìn anh, giọng mỉa mai nói: “Những cặp mới cưới không phải chỉ ở nhà với bà xã đến đây với em làm gì?”

Tạ Vân Triết cười lớn, nói: “Mẹ của anh vẫn nhớ em đó, ngày hôm qua em không tới, bà hỏi em cả ngày đó. Sáng sớm nói anh tới mời em, buổi tối về nhà anh ăn một bữa cơm”.

“Nói như vậy em không đi cũng không được?” Với tâm trạng tốt của anh, Tiêu Ký Phàm cũng lạnh lùng trước sau như một.

“Đương nhiên”. Tạ Vân Triết nói, lắc đầu khẽ thở dài: “Chưa thấy tổng tài nào tiêu sái giống như em, ba ngày đi công tác, anh thấy tám phần là em đi vui đùa khắp nơi thôi?”

“Nếu anh nhìn không thuận mắt, anh cũng có thể học em”. Tiêu Ký Phàm tắt máy tính, nhìn qua vào lưng ghế dựa, lấy áo tây trang mặc vào.

Hai người theo hướng cửa đi đến.

<><><><><><><><><><><><><><><><>
Ở trong phòng buồn bực một ngày, cuối cùng Lâm Tử Hàn cũng không ở lại nữa chuẩn bị đi đến hoa viên một chút. Cuộc sống như thế, rốt cuộc muốn trôi qua tới khi nào, cô thực sự không dám tưởng tượng.

Thật không may, tại hoa viên cô gặp ngay Tạ phu nhân đang tỉ mỉ sửa lại những cánh hoa, chẳng biết tại sao, cô luôn luôn sợ đặc biệt là khi nhìn thấy Tạ phu nhân, muốn trở về cũng không có cách, chỉ có thể lắp bắp chào: “Mẹ”.

Tiếng gọi mẹ này của cô thật không tự nhiên, nhưng mà cô không thể không gọi.

Tạ phu nhân nghe thấy lại cảm thấy ngọt ngào, buông chiếc kéo đang cầm trên tay, tại bồn nước rửa tay sạch sẽ, kéo cô ngồi xuống ghế, thân thiết nói: “Tử Hàn, đã quen ở đây chưa?”

Không quen! Rất không quen! Đáy lòng cô hò hét nhưng trong miệng lại nhu thuận nói: “Rất tốt”.

“Quen là tốt rồi”. Tạ phu nhân cười tủm tỉm nói.

Lúc này, cô giúp việc bưng trà bánh lên, đặt ở trên bàn rồi đi xuống. Tạ phu nhân cầm lấy một chiếc đưa vào tay cô, ôn hoà mở miệng: “Nào, thử bánh đậu phộng xem, vừa mới làm thôi”.

Lâm Tử Hàn chỉ nhìn thoáng dầu mỡ trên bánh đậu phộng, dạ dày đột nhiên truyền đến một trận khó chịu, thẳng tới cổ họng. Cô đứng dậy rất nhanh, tới chỗ thùng rác của hoa viên mà nôn khan.

Tạ phu nhân sợ hãi, vội lại gần, vội vàng nói: “Tử Hàn, con làm sao vậy? Khó chịu sao?”

Hơi thở thuận lại, Lâm Tử Hàn dùng khăn tay lau khoé miệng lắc đầu: “Con không sao”. Cô cũng không biết mình bị làm sao, đột nhiên muốn nôn.

Tạ phu nhân nhìn qua cô, vội nói người giúp việc đi gọi bác sĩ, bản thân tạm thời đỡ Lâm Tử Hàn trở lại ghế ngồi. Lâm Tử Hàn không chịu nổi bà chuyện bé xé ra to, cười nói: “Mẹ, con thật sự không có việc gì”.

“Dù sao gia đình họ cũng sống ở hậu viện, đi đến đây cũng quá dễ”. Khi đang nói chuyện, bác sỹ tại gia đã qua vài chục tuổi tới.

“Mau xem thiếu phu nhân không khoẻ chỗ nào”. Tạ phu nhân nhường vị trí, để cho lão trung y xem mạch. Đến bây giờ còn có người xem bệnh qua việc bắt mạch? Lâm Tử Hàn miễn cưỡng đưa tay ra.

Lão trung y đưa ngón tay đặt giữa mạch của cô, hơi nhắm mắt lại, nửa phút sau mở mắt, kinh ngạc nhìn Lâm Tử Hàn.

*tung bông* cho màn xuất hiện ngoạn mục của nam chính


p/s: các bạn chuẩn bị trước khăn giấy đi a~~~ bắt đầu từ chương sau ngược, lấy chút ít nước mắt của độc giả thôi í mà,


híhí, ta lượn đi coi phim đây, hề hề, để lại quả bom nổ chậm này thôi, héhé
_________________________________________________________

Chương 6: Bất ngờ mang thai 2
http://yuconuong.wordpress.com/



“Thiếu phu nhân làm sao vậy?” Tạ phu nhân nhìn biểu tình này của ông ta, vôi la lên, đừng nói có thể là bệnh của phụ nữ, con bé sẽ không được hạnh phúc.
Lão trung y chần chờ một lát, do dự một lát, cuối cùng không đành lòng mà mở miệng nói: “Thiếu phu nhân có hỉ mạch!”.

Lâm Tử Hàn kinh hãi! Tạ phu nhân so với cô càng kinh hãi hơn. Một lúc lâu mới run rẩy hỏi: “Đứa trẻ của ai?”

Lâm Tử Hàn đánh chết cũng thật không ngờ, bản thân lại mang thai, đây là ngoài kế hoạch của cô nha! Nhưng mà, đứa trẻ của ai, cô không biết.

Lắc đầu, cô nhìm chằm chằm vào Tạ phu nhân sắc mặt trắng xanh, bộ dạng của bà, thật đáng sợ!

“Cô đồ tiện nhân này!” Tạ phu nhân bắt đầu rống giận, kèm theo “Ba” một tiếng giòn tan, đó là thanh âm của cái tát rơi trên khuôn mặt cô.

Lâm Tử Hàn thét lên một tiếng rồi ngã xuống đất, ôm má phải nóng bỏng, cũng không dám khóc lên.

“Dám mang theo một đứa con hoang tiến vào Tạ gia…?!” Tạ phu nhân tức giận cả người run lên, dùng ngón trỏ chỉ vào cô, hận ngay sau đó không thể lập tức giết cô.

“Ông Lý!” Bà kêu một tiếng to hơn, ông Lý làm vườn liền tiến lên gặp, liếc mắt nhìn Lâm Tử Hàn đang nằm trên mặt đất, đợi Tạ phu nhân ra lệnh.

“Dạy bảo người đàn bà không biết xấu hổ kia cho tôi!”

Toàn thân Lâm Tử Hàn co rúm lại, cô nhìn chằm chằm vào ông Lý cơ thể khoẻ mạnh, thân thể cũng bởi vì sợ hãi mà bắt đầu run rẩy, ông Lý đương nhiên cũng ghét cay ghét loại phụ nữ không biết hạn chế này, đi qua một bên cầm gậy gỗ đánh xuống thân thể cô không thương tiếc.

“A!” Lâm Tử Hàn thốt ra một tiếng thét đau đớn chói tai, vang vọng toàn bộ Tạ gia, không chịu được nữa cô quỳ rạp trên mặt đất, trên người truyền đến từng trận đau đớn đến tận xương.

“Xin đừng đánh! Xin mẹ đừng đánh nữa!” Lâm Tử Hàn la hét và khóc, nước mắt tràn đầy trên mặt đất.

“Đánh thật mạnh cho tôi!” Tạ phu nhân lùi hai bước, nhìn về phía sau gọi: “Tiểu Phượng, gọi Lâm gia đưa người đến đem con tiện nhân này trở về!”

Lâm Tử Hàn dốc sức che chở bụng của mình, trong cơ thể của cô, có một sinh mệnh nhỏ bé đang dần trưởng thành. Tuy rằng cô không chào đón sự xuất hiện của nó, nhưng mà, đứa trẻ vô tội!

“Tạ phu nhân, xin bà đừng đánh nữa!” Lâm Tử Hàn đau đến lăn lộn trên mặt đất, nói lớn cầu xin, máu loãng trộn lẫn với bùn đất dính ướt cơ thể cô, khuôn mặt của cô.

Cơ thể đau đớn, xâm lấn mỗi dây thần kinh của cô. Nếu như thời gian có thể quay lại, cô không bao giờ…, không bao giờ tuỳ tiện đi tìm nam kỹ phá thân.

Nhưng trên thế giới này không có hối hận, cô tự làm tất cả, tất cả bây giờ cô phải trả giá.

“Danh tiếng Tạ gia mất tất cả toàn bộ do cô!” Nghĩ đến việc này, Tạ phu nhân lại càng tức giận nhiều hơn, nếu như giết người có thể không có hình phạt ngồi tù, bà sẽ không do dự mà giết chết cô.

Lúc Tạ Vân Triết cùng Tiêu Ký Phàm trở về Tạ gia, thì thấy Lâm Tử Hàn cả người toàn bộ là máu nằm trên đất khóc, gậy gỗ trên tay ông Lý không chút ý định dừng lại.

“Mẹ! Mẹ làm cái gì vậy?” Tạ Vân Triết nhanh cất bước về phía trước, giật lấy gậy gỗ trong tay ông Lý, luống cuống nhìn người đang nằm trên mặt đất, không biết nên làm cái gì trước ôm cô hay nâng cô dậy.
http://iri134.wordpress.com/
Nhân sinh như ảo mộng
Cả đời người bao giờ gặp được tri âm
Tình đến rồi đi như mộng
Mấy ai hiểu được lẽ đời
Có mất đi mới thấy quí giá

min.bubble vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
109 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của min.bubble vì cảm thấy "rất là hay":
1cáitên, anhtrangdemthu, antunhi, ¶»ßoπ—ßoπ«¶, badboyhp8x, baocong31080, batcandoi_88, beheoteen, belovecandy72, bexinh555, bitbeo, Boo cute, boobeo285, bubu_1701, bunhe, bunny2609, camycamy, cayvotinh, Công chúa Han Eun Kyung, chaunghe, cherry_iu_jessica, chuotcon1898, Cielle, deghet86py, devil in the night, fabulous_8x, hangxinh_ht91, Hạ Vy Vy, Họa Lam, Heart Mind And Soul, heoconyeudauht, hieulien87, hoagio_hn, hoahuyen207, hoateddy, hohongtim, humberger, imc, jackmars, junga, katenguyen31, Kelly.CúnYêu, kute_pig_99h, LeeEunHee_93, lilynguyen, linhchip91, lk0230, lonconunin1910, lovelesqueen, lucbaohoa, luciferciel, lucky_lovely0405, madotamsinh, mai bao, maingoctam, Mamikon, mananda, maulucbinh, me0ngok, meoiu&gauiu, mh_tmh, mi mèo, ngocthu1, nguyenhien1604, nh0k_hn94, nhokmioakata, nhox3bi9x, palm512, pe19dao, pea1994, pemunliza102, pexoc_pengoc, Pha_h2tm, phù thủy hậu đậu, Poppy_flower_02, pucasynh, ranran.jj, rock-dragon, Ruki like cookie, Ryu >.<, saccauvong, SamanthaNguyen, SatThuMauDen, savannah, siume09, songseunghyun, tho_ngoc_94, THUYEN80, thuyleminh_97, thuyoanh69, tieufong, tieutinhlinhlun, timeless_95, toitaigioibancungthe, tratran, tsubaki1607, uatkimhuong_90, vandkh, vo ky, voicon2903, vothuyduyenanh, windy_tieuthu, xanh...xao, xj*muoj_o0o, xoexoe, Yeumai89, yostuba, yume_hanie, Đọc giả tích cực
Unread 15-03-2011, 05:47 PM   #4
Red face Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài – Thiên Cầm

Chương 7: Bất ngờ mang thai 3
http://yuconuong.wordpress.com/



“Nhìn xem con lấy người phụ nữ nào mang về nhà! Lục mạo đã đội cao như vậy (bị cắm sừng a~~~) còn không biết!” Tạ phu nhân hơi thở không lên được, thiếu chút nữa ngất xỉu, dựa vào cạnh bàn thở hổn hển.

Tạ Vân Triết bội đi đến đỡ lấy thân thể đang run rẩy của cô, Tạ phu nhân khó khăn mà mở miệng: “Ông Lý, đem nghiệt chủng trong bụng con tiện nhân này đánh chết đi! Đó chính là sự sỉ nhục của Tạ gia!”

“Tử Hàn mang thai?” Tạ Vân Triết thực sự quá kinh ngạc, trong lúc nhất thời quên mất muốn đi ngăn cản ông Lý.

Ông Lý nhặt lại cây gậy, lần thứ hai đánh cô. Lâm TửHàn nghe họ muốn đánh chết con mình, tiếng khóc càng lớn hơn: “Xin mọi người, đừng đánh con của tôi! Đừng đánh nó!”

Tạ Vân Triết nóng nảy, chuẩn bị ngăn cản ông Lý một lần nữa, Tạ phu nhân nắm chặt góc áo của anh, không cho anh tới gần.

“Mẹ, đừng đánh! Tạ gia cũng không phải nuôi không nổi một đứa trẻ!” Tạ Vân Triết vội vàng nói, có mang thì có mang thôi, anh thật sự không quan tâm, anh yêu Lâm Tử Hàn, cô sai của cũng không sao, anh nhất định yêu cô.

Ai cũng có một quá khứ, hiện tại cô là vợ của anh, anh còn chưa nếm trải vị ngọt của hạnh phúc, lại còn muốn đánh chết cô?

“Con không có tiền đồ…!” Tạ phu nhân nghe xong lời của anh ta, tâm trí càng thêm tức giận, thân thể đã run rẩy, may mà không có ngã xuống.

“Mẹ!” Tạ Vân Triết giúp cơ thể của bà ổn định, lo lắng mình không phải người hai đầu, chỉ có thể trừng lên hét lớn với ông Lý: “Mau dừng tay lại cho tôi!”

Ông Lý không biết nên nghe lời ai, giơ cây gậy lên cao cũng không có biết có nên đánh xuống hay không. Lâm Tử Hàn cảm giác xung quanh bắt đầu hoảng loạn, nguyên nhân chỉ là đau xót thôi? Cô khóc lớn lên, bò qua thân ảnh của người phía trước, dừng lại dưới chân của một người, khó khăn dùng tay nhỏ bé đã dính máu của mình vịn lên ống quần dài, vô lực mà cầu xin: “Van xin mọi người tha cho con của tôi!”

Nâng mắt lên trông mong nhìn chằm chằm vào trước mặt người đàn ông mạnh mẽ đẹp trai, cô muốn nhìn gương mặt của mình, của anh ta, lại không ngừng quơ quơ, cuối cùng cũng không nhìn thấy gì nữa.

Tiêu Ký Phàm thờ ơ tiến đến gần, khuôn mặt bình thản vô tình nhìn trận đánh vừa qua, không chỉ bởi vì tiếng khóc kia mà thay đổi.

Anh ta hạ mắt xuống, ánh mắt rơi vào khuôn mặt đang rất bẩn của cô, khuôn mặt kia, nhìn không ra xấu hay đẹp, máu loãng cùng nước bùn che đi dung mạo của cô. Chỉ có cặp mắt kia là ngay thẳng, tràn đầy khuất phục, cầu khẩn, hi vọng…

Đáy lòng Tiêu Ký Phàm không có lý do nào bỗng dưng giật mình, có vẻ như sợ linh hồn sẽ bị tròng mắt ấy của cô hút vào, nhanh chóng di chuyển tầm mắt từ trên mặt cô sang hướng khác. Anh cúi người, tàn nhẫn lấy tay cô đang bám trên ống quần mình ra, anh sẽ không giúp cô, cho tới bây giờ xen vào việc của người khác không phải ham muốn của anh.

Tay Lâm Tử Hàn rũ xuống, chán nản, ở Lâm gia không có ai thương cô, Tạ gia càng không thể có, cô nên sớm nghĩ đến điều này.

Cuối cùng cô nuốt nỗi đau của toàn bộ cơ thể và mỗi dây thần kinh lại, khi Lâm phu nhân xuất hiện, lúc đó cô đã hôn mê.
http://iri134.wordpress.com/
Nhân sinh như ảo mộng
Cả đời người bao giờ gặp được tri âm
Tình đến rồi đi như mộng
Mấy ai hiểu được lẽ đời
Có mất đi mới thấy quí giá

min.bubble vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
90 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của min.bubble vì cảm thấy "rất là hay":
1cáitên, anhtrangdemthu, antunhi, ¶»ßoπ—ßoπ«¶, badboyhp8x, baocong31080, batcandoi_88, beheoteen, belovecandy72, bexinh555, bitbeo, Boo cute, boobeo285, bunhe, camycamy, cayvotinh, Công chúa Han Eun Kyung, chaunghe, chuotcon1898, deghet86py, fabulous_8x, hangxinh_ht91, Hạ Vy Vy, Họa Lam, Heart Mind And Soul, heoconyeudauht, hieulien87, hoahuyen207, hoateddy, hohongtim, humberger, imc, katenguyen31, Kelly.CúnYêu, khathanh, LeeEunHee_93, lilynguyen, linhchip91, lk0230, lonconunin1910, lovelesqueen, lucbaohoa, lucky_lovely0405, mai bao, maingoctam, Mamikon, mananda, maulucbinh, me0ngok, meoiu&gauiu, mh_tmh, mi mèo, minhtim12, nh0k_hn94, nhokmioakata, nhox3bi9x, palm512, pe19dao, pea1994, pemunliza102, pexoc_pengoc, Pha_h2tm, phù thủy hậu đậu, phuongthao_nguyen, pucasynh, rock-dragon, Ruki like cookie, Ryu >.<, SamanthaNguyen, sandara_k44a3, sanghang52, SatThuMauDen, songseunghyun, tho_ngoc_94, THUYEN80, thuyleminh_97, thuyoanh69, tieufong, tieuthuphaphach_95, tieutinhlinhlun, tratran, uatkimhuong_90, vandkh, vo ky, voicon2903, windy_tieuthu, xj*muoj_o0o, xoexoe, Yeumai89, yostuba
Unread 15-03-2011, 05:49 PM   #5
Red face

Chương 8: Bị quấy rối 1
http://yuconuong.wordpress.com/


Ba năm sau

Một nhà hàng cách khu vực thành thị không quá xa, một cô gái bồi bàn còn trẻ, miệng tràn đầy nụ cười, cầm giấy bút đứng bên cạnh bàn ăn, chờ đợi khách gọi đồ ăn.



Khuôn mặt xinh đẹp không tính là khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng có thể làm cho đàn ông thèm nhỏ nước miếng, váy hoa màu đỏ thể hiện tinh tế rõ ràng thân hình cân đối không bỏ sót chút nào.



Cô chính là người mang thai ngoài ý muốn năm đó, đại náo Tạ gia – Lâm Tử Hàn, từ đại thiếu phu nhân của gia đình phú quý lưu lạc cho tới tình trạng ngày nay, hoàn toàn bởi vì đầu óc cô nhất thời có ý nghĩ phát nhiệt, ăn vụng trái cấm.



Nhìn thấy trước mắt một bàn nước miếng tung bay, người tai to mặt lớn – sửu nam mĩ nữ, Lâm Tử Hàn tuy trên mặt vẫn duy trì bộ dáng tươi cười, nhưng trong lòng lại coi thường tới cực điểm.



Bàn tròn xoay tới ba lần, vẫn chưa có người gọi món ăn, một gã đàn ông đầu hói ánh mắt chăm chú nhìn lên trên người Lâm Tử Hàn không dịch chuyển, cuối cùng dừng lại tại ngực của cô, hiện lên nụ cười dâm đãng, nói vào tai cô: “Cô bé, cả đêm giá bao nhiêu tiền?”



“Năm trăm vạn”. Lâm Tử Hàn liếc mắt nhìn ông ta, làm bộ thật thà nói.



Gã đàn ông đầu hói sửng sốt, sau đó nhìn thấu qua trên người của nàng, vẫn là nụ cười dâm đãng như cũ nói: “Vậy sao? Để anh kiểm tra, vừa nhìn vừa ngửi, xem có đáng giá hay không, hợp giá đêm nay đi cùng anh”. Khi đang nói chuyện, tay heo không quên mò mẫm vuốt ve bộ ngực cô.




Lâm Tử Hàn kinh hãi, không kịp suy nghĩ hậu quả, ném menu lên trên chiếc đầu hói của lão ta, tức giận nói: “Ông muốn chết sao?”



Gã đàn ông đầu hói đau nhức, kêu to lên một tiếng, ôm đầu một cách giận dữ bắt lấy tay cô, Lâm Tử Hàn lùi về phía sau một bước, tránh khỏi lão ta.




“Con ranh…!” Gã đàn ông đầu hói nguyền rủa một tiếng, gã đang muốn tiến lên bắt lấy Lâm Tử Hàn, may là quản lý nhà hàng vội vàng tới kéo lại.




Lúc này, Lâm Tử Hàn trở thành tiêu tiểm của mọi người, mấy trăm ánh mắt chăm chú nhìn lên trên người cô.



“Nhanh đến xin lỗi khách hàng”. Quản lý nhà hàng trừng mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Tử Hàn ra lệnh.



“Là ông ta ra tay trước đó chứ”. Lâm Tử Hàn cuống quít giải thích, rất sợ quản lý trong cơn tức giận đuổi việc cô, cô sẽ thê thảm.



“Cô ta nói dối” Gã đàn ông đầu hói không biết xấu hổ mà nói.



“Xin lỗi” Quản lý ra lệnh một lần nữa.



Lâm Tử Hàn tức giận, không phải lỗi của cô, vì sao cô phải xin lỗi? Lẽ não bởi vì đây là các ngành dịch vụ, nhất định phải chịu loại uất ức này sao?




Ánh mắt của cô dừng lại trên người gã đàn ông đầu hói, cười tươi: “Muốn tôi xin lỗi một con heo giống, đợi kiếp sau đi!” Nói xong, cô rất tiêu sái bỏ menu xuống, xoay người đi qua đám đông, đi ra hướng cửa.



Phía sau gã đàn ông đầu hói bùng nổ, cô coi như mắt điếc tai ngơ không để lọt tai những lời chửi bậy, nghỉ việc thì nghỉ việc, cùng lắm là đi tìm công việc khác là được, Lâm Tử Hàn giận dữ nghĩ.




Chỉ là tháng này đã là lần thứ ba nghỉ việc, cô làm không công khắp nơi, tiếp tục một lần nữa như thế, cô chắc phải ôm con nhỏ ra đường phố ăn xin để sống mất.




<><><><><><><><><><><><><><>


Lâm Tử Hàn đi vào sân, nhìn thấy con gái nhỏ Tiểu Thư Tuyết đang chơi nghịch nước trong bình pha lê lớn.



Lâm Tử Hàn chạy đến, nhìn con gái tay áo ướt phân nửa, đôi mắt đẹp lạnh lùng nhéo lên khuôn mặt nhỏ nhắn: “Nha đầu kia, lại nghịch nước có đúng không?”



Thư Tuyết thấy cô tức giận, lắc lắc khuôn mặt nhỏ nhắn, nhỏ giọng nói: “Tại con cho Tiểu ngư ngư ăn chocolate…”
http://iri134.wordpress.com/
Nhân sinh như ảo mộng
Cả đời người bao giờ gặp được tri âm
Tình đến rồi đi như mộng
Mấy ai hiểu được lẽ đời
Có mất đi mới thấy quí giá

min.bubble vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
99 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của min.bubble vì cảm thấy "rất là hay":
1cáitên, anhtrangdemthu, antunhi, badboyhp8x, baocong31080, batcandoi_88, beheoteen, belovecandy72, bexinh555, bitbeo, Boo cute, boobeo285, bubu_1701, bunhe, camycamy, Công chúa Han Eun Kyung, chaunghe, chuotcon1898, deghet86py, dragonfly_93, duongbo92, fabulous_8x, hangxinh_ht91, Hạ Vy Vy, Họa Lam, Heart Mind And Soul, heoconyeudauht, hieulien87, hoagio_hn, hoahuyen207, hoateddy, hohongtim, hokhanhha, hongtra0909, katenguyen31, Kelly.CúnYêu, khathanh, LeeEunHee_93, lilynguyen, linhchip91, lk0230, lonconunin1910, Lonely Winter, lucbaohoa, madotamsinh, mai bao, maingoctam, Mamikon, mananda, maulucbinh, me0ngok, meoiu&gauiu, mh_tmh, micachua, minhtim12, Nga simple, nh0k_hn94, nhokmioakata, nhox3bi9x, p0n=x, palm512, pe.bear, pe19dao, pea1994, pemunliza102, pexoc_pengoc, Pha_h2tm, phù thủy hậu đậu, phuongthao_nguyen, Poppy_flower_02, pucasynh, rock-dragon, Ruki like cookie, Ryu >.<, saccauvong, SamanthaNguyen, SatThuMauDen, thanhhao2801, tho_ngoc_94, THUYEN80, thuyleminh_97, thuyoanh69, tieufong, tieuthuphaphach_95, tieutinhlinhlun, timeless_95, toitaigioibancungthe, tratran, uatkimhuong_90, vandkh, vo ky, voicon2903, vothuyduyenanh, windy_tieuthu, xj*muoj_o0o, xoexoe, yostuba, yume_hanie, Đọc giả tích cực
Unread 15-03-2011, 05:49 PM   #6
Default

Chương 9: Bị quấy rối 2
http://yuconuong.wordpress.com/


“Ai bảo con cho Tiểu ngư ngư ăn?!” Lâm Tử Hàn tức giận nắm bàn tay nhỏ bé của con, đánh nhẹ vào lòng bàn tay nó: “Con sắp sửa không có cơm mà ăn, lại còn cho Tiểu ngư ngư ăn chocolate? Xem con ướt hết rồi”.

“Đau quá” Tiểu Thư Tuyết há mồm oa oa khóc to, nước mắt như những viên đậu nhỏ rơi xuống sàn nhà.

“Lần sau còn dám nghịch nước nữa hay không?”

“Không dám!”

“Ngừng lại, không được khóc” Lâm Tử Hàn ra lệnh, Tiểu Thư Tuyết lập tức nín khóc, chớp hai mắt đẫm lệ sợ hãi nhìn chằm chằm Lâm Tử Hàn.

Lâm Tử Hàn thở dài, lấy ra khăn tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt con, dỗ dành: “Tiểu Thư Tuyết phải biết vâng lời, bị cảm mẹ còn phải dùng tiền xem bệnh cho con, bác sĩ phải lấy kim tiêm vào tay con, rất tốn kém đúng không?”

Tiểu Thư Tuyết dễ thương gật đầu, Lâm Tử Hàn khẽ cười, ôm lấy cơ thể bé con bước vào trong nhà.

“Tử Hàn, tại sao em lại về sớm như vậy?” Người ở cùng một sân – Vương Văn Khiết vừa đi làm về nghi hoặc mà tới hỏi cô.

Cô là một học tỷ của Lâm Tử Hàn thời đại học, Lâm Tử Hàn ở chỗ này, chỉ bởi vì ba năm trước đây cô tốt bụng mà giữ lại. Tuy rằng nơi này cách thành phố hơi xa, nhưng nó là một nơi yên tĩnh, ở chỗ này, cũng không sợ gặp mặt người quen.

“Em đã sa thải ông chủ cá mực” Lâm Tử Hàn quay người, vô tội mà nhìn vào chị ấy.

“Em tại sao lại sa thải ông chủ cá mực?” Vương Văn Khiết trông như muốn té xỉu, cô chịu hết nổi rồi nói:

“Em đùa thế này thành nghiện rồi phải không?”

“Chị nghĩ rằng em muốn sao?”

Vương Văn Khiết chỉ vào Tiểu Thư Tuyết, trợn trắng mắt nói: “Em xem, nhìn con gái của em đều bị ngược đãi ra cái dạng gì, người còn có mấy lượng thịt sao?”
Lâm Tử Hàn nhìn đứa con bé bỏng trong lòng, Hi hi cười nói: “Không, vẫn còn nhiều, không tin chị lại đây ôm một cái đi”.

Tiểu Thư Tuyết mở rộng hai bàn tay, đi tới chỗ Vương Văn Khiết ôm lấy chị ấy.

Vương Văn Khiết vững vàng tiếp được, lười biếng pha trò cùng Lâm Tử Hàn, nghiêm túc nói: “Lần này là vì nguyên nhân gì mà không làm?”

Lâm Tử Hàn thở dài một tiếng: “Em cảm thấy em đơn giản là không thích hợp làm ở khách sạn”.

“Quầy bán hàng em không đứng được, khách sạn em nói không thể làm được, rốt cuộc em muốn làm cái gì? Ngay cả bằng tốt nghiệp đại học cũng không nhận được, thậm chí khi em muốn làm bất cứ điều gì em cũng muốn người khác phải làm theo?”

“Văn Khiết, chị giúp em tìm một quán bar,chị có nhiều mối quan hệ tốt, chắc chắn có thể được”. Lâm Tử Hàn nịnh nọt mà nắm lấy cánh tay của cô ấy. “Em cam đoan việc tiếp theo em sẽ làm tốt, sẽ không nghỉ việc nữa”.

“Em lần trước cũng nói như thế với chị”. Vương Văn Khiết đẩy tay cô ra.

“Lần này không phải lỗi của em”. Lâm Tử Hàn đáng thương nói: “Chịu đựng những gã đàn ông tồi phi lễ, em thật sự chịu hết nổi rồi”.

Vương Văn Khiết nhìn cô, cười khẩy nói: “Xem ra ngoại hình xinh đẹp cũng không phải là một chuyện tốt”.

“Chị cứ nói móc em đi, dù sao em cũng không hề đến những nơi công cộng đi làm”.

“Chị biết em thích hợp làm cái gì” Vương Văn Khiết trộm cười một tiếng, nói: “Lao công quét dọn, như vạy thì sẽ không có đàn ông quấy rối em”.

“Tốt thôi, chỉ cần tiền lương cao có thể xem xét một chút, bây giờ em thiếu nhất là tiền”.

“Được, ngày mai chị sẽ giúp em hỏi xem”. Vương Văn Khiết bế Tiểu Thư Tuyết đã nằm trong lòng cô, cười trở về phòng, kén chọn như thế, nên làm cho cô ấy nếm vị đắng mới hiểu được phải quý trọng công việc.
http://iri134.wordpress.com/
Nhân sinh như ảo mộng
Cả đời người bao giờ gặp được tri âm
Tình đến rồi đi như mộng
Mấy ai hiểu được lẽ đời
Có mất đi mới thấy quí giá

min.bubble vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
98 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của min.bubble vì cảm thấy "rất là hay":
1cáitên, anhtrangdemthu, antunhi, badboyhp8x, baocong31080, batcandoi_88, beheoteen, belovecandy72, bexinh555, bitbeo, Boo cute, boobeo285, bunhe, camycamy, Công chúa Han Eun Kyung, CestLavie912, chaunghe, chuotcon1898, deghet86py, diepthanh2403, duongbo92, fabulous_8x, hangxinh_ht91, Hạ Vy Vy, Heart Mind And Soul, heoconyeudauht, hieulien87, hikaru_summer_89, hippy01, hoagio_hn, hoahuyen207, hoateddy, hohongtim, hokhanhha, hongtra0909, katenguyen31, Kelly.CúnYêu, khathanh, LeeEunHee_93, lilynguyen, linhchip91, lk0230, Lonely Winter, lucbaohoa, madotamsinh, mai bao, maingoctam, Mamikon, mananda, maulucbinh, me0ngok, meoiu&gauiu, mh_tmh, micachua, minhtim12, Nga simple, nh0k_hn94, nhokmioakata, nhox3bi9x, palm512, pe.bear, pe19dao, pea1994, pemunliza102, pexoc_pengoc, Pha_h2tm, phù thủy hậu đậu, phuongthao_nguyen, pucasynh, Ruki like cookie, Ryu >.<, saccauvong, SamanthaNguyen, SatThuMauDen, savannah, songseunghyun, thanhhao2801, the_girl_loves_the_boy, tho_ngoc_94, THUYEN80, thuyoanh69, tieufong, tieuthuphaphach_95, tieutinhlinhlun, timeless_95, toitaigioibancungthe, tratran, vandkh, vo ky, voicon2903, vothuyduyenanh, windy_4496, windy_tieuthu, xj*muoj_o0o, Yeumai89, yostuba, yume_hanie, Đọc giả tích cực
Unread 15-03-2011, 05:51 PM   #7
Default

Chương 10. Công việc mới
http://yuconuong.wordpress.com/


Hai ngày sau, Lâm Tử Hàn ngồi bên đàn piano dạy Tiểu Thư Tuyết, Vương Văn Khiết bất ngờ xông vào, đem ra tờ giấy A4 vứt lên trên người Lâm Tử Hàn.
“Cái gì vậy?” Lâm Tử Hàn nhanh tay bắt được tờ giấy thông báo không cho nó rơi xuống đất.



“Giấy nhập chức”.



Lâm Tử Hàn nghi ngờ cúi đầu kiểm tra, sau một lúc mới kinh ngạc nói: “Nhân viên vệ sinh? Văn Khiết, chị thật sự để em đi làm lao công quét dọn à?”



“Tất nhiên là thực sự, chị nói đùa với em lúc nào?”



“Hừ…” Nếu bị người ta phát hiện, đường đường thiên kim tiểu thư Lâm thị đi làm lao công quét dọn, cô còn biết để mặt ở đâu.



“Em xem một chút là ở nơi nào?”
Lâm Tử Hàn nhìn kĩ giấy nhậm chức một lần nữa:



“Tập đoàn Tiêu thị? Là công ty chị đang làm?” ^W^





“Chính là nó, đừng có nghĩ là nhân viên vệ sinh, người bình thường cũng không thể đi vào đó được”. Tiêu thị lựa chọn nhân viên rất nghiêm khắc, cô là người quản lý nhân sự, quyền hạn lớn nhất cũng chỉ có thể tuyển một nhân viên vệ sinh.




Lâm Tử Hàn đã không học những năm cuối đại học, không có bằng tốt nghiệp, Tiêu thị, công việc này cũng thích hợp với cô.



“Tiền lương cao không?” Cô quan tâm nhất chính là điều này.



“Tiêu thị có thể thấp sao?” Vương Văn Khiết cười ồ lên.
Lâm Tử Hàn gật đầu, vẫn có một chút không cam tâm tình nguyện đi, sợ Vương Văn Khiết nổi giận, cũng không dám nói thêm cái gì.



“Ngày mai đúng giờ đi làm với chị”. Vương Văn Khiết cười trộm mà rời đi, trong lòng có một niềm vui đã trọc ghẹo được người khác.



Sáng sớm hôm sau, khi Vương Văn Khiết ra ngoài lấy xe thì nhìn thấy một người phụ nữ xấu xí chính là Lâm Tử Hàn đang đứng ở cửa, nhìn thấy xe của mình thì đi ra. Vương Văn Khiết sửng sốt, kêu lên: “Tử Hàn, gọi em đi làm chứ không phải là đi tham gia lễ hội hoá trang”




“Em làm sao?” Lâm Tử Hàn liếc mắt nhìn bản thân mình, đi vào trong xe: “Đưa em đi làm nha, dù sao cũng không thiệt hại gì cho chị”.




Vương Văn Khiết đánh giá Lâm Tử Hàn trước mắt, những lọn tóc quăn sóng lớn đẹp đẽ bị cô buộc qua loa ở sau ót, cô căn bản không bị cận thị, lại đeo thêm một chiếc kính gọng đen lớn che đi một nửa khuôn mặt. Má ơi! Đây có phải là bà nội trợ xấu xí không?




“Có vấn đề gì không?” Lâm Tử Hàn nhận thấy ánh mắt của cô ấy nhìn bản thân mình không chịu rời đi.



“Không”. Vương Văn Khiết ha hả cười rồi thu hồi ánh mắt, khởi động động cơ bắt đầu đi.




Lâm Tử Hàn không phải loại người chưa bao giờ nhìn thấy thế giới, cho nên đối với phong cách sang trọng xa hoa của tập đoàn Tiêu thị cô không mấy ngạc nhiên, cô trực tiếp đến bộ phận vệ sinh báo danh.
Tổ trưởng tổ Vệ sinh cười nhẹ nhìn cô, sau một lúc…



“Biết công ty làm cái gì không?”



Lâm Tử Hàn sửng sốt, Vương Văn Khiết chưa nói với cô, chỉ có thể lắc đầu: “Tôi không biết, nhưng tôi đảm bảo sau ba phút tôi có thể biết”.



Sau một lúc phải tìm người hỏi một chút, hoặc là gọi điện thoại cho Vương Văn Khiết.




“Kỳ cục!” Tổ trưởng trách cứ mà nói ra hai chữ này, làm thế nào có người vào công ty còn không biết công ty làm về cái gì?
http://iri134.wordpress.com/
Nhân sinh như ảo mộng
Cả đời người bao giờ gặp được tri âm
Tình đến rồi đi như mộng
Mấy ai hiểu được lẽ đời
Có mất đi mới thấy quí giá

min.bubble vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
101 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của min.bubble vì cảm thấy "rất là hay":
1cáitên, anhtrangdemthu, antunhi, badboyhp8x, baocong31080, batcandoi_88, beheoteen, bexinh555, bitbeo, Boo cute, boobeo285, bubu_1701, bunhe, camycamy, capuchino891988, Công chúa Han Eun Kyung, CestLavie912, chaunghe, chuotcon1898, deghet86py, diepthanh2403, duongbo92, fabulous_8x, hangxinh_ht91, Hạ Vy Vy, Heart Mind And Soul, heoconyeudauht, hieulien87, hikaru_summer_89, hoagio_hn, hoahuyen207, hoateddy, hohongtim, hokhanhha, katenguyen31, Kelly.CúnYêu, khathanh, LeeEunHee_93, lilynguyen, linhchip91, lk0230, lonconunin1910, Lonely Winter, lucbaohoa, madotamsinh, mai bao, maingoctam, Mamikon, mananda, maulucbinh, me0ngok, meoiu&gauiu, mh_tmh, micachua, minhtim12, Nga simple, nh0k_hn94, nhokmioakata, p0n=x, palm512, pe.bear, pe19dao, pea1994, pemunliza102, pexoc_pengoc, Pha_h2tm, phù thủy hậu đậu, phuongthao_nguyen, pucasynh, Ruki like cookie, Ryu >.<, saccauvong, SamanthaNguyen, sandara_k44a3, SatThuMauDen, savannah, simi1988, sinhvifn, songseunghyun, tamkenni, thanhhao2801, the_girl_loves_the_boy, tho_ngoc_94, THUYEN80, thuyoanh69, tieufong, tieuthuphaphach_95, tieutinhlinhlun, toitaigioibancungthe, tratran, uatkimhuong_90, vandkh, vo ky, voicon2903, vothuyduyenanh, windy_tieuthu, xanh...xao, xj*muoj_o0o, Yeumai89, yostuba, yume_hanie
Unread 15-03-2011, 05:53 PM   #8
Default

Trước khi các bạn bắt đầu đọc vào chương mới tớ có đôi lời cần nói.


Trong truyện Thiên cầm hay viết nhầm tên của nhân vật nữ quái thai – đáng ghét, lúc họ Y lúc họ Duẫn


伊玉欣 (Yī yù xīn)vs 尹玉欣 (yǐn yù xīn)


Tên của nhân vật phản diện siêu đáng ghét tác giả lại có đôi chỗ viết nhầm giữa Duẫn (尹 – yǐn) và Y (伊 – Yī) mình thống nhất chung chọn họ của nhân vật này là Duẫn cho dễ nghe nha, nếu bạn nào đã đọc qua bản China và bản convert cũng nhận ra sự sai lầm này, nếu ai có ý kiến gì về tên của nhân vật này có thể pm cho mình mình sẽ sửa lại, tks các bạn ^^


Còn bây giờ enjoy chương mới, chuẩn bị đợi sự xuất hiện của soái ca – Tiêu Ký Phàm. =.=

Chương 11: Gây họa
http://yuconuong.wordpress.com/





“Quên đi, cô trước tiên đi xem nội ngoại công ty để quen thuộc với môi trường đã. Tổ trưởng đảo cặp mắt trắng dã nói.

“Vâng, tổ trưởng”. Lâm Tử Hàn cười hắc hắc lớn tiếng trả lời.

“Gọi tôi chị Lệ, chú ý một chút, không nên đi chỗ không thể đi”.

“Vâng, chị Lệ”.

Ngày đầu tiên đi làm, Lâm Tử Hàn được đi bộ xung quanh Tiêu thị, chỉ tới khi công ty tan ca, chị Lệ mới phân công cô lên tầng thứ ba mươi tám dọn dẹp.

“Không phải tất cả đều tan ca sao?” Cô nhỏ giọng nói thầm, để Vương Văn Khiết chạy đi mất, cô còn phải ngồi xe bus về nhà, đúng là lãng phí tiền và thời gian.

“Làm sạch không được trống chỗ nào nha”. Chị Lệ tính tình rất tốt, vẫn cười cười nói nói với cô những điều này.

Lâm Tử Hàn mang theo thùng nước lên tầng ba mươi tám, bắt đầu từ một văn phòng sạch sẽ, không chịu qua nhiều khổ cực, cô mới làm nâng hơn phân nửa thùng nước lên đã cảm thấy lao lực.

Tại một nơi chuyển giao với một văn phòng làm việc khác, bởi vì nước quá nặng, cơ thể cô suýt nữa đụng trúng một người. Lâm Tử Hàn kinh ngạc, cuống quít gật đầu vội vã xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi!”.

Xuất hiện ở trước mắt cô chính là một đôi giày da hàng hiệu thiết kế đẹp, đôi chân thanh mảnh trắng mềm mại, người này nhất định là một mỹ nữ! Cũng không biết tính tình có được hay không? Lâm Tử Hàn cứ tưởng vậy là xong, trên đầu truyền đến tiếng giận dữ của một phụ nữ: “Mắt cô mù sao?”

Duẫn Ngọc Hân nhìn chằm chằm vào cô, lấy khăn giấy ra để lau váy bị nước bẩn bắn lên, mặc cho cô lau như thế nào, vết bẩn trên váy vẫn in lên rõ ràng.

“Tôi thật sự rất xin lỗi, tôi không phải cố ý”. Lâm Tử Hàn tự biết mình gây họa, chỉ không ngừng xin lỗi. Người phụ nữ trước mặt thực sự rất đẹp, ngay cả khi tức giận bộ dáng đều rất mê người. Sax… Tất nhiên là cuốn hút đàn ông! Chỉ là thoạt nhìn lai lịch không nhỏ, không chừng là chủ đi, vẫn là đừng đắc tội thì thật tốt.

“Lần sau cẩn thận một chút”. Duẫn Ngọc Hâm hầm hầm đẩy cô vào tường, lướt qua cô, bước đi cao quý nhanh chóng rời đi.

Tâm trạng Duẫn Ngọc Hân tốt, lúc này tâm tình gì cũng không có, đứng trước phòng kế tiếp của Tổng tài, nhìn vào gương chỉnh lại trang phục, liếc nhìn lại vết bẩn nhỏ trên váy sau đó gõ cửa đi vào.

Trong phòng làm việc lớn, chỉ có Tiêu Ký Phàm đang dùng máy vi tính xem lại về giai đoạn đầu của quảng cáo thương mại, đối với người vùa tới, thậm chí ngay cả ngẩng đầu liếc mắt nhìn cũng không có.

“Ký Phàm lại tăng ca à?” Duẫn Ngọc Hân hờn dỗi nói, đi tới phía sau anh, bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương bắt đầu vuốt ve vai anh.

“Ngày mai đi công tác, nên anh muốn nhanh xét duyệt lại các quảng cáo trước”. Tiêu Ký Phàm thản nhiên đẩy tay cô ta ra, anh cũng không thích người khác thân thiết với mình, mặc dù cô sẽ trở thành vị hôn thê của anh.

Anh cùng cô ta, là Duẫn gia cùng Tiêu gia đã đính ước thành một đôi, lần đầu tiên nghe các vị trưởng bối thảo luận về chuyện đính hôn, Duẫn Ngọc Hân rất hưng phấn mấy ngày ngủ không ngon giấc.

Tiêu Ký Phàm chỉ mỉm cười, không từ chối cũng không chấp nhận, với anh mà nói việc lấy vợ chính là một nhiệm vụ của cuộc sống, lấy ai cũng đều như nhau.


Chỉ cần bọn họ hài lòng là tốt rồi, anh không có ý kiến gì. Hơn nữa, Duẫn Ngọc Hân là một cô gái được dạy học tập thành tài, một cô gái xinh đẹp quyến rũ, anh căn bản không có lý do gì để từ chối.
http://iri134.wordpress.com/
Nhân sinh như ảo mộng
Cả đời người bao giờ gặp được tri âm
Tình đến rồi đi như mộng
Mấy ai hiểu được lẽ đời
Có mất đi mới thấy quí giá

min.bubble vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
100 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của min.bubble vì cảm thấy "rất là hay":
1cáitên, anhtrangdemthu, antunhi, badboyhp8x, baocong31080, batcandoi_88, beheoteen, belovecandy72, bexinh555, bitbeo, Boo cute, boobeo285, bubu_1701, bunhe, Công chúa Han Eun Kyung, CestLavie912, chaunghe, cherry_iu_jessica, chuotcon1898, deghet86py, diepthanh2403, fabulous_8x, hangxinh_ht91, Hạ Vy Vy, Heart Mind And Soul, heoconyeudauht, hieulien87, hoagio_hn, hoahuyen207, hoateddy, hohongtim, hokhanhha, hongtra0909, katenguyen31, Kelly.CúnYêu, khathanh, LeeEunHee_93, lilynguyen, linhchip91, lk0230, lonconunin1910, Lonely Winter, lucbaohoa, madotamsinh, maingoctam, Mamikon, mananda, maulucbinh, me0ngok, meoiu&gauiu, mh_tmh, micachua, minhtim12, Nga simple, ngư nhi, nh0k_hn94, p0n=x, palm512, pe.bear, pe19dao, pea1994, pemunliza102, pexoc_pengoc, Pha_h2tm, phù thủy hậu đậu, phuongthao_nguyen, pucasynh, Ruki like cookie, Ryu >.<, saccauvong, SamanthaNguyen, SatThuMauDen, savannah, simi1988, sinhvifn, songseunghyun, thanhhao2801, thanhthuytm, the_girl_loves_the_boy, tho_ngoc_94, THUYEN80, thuyoanh69, tieufong, tieuthuphaphach_95, tieutinhlinhlun, timeless_95, toitaigioibancungthe, tratran, uatkimhuong_90, vandkh, vo ky, voicon2903, vothuyduyenanh, windy_4496, windy_tieuthu, xanh...xao, xj*muoj_o0o, Yeumai89, yostuba, yume_hanie
Unread 15-03-2011, 05:54 PM   #9
Default

Chương 12: Gây họa 2
http://yuconuong.wordpress.com/


“Anh phải đi công tác?” cái miệng nhỏ nhắn của Duẫn Ngọc Hân bĩu ra, hơi bất mãn mà gắt giọng, ban đầu cô nghĩ rằng làm cùng công ty với anh sẽ có nhiều cơ hội gặp mặt hơn. Sau khi đi làm mới phát hiện, vị tổng tài vĩ đại này hầu như mỗi ngày đều đi công tác, thích nhất là được bay khắp thế giới.

“Việc của công ty, anh cũng không có cách nào khác” biểu tình trên mặt Tiêu Ký Phàm cũng hòa hoãn hơn một chút, thậm chí còn có cảm giác áy náy.

“Ký Phàm, lúc nào chúng ta đi thử lễ phục và nhẫn đính hôn nha” Thiên kim tiểu thư đang làm nũng, đáng tiếc người đàn ông lạnh lùng như Tiêu Ký Phàm vẫn thờ ơ.

“Ngày hôm nay không được, mai anh phải đi công tác muốn nghỉ ngơi sớm một chút”.

Một lần nữa Duẫn Ngọc Hân mất nụ cười, mắt rũ xuống, giọng nói cực thương cảm: “Ký Phàm, em cảm thấy anh không quan tâm em một chút nào, em nghĩ muốn cái gì đó cho tới bây giờ anh cũng không cho em”.

Tiêu Ký Phàm nâng mắt lên liếc nhìn nàng, bàn tay lớn nắm chặt cánh tay cô kéo về, Duẫn Ngọc Hân kêu lên kinh ngạc, sau đó đã nằm trong lòng ngực của anh.

Khuôn mặt đẹp trai của anh gần trong gang tấc, ánh mắt sâu lắng chăm chú nhìn cô, hơi thở phớt qua mặt của cô: “Nói cho anh biết, em muốn cái gì? Đồ trang sức? Quần áo? Anh có thể ở nước ngoài mua cho em”.

“Đồ trang sức của em có nhiều có thể mở một cửa hàng, quần áo có nhiều cũng có thể mở một cư hàng thời trang, dù cho anh có tặng cho em một bông hoa hồng, em đã rất hạnh phúc”. Cô sững sờ nói với anh.

Tiêu Ký Phàm im lặng một lúc, sau đó cười nhạt nói ra mấy chữ: “Anh đã hiểu”. Phụ nữ nguyên bản cũng là một loại động vật, ăn sang trọng quá , đôi khi cũng thích ăn chay.

“Em hi vọng anh thực sự hiểu được” Duẫn Ngọc Hân nâng cao tay, các ngón tay mảnh khảnh xoa xoa vẻ mặt góc cạnh của anh. Có một tiếng nói của một người từ bên ngoài cánh cửa truyền đến: “Quấy rối một chút”.
Duẫn Ngọc Hân sững sờ, quay đầu lại buồn bực trừng mắt lại người vừa mới đến, sao lại là cô ta?!

Lâm Tử Hàn nhìn chằm chằm vào hai người đang ôm nhau, cười ngượng và nói: “Hai người cứ tiếp tục, coi như tôi vô hình là được, tôi hoàn thành nhiệm vụ sẽ đi”.

Duẫn Ngọc Hân không cam lòng thoát ra khỏi cánh tay của Tiêu Ký Phàm, giận dữ nói: “Lẽ nào cô không biết khi đi vào thì nên gõ cửa trước sao?”
“Tôi đã gõ cửa, nhưng hai người quá nhập tâm nên không nghe thấy”. Lâm Tử Hàn vô tội mà đứng ở cạnh cửa.

“Cô…!” Duẫn Ngọc Hân chán nản, chuyện tốt bị phá, người làm chuyện xấu còn dám nói lý.

“Ngọc Hân, em về phòng làm việc chuẩn bị đi, rồi xuống tầng dưới chờ anh”. Tiêu Ký Phàm không thèm liếc mắt nhìn Lâm Tử Hàn, mỉm cười nói với Y Ngọc Hân.

Duẫn Ngọc Hân gật đầu, gắt gao trừng mắt nhìn Lâm Tử Hàn rồi đi ra ngoài.

Tiêu Ký Phàm nhìn bóng dáng đã dần biến mất ngoài cửa của cô ta, ánh mắt trầm ngâm nhìn lên.

Lâm Tử Hàn nhìn Duẫn Ngọc Hân bước ra cửa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm bắt đầu đi lau sàn, cô nghĩ thầm mình đã gặp hai chuyện rồi tệ. Vừa nãy làm bẩn váy của cô ta, sau này lại quấy rối chuyện tốt của cô ta, thảo nào cô ta tức giận như vậy.

Cô trộm liếc mắt nhìn Tiêu Ký Phàm đang trầm tư, may mắn là anh ta không nói bất cứ điều gì, nhìn không ra bất cứ cảm xúc nào, phải nhanh chóng lau dọn rồi rời khỏi thôi!


hự, mải coi VN’s next top model nên mãi mới ôm máy tính edit tiếp.
bạn đang bị đống truyện trên Baidu và mấy trang linh tinh của các bác Chái-nờ hành hạ kinh khủng, mải đọc quá cho nên ^^ hihi, bạn lười edit quá a~~~~ !!!
http://iri134.wordpress.com/
Nhân sinh như ảo mộng
Cả đời người bao giờ gặp được tri âm
Tình đến rồi đi như mộng
Mấy ai hiểu được lẽ đời
Có mất đi mới thấy quí giá

min.bubble vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
92 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của min.bubble vì cảm thấy "rất là hay":
1cáitên, anhtrangdemthu, antunhi, badboyhp8x, baocong31080, batcandoi_88, beheoteen, belovecandy72, bexinh555, bitbeo, Boo cute, boobeo285, bubu_1701, bunhe, camycamy, Công chúa Han Eun Kyung, CestLavie912, chaunghe, cherry_iu_jessica, chuotcon1898, deghet86py, fabulous_8x, hackxihoi, hangxinh_ht91, Hạ Vy Vy, Heart Mind And Soul, heoconyeudauht, hieulien87, hikaru_summer_89, hoagio_hn, hoahuyen207, hoateddy, hohongtim, hokhanhha, hongtra0909, katenguyen31, Kelly.CúnYêu, khathanh, linhchip91, lk0230, Lonely Winter, lucbaohoa, madotamsinh, maingoctam, Mamikon, mananda, maulucbinh, me0ngok, meoiu&gauiu, mh_tmh, minhtim12, Nga simple, nh0k_hn94, nhokmioakata, palm512, pe.bear, pe19dao, pea1994, pemunliza102, pexoc_pengoc, Pha_h2tm, phù thủy hậu đậu, phuongthao_nguyen, pucasynh, rock-dragon, Ruki like cookie, Ryu >.<, saccauvong, SamanthaNguyen, sandara_k44a3, SatThuMauDen, savannah, simi1988, sinhvifn, songseunghyun, tho_ngoc_94, THUYEN80, tieufong, tieutinhlinhlun, toitaigioibancungthe, tratran, vandkh, vo ky, voicon2903, vothuyduyenanh, windy_4496, windy_tieuthu, xj*muoj_o0o, xoexoe, Yeumai89, yostuba, yume_hanie
Unread 15-03-2011, 05:57 PM   #10
Red face

Chương 13: Gây họa 3
http://yuconuong.wordpress.com/



Sàn nhà cũng không bẩn, Lâm Tử Hàn chỉ làm bộ, lừa gạt vài cái rồi nhanh chóng chuồn đi, cô rất sợ vị mỹ nữ kia trở lại lần nữa.

Dù sao mới vào công ty, không nên đắc tội với bất cứ ai.

Ngay khi chân vừa bước ra khỏi cánh cửa, phía sau truyền đến một tiếng ra lệnh lạnh lùng: “Chờ một chút”.

Lâm Tử Hàn cứng ngắt, quay người lại nhìn anh, lúc này mới phát hiện người đàn ông này trông rất đẹp trai, cùng với vị mỹ nữ kia là một kết hợp hoàn hảo. Nhưng, lẽ nào những anh chàng đẹp trai đều tức giận chậm một nửa nhịp so với người bình thường sao?

“Tổng tài, còn có chuyện gì sao?”. Cô dè dặt hỏi. Trên cửa ghi là phòng của tổng tài, chắc là tổng tài thôi? Nhìn anh có khí thế vương giả, chắc là không sai.

Tiêu Ký phàm liếc mắt, thản nhiên nói: “Từ ngày mai trở đi, mỗi ngày vào chín giờ sáng thay tôi tặng chín mươi chín bông hồng đến phòng làm việc của giám đốc Duẫn.

Chín mươi chín bông? Trời ơi! Giám đốc? Chắc là người phụ nữ xinh đẹp vừa nãy rồi.

“Tôi biết, tổng tài”. Lâm Tử Hàn gật đầu nói, đưa tay ra trước mặt anh, yên lặng ngắm anh.

Tiêu Ký Phàm nhìn tay cô, không hiểu được mà nhìn cô.

“Tiền mua hoa”. Lâm Tử Hàn nhắc nhở anh.

“Cô có thể đến văn phòng thủ quỹ lấy”.

“Phí chạy việc của tôi đâu?”

“Phí chạy việc?” Tiêu Ký Phàm cau mày, không hài lòng với cách đòi tiền này của cô, chế nhạo nói: “Bao nhiêu?”

“Đây là việc phát sinh ngoài ý muốn, cho nên anh phải trả phí chạy việc, mỗi ngày mười tệ, tôi không tham lam, đủ tiền ăn vặt của con gái tôi là được”. Anh đường đường là ông chủ lớn, chín mươi chín bông hồng đã mua qua, còn quan tâm đến mười tệ kia?

Tiêu Ký Phàm trừng mắt nhìn cô, vươn tay vào ngăn kéo rút ra tập chi phiếu, nhanh chóng ký tên rồi ném cho cô. Lâm Tử Hàn bắt lấy tờ chi phiếu dưới mặt đất, nhìn thoáng qua gọng kính, mười vạn? Nhiều quá đi? Cô phải đưa bao nhiêu năm mới hết mười vạn đây?!

“Tổng tài, nhiều quá, tôi nghĩ mười tệ là hợp lý nhất”. Lâm Tử Hàn đem chi phiếu đặt lên trên bàn làm việc, đẩy đến trước mặt anh: “Số tiền này tôi sẽ đến bộ phận tài vụ nhận, lúc đó chỉ phiền anh ký giấy là được”.
Tiêu Ký Phàm liếc mắt nhìn tờ chi phiếu: “Không thành vấn đề”.

“Cảm ơn”. Lâm Tử Hàn nói tiếng cảm ơn, suy nghĩ lại, sau đó quay người lại hỏi: “Cuối tuần thì làm như thế nào?” Chẳng lẽ muốn đưa đến nhà của cô ta?

Quả nhiên! Tiêu Ký Phàm lạnh lùng nói: “Đưa đến Duẫn gia đi”.

“Tôi hiểu”. Sẽ gửi tặng thôi, coi như đi bộ đến chỗ kẻ có tiền một chút, kích thích ý chí chiến đấu của bản thân.

Nghĩ ngợi, Lâm Tử Hàn nhanh chóng đi bộ đến văn phòng Vệ sinh, cô cũng không quên Vương Văn Khiết ăn nói chua ngoa đang đợi cô ở nhà ga
_________________

Hôm nay bạn đang rất vui, có thể từ giờ tới tối sẽ có thêm một chương nữa. Các bạn có mún đọc tiếp không nà??? comt nhé ^^

Chương 14: Mỹ nữ gây khó dễ

Mặt trời buổi sáng tỏa sáng trên khu đô thị phồn hoa, nhìn chạm xe buýt chật ních người, Lâm Tử Hàn thấy vận may của mình bắt đầu đến. Làm một việc lười nhác như thế cũng có được tiền từ ông chủ, cô cảm giác cuộc sống của mình cũng không khổ sở quá.

“Văn Khiết, kỹ thuật lái xe của chị thật tốt”.Cô chân thành nhìn Vương Văn Khiết nói.

Chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, Vương Văn Khiết uể oải liếc mắt nhìn cô nói: “Chị mỗi ngày đưa em đi làm, em có nên trả phí nhiên liệu cho chị không?” hiện tại giá xăng tăng cao, cô rất quan tâm đến nó.

“Chị nhẫn tâm thu tiền em sao?” Lâm Tử Hàn giả vờ đáng thương nhìn cô nói: “Hơn nữa, bình thường chị một ngày một người lái xe đi làm, không phải là cũng tốn tiền cho mua xăng sao?”

“Chị làm sao lại để em đi xe Bá Vương như thế này đây*” Vương Văn Khiết liếc nhìn cô, tức giận nói.

Đi xe bá vương: Đi xe không trả tiền (tks bạn Kokonaoki đã giải thích cho mình ^^)


“Chờ một chút”. Lâm Tử Hàn đột nhiên nói.

Vương Văn Khiết phanh khẩn cấp, nhìn cô: “Để làm gì?”

“Em muốn đi mua một bó hoa, chị đi trước đi, cho em đi qua đó là tốt rồi”. Nói xong cô đẩy cửa xuống xe, Vương Văn Khiết còn chưa kịp phản ứng thì hình bóng của cô đã lẩn khuất trong đám đông.

Lâm Tử Hàn đi chậm đến cửa hàng bán hoa, cúi người ngửi mùi thơm ngát của hoa hồng đỏ, mặt giãn ra một nụ cười thoải mái.

Cô chọn chín mươi chín bông hồng đẹp nhất sau đó trả tiền nhanh chóng bước đến trước tòa nhà Tiêu thị.

Duẫn Ngọc Hân nhìn chằm chằm bó hoa lớn, trong một khoảng thời gian ngắn không kịp phản ứng, Lâm Tử Hàn chăm chú nhìn cười nói: “Giám đốc Duẫn, đây là Tiêu tổng sai tôi tặng hoa tới, Tiêu tổng đối xử với cô rất tốt đó”.
Nói ra câu nịnh bợ này, trong lòng Lâm Tử Hàn buồn nôn, không có cách nào, trước đây không cẩn thận đắc tội với cô ta, nếu như có thể dùng cách này để cô ta tha thứ, lời nói buồn nôn cô cũng nói được.

Đáng tiếc, Duẫn Ngọc Hân đã bị cảm giác kinh ngạc che đi thính giác, cô ta không thể nghe đến lời nịnh nọt của cô. Cô ta mừng rõ như điên ôm bó hoa trong tay cô bước vào phòng làm việc, Tiêu Ký Phàm lần đầu tiên tặng hoa cho cô ta, làm sao có thể không vui được?

“Giám đốc Duẫn! Nếu như không có việc gì tôi trở về làm việc”. Lâm Tử Hàn cẩn thận nói, thấy cô ta còn đang say sưa trong mật ngọt tình yêu, không thể làm gì khác hơn là quay lưng bước đi.

Mới đi được hai bước, phía sau truyền đến một mệnh lệnh: “Đứng lại!”

Lâm Tử Hàn quay đầu lại, vừa rồi là khuôn mặt hạnh phúc của một cô gái nhỏ, trong nháy mắt Duẫn Ngọc Hân đã chuyển sang gương mặt lạnh lùng, Lâm Tử Hàn vô thức co rúm người lại, ngày hôm nay…, cô không có làm chuyện gì xấu phải không?

Cô do dự đi đến trước bàn làm việc của cô ta, lắp bắp mở miệng: “Có… chuyện sao?”

Duẫn Ngọc Hân cầm lấy một túi văn kiện trên mặt bàn, đưa tới trước mặt cô, lạnh lùng nói: “Đem tài liệu quảng cáo này đến khách sạn Tinh Duyệt phòng 2017, đưa tận tay cho Ngô tổng”.

“A?” Lâm Tử Hàn kinh ngạc nhìn cô ta, gọi cô làm chân chạy việc? Công ty không phải có một người chuyên làm việc này sao? Đừng nói là bộ phận Vệ sinh cũng phải làm công việc ngoài này nhé.

“Thế nào? Không muốn đi?” Duẫn Ngọc Hân cau mày.

“Không, tôi đi”.

Duẫn Ngọc Hân giơ tay lên, đưa cho cô cuốn băng video: “Đây chính là tài liệu quan trọng của công ty, phải cẩn thận không được làm mất”. Cô ta cười nhạt châm biếm: “Nếu cô làm mất, đem bán cô mười lần cũng không đủ bồi thường”.

“Tôi biết” Lâm Tử Hàn gật đầu, bất đắc dĩ đi ra ngoài.
___________________

Bắt đầu tiến vào giai đoạn hay của câu truyện, từ giờ trở đi sẽ có nhìu tình tiết về công việc bên hắc đạo của Tiêu ca ^^


Chương 15: Sợ hãi
http://yuconuong.wordpress.com/






Nhìn vào khách sạn năm sao này, Lâm Tử Hàn nhớ lại số phòng Duẫn Ngọc Hân nói cho cô, 2017? Vì sao cô cảm thấy số này lại quen thuộc như vậy?

Mặt cô nóng lên, cô cũng là một người con gái tốt, không phải là chỉ cần đưa tới phòng 2017 cho người khác sao.

Mặc dù không phải là trong khách sạn này, nhưng đáy lòng cô cũng cảm thấy có chút không tự nhiên, tìm một vòng cuối cùng cũng tới trước cửa phòng 2017.

Hít thở thật sâu, cô giơ tay nhẹ nhàng gõ cửa.

Không trả lời, cứ như vậy, cô cố gắng gõ cửa thật mạnh, nửa phút sau, bên trong cuối cùng cũng có một giọng đàn ông trầm thấp: “Vào đi”.

Lâm Tử Hàn vừa mới đẩy cửa bước vào thì cảm thấy không khí lạnh tới tận xương, cô vội lùi về phía sau một bước. Trời ạ! Người ở bên trong đang chơi trò biến thái sao? Quả thật giống như hang động băng.

Trong phòng chỉ có một chiếc đèn bên bức tường màu vàng nhạt được thắp sáng, ánh sáng yếu ớt tỏa ra khắp gian phòng. Chính giữa phòng VIP, có hình ảnh của một người đàn ông lười biếng tựa vào sofa, dưới ánh đèn yếu ớt, mơ hồ có thể nhìn ra anh ta là một người có ngũ quan tuyệt mỹ đang ở giữa gian phòng băng. Lạnh lẽo, giống như gian nhà vào lúc này.

Bầu không khí lạ lùng tới cực điểm, làm cho Lâm Tử Hàn bối rối nhiều hơn. Cô ôm chặt chiêc túi xách màu đen, lắp bắp mở miệng: “Xin hỏi… ngài là Ngô tổng sao?”

Người đàn ông hơi quay lại, hai cặp mắt giống băng lạnh nhìn thẳng lên người cô. Một lúc lâu, mới hững hờ nói ra hai chữ: “Không phải”.

Không phải? Lâm Tử Hàn sửng sốt, Duẫn Ngọc Hân nói rõ ràng cho cô người đó ở phòng 2017. Làm sao có thể? Nhưng mà chủ phòng nói rằng không phải…

“Xin lỗi, tôi nhầm”. Lâm Tử Hàn áy náy nắm chặt tay, sau đó lùi lại, không quên đóng cửa giúp anh ta.

Ngay lúc cô đóng cửa lại, cô nhìn thấy người đàn ông như pho tượng kia đang di chuyển, sau đó cảm giác trước mắt một bóng người chuyển động, còn chưa kịp phản ứng, một lần nữa cô trở lại trong phòng.

Giữa trán cô, là một mũi súng đen.

Lâm Tử Hàn muốn nói, cô muốn gọi người cứu mạng! Miệng lại không thể phát âm, túi văn kiện cô ôm chặt rơi từ từ trượt xuống, rơi xuống mặt đất.

“Nói cho tôi biết, cô muốn cái gì từ tôi?” Âm thanh như ma quỷ vang lên mờ nhạt.

Lâm Tử Hàn cố gắng nuốt một ngụm nước bọt, sững sờ mở miệng: “Tôi… Tôi không muốn nhận bất cứ cái gì, là tôi đến để đưa đồ”.

“Hửm?” Súng chĩa vào cô càng gần hơn.

Vừa lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra, theo sau là tiếng cười ha ha chói tai. Một người đàn ông xuất hiện trước mặt hai người, súng trong tay chuyển động, đối diện ngực Lãnh Phong.

Trời ạ! Lại trình diễn thêm cái gì nữa? Chẳng lẽ là đóng phim sao? Không đợi cô kêu lên, Lãnh Phong nguyền rủa: “Chết tiệt!”

Cánh tay cố sức đẩy, Lâm Tử Hàn gào lên, cơ thể đụng vào người đàn ông ở phía sau. Một người ngã xuống sàn nhà, may mắn là sàn nhà có trải thảm.

Thời khắc người đàn ông đứng ở cạnh cửa kia lánh qua một bên, thân ảnh đẹp trai của Lãnh Phong trong nháy mắt lẻn đến trước mặt, kẹp chặt súng trên tay phải hắn ta.

http://iri134.wordpress.com/
Nhân sinh như ảo mộng
Cả đời người bao giờ gặp được tri âm
Tình đến rồi đi như mộng
Mấy ai hiểu được lẽ đời
Có mất đi mới thấy quí giá

min.bubble vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
93 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của min.bubble vì cảm thấy "rất là hay":
1cáitên, anhtrangdemthu, antunhi, badboyhp8x, baocong31080, batcandoi_88, beheoteen, bexinh555, bitbeo, Boo cute, bubu_1701, bunhe, capuchino891988, Công chúa Han Eun Kyung, CestLavie912, cherry_iu_jessica, chuotcon1898, deghet86py, diepthanh2403, fabulous_8x, hangxinh_ht91, Hạ Vy Vy, Họa Lam, Heart Mind And Soul, heoconyeudauht, hieulien87, hoagio_hn, hoahuyen207, hoateddy, hohongtim, hokhanhha, hongtra0909, katenguyen31, Kelly.CúnYêu, khathanh, LeeEunHee_93, linhchip91, lk0230, Lonely Winter, lucbaohoa, maingoctam, Mamikon, maulucbinh, me0ngok, meoiu&gauiu, mh_tmh, micachua, minhtim12, Nga simple, nh0k_hn94, nhokmioakata, p0n=x, palm512, pe.bear, pea1994, pemunliza102, pexoc_pengoc, Pha_h2tm, phù thủy hậu đậu, phuongthao_nguyen, Poppy_flower_02, pucasynh, Ruki like cookie, Ryu >.<, saccauvong, SamanthaNguyen, sandara_k44a3, SatThuMauDen, simi1988, sinhvifn, songseunghyun, thanhhao2801, tho_ngoc_94, THUYEN80, thuyleminh_97, thuyoanh69, tieufong, tieuthuphaphach_95, tieutinhlinhlun, toitaigioibancungthe, tratran, uatkimhuong_90, vandkh, vo ky, voicon2903, vothuyduyenanh, windy_4496, windy_tieuthu, xj*muoj_o0o, Yeumai89, yostuba, yume_hanie, Đọc giả tích cực