Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 01-04-2011, 11:54 PM   #1
Default [Hiện đại] Người tình bá đạo - Tô Niệm Tình

Được sự cho phép của bạn Nana bên wordpress http://nanakwon.wordpress.com/ mình xin được giới thiệu với các bạn bộ truyện:


NGƯỜI TÌNH BÁ ĐẠO (我的霸道恋人)

Tác giả:Tô Niệm Tình
Tình trạng bản gốc:hoàn
Số chương:127 và rất rất nhiều phiên ngoại( cụ thể là 37 a^^)
Thể loại:ngôn tình hiện đại
Translator: Nanaanh Shamy

Nguồn (nơi đăng) : http://nanakwon.wordpress.com/

Văn án
Dịch & edit:nana
Cô, vì muốn mẹ mình được điều trị bằng các phương pháp y học tiên tiến nhất,đã đồng ý làm người tình của hắn.
Hắn, luôn giận dữ và tàn nhẫn,nhưng lại nói với cô rằng hãy vì hắn mà sinh con.


Cô không muốn,lặng lẽ uống thuốc tránh thai
.
Cô nói: “Tin tưởng anh là một chuyện, phản bội lại là một chuyện khác.”
Hắn bá đạo:”Không được ở trên giường của tôi nghĩ về thằng đàn ông khác.”
><><><><><><><><><><><><><><><><><><><><><><><><><><><>


Mình hi vọng sẽ không có bạn nào mang truyện này đi nới khác như trangsachhong hay wattpad ... mà chưa được sự đồng ý của bạn Nana và anh Shamy, hãy tỏ ra mình là một người đọc văn minh, xin chân thành cảm ơn các bạn. Vì đây là tác phẩm đầu tiên bạn ấy nên mong các bạn có thể ghé qua wp của bạn ấy để góp ý bình luận ủng hộ bạn ấy nha

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
100 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của habin_3288 vì cảm thấy "rất là hay":
angel_love271, armyworm, ỷn_lonton, baocong31080, bei_xing_li, bexinh555, bitbeo, bonghongxinhdep, boonoohomo, Can't Lose You, CHUOTCONXAUXI, CSnO1Luv, diamond candy, Donalds_vn, duyvanduongtu, environment1992hd, fabulous_8x, firefly09, Giv3_u_my_lov3, hai_duong_nhan_the_2011, hana.lethuy, heoconyeudauht, hidden_universe, hoagio_hn, hoavuthietmoclan, hoaxuonggiong, hoho_hoho, hokhanhha, holy9duoi2000, huetho, humberger, huong_bmt, jiyeon_baby, jupiterw, Kelly.CúnYêu, khongthenoiloiiu, kitty_cat1910, koni_chiwa, lamht613, Lãnh Thiên Hương, linkuz, look_out, lovelesqueen, luciferciel, maingoctam, maithypham, Mamikon, me0c0nu0ngnganh, mh_tmh, min.babie, nấm lùn_ju mr kao, Nga simple, nghe1512, ngoc.uk, ngocmai081288, nhockd255, nhokmioakata, nhox3bi9x, njnj_1996, ntttrang1985, nuhoangat, o0o_MOOM_o0o, pankid1, pe19dao, pemunliza102, pepoo_2003, phù thủy hậu đậu, phonghoa_tuyetnguyetthanh, pinktulip, pucasynh, release123, ruacondethuong, s2.keosua, saccauvong, SamanthaNguyen, SatThuMauDen, savannah, shinobi0707, sti3r, sunsu, thao_sandy92, Thiên thần sa ngã, thongocmaiyeuanh, tho_ngoc_94, thunhe99, tieu_ly_nhi, timeless_95, Tina Lee, tram7194, trinhhoaidan, Tsukihana, tuilagaucon, uatkimhuong_90, Usagi.baby, uyennhatthai, van_nguyen17, viosa, windy_tieuthu, yorin, yostuba
Unread 01-04-2011, 11:57 PM   #2
Default

[NTBĐ]-Chương 1


Dịch & edit: nana

Nguồn:
http://nanakwon.wordpress.com/


Chương 1: Sấm sét ngày nắng.

Thời gian: ngày 19 tháng 3.
Thành phố: Thẩm Phong.
Địa điểm: Bệnh viện.
Mùi cồn xộc thẳng vào mũi,hăng hăng khó chịu.Bất lực ngồi trên chiếc ghế dài,chờ bác sĩ cho tôi một câu trả lời.
Một vị bác sĩ mặc áo trắng nghiêm mặt nói với tôi:”Mẹ em bị mắc bệnh bạch cầu cấp tính,lượng tiểu cầu trong máu suy giảm rất nhanh,cho dù có phẫu thuật sớm thì nhiều nhất chỉ có thể sống được sáu tháng.”
Lời của bác sĩ như dội một gáo nước lạnh vào người tôi, phải mất một lúc lâu sau tôi mới có thể phản ứng lại.
Từ trước đến nay chỉ có hai mẹ con đùm bọc nhau sống.Bà qua đời,tôi biết phải làm sao đây?
Hai bên đầu gối nặng trĩu quỳ trên nền đất lạnh,tôi nghẹn ngào nói:” Bác sĩ, cầu xin mọi người hãy cứu mẹ em.”
Bác sĩ lắc đầu,nhìn tôi,thở dài:” Thân làm Bác sĩ, chúng tôi mỗi người bệnh đều muốn cứu,đều tận tâm tận lực chữa trị, bệnh của mẹ em phải được phẫu thuật càng sớm càng tốt, mới có thể trì hoãn được.”
Lời của bác sĩ đánh mạnh vào tâm trí tôi.Chỉ cần phẫu thuật,mẹ tôi có thể sống.
“Bác sĩ, phẫu thuật hết bao nhiêu tiền?”
“Năm mươi vạn.”
Trước mắt tối sầm lại,ngã khuỵu xuống đất. Năm mươi vạn đối với gia đình tôi mà nói là một số tiền nằm mơ cũng không có được.Tôi chỉ là một học sinh cấp ba, cho dù làm việc như điên cũng không thể trong vài tháng ngắn ngủi mà kiếm được năm mươi vạn.Nguồn thu nhập duy nhất trong gia đình là đồng lương ít ỏi của mẹ.Bây giờ bà đang nằm trong phòng bệnh, đừng nói là năm mươi vạn mà ngay cuộc sống bình thường cũng là cả một vấn đề.
Tất cả tài khoản tiết kiệm cũng chỉ được khoảng bốn vạn.Phí phẫu thuật là rất cao, bốn vạn chắc chắn không đủ.Căn phòng của nhà cô có bốn mươi mét vuông,lại rất cũ, có bán cũng không được giá.
Năm mươi vạn, nhất định không thể vì năm mươi vạn mà mất mẹ.
Dựa vào tường, đứng lên, cố gắng chạy xuống cầu thang, tôi muốn có một công việc càng sớm càng tốt, tôi không thể đứng yên nhìn mẹ tôi rời đi được.
Đi xuống cầu thang mới phát hiện ra trời đã tối, bất luận chuyện gì xảy ra, chỉ có một suy nghĩ trong tâm trí, tôi muốn tìm một công việc để có thể kiếm tiền càng sớm càng tốt.
Tìm được một vài quán bar, nhưng những người quản lý ở đó nói tôi chưa đủ tuổi,không thích hợp làm việc tại đây .
Tôi biết tôi không hợp để làm ở đây, nhưng ngoài câu lạc bộ đêm ra tôi thật không biết nơi nào có thể kiếm được tiền nhanh hơn.
Trước mắt là biển hiệu nhấp nháy ánh đèn neon, không có thời gian suy nghĩ nhiều, tôi bắt đầu tiến vào.
Có thể vẫn còn sớm, nhạc chơi với nhịp điệu chậm, không có nhiều người trên sàn nhảy.
Chọn một chỗ ngồi xuống, lập tức có một người phục vụ đến và hỏi:” Tiểu thư, cô muốn dùng gì?”
“ Tôi muốn gặp giám đốc của các anh.”
Người phục vụ lịch sự nói:” Xin cô đợi một lát.”
Chưa đầy một phút, một người đàn ông trẻ tuổi xuất hiên trước mặt cô, cao lớn anh tuấn, mỉm cười nói :” Tôi chính là giám đốc của quán bar này, cô tìm tôi có việc gì?”
Hít thở thật sâu, chân thành nói:” Tôi đến đây tìm việc, cho hỏi chỗ này có tuyển người không?”
Đôi lông mày thanh tú nhướn lên, ánh mắt nhìn tôi đánh giá, đút hai tay vào túi, hỏi:” Cô vẫn là học sinh đúng không? Chỗ chúng tôi không cần học sinh.”
Tôi vội vàng đứng dậy, nghiêm túc nói:” Từ ngày mai, tôi không còn là học sinh nữa.”
Hắn nở một nụ cười tà mị:” Thế cô muốn làm việc gì?”
“ Công việc nào có lương cao?”
Ánh mắt hắn lơ đãng nói:” Trước mắt chỗ chúng tôi còn thiếu hai DS*, hai ngàn năm trăm thử việc, hai tháng sau bốn ngàn.”
Hai tháng bốn ngàn, mấy tháng cũng không thể kiếm nổi năm mươi vạn, hơn nữa tôi còn không biết nhảy.
“ Không còn công việc nào khác có thể trả lương cao sao?”
Hắn lắc đầu:” Làm DS cô chê tiền lương không cao, bồi rượu cô làm không được, tôi cũng không còn cách nào khác.”
Bồi rượu,tôi quay người lại.Nhìn những tiếp viên nam nữ đều đang mỉm cươì phục vụ rất chuyên ngiệp, dù bị bàn tay của bất kì ai chạm vào người, cũng không được phép run sợ.
Hắn cười thành tiếng:” Vừa nhìn đã thấy sợ, mà vẫn còn muốn tìm việc lương cao sao, hay là cô quay về nhà làm đại tiểu thư vậy.”
Hừ một tiếng, hắn lạnh lùng quay đi.

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
100 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của habin_3288 vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, angel_love271, armyworm, ỷn_lonton, baocong31080, bei_xing_li, bexinh555, bitbeo, boobeo285, boonoohomo, băp1, Can't Lose You, CHUOTCONXAUXI, CSnO1Luv, devil0246, dragonfly_93, fabulous_8x, firefly09, giodoichieu, gnartnart, hai_duong_nhan_the_2011, hana.lethuy, hanabi_hp, Heart Mind And Soul, hoavuthietmoclan, hoaxuonggiong, hoho_hoho, hongtra0909, huetho, humberger, huongquynh3693, jiyeon_baby, khathanh, khongthenoiloiiu, kitty_cat1910, lamht613, Lãnh Thiên Hương, lilynguyen, lovelesqueen, lucky_star_167, maingoctam, maithypham, Mamikon, maxo_vy, meoconsolo, mh_tmh, min.babie, min.bubble, Nga simple, nghe1512, ngoc.uk, ngocmai081288, nhockd255, nhocpon97, nhokmioakata, nhox3bi9x, nhungttc, nhuoctu, nuhoangat, o0_chameleon_0o, pankid1, Pé.Mun, pe19dao, pemunliza102, pengu_pegok_moikhoc_vianh, phù thủy hậu đậu, pinktulip, pucasynh, ruacondethuong, s2.keosua, saccauvong, SamanthaNguyen, savannah, Sún s2 Suju, shinobi0707, sonhuong1402, strawberry29790, sunsu, sushiawabi, Thiên thần sa ngã, thongocmaiyeuanh, tho_ngoc_94, thunhe99, tieuhuyenhuyenls, Tieusi, tieuthanbaicute, tieu_tiennu, tranngocvan, Tsukihana, tuilagaucon, uatkimhuong_90, Usagi.baby, uyennhatthai, vandkh, van_nguyen17, VUNGAN0411, windy_tieuthu, yorin, yostuba, yubin_gorgeous
Unread 02-04-2011, 12:00 AM   #3
Default

Chương 2: Cơ hội kiếm tiền


Dịch & edit: Shamy.


Nguồn: http://nanakwon.wordpress.com/

Chỉ cần lương cao, tiếp rượu có là gì?
Tôi giữ anh ta lại, nói ghằn từng tiếng: Tiếp rượu thôi chứ gì, tôi làm được, anh đừng có coi thường tôi.
Tôi lùi lại một bước, mở cửa căn phòng gần nhất, bên trong có hai người đàn ông mặc áo vest giày da rất lịch lãm đang ngồi.
“Xin hỏi, hai vị có cần người tiếp rượu không ạ?”
Chẳng đợi hai người họ trả lời, tôi lập tức cầm lấy cốc rượu trên bàn, uống liền một hơi, uống xong ho ra hai tiếng.
Quay đầu lại tôi thấy người quản lý đang đứng ngay sau mình, cặp lông mày nhíu lại.
Tôi đặt cốc rượu lên bàn, dõng dạc nói với hắn: “Tôi thật sự có thể tiếp rượu, xin ngài hãy cho tôi một cơ hội”.
Lông mày ông ta càng nhíu lại: “Cô vừa rồi không phải tiếp rượu, mà là nốc rượu”.
Tôi nhớ rằng những cô tiếp viên quầy ba trong những bộ phim đều dùng miệng kề miệng cùng đối phương trao những ngụm rượu… Tôi không thể bỏ lỡ cơ hội này. Không bận tâm đến ánh mắt hai người đàn ông đang dành cho tôi. Tôi ngồi xuống, tự rót cho mình một cốc rượu, tôi ngậm đầy rượu trong mồm, chàng trai áo vest giày da lịch lãm ngồi cạnh chỉ biết ngơ ngác nhìn tôi, tôi vòng tay ôm lấy cổ anh ta, trút tất cả ngụm rượu vào họng anh ta qua cái hôn cháy bỏng.
Tôi không đếm xỉu đến thái độ của người con trai ấy, mắt không ngừng hướng về phía viên quản lý, khẩn cầu: “Xin ngài đừng từ chối tôi, tôi thật sự rất cần một công việc”.
Người quản lý vẫn nhìn tôi lắc đầu.
Rôt cuộc, tôi cũng đã tìm thấy một quán rượu không nghi ngờ về việc tôi chưa đủ tuổi đi làm, tuy nhiên tôi vẫn bị từ chối.
“Xin lỗi đã làm phiền”-Tôi tự cười vào mặt mình, rồi đứng dậy quay về.
Dò dẫm trên con đường, lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là cùng đường, trước đấy bất kể chuyện gì cũng một tay mẹ lo liệu, giờ mẹ thành ra thế này, chỉ còn tôi gánh vác tất cả mọi việc trong nhà.
Năm mươi vạn, có bán cả thân tôi đi cũng chưa chắc đã được nhiều tiến như vậy, chưa bao giờ tôi thấy vô vọng, bất lực như thế này, tôi gục xuống, ôm chặt lấy đầu gối.
Bất chợt nghe thấy tiếng dừng động cơ, ngẩng đầu lên, một chiếc xe hơi đen bóng thắng ngay trước mắt tôi, khuôn mặt bị che bởi những múi cơ cuồn cuộn.
Một giọng nam mạnh mẽ truyền tới tai: “Cô còn định ngồi đấy bao lâu nữa?”.
Phải chắc chắn rằng người đó đang nói với mình tôi mới dám ngẩng đầu lên, một gương mặt quyến rũ nhưng lạ lẫm hiện lên trước mắt, tôi buột miệng hỏi: “Xin hỏi, anh đang nói với tôi đó ư?”
Anh ta chau mày: “Lên xe!”
Tôi khẳng định rằng không hề quen người này, vội vã lắc đầu, đứng dậy định rời khỏi đó.
“Không phải cô đang cần tiền?”
“Làm sao anh biết…?” Tôi dừng bước, quay lại nhìn anh ta, chờ đợi câu trả lời.
“Vừa nãy ở trong quán rượu cô to gan lắm mà, sao giờ lại trở nên nhút nhát vậy?”
Khuôn mặt tôi nóng ran, anh ta chính là chàng trai vừa nãy trong quán rượu. trông có vẻ là người có tiền.
Vì năm mươi vạn, tôi còn gì mà phải sợ chứ?
Tôi chẳng ngần ngại, bước nhanh lên trước, mở cửa xe ngồi xuống chẳng chút khách khí.
Ánh mắt của anh ta quét một lượt lên người tôi, thẳng thắn nhìn tôi đánh giá. Tôi cũng đang nhìn anh, nhìn gần lại càng hoàn hảo, dưới ánh đèn, từng đường nét trên gương mặt anh hiện lên thật mềm mại, chỉ có điều nó như toát lên một vẻ giá lạnh, khiến tôi bất chợt rùng mình rên rỉ.
Anh ta đột nhiên giang tay, ghì chặt tôi xuống: “Hôn xong là muốn bỏ chạy ngay, thật không coi người khác ra gì”.
Tôi cụp mắt lại, tránh né ánh mắt của anh ta, người đàn ông này khiến tôi thật sự sợ hãi, tôi biết mình không thể bỡn cợt với loại người này.
Anh ta khẽ cười: “Không phải cô thiếu tiền ư? Tôi có một cơ hội cho cô đây”.
Tôi như tìm thấy ánh sáng, vội vàng mở to đôi mắt:
“Cơ hội ấy là gì?”

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
100 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của habin_3288 vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, @n @n, acquyana, angel_love271, armyworm, ỷn_lonton, baocong31080, bei_xing_li, bexinh555, bitbeo, boobeo285, boonoohomo, băp1, Can't Lose You, CHUOTCONXAUXI, CSnO1Luv, devil0246, fabulous_8x, firefly09, giodoichieu, hai_duong_nhan_the_2011, hana.lethuy, hanabi_hp, hanasakura, Heart Mind And Soul, hoavuthietmoclan, hoho_hoho, hongtra0909, huetho, humberger, huongquynh3693, jiyeon_baby, junga, khathanh, khongthenoiloiiu, kitty_cat1910, Lãnh Thiên Hương, lilynguyen, lovelesqueen, lucky_lovely0405, lucky_star_167, maingoctam, maithypham, Mamikon, maxo_vy, meo@kute, meoconsolo, mh_tmh, min.bubble, minhtim12, mjju215, Nga simple, ngoc.uk, ngocmai081288, nhockd255, nhocpon97, nhokmioakata, nhox3bi9x, nhungttc, nhuoctu, ntttrang1985, nuhoangat, o0_chameleon_0o, pankid1, Pé.Mun, pemunliza102, pengu_pegok_moikhoc_vianh, phù thủy hậu đậu, pinktulip, pucasynh, ruacondethuong, s2.keosua, SamanthaNguyen, savannah, shinobi0707, sonhuong1402, strawberry29790, sunsu, sushiawabi, Thiên thần sa ngã, thongocmaiyeuanh, tho_ngoc_94, thunhe99, tieuhuyenhuyenls, Tieusi, tieuthanbaicute, tieu_tiennu, tranngocvan, Tsukihana, tuilagaucon, tyt85, uatkimhuong_90, Usagi.baby, vandkh, van_nguyen17, VUNGAN0411, windy_tieuthu, yorin, yostuba, yubin_gorgeous
Unread 02-04-2011, 12:01 AM   #4
Default

Chương 3: NGƯỜI TÌNH


Dịch & edit: nana


Nguồn: http://nanakwon.wordpress.com/

Trong đêm tối, nằm phía bên kia giường, tôi không thể ngủ được.
Đây không phải là nhà tôi, mà là biệt thự của người đàn ông tối nay tôi tình cờ gặp ở trước cửa quán rượu.
Cơ hội mà cuả tôi chính là làm tình nhân cho anh ta. Mỗi năm hắn đưa tôi sáu mươi vạn, hợp đồng kéo dài trong năm năm.
Trong lòng tuy chút vướng mắc, tôi từ nhỏ đã được mẹ dạy lớn lên không được làm người thứ ba, không được làm kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình người khác.
Nhưng hôm nay tôi đã là người thứ ba rồi, chỉ vì một năm sáu mươi vạn mà đã đồng ý bán mình cho hắn năm năm. Nếu biết đứa con gái mình hết mực yêu thương làm nhân tình của người khác, mẹ nhất định sẽ rất thất vọng.
Tuy là người thứ ba, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không làm ảnh hưởng tới gia đình nhà người khác, bởi tôi không đủ tư cách để làm việc đó. Trước khi kí thỏa thuận hắn đã nói với tôi rất rõ ràng, đừng mơ rằng sẽ có ngày chúng tôi kết hôn, hắn sẽ không bao giờ lấy tôi, tôi căn bản chỉ cần phối hợp tốt với hắn, làm người tình của hắn, làm công cụ để thỏa mãn dục vọng của bản thân hắn.
Đối với những lời nói cay nghiệt này, tôi cũng chỉ có thể im lặng, hắn là ông chủ của tôi, dù tôi có bị hắn làm nhục, tôi vẫn phải âm thầm chịu đựng, bởi tôi không thể chống cự, mà cho dù có muốn cũng không thể.
Đêm nay hắn không hề động vào tôi, chỉ đưa tôi đến ngôi biệt thự này, nói với vú nuôi vài câu, đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng rồi vội vã rời đi.
Ngay cả tên của hắn tôi cũng không biết, chỉ nghe thấy vú nuôi gọi hắn là cậu Hoa.
Lấy điện thoại di động ra, nhấn nút mở nguồn. Ánh sáng trên màn hình nhấp nháy sáng trong đêm. Bốn mươi ba tin nhắn chưa đọc, tất cả đều là của Tử Kiềm gửi đến.
“ Thiển Thiển, tại sao cậu và dì vẫn chưa về nhà? Còn tắt cả điện thoại nữa, đọc được tin nhắn này thì nhanh trả lời lại cho tớ.”
“ Thiển Thiển, cậu đang ở đâu? Nói cho tớ biết, tớ đi tìm cậu.”
“ Thiển Thiển, rốt cuộc cậu như thế nào rồi? Tại sao ngay cả một chút tin tức cũng không có?”
“ Thiển Thiển, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Cậu đang ở đâu?”
……………………………………….
Tiếp tục đọc từng tin từng tin một, không nhịn được òa lên khóc.
Tôi thật không biết sau này làm thế nào có thể đối mặt với mẹ, làm thế nào có thể đối mặt với Tử Kiềm, tôi rất sợ, nếu bọn họ biết tôi làm nhân tình của người ta thì liệu còn quan tâm đến tôi không?
Ném điện thoại lên giường, tôi vội nhắm nghiền hai mắt lại để không phải suy nghĩ nhiều.
Điện thoại lại rung, không cần nhìn cũng biết là tin nhắn của Tử Kiềm gửi đến.
“ Thiển Thiển, cậu đang ở đâu? Nhanh về nhà đi,tớ và ba rất lo cho cậu và dì.”
Tôi nhanh chóng nhắn lại một tin:” Tử Kiềm, cậu và chú đừng lo lắng nữa, tớ và mẹ đều rất tốt.”
Nhấn nút gửi, tin nhắn vừa gửi đi, tôi vội tắt máy.
Nước mắt lại một lần nữa rơi, tôi nhất định phải giữ kín bí mật này, đây là bí mật của riêng tôi, ngay cả mẹ, tôi không thể cho bà biết.

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
98 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của habin_3288 vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, @n @n, acquyana, angel_love271, armyworm, ỷn_lonton, baocong31080, bei_xing_li, bitbeo, boobeo285, boonoohomo, băp1, Can't Lose You, CHUOTCONXAUXI, CSnO1Luv, devil0246, fabulous_8x, firefly09, gainhagiau_hociu1706, hai_duong_nhan_the_2011, hana.lethuy, hanabi_hp, hanasakura, hang08, Heart Mind And Soul, hoavuthietmoclan, hoho_hoho, hongtra0909, huetho, humberger, huongquynh3693, jiyeon_baby, junga, khathanh, khongthenoiloiiu, kitty_cat1910, Lãnh Thiên Hương, lilynguyen, lovelesqueen, lucky_lovely0405, lucky_star_167, maingoctam, maithypham, Mamikon, meoconsolo, mh_tmh, min.bubble, minhtim12, mjju215, Nga simple, ngoc.uk, ngocmai081288, nhockd255, nhocpon97, nhokmioakata, nhox3bi9x, nhungttc, nhuoctu, ntct_diana, ntttrang1985, o0_chameleon_0o, pankid1, Pé.Mun, pe19dao, pemunliza102, pengu_pegok_moikhoc_vianh, phù thủy hậu đậu, pinktulip, pucasynh, ruacondethuong, s2.keosua, SamanthaNguyen, savannah, Sún s2 Suju, shinobi0707, sonhuong1402, sunsu, sushiawabi, Thiên thần sa ngã, thongocmaiyeuanh, tho_ngoc_94, tieuhuyenhuyenls, Tieusi, tieuthanbaicute, tranngocvan, Tsukihana, tuilagaucon, tyt85, uatkimhuong_90, Usagi.baby, uyennhatthai, vandkh, van_nguyen17, VUNGAN0411, windy_tieuthu, yorin, yostuba, yubin_gorgeous
Unread 02-04-2011, 12:03 AM   #5
Default

Chương 4: Không còn thuần khiết


Dịch & edit: nana


Nguồn: http://nanakwon.wordpress.com/

Ngày hôm sau, tôi dậy sớm đến bệnh viện mua bữa sáng cho mẹ.
Trong phòng bệnh, mẹ tôi đã tỉnh, ngước đôi mắt nhìn lên trần nhà.
“ Mẹ.”
Bà quay đầu lại, chau mày nhìn tôi: “ Thiển Thiển,làm thế nào lại không đi học?”
Hơi ngạc nhiên một chút, lần lượt đặt từng thứ xuống bàn, giải thích:” Mẹ, con sợ mẹ không ăn được đồ ở bệnh viện, nên con mua bữa sáng cho mẹ, mẹ phải mở di động nhé, chú rất lo cho mẹ.”
“ Mẹ biết rồi. Con mau đi học đi, không kẻo trễ.” Mặt mẹ giãn ra, nở một nụ cười.
Họng tôi như bị nghẹn lại:” Tạm biệt mẹ.”
Nói xong tôi quay lưng rời đi.
Lúc đến trường thì đã muộn, đối mặt với ánh mắt chất vấn của Tử Kiềm, tôi vẫn cố tránh né. Tôi sợ hắn hỏi tối qua tôi đi đâu, sợ rằng không thể thản nhiên mà đối mặt với hắn.
Tôi và Tử Kiềm vừa sinh ra đã mồ côi cha mẹ. Mẹ hắn vì sinh khó nên sau khi sinh hắn xong cũng vì kiệt sức mà chết.Tô Thiển Thiển tôi từ lúc bắt đầu có ý thức thì đã không có ba, tôi cũng không có qua mẹ hỏi chuyện của ba, tôi không dám hỏi, tôi sợ bà sẽ bị tổn thương, và cũng không muốn hỏi, cũng không muốn biết ba mình như thế nào, ông ta đã bỏ rơi mẹ con tôi, cho nên dù có tìm ra ông ta chắc chắn sẽ làm bộ không quen biết. Tuy rằng chỉ có mẹ, nhưng tôi như vậy cũng cảm thấy chính mình được hạnh phúc.
Tôi thường vì mẹ mà cảm thấy bất công, một nữ nhân dựa vào hai bàn tay của chính mình để nuôi nấng một đứa nhỏ như mẹ, chỉ có một nam nhân kì lạ như ba tôi mới có thể rũ bỏ trách nhiệm. Tôi thề, nếu một ngày gặp được con người phụ bạc kia, tôi nhất định sẽ nói với ông ta:” Ông không xứng với mẹ tôi.”
May mắn là vẫn còn có Từ thúc thúc, hắn là cha của Tử Kiềm, tôi biết hắn thích mẹ tôi, chúng tôi là hàng xóm, trong nhà có bao nhiêu việc lớn bé hắn đều thay mẹ đi làm. Hắn quả thật không cần ở cái nhà nhỏ hẹp kia, công ty nơi hắn làm việc đãi ngộ không tồi, phân cho một căn nhà có diện tích không nhỏ, nhưng hắn lại chậm chạp không có chuyển nhà, mà lại tình nguyện ở lại canh giữ cái tiểu khu cũ nát kia.
Tử Kiềm và tôi cùng lớn lên, từ nhỏ đến lớn vẫn là bạn đồng học, bạn của chúng tôi rất ít, có thể xưng là bạn tốt thì chỉ có một, tên là Hạ Mộc Nhiễm. Chúng tôi đều gọi là Nhiễm Nhiễm, Nhiễm Nhiễm và chúng tôi không giống nhau, nó là thiên kim tiểu thư của nhà giàu có, chúng tôi chỉ là những đứa nhỏ nhà nghèo, căn bản là không cùng một tầng lớp.
Bỗng nhiên nghe được một tiếng:” Tô Thiển thiển, vấn đề này em đứng dậy trả lời một chút.”
Tôi còn chưa hồi phục lại tinh thần, Nhiễm Nhiễm hung hăng đẩy cái bàn học của tôi một cái, tôi vội vàng đứng dậy.
Thấy giáo viên ngữ văn bất mãn nhìn ,Nhiễm Nhiễm vội vàng viết đáp án lên tờ giấy nháp, tôi ấp a ấp úng đọc những gì Nhiễm nhiễm viết. Thầy giáo không giận nói:” Tô Thiển Thiển, sau giờ học xuống văn phòng gặp tôi một lát.”
Nhiễm Nhiễm lo lắng nhìn tôi. Tan học đến phòng giáo vụ sẽ bị phê bình, tôi đương nhiên là sẽ không đi, sau khi tan học tôi còn muốn đến thăm mẹ.
Nhiễm Nhiễm ngồi phía trước tôi, nó đưa cho tôi một tờ giấy, viết:” Thiển Thiển, mày làm sao vậy? Tại sao đi học mà tâm trí lại để đi đâu hả?”
Nhìn dòng chữ nắn nót, trong lòng tôi cực kì phức tạp, cầm bút viết:” Nhiễm Nhiễm, tuyết một khi đã bị vấy màu khác thì nghĩa là gì?”
Nó nhanh chóng trả lời:” Là không còn thuần khiết nữa.”
Đúng a, không còn thuần khiết, tôi cũng không còn thuần khiết nữa, từ lúc tôi hạ bút kí bản thỏa thuận đó, thì tôi đã không còn thuần khiết nữa rồi.

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
90 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của habin_3288 vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, @n @n, acquyana, angel_love271, armyworm, ỷn_lonton, baocong31080, bei_xing_li, be_ba91, bitbeo, boobeo285, boonoohomo, băp1, Can't Lose You, CHUOTCONXAUXI, CSnO1Luv, devil0246, fabulous_8x, firefly09, giodoichieu, hai_duong_nhan_the_2011, hana.lethuy, hanabi_hp, hanasakura, Heart Mind And Soul, hoavuthietmoclan, hoho_hoho, huetho, humberger, huongquynh3693, jiyeon_baby, khongthenoiloiiu, kitty_cat1910, lamht613, Lãnh Thiên Hương, lilynguyen, lovelesqueen, lucky_star_167, maingoctam, maithypham, Mamikon, mh_tmh, min.bubble, minhtim12, mjju215, Nga simple, nghe1512, ngoc.uk, ngocmai081288, nhockd255, nhocpon97, nhokmioakata, nhox3bi9x, nhungttc, nhuoctu, ntttrang1985, nuhoangat, o0_chameleon_0o, pankid1, Pé.Mun, pengu_pegok_moikhoc_vianh, phù thủy hậu đậu, pinktulip, pucasynh, ruacondethuong, s2.keosua, sandara_k44a3, savannah, shinobi0707, sonhuong1402, sunsu, sushiawabi, Thiên thần sa ngã, tho_ngoc_94, Tieusi, tieuthanbaicute, tranngocvan, Tsukihana, tuilagaucon, tyt85, uatkimhuong_90, Usagi.baby, uyennhatthai, vandkh, van_nguyen17, VUNGAN0411, windy_tieuthu, yorin, yostuba, yubin_gorgeous
Unread 02-04-2011, 12:04 AM   #6
Default

Chương 5


Dịch & edit: nana


Nguồn: http://nanakwon.wordpress.com/

Sau khi tan học, Tử Kiềm xuất hiện trước mặt tôi, còn chưa kịp phản ứng tôi đã bị hắn lôi ra khỏi phòng học.
“ Tử Kiềm, buông ra.” Cổ tay nhói đau, làm thế nào cũng không gỡ ra được.
Hắn theo lời buông tay, lại từng bước hướng tới gần tôi, thẳng đến đem tôi đẩy vào góc tường không đường thối lui.
Mặt hắn không chút thay đổi:” Thiển Thiển, cậu tối qua đi đâu? Vì sao tắt máy?”
Tôi nhất thời nghẹn lời, bình tĩnh nhìn hắn.
“ Trả lời ta.” Hắn tiếp tục truy vấn.
Cho tới bây giờ chưa thấy qua hắn như vậy, tôi không dám quay đầu.
Tôi cũng không biết tôi đối với hắn là dạng tình cảm gì, mấy năm gần đây tôi có thói quen ở gần hắn, ở gần hắn tôi mới không cảm thấy cô đơn. Tôi sợ hắn dùng ánh mắt này chất vấn tôi, tôi sợ hắn biết tôi là nhân tình mà không để ý đến tôi, tôi sợ hắn sẽ xem thường tôi.
“ Chỉ là ở bên ngoài đi dạo một lúc, nửa đêm trở về nhà, chính là cậu không thấy được mà thôi.”
“ Thiển Thiển, cậu mỗi lần nói dối đều không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.”
Khiếp sợ nhìn hắn, cùng hắn ở chung mười mấy năm, thói quen của tôi so với ai khác hắn đều hiểu rõ ràng.
“ Tử Kiềm, có một số việc không nên hỏi, và cũng không được hỏi, làm cho tôi có chút**, ….được không?
Hắn nghi ngờ nói:” Thiển Thiển, nếu cậu thật sự không muốn nói tôi cũng không ép cậu, chỉ là hi vọng có một số việc cậu không gạt tôi.”
Nhiều năm như vậy ỷ lại, ngay cả chính tôi cũng không nghĩ tới sẽ có một ngày như thế này, mười mấy năm qua hắn đều là bạn tốt nhất của tôi, giống như anh trai giúp đỡ tôi, tôi chưa từng dấu diếm qua hắn cái gì, cũng chưa bao giờ đối với hắn như thế làm bất hòa. Hôm nay, tôi lại lấy tình cảm nhiều năm của chúng tôi giẫm đạp lên, làm tổn thương nó.
Khóe miệng phiếm ra một tia chua xót, lắc đầu, thanh âm nhẹ nhàng mà chỉ chúng tôi mới có thể nghe thấy:” Tử Kiềm, chúng ta đều lớn rồi, đều có bí mật của riêng mình, tôi có việc gạt cậu, cho nên cậu cũng đừng đối với tôi quá thẳng thắn, cho nên, cậu cũng đừng hỏi lại, lúc tôi muốn nói với cậu tự nhiên sẽ nói. Hãy để cho tôi một chút không gian, cho tôi một chút tự do.”
Ánh mắt hắn dần trở nên phức tạp: “ Thiển Thiển, cậu thực sự trưởng thành rồi, tuy nhiên, cho dù trưởng thành cũng là tôi mười mấy năm ở bên cạnh Tô Thiển Thiển cậu. Tôi thực sự rất muốn cho cậu tự do, nhưng vẫn là không tự ý thức đã hạn chế tự do của cậu. Nếu cho cậu tự do có thể làm cho cậu vui vẻ hơn, tôi liền trả lại cho cậu tự do.”
Cắn nhanh môi dưới, cố nén nước mắt sắp tràn ra khỏi bờ mi,:” Tử Kiềm, cám ơn cậu.”
Dùng hết khí lực toàn thân đấy hắn ra, nước mắt tôi lướt qua hắn một khắc khuynh tiết ứa ra, ngồi xổm ngoài hành lang, vùi đầu khóc rống.
Hiện tại tôi cùng hắn phân rõ giới tuyến, ngày sau cho dù hắn biết tôi là tình nhân cũng sẽ không lại đến chất vấn tôi, cũng sẽ không thất vọng. Tôi không nghĩ hắn đối với tôi thất vọng, không ôm hy vọng, liền sẽ không thất vọng.
Lúc đi học, thầy giáo vẫn còn chưa đến, Nhiễm Nhiễm quay đầu hỏi tôi:” Thiển Thiển, cậu rốt cục là làm sao vậy?”
Xem nhẹ ánh mắt của cô, cây bút trên tay vẫn cứ vạch tới vạch lui trên trang giấy trắng, chỉ một lúc đã trở thành một mảng màu đen ghê người. Tờ giấy đó thật bẩn, tôi về sau cũng sẽ thực bẩn, thậm chí so với nó càng bẩn hơn.
“ Nhiễm Nhiễm, tớ không sao, chỉ vì kì thi đại học đang đến gần nên căng thẳng quá thôi.” Lãnh đạm mỉm cười.
Cô không nói.
Tôi như trước che giấu, ra vẻ thoải mái:” Cậu cũng biết tớ muốn vào Thánh Hoa, nếu kiểm tra không đỗ vào Thánh Hoa thì tớ đây sẽ trượt đại học, lúc đấy thì về làm ruộng cho rồi.”
Nhiễm Nhiễm cầm tay tôi, thấp giọng nói:” Thiển Thiển, tớ không tin, hồi trước cậu bất luận đỗ vào trường nào cũng đều rất cố gắng, nhưng hôm nay lại không như thế, cậu chắc chắn có điều gì không yên lòng, thầy giáo giảng bài cậu cư nhiên ở dưới ngẩn người, cậu nói là áp lực quá lớn, đánh chết tớ cũng không tin.”
Cầm lấy tay Nhiễm Nhiễm, tiếp tục động tác của bàn tay. Tôi thay đổi rõ ràng như thế, khó trách tất cả đều không qua được ánh mắt của bọn họ, ảm đạm cười:” Nhiễm Nhiễm, nếu có một ngày tớ không còn là chính mình thì các cậu vẫn sẽ là bạn của tớ chứ?”
Nhiễm Nhiễm lại cầm tay tôi, đoạt lấy cái bút của tôi, “ Thiển Thiển, cậu tại sao thành ra thế này? Nói nhiều điều quái gở như vậy, tớ chẳng hiểu gì cả.”
Tôi vội chuyển đề tài:” Nhiễm Nhiễm, thầy giáo đến rồi kìa.”

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
90 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của habin_3288 vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, @n @n, acquyana, angel_love271, armyworm, ỷn_lonton, baocong31080, bei_xing_li, be_ba91, bitbeo, boobeo285, boonoohomo, băp1, Can't Lose You, CHUOTCONXAUXI, CSnO1Luv, devil0246, dragonfly_93, fabulous_8x, firefly09, giodoichieu, hai_duong_nhan_the_2011, hana.lethuy, hanabi_hp, Heart Mind And Soul, hoavuthietmoclan, hoho_hoho, huetho, humberger, huongquynh3693, jiyeon_baby, khathanh, khongthenoiloiiu, kitty_cat1910, lamht613, lilynguyen, lovelesqueen, lucky_star_167, maingoctam, maithypham, Mamikon, meocon_khocnhe7777, mh_tmh, min.bubble, minhtim12, mjju215, Nga simple, ngoc.uk, ngocmai081288, nhockd255, nhocpon97, nhokmioakata, nhox3bi9x, nhungttc, nhuoctu, ntttrang1985, nuhoangat, pankid1, Pé.Mun, pemunliza102, pengu_pegok_moikhoc_vianh, phù thủy hậu đậu, phuonglucky_1992, pinktulip, pucasynh, ruacondethuong, s2.keosua, SamanthaNguyen, savannah, sonhuong1402, sunsu, sushiawabi, Thiên thần sa ngã, thongocmaiyeuanh, tho_ngoc_94, Tieusi, tieuthanbaicute, tranngocvan, Tsukihana, tuilagaucon, tyt85, uatkimhuong_90, Usagi.baby, uyennhatthai, vandkh, van_nguyen17, windy_tieuthu, yorin, yostuba, yubin_gorgeous
Unread 02-04-2011, 12:06 AM   #7
Default

Chương 6: Đừng bỏ con


Dịch & edit: nana


Nguồn: http://nanakwon.wordpress.com/

Ngây ngốc qua một ngày.
Sau khi tan học tôi lập tức tới ngân hàng, cầm tấm thẻ mà Hoa tiên sinh đưa cho tôi, nhập mật mã đưa vào một chút ngạch trống, sáu mươi vạn chỉnh.
Nhìn thấy con số này, tâm hồn đang lơ lửng của tôi cuối cùng cũng hạ xuống, chi phí phẫu thuật rốt cục cũng không phải lo lắng nữa rồi.
Lòng nóng như lửa đốt đi tới bệnh viện, trước tiên không phải đi phòng bệnh thăm mẹ, mà là đi tìm vị bác sĩ hôm kia đã nói cho tôi biết bệnh tình của bà, nói:” Bác sĩ, chi phí phẫu thuật đã có rồi, làm ơn nhanh chóng cho mẹ tôi phẫu thuật.”
Bác sĩ kia hơi kinh ngạc nhìn tôi, hoài nghi nói:”Chi phí giải phẫu cần năm mươi vạn, theo tôi biết cô chỉ là một học sinh trung học, gia cảnh cũng không dư dả, một ngày kiếm được năm mươi vạn tựa hồ là không thể.”
A, đúng vậy, ai có thể tin rằng một học sinh gia cảnh bần hàn trong một ngày có thể kiếm được năm mươi vạn a, cho dù có nhiều tiền như vậy, nhưng nếu mẹ không biết tiền từ đâu tới khẳng định sẽ không đồng ý mổ, tiền này tôi nên giải thích với mẹ như thế nào đây?
Cắn chặt môi dưới, nói ra từng chữ:”Thiên kim Hạ mộc Nhiễm của tập đoàn Hạ thị với tôi là bạn đồng học, tiền là cô ấy cho tôi mượn.”
Bác sĩ này hỏi nhiều như thế cũng coi như xuất phát từ ý tốt, việc ông ta biết nhà tôi nghèo chắc cũng là do mẹ nói, nếu tôi nói với hắn không giống như lời mẹ nói, mẹ khẳng định sẽ hoài nghi.
Ông ta thoải mái cười:” Lão Từ là bạn của tôi, chính mẹ cô không cho tôi đem bệnh tình của bà nói với lão Từ, cô yên tâm đi, tôi sẽ mau chóng chuẩn bị phẫu thuật cho bà.”
“ Cám ơn!”
Hóa ra là bạn của Từ thúc thúc, khó trách biết nhiều như vậy. Nhưng, tôi cũng phải gạt Từ thúc thúc.
Ngoài phòng bệnh, tôi giơ tay lên chuẩn bị gõ cửa, phân vân hồi lâu vẫn là buông xuống.
Thân thể dựa vào vách tường trượt dần, ngồi xổm trên mặt đất nhìn vào lòng bàn tay mình, đường dọc đường ngang thật là lộn xộn.
Mẹ, nếu Từ thúc thúc cầu hôn người thì mau gả cho hắn đi. Từ thúc thúc sẽ không giống loại nam nhân vô trách nhiệm kia, cho Từ thúc thúc một cơ hội, cũng chính là cho người một cơ hội.
Một đôi chân thon dài dừng ở trước mặt tôi, một bàn tay sạch hướng đến, dừng lại ở trước mắt tôi. Ngẩng đầu hướng hắn cười, cầm tay hắn đứng lên.
“ Tử Kiềm chúng ta không cần quấy rầy bọn họ, cho bọn họ nhiều thời gian một chút ở cạnh nhau đi.”
Tử Kiềm thật sâu liếc mắt nhìn tôi một cái, khẽ cười nói:” Được, không quấy rầy bọn họ nữa, chúng ta xuống dưới lầu.”
Gật đầu đồng ý.
Hai người mười ngón tay lồng vào nhau, không có thang máy, mà là theo thang lầu đi xuống.
Nói không nên lời vì cái gì ở bên hắn đều có cảm giác an toàn. Nếu thời gian có thể ở đây dừng lại một khắc thì thật tốt, hắn vẫn là hắn, còn tôi vẫn là tôi. Đối với chúng tôi cũng chỉ có thể cước bộ theo thời gian, càng chạy càng xa, càng ngày càng xa lạ. Bởi vì thời gian sẽ không cho chúng tôi lưu lại, lại sẽ càng không vì chúng tôi mà dừng lại.
Bất tri bất giác đã đi ra khỏi bệnh viện, tôi đã cố gắng đi thật chậm, mà vẫn cảm thấy mình đi quá nhanh.
Hắn đánh vỡ trầm mặc:” Thiển Thiển, cậu hôm nay khác thường như vậy là vì bệnh tình của dì phải không?”
Đi bộ thêm một lúc, mỉm cười nhìn lên, khinh miêu đạm tả, nhẹ nhàng bâng quơ nói:” Tử Kiềm, kì thật sức khỏe mẹ tôi cũng không có vấn đề gì lớn, chỉ cần một cuộc giải phẫu đơn giản là được. Chúng ta đừng nghĩ cái gì, chỉ cần học thật tốt, thi đỗ Thánh Hoa.”
Hắn mặc dù có điểm hoài nghi lời tôi, nhưng không nói gì nữa, “ Tốt, chúng ta cùng nhau cố gắng học tập, thi đỗ Thánh Hoa.”
Trời dần dần tối lại, Từ thúc thúc cùng Tử Kiềm đi rồi, tôi ngồi ở bên giường, do dự hồi lâu mới nói:” Mẹ, tiền phẫu thuật con đã kiếm được rồi, người an tâm mổ đi.”
Ánh mắt mẹ ngày càng sâu u, nghi hoặc hỏi tôi:” Thiển Thiển, nhiều tiền như vậy con làm sao kiếm được?”
Trầm mặc hồi lâu, vì không cho bà phát hiện ra tôi đang nói dối, chống lại ánh mắt của bà thực lòng nói:” Mẹ, tiền là do Nhiễm Nhiễm cho chúng ta mượn, nó không thiếu tiền, chúng ta còn có thể chậm rãi.”
Lần đầu nhìn ánh mắt đối phương nói dối, trên mặt có điểm nóng, tim đập cũng có chút mau.
Mẹ giãy dụa đứng dậy:” Thiển Thiển, đem tiền trả lại đi, mẹ không làm phẫu thuật, chúng ta về nhà.”
Trái tim tôi gần như nhảy ra khỏi lồng ngực, gắt gao đè bà lại. Thật mạnh quỳ trên mặt đất, bật khóc nức nở, “ Mẹ, con chỉ có mẹ là người thân, nếu mẹ không còn cần con nữa, thì con biết làm gì bây giờ? Tiền, chúng ta có thể chậm rãi trả, Hạ gia không thiếu, năm mươi vạn này không là gì cả, chúng ta vài năm nữa còn, mười năm nữa cũng không có gì thay đổi. Nếu mẹ đi rồi, Từ thúc thúc biết chờ đợi cái gì đây, con cũng không còn lưu luyến cái gì nữa, thà rằng hai người chúng ta cùng nhau đi cho rồi.”
Trên mặt mẹ cũng xuất hiện hai hàng nước mắt:” Thiển Thiển, mẹ chính là không nhìn thấy con đã phải chịu gánh nặng quá lớn, con mới mười tám tuổi mà trên lưng đã phải mang món nợ lớn đến thế, thử hỏi người làm mẹ này sao nỡ nhẫn tâm đây?”
Trong lòng xấu hổ vô cùng, mẹ vì không muốn tôi mang nợ nên tình nguyện không động thủ thuật, mà tôi lại đang lừa gạt bà. Mẹ, thực xin lỗi.
“ Mẹ, con mới mười tám tuổi, còn trẻ, có nhiều thời gian để trả nợ, chỉ xin mẹ đừng từ bỏ chính mình, đừng bỏ con.”
Mẹ ôm tôi thất thanh khóc to. Nhẹ nhàng vỗ lưng bà, nhẹ giọng nói:” Mẹ, không cần nói cho Từ thúc thúc biết, nhà chúng ta đã nợ thúc ấy quá nhiều, không thể để thúc ấy liên lụy được.”
Tôi sợ liên lụy đến Từ thúc thúc, nhưng tôi càng sợ Tử Kiềm biết chuyện tôi vay tiền Nhiễm Nhiễm, nếu tìm được Nhiễm Nhiễm đối chất, thì bí mật kia của tôi liền không thể che dấu được.

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
85 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của habin_3288 vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, @n @n, armyworm, ỷn_lonton, baocong31080, bei_xing_li, be_ba91, bitbeo, boobeo285, boonoohomo, băp1, Can't Lose You, CHUOTCONXAUXI, CSnO1Luv, dragonfly_93, fabulous_8x, firefly09, hai_duong_nhan_the_2011, hana.lethuy, hanabi_hp, hoavuthietmoclan, hoho_hoho, hongtra0909, huetho, humberger, huongquynh3693, jiyeon_baby, junga, khathanh, khongthenoiloiiu, kitty_cat1910, lamht613, Lee_Sandy, lilynguyen, lovelesqueen, lucky_star_167, maingoctam, maithypham, Mamikon, meocon_khocnhe7777, mh_tmh, min.bubble, minhtim12, mjju215, Nga simple, ngoc.uk, ngocmai081288, nhockd255, nhocpon97, nhokmioakata, nhox3bi9x, nhungttc, ntttrang1985, nuhoangat, o0_chameleon_0o, Pé.Mun, pe19dao, pemunliza102, pengu_pegok_moikhoc_vianh, phù thủy hậu đậu, phuonglucky_1992, pinktulip, pucasynh, ruacondethuong, savannah, sonhuong1402, sunsu, sushiawabi, Thiên thần sa ngã, thongocmaiyeuanh, tho_ngoc_94, Tieusi, tieuthanbaicute, Tsukihana, tuilagaucon, tyt85, uatkimhuong_90, Usagi.baby, vandkh, van_nguyen17, VUNGAN0411, windy_tieuthu, yorin, yostuba, yubin_gorgeous
Unread 02-04-2011, 12:08 AM   #8
Default

Chương 7: Đứa con gái hư hỏng


Dịch & edit: nana


*Aaaaaaaaaaaa! Tình yêu của em…Cuối cùng anh cũng xuất hiện rồi…hức hức (T^T), không uổng công người ta chờ nha*


Tiếng di động vang lên, tôi vội tắt đi, an ủi mẹ một chút rồi bước ra khỏi phòng bệnh.
Bấm nút gọi lại, đầu bên kia vang lên tiếng nhạc chờ, một bài hát rất buồn, tôi nghe mà không kìm được nước mắt.
“ Tôi đang ở quán bar Duy Đô, mau đến đây.”
Còn chưa kịp mở miệng, đối phương đã dập máy.
Duy Đô là quán rượu hôm qua tôi gặp anh ta, vừa đi vào, gã quản lý trẻ măng tối hôm qua liền đón đi lên,” Ông chủ đang ở hàng ghế số 1 chờ cô, hắn hôm nay tâm tình không tốt, cô cẩn thận một chút chớ chọc hắn nổi giận.”
Ông chủ? Cái quán bar này không lẽ là của anh ta? Tự giễu bản thân cười cười, người ta mở quán bar đâu có liên quan gì đến tôi, tôi chỉ là tình nhân của anh, có tư cách gì hỏi đến.
Lại là hàng ghế hôm qua, đấy cửa tiến vào trong, ngoại trừ Hoa tiên sinh còn có một nam nhân trẻ tuổi, cả người tản ra khí chất quý tộc, vừa nhìn cũng biết đó là người có tiền.
Người nam nhân trẻ tuổi kia có điểm nhìn quen mắt, lại không thể nhớ ra đã từng gặp ở đâu.
“ Lại đây.” Mặt anh ta không chút thay đổi, thậm chí so với tối hôm qua còn lạnh hơn.
Theo lời đi đến bên người anh ngồi xuống, anh ta lạnh lùng nhìn tôi liếc mắt một cái, lạnh giọng nói:” Nhớ kĩ, cô hiện tại là nữ nhân của tôi, trừ bỏ tôi, ở ngoài ít cùng nam nhân khác tiếp xúc, tránh làm cho tôi mất mặt. Dù tôi còn chưa từng chạm qua cô.”
Trong lòng căng thẳng, chẳng lẽ hắn đã nhìn thấy tôi và Tử Kiềm nắm tay nhau, nhưng chúng tôi chỉ có nắm tay, hơn nữa tôi chỉ là tình nhân chứ không phải là người phụ nữ của anh nha.
Hắn tà mị liếc mắt nhìn tôi:” Thế nào, sao không nói?”
Hít vào một hơi thật sâu, làm tình nhân quả nhiên sống không được một tia ôn nghiêm, rõ ràng là không thích mà vẫn phải tươi cười sáng lạn đón ý nói hùa, nhẹ giọng nói:” Tôi biết rồi.”
“ Già Minh, mang cô ta đi mua vài bộ quần áo.”
Thật buồn cười, sợ tôi làm mất mặt anh sao? Tôi chỉ là một nhân tình, không thể quang minh chính đại lộ diện, cũng không phải là vợ của anh, cũng không đi mọi nơi nói cho mọi người biết là đang bao dưỡng tôi, cũng sẽ không đem tôi mang đi ra ngoài, thế tôi mặc đẹp đứng đấy cho ai xem?
Không hiểu anh ta đang suy nghĩ cái quái gì a.
“ Vâng, ông chủ.” Quản lý quán bar vừa nãy đưa tôi lên đáp.
Trên xe, tình ca thương cảm ở bên tai lượn lờ không dứt, hai người đều không nói gì.
Hắn thản nhiên mở miệng:” Tôi gọi là Già Minh.”
“ Tôi là Tô Thiển Thiển.”
Hắn không mang tôi đi mua quần áo trước mà dẫn tôi đi ăn.
Đánh giá của tôi đối với hắn là: một nam nhân rất cẩn thận.
Vừa đi khỏi nhà ăn hắn liền lấy bao thuốc lá ra, hút một điếu.
Hắn trong đám khói thoạt nhìn rất ảo, ngón tay thon dài trắng nõn mang theo một điếu thuốc lá, tư thế kia thực tao nhã, thực mê người.
Nhất thời bị ma quỷ ám ảnh nói:” Già Minh, còn không cho tôi một điếu, tôi cũng muốn thử xem sao.”
Hắn thản nhiên lướt nhìn tôi quét mắt một cái, đưa cho một điếu thuốc.
Châm điếu thuốc hắn vừa đưa, hung hăng hút một hơi, nước mắt nước mũi chảy giàn dụa hết ra ngoài.
“ Không biết hút thì đừng cố, ở đây không có ai thi với cô đâu.” Già Minh nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
Hất tay hắn xuống, hút lại một lần, không còn nghẹn như trước, ít nhất tôi chắc chắn mình có thể cảm nhận được hương vị này.
“ Thuốc lá, là một thứ đồ tốt, khó trách nhiều người mê luyến nó như vậy, xem ra tôi cũng bị nó mê hoặc rồi, nữ nhân hư hỏng không thể không thích nó, nếu chấp nhận làm nhân tình, tôi chẳng phải đã là một đứa con gái hư hỏng rồi sao.”
Tuy rằng chỉ kí hợp đồng kì hạn năm năm với Hoa tiên sinh, nhưng năm năm sau liệu tôi có thể trở về cuộc sông bình thường không? Cười khổ lắc đầu.

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
92 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của habin_3288 vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, @n @n, armyworm, ỷn_lonton, baocong31080, bei_xing_li, bitbeo, boobeo285, boonoohomo, băp1, Can't Lose You, CHUOTCONXAUXI, CSnO1Luv, devil0246, fabulous_8x, firefly09, gainhagiau_hociu1706, giodoichieu, hai_duong_nhan_the_2011, hana.lethuy, hanabi_hp, hoavuthietmoclan, hoho_hoho, hongtra0909, huetho, humberger, huongquynh3693, jiyeon_baby, junga, khathanh, khongthenoiloiiu, kitty_cat1910, lamht613, Lee_Sandy, lilynguyen, lovelesqueen, lucky_lovely0405, lucky_star_167, maingoctam, maithypham, Mamikon, meocon_khocnhe7777, mh_tmh, min.bubble, minhtim12, mjju215, Nga simple, ngoc.uk, ngocmai081288, nhockd255, nhocpon97, nhokmioakata, nhox3bi9x, nhungttc, ntttrang1985, nuhoangat, o0_chameleon_0o, Pé.Mun, pe19dao, pemunliza102, pengu_pegok_moikhoc_vianh, phù thủy hậu đậu, phuonglucky_1992, pinktulip, pucasynh, ruacondethuong, SamanthaNguyen, savannah, shinobi0707, sonhuong1402, strawberry29790, sunsu, sushiawabi, Thiên thần sa ngã, thongocmaiyeuanh, tho_ngoc_94, Tieusi, tieuthanbaicute, tieu_tiennu, Tsukihana, tuilagaucon, tyt85, uatkimhuong_90, Usagi.baby, uyennhatthai, vandkh, van_nguyen17, VUNGAN0411, windy_tieuthu, yorin, yostuba, yubin_gorgeous
Unread 02-04-2011, 12:09 AM   #9
Default

Chương 9:


Dịch & edit: nana


Nguồn: http://nanakwon.wordpress.com/

Hơn 11 giờ tối Hoa tiên sinh mới trở về, anh mở cửa phòng ngủ, bật đèn lên.
Đột nhiên xuất hiện ánh đèn mãnh liệt, ánh mắt bị ngọn đèn đâm vào rất đau rất đau, tôi vội đưa tay che khuất tầm mắt.
Chợt một bàn tay lạnh lẽo nắm chặt lấy tay tôi, mặt của Hoa tiên sinh đột nhiên gần trong gang tấc.
Trên người anh ta tràn đầy mùi rượu, hơi thở ấm áp khẽ phả vào mặt tôi, nhất thời cơn buồn ngủ tiêu biến hết, thân thể không tự chủ được, lùi về phía sau co rụt lại.
“ Sao thế, sợ tôi à?”
Hơi chần chừ nói:” Tôi, không có.”
Hắn xốc chăn trên người tôi lên, đặt tôi trên đùi, cúi xuống tai tôi nhẹ giọng hỏi:” Thật sự không sợ tôi?”
Lòng tôi đột nhiên nhảy dựng, âm thanh trong miệng phát ra ngoài, lắc đầu:” Thật sự không sợ.”
Hắn đem tay tôi hướng vào cổ áo hắn, “ Thế nào, còn muốn tôi tự mình động thủ ?”
Hai tay run rẩy tháo cà vạt của hắn ra, tháo cà vạt xuống sau đó lại tiếp tục cởi nút quần áo trên người.
Hắn nhẹ nhàng hôn quanh cổ tôi, ngực tôi, vươn tay thọc sâu vào bộ đồ ngủ làm bằng lụa gợi cảm.
Áo ngủ trên người tôi thoáng chốc đã bị hắn cởi ra, trong khi áo của hắn tôi mới cởi được hai hàng.
“ Đồ phụ nữ ngu ngốc, sao chậm thế hả?”Hắn trừng mắt nhìn tôi liếc một cái, giật phăng cái áo đang mặc trên người.
Nhìn thấy thân thể gần như lõa lồ của hắn, lòng tôi càng thêm sợ hãi, vội lấy cái chăn bên cạnh che lại, liền bị hắn xốc lên.
Bị hắn đè ở dưới người, thân thể bỗng truyền đến một trận đau rát, đau đến mức tôi nắm chặt ga trải giường, nhắm mắt lại rên rỉ. Hắn mỗi một lần co rúm, tôi lại buông tấm ga giường ra, nước mắt cũng từng giọt lăn xuống dưới.
Hắn hình như phát hiện ra tôi có điểm khác thường, ngừng lại, lau đi nước mắt trên mặt tôi, “ Lần sau sẽ không đau nữa.” Nói xong lại tiếp tục luật động, so với lúc trước ôn nhu hơn rất nhiều.
Không biết qua bao lâu, hắn từ trên người tôi xoay người xuống dưới, ngả đầu ngủ say.
Xác định hắn thật sự ngủ, tôi rón ra rón rén bò xuống giường, thân thể vẫn rất đau, hai chân không ngừng run rẩy, nhặt chỗ quần áo bị hắn ném ở dưới đất lên đặt ở đầu giường, quấn khăn tắm kéo thân thể mỏi mệt đi ra khỏi phòng ngủ.
Phòng tắm, tôi nằm trong cái bồn tắm lớn, cảm thấy sự mệt mỏi cũng từng chút từng chút tiêu tan, mãi đến khi nước đã trở lạnh mới cầm lấy khăn đi ra.
Trở lại phòng ngủ đã không còn thấy anh ta đâu, quần áo của hắn cũng biến mất theo. Kỳ thật hắn, vừa rồi vẫn chưa ngủ.
Lắc đầu, tôi chẳng qua chỉ là công cụ phát dục của anh, tiết dục qua đi anh ta tự nhiên sẽ đi, sao lại có thể ở lại đây qua đêm a.
Bước thong thả đến bên giường xốc chăn lên, bông hồng trên giường nở thật sự rất đẹp, sự tươi đẹp đó càng làm tôi cảm thấy chói mắt.
Nước mắt không chịu thua kém theo khóe mắt tràn ra, trùm chăn lên trên đầu, thân thể cuộn tròn thành một khối, nước mắt không ngừng rơi.
Ở trong lòng nhiều lần tự nói với chính mình: năm năm, rất nhanh sẽ có thể trở thành quá khứ. Tô Thiển Thiển, ngay cả một nam nhân mà ngươi cũng không ứng phó nổi, ngày sau biết lấy cái gì chăm sóc mẹ đây.

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
90 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của habin_3288 vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, @n @n, armyworm, ỷn_lonton, baocong31080, bei_xing_li, bitbeo, boobeo285, boonoohomo, băp1, Can't Lose You, CHUOTCONXAUXI, CSnO1Luv, devil0246, fabulous_8x, firefly09, gainhagiau_hociu1706, gnartnart, hai_duong_nhan_the_2011, hana.lethuy, hanabi_hp, hoavuthietmoclan, hoho_hoho, hongtra0909, huetho, humberger, huongquynh3693, jiyeon_baby, junga, khathanh, khongthenoiloiiu, kitty_cat1910, lamht613, Lee_Sandy, lilynguyen, lovelesqueen, lucky_lovely0405, lucky_star_167, maingoctam, maithypham, Mamikon, meocon_khocnhe7777, mh_tmh, min.bubble, minhtim12, mjju215, Nga simple, ngoc.uk, ngocmai081288, nguyenhien1604, nhockd255, nhokmioakata, nhungttc, ntttrang1985, nuhoangat, o0_chameleon_0o, Pé.Mun, pemunliza102, pengu_pegok_moikhoc_vianh, phù thủy hậu đậu, phuonglucky_1992, pinktulip, pucasynh, ruacondethuong, savannah, shinobi0707, sonhuong1402, strawberry29790, sunsu, sushiawabi, tamkenni, Thiên thần sa ngã, thongocmaiyeuanh, tho_ngoc_94, thunhe99, Tieusi, tieuthanbaicute, Tsukihana, tuilagaucon, tyt85, uatkimhuong_90, Usagi.baby, uyennhatthai, vandkh, van_nguyen17, VUNGAN0411, windy_tieuthu, yorin, yostuba, yubin_gorgeous
Unread 02-04-2011, 12:10 AM   #10
Default

Chương 10: Mua thuốc tránh thai


Dịch & edit: nana


Nguồn: http://nanakwon.wordpress.com/

Ngày hôm sau, tôi dậy sớm.
Việc đầu tiên là đến hiệu thuốc mua thuốc tránh thai, tôi chỉ là công cụ giúp hắn thỏa mãn nhu cầu sinh lý, đương nhiên không có ngĩa vụ vì hắn mà sinh con.
Nhân viên tiệm thuốc dùng ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn tôi, khi ra khỏi tiệm, nghe được một tiếng nói:” haizzz, lớp trẻ bây giờ thật là..Vẫn còn là học sinh trung học, mà đã sống cùng nhau rồi.”
Chân lập tức bước đi, tháo huy hiệu trên ngực xuống, học sinh trung học tôi cũng chỉ có thể làm mấy tháng nữa mà thôi, đâu cần giữ lại làm gì.
Bình tĩnh qua một ngày, sau khi tan học, có cái gì trong túi xách rơi ra, để ở trong ngăn bàn. Tôi không quay đầu lại, buổi sáng ngày mai đến rồi nói sau, dù sao cũng không có gì quan trọng.
Nhiễm Nhiễm không biết từ đâu đột nhiên xông tới, túm chặt tay tôi, nói:” Thiển Thiển, ngày mai bộ phim điện ảnh “ Lệ Thương” lần đầu công chiếu, tớ mua bốn vé, ngày mai chúng ta cùng đi đi.”
Tôi khẽ mỉm cười rồi gật đầu.
Nhiễm Nhiễm vẫn chưa chịu buông tay, kéo tôi ra khỏi phòng học.
Mới vừa đi ra khỏi cổng trường, một chiếc BMWs đã xuất hiện trước mắt, khi thấy rõ khuôn mặt người đứng đó, nụ cười trên mặt nhất thời cứng đờ.
Hắn thản nhiên nhìn tôi liếc mắt một cái, dùng ngữ khí yêu chiều nói với Nhiễm Nhiễm,:” Nhiễm Nhiễm, anh trai đến đón em về nhà.”
Trong lòng nhất thời giật mình, hắn chính là người đàn ông trẻ tuổi ở cùng Hoa tiên sinh trong cái quán bar kia, tôi sở dĩ cảm thấy hắn quen mặt là bởi vì hắn chính là anh trai của Nhiễm Nhiễm- Hạ Mộc Lạo ( về sau anh này sẽ gây ra rất nhiều sóng gió a~), Nhiễm Nhiễm có một cuốn nhật kí, nhất định đòi có ảnh chụp của hắn, ngày ấy Nhiễm Nhiễm có cho tôi xem qua một lần, tất cả ảnh của hắn hầu hết đều được cắt ra từ tạp chí.
Hắn-Hạ Mộc Lạo, tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn Hạ thị, chuyện xuất hiện trên mặt báo như là cơm bữa, phụ nữ ai ai cũng đều giành giật những tờ báo có hắn xuất hiện, thật phí tiền.
Chuyện tôi là tình nhân của Hoa tiên sinh hắn chắc chắn biết, về sau hẳn là sẽ không cho tôi làm bạn với Nhiễm Nhiễm nữa, em gái yêu quý của hắn sao có thể cùng kẻ phá hoại gia đình người khác kết giao làm bằng hữu được.
Nhiễm Nhiễm nói với tôi:” Thiển Thiển, cùng lên xe đi, khu chung cư nhà cậu cũng gần nhà tớ mà.”
Tôi lắc đầu, khẽ cười:” Tớ không về nhà, tớ muốn đến bệnh viện, hai người cứ đi trước đi.’
Hạ Mộc Lạo nhẹ giọng nói:” Cùng lên xe đi, bệnh viện cách đây cũng không có xa.”
Hắn, hắn nói như vậy có nghĩa là vẫn cho phép tôi và nhiễm Nhiễm tiếp tục làm bạn có phải không? Hắn biết rõ tôi là người tình của Hoa tiên sinh vì sao còn cho phép Nhiễm Nhiễm kết giao với tôi? Hắn không sợ tôi sẽ làm hư em gái hắn sao?
Trên xe, Nhiễm Nhiễm không ngừng ríu rít, Hạ Mộc Lạo đối với các vấn đề của Nhiễm Nhiễm có hỏi tất đáp. Nhiễm Nhiễm cười, hắn cũng cười, khi Nhiễm Nhiễm tức giận, hắn cũng sẽ nói hòa vài câu, có thể thấy được hắn thật sự rất yêu quý cô em gái này.
Tới bệnh viện, sau khi nói tạm biệt với Nhiễm Nhiễm, tôi vội chạy nhanh xuống xe. Mới đi được vài bước, đằng sau bỗng vang đến thanh âm của Nhiễm Nhiễm:” Thiển Thiển, cậu làm sao vậy, vì cái gì muốn tới bệnh viện?”
Quay đầu lại, thấy Nhiễm Nhiễm đã xuống xe, nó dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn tôi. Thản nhiên nói một câu:” Mẹ tớ đang ở đây.”. Xoay người không quay đầu lại đi thẳng đến cổng lớn của bệnh viện.
Nhiễm Nhiễm, cậu là một cô gái ngây thơ thuần khiết, tớ thật sự không muốn để cho cậu biết tớ bây giờ đã trở nên dơ bẩn như thế nào. Tớ không tìm cậu vay tiền, là bởi vì sợ liên lụy đến Từ gia, Tử Kiềm đang học cấp ba, muốn vào đại học cần rất nhiều tiền, Từ thúc thúc vẫn còn muốn Tử Kiềm học cao hơn nữa, nếu để cho ông ấy biết còn có năm mươi vạn tiền nợ kia, khẳng định áp lực của thúc so với tớ còn lớn hơn rất nhiều.

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
87 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của habin_3288 vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, @n @n, armyworm, ỷn_lonton, bei_xing_li, be_ba91, bitbeo, boobeo285, boonoohomo, băp1, Can't Lose You, CHUOTCONXAUXI, CSnO1Luv, devil0246, dongvang, fabulous_8x, firefly09, gnartnart, hai_duong_nhan_the_2011, hana.lethuy, hanabi_hp, hoavuthietmoclan, hoho_hoho, hongtra0909, huetho, humberger, huongquynh3693, jiyeon_baby, junga, khathanh, khongthenoiloiiu, kitty_cat1910, lamht613, Lee_Sandy, lilynguyen, lovelesqueen, lucky_lovely0405, lucky_star_167, maingoctam, maithypham, Mamikon, mh_tmh, min.bubble, minhtim12, mjju215, Nga simple, ngoc.uk, ngocmai081288, nguyenhien1604, nhockd255, nhokmioakata, nhungttc, ntttrang1985, nuhoangat, o0_chameleon_0o, pankid1, pe19dao, phù thủy hậu đậu, phuonglucky_1992, pinktulip, pucasynh, ruacondethuong, saccauvong, sanghang52, savannah, shinobi0707, sonhuong1402, sunsu, sushiawabi, Thiên thần sa ngã, thongocmaiyeuanh, tho_ngoc_94, Tieusi, tieuthanbaicute, tieu_tiennu, Tsukihana, tuilagaucon, tyt85, uatkimhuong_90, Usagi.baby, vandkh, VUNGAN0411, windy_tieuthu, yorin, yostuba, yubin_gorgeous, ___Lady
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 01:15 PM. Theo múi giờ GMT +7.