Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 07-04-2011, 03:51 PM   #1
Default [Xuyên Không] Tiếu Mỹ Nhân - Thập Tứ Nương

TIẾU MỸ NHÂN


Tác giả: Thập Tứ Nương

Thể loại: Xuyên không, cổ trang, ngôn tình…

Tình trạng: Hoàn

Nội dung:


Nhân vật chính: Lương Uyển Nhu. Xuất thân là con nhà đông y. Đoợc xem là một thiên tài y thuật. Thành tích học tập thuộc loại giỏi của trường Đại học. Trong một tình huống… tình cờ xuyên không.

Nàng vừa tỉnh lại, đã thất thần nhìn dung mạo trong gương. Sao lại xấu xí như vậy?

À… thật ra là người này dịch dung. Xinh đẹp như vậy mà lại tự hóa trang cho mình thành xấu xí, chắc hẳn có sự tình gì đây!

Nàng lại còn trở thành nha hoàn trong phủ Thành vương gia. Nghe nói tên vương gia này lãnh khốc tàn bạo vô cùng. Xem ra, cuộc sống sau này của nàng khó khăn rồi!

thay đổi nội dung bởi: Hoa Trà Trong Gió, 01-06-2011 lúc 08:16 AM.
Hoa Trà Trong Gió vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
214 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Hoa Trà Trong Gió vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, 0o. Meo_Meo .o0, 16697, 1cáitên, acmakocanh, algella, AngelLoveDemon, angel_love271, Anna Dương, aparis, †\/iola†, babedOll, bachhop81, bachngoctula, badboyhp8x, baocong31080, Bờm Đụt, belovecandy72, bem_bem_hp, besaubu, bexinh555, bi', bitbeo, blackcatt17, blue_star_311, Bonggirl9x, boobeo285, bunhe, băp1, Can't Lose You, canary96, cavayhong96, Công chúa Han Eun Kyung, chikarochan, chuonchuon12, chuot ngoc, chuotcon1898, chuotconhaman, Clair, cobenasa, cottoncandy_06, cuncon_la, deghet86py, dibeo12, diepanh192, dinhphuonghue, doinhatnheo, Donalds_vn, duyvanduongtu, fabulous_8x, fiona_lovely, firefly09, firework_3108, Giadinh_Simson, gianhi0809, gnartnart, habin_3288, hai_duong_nhan_the_2011, heoconyeudauht, HeoQ, hientrang1997, hieulien87, Hoa Anh Đào Việt, hoaanhdao.xhtd, hoangtam6193, hoanno, hoatuongvy96, hohongtim, holy9duoi2000, hongvan_id, humberger, huong_bmt, huyen9x, iluvmami, JangJiMi, Jasmine tea, jess_sel, jootun, Kelly.CúnYêu, KemDo, keo_bong_gon_199x, khongthenoiloiiu, khurungmua, kimthanh123456, kinh can de thuong, kuloco, lamhieuminh, lamht613, laudaikhongtontai, leecoo, lesunshine11, linhkr, linhlinh_is_me, linhlp, linkuz, liulu_mit uot, lk0230, lodestone123, Loganberry2910, Lonelylady, look_out, lotis, lovelesqueen, lovisóng, lucky_star_167, luvbee0401, mai_loan_2005, mayphieulang, meomeothienthan, meotkh, mh_tmh, mimi_9221, min.babie, min.bubble, minnie_lucia, miumimi111, mntd1988, moon_stone, my_sakura, namlun_2007, ngocthu1, ngocyen91k16, ngoisaoxinh_th, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenhien1604, nguyenhoa2009, nguyetkute_tphp, nh0crj, nhockd255, nhoc_thieugia, nhokmioakata, nhokNi1703, nhoxk4, nk0x733, ntttrang1985, nuhoangmituot12, nutachatmit, nuxynh, Ny nguyen, Oỉental.gods, otcay_baby_pe9x, parkkim, pe' me0`, pea1994, pemunliza102, Pha_h2tm, phonghoa_tuyetnguyetthanh, phouluong, phuong-pt, phuongthao2011, phuongthuWL, phuongtieuthu_5289, phuongvivid, piano_9x, pinktulip, prince1618, prince1997, release123, Riechan0023, ryuuen_chou, sandara_k44a3, saphichan, sarus, Sún s2 Suju, sầu lIl rồng bếu lIl, Sep12, sonthuy199012, sti3r, strawberry29790, sujuno.1, sweetlove21, takun, tbon93th, thanhboit, the_girl_loves_the_boy, thienthannho9xhd, tho_ngoc_94, thunhe99, tieufong, Tieusi, tieuthu_daicat_kieusa, tieutien_ngoc, tieuuctinh, Tr0`n_TIểu ThƯ, tram7194, trinhsdtq94, troi0dat0oi0, trucxjk, tuyen601, tuylipden90, tu_nguyet_man_y, uchihasaki, Usagi.baby, van_nguyen17, vo ky, vothuyduyenanh, vudieucuatraitim, vuduyen94, windy3096, windyanan104, xcooldevilx, xena_pham, xiangjiang, xoexoe, xule55, xxxholic_92, yeu em mai mai, yinisme, yorin, yostuba, yubin_gorgeous, Yuri Akigame, Zuiminh, ZzTrNzZ
Unread 07-04-2011, 03:56 PM   #2
Default Tiếu Mỹ Nhân - Chương mở đầu

Chương mở đầu

Đã đặt chân đến trường đại học Bắc Kinh không ai là không biết đến Lương Uyển Nhu, sinh viên năm hai, khoa Đông y.

Không những thành tích học tập xuất sắc, thái độ học tập chuyên cần, được thầy cô yêu mến, mà còn sở hữu ngoại hình không thể chê được.

Lương Uyển Nhu không phải thuộc loại mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành, nhưng lại vô cùng đoan trang tao nhã, thanh tú động lòng người. Nàng chính là hoa khôi khoa Đông y, được bao người mơ ước và mến mộ. Hơn nữa, với tính cách trầm tĩnh nhưng tốt bụng, giúp đỡ bạn học hết lòng, nàng luôn được bạn bè yêu mến, đàn em kính nể. Trong mắt mọi người, Lương Uyển Nhu chính là mẫu người hoàn hảo.

Nàng học hành thuận lợi như vậy, không chỉ vì tư chất vốn vô cùng thông minh, mà còn vì gia đình nàng hành nghề y đã bao đời. Cha nàng là một thầy lang rất nổi tiếng. Thời buổi y học phương tây phát triển, bệnh viện mọc lên như nấm, gia đình nàng vẫn trụ vững với nghề đông y gia truyền. Điều đó đã đủ để chứng tỏ khả năng của cha nàng. Từ nhỏ đã được tiếp xúc với các loại thảo dược, được dạy dỗ theo phương pháp gia truyền, đến năm hai mươi, nàng đã có khả năng kế thừa y quán. Thành tích xuất sắc ở trường cùng chứng minh điều đó. Nàng thật sự rất có tài.

Giờ phút này, Lương Uyển Nhu đang ngồi trong giảng đường, nhìn ra ngoài, khẽ thở dài.

“Này, Uyển Nhu sao ngươi lại thở dài?” Bạn học Thanh Tuyên Nhi tò mò quay sang.

“Ta đang nghĩ… chuyện kế thừa…” Lương Uyển Nhu lười biếng đáp.

“Cha ngươi mới năm mươi, chưa gì đã muốn ngươi kế thừa rồi sao?” Thanh Tuyên Nhi bóp gói bánh snack làm nó kêu lên một tiếp “Bốp”

“Cha nói… ta cũng đã trưởng thành, đã học hết gia truyền rồi, nên tính đến chuyện tốt nghiệp sớm rồi kế thừa!”

“Ai da, vậy thì đành chịu! Ai bảo cha ngươi không có con trai. Mà ai bảo ngươi tài giỏi như vậy! Hơn nữa, y quán nhà ngươi làm ăn phát đạt như thế, sợ gì chuyện kế thừa!” Thanh Tuyên Nhi vô tâm nói.

“Ngươi đúng là đồ tiểu bạch!” Lương Uyển Nhu quay sang, dí một ngón tay lên trán bạn.

“Phải rồi. Chính vì là tiểu bạch nên ta mới sống an nhàn. Chứ ai như ngươi, suốt ngày trầm tư!” Thanh Tuyên Nhi lè lưỡi đáp lại.

Nàng chỉ cười, lại quay sang cửa sổ.

Kỳ thật, chuyện kế thừa không đơn giản như vậy. Lương Uyển Nhu biết rằng, ngoài Tâm Y Quán của gia đình nàng, còn có Lương Y Quán của gia tộc họ Đoàn. Đó cũng là một gia tộc nổi tiếng về đông y. Nhà họ Lương và nhà họ Đoàn không hề có chuyện tranh chấp, ngược lại còn rất thân tình giúp đỡ lẫn nhau. Nàng cùng Đoàn Tĩnh, con trai cả của nhà họ Đoàn được hứa hôn từ nhỏ. Đoàn Tĩnh năm nay hai mươi lăm, gia đình đang giục chuyện hôn sự. Cha muốn nàng mau chóng tốt nghiệp, vừa kế thừa, vừa thành hôn với Đoàn Tĩnh. Mà nàng chỉ mới hai mươi, nàng chưa muốn lấy chồng.

Lại thở dài một cái nữa, Lương Uyển Nhu nhắm mắt dưỡng thần.

Bất ngờ, chuông điện thoại vang lên. Lương Uyển Nhu mở mắt, cầm lấy điện thoại trong túi xách. Là cha nàng gọi đến.

“Uyển nhi! Hôn phu của con đến nhà. Xin phép về sớm được không?” Giọng cha gấp gáp.

“Hảo! Con sẽ xin phép giáo sư!” Nàng đáp.

Cha nàng tựa hồ rất hài lòng Đoàn Tĩnh này.

Nghe chị họ Lương Vân Tuyền kể lại, Đoàn Tĩnh là bạn đồng học với chị ấy. Hắn vừa có tướng mạo khôi ngô, vừa học giỏi, lại vừa vui tính, ga lăng. Nữ sinh mê hắn đếm không hết. Nếu không biết Lương Uyển Nhu nàng có hôn ước với hắn, xem ra Lương Vân Tuyền cũng muốn tán tỉnh hắn. Nàng nghe vậy liền cau mày. Tại sao Lương Vân Tuyền không “tới” luôn đi? Chị họ nàng cũng thuộc hàng nữ sinh được nam sinh theo đuổi. Vẻ ngoài xinh đẹp ôn nhu, nhưng thật ra lại vô cùng náo động. Vậy mà lại ngại nàng, không dám tiếp cận tên Đoàn Tĩnh kia. Nàng căn bản không có cảm tình với hắn. Cả hai chưa gặp nhau lần nào cả nhưng nàng là chúa ghét loại đàn ông như hắn. Nếu Vân Tuyền “cưa” đổ hắn, vậy hôn ước giữa nàng và hắn có thể hủy bỏ rồi! Ai, vẫn là nàng xui xẻo…

Giáo sư Lâm vô cùng ngạc nhiên khi cô học trò ngoan hiền nổi tiếng này lại xin phép về sớm. Nhưng Lương Uyển Nhu vô cùng nghiêm túc trình bày sự việc, nên giáo sư Lâm rất vui vẻ cho phép nàng.

Bước chân ra khỏi cổng trường, Uyển Nhu ngước lên nhìn trời. Hôm nay bầu trời có màu xanh thẳm, thật là đẹp. Nhưng mà, nghĩ tới việc phải gặp mặt mà cha nàng cố ý sắp xếp, nàng lại vô cùng phiền lòng. Không biết có cách gì hủy bỏ hôn sự này không nhỉ? Vừa suy nghĩ, chân Uyển Nhu vô thức bước xuống đường mà không để ý đèn xanh…

“Cô gái, cẩn thận!”

Tiếng kêu của một người đi đường khiến Uyển Nhu giật mình. Nàng vừa ngẩng đầu lên, chiếc xe tải đã gần sát bên cạnh…

Hoa Trà Trong Gió vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
225 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Hoa Trà Trong Gió vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, 0o. Meo_Meo .o0, 16697, 1cáitên, algella, angel_love271, Anna Dương, aparis, †\/iola†, babedOll, babyloveno1, baccuoc, bachhop81, badboyhp8x, baocong31080, Bờm Đụt, belovecandy72, besaubu, bi', bingxin, bitbeo, black angel 16, blackcatt17, blue_star_311, boobeo285, boss_duytu, bunhe, băp1, Can't Lose You, cauvongtuyet, Công chúa Han Eun Kyung, CestLavie912, chan vit, chuonchuon12, chuot ngoc, chuotcon1898, chuotconhaman, Cielle, cobenasa, cuncon_la, cuphe, 王宝苓, deghet86py, devil in the night, dibeo12, diepthanh2403, dinhphuonghue, Donalds_vn, donguyen1107, duyvanduongtu, fabulous_8x, fankiemhiep, fiona_lovely, firefly09, firework_3108, flower912, gianhi0809, gnartnart, hailuc, hai_duong_nhan_the_2011, hang08, heoconyeudauht, HeoQ, hientrang1997, hieulien87, hoa vũ, hoahuyen207, Hoanghaluc, hoanno, hoatuongvy96, hohongtim, holy9duoi2000, hongvan_id, humberger, huyen9x, iluvmami, jae_mjeje, JangJiMi, jinna, Jinnia, jootun, kawai_chan, kẹo_bông, Kelly.CúnYêu, keo_bong_gon_199x, khongthenoiloiiu, khunglonghaman, khurungmua, kimthanh123456, KIRI106, kitty_cat1910, kuloco, kunkun080590, lamhieuminh, lamht613, lang_le_doi_cho, laudaikhongtontai, leecoo, lehaanh15, lesunshine11, liulu_mit uot, lk0230, lodestone123, Loganberry2910, lonconunin1910, look_out, lovelesqueen, lovetruyen, lovisóng, LS_5614239, lucky_star_167, luulytrang_9x, luvbee0401, mai bao, maihieu, mai_loan_2005, Mamikon, maulucbinh, me0ngok, meomeothienthan, meotkh, mh_tmh, micachua, mimi_9221, min.babie, min.bubble, Mjn_xynh, mnganfunny, moon_stone, nabee_boo_krazi, nehiny, ngocthu1, ngocxit_123, ngocyen91k16, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenhien1604, nguyenhoa2009, nh0crj, nh0c_kute_2509, Nhoc0ho0ly, nhockd255, nhokmioakata, nhokNi1703, nhoxk4, ntttrang1985, nuhoangmituot12, nutachatmit, nuxynh, Ny nguyen, Oỉental.gods, pe' me0`, pea1994, pemunliza102, penhjlovely, Pha_h2tm, phuongtieuthu_5289, phuongvivid, pinktulip, pracell, prince1618, prince1997, release123, Riechan0023, Ruki like cookie, ryuuen_chou, saomai330, saphichan, sarus, Sún s2 Suju, Sep12, shinshiki, sinhvifn, sonhuong1402, sti3r, stupidjandi, sujuno.1, sushiawabi, sweetlove21, sweet_cherry_2203, t2ss, takun, tara truong, tbon93th, thanh thanh 1989, thanhthuytm, thaogirl1803, thienthannho9xhd, tho_ngoc_94, thunhe99, Tiểu Yến, tieufong, Tieusi, tieuthu_daicat_kieusa, tieutien_ngoc, Toc Vang Hoe, tram7194, trinhsdtq94, troi0dat0oi0, trucxjk, ttmloan43, tuilagaucon, tuyen601, tuylipden90, vampiredat, van_nguyen17, Vân Hồ, vo ky, vothuyduyenanh, vuduyen94, who_know, windy3096, windyanan104, xena_pham, xiangjiang, xoexoe, xuanjo, Yêu Nữ họ Triệu, yinisme, yorin, yostuba, yubin_gorgeous, Yuri Akigame, yuyumi, zy.baby.9x, ZzTrNzZ
Unread 08-04-2011, 04:48 PM   #3
Default [Tiếu Mỹ Nhân] Chương một

Chương một: Nha hoàn xấu xí


Lương Uyển Nhu vừa mở mắt, một khung cảnh xa lạ hiện ra.

Phòng ốc tuy nhỏ và có phần luộm thuộm, nhưng không che dấu được nét cổ kính. Nàng cử động thân mình, phát hiện không có gì đau đớn. Chuyện gì vậy? Nàng bị xe tải tông trúng cơ mà? Sao trên người không có thương tích?

Nhìn lại mình, Lương Uyển Nhu càng tá hỏa. Nàng đang mặc cổ trang kìa. Tuy chỉ là vải bố, nhưng trông cũng không đến nỗi nào. Váy dài chấm đất, thắt lưng màu vàng, một thân lục y, hai ba lớp khiến nàng rất khó chịu. Cảm giác thật nóng bức. Vậy mà vẫn chồng lên người nàng đến ba lớp quần áo. Nàng vô cùng muốn lột ra…

Đây là nơi nào? Uyển Nhu đưa mắt nhìn quanh. Cảm giác này hoàn toàn xa lạ với nàng. Không phải chứ…!

“Nha đầu kia! Dậy làm việc ngay, đừng có lười biếng!”

Tiếng quát của một phụ nữ trung niên khiến nàng giật mình. Kêu nàng hả?

“Ta nói ngươi đó! Còn đứng đó sớ rớ!” Tiếng nói lại vang lên. Uyển Nhu định thần lại, thì ra bà ấy đứng ở ngoài cửa. Xem ra, mắt nàng hơi có vấn đề.

Người phụ nữ đó cũng đang mặc cổ trang, một thân bố y, tóc vấn cao, chỉ cài một cây trâm gỗ, cả người béo tốt. Bà ta đang cầm một đôi đũa lớn, khua khua lên.

“Xin hỏi… đây là đâu vậy?” Uyển Nhu rụt rè nhìn bà ta.

‘’Nha đầu ngươi mất trí rồi hả ?’’ Bà ta trừng mắt nhìn nàng ‘’Thành vương phủ ngươi còn không nhớ ?’’

‘’Ách ! Vậy… tại sao ta lại ở đây ?’’ Bây giờ thì chắc chắn một trăm phần trăm là nàng xuyên không rồi !

‘‘Ngươi là nha hoàn do quản gia mới mua về phủ mà ! Định giả vờ để trốn việc hả ?’’ Ngữ khí bà ta ngày càng bực bội.

“A…” Nàng há hốc miệng. Vậy, có khi nào thân xác này không phải là của nàng không?

“Còn làm gì nữa! Việc của ngươi ở dưới bếp này! Thật là, đã xấu xí còn mất trí nữa!” Bà ta lầm bầm.

“Vâng…” Nàng vội đứng dậy, chạy theo.

“Gọi ta là Bùi ma ma!”

‘’Dạ, Bùi ma ma !’’ Nàng rụt rè nói.



Công việc ở nhà bếp thật là cực khổ.

Nhận định đầu tiên của nàng sau một ngày lăn lộn là như vậy. Nhưng xem ra, thu hoạch cũng không ít. Nàng đã nhanh chóng truy ra những thứ liên quan đến thời đại này. Đây là Tố Quốc, năm Thuận Hiệu thứ mười. Đương kim thiên tử Nam Cung Hải, năm nay hai mươi lăm. Còn Thành vương phủ nơi nàng đang sống là do Hoàng thượng cấp cho tứ đệ Nam Cung Lâm. Nghe đồn Tứ vương gia Nam Cung Lâm là người thâm trầm khó lường, lãnh khốc tàn bạo. Các thẩm thẩm ở nhà bếp đã kể cho Uyển Nhu nghe không ít ‘’truyền kỳ’’ về Thành vương phủ này.

Theo luật lệ Tố Quốc, vương gia được phép có một vương phi, hai trắc phi, bốn sườn phi, thiếp và thị thiếp không hạn chế. Thế nhưng trong Thành vương phủ chỉ có tất cả tám thị thiếp, không có thiếp chứ đừng nói đến sườn phi, trắc phi cùng vương phi. Tám thị thiếp này đều là những người xinh đẹp như hoa như ngọc, xuất thân từ thanh lâu. Tứ vương gia chỉ thích nữ tử thanh lâu, đó là điều cả Tố Quốc đều biết. Nhưng đối với hắn, nữ nhân chỉ có tác dụng làm ấm giường, và kỹ nữ thanh lâu là những kẻ làm ấm giường tốt nhất !

Nghe nói hiện nay, người được vương gia sủng ái nhất là Mộng Tuyền. Vốn là kinh thành đệ nhất hoa khôi, được vương gia chuộc thân đem về làm thị thiếp. Năm nay mười tám. Xinh đẹp kiều diễm, mị hoặc chúng sinh. Vương gia hẳn là cũng bị nhan sắc yêu mị đó hấp dẫn, mới đem nàng về phủ. Nhưng nàng trước mặt Vương gia mềm mại đáng yêu, nhưng sau lưng lại âm thầm loại bỏ các thị thiếp khác, tâm cơ khó lường.

Người thứ hai được sủng ái, đó là Vũ Tâm, vừa tròn mười chín. Vũ Tâm cũng là một danh kỹ có tiếng ở Giang Nam. Khi vương gia đến Giang Nam thị sát, gặp nàng liền đem về phủ. Nàng không có yêu dị quyến rũ như Mộng Tuyền, lại có nét thanh cao tao nhã. Một nữ tử thanh lâu mà vẫn giữ được khí chất như vậy, chả trách vương gia lại đem nàng về. Nhưng dù sao, đó cũng chỉ là vỏ bọc của nàng. Nữ nhân tranh sủng, ai mà không đáng sợ.

Người thứ ba được sủng ái là Y Vũ, mười chín tuổi. Y Vũ là người thiện lương thật sự, không quan tâm đến sự tranh đoạt. Sở dĩ lưu lạc hồng trần là vì bị lừa gạt. Nhưng nàng bán nghệ không bán thân. Vốn dung nhan thanh tú, khi được điểm tô bởi phấn son cùng lụa là, liền trở thành mỹ nhân khuynh quốc. Vương gia cũng là vì nhan sắc mới cho nàng nhập phủ.

Năm người còn lại là Như Yên, Thanh Loan, Hồng Tụ, Liên Hà, Thẩm Tuyết. Các nàng đều là những danh kỹ nổi tiếng của các thanh lâu. Nhưng vì muốn được vinh hoa phú quý, muốn tìm nơi tốt đẹp để gửi thân cả đời nên chấp nhận tiến nhập vương phủ. Các nàng mặc dù đều xinh đẹp kiều mỵ, quốc sắc thiên hương, nhưng đều là những cây hoa có độc.

Vốn nơi quyền quý như vương phủ hay hoàng cung đều không thể giữ được sự ngây thơ, trong trắng của nữ nhân. Mà các nàng đều xuất thân từ thanh lâu, nơi không mấy tốt đẹp. Nên dĩ nhiên, các nàng sẽ vì tranh sủng mà không từ thủ đoạn.

Lương Uyển Nhu thầm nghĩ, Y Vũ kia có thật sự là thiện lương ? Hay cũng giống như những thị thiếp khác, giả vờ thanh cao, nhưng tâm đang tính kế tranh sủng ? Nàng quả thật không thể tin được, giữa nơi ăn thịt người không nhả xương này, Y Vũ vẫn có thể giữ được tấm lòng trong sáng của mình.

Chậc, mà nàng hơi đâu suy nghĩ chuyện đó. Không có tới lượt nàng nha. Mà nàng cũng chẳng mong chờ. Cứ bình yên mà sống, chẳng phải tốt sao ?

Tiếp theo là về thân thế của nàng. Đương nhiên là không ai biết rồi. Nàng là do Trần quản gia mua về hôm qua, không có nói gì thêm, chỉ bảo nàng phụ việc nhà bếp. Nhưng nhìn chiều cao cùng vóc dáng, chỉ khoảng mười ba, mười bốn mà thôi. Ai, nàng đã được trẻ lại đến sáu tuổi a !

Nhưng mà, trẻ lại cũng không phải là tốt…

Vốn là hoa khôi khoa Đông y đại học Bắc Kinh, dù không phải khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng thanh tú động lòng người, xinh đẹp tao nhã. Vậy mà, nàng cư nhiên trở thành xú nữ !

Nhìn vào mảnh gương đồng, nàng thật sự không dám tin. Thân thể này… làn da đen đủi, thô ráp, bên má còn có vết bớt hồng, trông thật là ghê tởm. Có điều, dù trông xấu xí, nhưng ánh mắt của nàng vẫn rất trong sáng, đẹp đến mê người. Nhưng mà, dù ánh mắt có quyến rũ, nhưng dung nhan… không thể không tính đến nha.

Sờ sờ vào mặt, Uyển Nhu có chút giật mình. Đôi bàn tay từ nhỏ đã quen bốc thuốc nên cực kỳ nhạy cảm với thảo dược. Nàng chợt phát hiện ra, hình như đây là lớp mặt nạ… !

Tìm cách lau đi, Uyển Nhu nhìn lại vào gương, nàng bỗng giật nảy mình.

Nàng đảm bảo, nữ tử này thật sự rất thông minh.

Gương đồng phản chiếu một dung nhan kiều diễm không thể tả. Mày xanh tựa liễu, cong như vành trăng non, môi anh đào hồng tươi, mũi quỳnh xinh xắn, da hơn màu tuyết… Mỹ nữ này, tuy vẫn còn nét trẻ con, nhưng đã hơn hẳn bốn từ ‘’khuynh quốc khuynh thành’’ rồi! Không thể tin đây là nhan sắc của một nữ tử chỉ mới mười ba, mười bốn nha ! Xem chừng vài năm nữa, sẽ lại càng thêm tươi thắm…

Quản gia khi mua nàng về, khẳng định nàng thật sự xấu xí, nhưng vì có tài nấu ăn nên được làm ở nhà bếp. Vậy là trước khi bán mình, nàng đã hóa trang cho khuôn mặt trở nên xấu xí đen đủi để không bị làm nhục. Đúng là một nữ tử trinh liệt. Xem ra, nàng không phải bận tâm về dung nhan mình nữa rồi !

Lục trong đống hành lý, lấy được lọ thuốc hóa trang, Lương Uyển Nhu bắt đầu săm soi thành phần thuốc.

‘’Xem nào, Cam thảo, ngân hoa, đậu đen… Chậc, toàn những thứ tốt cho da, lại có màu đen, gần giống với mặt nạ dưỡng da của hiện đại… !’’ Xem ra nữ tử này cũng không phải bình thường.

Uyển Nhu lại cầm lên miếng da màu hồng, chính là cái bớt lúc nãy.

‘’Làm từ chất gì mà giống da thật thế nhỉ ? Lại còn dính chặt vào da nữa chứ !’’

Xem chán, nàng chỉ có thể kết luận, tiền kiếp của thân thể này chắc hẳn là có sự tình gì đây. Chậc, nếu mà nàng ta đã có ý trung nhân, không muốn bị bán vào thanh lâu nên mới hóa trang thì nàng phiền phức to! Chỉ mong sao đừng là như vậy…

Uyển Nhu ngã lưng xuống đống rơm, vặn vẹo thân mình cho hết mỏi. Nàng thầm nghĩ, một thân y thuật của nàng biết làm sao khi mình đã trở thành nha hoàn trong phủ ? Còn… cha thì sao ? Có đau lòng trước cái chết của nàng không ? Có hối hận khi đó đã gọi nàng về sớm chỉ để gặp mặt hôn phu hay không ?

Một giọt nước mắt bỗng lăn dài trên má nàng…

‘’Cha… bảo trọng… !’’

Hoa Trà Trong Gió vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
215 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Hoa Trà Trong Gió vì cảm thấy "rất là hay":
0o. Meo_Meo .o0, 1cáitên, akamiks, algella, anbinhnp, angel_love271, anhtrangtan_vimuagio, aparis, †\/iola†, Ƕ¬µ░†µø¢, babyloveno1, baccuoc, bachhop81, badboyhp8x, baocong31080, barbie96, Bửubửu, Bé_Katori_9x, bekhung83, belovecandy72, besaubu, bingxin, black angel 16, blackcatt17, blue_star_311, boobeo285, boonoohomo, boss_duytu, boy_verry_cold, btram1609, bunhe, băp1, canary96, Công chúa Han Eun Kyung, CestLavie912, chuonchuon12, chuot ngoc, chuotconhaman, Cielle, cikidon, cobenasa, conangphienphuc, cuphe, deghet86py, devil in the night, dibeo12, Donalds_vn, dongvang, dragonfly_93, duyvanduongtu, fabulous_8x, fankiemhiep, fiona_lovely, firework_3108, flower912, gaconnhutnhat, habin_3288, hai_duong_nhan_the_2011, Hanphong_2690, heoconyeudauht, HeoQ, hientrang1997, hieulien87, hoa vũ, hoahuyen207, Hoanghaluc, hoangthuthao_8012, hoatuongvy96, hohongtim, holy9duoi2000, humberger, huyen9x, iluvmami, JangJiMi, jinna, Jinnia, jootun, kawai_chan, Kelly.CúnYêu, keo_bong_gon_199x, khathanh, khunglonghaman, khurungmua, KIRI106, kivacullen, kiwixanh, kuloco, kunkun080590, lamhieuminh, lamht613, lamquynhpt, laudaikhongtontai, leecoo, lehaanh15, lephambaongoc, lesunshine11, linhkr, lk0230, Loganberry2910, lonconunin1910, look_out, lovetruyen, lucky_star_167, luvbee0401, lyvuyl21v, mai bao, mai_loan_2005, Mamikon, maulucbinh, mavuongno1, me0ngok, meomeothienthan, meotkh, mh_tmh, micachua, min.babie, min.bubble, mina_littleangel, mk.ahnn, moon_stone, my_sakura, nabee_boo_krazi, nehiny, ngocthu1, ngocxit_123, ngocyen91k16, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenhien1604, nguyenhoa2009, nh0crj, nh0c_kute_2509, Nhoc0ho0ly, nhockd255, nhokmioakata, nhokNi1703, nhoxk4, ntttrang1985, nuhoangmituot12, nutachatmit, nuxynh, Ny nguyen, Oỉental.gods, ottoman, p0n=x, pate177, pe' me0`, pemunliza102, penhjlovely, pe_xu_cun, Pha_h2tm, Phitmap, phouluong, phuongtieuthu_5289, pracell, prince1618, prince1997, rachel_nguyenle, release123, Riechan0023, Ruki like cookie, ryuuen_chou, sandara_k44a3, saomai330, sarus, Sep12, Sep129, sinhvifn, sonhuong1402, sti3r, stupidjandi, sujuno.1, sushiawabi, sweetlove21, tara truong, thanh thanh 1989, thanhthuytm, thaogirl1803, the_girl_loves_the_boy, thienthannho9xhd, tho_ngoc_94, thunhe99, thuongp, thuypui92, Tiểu Yến, tieufong, Tieusi, tieuthu_daicat_kieusa, tieutien_ngoc, Toc Vang Hoe, tram7194, trangtrangforever, trinhsdtq94, troi0dat0oi0, ttmloan43, tuilagaucon, tuyen601, tuylipden90, vampiredat, Vân Hồ, vothuyduyenanh, vuduyen94, who_know, windy3096, windyanan104, xena_pham, xiangjiang, xoexoe, xuanjo, yinisme, yorin, yostuba, yubin_gorgeous, Yuri Akigame, zy.baby.9x, ZzTrNzZ
Unread 09-04-2011, 01:40 PM   #4
Default [Tiếu Mỹ Nhân] Chương hai

Chương hai : Tĩnh tâm dược



Luật lệ của Thành vương phủ, chưa được vương gia cho phép, không được tự ý mang thai. Nếu sơ ý có thai, phải bỏ ngay.


Thị thiếp khi được vương gia cho thị tẩm, không được ngủ lại trên giường vương gia khi chưa được phép. Sau khi thị tẩm xong, được cấp cho uống ‘’Tĩnh tâm dược’’, sau đó được đưa về tẩm phòng.


Vương gia từ trước đến giờ chưa từng qua đêm tại tẩm phòng của bất cứ thị thiếp nào.


Uyển Nhu nghĩ, cái ‘’Tĩnh tâm dược’’ kia, kì thực chính là thuốc tránh thai. Nàng đoán, mọi người hẳn đã biết ra, có điều không ai dám nói. Ai bảo tính tình của vương gia đáng sợ vậy chứ.


Nàng đến đây đã được năm ngày rồi, chưa từng chạm mặt vị vương gia trong truyền thuyết kia. Nhưng mà đối với một nha hoàn chạy việc dưới bếp, việc gặp vương gia xem ra còn khó hơn lên trời. Ngay cả Bùi ma ma, quản sự nhà bếp còn ít khi được gặp vương gia nữa là.


‘’Này, xú nha đầu, đem điểm tâm bày ra dĩa đi !’’


Một nha hoàn gọi nàng, giọng nói tràn đầy vẻ khinh thường. Nàng ta hình như là Thiên nhi…


‘’Thiên nhi, nàng tên Uyển Nhu, gọi nàng là Uyển nhi cũng được, đừng gọi là xú nha đầu !’’ Bùi ma ma nạt. Bề ngoài có vẻ thô kệch, giọng nói dữ dằn, nhưng kỳ thực, Bùi ma ma rất tốt bụng. Chỉ là không thể hiện ra bên ngoài mà thôi.


‘’Ai bảo nàng xấu xí ! Người vậy mà cũng xứng với tên Uyển Nhu sao ?’’ Thiên nhi ngúng nguẩy nói, bỏ ra ngoài.


Uyển Nhu không nói gì, lặng lẽ đem điểm tâm sắp lên đĩa.


‘’Nha đầu ! Nghe nàng ta nói vậy, ngươi cũng nên cãi lại một hai câu đi ! Bộ dạng ngây ngây ngốc ngốc, nàng ta khi dễ ngươi cũng phải !’’ Tầm thẩm thẩm quay sang nói.


‘’Chính là, Uyển nhi rất hiền lành. Ai nói gì cũng mặc, sai gì cũng làm !’’ Tam bá bá cũng nói.


Nàng chỉ nhe răng cười, đem đĩa điểm tâm đặt lên mâm.


Đúng vậy, kể từ khi đến đây, nàng đã xác định là sẽ không dính vào bất cứ chuyện thị phi nào. Tốt nhất cứ yên ổn mà sống. Muốn vậy, nên thực hiện tốt phương châm ‘’ba không’’ : ‘’không nghe thấy những gì không nên nghe’’, ‘’không thấy những gì không nên thấy’’, ‘’không nói những gì không nên nói’’ !


Vậy nên, muốn cười bộ dạng của nàng ? Vô tư đi !


Chính là, Thiên nhi kia vô cùng tự tin vào bộ dạng của mình nên mới đi cười nhạo nàng. Đích thực, Thiên nhi rất xinh xắn. Nàng ta khoảng mười sáu, gương mặt tròn, mắt to, mũi nhỏ xinh, môi anh đào mịn, da trắng… Rất đáng yêu, nhưng không thể xem là đẹp. Hẳn chỉ dừng ở mức xinh xắn dễ thương. Dung nhan như vậy đương nhiên không thể đem so với các vị phu nhân trong phủ. Ấy vậy mà, Uyển Nhu cảm thấy, nàng ta đang âm mưu câu dẫn vương gia, muốn trở thành thị thiếp của vương gia.


Uyển Nhu lắc đầu. Bằng vào tính cách của nàng, chắc chắn sẽ bị các phu nhân ‘’thanh lý’’ sớm thôi.





Giờ tý hai khắc, Uyển Nhu đang ngủ thì bị gọi dậy. May mắn là nàng đi ngủ mà quên tẩy trang, nên không bị lộ.


Thì ra, nàng phải dậy để phụ giúp việc sắc ‘’Tĩnh tâm dược’’.


Thật rắc rối, có vậy mà cũng gọi nàng dậy.


‘’Uyển nhi ! Ngươi đem bát dược để lên khay đi !’’ Bùi ma ma đang lui cui với ấm dược khác, gọi Uyển Nhu.


‘’Tại sao lại phải nấu ba bát ?’’ Uyển Nhu không nén nổi tò mò. Không phải tên vương gia kia một lần thị tẩm ba người chứ ? (^^’’)


‘’Đề phòng các nàng đem dược đổ đi !’’


Nữ nhân vương phủ có ngu ngốc không vậy ? Đã không cho phép tùy ý mang thai mà vẫn cố muốn sao ?


‘’Uyển nhi, ngươi theo các nàng mang dược đến Vu Các Điện đi !’’ Bùi ma ma đặt bát dược xuống, phân phó.


Vu Các Điện là nơi vương gia thị tẩm thị thiếp. Còn nơi vương gia nghỉ ngơi là Dưỡng Thần Điện. Sau khi thị tẩm, chỉ có vương gia là được ngủ lại ở Vu Các Điện, còn thị thiếp phải trở về tẩm phòng. Chưa từng có thị thiếp nào được vương gia lưu lại đến sáng ở Vu Các Điện.


Lương Uyển Nhu thầm nghĩ, nàng chỉ là một nha hoàn phòng bếp bé nhỏ, tại sao lại phải làm cái công việc này ? Nhưng mà nàng không hỏi lại, chỉ ngoan ngoãn làm theo. Cái nàng lo không phải là việc bị vương gia nhìn trúng như các tiểu thuyết kia, mà lo… khuôn mặt này sẽ hù chết vương gia cùng thị thiếp phu nhân a !


Vu Các Điện…


Thanh âm ám muội vừa dứt, chỉ nghe thấy tiếng nữ tử thở dốc, khuôn mặt thỏa mãn. Nam Cung Lâm nhìn nữ tử xinh đẹp trước mặt đang cười quyến rũ, khuôn mặt lạnh lùng. Nàng ta cố gắng bày ra tư thế diễm hoặc nhất, mong muốn được quyền ngủ lại đêm nay, nhưng Nam Cung Lâm đã đứng dậy. Tỳ nữ nhanh chóng mặc áo vào cho hắn, bỏ mặc Mộng Tuyền xinh đẹp kiều mỵ trên giường.


Mộng Tuyền giận dữ ngồi dậy. Trong tám thị thiếp, nàng là người được thị tẩm nhiều nhất, mà vẫn chưa đạt được quyền ngủ lại cùng vương gia. Mặc kệ nàng được sủng ái bao nhiêu, chỉ cần nàng chưa được ngủ lại đến sáng cùng vương gia, nàng vẫn có nguy cơ bị hưu bất cứ lúc nào. Đám thị thiếp kia sẽ được quyền cười vào mặt nàng. Đệ nhất danh kỹ, lại không thể quyến rũ được Tứ vương gia. Nhưng cũng khó trách, hắn vốn nổi tiếng tàn bạo lãnh khốc, âm hiểm vô cùng. Một nữ nhân, một danh kỹ như nàng lại muốn quyến rũ hắn ? Xem ra, nàng đã quá mơ tưởng rồi !


Biết là vậy, nhưng Mộng Tuyền vẫn ôm hy vọng. Ai bảo Nam Cung Lâm hắn quá tuấn mỹ, ai bảo Nam Cung Lâm hắn quá quyền lực ! Tâm nàng đã trao cho hắn, giờ muốn quay lại cũng đã quá trễ. Vậy nên, bây giờ nàng chỉ có thể hết sức khiến hắn coi trọng nàng mà thôi. Nhưng nàng đã quên, con người như hắn có thể coi trọng một nữ nhân chỉ có thể làm ấm giường sao ? Có thể coi trọng một kỹ nữ như nàng sao ?


Xem như, nàng đã sai lầm…


‘’Vương gia, nô tỳ mang Tĩnh tâm dược đến !’’


Tiểu Lục, nha hoàn thiếp thân của Mộng Tuyền lên tiếng.


‘’Vào !’’


Thanh âm lạnh lùng của hắn vang lên. Lương Uyển Nhu khẽ rùng mình. Xem ra tin đồn về hắn là sự thật. Có khi nào, hắn nổi hứng đem nàng chém làm hai ? Dù sao, chém một nữ nhân bộ dạng ‘’xấu xí’’ như nàng cũng đỡ chật đất nhà hắn.


Uyển Nhu cùng bảy nha hoàn đi vào. Nàng cầm khay Tĩnh tâm dược. Vương gia cũng quá thể, bắt thị thiếp uống đến ba bát dược. Chỉ sợ sau này các nàng sẽ vô sinh mà thôi.
Ai, nhưng mà nếu các nàng vô sinh thật, đến lúc muốn có hài tử, hắn chỉ việc nạp thêm thiếp, thêm phi, thế là OK! Chậc, nữ nhân cổ đại thật sự không có chút trọng lượng a!


“Phu nhân, thỉnh dùng Tĩnh tâm dược!” Uyển Nhu nói, thanh âm không nhanh không chậm.


Mộng Tuyền có vẻ hơi hoảng khi nhìn thấy nàng. Xem ra bộ dạng thày thật sự dọa được người. Xem như an toàn!


“Vương gia… Dược rất đắng… Thiếp thân không muốn uống a!”


Thanh âm nũng nịu của Mộng Tuyền vang lên. Uyển Nhu nổi da gà toàn thân. Không hổ danh đệ nhất danh kỹ, giọng nói kiều mỵ đến tận xương. Có điều, chỉ có tác dụng với nam nhân mà thôi, nữ nhân nghe thấy liền chán ghét. À mà, nàng ta cũng chỉ có trách nhiệm làm cho nam nhân vui cơ mà!


“Uống!”


Nam Cung Lâm lạnh lùng thốt ra một chữ. Mộng Tuyền cứng họng, cầm ấy bát dược, uống một hơi. Các nha hoàn khác vây xung quanh nàng, lau người cho nàng.


Uyển Nhu cũng cầm một chiếc khăn lụa, lau lưng cho nàng. Chậc, da thịt nhẵn nhụi đẫm mồ hôi, xem ra vừa rồi rất kịch liệt a! Mà phải công nhận, da dẻ Mộng Tuyền rất đẹp, trơn bóng, trắng như tuyết, là loại nam nhân rất yêu thích đây!
Đụng đến mà không có phản ứng thì đúng là không bằng cả cầm thú. Uyển Nhu vừa lau người cho nàng vừa suy nghĩ bậy bạ. Đừng xem nàng là học sinh gương mẫu mà lầm. Thật ra, nàng cũng chẳng ngoan ngoãn đâu. Thỉnh thoảng cũng có trốn cha xem tạp chí đen. Tuổi dậy thì mà, tò mò mấy thứ đó cũng là chuyện thường!


Nam Cung Lâm lạnh lùng nhìn đám nha hoàn lau người rồi mặc y phục cho Mộng Tuyền, ánh mắt không chút biểu cảm. Nữ nhân vĩnh viễn là như vậy, hạ đẳng, không bao giờ làm được chuyện gì lớn lao…


Mộng Tuyền đã mặc xong y phục, cẩm bào hoa lệ, cúi chào Nam Cung Lâm rồi bước ra, theo sau là đám nha hoàn lúc nãy. Uyển Nhu cũng thu dọn bát đựng dược, lui ra sau cùng.


Lúc đi ra, nàng vô tình lướt qua Nam Cung Lâm. Mùi hương dịu dàng từ cơ thể nàng được hắn thu hết. Cảm giác dễ chịu vô cùng. Mùi hương không giống với son phấn của nữ nhân bình thường. Đây là hương thơm tự nhiên, thanh khiết của thiếu nữ… Tâm hắn chợt có một trận xao động…





Uyển Nhu đêm qua đã được nhìn tận mặt Tứ vương gia trong truyền thuyết!


Nàng chỉ có thể dùng một từ để nói hắn: mỹ.


Hắn quả thật vô cùng tuấn tú. Chính là ngọc thụ lâm phong. Mày kiếm anh khí, đôi mắt lạnh lùng nhưng hữu thần, mũi cao, thẳng tắp, bạc môi mỏng. Nghe nói những nam nhân có đôi môi mỏng mà màu bạc đều là những kẻ bạc tình. Xem ra rất đúng. Nam Cung Lâm, đích thị là một kẻ bạc tình có tiếng.


Nhưng, dù hắn có bạc tình, những thiên kim tiểu thư, thanh lâu kỹ nữ, dân nữ bình thường cũng đều muốn được gả cho hắn. Vì sao ? Vì hắn tuấn mỹ, nghe đâu còn được xếp vào tứ đại mỹ nam của Tố Quốc. Còn vì hắn rất quyền lực. Đồn rằng, trước đây, Tiên hoàng khi tại vị đã từng có ý định chọn một trong hai hoàng tử là Nam Cung Hải và Nam Cung Lâm kế vị. Người vô cùng sủng ái hai vị hoàng tử này. Nhưng hình như, sự sủng ái có thiên về Nam Cung Lâm. Nhưng Nam Cung Lâm là hài tử của Vạn Quý phi, còn Nam Cung Hải lại là hài tử của Triệu Hoàng hậu. Đương nhiên, thế lực của nhà họ Triệu lớn hơn, Nam Cung Hải được truyền ngôi, còn Nam Cung Lâm chỉ có thể làm vương gia phò tá. Mặc dù vậy, Nam Cung Hải vẫn luôn quý mến hắn, luôn bàn bạc kỹ với hắn chuyện triều chính rồi mới quyết định. Chính sự tin tưởng này đã khiến ai cũng sợ hãi Tứ vương gia. Hắn anh tuấn, tài giỏi hơn người, thử hỏi, là nữ nhân, ai mà không động tâm đối với hắn ?


Đáng tiếc một điều, đó chỉ là suy nghĩ của nữ nhân cổ đại đối với Nam Cung Lâm. Còn Lương Uyển Nhu nàng là người hiện đại, nam nhân như vậy thế kỷ hai mươi mối không có thiếu. Mà nàng lại chúa ghét kiểu nam nhân luôn tự cho mình là tài giỏi, là tốt đẹp. Mặc kệ hắn có tốt với phái nữ hay bạc tình, nàng đều khinh. Đoàn Tĩnh chính là một kẻ như vậy. Xem ra, ông trời chính là không muốn nàng lấy một kẻ như Đoàn Tĩnh nên mới cho nàng xuyên không. Nàng đã quyết tâm, cả đời này độc thân. Nam nhân thế kỷ hai mốt đã kiêu căng, nam nhân cổ đại càng tự kỷ hơn. Cuối cùng chẳng có ai tốt đẹp, chẳng có ai đáng cho nàng trao thân gửi phận cả.



Hoa Trà Trong Gió vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
197 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Hoa Trà Trong Gió vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, 0o. Meo_Meo .o0, akamiks, algella, anbinhnp, anhtrangtan_vimuagio, Anna Dương, aparis, †\/iola†, Ƕ¬µ░†µø¢, baccuoc, bachhop81, bachlongvi186, badboyhp8x, baocong31080, Bửubửu, Bé_Katori_9x, bekhung83, belovecandy72, besaubu, black angel 16, blue_star_311, boobeo285, boonoohomo, boss_duytu, btram1609, bunhe, băp1, canary96, Công chúa Han Eun Kyung, chuonchuon12, chuot ngoc, chuotconhaman, Cielle, cikidon, coanhdao, cobenasa, cuncon_la, cuphe, deghet86py, devil in the night, dibeo12, dragonfly_93, duyvanduongtu, fabulous_8x, fiona_lovely, firework_3108, flower912, gaconnhutnhat, habin_3288, hai_duong_nhan_the_2011, hanhha90_3000, Hanphong_2690, hazayan, heoconyeudauht, hieulien87, hoa vũ, hoagio_hn, hoahuyen207, Hoanghaluc, hoangnguyen84, hoangthuthao_8012, hoatuongvy96, hohongtim, holy9duoi2000, huyen9x, iluvmami, jackjim88, JangJiMi, Jinnia, jootun, kawai_chan, kẹo_bông, Kelly.CúnYêu, keo_bong_gon_199x, khathanh, khunglonghaman, khurungmua, kivacullen, kiwixanh, kuloco, kunkun080590, lamhieuminh, laudaikhongtontai, leecoo, lehaanh15, lephambaongoc, lesunshine11, Linhdan07, linhkr, lk0230, Loganberry2910, lonconunin1910, look_out, lovetruyen, lucky_star_167, luu.moon, luvbee0401, mai bao, maihieu, maivy06, mai_loan_2005, Mamikon, maulucbinh, mavuongno1, me0ngok, meotkh, mh_tmh, micachua, min.babie, min.bubble, mina_littleangel, misslily_96, miu_milk, mk.ahnn, moon_stone, my_sakura, nabee_boo_krazi, nehiny, ngocthu1, ngocxit_123, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenhien1604, nguyenhoa2009, nh0crj, nh0c_kute_2509, nhockd255, nhokmioakata, nhokNi1703, nhoxk4, ntttrang1985, nuhoangmituot12, nutachatmit, Ny nguyen, pate177, pe' me0`, pekeomut.kute, pemunliza102, Pha_h2tm, Phitmap, phouluong, phuongtieuthu_5289, phuongvivid, Pigbaby0101, pinktulip, prince1618, prince1997, pthuymk89, release123, Riechan0023, Ruki like cookie, sandara_k44a3, saomai330, sarus, Sayuka16, Sún s2 Suju, Sep129, sinhvifn, sti3r, sujuno.1, Sumi17, sushiawabi, sweetlove21, tara truong, thanhboit, thanhthuytm, thaogirl1803, the_girl_loves_the_boy, thienthannho9xhd, tho_ngoc_94, thunhe99, thuongp, tieufong, Tieusi, tieuthu_daicat_kieusa, tieutien_ngoc, tram7194, tranngocvan, troi0dat0oi0, ttmloan43, tuylipden90, vampiredat, viv29, vothuyduyenanh, vuduyen94, windy3096, wyh, xena_pham, xiangjiang, xoexoe, xuanjo, yinisme, yorin, yostuba, Yuri Akigame, ZzTrNzZ, [Golden]
Unread 11-04-2011, 05:39 PM   #5
Default [Tiếu Mỹ Nhân] Chương ba

Hàng nóng hổi mới về ^^!
Nguồn: hamhuonglau.wordpress.com
Chýõng ba : Dýỡng Thần Ðiện
‘’Xú nha ðầu ! Ðem ðiểm tâm lên Dýỡng Thần Ðiện ði !’’
Giọng nói chanh chua của Thiên nhi khiến nàng ðang suy nghĩ miên man bỗng bừng tỉnh. Hôm nay có nhiều cõ hội chạm mặt mỹ nam ghê nha.
‘’Không ðýợc ! Výõng gia mới thýợng triều về, tâm trạng không tốt, sao có thể ðể Uyển nhi ði ðýợc !’’ Tầm thẩm thẩm nói.
‘’Ðúng vậy, công việc này ngày thýờng do ngýõi làm, tại sao bây giờ lại ðùn cho Uyển nhi ?’’ Tam bá bá cũng lên án Thiên nhi.
‘’Bình thýờng thì muốn câu dẫn výõng gia nên giành việc, bây giờ thời ðiểm không tốt lại ðùn ðẩy cho ngýời khác !’’ Ngạc ma ma khinh thýờng liếc Thiên nhi.
‘’Ta… mặc kệ ðấy ! Xú nha ðầu ngýõi có ði không thì bảo ?’’ Thiên nhi quýnh quáng, quay sang chỉ vào nàng, mặt ðỏ gay.
‘’Ta ði !’’ Uyển Nhu yếu ớt trả lời, bóng dáng vật vờ mang theo ðĩa ðiểm tâm.
‘’Hừm ! Xú nha ðầu ngýõi thật ngứa mắt. Ðể ta xem lần này výõng gia có ðuổi cổ ngýõi ra khỏi phủ không cho biết ! Ở ðó mà khinh thýờng ta hả ?’’ Thiên nhi ðắc ý thầm nghĩ.
Có ðiều, nàng ðã tính sai. Ðây chính là hậu quả của việc ‘’tiểu bạch’’ mà cứ tự cho mình là ‘’ðại bạch’’ !
Dýỡng Thần Ðiện…
Không khí im lặng ðến ðáng sợ. Thị vệ, nha hoàn không bảo mà cùng rét run. Bây giờ ðang là mùa hè, mà ai nấy cứ co rúm cả lại. Uyển Nhu nhìn thấy mà thýõng. Xem ra, výõng gia ðang làm cãng lắm.
‘’Ngýõi ði ðâu ?’’ Một thị vệ chặn nàng lại.
‘’Mang ðiểm tâm cho výõng gia.’’ Giọng nói nàng yếu ớt.
‘’… Mang vào ði…’’ Liếc qua khuôn mặt nàng, thị vệ ðứng lại vị trí cũ. Xem chừng, khuôn mặt này ngày càng dọa ðýợc ngýời nha.
Bọn nha hoàn thì thầm với nhau. Có lẽ ðang chê nàng xấu xí, cũng có thể khen nàng dũng cảm, biết là tử thần bên trong mà vẫn dám býớc vào. Có ðiều, bộ dáng nàng vật vờ, chậm chạm thế kia, chýa chắc ðã không run sợ. Họa chãng, nàng có ngốc mới býớc vào.
Bên trong, không khí nhý cô lại. Uyển Nhu cũng có chút run. Xem ra, Dýỡng Tâm Ðiện với phòng lạnh chứa thức ãn ở hiện ðại không khác là mấy. Bên ngoài nóng cỡ ba chín, bốn mýõi ðộ, bên trong lại lạnh nhý vậy. Có hay không giấu máy ðiều hòa nhỉ? Uyển Nhu âm thầm liếc bốn phía.
“Ai?’’
Giọng nói lạnh lẽo khiến nàng giật mình. Chợt nhận ra, Tứ výõng gia truyền thuyết ðang ðứng trýớc mặt nàng. Nàng vội quỳ xuống.
Uyển Nhu nhận ra rằng, từ hôm qua tới giờ, hắn chỉ thốt ra những câu có một âm tiết. Tất cả là “Vào!’’, “Uống!’’ và “Ai?’’. Chậc, tên này kiệm lời quá ðáng.
“Nô tỳ mang ðiểm tâm ðến!” Uyển Nhu nói. Thanh âm của nàng phối hợp cùng cả cõ thể run lên. Xem ra, nàng diễn xuất không tệ nha.
Nam Cung Lâm ánh mắt thâm trầm nhìn nữ nhân trýớc mặt mình. Nàng quả thật xấu xí ðến không chịu nổi, bộ dáng sợ hãi kia chứng tỏ lá gan nàng quá nhỏ. Từ khi nào trong výõng phủ của hắn có một nữ nhân nhý vậy?
“Ta nhớ nha hoàn hay mang ðiểm tâm ðến là một kẻ khác!”
“Thiên nhi tỷ bị bệnh, nô tỳ mang ðến thay tỷ ấy!” Uyển Nhu nói dối vô cùng trõn tru. Trong lòng nàng âm thầm cảm thán, cuối cùng tên ngýời gỗ này cũng ðã nói ðýợc một câu dài hõn rồi.
“Ta không nhớ trong phủ có một nha hoàn nhý ngýõi!” Giọng nói lạnh lẽo, có chút tàn nhẫn.
Xem ra hắn sợ nàng là thích khách. Cũng ðúng, một ngýời quyền lực nhý hắn, có cừu nhân cũng là ðýõng nhiên. Hê, nhýng mà muốn hành sát hắn cũng phải tuyển một mỹ nữ, chứ không phải ngýời xấu xí nhý nàng. Ờ thì… xấu xí hóa trang cũng tính!
“Nô tỳ do Trần quản gia mua về! Do có chút tài bếp núc nên ðýợc an bài ở phòng bếp!” Uyển Nhu cố gắng giữ cho giọng nói run run.
“Ðể ðó! Cút!”
Uyển Nhu biểu tình hoảng hốt ðặt ðĩa ðiểm tâm lên bàn, sau ðó ra khỏi ðiện, ði mà nhý chạy.
Lúc nàng ði qua, hắn lại một lần nữa ngửi ðýợc hýõng thõm của nàng. Thật thanh khiết, khiến tâm hắn tĩnh hõn rất nhiều. Khó có thể tin, một xú nữ nhý nàng lại có hýõng vị nhý vậy. Nhìn bộ dạng nàng chật vật ra khỏi ðiện, hắn có chút buồn cýời. Nàng sợ hắn nhý vậy sao? Suốt buổi, hắn thấy nàng cứ run không ngừng, giọng nói cũng sợ hãi… Bất giác, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên.

“Výõng gia cho gọi nô tài!” Một lão nhân chừng sáu mýõi lãm ðứng khom ngýời trýớc Nam Cung Lâm, cung kính nói.
“Xú nha hoàn ở phòng bếp do ngýõi mua về?” Nam Cung Lâm rời mắt khỏi tấu chýõng.
“Vâng, výõng gia!” Trần quản gia trả lời.
“Tại sao lại mua nàng?”
“Hồi výõng gia, nàng gia cảnh ðáng thýõng, bán mình chôn cha, nhýng biết mình xấu xí nên chỉ xin làm nha hoàn, không mong gì hõn. Biết nàng có ít trù nghệ, nô tài tự ý mua nàng về!”
“… Ðiều tra thêm về nàng ði!” Nam Cung Lâm lạnh giọng phân phó.
“Vâng, výõng gia!” Trần quản gia mặc dù nghi hoặc, nhýng vẫn cung kính ðáp.

“Uyển nhi! Uyển nhi!”
Bùi ma ma vừa về ðến phòng bếp ðã gọi lớn khiến mọi ngýời ðều ngẩng ðầu lên.
“Ma ma có gì dặn dò!”
Uyển Nhu ðang hỳ hụi nhóm bếp, ngẩng lên khuôn mặt ðen xì.
‘’Trần quản gia phân phó ngýõi làm ðiểm tâm chiều cho výõng gia !’’
‘’Hả ? Ta sao ?’’ Uyển Nhu kinh ngạc chỉ vào mình.
‘’Chính ngýõi ! Ta cũng không biết có chuyện gì… Tóm lại, cứ nghe lời ði !’’ Bùi ma ma nhãn mặt, phất tay áo, bỏ vào bếp.
Thiên nhi lúc này sắc mặt vô cùng khó coi. Xú nha ðầu kia không những không bị výõng gia ðuổi ði, mà còn ðýợc quyền làm ðiểm tâm cho výõng gia ! Nàng làm ở Thành výõng phủ hõn một nãm, cũng chýa ðýợc ðặc quyền ðó. Nghe nói xú nha ðầu kia do có chút trù nghệ mà ðýợc làm ở ðây. Xem ra výõng gia muốn thử tay nghề của nàng ta. Hừm, nàng quyết tâm phải phá bằng ðýợc!

Uyển Nhu hài lòng nhìn ðĩa bánh hoa mai trýớc mặt. Ðây chính là món tủ của nàng nha. Bánh hoa mai nhỏ xinh, trắng bóc, thõm ngon. Ðừng nghĩ nàng là tiểu thý mà nhầm. Từ nhỏ chỉ có hai cha con, nàng ðã sớm học ðýợc cách làm việc nhà. Ðiểm tâm là thứ nàng làm giỏi nhất. Nàng biết làm thành thạo một số ðiểm tâm Trung Quốc, nhýng thứ giỏi nhất vẫn là bánh kem. Có ðiều ở ðây không có bột mỳ cũng nhý kem týõi, có là thần bếp cũng chẳng làm ðýợc. Vậy nên, quyết ðịnh làm một ðĩa bánh hoa mai ði !
‘’Uyển nhi, ðây là thứ gì vậy ? Ta chýa thấy bao giờ !’’ Tầm thẩm thẩm nhìn ðĩa bánh của nàng, ánh mắt sáng lên.
‘’Thẩm thẩm, ðây chính là bánh hoa mai !’’ Uyển Nhu tự hào nói.
‘’Trông thật ngon mắt !’’ Ngạc ma ma tán thýởng.
Tay nghề nấu ãn của Lýõng Uyển Nhu thuộc loại ba sao cõ mà ! Chỉ có tý ðiểm tâm, không làm khó ðýợc nàng ðâu.
Uyển Nhu hài lòng býng ðĩa bánh lên, hýớng phía Dýỡng Thần Ðiện ði tới.
Dýỡng Thần Ðiện…
Nam Cung Lâm ðang phê duyệt tấu chýõng, chợt thấy có bóng ngýời býớc vào.
Nàng một thân lục y, dáng ngýời nhỏ nhắn, nhýng có vẻ chậm chạp, vật vờ. Ðầu tóc rối bù, gýõng mặt ðen nhẻm. Trên tay là một ðĩa bánh. Xem ra, thứ hắn yêu cầu ðã ðến rồi.
Lýõng Uyển Nhu rụt rè ðặt ðĩa bánh lên bàn rồi nhanh chóng ðứng nép qua một bên, khuôn mặt cúi gằm xuống.
Trong khoảnh khắc nàng ðặt ðĩa bánh xuống, Nam Cung Lâm ðể ý thấy bàn tay trắng nõn mịn màng, những ngón tay thon dài nhý ngọc. Ngay cả thị thiếp Mộng Tuyền của hắn cũng không có ðýợc bàn tay mềm mại xinh ðẹp nhý vậy. Nýớc da trắng hõn tuyết của nàng quả thật không týõng xứng với khuôn mặt ðen ðủi xấu xí.
Nếu nàng thật sự nghèo khổ ðến mức phải bán mình chôn cha, làm sao có thể sử hữu ðôi tay ðẹp nhý vậy ?
Ðiều ðó càng làm hắn hoài nghi về thân thế của nàng.
‘’Ðây là gì ?’’ Hắn hiếu kỳ nhìn ðĩa bánh trên bàn. Những chiếc bánh nhỏ xinh, thõm ngon mời gọi hắn.
‘’Hồi výõng gia, là bánh hoa mai.’’ Nàng ðáp. Cái thời không này không hề có bánh hoa mai a !
‘’Bánh hoa mai ?’’ Quả thật hợp với hình dáng bánh. Vỏ bánh mịn màng, thõm ngon nhý bông hoa mai vậy.
Hắn cắn thử một miếng.
‘’Ngýõi thử xem !’’ Nhếch mép lạnh lùng, hắn ðýa một chiếc bánh cho nàng.
Có chuyện gì vậy nhỉ ? Nàng tò mò cầm lấy chiếc bánh, ðýa lên miệng cắn.
Vị mặn chát khiến nàng rùng mình. Tại sao có thể ?
‘’Výõng gia tha tội !’’ Nàng nhanh chóng quỳ xuống.
Nam Cung Lâm lãnh ðạm nhìn nàng, ánh mắt lạnh lùng châm biếm.
‘’Ngýõi có tội gì ?’’
‘’Výõng gia… nô tỳ… nô tỳ không nên làm ðiểm tâm quá mặn nhý vậy…’’ Chết thật, lần này không biết ðầu của nàng có giữ ðýợc hay không nữa. Tại sao bánh lại mặn nhý vậy ? Nàng ðã làm bánh này bao nhiêu lần, có lần nào bỏ muối quá lố ðâu ? Trời õi, ðây là ngýời nãm giữ sinh tử của nàng nha. Ðắc tội với hắn thì ðầu nàng cũng chuyển nhà luôn a !
‘’Ðiểm tâm quá mặn !’’ Hắn chậm rãi nhắc lại ‘’Xem ra, ngýõi quá xem thýờng bổn výõng ! Muốn ðùa giỡn với bổn výõng sao ?’’
‘’Výõng gia… nô tỳ có mýời cái mạng cũng không dám !’’ Nàng cật lực dập ðầu. Lần này thì sợ hãi thật sự.
‘’Nếu trong bánh này, không phải muối mà là ðộc dýợc thì sao ?’’ Hắn chậm rãi nói.
Ai, xem ra lần này khó sống. Lúc này, nàng mới cảm thấy cãm thù chế ðộ phong kiến ghê gớm. Chỉ một sai lầm ðã có thể lấy ði mạng ngýời. Ðầu nàng khó giữ !
‘’Výõng gia… khai ân…’’ Nàng run rẩy nói.
Chậc, nếu nhý trong bánh là ðộc dýợc, sẽ không khó khãn ðể Uyển Nhu có thể nhận ra. Nàng cực kì nhạy cảm với dýợc, dù là loại ðộc không mùi không vị nàng cũng có thể nhận biết. Cha nàng nói, ðó chính là tố chất của thiên tài. Chỉ tiếc, các giác quan của nàng không nhạy cảm với gia vị các loại !
‘’Khai ân ?’’ Hắn nhắc lại ðầy châm biếm ‘’Ngýõi nói xem ?’’
Mồ hôi lạnh túa ra. Ông trời õi, cầu mong có thể bình yên qua kiếp này, nàng xin ðýợc ãn chay một nãm a !
Ðột nhiên, hắn nắm lấy cằm nàng, bắt nàng ngẩng ðầu lên, ðối diện với hắn.
Ðôi mắt âm lãnh của hắn khiến nàng càng thêm run rẩy. Nhýng công bằng mà nói, có cõ hội nhìn trực diện hắn, nàng mới thấy, hắn ðẹp ðến mức nào. Không hổ danh là một trong tứ ðại mỹ nam Tố Quốc.
Có ðiều, một cô gái trýởng thành trong môi trýờng hiện ðại, ca sĩ thần týợng nhiều nhý sao trên trời, ai nấy ðều không thể chê ðýợc, nàng ðã sớm miễn dịch với cái ðẹp. Nam Cung Lâm này dù so ra có ðẹp trai hõn các nam thần týợng thật, nhýng cũng chẳng khác là bao. Hõn nữa, trong tình huống nguy hiểm nhý vậy, nàng có thể yên tâm mà chiêm ngýỡng cái ðẹp sao ? Có cho kim cýõng cũng chịu !
Nam Cung Lâm ðối diện khuôn mặt nàng, cũng có những suy nghĩ rất riêng.
Lần ðầu tiên hắn nhìn thẳng vào nàng, hắn ðã bị hút hồn bởi ðôi mắt nàng. Ðôi mắt sâu thãm thẳm, không thể nhìn ra một tia cảm xúc. Lúc này, vì hắn nắm cằm quá mạnh, nàng hõi nheo mắt lại, càng khiến cho ðôi mắt mênh mông ðó yêu mỵ hõn. Chết tiệt, tại sao một xú nữ nhân nhý nàng lại có thể có ðôi mắt ðẹp nhý vậy ? Hoa khôi thanh lâu hắn ðã thấy nhiều, hậu cung ba ngàn giai lệ hắn ðều gặp qua, chýa từng ai có ðôi mắt mông lung nhý nàng. Nó bí ẩn, huyễn hoặc, sâu thẳm, khiến nam nhân muốn chinh phục, muốn sở hữu. Nàng lại có mỵ lực mạnh vậy sao ?
Ðôi mắt của nàng, bàn tay ðẹp nhý ngọc, những thứ ðó khiến hắn hoài nghi về dung mạo nào. Nàng dịch dung ?
‘’Nói ! Là ai phái ngýõi tới Thành výõng phủ ?’’ Hắn nghiến rãng.
‘’Výõng gia… nô tỳ không hiểu…’’ Uyển Nhu ðau ðớn trả lời.
‘’Là Výõng tể týớng ?’’
‘’… Výõng gia… nô tỳ không có…’’
‘’Là Thạch thừa týớng ?’’
‘’Výõng gia… nô tỳ chỉ là bán mình chôn cha… !’’
‘’Vậy tại sao ngýõi lại dịch dung trong phủ của bổn výõng ?’’ Hắn tàn bạo nói, con ngýõi ánh lên màu ðỏ.
Dịch dung ? Hắn phát hiện ra rồi sao ? Khuôn mặt Uyển Nhu chợt tái ði.
Nam Cung Lâm tàn bao xé áo nàng. Tức thì, làn da trắng nhý tuyết ðýợc phõi bày. Do không ðủ dýợc, nàng không thể bôi hết cả cõ thể, chỉ có thể che mặt và cổ mà thôi. Không nghĩ tới, tên výõng gia này lại sử dụng thủ ðoạn này.
‘’Bổn výõng muốn xem thử, sau lớp mặt nạ này là tuyệt thế dung nhan gì ?’’ Thanh âm bãng lãnh bên tai khiến Uyển Nhu rùng mình. Xong ! Lần này xong thật rồi !
Hắn dùng khãn lụa thô bạo lau ði lớp hóa trang của nàng. Vì sợ hãi, hô hấp nàng có chút không ổn ðịnh. Vì hắn chà xát thô bạo, làn da trắng nõn của nàng ửng ðỏ.
Nam Cung Lâm kinh diễm nhìn nàng.
Quả là Ðệ nhất mỹ nhân !
Không nghĩ tới những cừu nhân lại mang cho hắn cực phẩm nhý vậy. Nàng là nữ tử ðẹp nhất mà hắn từng gặp qua. Ðôi mắt yêu mỵ, làn da ửng hồng ðầy nữ tính, hõi thở quyến rũ, miệng anh ðào nhỏ nhắn hé mở… Nàng ðúng là yêu tinh câu dẫn hồn ngýời. Chýa từng có nữ nhân nào khiến hắn ðộng tâm nhý vậy. Nàng còn mê hoặc hõn cả Mộng Tuyền ðệ nhất danh kỹ nữa.
Nhýng phút rung ðộng qua ði, bản thân hắn lại tức giận vô cớ. Nàng có hay không ðể lộ bộ dạng kiều diễm này cho nam nhân khác xem ?
Thô bạo nắm lấy cánh tay trái của nàng, hắn tìm kiếm. Trên làn da trắng nõn mịn màng xuất hiện một ðiểm nhỏ màu ðỏ týõi… Dấu thủ cung sa…
Bỗng nhiên, hắn thở phào nhẹ nhõm, thả cánh tay nàng ra. Hắn ngýớc lên nhìn nàng. Tình cờ chạm phải ðôi mắt sâu thẳm long lanh nýớc, ánh lên vài tia kinh hoảng, sợ hãi. Trong lòng hắn chợt có chút tiếc thýõng…
Hắn ðứng lên, quay lýng lại.
Uyển Nhu nhanh chóng vớ lấy chiếc áo bị xé rách, che phần trên cõ thể.
‘’Trần quản gia !’’ Nam Cung Lâm gọi.
‘’Có nô tài!’’ Trần quản gia ði vào, nhìn thấy cảnh trýớc mắt, lập tức cúi xuống, xem nhý mù.
“Mang cho nàng bộ y phục khác!”
‘’Vâng, výõng gia !’’ Trần quản gia cung kính ðáp.
Y phục nhanh chóng ðýợc ðýa ðến. Uyển Nhu mặc vào, vội vã rời ði.
Nam Cung Lâm âm trầm nhìn lên bức tranh treo trên týờng, ánh mắt mông lung.
Nàng ðã vào phủ, tức là nữ nhân của hắn. Ðừng hòng có kẻ nào ðụng vào nàng !


Híc, font loạn hết cả rồi T___T

Các nàng thông cảm a! Online ngoài quán không được như ý muốn, đọc đỡ đi, mấy hôm nữa ta up lại nha nha nha ^^!

thay đổi nội dung bởi: Hoa Trà Trong Gió, 13-04-2011 lúc 10:47 AM.
Hoa Trà Trong Gió vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
152 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Hoa Trà Trong Gió vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, 0o. Meo_Meo .o0, 11_11, algella, angel_love271, Anna Dương, aparis, †\/iola†, ¶»ßoπ—ßoπ«¶, baccuoc, bachhop81, badboyhp8x, Bửubửu, besaubu, black angel 16, blue_star_311, boobeo285, boss_duytu, btram1609, bunhe, băp1, canary96, chuonchuon12, chuot ngoc, Cielle, cobenasa, cuphe, deghet86py, devil in the night, dibeo12, duyvanduongtu, fabulous_8x, fiona_lovely, gaconnhutnhat, gianghuongsiki, gooner92, hai_duong_nhan_the_2011, hazayan, HeoQ, hieulien87, hoa vũ, hoada1412, hoagio_hn, hoahongkhongxanh, Hoanghaluc, hoangnguyen84, hoangthuthao_8012, hoatuongvy96, hohongtim, holy9duoi2000, humberger, huyen9x, JangJiMi, Jinnia, jootun, kẹo_bông, Kelly.CúnYêu, keo_bong_gon_199x, khathanh, khunglonghaman, khurungmua, kii, kimthanh123456, kivacullen, kiwixanh, kuloco, kunkun080590, lamhieuminh, laudaikhongtontai, leecoo, lehaanh15, lehuong92, lephambaongoc, levuhoang0_0, look_out, lovetruyen, Mamikon, maulucbinh, mavuongno1, me0ngok, meotkh, mh_tmh, min.babie, miu_milk, mk.ahnn, moon_stone, myngoc1995, my_sakura, namlun_2007, nehiny, ngocben89bt, ngocthu1, ngoisaoxinh_th, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenhien1604, nguyenhoa2009, nh0crj, nhockd255, nhokmioakata, nhokNi1703, nhoxk4, ntttrang1985, nutachatmit, nuxynh, Ny nguyen, pe' me0`, pekeomut.kute, pemunliza102, pe_xu_cun, Pha_h2tm, Phitmap, phuongtieuthu_5289, phuongvivid, prince1618, prince1997, release123, Ruki like cookie, ryuuen_chou, sandara_k44a3, Sayuka16, Sún s2 Suju, Sep129, sinhvifn, sonhuong1402, sti3r, sweetgill, sweetlove21, takun, tara truong, thanhboit, thanhthuytm, tho_ngoc_94, thunhe99, Tiểu Yến, tieufong, tieuthu_daicat_kieusa, tieutien_ngoc, tram7194, trinhsdtq94, ttmloan43, tuylipden90, vananh20082000, vothuyduyenanh, vuduyen94, xena_pham, xiangjiang, xoexoe, xuanjo, yinisme, yuki_midorikawa, Yuri Akigame, ZzTrNzZ
Unread 14-04-2011, 11:15 AM   #6
Default [Tiếu Mỹ Nhân] Chương bốn

Nguồn: hamhuonglau.wordpress.com

Dịch & Edit: Maya tỷ tỷ

Beta: Hoa Trà Trong Gió

Chương bốn : Thị uy



Lương Uyển Nhu vội vã chạy về phòng.



Trên đường đi, ánh mắt tò mò của đám gia nô không ngừng hướng về nàng. Chỉ thấy một nữ nhân đầu tóc bù xù, y phục luộm thuộm hớt hải chạy ra khỏi Dưỡng Thần Điện. Nhưng mà dù thế nào, chắc lại sắp có tin đồn khắp phủ rồi!



Vội vã bôi đen mặt mũi cùng cổ, sửa lại y phục cho đàng hoàng, nàng thẫn thờ ngồi xuống. Tại sao vương gia lại phát hiện ra nàng hóa trang ? Lúc hắn xóa đi lớp bôi mặt, nàng cực kỳ run sợ. Không phải sợ hắn làm gì nàng, mà sợ hắn nổi điên đem nàng ra chém đầu. Thế là xong ! Danh dự của nhân sĩ xuyên việt đều bị nàng phá hỏng cả. Làm gì có nhân vật chính nào rơi đầu ngay từ chương ba chứ !



Mà lúc nãy, hắn nắm cổ tay nàng làm gì nhỉ ? Dường như tìm kiếm một cái gì đó… Nàng giơ tay trái lên xem thử. Hoàn hảo vẫn là làn da trắng như tuyết, mịn màng như ngọc, nhưng có một nốt ruồi màu đỏ tươi.



Nàng chợt hiểu ra, đó chính là thủ cung sa trong truyền thuyết !



Hình như năm nàng mười tuổi, cha nàng đã tính bôi thứ này lên người nàng, nhưng bị nàng cự tuyệt. Cái gì mà thời hiện đại còn muốn đóng thủ cung sa lên người ? Chẳng phải muốn giám sát nàng thì là gì ?



Nhưng mà tại sao khi vừa nhìn thấy dấu thủ cung sa này, hắn lại thở phào nhẹ nhõm ?



Chậc, nàng hơi đâu mà đi phân tích tâm lý của đám người hoàng gia này. Bây giờ có việc khác đáng lo hơn.



Rốt cuộc là ai đã cho muối vào bánh của nàng ?



Nàng chỉ nhớ trong lúc làm bánh, nàng làm riêng hai phần vỏ và nhân. Sau khi nhào bột, nàng mới quay sang làm nhân. Vậy là có người bỏ muối và trong bột của nàng. Nhưng kẻ đó là ai ? Tại sao lại làm vậy ?



Trong đầu Uyển Nhu bỗng hiện ra một cái tên…



Là nàng ta sao ?



Có khả năng lắm chứ ! Nàng ta yêu mến vương gia như vậy, mà lại chưa từng được vương gia ân chuẩn, cho phép làm điểm tâm, nên đương nhiên sẽ ghen ghét với nàng. Bình thường, các loại điểm tâm, tráng miệng, ngọ thiện của vương gia đều do các đầu bếp giỏi như Tầm thẩm thẩm, Tam bá bá, Ngạc ma ma cùng Bùi ma ma làm. Thị thiếp chỉ được dùng ngọ thiện, điểm tâm do Phúc bá bá và Tiêu thẩm thẩm làm. Vậy mà nàng, một nha hoàn mới vào lại được quyền làm điểm tâm cho vương gia, hỏi ai mà không ganh tỵ ?



Thật ra, không chỉ có mình nàng ta. Uyển Nhu nghĩ đến một vài người khác.



Chẳng hạn như Châu nhi…



Châu nhi cũng thuộc loại nha hoàn có nhan sắc, xinh đẹp ôn nhu. Nhưng đúng là không thể so với các thị thiếp. Châu nhi cùng Thiên nhi chính là một loại. Thật ra Uyển Nhu chưa từng nói chuyện với Châu nhi, nhưng đó không có nghĩa là không bị khi dễ. Châu nhi cho rằng nói chuyện với nàng chỉ làm nàng ta bị ô uế. Là loại nữ nhân tự xem mình thanh cao. Nàng ta nghĩ, chỉ có mình mới xứng với vương gia. Nhưng mà… quả thật không biết tự lấy gương mà soi mặt.



Chẳng hạn như Võng Nguyệt…



Chính là loại nha hoàn tự xem trọng mình. Bản thân mặc dù tài nghệ chẳng đến đâu, nhưng cũng tự xem mình là giỏi giang. Võng Nguyệt cũng xem thường Uyển Nhu nhý bao người khác. Nàng ta tuy không phải là tuyệt sắc, nhưng cũng thuộc hàng thanh tú dễ nhìn. Kết lại cùng Châu nhi và Thiên nhi, là bộ ba tự kỷ nổi tiếng trong phủ.



Chính là, ba nàng này cả nhan sắc cũng không thể đem so sánh với thân thể trước đây của Uyển Nhu, chứ đừng nói đến bây giờ. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ba nàng làm việc ở phủ đã một năm, luôn vọng tưởng câu dẫn vương gia, vậy tại sao các thị thiếp phu nhân không động thủ ?



Chuyện này tất có sự tình…







‘’Uyển nhi, ta hỏi ngươi, lúc ngươi đưa điểm tâm đến Dưỡng Thần Điện, có hay không câu dẫn vương gia ?’’ Ngạc ma ma khều nàng.



‘’Ngạc ma ma, Uyển nhi không có a !’’ Nàng lắc đầu nguầy nguậy, bộ dạng ngốc nghếch.



‘’Phải đó ! Ta đã bảo là tin đồn mà ! Nha đầu này ngây ngây ngốc ngốc, làm sao có gan câu dẫn vương gia !’’ Tiêu thẩm thẩm gật đầu.



‘’Đám nha hoàn thật là… Nhưng người cũng phải coi chừng đó ! Các phu nhân không phải chuyện đùa !’’ Bùi ma ma thở dài nói.



Nàng biết ngay mà ! Mới có một ngày, tin đồn xú nha hoàn ở phòng bếp câu dẫn vương gia đã lan khắp phủ. Đúng là bọn rỗi hơi không có việc gì làm !



‘’Uyển nhi ! Các phu nhân gọi ngươi đến Tuyền Cơ Các !’’ Tầm thẩm vừa bước vào đã nói to.



Mọi người trong phòng bếp đều ái ngại nhìn nàng. Xem ra lớn chuyện rồi đây !







Tuyền Cơ Các là nơi ở của Mộng Tuyền.



Ngoài Tuyền Cơ Các ra, còn có những nơi khác được vương gia an bài cho các thị thiếp. Như Như Tâm Các là của Vũ Tâm, Thiên Vũ Các của Y Vũ, Thải Yên Các của Như Yên, Hồng Tụ Viên của Hồng Tụ, Di Loan Uyển của Thanh Loan, Nộ Liên Các của Liên Hà và Bạch Tuyết Viên của Thẩm Tuyết.



Lương Uyển Nhu chậm chạp bước vào Tuyền Cơ Các. Khuôn mặt cúi gằm, nhưng đôi mắt giảo hoạt đảo quanh. Không hổ danh là thị thiếp được sủng ái, bốn bề hoa thơm cỏ lạ. Cách bài trí cũng thập phần trang nhã, nhưng có phần hơi phô trương, thể hiện tính cách của chủ nhân nõi này. Đẹp nhưng quá nồng. Khi hoa nở, quá đẹp, quá thơm sẽ rất chóng tàn…



Bên dười mái đình, bốn mỹ nhân như hoa như ngọc uyển chuyển cười nói.



Nữ tử xinh đẹp kiều mỵ, quyến rũ chúng sinh mặc áo váy màu đỏ kia chính là Mộng Tuyền. Uyển Nhu có thể nhận ra ngay. Bình thường, người đẹp hay để lại cho người ta ấn tượng sâu đậm mà.


Ba nữ tử kia, mỗi người một vẻ.



Hoàng y nữ tử có khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, mắt phượng quyến rũ, môi như cánh hoa đào, da trắng như tuyết. Lúc cười rộ lên, để lộ hàm răng trắng đều như ngọc trai. Giọng nói thanh thúy, dịu dàng, nhưng mang chút lả lơi. Nàng chính là thị thiếp Vũ Tâm.



Tử Y nữ tử có gương mặt tròn tròn, bầu bĩnh xinh đẹp, mắt hạnh mày ngài, môi đỏ mỵ hoặc, da trắng mịn màng. Khi những người khác nói, nàng chỉ đứng cười dịu dàng, thỉnh thoảng mới góp vào một câu. Đó là thị thiếp Hồng Tụ.



Lam y nữ tử dung nhan thanh tú, nhưng có phần mờ ảo, nhạt nhòa. Chính là vì nàng mặc dù xinh đẹp, nhưng lại không có nét riêng. Những đường nét của nàng chỉ là mô phỏng lại vẻ đẹp của người khác, không có phong thái cho riêng mình. Mặc dù là vậy, vẫn không thể phủ nhận, nàng rất đẹp. Có điều, tính cách của nàng có vẻ trẻ con. Cứ nhìn nụ cười đắc ý, rồi lại nhanh chóng nguýt dài của nàng thì biết. Theo thông tin cóp nhặt được của Uyển Nhu, nàng này chính là Thẩm Tuyết, thị thiếp nhỏ tuổi nhất, mười sáu tuổi.



Giữa tứ đại mỹ nhân như vậy, Mộng Tuyền vẫn nổi bật lên là một con phượng hoàng lửa. Xiêm y rực rỡ như lửa, dung nhan kiều mỵ, phong tình vạn chủng… Không hổ danh đệ nhất danh kỹ. Quả là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, cực phẩm giai nhân.



Tiếng cười nói của các nàng lặng dần khi Uyển Nhu đến gần.



‘’Các phu nhân, nha hoàn phòng bếp Uyển nhi đã đến !’’ Chỉ Lan, nha hoàn thiếp thân của Vũ Tâm, người dẫn đường cho Uyển Nhu ôn nhu lên tiếng.



‘’Nô tỳ Uyển Nhi ra mắt các phu nhân ! Phu nhân vạn phúc !’’ Uyển Nhu quỳ xuống, dập đầu.



Khốn nạn thật ! Từ khi đến đây, nàng đã phải quỳ nhiều lắm rồi. Thà như quỳ để giữ mạng trước tên vương gia kia không nói, đằng này lại phải quỳ trước mặt đám thị thiếp sống bám vào nam nhân này. Thật mất mặt không chịu nổi !



‘’Ngẩng mặt lên !’’ Giọng nói kiều mỵ của Mộng Tuyền vang lên.



Uyển Nhu theo lời, ngẩng mặt lên, lập tức ‘’Ba’’ một tiếng. Má nàng bỏng rát.



‘’Xú nha đầu ! Dung nhan như vậy cũng dám câu dẫn vương gia sao ?’’



Thanh âm thanh thúy nhưng điêu ngoa của Thẩm Tuyết vang lên bên tai nàng.



‘’Thẩm Tuyết muội, cần gì phải tự mình động thủ ?’’ Vũ Tâm lả lơi lên tiếng.



‘’Hi hi, là muội ngứa tay đó mà !’’ Thẩm Tuyết thổi bàn tay, mỉm cười đắc chí.



Ðám nữ nhân thối ! Lòng Uyển Nhu không ngừng chửi thầm. Lúc nào cũng như vậy. Sao cái số nàng xui thể nhỉ ? Toàn bị hiểu lầm.



‘’Phu nhân tha mạng ! Nô tỳ không có !’’ Nàng nhanh chóng quỳ xuống.



‘’Không có ?’’ Thẩm Tuyết nhắc lại ‘’Ta hỏi ngươi, hôm qua ngươi làm gì ở Dưỡng Thần Điện ?’’



‘’Phu nhân… là vương gia muốn ăn điểm tâm, nô tỳ chỉ mang đến…’’ Uyển Nhu run rẩy nói.



‘’Ðiểm tâm ? Là ngươi làm ?’’ Vũ Tâm nhíu màu.



‘’Đúng là do nô tỳ làm !’’ Uyển Nhu ngoan ngoãn đáp. Tốt nhất là không nên khai ra chuyện điểm tâm mặn nhưng không bị hắn trách phạt, sau khi đã xé rách áo nàng.



‘’Ha ha ! Một xú nha hoàn lại có thể khiến vương gia để ý như vậy sao ?’’ Mộng Tuyền bỗng cười rộ lên. Rồi nàng nhíu đôi mắt phượng đầy mê hoặc, ánh lên một tia ngoan độc ‘’Bản lãnh câu dẫn nam nhân của ngươi không phải thường !’’



‘’Phu nhân tha mạng ! Nô tỳ có mười cái đầu cũng không dám !’’ Uyển Nhu lại phải dập đầu. Trong lòng không ngừng chửi thầm, đám tiểu nhân chết tiệt!



‘’Người đâu, đánh !’’



Mộng Tuyền giận dữ hét lên. Tức thì một đám nha hoàn chạy đến, không ngừng đấm đá lên người nàng. Uyển Nhu cố chịu đau đớn, cúi xuống che mặt. Nếu các nàng tát chừng vài cái, sợ là lớp hóa trang sẽ bị phát hiện. Các thị thiếp kia nhìn thấy, chỉ đơn thuần nghĩ rằng vì nàng xấu xí nên không muốn bị đánh thêm vào mặt, nên cũng không nói gì, chỉ đơn thuần ngồi thưởng trà rồi xem nàng bị đánh mà thôi.



Hồng Tụ từ đầu không nói gì. Nàng nhìn Uyển Nhu, ánh mắt có chút kỳ lạ.




----------------

Các nàng a~ 4h chiều nay ta up chương 5 lên nha... ta làm sắp xong rồi

Spoil: Sắp có soái ca xuất hiện... Lâm ca chuẩn bị có tình địch đầu tiên *Yeah* *tung hoa*
Hoa Trà Trong Gió vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
138 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Hoa Trà Trong Gió vì cảm thấy "rất là hay":
0o. Meo_Meo .o0, algella, angel_love271, Anna Dương, aparis, †\/iola†, ¶»ßoπ—ßoπ«¶, badboyhp8x, Bửubửu, besaubu, black angel 16, blue_star_311, boobeo285, boonoohomo, boss_duytu, btram1609, bunhe, băp1, canary96, Công chúa Han Eun Kyung, chuonchuon12, chuot ngoc, Cielle, cobenasa, deghet86py, devil in the night, dibeo12, fabulous_8x, gooner92, habin_3288, hailuc, hai_duong_nhan_the_2011, HeoQ, hieulien87, hoa vũ, Hoanghaluc, hoangnguyen84, hoangthuthao_8012, hoatuongvy96, hohohjhj, hohongtim, holy9duoi2000, humberger, huongvgbh1, huyen9x, JangJiMi, Kelly.CúnYêu, keo_bong_gon_199x, khunglonghaman, khurungmua, kimthanh123456, kiwixanh, kumat, kunkun080590, kute_pig_99h, lamhieuminh, laudaikhongtontai, leecoo, lehaanh15, lesunshine11, lk0230, lovetruyen, lucky_star_167, maihieu, maulucbinh, mavuongno1, meotkh, mh_tmh, micachua, min.babie, mini_moon, miu_milk, mk.ahnn, moon_stone, my_sakura, namlun_2007, nehiny, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenhien1604, nh0crj, nhockd255, nhokmioakata, nhokNi1703, nhoxk4, nuhoangmituot12, nuxynh, Ny nguyen, p3h4ng_2809, pe' me0`, pekeomut.kute, pemunliza102, Pha_h2tm, phuongtieuthu_5289, prince1618, prince1997, release123, rubi23, Ruki like cookie, ryuuen_chou, sandara_k44a3, saomai330, sarus, Sayuka16, Sún s2 Suju, Sep129, sinhvifn, sonhuong1402, sti3r, sushiawabi, sweetgill, sweetlove21, takun, tara truong, thanhboit, thanhthuytm, thienthannho9xhd, tho_ngoc_94, thunhe99, Tiểu Yến, tieufong, tieuthu_daicat_kieusa, tieutien_ngoc, tram7194, trinhsdtq94, troi0dat0oi0, tuyen601, vampiredat, vothuyduyenanh, vuduyen94, windy3096, windyanan104, xaxa_superbt, xena_pham, xiangjiang, xoexoe, yinisme, yuki_midorikawa, Yuri Akigame
Unread 14-04-2011, 03:46 PM   #7
Default

Nguồn: hamhuonglau.wordpress.com

Dịch: Hoa Trà Trong Gió

Edit & beta: ss Maya

Chương năm : Yến tiệc (thượng)


Lương Uyển Nhu lết tấm thân đầy thương tích về phòng.

Đám nha hoàn đó nhìn thì mảnh mai, nhưng ra tay rất mạnh. Xem chừng, bọn họ không đơn thuần chỉ là làm theo lời chủ tử. Uyển Nhu đoán, có lẽ bọn họ cũng bị vẻ bề ngoài của tên vương gia kia mê hoặc hết rồi. Nàng thật xui xẻo, bị làm bao cát cho đám nữ nhân đó xả hận.

Chung quy cũng tại Nam Cung Lâm ! Tên chết tiệt!

“Tưởng đẹp trai là hay lắm sao? Khốn khiếp!” Uyển Nhu lôi bình thuốc ra, bôi lên những vết bầm tím.

Mấy hôm trước, phát hiện ra một đám Cúc Thảo trong hoa viên. Nhìn thì có vẻ giống cỏ dại, nhưng kì thật chính là thuốc trị thương rất tốt. Nàng liền hái một mớ, đem nghiền bỏ vào lọ, để dành khi cần đến. Nhưng không ngờ, lại phải dùng sớm như vậy.

Vận khí của nàng đang cực kỳ đen đủi.

Người ta xuyên không được làm công chúa, hoàng hậu, hay chí ít cũng là tiểu thư. Dù có xích mích với nam chính hay không thì vẫn hạnh phúc chán. Còn nàng? Đã làm nha hoàn rồi, còn bị chà đạp thê thảm nữa chứ! Cũng may nha hoàn này xinh đẹp tuyệt luân, chứ không nàng đã tự sát quách rồi! Biết đâu… Nhưng mà, cơ thể kia của nàng có lẽ cũng nát bét rồi, trở về cũng chẳng được như xưa nữa.

Thật ra, Lương Uyển Nhu không ôm hy vọng được trở về. Dựa theo kinh nghiệm nhiều năm đọc tiểu thuyết, nàng biết cái gọi là “lỗ hổng thời gian” ngàn năm mới mở một lần. Số nàng xui xẻo gặp đúng thời, thế là xuyên. Cho nên giờ muốn trở về còn khó hơn lên trời. Dù sao nàng ở thế giới kia cũng đã chết, coi như ông trời cho nàng một cơ hội sống một cuộc đời mới, thì nàng cứ bắt lấy thôi. Có điều, cuộc đời như thế này còn tiếp diễn đến bao giờ?

“Uyển nhi, ngươi sao vậy?”

Bước vào phòng là một cô nương dung nhan thanh tú, xinh đẹp ôn nhu. Nàng nhìn những vết bầm trên lưng Uyển Nhu, sắc mặt lo lắng.

“Bị phu nhân dạy dỗ!” Nàng rất không tình nguyện đáp.

“Ta giúp ngươi bôi dược!” Cô nương kia nói.

Nàng ta chính là Lục Linh Linh, mười sáu tuổi, nha hoàn được phân chung phòng với nàng mới hôm nay. Vừa gặp, Uyển Nhu đã rất có cảm tình với Linh Linh. Nàng rất tốt bụng, lại giỏi giang. Công việc chính của nàng ta là phụ giúp quản gia trong việc tổ chức các lễ yến ở vương phủ. Có thể xem là một nha hoàn cấp cao. Vậy nên việc nàng ta đồng ý sống chung với Uyển Nhu đã khiến nàng hết sức bất ngờ. Nhưng Linh Linh chẳng những xinh đẹp, mà ánh mắt cũng rất trong sáng, hiền hòa. Vậy nên với con người này, Uyển Nhu không có dè chừng mà rất thoải mái.

“Uyển nhi, da ngươi thật sự rất đẹp nha!” Linh Linh vừa xoa dược vừa trầm trồ.

“Những phần nào được che chắn, da ta đều rất đẹp!” Nàng nửa đùa nửa thật nói.

Mặc dù rất có hảo cảm với Linh Linh, nhưng Uyển Nhu vẫn không thể tẩy trang trước mặt nàng.

“Thật ác quá!” Linh Linh nói, giọng xót xa “Các phu nhân đúng là không biết phân biệt tốt xấu.”

“Đừng nói vậy! Cũng là do các nàng quá yêu vương gia!” Uyển Nhu mỉm cười.

“Uyển nhi, ngươi thật tốt bụng! Các nàng đánh ngươi ra nông nỗi này, ngươi vẫn nói cho các nàng!” Linh Linh thở dài, đặt bình dược xuống, khoác áo cho nàng.

“Tốt bụng…?” Uyển Nhu cười lạnh. Nếu không phải muốn yên thân, nàng đã chế ra vài lọ độc dược, hạ độc các nàng rồi bỏ trốn cho xong. Nói nàng tốt bụng, thật ra người tốt bụng mới là Lục Linh Linh.

“Phải rồi! Uyển nhi, vương phủ sắp có yến tiệc đấy!” Linh Linh bỗng nói.

“Yến tiệc?” Uyển Nhu bắt đầu tò mò.

“Ân!” Linh Linh gật đầu “Là yến chào đón Thất vương gia Hoàng Tiến Duật của Bảo Quốc!”

“Thất vương gia Hoàng Tiến Duật? Bảo Quốc?”

“Nghe nói, Tố Quốc cùng Bảo Quốc muốn thúc đẩy quan hệ, nên phái Thất vương gia sang làm sứ thần. Hình như lễ vật do Bảo Quốc đưa đến vô cùng nhiều nha! Toàn những thứ giá trị liên thành! Hoàng thượng lệnh cho Tứ vương gia tiếp đón cho thật chu đáo, sau đó mới vào Hoàng cung!”

“Oh! Yến tiệc…”

Xem ra nàng cũng không đen đủi lắm. Vừa xuyên không được hơn một tuần đã được tận mắt chứng kiến yến tiệc cổ đại rồi. Không biết có khác với những bộ phim cổ trang trên TV không nhỉ?



Thiên hạ này có bốn quốc gia lớn nhất. Lần lượt là Tố Quốc, Bảo Quốc, Dạ Quốc và Dực Hoa Quốc. Trong bốn nước, lớn mạnh nhất chính là Tố Quốc. Vừa hùng hậu về quân sự, vừa dồi dào tài nguyên, lại có đất đai màu mỡ, lương thực tràn đầy. Vì đất nước giàu có như vậy, nên ba quốc gia kia cũng có phần kiêng nể. Lần này, Bảo Quốc sang đây, hẳn là muốn nịnh nọt Tố Quốc, không để hai nước kia tranh thủ mất. Đây là thời cơ tốt, vì Hoàng đế Nam Cung Hải mới đăng cơ một năm, chưa nắm được tình hình ngoại giao. Bảo Quốc là nước nhanh chân nhất, vì chính sự không có rối ren như hai nước kia. Dạ Quốc thì đương kim thiên tử đang lâm trọng bệnh, có lẽ không trụ nổi. Thập lục hoàng tử Tư Đồ Mạc Thắng cùng nhị thập hoàng tử Tư Đồ Mạc Nhuệ có thế lực lớn nhất đang âm thầm tranh ngôi báu. Còn Dực Hoa Quốc vừa trải qua một đợt hạn hán, đất nước còn chưa ổn định.

Tố Quốc là quốc gia lớn nhất, đương nhiên các quốc gia khác khi đến đây đều phải tuân theo luật lệ của Tố Quốc.

Theo lễ tiết của Tố Quốc, sứ thần các nước khi đến đây đều được tiếp đãi ở vương phủ trước tiên, sau ba ngày mới được vào Hoàng cung diện kiến long nhan. Lễ vật cống nạp đều sẽ do vị vương gia đó thu nhận, sau đó dâng lên quốc khố. Đương nhiên, vị vương gia cũng sẽ thu nhập được một khoản không tồi, do sứ thần các nước hối lộ cho.

Bảo Quốc, sở dĩ có quốc danh như vậy, là do đất nước này có mỏ vàng khổng lồ, bảo vật nhiều không kể xiết. Nhưng dù tiền bạc rất nhiều, nhưng thật ra nông nghiệp cũng không phát triển lắm. Bởi ở đây toàn đất xám, không thích hợp cho việc trồng trọt. Nhưng bù lại, hoạt động kinh tế rất phát triển. Bảo Quốc được biết đến là một đất nước giàu tiền, nhưng nghèo lương. Hằng năm, lương thực cả nước chủ yếu nhờ cống phẩm của thuộc địa và việc nhập khẩu từ các nước, mà Tố Quốc là chủ yếu. Vậy nên, lần “viếng thăm” này rất có ý nghĩa đối với Bảo Quốc. Còn Tố Quốc, chuẩn bị ngồi đếm tiền là vừa!

Theo lời Lục Linh Linh, khoảng hai tuần nữa Hoàng Tiến Duật sẽ đến Tố Quốc.

Đám nha hoàn hằng ngày đã bắt đầu tụ tập, nói đủ chuyện về yến tiệc lần này. Xem ra, ai cũng mong được nhìn thấy Thất vương gia của Bảo Quốc. Nghe giang hồ đồn đại, Hoàng Tiến Duật năm nay hai mươi tư, phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, ôn nhu như nước. Đương nhiên, nam nhân như vậy không thể có sức hút yếu được! Đám nha hoàn đã bắt đầu mơ mộng chim sẻ hóa phượng hoàng. Nếu được Hoàng Tiến Duật để ý, hẳn sẽ được đưa về Bảo Quốc mà hưởng vinh hoa phú quý cả đời.

Theo Lương Uyển Nhu, nha hoàn trong Thành Vương phủ đều thuộc hàng cực phẩm. Nàng nào cũng xinh đẹp, cũng có “style” riêng. Giữa một rừng hoa thế này, Hoàng Tiến Duật khó lòng mà chỉ chú ý một người. Đó chính là nhược điểm của các “playboy”! Chỉ tội nghiệp cho các cô nàng mơ mộng…

Trong suốt hai tuần đó, Lương Uyển Nhu vẫn sống lặng lẽ như một cái bóng, không ai chú ý.



Dưỡng Thần Điện.

“Thân thế nàng không có gì đáng ngờ sao?” Nam Cung Lâm cau mày nhìn Trần quản gia.

“Hồi vương gia, đúng vậy! Nàng tên Lương Uyển Nhu, năm nay mười bốn tuổi, mẫu thân mất sớm, từ nhỏ sống cùng với phụ thân. Phụ thân nàng là Lương Thiên Bá, là người đàn rong, còn nàng hát rong kiếm tiền sống qua ngày. Nửa tháng trước, Lương Thiên Bá bị phong hàn mà mất, Lương Uyển Nhu bán mình chôn cha, được nô tài mua về phủ!” Trần quản gia tỉ mỉ báo lại.

“Hát rong?” Nam Cung Lâm tò mò.

“Hồi vương gia, mọi người đều bảo giọng hát nàng như tiên nữ, mê hoặc lòng người. Chỉ tiếc là dung mạo xấu xí. Nếu không đã bị kẻ khác mua về làm thiếp!”

Nàng thật sự xấu xí? Nam Cung Lâm cười lạnh. Thì ra, Lương Uyển Nhu đã dịch dung từ bé. Có lẽ Lương Thiên Bá sợ nữ nhi bị kẻ xấu để ý. Xem ra, nàng thật sự không phải là nội gián.

“Lui ra!” Nam Cung Lâm phất tay áo.

‘’Nô tài xin cáo lui !’’ Trần quản gia cúi người, từ từ đi ra.

Nàng thật sự hát rất hay sao ? Nam Cung Lâm khẽ cau mày…



Hai tuần trôi qua nhanh chóng. Chỉ còn một ngày nữa, Thất vương gia Hoàng Tiến Duật của Bảo Quốc sẽ đến kinh thành Tố Quốc.

...


Các nàng a~ Chương 6 ta không dám hứa ngày post, do ss Maya đang bận việc. Ta chỉ làm các chương lẻ, ss Maya ôm chương chẵn, vậy nên... *cười trừ*

Thông cảm nha các nàng
Hoa Trà Trong Gió vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
158 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Hoa Trà Trong Gió vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, 0o. Meo_Meo .o0, algella, angel_love271, anhtrangtan_vimuagio, Anna Dương, aparis, †\/iola†, Ƕ¬µ░†µø¢, baccuoc, bachhop81, badboyhp8x, baocong31080, Bửubửu, besaubu, black angel 16, blue_star_311, boobeo285, boonoohomo, boss_duytu, btram1609, bunhe, băp1, camnhu01, canary96, chuonchuon12, chuot ngoc, Cielle, cikidon, cobenasa, congchua00, cuphe, deghet86py, devil in the night, dibeo12, Donalds_vn, duyvanduongtu, fabulous_8x, gianghuongsiki, Goby Vnmese, gooner92, habin_3288, hailuc, hai_duong_nhan_the_2011, hazayan, HeoQ, heychaoban, hieulien87, hoagio_hn, Hoanghaluc, hoangnguyen84, hoangthuthao_8012, hoatuongvy96, hohongtim, holy9duoi2000, humberger, huyen9x, JangJiMi, kẹo_bông, Kelly.CúnYêu, keo_bong_gon_199x, khunglonghaman, khurungmua, kii, kiwixanh, kunkun080590, lamhieuminh, laudaikhongtontai, leecoo, lehaanh15, lesunshine11, lk0230, lonconunin1910, look_out, lovetruyen, lucky_star_167, maihieu, maulucbinh, mavuongno1, me0ngok, meoluoi_1012, meotkh, mh_tmh, micachua, min.babie, mini_moon, miu_milk, mk.ahnn, moon_stone, muatrongdem, my_sakura, namlun_2007, nehiny, ngaoquan, ngocthu1, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenhien1604, nh0crj, nhockd255, nhokmioakata, nhokNi1703, nhoxk4, nuxynh, Ny nguyen, pe' me0`, pekeomut.kute, pemunliza102, pe_xu_cun, Pha_h2tm, phuongtieuthu_5289, phuongvivid, prince1618, prince1997, release123, Ruki like cookie, ryuuen_chou, sandara_k44a3, saomai330, sarus, Sún s2 Suju, Sep129, sinhvifn, sonhuong1402, sti3r, susanngomc, sushiawabi, sweetgill, sweetlove21, takun, tara truong, thanhboit, thanhthuytm, tho_ngoc_94, thunhe99, thuongp, Tiểu Yến, tieufong, tieuthu_daicat_kieusa, tieutien_ngoc, tieuuctinh, tram7194, tranngocvan, trinhsdtq94, troi0dat0oi0, tuilagaucon, tuylipden90, vampiredat, vothuyduyenanh, windy3096, windyanan104, wingsXIII, xena_pham, xiangjiang, xoexoe, yinisme, yue_juugatsu, yuki_midorikawa, Yuri Akigame
Unread 16-04-2011, 04:19 PM   #8
Default [Tiếu Mỹ Nhân] Chương sáu

Nguồn: hamhuonglau.wordpress.com

Dịch: Maya

Edit: Hoa Trà Trong Gió


Chương sáu : Yến tiệc (trung)

Tố Quốc, Tây Dương kinh thành, năm Thuận Hiệu thứ mười, ngày 7 tháng 6…

Dân chúng Tây Dương thành đổ xô ra đường, nhìn ngắm đoàn xe người mỹ lệ đến từ Bảo Quốc. Đi đầu là Lư Viễn tướng quân danh chấn tứ quốc, oai hùng ngồi trên ngựa, hoàng kim giáp bảo phản chiếu ánh mặt trời, trở nên sáng rực, lấp lánh. Lư Viễn còn có dung mạo thập phần anh khí, nhìn vào đă biết là anh hùng, đủ sức thỏa măn những cô nương có tâm tư yêu thích nam hiệp. Đương nhiên, Lư Viễn đă khiến biết bao cô nương ở Tây Dương thành này rung động.

Giữa đoàn xe, một chiếc hoàng xa dát vàng rực rỡ, lá cờ nổi bật thêu một chữ ‘’Bảo’’. Chỉ cần lướt qua là biết đó là xe của Thất vương gia Hoàng Tuấn Duật. Vô số nữ tử muốn được chiêm ngưỡng dung nhan của vị vương gia được bài danh trong thập đại mỹ nam tứ quốc, Đệ nhất mỹ nam của Bảo Quốc. Thế nhưng, rèm xe chỉ động đậy theo nhịp bước của ngựa, không có dấu hiệu Thất vương gia tôn quý sẽ bước ra. Điều đó đă khiến không ít cô nương thương tâm, tiếc hận.

Sau cùng là những xe lễ vật. Chỉ cần nhìn số lượng cùng kích thước mỗi xe, đủ biết Bảo Quốc lần này chi mạnh tay cỡ nào. Số lễ vật này đảm bảo gấp đôi lượng công phẩm hàng năm của các thuộc địa Tố Quốc. Xem ra, Bảo Quốc giàu có vô cùng, đó là sự thật !

Đoàn người dừng lại trước Thành vương phủ.

Trong số mười vương gia, Thành vương phủ chính là phủ đệ hoành tráng nhất. Chưa nói đến diện tích vô cùng rộng lớn, chỉ cần nhìn kích thước cổng cùng ba chữ vàng ‘’Thành vương phủ’’ đủ biết Hoàng thượng coi trọng vị vương gia này thế nào. Lần này sứ thần Bảo Quốc được nghỉ ngơi ở Thành vương phủ, xem như không có ủy khuất rồi.

Lần lượt từng xe được đưa vào phủ. Trên chiếc hoàng xa, một nam nhân bước xuống. Người này dung mạo tuấn mỹ vô cùng, nhưng lại có chút yêu mỵ, chút tà khí, chút phong lưu. Mắt hoa đào, sống mũi cao, thẳng tắp, bạc môi mỏng khẽ nhếch, da trắng. Đám nha hoàn được sắp xếp tiếp đón ở phủ không hẹn mà cùng đỏ mặt, tim đập loạn. Quả nhiên, lời đồn Thất vương gia Hoàng Tuấn Duật vô cùng phong lưu không có sai a !

‘’Thất vương gia, mời !’’ Trần quản gia cung kính cúi người.

‘’Làm phiền Trần quản gia rồi !’’ Hoàng Tuấn Duật ưu nhă mỉm cười.

Trời ơi, vương gia cười lên trông càng mỵ hoặc a ! So với Mộng Tuyền phu nhân chỉ có hơn chứ không có kém. Đám nha hoàn lại được dịp, suýt nữa té xỉu tập thể.

Đây chính là hậu quả của việc ít được gần gũi mỹ nam a !



‘’Trời ơi, các tỷ không được tận mắt chiêm ngưỡng Thất vương gia a ! Thật sự quá tuấn mỹ !’’ Một nha hoàn phấn khích nói to.

‘’Thật sự sao ? So với vương gia nhà chúng ta thì thế nào ?’’ Thiên nhi chen vào.

‘’Thật ra không thể so sánh hai người ! Tứ vương gia thì tuấn mỹ một cách lạnh lùng, còn Thất vương gia lại rất phong lưu! Xét ra, không ai thua kém ai cả!” Châu nhi gật gật đầu, ánh mắt mơ màng.

“Lại có nam nhân so sánh được với Tứ vương gia sao? Xem ra lời đồn Đệ nhất mỹ nam Bảo Quốc không sai!” Họa Nhi trầm trồ nói.

“Ôi! Thất vương gia, mỗi khi cười lên, đến mẫu đơn cũng phải thất sắc!” Tiểu Lam hào hứng góp chuyện.

Uyển Nhu làm như không nghe, vẫn chuyên tâm công việc rửa rau. Tối nay xem ra sẽ rất bận bịu rồi.

Nữ nhân thời đại nào cũng vậy, chỉ cần thấy nam thần tượng đẹp trai là bàn tán măi không thôi. Có điều, ở cổ đại, nữ nhân đều có quyền được mơ tưởng làm lăo bà của mỹ nam, cam chịu tam thê tứ thiếp. Nhưng ở hiện đại, idol vĩnh viễn là giấc mơ xa vời.

“Chỉ cần được Thất vương gia liếc mắt mỉm cười một cái, ta có chết cũng cam lòng!” Một nha hoàn nào đó nói, rồi thở dài.

Xem ra, chỉ có nàng này là không quá vọng tưởng.

“Uyển nhi, ngươi đi xào rau đi!” Bùi ma ma bận bịu với món thịt quay, phân phó nàng.

“Bùi ma ma, sao lại là ta?” Nàng giật mình. Đáng nhẽ yến tiệc thế này phải do những đầu bếp cao cấp như Tầm thẩm thẩm, Bùi ma ma, Ngạc ma ma cùng Tam bá bá làm mới phải.

‘’Nói ngươi thì ngươi làm đi ! Bốn người bọn ta không xuể !’’ Ngạc ma ma tay gói bánh liên tục.

‘’Oh !’’ Uyển Nhu gật đầu, bưng rổ rau lớn đi.

Đám nha hoàn phòng bếp chỉ có mỗi việc bưng bê, không biết nấu ăn, nên lúc này, bọn họ chỉ đứng đó mà cắn hạt dưa, tán dóc với nhau. Tầm thẩm thẩm nhìn họ, lắc đầu ngán ngẩm.

‘’Xem ra chỉ có nha đầu ngươi là tốt !’’

‘’Thẩm thẩm, ta tốt chỗ nào chứ !’’ Nàng vừa xắt rau vừa cười.

‘’Bây giờ bọn nha hoàn biết nấu ăn tốt như ngươi chẳng còn nữa ! Chỉ có ngươi là chăm chỉ làm việc, không kêu ca phàn nàn, không tụ tập đàn đúm… Ta nói ngươi a, nam nhân nào sau này lấy ngươi đúng là có phúc !’’ Tầm thẩm thẩm vừa làm thịt gà vừa nói.

‘’Thẩm thẩm, ta xấu xí như vậy, chỉ sợ ở giá cả đời thôi !’’ Nàng cười rộ lên.

‘’Xấu xí thì sao ? Chỉ cần ngươi chăm chỉ thiện lương, vài năm nữa ta sẽ cho ngươi lấy con trai ta !’’ Ngạc ma ma nửa đùa nửa thật nói.

‘’Ha ha ! Ma ma thật là !’’

‘’Uyển nhi, năm nay bao nhiêu tuổi ?’’ Tam bá bá bắt đầu góp chuyện.

‘’Ta… mười bốn !’’ Nàng trả lời. Đây chỉ là đoán chừng thôi, nàng cũng không biết chính xác nữa.

‘’Được, ba năm nữa, ngươi chuẩn bị làm con dâu nhà ta !’’ Ngạc ma ma vui vẻ nói.

‘’Ha ha !’’ Nàng chỉ cười, không nói gì.

Thật tiếc, nàng vốn không có ý định lấy chồng a. Nam nhân cổ đại có gìtốt chứ ? Sống độc thân mới là vạn tuế !



Buổi chiều, Bùi ma ma cho nàng nghỉ ngơi một chút, sau đó lại vào giúp mọi người nấu nướng. Tối nay mới thật sự là yến tiệc.

Trốn vào một góc trong hoa viên, nàng yên lặng ngồi trên cành cây ổi. Tình cờ phát hiện ra cây này ở một góc, nàng vô cùng ngạc nhiên. Không ngờ hoa viên cổ đại cũng có cây ổi. Nhưng xem chừng, cây này mọc hoang. Mặc kệ, có cây cho nàng trèo, có ổi cho nàng ăn là được rồi !

Tựa mình vào thân cây, chiếc váy được nàng kéo cao quá đầu gối, để lộ đôi chân trần trắng muốt đung đưa, tóc dài bay bay theo gió… nàng khẽ ngâm nga một giai điệu.

‘’Giang sơn nhiều như vậy kiều

Dẫn vô số anh hùng cạnh khom lưng

Mỹ nhân nhiều như vậy kiều

Anh hùng ngay cả giang sơn cũng không yêu

Nhất nhăn mày nhất ngữ như thế ôn nhu yêu kiều

Tái mĩ giang sơn đều so ra kém hồng nhan cười

Giống điểu giống nhau buộc chặt…’’

Chính Uyển Nhu cũng không ngờ thân thể này lại có giọng ca tuyệt đến thế. Giọng hát trong trẻo, ôn nhu như nước, mờ ảo như sương,… Đảm bảo ăn đứt các ca sỹ hiện đại. Có lẽ không khí ở cổ đại trong sạch, nên mới có người hát hay đến vậy. Nàng thật may mắn, lại được sở hữu giọng ca ngàn năm có một này…

Gió thổi lên mặt mát lạnh. Nàng vì muốn da mặt được hít thở nên đă tạm thời tẩy lớp hóa trang. Ở trong phòng thì sợ Lục Linh Linh đột xuất trở về. Chỉ có ở đây là tốt nhất, kín đáo mà thoáng đăng, không có ai lui tới…

‘’Thủy là tân thừa ân trạch thời ḱ

Tóc mây hoa nhan kim bước hoăn diêu

Phù dung trướng ấm hàng đêm đêm xuân

Đêm xuân khổ đoản ngày dương cao chiếu

Từ nay về sau quân vương không còn sớm hướng khởi

Thiên cổ phong lưu đều xem sáng nay

Nâng cốc hát vang chỉ cần cười vui…’’

Giọng ca ngọt ngào lại vang lên, trầm bổng, đầy mê hoặc, như dẫn dụ người ta vào thế giới của những ca từ…



Hoàng Tuấn Duật buồn chán đi dạo quanh hoa viên. Y không mang theo người hầu nào, chủ yếu là vì muốn được hóng gió một mình.

Bất giờ, một giọng ca quyến rũ, mờ ảo theo gió bay đến. Hoàng Tuấn Duật nghe mà ngây ngẩn cả người. Ở vương phủ này lại có tiên tử hạ phàm sao ? Y cố gắng tìm ra nơi phát ra tiếng hát.

Ngừng một lúc, tiếng ca lại cất lên. Vẫn ngọt ngào, êm dịu, mờ ảo, mỵ hoặc… Y vô thức bước đến một góc rậm rạp trong hoa viên.

Nơi này không có hoa cỏ, chỉ có những cây lớn, ở giữa là một cây ổi. Đưa mắt nh́n lên, y bắt gặp một bóng hồng mảnh mai. Nàng một thân lục y, tóc dài buông xõa, bay bay trong gió, đôi chân trần trắng như tuyết đong đưa tinh nghịch. Vì nàng quay lưng lại nên y không thể nhìn thấy dung mạo nàng. Thì ra, giọng ca thần tiên kia là của nàng… Hoàng Tuấn Duật bắt đầu ngây ngẩn.

Khúc hát vừa dứt, chỉ thấy nàng bỗng bật cười hi hi. Y bất giác vỗ tay…

‘’Ai vậy ?’’ Lương Uyển Nhu giật mình khi nghe tiếng động. Nàng quay người lại, không may mất thăng bằng, té xuống. Chết thật, từ độ cao này không găy tay thì cũng què chân a ! Nàng nhắm mắt, chuẩn bị một nụ hôn nồng nàn với đất mẹ thân yêu.

Hoàng Tuấn Duật vội phi thân lên đỡ lấy nàng. Theo phản xạ, nàng ôm chặt lấy cổ y. Vừa tiếp đất, y bỗng ngây ngốc ngắm dung nhan nàng.

Mày xanh như liễu, đôi mắt sâu thẳm, quyến rũ vô cùng, môi anh đào hơi mím, mũi quỳnh xinh xắn, da hơn màu tuyết, mịn màng như ngọc trai… Nàng thật sự đẹp quá, bốn từ ‘’khuynh quốc khuynh thành’’ không thể đủ để hì́nh dung nàng. Đệ nhất mỹ nhân Bảo Quốc Trầm Liễu Liễu cũng không thể so sánh với nàng. Không ngờ, Thành vương phủ lại có một mỹ nữ như nàng.

Nhìn nàng mặc bố y, Hoàng Tuấn Duật đă đoán ra, nàng hẳn là nha hoàn trong phủ. Nam Cung Lâm sẽ không bao giờ để nữ nhân của hắn ăn mặc như vậy. Biết được điều đó, trong ḷòng Hoàng Tuấn Duật bỗng vui vẻ lạ thường.

‘’A, bỏ ta xuống !’’ Uyển Nhu có chút giăy giụa.

Hoàng Tuấn Duật giật mì́nh, vừa buông tay ra khỏi chiếc eo thon tinh tế, nàng đă vùng ra. Dáng người nàng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn như chim sẻ. Hắn không thể rời mắt khỏi nàng.

Uyển Nhu chạy lại gốc cây, vớ lấy đôi hài nhỏ xinh màu vàng, mang vào chân. Đôi chân này thật sự rất bé. Không bó chân mà chân lại nhỏ như vậy, đúng là hiếm thấy.

‘’Sao lại không hát nữa ? Ta rất muốn nghe tiếng hát của cô nương !’’ Hoàng Tuấn Duật tà mị cười.

Vừa thấy nụ cười này, Uyển Nhu đă đoán ra ngay đây là Thất vương gia Hoàng Tuấn Duật của Bảo Quốc. Nụ cười yêu mị đă khiến đám nha hoàn loạn tâm, cọ̀n ai ngoài y ?

‘’Để vương gia chê cười !’’ Uyển Nhu có chút khinh thường nói.

Dường như nhận thấy thái độ của nàng, y chỉ cười.

‘’Cô nương giọng hát thật sự như tiên nữ ! Không nghĩ tới, cả dung mạo cũng xinh đẹp như tiên, bổn vương chỉ là muốn thưởng thức mà thôi !’’ Nàng đă biết y là Thất vương gia, vậy việc gì́ phải dè chừng nữa.

‘’Vương gia, nô tỳ tự biết mình xấu xí, giọng hát thô kệch, không đáng cho vương gia thưởng thức !’’ Theo phản xạ, nàng liền quỳ xuống.

‘’Ai, đứng lên đi ! Để mỹ nữ quỳ, bổn vương thật sự có lỗi a !’’ Y có chút cợt nhả nói.

‘’Vương gia… Nô tỳ có việc, xin cáo lui trước !’’

Không đợi y có phản ứng, nàng nhanh nhẹn lủi mất.

Còn lại Hoàng Tuấn Duật, nhịp tim có chút lệch lạc. Lần đầu tiên trong đời, y biết rung động là gì́.



Notes: Cảnh cuối cùng, lúc dchj, ss Maya đã thốt lên rằng "Ước gì mình được như cô ấy!" =.=!

Rồ men tịt quá đi chứ! Cả ta cũng muốn a~~~~ Mỹ nam a~~~~
Hoa Trà Trong Gió vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
177 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Hoa Trà Trong Gió vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, 0o. Meo_Meo .o0, algella, anbinhnp, angel_love271, Anna Dương, aparis, †\/iola†, Ƕ¬µ░†µø¢, bachhop81, badboyhp8x, baocong31080, Bửubửu, besaubu, black angel 16, blue_star_311, boobeo285, boonoohomo, boss_duytu, boy_verry_cold, btram1609, bunhe, băp1, camnhu01, canary96, chuonchuon12, chuot ngoc, Cielle, cikidon, cobenasa, congchua00, cuncon_la, cuphe, deghet86py, devil in the night, dibeo12, diepthanh2403, Donalds_vn, duyvanduongtu, dưa hấu ngọt, fabulous_8x, flower912, gaconnhutnhat, gooner92, habin_3288, hailuc, hai_duong_nhan_the_2011, hazayan, HeoQ, hieulien87, hoa vũ, hoagio_hn, Hoanghaluc, hoangnguyen84, hoangthuthao_8012, hoanno, hoatuongvy96, hoavuthietmoclan, holy9duoi2000, humberger, huyen9x, imc, JangJiMi, jessica1992, Kanee=914, kẹo_bông, Kelly.CúnYêu, keo_bong_gon_199x, khathanh, khunglonghaman, khurungmua, kiwixanh, kuloco, kunkun080590, lady.cute2k10, Lãnh Tuyết, lamhieuminh, laudaikhongtontai, Lạc Chi Viên, leecoo, lehaanh15, lehuong92, lephambaongoc, lesunshine11, linhlinh95, lk0230, look_out, lovetruyen, love_of_leaves_9x, lucianyhuynh, lucky_star_167, mai_loan_2005, maulucbinh, mavuongno1, me0ngok, meotkh, mh_tmh, micachua, min.babie, mina_littleangel, mini_moon, mk.ahnn, moon_stone, nabee_boo_krazi, namlun_2007, ngantu, ngocben89bt, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenhien1604, nh0crj, nhockd255, nhokmioakata, nhokNi1703, nhoxk4, nuhoangmituot12, nuxynh, p0n=x, pe' me0`, pekeomut.kute, pemunliza102, pe_xu_cun, Pha_h2tm, phuongtieuthu_5289, phuongvivid, Pigbaby0101, pracell, prince1618, prince1997, release123, Ruki like cookie, ryuuen_chou, sandara_k44a3, saomai330, sarus, Sún s2 Suju, Sep129, sinhvifn, sonhuong1402, SR, sti3r, susanngomc, sushiawabi, sweetlove21, takun, thanhboit, thanhthuytm, thienthannho9xhd, tho_ngoc_94, thunhe99, thuykieu16, Tiểu Yến, tieufong, Tieusi, tieuthu_daicat_kieusa, tieutien_ngoc, tram7194, trinhsdtq94, troi0dat0oi0, ttmloan43, tuyệt thế khuynh thành, tuyen601, tuylipden90, vampiredat, vothuyduyenanh, vuduyen94, windy3096, windyanan104, wingsXIII, xaxa_superbt, xena_pham, xiangjiang, xoexoe, xuanjo, yinisme, yorin, yuki_midorikawa, Yuri Akigame
Unread 18-04-2011, 01:31 PM   #9
Default [Tiếu Mỹ Nhân] chương bảy

Hàng mới về đây!!!!!!!

Dịch: Hoa Trà Trong Gió

Edit: ss Maya

Chương bảy : Yến tiệc (hạ)



Nam Cung Lâm sắc mặt thật sự rất khó coi.


Hàn khí tỏa ra từ người hắn khiến kẻ hầu người hạ trong Dưỡng Thần Điện đều sợ hãi. Không ai dám lại gần hắn lúc này. Bọn họ đã quá hiểu nguyên tắc mỗi lần hắn giận dữ, tốt nhất không được lại gần, kẻo chuốc họa vào thân. Nhưng lần này, hắn đặc biệt tức giận. Tại sao vậy ?





Trong hoa viên, khi hắn đang nghỉ ngơi, bỗng nghe thấy một tiếng hát truyền cảm, nhưng lại mờ ảo xa xăm, khó nắm bắt.


Trong đầu hắn bỗng hiện lên hình ảnh tuyệt diễm dung nhan kia. Là nàng hát sao ? Hắn vội đứng dậy, đi theo tiếng hát.


Nấp sau một gốc cây lớn, hắn nhìn thấy nàng. Nàng ngồi trên cành cây, đầu tựa vào thân cây, đang cất tiếng hát tuyệt vời. Tóc dài như thác hỗn độn trong gió, chiếc váy kéo cao để lộ đôi chân thon dài, trắng muốt, khuôn mặt tràn đầy niềm vui, càng khiến nhan sắc nàng thêm đằm thắm. Nàng tựa như tiên tử hạ phàm, không vướng nhân gian khói bụi…


Hắn định bước ra, bỗng xuất hiện một nhân vật ngoài ý muốn.


Hoàng Tuấn Duật !


Vì y đánh động, nàng ngã khỏi cành cây. Hắn lại muốn đỡ lấy nàng, nhưng y nhanh chân hơn. Nhìn cảnh nàng trong vòng tay y, tâm hắn muốn loạn.chỉ nghĩ đến chiếc eo thon nhỏ của nàng bị Hoàng Tuấn Duật ôm lấy, dung nhan tuyệt diễm của nàng cũng đã bị y nhìn thấy… Hắn tức giận, thật sự rất tức giận.


Nhìn cảnh hai người đối đáp qua lại, liếc mắt đưa tình, hắn thật sự muốn giết chết Hoàng Tuấn Duật, sau đó đoạt lấy nàng. Nhưng trách nhiệm với quốc gia khiến hắn không thể. Chết tiệt, biết vậy, hôm đó hắn đã ăn nàng, rồi biến nàng thành thiếp của hắn. Vậy là tên Hoàng Tuấn Duật kia sẽ không thể mơ tưởng gì đến nàng nữa ! Chỉ vì quá vui mừng nàng vẫn còn là xử nữ, hắn mới quyết định không muốn nàng. Xem như hôm đó, hắn sai lầm rồi.


Nữ nhân này, dám sau lưng hắn thâu nhân !





Trong vương phủ, Quý Dương Điện là nơi dành để tổ chức yến tiệc quan trọng.


Quý Dương Điện có thể xem là nơi lớn nhất trong phủ. Được trang trí vô cùng tinh xảo, mỹ lệ. Trong điện đặt sẵn những chiếc bàn gỗ trầm, loại gỗ thượng hạng của Tố Quốc. Nơi cao nhất là dành cho vương gia. Ghế được trải thảm da hổ, trông vô cùng oai phong. Thảm đỏ được trải từ cửa vào cho đến bàn chủ tọa. Những chiếc đèn lồng màu đỏ được đặt trên giá càng khiến cho nơi này thêm diễm lệ. Hôm nay, Quý Dương Điện sẽ được sử dụng để thết yến đãi sứ thần Bảo Quốc.


Trong điện lúc này tràn ngập người. Ngồi ở vị trí cao nhất là Tứ vương gia Tố Quốc Nam Cung Lâm. Dãy bàn bên trái là các vị đại thần, quan lại trong triều. Bên phải là sứ đoàn Bảo Quốc. Hoàng Tuấn Duật ngồi ở vị trí cao thứ hai, bên phải.


Nam Cung Lâm miệng cười nhưng ánh mắt lạnh băng. Hắn liếc nhìn xung quanh, khi ánh mắt hắn chạm phải Hoàng Tuấn Duật, bỗng lóe lên một tia máu.


Hoàng Tuấn Duật cảm nhận được sát khí từ chỗ của Nam Cung Lâm, nhưng y vẫn phong lưu cười nói với các đại thần Tố Quốc. Dù sao, Nam Cung Lâm cũng không thể làm gì y khi y còn ở trên lãnh thổ Tố Quốc. Mặc dù y không biết lý do khiến Nam Cung Lâm nhìn mình như vậy. Trong đầu y chợt lóe lên một suy nghĩ, phải chăng là vì tiên nữ kia ?


Thật hay, một người như Nam Cung Lâm lại không sở hữu được trái tim của tiên nữ.


Yến tiệc bắt đầu. Nam Cung Lâm giơ chén rượu, đứng dậy.


‘’Hôm nay Thành vương phủ mở yến thết đãi sứ thần Bảo Quốc, mong tình hữu nghị giữa hai nước vĩnh viễn bền lâu !’’


Sau đó là tiếng hô vang của đám đại thần cùng sứ đoàn.


Vĩnh viễn bền lâu ? Hoàng Tuấn Duật cười lạnh. Làm sao y lại không biết dã tâm của Tố Quốc ? Ỷ thế là nước lớn nhất, muốn thâu tóm tam quốc cùng thuộc địa, thống nhất thiên hạ. Hừm ! Bảo Quốc sẽ không để các người như ý đâu ! Y nốc cạn chén rượu, ưu nhã giơ lên.


Tiếng nhạc du dương cất lên, một đoàn mỹ nhân xiêm y lụa là bước vào. Những người tham dự yến tiệc đều chăm chú theo dõi điệu múa của các mỹ nhân, không khỏi trầm trồ khen ngợi.


‘’Phủ đệ của Thành vương gia quả thật rất nhiều mỹ nhân !’’ Hoàng Tuấn Duật cười.


‘’Để Thất vương gia chê cười ! Nghe đồn Thất vương gia phong lưu phóng khoáng, hẳn trong vương phủ mỹ nhân cũng nhiều như sao mới đúng.’’ Nam Cung Lâm nói.


‘’Không giấu gì Thành vương gia, quả thật Thất vương phủ cũng có mỹ nhân, nhưng so với Thành vương phủ không đáng là gì !’’ Y đáp lại ‘’Nghe nói tám vị thị thiếp của vương gia, ai cũng đều là những mỹ nhân như hoa như ngọc, thế gian khó tìm. Không hiểu bổn vương có may mắn được chiêm ngưỡng hay không ?’’


‘’Thất vương gia đã có lời, bổn vương sao dám từ chối !’’ Nam Cung Lân cười ha ha. Đối với hắn, nữ nhân cũng giống như quần áo. Khi cần mới phát huy tác dụng, còn không thì cũng chỉ là vật trang trí mà thôi. Giống như bây giờ vậy! Nếu cần, hắn có thể đem lặng luôn Hoàng Tuấn Duật.


Một lúc sau, tám nữ nhân khuynh quốc khuynh thành bước vào. Sứ đoàn Bảo Quốc không khỏi trầm trồ. Người ta nói Tố Quốc mỹ nhân không thiếu, thì ra là sự thật. Không ngờ Thành vương gia lại có thể sỡ hữu những viên ngọc sáng như vậy. Các nàng so với hậu cung cũng không hề thua kém a!


“Quả là cực phẩm!” Hoàng Tuấn Duật cười tà mị. Trong tâm hắn đang vô cùng vui vẻ, hoàn hảo là không có tiên nữ kia.


“Thất vương gia quá khen!” Mộng Tuyền mềm mại bước lên, ưu nhã đáp.


“Ồ! Kể cả giọng nói cũng mê hoặc nhân tâm như vậy! Thành vương gia thật có phúc! Bổn vương tự thẹn không bằng!” Y cười lớn.


“Để đáp lại lời khen của vương gia, tiện thiếp Mộng Tuyền xin trình bày một khúc múa. Mong các vương gia đừng chê cười!” Mộng Tuyền kiều mỵ đáp.


Ngay lập tức, bảy thị thiếp kia đứng lui lạy, nhường sân khấu cho Mộng Tuyền.
Một khúc nhạc cất lên, hồng y tung bay như cánh bướm. Từng động tác ưu nhã mềm mại, phong tình vạn chủng của nàng khiến nam nhân đều chết lặng. Không hổ là đệ nhất danh kỹ, sáu tháng nhập phủ không khiến nàng bị “lụt nghề”!


Mộng Tuyền nhẹ nhàng xoay vòng, gấu váy tung bay, để lộ cổ chân thon thả, trắng ngần. Nàng đưa một tay áo lên che mặt, ánh mắt quyến rũ vô cùng. Nhất thời, cả Nam Cung Lâm cùng Hoàng Tuấn Duật đều nghĩ đến ánh mắt của Uyển Nhu. Đôi mắt sâu thẳm, bí ẩn, huyễn hoặc vô cùng.


Khúc nhạc vừa dứt, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt. Nam Cung Lâm cùng Hoàng Tuấn Duật miễn cưỡng vỗ theo.


“Thật là tiên vũ! Mộng Tuyền phu nhân không hổ danh kinh thành đệ nhất danh kỹ!” Hoàng Tuấn Duật yêu mị cười.


Sắc mặt Mộng Tuyền có hơi tối khi nghe thấy mấy từ đó, nhưng nhanh chóng, nàng lấy lại nụ cười xinh đẹp, nhẹ nhàng lui ra sau.


Vũ Tâm vốn đã ghen ghét khi thấy Mộng Tuyền được vương gia sủng ái. Lại vừa được chứng kiến vũ khúc tuyệt vời của nàng, nhất thời khó chịu. Ngay lập tức, nàng tiến lên, mềm mại cúi chào.


“Thất vương gia đại giá quang lâm! Vũ Tâm không có gì ngoài tiếng đàn, xin dâng lên cho mọi người cùng nghe vậy!”


“Hảo! Nghe đồn tiếng đàn của Vũ Tâm cô nương danh chấn thiên hạ, bổn vương lần này thật sự rất có phúc khí!” Hoàng Tuấn Duật không ngừng tán thưởng.


Chỉ Lan ngay lập tức mang cầm đến cho nàng. Phất tay áo, xoay một vòng trước khi ngồi xuống, vẽ nên một đường cong hoàn hảo, như cánh bướm dịu dàng. Vũ Tâm giơ đôi tay ngọc lên, khảy từng dây đàn.


Nhìn đôi tay nàng, Nam Cung Lâm lại nhớ đến bàn tay của Uyển Nhu. Đôi bàn tay thon thả, ngón tay như ngọc, da mềm mại, mát lạnh… Lại thấy, bàn tay Vũ Tâm này tuy đẹp, nhưng vẫn không bằng nàng…


Khúc nhạc trong lành như suối, ôn nhu như nước. Nàng quả thật có cầm nghệ tuyệt vời. Khúc nhạc chấm dứt, tiếng hoan hô không ngừng.


“Nói thật, bổn vương đã nghe nhiều người đàn, nhưng cầm nghệ được như Vũ Tâm phu nhân quả là hiếm có!” Hoàng Tuấn Duật gật gù nhận xét.


“Vương gia quá khen!” Vũ Tâm mỉm cười, xinh đẹp tuyệt trần. Nàng khẽ liếc Nam Cung Lâm, thấy hắn dường như không chú ý đến nàng, đôi mắt đang nhìn ra cửa lớn, không khỏi giận dỗi trong lòng.


Vũ Tâm vừa lui xuống, Liên Hà, Thanh Loan, Thẩm Tuyết, Hồng Tụ, Như Yên cùng nhau bước lên.


“Mộng Tuyền tỷ tỷ cùng Vũ Tâm tỷ tỷ đều là tài nữ, bọn tiện thiếp không thể sánh bằng. Nhưng vẫn mạo muội được dâng tặng vương gia cùng mọi người một điệu múa!” Liên Hà uyển chuyển cúi chào.


Được cho phép, Liên Hà, Thẩm Tuyết, Hồng Tụ, Thanh Loan nhanh chóng vây thành một hình vuông xung quanh Như Yên. Như Yên đánh đàn, bốn nàng cùng múa. Giọng ca thanh thúy của Như Yên cất lên, hòa cùng tiếng đàn thánh thót, cùng điệu vũ mềm mại… khiến cả điện đều yên lặng.


“Giọng hát này… không thể so với nàng!” Hoàng Tuấn Duật lắc đầu, thầm nghĩ.


Nam Cung Lâm cũng chung suy nghĩ như vậy. Không hiểu tại sao, khi nhìn thấy các thị thiếp của mình, trong đầu hắn lại chỉ nghĩ tới mỗi nàng.




♥ Ngọc Nữ Môn ♥

Tên giang hồ: Thiên Vũ Vô Song Phủ
Tên tự: Thiên Nguyệt
Tên tục: Tiểu Phong

Trà Vân Thư Quán:
http://hamhuonglau.wordpress.com
Hoa Trà Trong Gió vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
153 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Hoa Trà Trong Gió vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, 0o. Meo_Meo .o0, algella, anbinhnp, angel_love271, Anna Dương, †\/iola†, ¶»ßoπ—ßoπ«¶, bachhop81, badboyhp8x, baocong31080, Bửubửu, besaubu, black angel 16, boobeo285, boonoohomo, boss_duytu, boy_verry_cold, bunhe, băp1, canary96, CestLavie912, chuonchuon12, chuot ngoc, chuotcon1898, Cielle, cikidon, cobenasa, conangphienphuc, cuncon_la, cuphe, deghet86py, devil in the night, dibeo12, dưa hấu ngọt, gauday, gianghuongsiki, Goby Vnmese, gooner92, habin_3288, hailuc, hai_duong_nhan_the_2011, haly02, hazayan, HeoQ, hieulien87, hoa vũ, hoagio_hn, Hoanghaluc, hoangthuthao_8012, hoatuongvy96, hoavuthietmoclan, holy9duoi2000, humberger, huyen9x, imc, JangJiMi, jessica1992, kaffesua, kẹo_bông, Kelly.CúnYêu, keo_bong_gon_199x, khunglonghaman, khurungmua, kiwixanh, kunkun080590, lady.cute2k10, Lãnh Tuyết, lamhieuminh, laudaikhongtontai, lehaanh15, lesunshine11, lk0230, look_out, lucianyhuynh, lucky_star_167, maihieu, mai_loan_2005, maulucbinh, mavuongno1, me0ngok, mh_tmh, micachua, min.babie, mini_moon, moon_stone, muatrongdem, namlun_2007, ngocben89bt, ngocxit_123, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenhien1604, nh0crj, nhokmioakata, nhokNi1703, nhoxk4, p0n=x, pe' me0`, pekeomut.kute, pemunliza102, Pha_h2tm, phuongtieuthu_5289, phuongvivid, pracell, prince1618, prince1997, release123, rin_026, Ruki like cookie, ryuuen_chou, sandara_k44a3, saomai330, sarus, Sep129, sinhvifn, snowprincess_1994, sonhuong1402, SR, sti3r, susanngomc, sushiawabi, sweetgill, sweetlove21, takun, tara truong, thanh thanh 1989, thienthannho9xhd, tho_ngoc_94, Tiểu Yến, tieufong, Tieusi, tieuthu_daicat_kieusa, tieutien_ngoc, tram7194, trinhsdtq94, troi0dat0oi0, ttmloan43, tuilagaucon, tuyệt thế khuynh thành, tuyen601, tuylipden90, vampiredat, vuduyen94, windy3096, windyanan104, xaxa_superbt, xena_pham, xiangjiang, xoexoe, yinisme, yorin, yuki_midorikawa, Yuri Akigame
Unread 21-04-2011, 11:36 AM   #10
Default [Tiếu Mỹ Nhân] Chương tám

Nguồn: hamhuonglau.wordpress.com



Dịch: Maya



Edit: Hoa Trà Trong Gió



Chương tám: Hiến vũ


“Uyển nhi, ngươi mang thức ăn lên cùng với các nàng đi!” Bùi ma ma vừa sắp xếp thức ăn ra đĩa vừa nói.

Yến tiệc đă được một nửa. Xem ra còn kéo dài đến nửa đêm. Uyển Nhu cùng các nha hoàn bưng thức ăn lên.

Quý Dương Điện…

Khúc nhạc vừa dứt, vũ cũng ngừng, tiếng hoan hô vang dội. Mọi người không ngớt tán thưởng giọng ca của Như Yên. Như Yên ngượng ngùng đứng dậy, cúi chào vương gia, lui về sau.

Trong lòng Thẩm Tuyết có chút tức tối. Không nghĩ tới, nàng hiến vũ vậy mà lại trở thành nền cho Như Yên nổi lên. Vậy là công sức luyện tập của nàng đều đổ xuống sông xuống biển cả rồi!

“Như Yên cô nương giọng ca so với hoa mi còn hay hơn. Quả xứng danh “Hoa Âm”!” Tương Các, một người trong sứ đoàn đứng lên tán thưởng.

“Hoa Âm” chính là nghệ danh mà tú bà đặt cho Như Yên. Bởi giọng hát nàng ngọt ngào, sâu lắng. Nam Cung Lâm cũng vì thích giọng hát đó, nên mới đem nàng về phủ.

“Hoa Âm? Phải nghe nàng hát mới biết ai xứng với danh hiệu Hoa Âm!” Hoàng Tuấn Duật thầm nghĩ.

Từ cửa lớn, các nha hoàn xiêm y thướt tha bước vào. Ai nấy đều xinh xắn, đẹp đẽ bất ngờ. Trên tay các nàng là mỹ thực ngon lành, các món tiếp theo của buổi yến. Cuối hàng, bỗng xuất hiện một nữ nhân đầu tóc bù xù, dáng vẻ vật vờ, chậm chạp, người nhìn liền thấy chán ghét.

Nam Cung Lâm cau mày. Nàng sao lại trở về bộ dạng đó rồi?

Hoàng Tuấn Duật mở to mắt. Làm sao y lại thấy bóng dáng đó thập phần quen mắt.

Châu nhi mang thức ăn đặt lên bàn vương gia, mỉm cười ưu nhă quay ra. Ánh mắt nàng lóe lên khi thấy bóng dáng chậm chạp của Uyển Nhu. Làm như vô ư, nàng thúc mạnh vào vai Uyển Nhu. Tức thì Uyển Nhu ngă xuống, thức ăn vung văi ra sàn.

Cả điện im lặng như tờ. Ai nấy đều hít vào thật sâu. Thành vương gia nổi tiếng lănh khốc vô tình, một tiểu nha hoàn dám làm vương gia mất mặt, xem như phận nàng mỏng.

“Vương gia… vương gia tha tội!” Uyển Nhu vội vàng quỳ xuống, dập đầu liên tục.

Nàng thế nào lại bày ra bộ dáng như thấy cọp? Nam Cung Lâm chợt thấy khó chịu.

Nghe thấy giọng nói đó, mặc dù đă cố làm cho run run, nhưng Hoàng Tuấn Duật vẫn nhận ra. Đó chính là tiên nữ y gặp trong hoa viên. Không ngờ nàng lại là nha hoàn. Còn dịch dung thành nha hoàn xấu xí nữa! Tim y bỗng đập mạnh. Có duyên, nhất định là có duyên. Y lại có thể gặp nàng ở đây!

“Vương gia, có thể nể mặt bổn vương, tha cho nàng không?” Hoàng Tuấn Duật cười nói.

Mọi người lại đồng loạt hít vào. Thất vương gia lại cầu tinh cho một xú nha hoàn vụng về?

“A? Nàng có gì đáng để Thất vương gia phải cầu t́ình?” Nam Cung Lâm mỉm cười, nhưng dường như đang nghiến răng nói “Vương gia xem, bộ dạng nàng xấu xí, chân tay vụng về, thế nào có thể vào mắt Thất vương gia?”

“Vậy… chi bằng kêu nàng thể hiện chút tài năng!” Hoàng Tuấn Duật làm bộ nhíu mày.

“Tài năng? Hát? Múa?” Nam Cung Lâm cười tà mị, nhưng lại quét ánh mắt lạnh lẽo về phía Uyển Nhu khiến nàng run rẩy.

“Cả hai!” Hoàng Tuấn Duật vỗ tay.

Chết tiệt! Nữ nhân này mới đó đă có thể câu dẫn Hoàng Tuấn Duật sao? Nam Cung Lâm tức giận nhìn nàng, lúc này đang cúi đầu run rẩy giữa lối đi.

“Nếu ngươi đồng ý vừa hiến vũ vừa hát, bổn vương tha mạng!” Nhưng mà hắn cũng chưa nói là sẽ lấy mạng nàng… (Maya: gian xảo, quá gian xảo = =!)

Mồ hôi chảy ướt lưng áo Uyển Nhu. Hát và múa? Cái đó không khó. Giọng ca của thân thể này phải nói là tuyệt vời, không thể chê được. Còn múa? Ngày trước, nàng tham gia hoạt động văn nghệ của trường, biết không ít kiểu múa cung đ́nh cổ xưa. Nhưng, vấn đề là… nàng có thể thật sự múa hát cho lũ nam nhân này xem sao?

“Không đồng ý, lôi ra!” Nam Cung Lâm lạnh lùng phất tay áo.

Hai thị vệ vừa nắm lấy vai nàng, nàng lập tức ngẩng đầu lên.

“Vương gia, nô tỳ sẽ làm!”

Nàng thấy Hoàng Tuấn Duật nở một nụ cười hài ḷng, còn Nam Cung Lâm, ánh mắt cũng như đang chờ đợi điều gì đó. Lúc này, hai nha hoàn đă mời nàng vào bên trong thay y phục.

Các thị thiếp chứng kiến cảnh đó, không khỏi giận dữ. Làm sao cả hai vương gia anh tuấn tài giỏi kia lại để mắt đến một xú nha hoàn? Tha cho ả khi đă làm ô danh vương gia như vậy? Xem ả kia, dung mạo xấu xí nhưng bản lănh câu dẫn nam nhân không thể xem thường. Có lẽ, các nàng phải giáo huấn nàng ta một trận nữa mới được.

Một khắc sau, Uyển Nhu bước ra. Khuôn mặt vẫn đen nhẻm, cái bớt hồng trên má khiến dung mạo nàng thật sự rất khó coi. Nhưng nh́n dáng người nàng nhỏ xinh, uyển chuyển bước đi, cũng không hẳn là tệ lắm. Xem nàng eo thon tinh thế, mỗi bước đi gấu váy lại chuyển động, làm cho người ta cảm giác bị mê hoặc. Nàng xấu xí mà lại có hương vị như vậy sao?

Hoàng Tuấn Duật thầm nghĩ, xóa bỏ lớp dịch dung, sẽ thấy được dung nhan tuyệt diễm, nhân gian hiếm có.

Nam Cung Lâm âm thầm đánh giá nàng. Nàng thật mới mười bốn tuổi sao? Dáng người tuy nhỏ nhắn, nhưng tinh tế mềm mại, cũng đủ để gợi lên dục vọng cho nam nhân rồi. Khoảng hai năm nữa, hẳn sẽ trở thành yêu tinh câu dẫn hồn người cho mà xem!

Lương Uyển Nhu có chút lúng túng. Ai sẽ đàn cho nàng múa đây?

“Các vị phu nhân, có ai muốn đàn cho nàng múa không?” Hoàng Tuấn Duật gợi ý.

“Vương gia, nghe đồn Uyển nhi này tài năng hơn người, tiện thiếp thật không dám múa rìu qua mắt thợ!” Vũ Tâm bước lên một bước.

Uyển Nhu bắt đầu nóng mặt. Tài năng hơn người? Một nha hoàn phòng bếp lại có thể tài năng hơn người sao? Chung quy lại là không muốn đàn cho nàng chứ gì? Muốn dồn nàng vào chỗ chết? Xin lỗi, bản lĩnh cổ nhân chưa đủ đâu!

“Cảm ơn ý tốt của vương gia, Uyển Nhu thật sự không cần đàn!” Uyển Nhu lúc này mới dơng dạc đáp lại. Lần đầu tiên nghe được thanh âm rõ ràng từ miệng nàng, mọi người có chút sững sờ. Thì ra giọng nói nàng hay đến vậy.

Trước mặt Nam Cung Lâm, Uyển Nhu luôn giữ cho thanh âm run rẩy. Nay được nghe rõ ràng, tâm hắn bỗng nhiên xao động. Nàng có giọng nói thật tuyệt vời.

Uyển Nhu chọn bài “Hoa rơi”, một bài hát khá du dương, mềm mại. Thực ra, âm điệu bài này đă đủ để tạo nên một khúc nhạc, cũng không cần đàn đệm. Những chỗ ngưng lâu v́ dạo nhạc, nàng sẽ huýt sáo.

Uyển Nhu uyển chuyển cất bước. Lượn một vòng tròn, âm thanh như tiếng nhạc từ miệng nàng phát ra. Vung tay áo, nàng bắt đầu cất tiếng hát.

Hoa nở là lúc hoa được nâng niu nhất nhưng khi hoa tàn rồi thì chỉ còn sự héo khô

Hết độ rồi hoa mong đợi ai ? Hoa trách móc ai ? Thật ra hoa chỉ cần một người kề bên an ủi.

Một đời người phải khóc bao nhiêu lần thì nước mắt mới thôi rơi?

Một đời người phải rơi bao nhiêu lệ thì trái tim mới thôi tan vỡ ?

Khoé mắt em xanh xao tiều tuỵ nhưng không ai có thể hiểu thấu

Lời thề ước ban đầu thật tuyệt đẹp cứ như hoa rơi khắp cả một trời.

Gió Bắc thổi qua màn đêm lạnh giá , không một ai kề bên an ủi

Lời thề ước ban đầu thật tuyệt đẹp để rồi bao mong nhớ biến thành tro bụi.

Một đời người phải uống bao nhiêu chén rượu mà không biết say?

Một đời người phải say bao nhiêu lần mới không sợ bóng tối ?

Khoé mắt em xanh xao tiều tuỵ nhưng không ai có thể hiểu thấu

Lời thề ước ban đầu thật tuyệt diệu cứ như hoa rơi khắp cả một trời.

Gió Bắc thổi qua màn đêm lạnh giá , không một ai kề bên an ủi

Lời thề ước ban đầu thật tuyệt đẹp để rồi bao mong nhớ biến thành tro bụi.

Gió Bắc thổi qua màn đêm lạnh giá, không một ai kề bên an ủi

Lời thề ước ban đầu thật tuyệt đẹp để rồi bao mong nhớ biến thành tro bụi.

Hoa nở là lúc hoa được nâng niu nhất nhưng khi hoa tàn rồi thì chỉ còn sự héo khô

Hết độ rồi hoa mong đợi ai ? Hoa trách móc ai ? Thật ra hoa chỉ cần một người kề bên an ủi.

Giọng ca ngọt ngào, thanh thúy, truyền cảm vang lên. Vừa hư vừa thực, dẫn dụ người nghe vào thế giới của ca từ, của tâm trạng người hát. Mọi người như trong cơn say, mơ màng. Âm điệu thật buồn, thật dịu chậm răi chảy vào trong lòng người nghe… Điệu vũ mềm mại pha chút bi thương của nàng càng làm tăng thêm hiệu ứng cho bài hát. Từng cái phất tay áo, từng động tác xoay tròn của nàng đều khiến người ta như bị mê hoặc. Lại cộng thêm ánh mắt ma mị. Đôi mắt vốn đă rất sâu, nay lại thấm đẫm nỗi buồn mênh mang, khiến cho tất cả mọi người đều không thể kìm lòng được…

Khúc ca kết thúc, Quý Dương Điện rơi vào trầm mặc.

Phải một khắc sau, những tiếng vỗ tay mới lác đác xuất hiện. Rồi những người khác như bừng tỉnh, cả điện chìm trong âm thanh khen ngợi không dứt.

“Thành vương gia! Người quả thật sở hữu báu vật nhân gian!”

Sứ đoàn Bảo Quốc ánh mắt hâm mộ nhìn Nam Cung Lâm.

Tâm trạng hắn bỗng tốt lên rất nhiều. Phải rồi! Nàng là sở hữu của hắn, không ai có thể tranh đoạt, trừ khi hắn cho người đó.

Có điều, nữ nhân của hắn thì vĩnh viễn là của hắn, đừng nghĩ đến chuyện rời đi, hay được ở bên nam nhân nào khác.

Hắn tuyệt đối không cho phép! Nhất là nàng!

Hoàng Tuấn Duật âm thầm cười khổ. Y đă tự mua dây buộc mình rồi.

Không ngờ nàng không chỉ biết hát, mà còn biết múa nữa. Sức hấp dẫn của nàng đúng là không tưởng. Nàng như vậy càng làm cho tư tưởng chiếm hữu của y mạnh hơn. Đời này không có nàng xem ra không được rồi!

Những thị thiếp kia không khỏi bất ngờ. Xú nha đầu này lại có giọng hát quyến rũ như vậy, lại có thể có điệu múa mê hoặc như vậy? Nàng ta múa còn đẹp hơn Mộng Tuyền, còn xứng danh “Hoa Âm” hơn cả Như Yên.

Như Yên tức giận nắm chặt tay lại. Móng tay cắm sâu vào da thịt nàng. Tiện nhân kia lại có thể khiến nàng phút chốc mờ nhạt trước vương gia cùng mọi người.

Mộng Tuyền ánh mắt ngoan độc nhìn Uyển Nhu. Không nghĩ tới xú nữ này có tài như vậy. Danh xưng đệ nhất danh kỹ của nàng lại có thể thua trước xú nha đầu này sao? Không thể được! Xem ra, không hảo hảo giáo huấn nàng, nàng ta sẽ làm kiêu cho mà xem!

Không có ai để ý rằng, trong đôi mắt của Hồng Tụ cùng Y Vũ khẽ loé lên một đạo tinh quang.

Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Còn Uyển Nhu, nàng đă nhanh chóng lui ra, trở về bộ dạng xú nha hoàn câm lặng thường ngày.

...


Notes: Ừm... có thể là càng về sau càng chán... đó là do các bạn đã quá hy vọng vào truyện này mà thôi ^^! Bản thân ta cảm thấy motif truyện này đã cũ, đương nhiên sẽ có nhiều chi tiết bị trùng lặp với các truyện khác, nên đương nhiên sẽ khiến người đọc cảm giác thất vọng. Nhưng mà... cứ chờ thêm vài chương nữa, sắp có chuyện hay xảy ra a~
♥ Ngọc Nữ Môn ♥

Tên giang hồ: Thiên Vũ Vô Song Phủ
Tên tự: Thiên Nguyệt
Tên tục: Tiểu Phong

Trà Vân Thư Quán:
http://hamhuonglau.wordpress.com
Hoa Trà Trong Gió vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
140 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Hoa Trà Trong Gió vì cảm thấy "rất là hay":
0918224659, 0o. Meo_Meo .o0, @@!!!pe_pun_ _!!, algella, angel_love271, anhtrangtan_vimuagio, Anna Dương, Ƕ¬µ░†µø¢, ¶»ßoπ—ßoπ«¶, bachhop81, badboyhp8x, baocong31080, Bửubửu, besaubu, bitbeo, black angel 16, boobeo285, boonoohomo, boss_duytu, bunhe, băp1, chuotcon1898, Cielle, cobenasa, cuphe, deghet86py, dibeo12, dungtio, dưa hấu ngọt, fabulous_8x, habin_3288, hailuc, hai_duong_nhan_the_2011, hazayan, hieulien87, hihihaha.9x, hoa vũ, hoada1412, hoagio_hn, Hoanghaluc, hoangthuthao_8012, hoatuongvy96, hoavuthietmoclan, humberger, huyen9x, imc, JangJiMi, jessica1992, kẹo_bông, Kelly.CúnYêu, keo_bong_gon_199x, khunglonghaman, khurungmua, kii, kiwixanh, kunkun080590, kute_pig_99h, lac_hoa, lady.cute2k10, Lãnh Tuyết, lamhieuminh, laudaikhongtontai, lesunshine11, lk0230, lonconunin1910, look_out, lovetruyen, lucianyhuynh, lucky_star_167, maulucbinh, me0ngok, mh_tmh, micachua, mimi_9221, min.babie, mk.ahnn, mntd1988, moon_stone, my_sakura, namlun_2007, ngantu, ngocben89bt, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenhien1604, nh0crj, nhokmioakata, nhoxk4, nuhoangmituot12, p0n=x, pe' me0`, pekeomut.kute, pevankute9x, phuongvivid, Pigbaby0101, pracell, prince1618, prince1997, release123, ren712, rubi23, Ruki like cookie, sandara_k44a3, saomai330, sarus, sinhvifn, sonhuong1402, sti3r, susanngomc, sushiawabi, sweetlove21, tara truong, thanh thanh 1989, thanhboit, thienthannho9xhd, thienthanxauxa, tho_ngoc_94, thunhe99, Tiểu Yến, tieufong, Tieusi, tieuthu_daicat_kieusa, tieutien_ngoc, trinhsdtq94, troi0dat0oi0, tuilagaucon, tuyệt thế khuynh thành, tuyen601, tuylipden90, uchihasaki, vampiredat, vothuyduyenanh, vuduyen94, windyanan104, xena_pham, xiangjiang, xoexoe, xuanjo, yinisme, yorin, yuki_midorikawa
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 03:02 AM. Theo múi giờ GMT +7.