Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 25-04-2011, 04:08 PM   #1
Default Phúc hắc vương gia sỏa tướng công

Hiếm lắm mới có được một ngày nghỉ ngơi, Nhạc Du Du một bên nhét tai phone vào lổ tai, nghe di tác của Micheal Jackson, một bên nhảy nhót trên đường cái. Thời tiết hôm nay không tồi, không khí không tồi, tóm lại mọi thứ đều không tệ lắm, vì thế tâm tình của Nhạc Du Du cũng không tệ.
Trên cầu vượt, có người đang chào bán đĩa lậu, sách lậu, thu hút không ít người ghé lại xem, Nhạc Du Du biết, đa số người ở đó đều là dân lừa gạt, không khỏi bĩu môi.


Đúng lúc này, bỗng dưng có người hô lên một tiếng “thành quản tới”, phía trên cầu vượt vốn yên lặng đột nhiên huyên náo hẳn lên, những người bán hàng lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, gói chồng đĩa lậu bày trên mặt đất lại, xoay người bỏ trốn, thế là, Nhạc Du Du bất hạnh bị một người va mạnh vào, sau đó liền cùng với một tiếng “A” thê thảm, lấy vạn phu bất đương chi thế rơi xuống cầu vượt.


Vốn tưởng rằng bản thân cho dù không bị dòng xe phía dưới cán thành thịt vụn thì cũng được người hảo tâm chở tới bệnh viện, nhưng mà, khi nàng mở mắt ra thì ngây người.


Chỉ thấy xung quanh có bảy tám nam nhân, tất cả đều mặc trang phục cổ quái, trong tay còn cầm trường thương đoản kiếm, từ trên cao nhìn xuống, nhìn nàng như hổ rình mồi. Nhạc Du Du không nhịn được nuốt vào một ngụm nước miếng.


Tất nhiên, nếu chỉ bị người ta trừng mắt, Nhạc Du Du không sợ, mấu chốt chính là thứ trên tay của mấy thằng cha này lại chỉa vào cổ nàng, việc này sao không khiến nàng buồn bực cho được.


“Cái này… mấy anh đẹp trai, có thể thu mấy cái này lại được không?” Nhạc Du Du khe khẽ chỉ vào đao kiếm sáng bóng, “Để cho ta đứng lên trước đã.” Tuy nhiên nét cười trên mặt có điểm mếu máo.


Thị vệ xung quanh không động đậy, bọn họ đang chờ quyết định của chủ nhân.


“Không lấy ra? Không cũng không sao.” Nhạc Du Du âm thầm nuốt nước miếng, dù sao cũng phải hiểu rõ tình huống hiện tại, lại một lần nữa lấy hết dũng khí, “Vậy cho ta hỏi một chút, chổ này là nơi nào a? Tổ làm phim sao? Diễn viên là ai a?”


Lúc này, bọn thị vệ nhìn nhau, thế nhưng, vẫn không nói lời nào, bởi vì, lời của nữ nhân này, bọn họ không hiểu.


Nhạc Du Du hai lần hỏi thăm không có kết quả, dùng tay sờ sờ dưới thân, dĩ nhiên là bãi cỏ, dứt khoát nằm xuống, vừa rồi gượng người nói chuyện, mỏi quá, nếu mấy người này không muốn mở miệng, vậy nàng cũng không ép buộc, muốn làm gì thì làm đi (Bạch Anh *mắt tỏa sáng* : thiệt không – đúng chuẩn sắc nữ).


Bỗng nhiên, trước mắt tối sầm, một cái túi lớn ngăn tầm mắt của Nhạc Du Du lại, một đôi mắt trong suốt to tròn nhìn chằm chằm nàng.


Nhạc Du Du lại nhịn không được nuốt nước miếng một cái (Bạch Anh: chắc khát dữ lắm rồi), vội vàng gượng nửa thân trên dậy, đối diện là một khuôn mặt gần như hoàn mỹ, phía sau là mái tóc màu đỏ dài tới thắt lưng, lúc này bởi vì chủ nhân khom người mà tung bay trước ngực, càng tăng thêm cảm giác mị hoặc. Du Du tuy không tính là mê trai, nhưng mà, nhìn khuôn mặt trước mắt, vẫn nhịn không được há to miệng, ai vậy a? Sao bộ dáng lại xinh đẹp thế này? Chẳng qua, quần áo trên người sao lại sặc sỡ như vậy? Nhìn vào chẳng chút thẩm mĩ gì cả.


“Tỷ tỷ, sao ngươi lại nằm trên mặt đất vậy?” Lãnh Hạo Nguyệt nghiêng đầu nhìn Nhạc Du Du, trong đôi mắt to một mảnh trong sáng, “Đang ngắm sao hả?” Nói xong, còn ngẩng đầu nhìn thoáng qua bầu trời rộng lớn chói chang, “Nhưng mà, không phải chỉ có ban đêm mới có sao sao?”


Ách? Nhạc Du Du chớp chớp mắt, cách nói chuyện cùng ngữ điệu của anh đẹp trai này sao lại quái như vậy chứ? Tuy nhiên, đối mặt với anh đẹp trai, Nhạc Du Du chỉ kinh ngạc hai giây, sau đó ha hả cười: “Mặt cỏ rất thoải mái, tỷ tỷ nằm xuống nghỉ ngơi một chút.”


“Thiệt không? Ta cũng muốn nằm.” Lãnh Hạo Nguyệt nói xong, liền nằm xuống bên cạnh Nhạc Du Du.


Nhạc Du Du không nói gì, ngồi dậy, nhịn không được sờ vào mái tóc của hắn: “Suất ca, ngươi thật biết chạy theo mô đen a, dĩ nhiên để tóc dài như thế, còn nhuộm đỏ, chậc chậc, bất quá rất đẹp.” Nói trắng ra là, là yêu nghiệt.


“Vậy sao tóc của tỷ tỷ lại ngắn như vậy?” Lãnh Hạo Duyệt cũng ngồi dậy, “Bất quá, cũng rất đẹp đó.”


Tay của Nhạc Du Du xoa đầu của hắn, tiểu tử này nói chuyện, nàng thích.


Bạn dời nhà, blog cũ bạn bị hack pass rồi

Nhà mới 100% sẽ không đặt pass, tiến độ hên xui

Love Aaron Forever !?!?! Love Fahrenheit Forever !?!?!
Riona LeonHeart vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 25-04-2011, 04:19 PM   #2
Default

thanks ty ty!!!
.•´¨`*:•.:.(¯`°•.¸¤Thiên Thần Bóng Đêm ___ THE EVIL EYE¤¸.•°´¯).:.•´¨`•.

hỏi khắp thế gian tiền ở đâu?
mà khiến ta than khóc thảm sầu!
trời nam...bể bắc..khôn tìm kiếm...
tiền ơi...tiền ơi....!!! rơi vào túi ta đi!!!!!!

barbie96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của barbie96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 25-04-2011, 04:55 PM   #3
Default

Tiêu chí mới, số lượng mới là mãi mãi, chất lượng không thành vấn đề.



Chương 2: tuổi không là vấn đề.





“Cái này, suất ca a, ngươi biết mấy ca ca đó không?” Nhạc Du Du thoáng nhìn mấy tên thị vệ vẫn chưa rời đi, thử dùng nam nhân tóc hồng giống hệt yêu nghiệt này làm cầu nối một chút.


“Quen a.” Lãnh Hạo Nguyệt gật đầu, “Bọn họ là thị vệ vương phủ a, tỷ tỷ không biết sao?”


Vương phủ? Nhạc Du Du suýt chút nữa sặc nước miếng, đây là thời đại gì rồi mà còn vương phủ nữa? Chẳng lẽ là… một ý niệm đáng sợ lóe lên trong đầu, Nhạc Du Du không khỏi rùng mình, thế nhưng, lập tức xấu hổ cười: “Ha ha, tỷ tỷ ta không phải mới tới sao?” Không khỏi âm thầm may mắn, may mà không bị hiềm nghi là thích khách rồi giết ngay đương trường a.


“Tỷ tỷ, ngươi lạnh hả?” Lãnh Hạo Nguyệt bỗng dưng kéo tay Nhạc Du Du, sau đó thổi hơi nóng cho nàng, “Hạo Nguyệt thổi thổi cho ngươi một hồi sẽ không lạnh nữa.”


Nhạc Du Du không khỏi run run, xem thời tiết lúc này, chắc hẳn là mùa hè, nàng không lạnh, mà tâm của nàng lạnh a.


“Tỷ tỷ, có phải ngươi đỡ hơn nhiều rồi phải không?” Lãnh Hạo Nguyệt hé ra khuôn mặt tươi cười.


“Đỡ hơn nhiều rồi.” Nhạc Du Du lại hé ra một nụ cười khó coi còn hơn khóc, “Việc này… suất ca a, bộ dáng của bọn họ dường như muốn giết ta thì phải, ngươi nếu quen biết bọn họ, có thể thay ta giải thích với bọn họ, ta là người tốt, là công dân lương thiện, không phải thích khách…” Nhạc Du Du khẩn cầu nhìn Lãnh Hạo Nguyệt, bộ dáng đáng thương.


“Tư sấm Vương phủ đương nhiên phải giết rồi.” Lãnh Hạo Nguyệt nghiêng đầu suy nghĩ, “Dật ca ca còn nói, có thể tru di cửu tộc nữa đó.”


Nhạc Du Du thầm lau mồ hôi lạnh, may mà, trong thời đại này nàng không có cửu tộc.


“Hay là, tỷ tỷ làm vợ ta đi, làm vợ của ta, bọn họ sẽ không giết ngươi…” Lãnh Hạo Nguyệt bỗng nhiên chóp chóp đôi mắt to vô tội, chăm chú nhìn Nhạc Du Du.


“Vì sao?” Nhạc Du Du nhìn người con trai giữa đao quang kiếm ảnh, trán đổ đầy mô hôi.


“Bởi vì ta là Vương gia…”

Nhìn bộ dáng nghiêm túc vỗ ngực của hắn, Nhạc Du Du thật sự có một loại xúc động muốn ngất đi.


“Tỷ tỷ không tin hả?” Lãnh Hạo Nguyệt bỗng nhiên mếu miệng, nước mắt cũng bắt đầu tích tụ.


“Tin.” Nhạc Du Du cảm thấy hơi áy náy, tiểu bằng hữu đơn thuần như vậy, sao mình lại có thể hoài nghi được chứ? Vội vàng vỗ đầu của hắn, “Vậy nói cho tỷ tỷ, ngươi mấy tuổi rồi.”


“Sáu tuổi.” Lãnh Hạo Nguyệt rất tự hào ngưỡng cao đầu.


Bùm! Nhạc Du Du lại có cảm giác muốn thân mật cùng mặt cỏ, hai mắt trắng dã.


“Nhưng mà, Ngọc đại thúc nói ta hai mươi, còn nói ta là nam tử hán, có thể cưới vợ, tỷ tỷ, ngươi nói ra rốt cuộc là bao nhiêu tuổi?” Biểu tình rất mù mờ, “Sáu tuổi thì không phải là nam tử hán hả? Vậy thì không được cưới vợ luôn sao?”


“Ách, tuổi tác không là vấn đề.” Ái tâm của Nhạc Du Du rốt cuộc bị biểu tình vô tội lại mù mờ cùng khuôn mặt tuấn tú hết số zách kia kích phát rồi, tất nhiên, quan trọng hơn là suy nghĩ cho an toàn của bản thân, nàng cuối cùng cũng gật đầu đáp ứng yêu cầu của Lãnh Hạo Nguyệt.


“Thật sao? Thật tốt quá.” Lãnh Hạo Nguyệt vừa nghe, lập tức nhảy lên, hơn nữa còn tiện tay nắm lấy Nhạc Du Du, kéo nàng chạy đi, vừa chạy vừa kêu: “Ngọc thúc, ta có vợ rồi…”


Đỉnh đầu Nhạc Du Du có một đám quạ đen bay qua.


Cuối cùng, sau khi đi qua một viện tử, Nhạc Du Du nhìn thấy một trung niên nam tử tuổi khoảng bốn mươi ra đón, thần tình vui vẻ: “Chúc mừng vương gia, chúc mừng vương gia!”


Bọn nô tài đứng ở phía sau cũng quỳ xuống hô: “Chúc mừng vương gia, chúc mừng vương gia.”


“Sao hả?” Lãnh Hạo Nguyệt đắc ý nhìn nhạc Du Du, “Tin chưa hả?”


Nhạc Du Du gật đầu, còn có thể không tin được sao?
Love Aaron Forever !?!?! Love Fahrenheit Forever !?!?!
Riona LeonHeart vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 25-04-2011, 05:28 PM   #4
Default

Chiếu theo ý tứ của Lãnh Hạo Nguyệt, tốt nhất là thành thân ngay lập tức, như thế thì hắn sẽ có vợ, sau này lại có em bé, hắn cũng có thể trở thành phụ thân, nhưng mà, hắn dù sao cũng là vương gia, con ruột của đương kim hoàng thượng, tuy rằng là một đứa ngốc, nhưng chuyện lập phi không thể “hoa loa kèn” được.


Dưới sự khuyên can dai dẳng của Ngọc thúc, Lãnh Hạo Nguyệt mới không nổi tính tình trẻ con nữa, đáp ứng vào cung thỉnh cầu phụ hoàng tứ hôn.


“Tỷ tỷ.” Mới từ hoàng cung trở về, Lãnh Hạo Nguyệt liền khẩn trương nhảy xuống xe ngựa chạy thẳng vào sân, nhào vào lòng ngực của Nhạc Du Du đang ngẩn người trong hoa viên (tên thật này háo sắc, bất quá ta thích), “Phụ hoàng đã đồng ý cho ngươi làm vợ của ta.” Nói xong, còn khoe ra một cuộn lụa nhung màu vàng, Nhạc Du Du biết, đó là cái được gọi là thánh chỉ.

Tất nhiên, chuyện này nằm trong dự kiến của Nhạc Du Du, bởi vì hai hôm nay nàng ở trong vương phủ cũng nghe ngóng được một chút tình huống, Lãnh Hạo Nguyệt không phải khờ khạo từ tấm bé, mà bốn năm trước phát sinh một việc, khiến cho bộ não của hắn bị thương tổn, trí lực giảm sút về năm sáu tuổi. Bởi vì vất vả lắm mới giữ được tánh mạng, cho nên Hoàng Thượng đối với hắn bình thường đều muốn gì thì đáp ứng cái đó, mà Hoàng Hậu tuy không phải là mẹ đẻ của hắn, tuy nhiên, ả cũng không rỗi hơi đi làm khó một tên ngu si.


Cuối cùng thì bốn năm trước đã xảy ra chuyện gì? Nhạc Du Du không khỏi tò mò, đồng thời cũng càng thêm đồng tình Lãnh Hạo Nguyệt.


“Tỷ tỷ, làm vợ ta ngươi không vui sao?” Thấy Nhạc Du Du không tập trung, lòng tự trọng của Lãnh Hạo Nguyệt bị đả kích, mếu máo, sắp sửa khóc ra nước mắt.


“Vui chứ.” Nhạc Du Du vội vàng hoàn hồn, yêu thương xoa xoa mặt hắn, hài tử đáng thương a. (xin lỗi chứ, bạn mới là người đáng thương ấy… còn sao thì, sau này sẽ rõ.)


“Vậy tại sao ngươi không hôn Hạo Nguyệt.” Làm nũng một cách trắng trợn, “Ngọc thúc nói, làm vợ rồi thì có thể thân thân.”


Nhạc Du Du bỗng dưng rất muốn ghẹo hắn: “Nhưng mà, chúng ta còn chưa thành thân nha.”


“Nhưng phụ hoàng đã đáp ứng rồi mà.” Lãnh Hạo Nguyệt chớp to mắt nhìn Nhạc Du Du, “Lời phụ hoàng nói chính là vàng ngọc, chỉ cần nói được, thì sẽ được.”


Nhạc Du Du dở khóc dở cười, tiểu tử này thật sự khờ khạo sao? Sao lại có cảm giác phẫn trư ăn thịt lão hổ a? Dĩ nhiên cái gì cũng đều biết.


“Phụ hoàng còn nói, ngày mai chúng ta có thể bái đường nha.” Lãnh Hạo Nguyệt dường như rất tự hào.


“Vậy phụ hoàng ngươi nói sao thì vậy đi.”


“Tỷ tỷ đáng phạt, ngươi cũng phải gọi phụ hoàng.”


“A.” Nhạc Du Du gật đầu, không ngờ còn được làm hoàng thân quốc thích a, “Phụ hoàng, là phụ hoàng.”


“Hì hì, vậy phạt tỷ tỷ hôn Hạo nhi.” Lãnh Hạo Nguyệt nói xong liền sáp lại gần.


Nhạc Du Du dành phải hôn vào má hắn một cái.


“Không phải.” Lãnh Hạo Nguyệt còn chưa bỏ qua, “Lúc Dật ca ca hôn Đào Hồng tỷ tỷ, Hạo nhi có nhìn lén à nha, là môi hôn môi, Hạo Nguyệt cũng muốn hôn môi tỷ tỷ…” Nói xong, còn chu miệng.


“Ách, Đào Hồng tỷ tỷ là ai?”


“Cái đó Hạo nhi cũng không biết, chỉ biết nàng ở Hàm Hương lâu ở cách con phố, chổ đó có thiệt nhiều tỷ tỷ…”


Kỷ viện ?! Đây là phản ứng đầu tiên của Nhạc Du Du, trực giác nói cho nàng biết Dật ca ca trong miệng Lãnh Hạo Nguyệt tuyệt đối không phải là người tốt, dĩ nhiên lại mang Lãnh Hạo Nguyệt vừa đơn thuần vừa đáng yêu như thế này tới kỹ viện? Không khỏi có điểm tức giận, sắc mặt trầm xuống: “Về sau không được tới những chổ như thế nữa.”


Lãnh Hạo Nguyệt hiển nhiên bị dọa sợ rồi, trong đôi mắt to ẩn ẩn vụ khí, tuy nhiên, vẫn ngoan ngoãn gật gật đầu, nhất thời, yêu cầu đòi hôn môi cũng quên luôn.


“Ách, tỷ tỷ cũng không phải đang giận Hạo nhi.” Nhìn biểu tình vô tội của hắn, Nhạc Du Du bỗng dưng dâng lên một cảm giác áy náy, vội vàng kéo hắn vào lòng ngực, “Nhưng mà, mấy chổ như vậy không thích hợp ngươi tới, hiểu không?”


“Vậy tỷ tỷ cũng không được đi.” Lãnh Hạo Nguyệt vùi đầu vào ngực nàng, cọ qua cọ lại, khóe miệng hơi cong lên, nụ cười nhàn nhạt khó mà phát hiện được.


Nhạc Du Du bị người ta ăn đậu hủ mà cũng không phát hiện được, chỉ hơi gật đầu.
Love Aaron Forever !?!?! Love Fahrenheit Forever !?!?!
Riona LeonHeart vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 25-04-2011, 07:41 PM   #5
Default

cũng chưa có gì nhiều để nhận xét cả
à bạn nên có phần giới thiệu ban đầu đi, chí ít là thể loại hoặc nhân vật, như thế rd có thể theo dõi dễ hơn (sr nha, mình quen đọc kiểu fanfic òy nên nó thế)
seikyuu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks seikyuu về bài viết hay này:
Unread 26-04-2011, 01:13 PM   #6
Default

hay we thanks nhju nha
haru21011 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks haru21011 về bài viết hay này:
Unread 30-04-2011, 12:51 AM   #7
Default

truyen hay pót tip di ban oi !!!!!!
iris99 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks iris99 về bài viết hay này:
Unread 04-05-2011, 06:32 PM   #8
Default

chờ chap mới mà sao lâu wá vậy ????????????
iris99 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks iris99 về bài viết hay này:
Unread 11-05-2011, 09:05 AM   #9
Default

tai sao a? tai sao a? tai sao van chua co chuong moi a?
banghuyet1994 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 11-05-2011, 10:36 AM   #10
Default

Truyện rất hay.thanks bạn nhé
Dù đục dù trong
con sông vẫn chảy.
Dù cao dù thấp
cây lá vẫn xanh.
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Đều phải sống từ những điều nhỏ nhất...
uatkimhuong_90 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks uatkimhuong_90 về bài viết hay này:
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 03:11 PM. Theo múi giờ GMT +7.