Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 02-05-2011, 02:30 PM   #1
Default [Hiện Đại] Thuyền tới cầu tự nhiên thẳng

Hix, truyện này không có văn án, nhưng chắc chắn là đọc 2-3 chương đầu là hiểu hết được ngay! Theo cảm nhận của riêng em thì đây là một truyện rất hay, em rất thích anh nam chính ( mặc dù lúc đầu hơi ghét, nhưng anh ấy đúng là một đại thần), số phận của nữ chính quá bi thảm nên dẫn đến tíh cách hơi khác thường! Theo em thấy thì tính cách 2 người quá trái ngược nhau, nhưng biết sao được, tình yêu giống như nam châm, khác tên thì mới hút nhau mà!

Truyện có 61 chương và một chương kết, đương nhiên là HE. Em đã được sự cho phép của ss Koko bên Tiêu Tương Quán nên sẽ post truyện này trên 2T, bạn nào có nhu cầu muốn post đi nơi khác xin quay lại xin ss Koko nha, em chỉ chịu trách nhiệm post trên 2T thôi. Thân!


Thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng
Tác giả : Mạc Hề Trừu Phong

Chương I
Nguồn: http://kokonaoki.wordpress.com

Edit : ss Koko

Sau khi Diệp Khinh Chu lăn lộn trên đất vì viêm ruột thừa cấp tính đã bị đưa thẳng vào bệnh viện lớn nhất thành phố, giống như một con chuột giữa xế chiều, nàng bị hai hộ sĩ hộ tống ra khỏi nhà, vừa bị thái dương rọi thẳng vào đã lạnh ngắt ngay lập tức.



Cô bạn thân Âu Dương cũng không thể hiểu được vì sao, vội vàng kêu lên hoảng hốt : ” Sao vừa mới rên la ầm ĩ xong, các anh vừa chạm vào một cái đã không còn lăn lộn gì nữa vậy ?”

Một hộ sĩ khá lớn tuổi liếc nàng một cái rất lạnh lùng : ” Còn không qua đây giúp một tay!”



Âu Dương vội vàng chạy tới nhấc một chân, hỗ trợ hai hộ sĩ nâng nàng lên đẩy vào trong xe cứu hộ, sau đó những tiếng còi rú lên ầm ĩ, lập tức chạy thẳng tới bệnh viện đệ nhất của thành phố.

Hộ sĩ vội vàng đẩy giường cứu hộ, vừa chạy vừa nói với một y tá dọc đường : ” Mau báo bác sĩ Kiều, viêm ruột thừa cấp tính, chuẩn bị giải phẫu, người nhà mau đi ký tên.”



” A… ” Âu Dương kêu lên : ” Ký tên là sao ?”



Hộ sĩ liền đáp : ” Đúng vậy, chẳng lẽ cô không phải người nhà sao ?”



” Mặt tôi giống nó lắm hay sao ” Âu Dương liền chỉ vào mặt mình trả lời.



Hộ sĩ liếc một cái từ trên xuống dưới rồi đáp : ” Vậy cô gọi người nhà của cô ấy tới.”



Âu Dương liền trả lời : ” Lúc cấp bách thế này làm sao mà gọi được bây giờ”



” Cô đừng cho rằng viêm ruột thừa cấp tính chỉ là một cái giải phẩu nhỏ, kéo dài cũng có thể gây ra chuyện không may đấy.” Hộ sĩ tưởng nàng nói đùa, đáp lại một cách lạnh lùng.



” Tôi ký có được không ?” Âu Dương liền hỏi : ” Tôi là bạn thời đại học, cũng là đồng nghiệp của nó.”



“…” Hộ sĩ nói không nên lời, đột nhiên có một thanh âm trong trẻo vang lên : ” Vậy kêu cô ấy tự ký đi”



Âu Dương quay đầu lại nhìn, là một vị thầy thuốc mặc áo blue trắng, đeo ống nghe, trên mắt là một cặp kính viền vàng không gọng, cặp kính thoáng phản chiếu lại dưới ánh đèn trong hành lang, nên không nhìn rõ ánh mắt của anh : ” Tự cô ấy ký sao ?” Âu Dương liền chỉ tay vào Diệp Khinh Chu đang nằm thẳng cẳng rên hừ hừ trên giường, nhìn qua như sắp chết.



Thầy thuốc kia gật đầu, đi tới gần, duỗi tay phải ra, năm ngón tay thon dài trắng nón, anh giơ ngón tay cái lên bấm mạnh vào huyệt nhân trung của Diệp Khinh Chu một cái, Khinh Chu lập tức cong người lên vì đau đớn : ” Oa…”



” Ký đi” Anh nói xong, lập tức bước thẳng vào phòng thay đồ bên cạnh phòng giải phẫu, không thèm quay đầu lại dẫu chỉ một lần.



” Cái này … cái này… Ai vậy chứ ?” Âu Dương bắt đầu lắp bắp.

Diệp Khinh Chu vừa mới tỉnh lại, trông bộ dáng đã như muốn ngất tiếp, Âu Dương nhanh chóng kéo nàng dậy : ” Ký một cái đã rồi hãy ngất tiếp.”



” Ký cái gì ?” Diệp Khinh Chu rên hừ hừ đáp : ” Mình không giải phẫu đâu… chết thì sao ?”



” Không ký thì cậu chết ngay lập tức…” Âu Dương liền quát lớn : ” Xem cậu có biết sợ chưa ?”



Diệp Khinh Chu lập tức trợn tròn hai mắt, chẳng biết tại sao Âu Dương cảm thấy đồng tử của nàng đang phóng đại gấp mấy lần. Diệp Khinh Chu vội vàng ngồi dậy, phảng phất như cái người vừa rồi còn đau đến co rút chỉ là nhục thể của nàng, hiện tại linh hồn nàng đã chiếm lĩnh lại được cơ thể, lập tức ký một chữ như rồng bay phượng múa, cuối cùng còn cố gắng kéo Âu Dương lại dặn dò : ” Nhớ đưa tiền lì xì cho bác sĩ nhé, có tiền chưa ? Chưa có thì cầm thẻ của mình ra rút đi. Nếu không thì cậu nói với bác sĩ, giải phẫu xong lập tức đưa bổ sung, lại cả y tá gây mê, hộ lý hộ sĩ, không sót bất kỳ người nào nhé…”



Âu Dương vừa lắc đầu vừa đứng nhìn nàng được đẩy vào phòng giải phẫu, rồi mới thở phào một tiếng, nàng sống tới từng này tuổi rồi, những người quen biết chung quanh, nếu muốn đánh giá coi người nào xinh đẹp nhất, người nào nhiều tiền nhất, người nào thông minh có học vấn nhất, đều phải tranh cãi, nhưng nếu chọn ra người nào có lá gan nhỏ nhất, thì không cần tranh luận gì cả, ngoại trừ Diệp Khinh Chu ra, không ai tranh nổi nàng ta.



Hàng hiệu có thể không cần mua, nhưng không thể không đóng tiền bảo hiểm. Qua đường đương nhiên không thể vượt đèn đỏ, nhất định phải đi trên vạch. Trước khi đi ngủ phải kiểm tra cửa sổ ba lượt coi đã đóng kín chưa, tiền mặt trong nhà không bao giờ vượt qua bốn số không, toàn bộ đều gửi ngân hàng hết.



Trước khi ăn gì đều phải xem ngày sản xuất và hạn sử dụng, những sản phẩm loại ba tuyệt đối không mua. Trước khi ăn bất kỳ loại hoa quả gì nhất định phải sục ôzôn khử độc và gọt vỏ, kể cả dâu tây ( là cái loại quả bé bằng ngón tay cái màu đỏ đỏ mà mềnh rất thích ăn đó )



Mỗi khi nhận được lương phải lập tức mua quà cho cấp trên, vì sợ người ta gây khó dễ, nói tới đây, Âu Dương không biết phải nói sao nữa : ” Mỗi tháng nhận lương còn đi chia đông chia tây, vậy cậu làm việc để làm gì hả ?”



Diệp Khinh Chu đáp một cách cẩn thận : ” Có công việc thì sau này mới có lương hưu á. Vạn nhất sau này lúc mình về hưu rồi bị bỏ rơi, không có con cái, mà những thứ tích lũy được bị lừa đi mất, lúc đó nếu mỗi tháng mình đều có lương hưu, thì ….”



” Diệp Khinh Chu !” Âu Dương phẫn nộ rít lên : ” Cậu có thể nào dừng ngay cái kiểu chuyện gì cũng nghĩ theo chiều hướng xấu không hả ???”



” Cậu có biết nước mình có bao nhiêu người thất nghiệp không …. Bây giờ lại có nguy cơ khủng hoảng tài chính nữa…” Diệp Khinh Chu vẫn tiếp tục lo lắng tính toán







Nàng ngẩng đầu lên nhìn ba chữ Đang Giải Phẫu còn đang sáng đèn, viêm ruột thừa mà cũng phải đưa tiền lì xì sao ? Lại muốn nằm viện nữa sao ? Lại muốn đi mua nhân sâm nhung hươu để tẩm bổ sao ?



Phật nói : nhân sinh có bốn nỗi khổ : Sinh, lão, bệnh, tử.

Không cần nghi ngờ là xã hội ngày nay chẳng mấy ai nhớ rõ tới những vấn đề này, nhưng Diệp Khinh Chu thì khác, một phút cũng không quên.



Tỷ như sau khi nàng làm xong thủ thuật đưa vào phòng hậu phẫu xong, vừa mới tỉnh lại, đã run rẩy nói với bộ dáng như đang hấp hối : ” Nhanh nhanh đi mua gà tần nhân sâm, rồi ba ba, lươn, chim bồ câu, có cái gì mua cái đó…”



Âu Dương nửa ngồi nửa dựa vào cái ghế cạnh giường bệnh, cầu chìa khóa khẽ ngoáy ngoáy tai, chép miệng một cái : ” Cái loại tiểu phẫu cắt một mẩu ruột non như thế này mà còn phải ở một phòng bệnh xa hoa như thế này sao ? Mình thấy cậu đúng là quá xa xỉ..”



Diệp Khinh Chu cũng chả thèm cãi nhau với nàng ta, phải biết rằng, nàng vừa mới động thủ thuật xong, thân thể suy yếu, rất có khả năng vì thiếu máu mà sự đề kháng kém, nếu ở chung phòng bệnh với người khác rất dễ lây thêm một số bệnh chả liên quan đến nàng, người đang yếu ớt như vậy, chẳng may nếu lây tất sẽ sinh bệnh, sinh bệnh không cẩn thận rất dễ chết, nếu chết rồi thì còn làm gì được nữa. : ” Tranh thủ thời gian đi mua đồ ăn cho mình đi, đúng rồi, cậu đã gửi tiền lì xì cho bác sĩ chưa ? Cậu đã nói với bác sĩ là cái gì cần thì mua cái đó không sợ tốn tiền, thuốc nhập khẩu cũng được, y dụng nếu cần thì mình tự trả tiền chưa…”



Âu Dương quay đầu lại nhìn nàng, mắt hơi nheo lại, trong đôi tròng mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ : ” Cậu xem lại cái vẻ sinh long hoạt hổ của cậu đi, cái loại tiểu phẩu mổ ruột thừa này mà thủ thuật thấp nhất trong các loại giải phẩu…” Nàng ta vừa nói vừa giơ ngón út lên làm bộ : ” Mới nhỏ xíu như vậy, nếu sau này gặp phải vết thương lớn hơn thì cậu làm sao ? Mình thấy có khi người ta sau một đêm tỉnh lại bị mất một thận chắc phải đi báo cảnh sát mất.”



Diệp Khinh Chu bị chế giếu không phản đối được, hồi lâu mới nghẹn được một câu : ” Cho dù nhỏ thì nó cũng là giải phẫu mà …”



” Thầy thuốc nói rồi, cậu không thể ăn những thứ nhiều dầu mỡ, phải ăn đồ nhẹ một chút, kiểu như hoa quả gì đó…” Âu Dương bĩu môi nói.



” A a a … thật vậy sao ?” Diệp Khinh Chu mắt sáng quắc như sao vội hỏi.



” Đúng” Âu Dương trả lời …” Nhìn lại cậu đi, phân chuột còn lớn hơn lá gan của cậu nữa..”



Diệp Khinh Chu bị đâm thẳng vào chỗ đau, hình như hiệu lực của thuốc tê đang dần dần tán bớt, nàng bắt đầu cảm giác được vết thương dần tê dại.



Âu Dương vò đầu nói : ” Bất quá vị bác sĩ mổ cho cậu kia cũng thật mạnh mẽ nha..” Nàng bắt đầu kể loại đoạn tình tiết trước khi giải phẫu : ” Thật đáng khen ngợi nha, kiểu thái độ như lão ta còn có thể làm thầy thuốc, không chừng nếu người bệnh hôn mê trong lúc làm thủ thuật, khéo hắn cầm một đao chọc thẳng vào mông người ta mất…”



” Phì.” Diệp Khinh Chu cũng phá lên cười, dường như quên mất mình đang nằm bệnh, cũng may thuốc tê chưa tan hết, nàng vẫn có thể cười được mấy tiếng, Âu Dương liền nói tiếp : ” Có biết loại đàn ông nào mà mình không thể kết giao không ? Đứng hàng đầu chính là bác sĩ, hắn có thể rõ ràng thân thể của cậu hơn chính cậu, thử tưởng tượng coi, hai người đang xxoo hừng hực, đột nhiên hắn nói một cách thản nhiên : ” Em yêu, anh cảm thấy tử cung của em có vấn đề, hình như bị viêm một chút…”



” Ha ha ha ha ..” Diệp Khinh Chu lại tiếp tục lăn ra cười một lần nữa.



Đúng lúc này, cửa phòng bệnh bật mở, một thanh âm trong trẻo nhẹ nhàng truyền tới : ” Thứ nhất, sau khi giải phẫu không được cười to, thứ hai, tôi không phải bác sĩ phụ khoa, vị tiểu thư bệnh nhân đáng yêu ơi, ruột của cô vẫn lành lặn chứ ?”



Diệp Khinh Chu và Âu Dương lập tức im bặt, xấu hổ nuốt nước miếng, người vừa tới mặc áo blue trắng tinh, đôi tròng mắt dưới cặp kính không gọng lộ ra vẻ lạnh lùng, anh tự tháo khẩu trang xuống, bỏ vào túi áo khoác, khóe miệng hơi nhếch lên thành một nụ cười quỷ dị.



Nếu không phải nàng vừa mới trải qua giải phẫu, nếu không phải nàng đang ở lầu bốn, Diệp Khinh Chu nhất định sẽ leo cửa sổ nhảy ra ngoài, đương nhiên điều kiện đầu tiên là nàng có … lá gan của Âu Dương.



Bởi vì … người đó là Kiều Lạc.

minnamin vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 02-05-2011, 05:19 PM   #2
Default

Chương 2


Edit : ss Koko


nguồn : http://kokonaoki.wordpress.com



Kiều Lạc rất cao, nhưng không gầy, vóc dáng cân đối, lại có loại phong độ của người trí thức, mái tóc nâu ngắn hơi rủ xuống che đỉnh tai, đuôi lông mày hơi nhíu lại, mắt phượng dài đa tình, kính mắt không nhiễm chút bụi, sống mũi cao thẳng, miệng mỏng hơi mím chặt lại, khóe miệng luôn nhếch lên cao ngạo, áo blue trắng không cài kín khuy cổ, lộ ra áo sơ mi kẻ ô vuông màu lam nhạt bên trong, anh bước tới gần giường của Diệp Khinh Chu, duỗi tay phải ra cầm lấy phiếu khám bệnh treo ở cuối giường, trên cổ tay lộ ra một cặp trình ký mạ vàng sáng bóng, tay trái lấy ra một cây bút từ trong túi áo blue, viết lia lịa trên giấy một số thứ gì đó, những móng tay cắt gọn ghẽ sạch sẽ.


Đúng là Kiều Lạc, anh vẫn không thay đổi chút nào, vĩnh viễn là đôi tròng kính sạch sẽ, khóe miệng hơi nhếch lên, móng cắt cụt lủn, áo sơ mi kẻ ô, cặp trình ký mạ vàng và… viết bằng tay trái.



Hai tay Diệp Khinh Chu nắm chặt lại run run giấu dưới ga giường, nàng đột nhiên cảm thấy, tự nhiên thuốc tê bay sạch từ lúc nào ? Nhất định là Âu Dương không nhét đủ tiền lì xì cho y tá gây mê.



Vốn Âu Dương tưởng rằng sau khi Diệp Khinh Chu gặp phải vị bác sĩ chính quản lý sự sinh tử của mình, nhất định nàng sẽ xin lỗi lia lịa, sau đó điên cuồng nhét phong bì, ai ngờ nàng ta lại ngẩn ra, sắc mặt trắng bệnh.” Này…” Nàng thò tay ra chọc nhẹ Diệp Khinh Chu một cái.



” Gì ?” Diệp Khinh Chu tỉnh lại, tranh thủ thời gian cúi gằm mặt xuống, con mắt hơi đảo liếc qua về phía Kiều Lạc, anh vẫn chăm chú viết cái gì đó, chẳng lẽ … trước mắt Diệp Khinh Chu mặt trời như chói rạng, chắc mình đúng là con gái lớn lên thay đổi không ai nhận ra, Kiều ác ma kia không nhận ra nàng. Nghĩ vậy, khóe miệng nàng không khỏi nhếch lên thành một nụ cười ngây ngô.



” Khụ.” Kiều Lạc đang đứng ở cuối giường ho nhẹ một tiếng, ngẩng đầu lên nhìn Diệp Khinh Chu đang chúi đầu vào ngực, trong thanh âm bao hàm sự vui vẻ : ” Thứ nhất, mặt cô vẫn không thay đổi, thứ hai… ” Anh giơ tờ phiếu trong tay lên : ” Trên cái này có tên của cô, Diệp Khinh Chu.”



” ….” Diệp Khinh Chu ngẩng đầu, khóc không ra nước mắt, chẳng lẽ năm nay nàng cần mua thêm một loại bảo hiểm nhân thân nữa sao, cái bản sự đọc được suy nghĩ của người khác của người này vẫn vô địch như trước đây sao.



” Hai người biết nhau sao ?” Âu Dương đột nhiên hiểu ra.



” Không, không biết….” Diệp Khinh Chu vội vàng xua tay, nếu có thể, nàng tình nguyện chấp nhận rằng mình không phải là người để chứng minh, nàng và Kiều Lạc thuộc hai chủng tộc khác nhau, hoàn toàn không có khả năng quen biết nhau.



Có điều Diệp Khinh Chu muốn phủ nhận quan hệ, nhưng không có nghĩa là người khác cũng nghĩ như vậy, Kiều Lạc nhấc tay lên đẩy nhẹ gọng kính, đáp : ” Tôi là anh trai của cô ấy.”



” Sao sao sao ?” Âu Dương chớp mắt lia lại, chỉ tay vào biển tiên đeo trên ngực trái của Kiều Lạc : ” Không phải anh họ Kiều sao ?”



Diệp Khinh Chu biết sự tình đã phát triển tới mức không thể vãn hồi lại được, tinh thần suy sụp, nhân sinh mười việc thì có tới tám chín việc không như ý, trời không thể không có phong vân, người cũng tránh không nổi họa phúc.



” Anh ấy đúng là anh trai của mình.”



Một kẻ họ Diệp, một kẻ họ Kiều, nhưng đúng là anh em, thật đúng là mừng phát khóc.



Nguyên nhân rất đơn giản, sau khi Diệp Khinh Chu được mười tuổi đã theo mẹ tới nhà họ Kiều, lúc đó đột nhiên nàng lại có thêm một người anh trai lớn hơn mình hai tuổi, bắt đầu từ giờ phút đó, vở kịch cô bé lọ lem thời hiện đại bắt đầu trình diễn, có mẹ ruột ân cần, có bố dượng thiện lương, có điều lại thừa ra một vị anh kế…



” Oa… Cậu có anh trai sao !” Âu Dương vô cùng kích động khẽ cảm khái : ” Lúc mình còn nhỏ cũng thực hy vọng có được một người anh trai, mỗi lúc mình đánh nhau sẽ giúp mình ra mặt. Giúp mình đánh sạch đám tiểu hài tử xung quanh, làm lão nương ta trở thành một vị bá vương .. ha ha ha..”



” …” Diệp Khinh Chu khẽ đặt tay lên trái, cái này chỉ là ảo tưởng của thời thiếu nữ đầy hoa mộng, không, phải nói là không tưởng. Nàng thực muốn hô to lên, có điều nàng không thể, bởi vì nàng chỉ là một kẻ nhút nhát yếu đuối.



Nhớ lại lúc nàng chuẩn bị vào nhà họ Kiều, nàng cũng nghĩ như vậy, trước đó mẹ nàng đã nói với nàng, nhà chú Kiều kia có một người anh trai nghe nói rất hiểu ý, thành tích học tập rất tốt, có một người anh trai như vậy, Diệp Khinh Chu thầm nghĩ, mình có thể mang ra khoe với người khác.



Cha mẹ li dị lúc cô bé còn rất nhỏ, Diệp Khinh Chu theo mẹ, mặc dù không phải chịu khổ, nhưng vẫn hay bị người khác xem thường, có lẽ tính tình nhát gan sợ phiền phức này là do môi trường hồi nhỏ dưỡng thành, bây giờ cô bé có cha mới, lại có thêm một người anh trai…



Diệp Khinh Chu thầm vui vẻ, từ nay về sau rốt cuộc bạn học không thể bắt cô bé làm cái gì nữa, cô bé cũng không còn là một kẻ yếu ớt không thể phản kháng, rốt cuộc có người thành chỗ dựa cho cô bé, vì vậy Diệp Khinh Chu vô cùng tự giác nói với mẹ, cô bé muốn chuyển tới trường học cùng anh trai, mọi việc mới tốt đẹp làm sao.



Cái suy nghĩ không tưởng này luôn ngự trị trong đầu cô bé cho tới giây phút cô bé bước chân vào nhà họ Kiều, chú Kiều cười tủm tỉm chỉ vào một cậu bé cao gầy, khuôn mặt thanh tú đứng cạnh đó nói : ” Đây là con trai chú, Kiều Lạc.” Cậu bé đeo một đôi kính gọng đen, khóe miệng hơi nhếch lên, nhìn qua rất nhã nhẵn lại đầy hòa khí.



Diệp Khinh Chu thoáng sững sờ, vội vàng cúi đầu chào : ” Chào Kiều ca ca, em, em là Diệp Khinh Chu, Diệp Khinh Chu nghĩa là …”



” Đúng là một cái tên rất văn nhã.” Kiều Lạc mỉm cười nói đầy vẻ khích lệ.

Lúc đó Diệp Khinh Chu cảm động tới mức suýt rớt nước mắt, nhìn xem, nhìn xem, một người cha vô cùng hòa ái, một người anh trai vô cùng ôn nhu…


Kiều Lạc lập tức làm sự cảm động của Diệp Khinh Chu tăng thêm một nấc, cậu tiến lên một bước, khẽ kéo tay cô bé, nói với mẹ kế : ” Dì Diệp, để cháu dẫn em lên xem phòng của em nhé ?”



” Phòng riêng của em sao ?” Diệp Khinh Chu gần như thụ sủng nhược kinh, mũi hơi cay cay, cảm giác như lệ nóng sắp tuôn trào, trời ơi một người anh trai biết chăm lo cho em gái tới nhường nào a, không…cô bé ngước mắt lên nhìn Kiều Lạc lúc này cao hơn cô bé hẳn nửa cái đầu, phải nói là thiên thần mới đúng.



” Đi thôi!” Kiều Lạc mỉm cười, kéo nhẹ một cái, Diệp Khinh Chu với đôi mắt lấp lánh trăng sao đã bị cậu dẫn lên lầu. Chú Kiều là viện trưởng của một bệnh viện tư nhân rất có tiếng, có điều với sự xa hoa này, Diệp Khinh Chu cũng không lạ lắm, cha cô bé mấy năm nay buôn bán cũng rất thành công, có điều sau khi ông ấy thành một người thành đạt, đã rời bỏ mẹ con cô bé.



Kiều Lạc mở cửa một căn phòng, Diệp Khinh Chu còn đang hưng phấn nhìn quanh quất thăm dò, đã bị người ta đẩy mạnh phía sau lưng, chân cô bé hơi lảo đảo một chút, suýt ngã sấp xuống, tay đã bị một người kéo lại, đập mạnh vào mặt tường, cô bé còn chưa lên tiếng, khuỷu tay của Kiều Lạc đã chẹn ngang họng của cô bé, cậu cao hơn Diệp Khinh Chu phân nửa đầu, cậu chỉ hơi nhích tay một cái, cằm Diệp Khinh Chu đã bị kẹp chặt, không mở nổi miệng, trong mắt cô bé tràn đầy kinh hoàng và sợ hãi.



Kiều Lạc hơi nhếch mép lên, lúc này khóe miệng nhếch càng cao hơn, trong căn phòng còn chưa bật đèn, rèm cửa vẫn kéo kín, cậu cười với vẻ tà ác :


” Con nhóc kia, mày cho rằng tao sẽ trở thành anh trai tốt của mày sao ?”

Diệp Khinh Chu không thốt nên lời, nhưng hai mắt đang mở to kia đã trực tiếp để lộ ra suy nghĩ thầm trong lòng cô bé : đúng vậy, một người anh trai ôn nhu.


Phảng phất như cậu có khả năng đọc được suy nghĩ trong lòng của người khác, cười nhạo một tiếng : ” Sao ? Ôn nhu sao ? Ôn nhu với ai ? Đối với một con nhóc không biết từ đâu xuất hiện hay sao ?”



Diệp Khinh Chu cố gắng lắc đầu : Anh ơi, sao anh lại như vậy, thả em ra

Quả n
hiên Kiều Lạc hiểu rất rõ suy nghĩ trong lòng cô bé, cậu rút tay lại, nhưng tay kia đã nắm lấy cằm cô bé, dí sát miệng vào tai cô bé, thanh âm khàn khàn giống hệt như truyền ra từ địa ngục, không, đúng là địa ngục. Lúc đó Diệp Khinh Chu đã nghĩ vậy. Câu nói : ” Nếu mày muốn cho mẹ mày và mày được trải qua những tháng ngày thoải mái, thì tốt nhất hãy cố gắng mà thích ứng với người anh trai ôn nhu rất tốt là tao đây nghe chưa…”


Sau đó cậu buông tay, hơi ngẩng đầu lên, liếc nhìn Diệp Khinh Chu lúc này hai mắt đã rưng rưng, cười nói : ” Xem phòng xong rồi, chúng ta nên đi xuống thôi, nên để tâm một chút.” Cậu kéo cửa phòng ra, làm một động tác xin mời, Diệp Khinh Chu nuốt nước bọt, run rẩy bước về phía trước, tưởng vừa ở Thiên Đường sao lại rơi vào Địa ngục chứ…


Dưới lầu truyền lên âm thanh của chú Kiều : ” Tiểu Chu à, có thích căn phòng đấy không ?”


” Dạ, thích, thích ạ…” Diệp Khinh Chu sững sờ trả lời, kỳ thật cô bé đã kịp nhìn thấy cái gì đâu, quay đầu cẩn thận liếc Kiều Lạc đang đứng ở phía sau một cái, đôi tròng mắt dưới kính mắt của cậu lóe ra một tia sáng lạnh, ngoài miệng vẫn lộ ra một nụ cười ôn nhu, tựa như rất hài lòng với câu trả lời của Diệp Khinh Chu.


Lúc này cô bé mới hiểu được, điều kinh khủng nhất không phải hành động vừa rồi của cậu ta, mà chính là việc cậu ta đã nhìn thấu cái lá gan nhỏ bé yếu ớt không dám phản kháng lại của cô bé.


(Minnamin : Cái này em không chắc là do anh kế đâu. Tại vì mình với anh trai cũng toàn như thế, chửi nhau ỏm tỏi )
minnamin vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 02-05-2011, 05:29 PM   #3
Default

thanks ..................hay wa nho post them nha ban
betrampy236a vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 02-05-2011, 07:20 PM   #4
Default Chương 3

Chương 3

Edit : ss Koko

Nguồn: http://kokonaoki.wordpress.com


Sau khi nằm rên hừ hừ qua được ngày đầu tiên không có thuốc tê trên giường bệnh, Diệp Khinh Chu tỉnh táo lại sau cuộc gặp gỡ đầy thương vong với bác sĩ phẫu thuật Kiều Lạc : ” A ! Mình nằm viện mà chưa xin phép nữ vương nghỉ. A ! Tất cả tiền thường của mình. Tiền thưởng của mình huhu.”


” Khụ.” Âu Dương khẽ ho nhẹ một tiếng : ” Mình đã sớm xin nghỉ hộ cậu rồi.” Nàng vừa nói vừa lúc lắc bình thủy trong tay mình : ” Nếu không làm sao mình có thể tới đưa nước cơm cho cậu chứ, nào, mẹ mình đã chắt sẵn nước cơm cho cậu rồi đây…” Diệp Khinh Chu mới bước sang ngày thứ hai sau giải phẫu, hơn nữa lại động thủ thuật ở ruột, nên chỉ có thể ăn mấy loại thức ăn lỏng thế này.


Diệp Khinh Chu và Âu Dương làm cùng một công ty quảng cáo, đều là nhân viên thiết kế, Âu Dương phụ trách thiết kế, còn Diệp Khinh Chu thì phụ trách … thiết kế, gõ văn bản, sắp xếp tài liệu, mua đồ, pha trà bưng nước…


” Nữ vương” là giám đốc phòng thiết kế, là một nữ cường nhân tinh anh vô địch, tiền lương mỗi tháng của Diệp Khinh Chu dành phần lớn cho việc nịnh nọt bà ta.


” Nữ vương điện hạ nói, cậu làm việc chăm chỉ, sinh bệnh chắc do bình thường làm việc quá vất vả, nên đặc biệt cho phép cậu an tâm dưỡng bệnh mà vẫn có lương.”


Âu Dương vừa pha đường vào nước cơm vừa nói : ” Bà ấy biết cậu không có thân nhân ở đây, nên cho phép mình giữa trưa có thể nghỉ sớm một chút, tới muộn một chút đến đưa cơm cho cậu, cho phép mình tự sắp xếp công việc cho thuận lợi.”


Sau khi lên đại học Âu Dương mới bắt đầu quen biết con chuột nhắt* Diệp Khinh Chu này, sau khi tốt nghiệp hai người lại cùng vào làm chung trong một công ty, tính tới bây giờ cũng phải năm sáu năm, tính cách có thể coi bù trừ cho nhau được.


” Oa…” Diệp Khinh Chu vừa nhận lấy bát nước cơm vừa nói đầy cảm động : ” Nữ Vương đối với mình thật tốt, bà ấy đúng là người tốt, mình rất cảm động nha…”


” Xì..” Âu Dương bĩu môi đầy khinh thường : ” Theo mình thì chẳng qua bà ta sợ cắt bớt lương tháng này của cậu, cậu sẽ không có tiền hiếu kính mà thôi!” Cắt bớt tiền lương của nàng, nữ vương cũng chẳng thêm được đồng nào, đương nhiên bà ta không cần tiết kiệm tiền cho công ty, làm vậy không những bà ta vẫn có thể thu được hiếu kính mà lại làm cho đồ ngốc Diệp Khinh Chu kia cảm động tới rơi nước mắt, tội gì mà không làm chứ.


Có điều Diệp Khinh Chu hoàn toàn không hiểu được bản chất :


” Xem ra bình thường không uổng công mình đi biếu xén, nếu đổi là người khác, chỉ sợ nhân cơ hội này khai trừ mình luôn thì làm được gì, cậu phải biết, gần đây khủng hoảng tài chính, giảm biên chế là một vấn đề rất nghiêm trọng đó.”


” …” Âu Dương rất muốn nói, Diệp Khinh Chu, cậu đúng là cái đầu heo. Cậu là nhân viên hợp đồng mà. Cậu lao động theo hợp đồng mà ! Có điều nói ra thì cũng chẳng có tác dụng gì, tốt nhất nàng làm như từ trước đến giờ, không thèm nói gì nữa : ” Nhanh uống nước cơm đi, nguội mất bây giờ.”


“Ừm!” Diệp Khinh Chu gật đầu : ” Oa, nước cơm ngọt quá, đã lâu không được uống rồi, mình thiệt hạnh phúc nha.”


Âu Dương nghiêng đầu liếc nhìn vẻ mặt thỏa mãn của Khinh Chu, chép chép miệng, chỉ cần được uống nước cơm mà đã thấy hạnh phúc rồi, sao lại có người dễ thỏa mãn đến như thế chứ.


Hai cô gái đang ngồi tán gấu, đột nhiên có tiếng đập cửa, vội chạy ra mở cửa cho y tá : ” Thầy thuốc thăm bệnh.”


Diệp Khinh Chu đang ngậm nước cơm trong mồm lập tức phun ra ngay tắp lự, Kiều Lạc mỉm cười dịu dàng đứng trước mặt nàng, nói với vẻ rất nhẹ nhàng : ” Hôm nay cảm thấy thế nào rồi ?”


” Tốt, tốt vô cùng…” Diệp Khinh Chu cúi đầu xuống, ngay cả dũng khí nhìn mặt anh cũng không có, gật đầu như gà mổ thóc : ” Đầu không còn choáng váng, thân thể khỏe mạnh rồi, eo lưng cũng không còn mỏi, chân không còn đau, khẩu vị tốt, tinh thần tốt…” Nàng lập tức liệt kê từng thứ một, chỉ muốn chứng minh rằng mình rất khỏe, tới mức không cần bác sĩ tới thăm bệnh.


Y tá phì cười một tiếng, liền nhắc nhở : ” Cô mổ ruột thừa, ý bác sĩ là muốn hỏi sau khi giải phẫu tình hình tiểu tiện của cô như thế nào rồi ?”


Diệp Khinh Chu không chút nghĩ ngợi nói ngay : ” Rất tốt, giống như cái vòi nước, chảy ra đóng vào rất tự nhiên …”


” Khụ ” Tựa hồ như Kiều Lạc muốn cười, nhưng cố nhịn được, anh nhìn thẳng vào hai mắt Diệp Khinh Chu, nàng lập tức cúi đầu, khóe miệng anh lập tức nhếch lên : ” Nếu khỏe mạnh như vậy, tôi cũng thấy an tâm.” Sau đó quay lại nói với y tá :


” Đi thôi”


Anh vừa khuất bóng, Âu Dương đã kêu lên : ” Cậu bị chập mạch à, cái gì mà giống vòi nước chứ hả ?”


” Không phải sao …” Diệp Khinh Chu liếc một cái chắc chắn rằng Kiều Lạc đã đi hẳn, mới lộ ra vẻ tiểu nhân đắc chí : ” Phải nói như vậy thì anh ta mới không thèm để ý tới ta.”


” Có thầy thuốc tới thăm bệnh mà cậu còn không thích sao ?” Âu Dương nhìn nàng như nhìn quái vậy, sau đó duỗi tay túm lấy hai vai nàng lắc mạnh : ” Trời đất ! Chắc chắn cậu bị ma làm rồi ! Cậu có phải cái tên nhát gan sợ chết Diệp Khinh Chu kia không ?”


Diệp Khinh Chu bị nàng lắc qua lắc lại phát buồn nôn, vội vàng nói : ” Bởi vì mình sợ gặp anh ta.”


” Sao vậy ?” Âu Dương hỏi với vẻ buồn bực : ” Anh ấy không phải là anh trai của cậu sao ?”


Diệp Khinh Chu gật đầu, sau lại lắc đầu, dù sao Âu Dương cũng là bạn bè bao nhiêu năm như vậy của mình, mình cứ nói dối cậu ấy như vậy cũng không nên, liền nói qua loa về tình hình thực tế nhà mình, về Kiều Lạc chỉ giới thiệu hàm hồ một câu : ” Mình với anh ta là anh em kế”


Vì vậy Âu Dương nhanh chóng xâu chuỗi những tin tức vụn vặt này thành một cái chuyện xưa kinh điển, sau khi kết hôn con gái ở cùng một chỗ đúng là không tốt lắm, rất nhiều chuyện tranh chấp, ví như tranh thủ tình cảm, tranh giành gia sản. Những vấn đề này cũng khá phổ biến, nhưng mà ….


Nàng quay người liếc Diệp Khinh Chu, với cái loại chuột nhắt nhát gan như nàng ta, cho nàng ta một bạt tai, sau đó lại cho một miếng mứt táo, nàng ta lập tức quay ra cảm ơn ngay. Tranh tình cảm sao ? Nàng ta mà có cái gan này sao ? Tranh gia sản sao ? Nàng ta lại còn cần tới cái đó sao ?


Nhìn lại anh kế của nàng ta, tựa hồ như một người tri tình đạt lý, lẽ nào quan hệ giữa hai người bọn họ cương tới mức ngay cả mặt cũng không muốn nhìn thấy sao ? Mặc dù nàng cũng thấy rất tò mò, nhưng cũng hiểu, mỗi nhà đều có những nỗi khổ riêng, nên cũng không nói thêm gì nữa.


Buổi chiều, Âu Dương đi làm, Diệp Khinh Chu ở một mình trong phòng bệnh buồn muốn chết, ai bảo nàng cứ khăng khăng đòi ở một mình một phòng bệnh, bây giờ ngay cả người nói chuyện cũng không có.


Rảnh rỗi một mình bắt đầu suy nghĩ lung tung, nàng thầm tính lại thời gian, mình bị Kiều ác ma kia áp bức bảy năm, sau đó nhanh chân bỏ trốn, tính tới bây giờ đã lại được bảy năm nữa, đúng là thời gian như thoi đưa.


Có điều, tại sao giờ lại vô tình gặp lại chứ ?


Không phải anh ta công tác ở chỗ bệnh viện của cha Kiều hay sao chứ ?


Sau khi học năm thứ hai phổ thông, nàng thừa dịp Kiều Lạc học đại học không ở nhà, lập tức bỏ trốn khỏi nhà, tới thành phố S, tốt nghiệp đại học cũng không về, chỉ nói rằng hiện giờ mình sống rất tốt, lại nói công việc bận rộn không xin nghỉ được, tóm lại là đủ lý do. Cũng vì có chút nguyên nhân đặc thù, mẹ nàng cũng không bắt nàng phải về, nhưng cũng thường tới thăm nàng, hình như đầu năm nay có một lần nhắc qua, là Kiều Lạc đã về thực tập trong bệnh viện của cha Kiều. Thế nào mà chỉ một thời gian ngắn, anh ta đã tới thành phố S rồi ?


Nói tới cha Kiều, Diệp Khinh Chu chợt thấy trong lòng ấm áp hẳn, trước khi bước chân vào nhà họ Kiều, Diệp Khinh Chu đã tự nói, nàng chỉ là một đứa con chồng trước nho nhỏ, không nên quá hy vọng, có điều những thứ nhận được đã vượt xa những gì nàng mong đợi, ông ấy quả là một người cha tốt, nàng từng thật lòng vui vẻ vì mẹ mình có thể gặp được một người tốt như thế, ông ấy luôn đối xử với nàng rất tốt, y như con gái ruột của mình, yêu thương hay dạy dỗ chưa bao giờ qua loa đại khái, hết thảy đều không như nàng dự tính, kể cả cái vị anh kế là Kiều Lạc cũng vậy ….


Khụ..


Nàng cảm thấy miệng vết thương bắt đầu đau, vội vàng nằm thẳng người ra, chỉ cần nghĩ tới anh ta, ngay cả ruột cũng thấy đau.


Lại nói năm đó Diệp Khinh Chu có mắt như mù, lại chủ động chuyển tới trường của Kiều Lạc, sau đó nàng đột nhiên giác ngộ, người có thể nghèo, có thể khổ, có thể xấu, có thể bị tàn phế, nhưng không thể hồ đồ. Nàng nhất thời bị ma quỷ mê hoặc, còn vọng tưởng rằng mình có thể thay đổi được số phận của mình.


Cái trường học cũ của nàng, tốt xấu gì cũng chỉ bị bạn cùng lớp sai bảo, bắt quét dọn vệ sinh hộ, mua hộ đồ uống, ngẫu nhiên có thể ghi hộ bài một chút, tính ra vẫn có thể qua ngày được.


Cho tới khi tới trường mới, chẳng những nàng phải phục vụ cả lớp, lại còn phải phục vụ cả Kiều ác ma kia, phải biết là cả ngày ở trường nàng đều phải đối mặt với anh ta, đúng là đau khổ cả ngày lẫn đêm.


” Anh ơi, điểm tâm của anh đây, bánh rán không dính nhiều dầu, không có hành và rau thơm, em có nói với ông chủ cho thêm một chút đấy…” Diệp Khinh Chu khúm núm dùng hai tay đưa điểm tâm lên, rõ ràng nàng học lớp 4, không cần đi học sớm như vậy, có điều nàng lại “chủ động” yêu cầu, buổi sáng cùng đi học sớm như các anh chị lớp năm lớp 6, cùng ăn sáng ở bên ngoài. Kỳ thật nàng rất thích ăn cháo trứng thịt do mẹ nấu cơ.


Kiều Lạc tiếp nhận đầy thỏa mãn, sau đó xoa xoa đầu Diệp Khinh Chu : ” Thật biết nghe lời”


” Anh ơi, cơm trưa của anh, em đã nhặt toàn bộ cà rốt ra giúp anh rồi !” Tới trưa, Diệp Khinh Chu lại tiếp tục bận rộn, thật ra nhà nàng cách trường rất gần, nàng có thể về nhà ăn trưa, buổi trưa nàng có phải học đâu.


” Ngoan lắm” Kiều Lạc cười nhạt một cái.


” Anh ơi, để em đơm cơm cho anh ” Đến bữa tối, Diệp Khinh Chu vẫn tiếp tục nhỏ lệ trong lòng, bề ngoài cười nụ tiếp tục công việc của mình.


Nếu bình thường ở nhà, Kiều Lạc thường nói thêm mấy chữ : ” Em gái, em thật ngoan ngoãn”


Sau đó mẹ nàng và cha Kiều sẽ cùng cảm động rưng rưng : ” Hai anh em nó tình cảm thật.”


” … ” Diệp Khinh Chu muốn khóc, càng về lâu về dài, suy nghĩ càng khó thay đổi, nàng càng không có cách nào mở miệng.


—–


* Nguyên văn : quả hồng mềm
minnamin vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 02-05-2011, 08:08 PM   #5
Default

Thnx nàng nha~
Truyện hay lắm a

Khiết Ân Mộc Chân Mã Y Lạc
Cielle vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
5 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Cielle vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 02-05-2011, 10:50 PM   #6
Default

truyện ok đó, viết tiếp đi bạn ^^
luckyali vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 03-05-2011, 08:25 AM   #7
Default

tiếp đi bạn ơi
tieuuctinh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 03-05-2011, 01:22 PM   #8
Default

Chương 4

nguồn : http://kokonaoki.wordpress.com

Editor : ss koko

Đúng giờ, tối Âu Dương lại tới đưa cơm. Diệp Khinh Chu số vất vả, ngày đi làm bình thường nếu nói tranh thủ lúc rảnh rỗi, thì cũng là rảnh rỗi so với lúc bận rộn, chỉ sợ bị nữ vương bắt gặp lúc mình đang lười biếng.


Âu Dương đặc biệt không thể hiểu nổi suy nghĩ của nàng ta, người khác vụng trộm biếu xén nữ vương, chỉ bởi vì tự nhiên có thể xin nghỉ, hoặc được phân tới chỗ tốt nhàn nhã hơn, nàng ta thì tốt rồi, đầu tắt mặt tối mà vẫn đúng ngày đúng giờ hiếu kính, xem chừng nữ vương lệ nóng doanh tròng cảm động, tự khoa mình là có mắt nhìn người, có thể thu nhận được một nhân viên tốt như vậy ! Nếu sa thải nàng, công ty biết tìm đâu ra một viên chức như vậy chứ.


Có thể dùng một câu để hình dung Diệp Khinh Chu : tiền lời chỉ tương đương bán mớ rau, nhưng sẵn sàng hiến ra cả bầu máu nóng.


Giải phẫu lần này, nằm viện, Diệp Khinh Chu dành cả ngày trên giường, quả rất khó chịu, vừa thấy Âu Dương tới, lập tức giữ chặt lấy nàng ta, vội vội vàng vàng hỏi chuyện công ty :


” Mình nghỉ, ai mua ăn sáng cho Tiểu Hà vậy ?” Người khác đều đúng giờ mới tới công ty, riêng nàng tới còn sớm hơn cả bác bảo vệ, theo nàng nói thì hoa viên trước công ty không khí trong lành, sáng sớm tới đó rèn luyện sức khỏe có thể kéo dài tuổi thọ.


” Mình nghỉ, ai pha bột ngũ cốc cho Lệ Na vậy ?” Nói tới đây, Diệp Khinh Chu có thể tự hào một chút, nhưng bình thường nàng chỉ tự khoe thầm, cho dù là pha trà hay café, nàng đều tinh thông, theo như nàng nói, con gái kết hôn, cũng giống như đầu thai lần thứ hai, phải hiền lương một chút mới tìm được người chồng tốt.


” Mình nghỉ, ai làm hộ cho Dương Dương vậy ? Gầy đây cô ấy đang bận yêu đương cuồng nhiệt á.” Ở công ty chẳng những Diệp Khinh Chu phải làm mấy việc, mà thỉnh thoảng lại làm thêm hộ cả người khác, đối với việc này Âu Dương cũng mắng nàng không ít lần, có điều nàng lại nói, dù sao nàng cũng chỉ một thân một mình, rảnh rỗi mà.


Âu Dương vừa lấy ra mấy quả chanh vắt nước giúp nàng, vừa nói : ” Cậu nghỉ, đương nhiên mình đoán là tiểu Hà phải tự mua ăn sáng. Lệ Na tự xuống lầu mua A Hoa, Dương Dương bỏ thói quen nấu cháo điện thoại với bạn trai. Cho nên, cậu cũng đừng lo lắng mấy cái việc linh tinh này làm gì.”


” A, vậy thì tốt rồi.” Bất giác không cần lo lắng tới những việc vặt vãnh này nữa, Diệp Khinh Chu cảm thấy cực kỳ an tâm.
Đợi Diệp Khinh Chu uống xong cốc nước chanh, Âu Dương lại lôi nước cơm đã lạnh ngắt ra, nàng rót nước cơm vào trong chén nói : ” Để mình đi hâm lại giúp cậu.”


Tuy bây giờ đang là mùa hè, nhưng điều hòa trong bệnh viện mở cũng rất lạnh, nhất là Diệp Khinh Chu mới phẫu thuật xong, miệng vết thương tuy không lớn, nhưng vẫn sợ nhiễm trùng, vì thế điều hòa trong phòng nàng ta mở lạnh ngắt như đầu xuân, Diệp Khinh Chu khoác thêm một cái áo khoác ra ngoài đồng phục của viện, mà vẫn còn cảm thấy mát.


Âu Dương đặt chén nước cơm vào trong lò vi sóng một lát cho ấm lên, đang lúc bưng chén về, lại gặp phải Kiều Lạc đang dẫn theo một y tá đi về phía này, anh nhận ra Âu Dương, liền mỉm cười chào một tiếng.


Âu Dương chỉ biết là quan hệ giữa Diệp Khinh Chu và anh không tốt lắm, nhưng căn cứ vào thực tế nàng đã gặp qua Kiều Lạc mấy lần, cảm thấy người này cũng dễ nói chuyện, liền dừng bước, cũng hỏi thăm một câu : ” Bác sĩ Kiều đang đi thăm bệnh ạ ?” Nàng nghĩ rằng quan hệ giữa anh và em quá cương cũng không tốt lắm, mình lại càng không nên tưới dầu vào lửa, vì thế ngữ khí cũng thân thiết hơn một chút.


Thấy nàng hòa nhã như vậy, Kiều Lạc đoán ngay là con nhóc Diệp Khinh Chu kia sợ không dám nói gì, căn cứ vào cái liếc mắt đầu tiên khi anh nhìn thấy Âu Dương, anh biết nàng ta là người thẳng tính, nếu Diệp Khinh Chu đã nói gì đó, chắc chắn nàng ta sẽ không hòa nhã với mình như vậy. ” Đúng vậy ” Vì vậy anh cũng mỉm cười trả lời : ” Cảm ơn cô đã tới chiếu cố Tiểu Chu.”


Âu Dương là một cái đài, anh vừa mới mở miệng nói một câu như vậy, nàng ta đã phát không ngừng : ” Thì biết làm thế nào, sau khi cha cậu ấy gặp chuyện không may năm kia tới giờ, cậu ấy chẳng còn thân nhân nào ở đây, nói thế nào em cũng là bạn học kiêm đồng nghiệp của cậu ấy mà.”


Kiều Lạc hơi nhíu lông mày, cha con bé gặp phải chuyện gì ? Khó trách năm kia có một lần dì Diệp vội vội vàng vàng rời khỏi nhà, từ đó về sau số lần đi thăm Diệp Khinh Chu nhiều lên rất nhiều. Lúc trước khi anh mới ra ngoài học đại học, có nghe nói Diệp Khinh Chu rời nhà đi tìm người cha đã vứt vợ bỏ rơi con của nàng, có điều thế nào đi chăng nữa cũng là chuyện riêng của nàng, đối với chuyện này anh và cha anh đều là người ngoài, cũng không tiện nói gì. Mà dì Diệp cũng không ngăn cản, dù sao con gái đã lớn, lại đi tìm cha ruột của nàng, đồng thời cũng là chồng trước của mình, cô ấy cũng không tiện hỏi, chỉ thỉnh thoảng gọi điện thoại, thấy vẫn bình an là được rồi.


Không hiểu vì sao hai năm vừa qua, số lần đi ra ngoài của dì Diệp càng nhiều hơn, dì ấy là phóng viên tòa soạn, hay đi công tác là chuyện bình thường, có lần bận quá không thể phân thân, phải nhờ Kiều Lạc mua giúp vé xe lửa cho dì ấy, nhất thời lỡ miệng, nói là đi thăm Diệp Khinh Chu, anh mới biết, hóa ra nha đầu kia ở thành phố S. Nhân lúc đó bệnh viện của nhà họ Kiều và bệnh viện lớn nhất của thành phố S tiến hành trao đổi y học, Kiều Lạc liền chủ động ra tay, xin tới thành phố S để học tập thêm.


” Vậy thì phiền cô quá” Kiều Lạc cười nói, sau đó tùy tiện nói tiếp, tựa như vô tình nhắc tới chuyện nhà : ” Em gái tôi gần đây nhát gan lắm, tuy trên danh nghĩa tôi là anh trai của cô ấy, nhưng dù sao cũng không phải ruột thịt, vẫn xa lạ một chút.”


Âu Dương lập tức gật đầu tỏ vẻ hiểu biết, lại thấy Kiều Lạc đối xử với Diệp Khinh Chu rất rõ ràng, liền nói một cách thẳng thắn : ” Thật ra cậu ấy chưa bao giờ nhắc tới anh với em, ha ha, tự nhiên từ trên trời rơi xuống một người anh trai.”


Kiều Lạc hơi khép hờ đôi mắt, sau đó mỉm cười : ” Gần đây cô ấy sợ người lạ, hơn nữa cô ấy rời nhà cũng mấy năm trời, chỉ sợ càng ngày càng lạnh nhạt với tôi.” Càng nói, giọng anh càng khẽ, có phần ai oán.


Âu Dương lập tức nói tiếp ngay : ” Sao thế được ? Cô ấy là loại người sợ chết chết đi được, cho tới bây giờ thường tự bảo hộ mình tới mức cảm mạo cũng không mó được nửa ngón tay, không ngờ bây giờ lại bị viêm ruột thừa, lại còn bị mổ, đúng là kỳ tích.” Nàng ta nói năng rất thẳng thắn, chẳng thèm quan tâm rằng mấy câu này thốt ra có vẻ giống như hả hê khi người ta gặp nạn : ” Không ngờ lại gặp đúng anh ở bệnh viện này, chứng tỏ là hai anh em anh có duyên phận với nhau đấy.”


Kiều Lạc cười một cách buồn bã : ” Có điều viêm ruột thừa chỉ cần nằm viện một tuần là đủ, tới lúc đó…”


Âu Dương có cảm giác trên vai mình đè nặng trách nhiệm giúp cho mối quan hệ lạnh nhạt giữa hai anh em trở nên tốt hơn, một nhà đoàn viên, liền vỗ ngực nói một cách khảng khải : ” Đây là thế kỷ 21, cũng không phải thời cổ đại, còn sợ không tìm được người hay sao ? Em và cậu ấy đều là thiết kế của công ty quảng cáo AM trực thuộc công ty KM….” Tuy nói là công ty quảng cáo, nhưng thật ra ban đầu cũng chỉ là một phòng quảng cáo của công ty KM, về sau phát hiện thấy làm quảng cáo cho các sản phẩm có hiệu quả rất tốt, vì vậy mới tách ra thành một công ty con, không chỉ phụ trách quảng cáo sản phẩm của công ty mẹ, mà cũng có thể tiếp nhận đơn đặt hàng bên ngoài. Công ty KM là một công ty điện tử nổi danh của thành phố S, đương nhiên Kiều Lạc phải biết tới.


Kiều Lạc nhìn chén nước cơm trong tay nàng, nói : ” Tiểu Chu ở đây một mình đúng là không biết phải làm thế nào, cũng may có thể gặp được một người bạn tốt như cô vậy.”


” Thực ra cũng không biết sao nữa …” Âu Dương nói : ” Mặc dù cha cô ấy có để lại cho cô ấy một căn biệt thự ở dưới chân núi Tử Dương, có điều nơi đó cách trung tâm thành phố quá xa, nên cô ấy tự mua một căn phòng nhỏ ở một mình tại chung cư Kim Uyển ở phụ cận công ty, dù sao cô ấy cũng cũng ở một mình, những lúc ốm đau thế này, không có ai chăm lo.”


Kiều Lạc âm thầm ghi nhớ những thông tin này, sau đó cười nói : ” Chỉ sợ chén nước cơm của cô lại nguội ngắt mất rồi.”


” Ôi !” Lúc này Âu Dương mới phát hiện ra, liền cười trừ : ” Bác sĩ Kiều cứ đi làm việc của mình đi ạ, em đi hâm lại lần nữa.” Nói xong lại chạy về phía phòng trà.


Tới cửa phòng bệnh, Kiều Lạc nói với y tá sau lưng mình : ” Cô đi thăm bệnh mấy phòng khác đi, tôi vào đây một mình.” Y tá cũng biết trong phòng này chính là em gái của bác sĩ Kiều, người ta là anh em với nhau, chắc chắn có chuyện riêng tư, nên rất hiểu biết tự đi.


Diệp Khinh Chu bị động thủ thuật ở ruột, ngày đầu tiên phải nhịn ăn, ngày thứ hai phải dùng đồ ăn lỏng, ngày hôm nay ba bữa đều là nước, chỉ cần vào WC một chuyến là đi sạch, đói tới mức mắt hoa mày choáng, Âu Dương đi hâm nước cơm cả nửa ngày còn chưa thấy mặt mũi đâu, Diệp Khinh Chu đoán giờ này là giờ ăn cao điểm, chắc rất nhiều người tới hâm cơm.


Vì vậy nàng liền ngồi xuống, kéo bàn ăn tới trước mặt mình, lau sạch sẽ, lại lau cái thìa tới ba bốn lượt, đang ngồi chờ Âu Dương quay lại, chỉ thấy cửa kêu kẹt một tiếng mở ra, nàng lập tức cười nói : ” Nước cơm yêu mến của ta ơi”


Có điều nước cơm không tới, Âu Dương cũng không tới, mà người tới là Kiều Lạc.


Cái thìa sắt trong tay Diệp Khinh Chu lập tức rơi xuống mặt đất, phát ra một tiếng lanh canh thanh thúy, Kiều Lạc thấy vẻ kinh hoảng của nàng thì lập tức lộ ra vẻ thỏa mãn, tựa hồ như vẻ bối rối của nàng đúng là điều mà anh mong thấy nhất, anh bước từng bước lại gần, đi tới cạnh giường nàng.


” Em gái yêu quý ơi, hôm nay chắc em cũng rất thoải mái ?”


” Tốt, tốt..” Diệp Khinh Chu gật đầu một cách cứng ngắc, bắt đầu lắp bắp : ” Không phải lúc trưa anh đã tới rồi sao ?”


Kiều Lạc cười rất thoải mãn : ” Ai bảo em ở phòng dịch vụ đặc biệt cơ, bọn anh phải chiếu cố thật đặc biệt.”


Vừa nghe thấy những lời này, Diệp Khinh Chu lập tức hối hận tới rầu gan thối ruột, sớm biết như vậy cho dù bị lây một đống tật bệnh của người khác nàng cũng tình nguyện tới phòng bệnh chung : ” Không cần chiếu cố nhiều, giải phẫu của em chỉ là tiểu phẩu mà .” Nàng lập tức giơ ngón út lên : ” Không phải miệng vết thương chỉ nhỏ xíu như vậy thôi sao ?”


” Ồ..” Kiều Lạc lập tức cao giọng : ” Em cũng biết là miệng vết thương chỉ nhỏ xíu như vậy thôi sao, có điều em muốn ở phòng dịch vụ VIP, chẳng lẽ không phải hy vọng có y tá chăm sóc đặc biệt sao ?”


Lúc nào Diệp Khinh Chu chẳng là một con chuột nhắt, người khác muốn nhào muốn nặn nàng thế nào cũng được, huống chi là Kiều Lạc. Nếu có Âu Dương ở đây, nàng có thể gắng gượng tranh cãi một chút, có điều như hiện giờ, chỉ có một mình nàng, lập tức lắp bắp : ” Em còn … không biết … .”


Nàng còn chừa dứt lời, Kiều Lạc đã thực tốt bụng nói thay : ” Không biết anh ở chỗ này ?”


” Không … không..” Diệp Khinh Chu vội vàng lắc đầu, có cho nàng thêm mười cái mật, nàng cũng không dám nói mấy chữ này.


Kiều Lạc đột nhiên hơi khom lưng cúi xuống, xương sống của Diệp Khinh Chu lập tức cứng đờ, sống lưng ớn lạnh, thậm chí không dám cử động, Kiều Lạc liền ghé sát mặt vào tai nàng, hơi thở nóng hổi phả nhẹ vào lỗ tai nàng, gương mặt Diệp Khinh Chu lập tức đỏ bừng, anh nói :


” Tiểu Chu, ta đã lại tóm được ngươi rồi…”




minnamin vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 03-05-2011, 04:29 PM   #9
Default

Chương 5

Nguồn : http://kokonaoki.wordpress.com

Editor : ss koko

Từ lúc Kiều Lạc nói câu : ” Tiểu Chu, ta đã lại tóm được ngươi rồi…”, Diệp Khinh Chu bắt đầu mất ngủ, lúc mơ mơ màng màng tỉnh lại thì trời mới tờ mờ sáng, nàng hơi dụi dụi mắt, thò tay với lên cái đồng hồ trên đầu giường xem thử, mới năm giờ mười lăm phút, cả một đêm ròng đều nằm mơ, mơ thấy Kiều ác ma lại gần nàng, sau đó chẹn vào cổ họng nàng nói : ” Tiểu Chu, ta lại tóm được ngươi rồi…”


Bị kinh hãi làm tỉnh dậy, lại tiếp tục ngủ, lại bị kinh hãi làm tỉnh dậy, lại tiếp tục ngủ nữa… cứ liên tục như thế.


Đều nói rằng sau khi giải phẫu xong lập tức có thể ngủ ngon với tâm tình sung sướng thả lỏng, vốn vế sau đã không thể thành hiện thực, mà ngày hôm nay vế trước cũng hoàn toàn tiêu tùng, Diệp Khinh Chu lại bắt đầu tưởng tượng rằng sau khi phẫu thuật mình không được bồi bổ mà phát sinh ra một đống bệnh tật, đến khi về già, bác sĩ sẽ chiếu X quang sau đó nói với nàng : ” Cũng bởi ngày xưa bà cắt ruột thừa, vốn sức miễn dịch đã bị suy giảm, sau đó lại không bồi bổ cho tốt… Cho nên bây giờ khắp trên người bà đều là bệnh tật, tốt nhất về nhà lo hậu sự đi thôi.”


Nghĩ tới đây, Diệp Khinh Chu vội vàng lắc lắc đầu, nhất định phải ngủ cho ngon trước, sau đó mới có thể ăn được, vì vậy tranh thủ thời gian tìm điện thoại gọi cho Âu Dương, yêu cầu nàng ta mang một chút thực phẩm có tác dụng ngủ ngon tới. Có điều điện thoại cũng nằm trên mặt ghế cách đây cả

trượng, Diệp Khinh Chu vốn tin vào nghiên cứu mới nhất gần đây của những nhà khoa học, rằng sóng điện từ do điện thoại di động phát ra ở một khoảng cách nhất định sẽ dẫn tới nguy cơ ung thư não, vì vậy trước khi ngủ nhất định phải tắt điện thoại, đặt cách mình một trương, như thế mới an toàn.


Nàng vốn định bấm chuông gọi y tá, có điều nghĩ rằng gọi y tá tới để lấy điện thoại cho mình thì cũng quá quắt quá, hơn nữa vạn nhất lại gọi tới Kiều Lạc thì biết làm sao ? Ngày hôm qua anh ta đã nói với mình, đêm nay anh ta trực, chính cái nguyên nhân đó mới làm nàng sợ tới mức cả đêm ngủ chẳng yên.


Diệp Khinh Chu nhớ y tá đã từng nói, người bệnh cần xuống giường hoạt động, để tăng khả năng di chuyển cho ruột, phòng ngừa dính ruột sau khi phẫu thuật, yêu vận động sẽ có thân thể khỏe mạnh, thân thể khỏe mạnh cả đời không phải lo nghĩ, vì thế nàng quyết định tự mình xuống giường, thuận tiện vận động luôn. Dù sao cũng là ngày thứ hai, Diệp Khinh Chu vừa xuống giường cũng không cảm thấy miệng vết thương có gì khác thường, nàng bước thêm hai bước, lập tức thầm vui mừng, xem ra không cần có y tá đỡ lấy, nàng cũng có thể tự mình xuống giường, quả nhiên là do bình thường nàng tự chăm sóc bản thân tốt, hôm nay mới có thể bình phục nhanh như vậy, thật là quá tốt. Vì vậy Diệp Khinh Chu càng thêm tin tưởng con đường luyện tập dưỡng sinh kia của mình.


Nàng cảm thấy hai chân nhẹ nhàng, liền bước vài bước, cầm lấy điện thoại di động, khởi động máy, sau đó chờ đợi.


Bình thường buổi sáng nàng thường rèn luyện thân thể, bây giờ bị gián đoạn mất hai ngày liền, cảm thấy xương cốt cứng hơn mọi khi vài phần, chỉ đơn giản một tay bám vào tường, từ từ nhích hai chân về phía trước, nàng cũng đã có cảm giác mình lại bắt đầu có triệu chứng ngay cảm nằm cũng muốn được ở hạng thương gia.


Rốt cuộc điện thoại cũng sử dụng được, Diệp Khinh Chu bấm điện thoại, nhưng lại nghe thông báo đầu bên kia đã tắt máy, lúc này nàng mới nhớ ra, mình có lăn lộn trên giường mãi đi chăng nữa thì bây giờ cùng lắm mới tới năm giờ rưỡi, đương nhiên Âu Dương sao có thể rời giường được. Nàng cười khẽ một tiếng, trong lòng lại thấy vui vẻ hơn một chút, ngày xưa lúc ngủ Âu Dương chẳng bao giờ tắt máy, thế mà bây giờ lại tắt, chứng tỏ rằng nàng ta cũng biết nghe lời mình, nghĩ tới đây, trong lòng nàng càng thầm đắc ý, Diệp Khinh Chu vẫn luôn như vậy, không có việc gì nàng cũng có thể thầm vui, mà một chuyện nhỏ xíu xiu cũng có thể làm nàng vui mừng trong một thời gian dài, từ lúc sáng sớm tới giờ, hình như sự vui mừng của nàng chưa từng đứt đoạn.


Người vui thân thể đều nhẹ nhàng bay bổng, Diệp Khinh Chu sểnh chân làm chân phải bước quá đà một chút, chân trái vội vàng chống lại nhưng không chống nổi, vung lên phía sau, biến thành một chữ mã tiêu hồn*, đau tới mức lệ đầm đìa.


Trong giây phút đó, Diệp Khinh Chu vẫn có thể nghĩ theo chiều hướng tích cực, cái tư thế này của môn yoga nàng học năm trước rốt cuộc cũng có thành tựu.


Bất quá, hiện tại, dường như cái chuông gọi y tá cách nàng cũng phải hơn một trượng.


Diệp Khinh Chu cứ ôm cái tâm trạng không thể quấy rầy tới sự nghỉ ngơi của những người bệnh khác, chỉ dám rên hừ hừ trong cuống họng, cho tới khi có một y tá trong lúc đi WC vô tình đi ngang qua nghe thấy những tiếng rên đứt quãng phát ra từ phía phòng bệnh chăm sóc đặc biệt, lúc này một người nào đó đã sắp hóa đá.


Miệng vết thương lại nứt ra rồi” Kiều Lạc bình thản nói, kéo quần áo của Diệp Khinh Chu xuống cho ngay ngắn, sau đó mới thản nhiên nhìn nàng với vẻ trào lộng nói : ” Châ, dây chằng của cô cũng thật dẻo dao nhỉ…” Đương nhiên không chút nghi ngờ rằng câu nói của anh muốn tỏ vẻ chế giễu dáng vẻ hình chữ mã sét đánh vô địch của Diệp Khinh Chu.


Biểu hiện trên mặt Diệp Khinh Chu có thể dùng bốn chữ để hình dung : khóc không ra lệ, ruột đáng thương, miệng vết thương đáng thương, nàng cũng thật đáng thương… : ” Có nặng lắm không ạ , có thể bị nhiễm trùng không ạ, có thể bị lây không ạ, em cần phải dùng loại thuốc gì ạ ?”


Âu Dương chưa tới bệnh viện, y tá bị sai đi lấy thuốc, vì vậy Kiều Lạc cũng không phải kiêng kỵ cái gì, lập tức nói : ” Cô cần phải đi mua thuốc bổ não đi”


Diệp Khinh Chu bĩu môi : ” Tại em không cẩn thận …”


” Không cẩn thận ?” Kiều Lạc hơi ngửng đầu lên, khóe miệng lại bắt đầu nhếch lên, mỗi khi anh lộ ra vẻ mặt như thế, Diệp Khinh Chu lập tức thấy ớn lạnh sau lưng, quả nhiên anh đã nói tiếp : ” Không cẩn thận đã có thể xuất ra cái tư thế tiêu hồn như thế, cô định làm cho mấy nữ diễn viên AV** chui vào đâu để trốn bây giờ ?”


Diệp Khinh Chu mặt đỏ bừng, lắp bắp nói : ” Anh, anh nói gì thế? ” Mặc dù ngữ điệu của nàng có kèm theo chút nổi giận trách mắng, nhưng thanh âm lại rất nhỏ, tới tai người khác lại có vẻ giống như đang hờn dỗi.


” Chẳng lẽ không phải sao ?” Kiều Lạc càng cười gian trá hơn, ánh mắt không chút kiêng nể lướt khắp toàn thân Diệp Khinh Chu, Diệp Khinh Chu vội vàng kéo chăn quấn kín mình, nàng đã sớm biết tên này là một sắc ma trăm phần trăm, một đại sắc ma.


Lúc này hộ sĩ đã cầm cồn sát trùng và băng gạc tiêu độc tới, mấy câu nói đầy màu sắc ám muội giữa hai người bọn họ mới chấm dứt, Kiều Lạc rất thuần thục cầm kẹp kẹp một miếng bông tiêu độc, tẩm qua cồn, sau đó quay lại nói với Diệp Khinh Chu : ” Nhấc áo lên.” Anh đang quay lưng về phía y tá, trên khuôn mặt lộ rõ một nụ cười gian manh.


Trước đó vừa có đoạn đối thoại mờ ám, bây giờ lại thấy anh mang vẻ mặt như thế, Diệp Khinh Chu cảm thấy vén áo lên là một chuyện rất xấu hổ, hai tai nàng nắm chặt chéo áo, trừng mắt nhìn anh : ” Em, em muốn y tá giúp em..”


Kiều Lạc cười, không nói gì thêm lui lại sau một bước, đưa cái kẹp cho nữ y tá trẻ tuổi, nữ y tá vừa tiến lên một bước, Diệp Khinh Chu đã nhìn thấy mấy chữ :” Y tá thực tập” phía trên ngực nàng ta, da đầu nàng nhột nhạt, trong lòng chết điếng nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ cười : ” Thôi hay để bác sĩ Kiều làm cũng được, dù sao anh ấy cũng là anh trai của tôi, tôi sợ không quen lắm …”


Kiều Lạc thấy thái độ chủ động dâng tới cửa của Diệp Khinh Chu thì lập tức cầm lại cái kẹp, tiến lên kéo chăn của nàng ta, thân thể đang nằm trên giường của Diệp Khinh Chu cứng đờ, trên mặt cũng mang bộ dáng trợn mắt nín thở, cảm giác lệ sắc tuôn trào tới nơi, sau khi Kiều Lạc kéo vạt áo của nàng lên, Diệp Khinh Chu hít một hơi dài, lập tức thót bụng lại.


Kiều Lạc khẽ cười một cái, cầm bông tẩm cồn sát trùng sát nhẹ lên vết thương của nàng, động tác đó không khác gì động tác quét nước tương lên trên thịt nướng, có điều thịt nước được quét nước tương thì hạnh phúc, còn miệng vết thương bị cồn chà vào thì thống khổ vô cùng, Diệp Khinh Chu đau tới mức mặt mũi nhăn nhó méo mó.


” Đau đau đau đau…” Nàng đau tới mức chỉ nói ra được mỗi một chữ.


Kiều Lạc hơi cúi mình xuống một chút, hơi hé miệng thổi lên miệng vết thương, một luồng không khí lạnh ngắt thoáng lướt qua miệng vết thương của Diệp Khinh Chu, mặt nàng lập tức đỏ ké lên, Kiều Lạc chăm chú lau cồn, ngón tay út giống như tìm một điểm tựa, nhẹ nhàng lướt qua lướt lại trên bụng Diệp Khinh Chu, hơi lạnh từ ngón tay làm nàng càng khẩn trương không thở nổi, miệng cũng tròn như hình chữ O.


Cho tới lúc nàng sắp chết ngạt vì không có dưỡng khí, thì Kiều Lạc rút tay lại, cầm một cái băng gạc đặt lên miệng vết thương của nàng, dán băng dính cố định, sau đó ngẩng đầu nhìn nàng : ” Nếu em lại để miệng vết thương nứt ra nữa thì sẽ nhiễm trùng thật đấy.”


Khuôn mặt Diệp Khinh Chu đỏ bừng lên, cũng không biết phải nói gì cho phải, chỉ gật đầu một cái, sau đó kéo chăn kín đầu, chỉ thò ra hai con mắt, nói một cách mơ hồ không rõ : ” Xin lỗi vì làm phiền anh.”


Kiều Lạc mỉm cười đi khỏi, cừa đóng sầm lại một tiếng, lúc đó Diệp Khinh Chu mới thò mũi ra hít lấy hít để, vừa nãy tim nàng suýt nhảy ra khỏi lồng ngực, đã cách bảy năm trời rồi, mà bây giờ trống ngực nàng vẫn đập thình thịch khi gặp lại Kiều Lạc như trước, nàng hơi nuốt nước bọt, lắc đầu, đây cũng không phải cái gì tốt cho lắm.


—-


* Chữ mã : hơi giống hình chữ S, chân sau cong lên.

** AV : phim khiêu dâm của Nhật Bản.
minnamin vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 03-05-2011, 07:16 PM   #10
Default

Truyện hay quá đi mất,thanks nàng
Anh nam chính rất tuyệt đấy chứ
Sinh mệnh có rất nhiều thứ,có lẽ cả đời ta cũng không thể có được, nhưng không có vốn là không có, ta cũng sẽ không vì thế mà cảm thấy có gì tiếc nuối, tiếc nuối là khi có được nó rồi lại mất đi...
Căn cứ địa của ta http://datichlau.wordpress.com/
Rapunzed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks Rapunzed về bài viết hay này:
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 03:02 AM. Theo múi giờ GMT +7.