Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 07-05-2011, 07:45 PM   #1
Default [Hiện đại]Cô vợ mới cưới của tổng tài ác ma

Được sự cho phép của nana xinh đẹp bạn xin giới thiệu đến mọi người 1 bộ truyện rất là hay nữa nha

Cô vợ mới cưới của tổng tài ác ma

Tác giả : Cá bơi lội


Thể loại: ngôn tình hiện đại, HE


Dịch :nana


nguồn:http://nanakwon.wordpress.com/








Văn án

Anh – trong truyền thuyết, là kẻ mang đến tai họa cho người khác, trên khắp các đường phố vẫn còn lưu lại câu chuyện về những người vợ cũ của anh.
Người vợ đầu tiên của anh, kết hôn chưa được một tháng thì qua đời.


Người vợ thứ hai của anh, trong tuần trăng mật vô tình ngã xuống đáy biển, mãi mãi không thể trở về.
Người vợ thứ ba của anh , ra ngoài bị ô tô đâm chết.
Nhưng cô lại rất không muốn làm người vợ thứ tư của anh, tuổi tác hai người chênh lệch những 16 năm, đối mặt với một ông chồng đại thúc ma quỷ, cô biết làm sao bây giờ?


Đáng thương nhất là cô không thể trốn tránh, nhưng thực may mắn là, trong đêm tân hôn, cô lại bị chồng bỏ rơi. Bị chồng bỏ rơi?
Đúng vậy, chính là bị chồng bỏ rơi!




P/S:Ai muốn mang truyện này đi đâu phiền quay lại hỏi bạn ấy 1 câu nha
Nhà mềnh:Huyết Lệ Cung
•♥• Ngọc Nữ Môn •♥•

Tên giang hồ: Thái Ất Du Thân Chùy
Tên tự: Ngọc Nhi
Tên tục: Tiểu Sắc

thay đổi nội dung bởi: saccauvong, 08-05-2011 lúc 09:45 AM.
saccauvong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 07-05-2011, 07:47 PM   #2
Default






Chương 1: Cô bé lọ lem

Dịch: nana


NGUỒN:http://nanakwon.wordpress.com/




Những ngày đầu hè, thời tiết thay đổi thất thường, vừa nãy ánh mặt trời vẫn còn chói chang, mà mới chớp mắt một cái, mây đen đã bao phủ cả bầu trời, mưa to tầm tã không dứt.
Xuống xe bus, Lạc Tử Câm khẽ cắn môi, đem túi xách đặt lên trên đỉnh đầu, lao vào trong làn mưa.
Một chiếc xe thể thao màu đỏ đi ngang qua cô, những giọt nước bẩn tóe lên bắn vào chiếc váy trắng cô đang mặc trên người, cô không kịp oán giận, bởi vì mưa rơi xuống càng lúc càng nặng hạt, áo váy tưởng chừng đã ướt đẫm.
Sau khi chiếc xe thể thao màu đỏ đi vào biệt thự, cô cũng đi vào theo, lúc chuẩn bị vào đến cửa lớn phòng khách, lại bị một thanh âm lớn giữ lại:” Lạc Tử Câm!”


Lạc Tử Câm quần áo tóc tai toàn bộ ướt đẫm, mang theo vài giọt nước mưa vẫn còn lưu lại trên khuôn mặt thanh tú, cô có chút sợ hãi, đem túi xách ôm vào trong ngực:” Dì”.
“ Đừng có làm cái vẻ khổ sở đáng thương như vậy, người ngoài không biết lại tưởng tôi ngược đãi cô.” Dì Bạch Mai mặc một chiếc váy dạ hội màu đen tuyền, khuôn mặt được trang điểm cẩn thận, giận dữ khoanh hai tay trước ngực, hướng Lạc Tử Câm nói.
Lạc Tử Câm có chút sợ hãi, vội vàng lấy khăn lau nước mưa trên mặt, gạt vài sợi tóc đang lòa xòa trước mắt sang hai bên.
“ Ô “ Bạch Mai cất lớn giọng từ trong phòng khách,” Còn không mau cút ra ngoài!” Bà ta đột nhiên bạo khiên như sấm, đôi giày cao gót tinh tế đạp mạnh lên trên bề thảm, nhưng không có phát ra âm thanh gì.
Lac Tử Câm vội vàng đứng lên, tả hữu đánh giá chính mình, biết mình toàn thân ướt đẫm, chỉ là không biết vì cái gì mà dì lại đột nhiên tức giận như thế : “ Dì——-“
Bạch Mai đi ra phía trước, dừng ở trước mặt Lạc Tử Câm, chợt bà lảo đảo ngã, lui về phía sau vài bước.
“ Ôi, cái thảm lông dê mới mua của tôi.” Bạch Mai quay ngoắt lại trừng mắt nhìn Lạc Tử Câm.
Cô vội đứng lên, phát hiện chỗ ngồi của mình, thảm lông dê xa hoa thanh lịch, đã bị ướt đẫm một khoảng lớn, trong lòng bối rối, cô lại phát hiện trên váy áo và túi xách của mình từng hạt nước mưa tí tách rơi xuống.
“ Mày……., việc tốt thì không có, việc hỏng thì có thừa.” Bạch Mai tức giận, bất chấp hình tượng, đi lên vài bước, hung hăng vươn tay muốn tát cho Lạc Tử Câm một cái.


Lạc Tử Câm sợ hãi, theo bản năng cầm lấy túi xách ra che chắn.
“ Ôi” Bàn tay của Bạch Mai đập vào túi xách, ngón tay út trẹo ra sưng đỏ cả lên, lửa giận lại tràn ngập khắp lồng ngực,” Mày bây giờ đã trưởng thành, đủ lông đủ cánh rồi, nên dám trả treo lại tao sao?” Bà đẩy ngã Lạc Tử Câm, sau đó nhanh chóng khóa chặt hai cánh tay của cô lại.
“ Mẹ” Một tiếng kêu khẽ truyền đến, tiếp đó là một thân ảnh vận đồ đỏ đi tới, trường hợp như thế này, đã nhiều năm qua cô đều trông thấy, cô thực muốn trách mẹ, đường đường là một phu nhân cao quý, nhưng lại không cách nào bảo trì được dáng vẻ phu nhân, vừa khó chịu lại vừa nóng tính.
“ Hân Nghiên?” Bạch Mai thấy con gái mình, tính tình nóng nảy thoáng giảm một chút, “ Mau mau lên lầu thay quần áo đi, lát nữa Châu bá bá sẽ tới đây.”
Hai tròng mắt xinh đẹp của Lạc Hân Nghiên không mang theo một tia tình cảm nhìn xuống Lạc Tử Câm, sau đó kéo tay Bạch Mai, không thể không nén giận nói,” Mẹ cũng biết là Chu bá bá sẽ đến nhanh sao? Vậy còn không mau xuống bếp chuẩn bị.”
“ Bữa tối sớm đã chuẩn bị tốt” Bạch Mai đối với con gái mình cực kì yêu thương chiều chuộng, bà đẩy tay con gái ra,” Những bộ váy lễ phục mới nhất trong cửa hàng đều đưa đến rồi đó, tất cả đếu trong phòng con, mau đi chọn đi.”
Khuôn mặt xinh đẹp của Lạc Hân Nghiên mang theo một chút kiêu ngạo,” Mẹ, mẹ phải chọn giùm con.”
Sự tức giận lúc trước của Bạch Mai biến mất, khuôn mặt tràn ngập sự yêu thương,” Được được được, mẹ giúp con chọn.” Nói xong kéo Hân Nghiên lên lầu, quay đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn Lạc Tử Câm, “ Ngồi ở đó làm cái gì? Còn không nhanh dọn thảm sạch sẽ, tí nữa khách đến đây, nó mà không sạch như lúc trước, cẩn thận tao lột da mày.”


Lạc Tử Câm mắt hơi hạ thấp, cố kìm nén tất cả tình cảm của mình, chạy nhanh đi lấy khăn mặt, muốn lau sạch chỗ lông thảm bị thấm nước, chỉ là, cho dù cô có lau đi lau lại, chỗ cũ vẫn còn nguyên một vết ô, cô sát sát, mũi thở đau xót, nước mắt hòa với nước mưa vẫn còn lưu lại trên tóc cùng nhau chảy xuống,
………………………………………………………..
Nhà mềnh:Huyết Lệ Cung
•♥• Ngọc Nữ Môn •♥•

Tên giang hồ: Thái Ất Du Thân Chùy
Tên tự: Ngọc Nhi
Tên tục: Tiểu Sắc
saccauvong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 07-05-2011, 08:11 PM   #3
Default

ta đạp đất nàh mới của nàng nha
lần này ko tuổi tiếc nữa
cứ đạp cho hoành tráng mới đc
*đạp, đạp* *giẫm, giẫm*
hajimemashite! yorin desu! Doozo yoroshiku (onegaishimasu)
Tên giang hồ: Lãnh Như Sương(Tự: y0rin or hy0rin)
Nghề nghiệp: 1 thời edit+sáng tác nhưng đã từ bỏ dịch thuật chuyển hẳn sang viết lách
Chốn dung thân: https://hy0rin36.wordpress.com/
yorin vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
6 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của yorin vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 07-05-2011, 08:39 PM   #4
Default

Đúng là cô bé lọ lem a
Ta chậm chân rồi
Sinh mệnh có rất nhiều thứ,có lẽ cả đời ta cũng không thể có được, nhưng không có vốn là không có, ta cũng sẽ không vì thế mà cảm thấy có gì tiếc nuối, tiếc nuối là khi có được nó rồi lại mất đi...
Căn cứ địa của ta http://datichlau.wordpress.com/
Rapunzed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Rapunzed vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 07-05-2011, 09:31 PM   #5
Default

thanks tỷ tỷ yêu quý!!! tỷ lần này đăng nhiều hơn muội nhé!! hắc hắc hắc..!!!
.•´¨`*:•.:.(¯`°•.¸¤Thiên Thần Bóng Đêm ___ THE EVIL EYE¤¸.•°´¯).:.•´¨`•.

hỏi khắp thế gian tiền ở đâu?
mà khiến ta than khóc thảm sầu!
trời nam...bể bắc..khôn tìm kiếm...
tiền ơi...tiền ơi....!!! rơi vào túi ta đi!!!!!!

barbie96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
5 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của barbie96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 07-05-2011, 10:51 PM   #6
Default

muội muội iu à dạo này muội có câu được soái ca nào hông chứ tỷ thấy muội thay ava như đúng rùi á tỷ chóng hết cả mặt

các bạn ghé qua đây để xem những truyện mình đã, đang post trên 2T nha:
http://www.truongton.net/forum/showthread.php?t=1676272
habin_3288 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của habin_3288 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 08-05-2011, 04:31 AM   #7
Default

sắc cầu vồng tỷ ơi! các tỷ tỷ ơi!
muội muốn dich truyện nhưng không biết làm cách nào dể gửi lên truongton
muội mù thao tác các diển đàn online
có thể giúp muội không? help me
ongtham vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của ongtham vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 08-05-2011, 09:37 AM   #8
Default

@habin_3288:nàng ta làm gì còn thời gian nữa mà đi câu soái ca hả nàng.Ôm lắm bộ thế kia đang bị truyện đè không dậy nổi kia kìa

@ ongtham:Thì nàng cứ gửi như bài nàng gửi vô topic này lè.À trước tiên phải lập topic đã (nói ở đây ko tiện có gì thì vô nhà ta hỏi nha tình yêu)

Mà sao lắm ngừơi vô topic của SCV cầu cứu thế nhỉ,còn bao nhiêu là topic của mọi người cơ mà(có khi tại mình hay lo chuyện bao đồng nhất ở 2t này a)


Mà các tình yêu đọc truyện không khen truyện ,và nhạc hay lấy 1 câu cho ta phấn khởi (vì ta mơi biết cách lồng nhạc vô bài viết mà *hí hí *)






Chương 2: Đêm gặp gỡ 1

Dịch: nana



nguồn:http://nanakwon.wordpress.com/




Đi ra khỏi phòng tắm, Lạc Tử Câm dùng sức lau khô tóc, sau khi tắm rửa, mặt cô có chút tái nhợt.
Ngoài cửa râm ran truyền đến tiếng nhạc cùng tiếng nói chuyện phiếm, Lạc Tử Câm cắn chặt đôi môi, đúng vậy, đêm nay chính là yến tiệc dạ hội của giới thượng lưu. Mà cô, cùng lắm chỉ là một kẻ ăn nhờ ở đậu ở Lạc gia mà thôi.
Mười năm trước, cha mẹ cô qua đời trong một vụ tai nạn máy bay, để lại một đứa bé gái 9 tuổi là cô và một em trai vừa mới 6 tuổi Lạc Tử Mặc. Nghĩ tới chú, Lạc Tử Câm liền cảm thấy ấm áp, chỉ là, đối với tính cách của dì, cô cũng không dám khen ngợi.


Tử Mặc là con trai duy nhất trong gia đình, bình thường, ngay cả người hay để ý tới địa vị như dì Bạch Mai đối với nó cũng không quá kì thị, tuy không thể nói là thập phần yêu thương, nhưng cũng không cố bới lá tìm sâu kiếm cớ quở trách. Có lẽ vì dì đã có hai đứa con gái nên đối với Tử Câm, hầu như không có ý tốt, làm thế nào cũng không thể hài lòng được, nhưng nhiều năm qua, cô cũng đã quen với cách đối xử của dì, chỉ cần bọn họ đối tốt với Tử Mặc, như vậy, những nỗi khổ cô đã phải chịu đâu là cái gì.
Sau khi tóc khô, Lạc Tử Câm mặc vào một cái áo sơ mi rẻ tiền rộng thùng thình, năm phút ngồi trước bàn học, cô đã là học sinh cấp ba, chỉ còn hai tháng nữa là tốt nghiệp, hiện tại chính là thời điểm học tập vô cùng quan trọng.
Thời gian từng phút từng phút trôi qua, mà thế giới huyên náo phía ngoài cửa kia, tựa hồ đối với cô một chút quan hệ đều không có, đôi mắt trong suốt tập trung suy nghĩ, cẩn thận dùng bút nhớ đánh dấu lại từng chỗ.
“ Ọc….ọc…”
Không biết qua bao lâu, lúc bụng truyền ra âm thanh kháng nghị, Lạc Tử Câm mới giật mình phát giác thời gian trôi qua thật nhanh, thoát cái đồng hồ đã điểm 12 giờ, cô buông sách, cẩn thận nghe ngoài cửa, thanh âm ồn ào tựa hồ nhỏ đi nhiều, yến hội dường như sắp kết thúc rồi.


Phòng của cô ở lầu một, ước chừng rộng khoảng 10 mét vuông, cách phòng khách hơi xa, cô nhẹ nhàng nhón chân bước ra khỏi phòng, không bao lâu thì bắt đầu nhìn thấy những ngọn đèn lung linh choáng ngợp ở dưới phòng khách, nơi đó hiện tại hỗn độn đầy chén bát sau yến tiệc, chỉ có vài người hầu đang bắt đầu thu dọn, cũng không thấy thân ảnh của chú Lạc Chí Viễn, dì Bạch Mai, Lạc Tử Câm thở phào nhẹ nhõm, sau đó xoay người chuẩn bị đi đến phòng bếp.
Không ngờ vừa mới quay người, trước mặt Tử Câm chợt tối sầm, đâm vào thái dương hết sức đau đớn, cô vội xoa xoa hai bên thái dương.
“ Cô không sao chứ?” Một thanh âm trầm thấp hòa nhã theo đỉnh đầu cô truyền đến.
Tử Câm cả kinh, ngẩng đầu, trong ánh mắt có chút ngừng trệ, người đàn ông này, dường như ngũ quan đều được điêu khắc trên gương mặt, tuy rằng không có cảm xúc gì, nhưng khuôn mặt thanh tú cao quý lại tản ra một loại hơi thở mê người, làm cho cô không thể dời mắt. Nhưng ngữ khí nói với cô cũng lạnh như băng, chạm phải ánh mắt của hắn, hai bên tai Tử Câm đột nhiên đỏ lên, bối rối lắc đầu, vội vàng lướt qua, hướng phòng bếp đi đến, chỉ là, lòng cô lại giống như một con nai con bối rối nhảy dựng lên, tim đập thực nhanh, tựa hồ có chút che dấu không được.
Lúc cô đi vào phòng bếp, qua khe hở trong phòng, nhìn lại cái hành lang khi nãy, đã không còn một bóng người, khiến cô có chút thất vọng.
“ Tam tiểu thư, cô muốn ăn cái gì?” Bác Phúc nhìn thấy Lạc Tử Câm, ngay từ lần đầu tên gặp, bà đã thấy đứa bé này thật đáng thương, do đó trong bất kì hoàn cảnh nào vẫn rất quan tâm đến cô.
“ Có còn cơm không ạ?” Lạc Tử Câm đáp lại.
“ Có.”
“ Bác Phúc, cháu muốn làm cơm rang,” Lạc Tử Câm đi lên phía trước, nhanh nhẹn cầm lấy chảo, bắt đầu xắn tay áo làm cơm.


Ăn cơm trong phòng bếp xong, Lạc Tử Câm mới phát hiện, đống chén bát hỗn độn lúc trước đã được thu dọn sạch sẽ, chú dì cùng một nhóm bạn bè của họ đang ngồi trên sofa thảo luận cái gì, thỉnh thoảng lại truyền tới tiếng cười nói vui vẻ.
Ngoài cửa sổ từ từ thổi vào một làn gió nhẹ, bầu trời sau khi mưa to có vẻ rất mát mẻ, Lạc Tử Câm khẽ xoay người đi tới hoa viên biệt thự. Không có một bóng người trong hoa viên, chỉ có một thân ảnh mờ nhạt như đèn dầu, có vẻ cô đơn mà rời rạc, cùng với vẻ lộng lẫy của phòng khách thực đối lập.

Nhà mềnh:Huyết Lệ Cung
•♥• Ngọc Nữ Môn •♥•

Tên giang hồ: Thái Ất Du Thân Chùy
Tên tự: Ngọc Nhi
Tên tục: Tiểu Sắc
saccauvong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 08-05-2011, 09:41 AM   #9
Default

Soái ca đã xuất hiện rồi a
Ta bóc tem
Sinh mệnh có rất nhiều thứ,có lẽ cả đời ta cũng không thể có được, nhưng không có vốn là không có, ta cũng sẽ không vì thế mà cảm thấy có gì tiếc nuối, tiếc nuối là khi có được nó rồi lại mất đi...
Căn cứ địa của ta http://datichlau.wordpress.com/
Rapunzed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
4 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Rapunzed vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 08-05-2011, 09:42 AM   #10
Default





Chương 3: Đêm gặp gỡ 2

nguồn:
http://nanakwon.wordpress.com/



Những ngôi sao đắm mình trong bầu trời đêm nghịch ngợm nháy mắt, một mảnh trăng non cũng lộ ra miệng cười, không khí thanh tịnh mà cũng thật yên tĩnh, nhẹ nhàng nghênh đón những làn gió nhẹ mang theo chút hơi lạnh, nhưng tâm trạng của Lạc Tử Câm không có cách nào vui lên, cánh tay trần khẽ run vì làn gió lạnh, cô lặng lẽ ôm chặt đôi tay mình lại.
Cha mẹ vẫn luôn tồn tại trong kí ức của cô, lúc nào cũng hiện lên: ngay tại ngôi biệt thự sang trọng này, papa to lớn một tay ôm Lạc Tử Mặc bé nhỏ, một tay nắm lấy cô, còn có mama xinh đẹp mĩ lệ, mái tóc dài mượt buộc gọn sau đầu, nhẹ nhàng đoan trang đi ra, trong tay bưng đồ uống và điểm tâm. Papa đem cô ngồi lên một cái xích đu thật đẹp, trên dây xích còn được bện một lớp cỏ xanh, yêu thương dặn dò cô phải cận thận, sau đó ẩn mạnh xích đu đẩy cô lên cao, đón ngọn gió mát lạnh, thổi bay váy công chúa của cô, trong hoa viên biệt thự, đâu đâu cũng đều tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ của cô và Tử Mặc…


Nhớ lại chuyện cũ, không tự giác được nhíu mày, đáy lòng dấy lên một nỗi chua xót, im lặng một lúc, Tử Câm đi đến bên cái xích đu.
Không còn thân ảnh cao lớn kia ở bên người cô, không còn đôi bàn tay mạnh mẽ thổi cô bay về phía chân trời, không còn thanh âm dặn dò, cũng không còn …
Lạc Tử Câm ngồi trên ghế, tay mân mê sợi dây thừng, nhẹ nhàng xoắn lại. Đầu cô dựa vào phía bên trái sợi dây thừng, đúng vậy, cha mẹ qua đời đã nhiều năm nhưng cô chưa bao giờ đến đây vào ban ngày, chỉ có thể tới lúc nửa đêm, lặng lẽ đến, lặng lẽ ngồi xuống…Từ lúc chú dì vào trong biệt thự ở đến nay, cô, liền mất đi sự sung sướng của thời thơ ấu.
Cô không phải là một người yếu đuối, chỉ là, từ lúc ba mẹ qua đời, cô liền hiểu được, đối mặt với thực tại tàn khốc, điều duy nhất cô mà có thể làm, chính là “nhẫn”. Bởi vì, bà ngoại, bà nội đang ở trong viện an dưỡng, mỗi tháng đều cần tiền phí chăm sóc, còn bởi Tử Mặc, đúng vậy, người mà cô yêu thương nhất chính là đứa em trai Lạc Tử Mặc.


Theo thời gian trôi qua, cô liền cảm thấy chính bản thân mình dần dần được giải phóng, đợi đến tháng sáu, đỗ đại học, là cô có thể trọ lại ở trường, là cô có thể rời xa những con người kia…Nói đến rời xa, cô lại có chút không nỡ, dù sao ngôi biệt thự này cũng là nhà của cô và Tử Mặc, là nơi có những kỉ niệm sâu sắc nhất của ba mẹ.
Nghĩ đến ba mẹ, nghĩ đến tình cảnh của mình, Lạc Tử Câm không nhịn được mà òa khóc.
“ Cô ở đó khóc cái gì? Là bởi sau 12 giờ đêm cỗ xe ngựa sẽ biến trở về thành quả bí đỏ, quần áo xinh đẹp sẽ biến thành quần áo rách rưới có đúng không?”
Một câu có ý vị trêu tức mười phần trong lời nói, vang lên trong bầu trời đêm yên tĩnh, quấy nhiễu hồi ức về song thân đã quá cố của Tử Câm, cô mở to đôi mắt đen khiết, phát hiện tại cây cột cách chỗ cô ngồi không xa, đang có một thân ảnh cao lớn nhàn nhã dựa vào, hai tay ôm trước ngực, hắn, đối với cô mà nói, chính là một người đàn ông xa lạ. Cô kinh hách vội vàng nhảy xuống khỏi xích đu, nhằm hướng biệt thự mà chạy nhanh tới.
“ Này?” Thân thể người đàn ông lập tức nhảy ra chắn đường,” Cô bé lọ lem trở về bộ dạng lôi thôi, sợ hãi không muốn cho hoàng tử nhìn thấy có đúng không?”
Lạc Tử Câm bất quá năm nay mới 19 tuổi, chỗ nào nghe được cũng đều thấy ý trêu đùa, nhất thời vừa thẹn vừa giận,” Tránh ra!”
Chàng trai trẻ tuổi dựa sát vào người cô, hơi thở khẽ phả vào đôi lông mi của cô, cười gian,” Hay là,…….cô cố ý ở chỗ này đợi hoàng tử đến tìm?”


Lạc Tử Câm vừa tức vừa vội, đẩy hắn ra, lạnh lùng ăn miếng trả miếng nói,” Andersen không phải đã chết rồi sao? Làm thế nào mà anh vẫn còn sống được nhỉ?”
Hắn vừa nghe xong, không những không tức giận mà còn ha hả cười khẽ,” Nhanh mồm nhanh miệng gớm! Được, tôi thích.”
“ Tuấn Hi? Là anh à?” Giọng nói thanh lệ của Lạc Hân Nghiên khẽ vang lên ở trong hoa viên.
Trong bóng đêm mông lung đang dần hạ xuống, Lạc Tử Câm phát hiện thân ảnh cao gầy của Lạc Hân Nghiên bước tới ngày càng gần, cô cả kinh, lắc mình tránh xa người đàn ông bên cạnh, nấp đằng sau cột trụ, trong lòng bất an không yên, không biết Hân Nghiên có phát hiện ra mình không?
Hắn phát hiện Lạc Tử Câm có chỗ khác thường, bất quá, hắn cũng không nói cái gì, đi đến bên cạnh Lạc Hân Nghiên, “Là tôi.”


Lạc Hân Nghiên nhìn phía sau Tuấn Hi đánh giá, thanh âm cực kì nhẹ nhàng,” Anh ra chỗ này làm gì? Em lúc nãy vừa nghe thấy tiếng anh nói chuyện cùng ai.”
Châu Tuấn Hi hay tay đút vào túi, hướng đại sảnh phòng khách đi đến, “ Tôi thích lầu bầu một mình, không được sao?”
Lạc Hân Nghiên nhìn ngó xung quanh, không phát hiện thấy điều gì khác thường, chạy nhanh theo sau, hơi oán giận nói,” Người ta tìm anh khắp nơi…”




P/S:ý à quên không nói,mấy cái ảnh là bạn lồng vô cho nó thêm hấp dẫn ,lung linh nha các tình yêu
Nhà mềnh:Huyết Lệ Cung
•♥• Ngọc Nữ Môn •♥•

Tên giang hồ: Thái Ất Du Thân Chùy
Tên tự: Ngọc Nhi
Tên tục: Tiểu Sắc
saccauvong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Closed Thread


Chuyển đến


Bây giờ là 08:46 PM. Theo múi giờ GMT +7.