Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 31-05-2011, 06:56 PM   #1
Post [Hiện đại] Vị hôn phu phách lối [Hoàn]

VỊ HÔN PHU PHÁCH LỐI



- Tác giả: Tâm Lam

- Dịch và edit: Nhóm Vficland

- Nguồn : Vficland

- Tình trạng bản dịch: đã hoàn thành

- Rating: 18+

- Thể loại: hiện đại ngôn tình, oan gia ngõ hẹp.

- Nội dung:

Đi một vòng thật lớn, cuối cùng nàng vẫn phải gả cho tên lãng tử tình trường này sao!?


Đào hôn hai năm trước để thoát khỏi một cuộc hôn nhân “xứng đôi vừa lứa”.


Hai năm sau học xong về nước, mới biết vì mình mà liên lụy em gái mình trở thành cô dâu thay thế.


Mỉa mai là, chú rể lại đúng là kẻ phóng đãng đã từng ngang nhiên đùa giỡn phi lễ nàng ở sân bay.


Nói gì thì nàng cũng phải cứu giúp em gái mình thoát khỏi cuộc hôn nhân chết tiệt này…


Nàng giúp em gái nhưng lại không tự cứu được chính mình. Sự kích động của nàng làm ông nội hắn tức giận đến nỗi phải vào bệnh viện.


Cuối cùng nàng phải trở thành “cô dâu thay thế”, bị đưa vào động phòng để bù đắp sai lầm.


Hắn hành động bừa bãi phóng túng ở bữa đại tiệc của bạn gái hắn, không đếm xỉa đến cảm nhận đấu tranh trong lòng nàng.


Nhưng hắn lại phách lối không cho phép nàng ngủ, nói gì mà mỗi khắc xuân tiêu đều phải “sử dụng” triệt để.


Nhưng nàng không để hắn được vừa ý, dùng tuyệt chiêu để đuổi hắn đi, trốn mặt hắn, né tránh hắn.
Nhóm dịch và sáng tác truyện:
www.VFICLAND.com

thay đổi nội dung bởi: annemisssoco, 30-09-2011 lúc 04:12 PM. Lý do: Đã hoàn!
charon_van vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 31-05-2011, 06:59 PM   #2
Default

[Ch.1-1] Vị hôn phu phách lối

Edit: charon + Bedau
Beta: T.B.Vân charon



Máy bay bình ổn bay lượn ở trên cao hai vạn thước Anh.


Phong cảnh ngoài cửa sổ là những áng mây tựa như bông, giống như nhìn thấy biển mây trên núi cao, hoặc như là nhìn thấy sóng lớn bạc đầu ở bờ biển.


Sau chuyến bay dài đã gần tới mười mấy giờ đồng hồ, chỉ cần nửa tiếng bay nữa là có thể đến được trạm cuối cùng – Đài Loan.


Theo lý thuyết, Quý Hiếu Hàm nên thở phào một hơi vì chuyến bay dài này cuối cùng đã kết thúc, cũng nên cảm thấy một chút vui sướng bởi đã gần về đến nhà.


Nhưng tâm trạng tốt của nàng bị người đàn ông bên cạnh phá hỏng hầu như không còn sót lại.


Sau khi chuyển máy bay ở Hong Kong, nàng liền phải ngồi cạnh kẻ đàn ông đáng ghét này. Từ giây phút máy bay bắt đầu cất cánh, nàng căn bản không có giây phút nào được yên tĩnh.


Nàng chỉ biết là người đàn ông này họ Tống – mấy vị tiếp viên hàng không trái một tiếng Tống tiên sinh, phải một tiếng Tống tiên sinh, khiến người khác muốn không biết cũng khó.


Vị Tống tiên sinh này hình như là khách quen của công ty hàng không này, vô cùng quen thuộc với các tiếp viên hàng không trên máy bay. Mỗi lần tiếp viên hàng không vừa nhìn đến hắn, ai cũng đều nở nụ cười xinh đẹp mà hàm chứa khiêu khích, quyến rũ mê người. Hai gò má còn không tự kìm được, nhẹ nhàng đỏ ửng hết lên, rất giống tiểu cô nương vừa mới mười tám tuổi xuân xanh.


Vậy thôi thì nàng cũng vốn chẳng e ngại, chẳng phải chuyện của nàng, nhưng hết lần này đến lần khác khi nàng đang muốn nhắm mắt nghỉ ngơi, các tiếp viên hàng không kia lại thay nhau trình diện, cứ cách năm phút đồng hồ lại có người tới ân cần hỏi hắn có cần gì không, như là có muốn nước hoa quả, rượu, bánh kem, trà hay không, tiếp đó lại cùng vị “Tống tiên sinh” này liếc mắt đưa tình.


Tiếng cười khẽ làm dáng nhu mì của con gái đan xen hòa cùng tiếng nói trầm trầm hàm ý hơi cợt nhả của người đàn ông bên cạnh, ong ong tác hưởng trong tai của Quý Hiểu Hàm, thật là như ruồi vo ve bay quanh khiến người ta ghét bỏ.


Chuyến bay mệt nhọc khiến cho nàng cảm thấy khó chịu, cuối cùng, nàng nhịn không được mở đôi mắt to long lanh, vẻ mặt miễn cưỡng tỏ ra tươi cười, quay đầu sang hỏi với người đàn ông bên cạnh: “Vị tiên sinh này, anh còn cần được phục vụ gì nữa chăng?” Nàng liếc mắt nhìn trước người hắn, nước hoa quả, trà, rượu, bánh kem sớm đã đầy đủ mọi thứ từ lâu.


“Tôi thấy anh không còn thiếu gì hết nha!” Mặc dù vẫn là vẻ mặt tươi cười, nhưng cặp mắt đen bóng của nàng lại sắc bén nhìn chằm chằm đối phương, trong giọng nói chỉ có hàm ý chế giễu, trào phúng.


Đang liếc mắt đưa tình cùng tiếp viên hàng không xinh đẹp, Tống Thiên Lỗi chậm rãi quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt đẹp trong vắt, rực sáng của Quý Hiểu Hàm.


Ánh mắt đối nhau trong tích tắc, hai người đều có chút giật mình, nhưng vẻn vẹn chỉ trong thời gian một giây, hai người nhanh chóng khôi phục lại nguyên trạng, làm người ngoài không nhìn ra được có điều gì khác thường.


Quý Hiểu Hàm thừa nhận, vị Tống tiên sinh này quả thực mê người đến cực điểm, có khuôn mặt đẹp nam tính. Hắn thực sực có tướng mạo này quý khí chân chính – cái trán rộng, mũi cao thẳng, khóe môi nhếch lên, hàm dưới phong long mạnh mẽ, cùng cặp mắt sâu đen láy như đêm khuya.


Đôi mắt hơi hẹp dài cũng với cánh môi hơi mỏng, hơn nữa khi mỉm cười thì má lúm đồng tiền như ẩn như hiện, làm cho hắn càng có vẻ bất cần đời, khí chất ung dung tiêu sái phóng khoáng. Trong vẻ anh tuấn kết hợp uyển chuyển một chút phóng túng cùng tà khí, thảo nào tất cả tiếp viên hàng không vừa thấy hắn đã giống như ruồi nhặng nghe thấy mật đường, chen lấn tới làm hắn vui vẻ.


Nhưng riêng người như thế cũng chính là loại người mà Quý Hiểu Hàm nàng ghét nhất, như kinh nghiệm nhìn đàn ông nhiều năm qua của nàng, loại đàn ông này tám chín phần mười đều tự cho rằng mình là công tử phong lưu, lưu luyến bụi hoa.


Tống Thiên Lỗi hơi thấy hứng thú, dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn chằm chằm Quý Hiểu Hàm, không để lời nói chế giễu, trào phúng của nàng ảnh hưởng đến tâm tình an nhàn bình tĩnh của hắn.


“Tôi không thiếu cái gì cả,” hắn nhún vai, cười hì hì mà trả lời: “Thế nhưng cô… trái lại cô rất cần một cốc nước đá…..” Hắn cố ý dừng lại, khuôn mặt tuấn tú bỗng tiến đến trước mặt Quý Hiểu Hàm, hướng nàng nở ra một nụ cười tà tà mê chết người không đền mạng, “để hạ hỏa!”


Nói xong, hắn chưa cho nàng cơ hội phản ứng lại, đã tự quay người dặn bảo với cô tiếp viên hàng không vừa rồi: “Cho vị tiểu thư này cốc nước đá đi!”


Tiếp viên hàng không kia vẻ mặt cười duyên mà gật đầu, lập tức quay người rời đi, lát sau lại bưng tới một chén nước đá.


Quý Hiểu Hàm vốn trong bụng đã bốc hỏa, hiện giờ để hắn trêu chọc, chế giễu như thế, giọng điệu kia như vậy làm sao cũng không nuốt trôi được, nhưng ngại là đang ở trên máy bay coi như là nơi công cộng, nàng không tiện cho biết tay một cách lộ liễu, nhưng mà cũng đừng hy vọng nàng sẽ quên đi như thế!
Nhóm dịch và sáng tác truyện:
www.VFICLAND.com
charon_van vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 31-05-2011, 07:00 PM   #3
Default

[Ch.1-2] Vị hôn phu phách lối

Edit: charon + Bedau

Beta: T.B.Vân charon



Bỗng nhiên, vầng sáng chợt lóe lên trong đầu, nàng nhanh chóng mỉm cười lộ đôi lúm đồng tiền rạng rỡ liếc nhìn sang hắn, cũng rất nhanh mà tiếp nhận ly nước đá trong tay tiếp viên hàng không kia, cặp mắt nàng sáng rực lóe lên sự tinh quái xảo quyệt, giả vờ không cẩn thận làm đổ ly nước xuống trên bàn ăn của Tống Thiên Lỗi. Cả ly nước đá theo mép bàn nghiêng rơi xuống bộ vị trọng yếu của hắn.


Sự việc xảy ra vừa nhanh vừa gấp, chỉ thấy tiếp viên hàng không kia mở to hai mắt, đôi môi đỏ thắm cũng bất giác vo lại thành hình chữ O, rõ ràng đã ngẩn cả người.


Bị lúm đồng tiền tỏa nắng của Quý Hiểu Hàm chiếu vào, Tống Thiên Lỗi chợt thấy kinh sợ, chỉ cảm thấy đũng quần một trận lạnh buốt, cả người ngay tức khắc hoàn toàn tỉnh táo lại. Hắn không tài nào tin được mà nhìn xuống “bộ vị” ẩm ướt, lạnh lẽo của mình, rồi nhanh chóng lườm về phía Quý Hiểu Hàm.


Quý Hiểu Hàm cố nén cười, vẻ mặt giả vờ vô tội nói: “Thật vô ý, tôi nhất thời trượt tay, xin lỗi nha!” Đôi mắt to chớp chớp không có lấy nửa điểm áy náy, mà ngược lại, tâm tình nàng rất tốt, với cái loại tự cho mình là phong lưu này, nhất định cần cho hắn một chút giáo huấn.


Tống Thiên Lỗi nheo mắt lại, cặp mắt đen xuất hiện đốm lửa nhỏ, hung hăng nhìn nàng chòng chọc. Hắn dám đánh cuộc là nàng cố tình, tính khí vẫn luôn tốt đẹp của hắn đều bị lửa giận kích động lên hết. “Cô nên vui mừng vì bây giờ là ở trên máy bay, nếu không đối với hành vi ấu trĩ này của cô, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ!” Tiếng nói trầm trầm lộ ra một trận uy hiếp, đóng băng lạnh lẽo làm cho người ta run sợ.


Quý Hiểu Hàm chẳng những không sợ, trái lại đôi mắt tròn xoe cười cợt mở to, nhìn hắn chăm chú, sau đó thở dài khoa trương một hơi, “Ai nha! Cái người này sao lại để bụng như vậy, đã nói tôi không phải cố ý mà, chẳng lẽ anh nhất thiết cần phải đánh tôi để cho hả giận!”


Nói xong lời cuối cùng, nàng còn không quên giả bộ dáng vẻ oan ức, đáng thương, một lọn ngắn tóc xoăn bám ở miệng càng làm tôn thêm vẻ trong sáng, chọc người trìu mến của khuôn mặt xinh đẹp giống như búp bê.


Tống Thiên Lỗi hơi giật mình ngây người một lúc, rồi lập tức phục hồi lại tinh thần, trong lòng đúng là vừa bực mình lại vừa buồn cười; hắn chưa từng gặp qua người con gái nào ranh ma gian giảo mà lại động lòng người như thế. Nhìn như quyến rũ chín muồi mà lại lanh lợi, có vẻ ngây thơ, khóc lóc om sòm của cô bé con, tính chất đặc biệt mâu thuẫn dung hợp cùng một chỗ, khiến nàng có một sức quyến rũ khác lạ, đặc biệt hấp dẫn người khác.


Ngay cả tiếp viên hàng không đứng bên cạnh cũng không nhịn được nói hộ cho nàng: “Tống tiên sinh, tôi thấy bỏ đi, vị tiểu thư này chắc không phải là cố ý, có muốn tôi mang khăn mặt đến cho anh không?”


“Không cần đâu.” Tống Thiên Lỗi nói với vẻ miễn cưỡng đành chịu. Lời đối thoại của bọn họ đã khiến cho những người xung quanh ghé mắt liếc nhìn, hắn cũng không muốn lại càng thêm xấu hổ, “Tôi đi WC thay quần áo là được rồi.” May là hắn có thói quen mang theo một bộ quần áo thể thao để ở hành lý bên mình.


Nói xong, hắn gỡ hành lý xuống, không để ý tới ánh mắt hơi cười nhạo của người ngoài, đi thẳng vào toilet, dù trên mặt vẫn mang theo nụ cười nhạt ung dung tiêu sái, nhưng trong lòng lại tức giận nói thầm, không nghĩ bản thân mình lại bị một con nhỏ sửa lưng. Đây chính là một sự xúc phạm lớn nhất từ lúc hắn mới chào đời tới nay. Người đàn bà này, tốt nhất là đừng có khiến hắn gặp lại nữa, bằng không khó bảo toàn hắn sẽ không thừa cơ báo thù “Lão Thử oan”! (*Oan con chuột: ý chỉ lòng dạ hẹp hòi báo thù bằng mọi thủ đoạn bỉ ổi)
Nhóm dịch và sáng tác truyện:
www.VFICLAND.com
charon_van vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 31-05-2011, 07:00 PM   #4
Default

[Ch.1-3] Vị hôn phu phách lối

Edit: T.B.Vân charon



Sau khi đến sân bay quốc tế Trung Chính, Quý Hiểu Hàm mang hành lý tới đại sảnh ở lối ra ngồi chờ. Nàng đã đánh điện về nhà, nói ông Lý tài xế đến đón nàng.


Nàng vừa ngồi xuống chờ, vui mà lại chẳng vui. Tống Thiên Lỗi cũng mang hành lý đi tới đại sảnh, hắn toàn thân màu trắng, thoạt nhìn phấn khởi tuấn dật lại có vẻ ung dung tiêu sái, phong thái của hắn đúng là bạch mã hoàng tử trong lòng các cô gái.


Quý Hiểu Hàm chán ghét đảo mắt, giả vờ dường như không thấy hắn, quay đầu đi chỗ khác.


Tống Thiên Lỗi nhìn thấy nàng đằng xa, hắn cố tình đi về phía nàng, đặt mông ngồi xuống bên cạnh, đôi mắt đen thâm sâu dài hẹp hấp háy, lộ ra vẻ cười cười tà tà, liếc nhìn qua nhìn lại nàng.


Không thể nghi ngờ, nàng đúng là một tiểu mỹ nhân nũng nịu yểu điệu, hay cười. Bộ váy ngắn không tay màu vàng nhạt in hoàn hoàn mỹ ôm lấy vừa đủ thân hình thon thả yểu điệu của nàng, đặc biệt là đôi chân dài duyên dáng trắng nõn và cân xứng yểu điệu, chính là tiêu điểm chú mục của đàn ông.


Nhận thấy được ánh mắt quan sát thoáng nóng rực, mang theo hứng thú của hắn, Quý Hiểu Hàm ngẩng mạnh đầu lên, đầu tiên là tặng hắn một đóa đồng tiền tươi tắn xinh đẹp rạng rỡ, xong bỗng chốc khuôn mặt trở nên hung hăng trợn mắt trắng dã, rồi liền quay đầu đi, không hề để ý tới hắn.


Tống Thiên Lỗi bị vẻ mặt lập tức biến đổi của nàng làm khích tình hứng trí, chưa từng có người con gái nào nhìn thấy hắn lại có phản ứng biểu hiện chán ghét cùng khinh thường như nàng vậy, thế nhưng lại kích thích tính tình ngang ngược cùng mong muốn chinh phục của hắn.


Hắn luôn luôn chiến thắng trên tình trường, là thiên chi kiêu tử được đông đảo nữ giới tranh nhau ái mộ, lấy lòng nịnh nọt, vẫn chưa từng có người nào khiến hắn biến sắc, ba lần bảy lượt khiêu khích hắn, cho nên, hắn nhất định phải dạy dỗ cô gái nhỏ này nếm thử sự lợi hại của hắn.


Bỗng dưng, hắn dịch chuyển thân thể lại gần nàng, hai tay xoay mình vòng quanh thắt lưng mảnh khảnh của nàng, coi như xung quanh không có ai mà vuốt ve lấy, khóe môi mỏng cả gan chà chà lên bên tai nàng, dường như hắn cùng nàng là một đôi người yêu đang yêu nhau cuồng nhiêt.


Quý Hiểu hàm bỗng nhiên sửng sốt cứng người một hồi lâu, chợt ra sức giãy dụa cơ thể.


Người này quả thực chính là một tên phóng đãng, dám cợt nhả nàng ngay trước nơi đông người, mặc sức tùy tiện mà ôm ấp nàng. Có lầm hay không vậy, bọn họ chỉ là những người xa lạ chẳng dính dáng gì đến nhau cả!


“Ngươi… Ngươi không biết xấu hổ, căn bản đúng là đồ hạ lưu vô sỉ, còn không mau buông ra!” Mặt nàng đỏ ửng lên, hổn hển gầm nhẹ.


Tống Thiên Lỗi không những không hề sợ hãi lùi bước, ngược lại càng kề sát vào nàng, vẫn cắn tai của nàng. “Đừng như vậy mà! Anh biết em còn đang giận anh, em muốn thế nào mới bằng lòng tha thứ cho anh?”


Đây…Đây là cái gì cái gì. Không ngờ hắn lại làm trò đùa giỡn nàng, tỏ rõ phải báo thù nàng đã ác ý trêu cợt hắn trên máy bay.


“Ta căn bản là không quen biết ngươi, nếu ngươi không buông ta ra, ta sẽ lớn tiếng hô hoán lên đấy!” Nàng thử đẩy hắn ra.


Không biết vô sỉ lại càng sát mặt lại hơn, vẫn không buông tha thân thể đang giãy dụa.


Tống Thiên Lỗi động tác nhanh chóng mà tự nhiên, bắt lấy cánh tay thon dài nhỏ nhắn của nàng, kéo về đặt lên khuôn ngực rắn chắc của hắn.


“Lẽ nào em thực sự không thể tha thứ cho anh sao? Cho dù em giận anh thế nào, cũng không nên đối đãi với anh như người xa lạ nha!” Âm lượng của hắn vừa đủ lớn để làm cho người đi qua nghe rõ nội dung cuộc nói chuyện của bọn họ.


Hai người cứ cù cưa cù nhằng trong lúc đó, khiến cho người ngoài nhìn chằm chằm vào, nhưng mỗi lời nói cử chỉ của Tống Thiên Lỗi đều khiến cho mọi người nhận thức bọn họ chính là một đôi người yêu đang giận dỗi, nhao nhao cãi nhau.


Hơi thở ấm áp của hắn thổi lên cái tai mịn màng mẫn cảm của Quý Hiểu Hàm, làm tâm thần nàng không tự chủ được mà rung động một lát, hơn nữa bàn tay đặt trên lồng ngực rắn chắc ấm áp truyền đến lực tim đập mạnh mẽ dồn dập, càng làm cho cơ thể nàng nhất thời cứng đờ, không biết nên làm thế nào để dẹp đi.


Tống Thiên Lỗi thấy thần sắc thất thố của nàng, đầy đắc ý khẽ bật cười ra tiếng. Nỗi tức nghẹn trên máy bay kia cuối cùng đã hoàn toàn giải tỏa được; tuy vậy, hắn cũng không định thả nàng ra nhanh như vậy, bởi vì cơ thể mềm mại cùng hơi thở thơm ngát của nàng như vậy rốt cục lại làm cho hắn cảm thấy hơi có chút ý loạn tình mê, phản ứng hóa học mãnh liệt mà nhanh chóng như thế, đúng thật là chưa từng xảy ra trên người hắn.


Hắn được voi lại đòi tiên, áp môi lên cần cổ trắng như tuyết của nàng, nhẹ nhàng hôn, nhay cắn, hai tay cũng không nhàn rỗi, xoa bóp qua lại không rời trên cánh tay mềm mại trơn mượt của nàng.


Quý Hiểu Hàm vừa thẹn vừa giận, nhưng cả người lại run rẩy không thôi, chưa bao giờ có bất kỳ người đàn ông nào dám khinh bạc, phi lễ nàng thế này, hơn nữa lại còn ở trước mặt bao người; nhìn khuôn mặt tươi cười và biểu tình của những người đi qua đi lại, nàng thực sự cảm thấy khó nói được nên lời.


“Ngươi đủ rồi chưa? Chúng ta hai bên đã hòa nha, ai cũng không thiếu nợ ai, bực tức của ngươi cũng đã tiêu tan hết rồi!” Nàng tức giận mà la nhẹ, nếu không phải tình hình ám muội không rõ như vậy, nàng đã sớm lớn tiếng cãi nhau, cho hắn ăn một trận biết tay rồi.
Nhóm dịch và sáng tác truyện:
www.VFICLAND.com
charon_van vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 31-05-2011, 07:01 PM   #5
Default

[Ch.1-4] Vị hôn phu phách lối

Edit: T.B.Vân charon



Tống Thiên Lỗi nhún vai bất cần, nhưng vẫn còn sỗ sàng trên người nàng. Hắn cũng đang chơi đến cao hứng, trong khoảng thời gian ngắn vẫn không nỡ dừng tay. Hơn nữa, người đến đón hắn vẫn chưa đến, hắn sao lại không giết thời gian trong lúc này.


Việc này mà nhẫn được thì gì chả nhẫn được, lòng Quý Hiểu Hàm đã gần như sắp bùng nổ. Tên vô lại này quả thực khinh người quá đáng, thủ đoạn trả thù của hắn cũng không tránh khỏi quá mức phát hỏa!


Không rảnh ngẫm nghĩ, nàng giơ chiếc giày cao gót với gót nhọn hoắt lên, hung hăng đá về phía ống chân hắn, khiến hắn đau đến buông hai tay ra, tiếp đó nàng lại tốc độ nhanh như chớp mà thưởng cho hắn một cái bạt tai vang giòn đau rát.


Cái tát này, cả hai người đều bỗng giật mình.


Quý Hiểu Hàm theo dõi gương mặt sưng đỏ hai má của hắn, trong lòng biết vậy nên một trận thoải mái, hừ, đây là cái giá phải trả cho việc bắt nạt nàng, cho hắn biết nàng không thể dễ chọc như vậy.


Nhưng lúc mắt của nàng chạm phải ánh mắt nổi giận âm ỉ lửa nóng lửa lạnh của hắn thì, trong phút chốc sự sảng khoái của nàng tan biến hết không còn dấu tích, một nỗi kinh sợ hoảng loạn xâm chiếm. Nàng không nghĩ tới một công tử bột lưu manh như này, mà lúc nóng giận lại thực đáng sợ như thế, nàng đã đánh giá hắn quá thấp rồi.


Nàng khó khăn mà nuốt nước miếng một cái, đôi mắt xinh đẹp đảo quanh, nhìn quanh bọn họ đã có một đám người vây xem kịch vui, chắc hẳn hắn không dám làm gì bất lợi với nàng trước mặt mọi người chứ! Vừa nghĩ, nàng chậm rãi giật giật cơ thể, dự tính trong nháy mắt liền định chạy trốn khỏi người đàn ông bên cạnh này.


Dường như phát hiện ra ý đồ của nàng, Tống Thiên Lỗi nhanh như chớp vươn tay kéo nàng lại, mạnh mẽ kéo nàng vào trong lòng hắn, trước mặt bao nhiêu người hung hăng hôn đôi môi mềm mại của nàng, khí thế rào rạt mà cắn bờ môi mịn màng của nàng, ngang ngược dùng lưỡi mở hàm răng nàng ra, nhanh chóng đi vào vào bên trong miệng nàng, phóng túng tàn sát bừa bãi.


Quý Hiểu Hàm hoàn toàn sửng sốt, lòng nàng tràn đây kinh ngạc không thôi… Hắn không ngờ lại cường hôn nàng ở nơi công cộng này, khiến nàng mất mặt không thể về nhà!


Mạnh mẽ bức hôn mang theo cơn tức giận, vốn là để nghiêm khắc trừng trị nàng, ai bảo nàng dám bạt tai hắn trước mặt mọi người, chưa từng có người nào dám như vậy với hắn, nhưng khi hắn vừa chạm vào đôi môi mềm mại thơm ngào ngạt của nàng, lại không tự chủ được mà bị trầm luân giam hãm lại, thầm nghĩ nếm hương thơm và ngọt ngào của nàng cùng cho thỏa thích.


Ý thức được tình triều cuồn cuộn khác thường không hiểu nổi của bản thân, hắn buông mạnh đôi môi của nàng ra, đôi mắt sắc bén nhìn lướt qua lướt lại mọi người vây xem một cái. Ánh mắt sắc bén, lạnh lẽo của hắn khiến mọi người vây xem tản hết đi. Sau một chốc, hắn lại hồi phục dáng vẻ lưu manh trêu chọc, bất cân đời.


“Cô có thể ngẩng đầu lên, không còn những người khác xem ở bên cạnh đâu.” Tiếng nói trầm thấp của Tống Thiên Lỗi vang lên bên tai nàng.


Quý Hiểu Hàm theo bả vai hắn ngẩng đầu lên, len lén liếc mắt dò xét bốn phía một cái, sau khi xác định không còn có người vây xem, nàng căm giận đẩy trong ngực hắn ra, nhanh chóng dịch chuyển sang bên cạnh, đôi mắt xinh đẹp long lanh nổi giận nhìn chằm chằm hắn.


“ Ngươi…Ngươi quả thực…” Nàng tức giận đến không nói được một lời nào, hai gò má cao cao tràn đầy rặng mây đỏ, cặp mắt đen trong veo long lanh mang ánh nước nhìn chằm chằm vào hắn, đôi môi đỏ bừng hơi run rẩy nhưng bất kể thế nào cũng không thốt ra nổi một câu mắng chửi người.


Tống Thiên Lỗi nhìn chằm chằm vào bộ dạng tuyệt đẹp ảo não không chút cười của nàng như vậy, tâm trí bỗng dưng lại một lần rung động, nhưng hắn lập tức bỏ qua cảm giác này; hắn luôn luôn yêu thích những mỹ nữ dịu dàng biết làm vui người khác, chứ không thể là người đanh đá cào cấu lợi hại như mèo này được.


“Thế nào? Bị mèo ăn mất lưỡi rồi à? Diện mạo cô không tệ lắm, chỉ tiếc không hợp khẩu vị của ta, vừa rồi chẳng qua đùa với cô thôi, đừng tưởng thật nha! Hắn hơi nhếch khóe miệng, giọng mang giễu cợt, trêu tức.


Một phen nói thật to này chọc giận Quý Hiểu Hàm, làm nàng trong lòng vừa thẹn vừa giận, cả khuôn mặt đỏ lên giống như một quả cà chua, “ Ngươi…Ngươi ít bảnh chọe đi, ta chính là ghét nhất loại lưu manh tự cho mình là phong lưu tiêu sái như ngươi.” Nàng căm giận phản bác, giơ tay lên xoa mạnh đôi môi vừa bị hắn cường hôn.


Sau khi vứt cho hắn một câu đằng đằng sát khí nổi giận kèm một cái trợn mắt, nàng quắc mắt đứng dậy, kéo hành lý đi ra ngoài. Nàng thà rằng đứng ở bên ngoài chờ, cũng không cách nào nhịn đứng đợi người đến đón cùng một chỗ với cái loại không biết xấu hổ này.
Nhóm dịch và sáng tác truyện:
www.VFICLAND.com
charon_van vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 31-05-2011, 07:02 PM   #6
Default

[Ch.1-5] Vị hôn phu phách lối

dit: T.B.Vân charon





Đi ra bên ngoài không bao lâu, Tống Thiên Lỗi cũng đi theo ra, Quý Hiểu Hàm tức giận mà lườm hắn một cái, khi đang chuẩn bị mở miệng kêu hắn cách xa nàng một chút, đột nhiên một thân ảnh phấn hồng nhanh chóng ùa vào trong lòng Tống Thiên Lỗi.



Quý Hiểu Hàm nháy nháy mắt, chăm chú nhìn lên, chỉ thấy một cô gái xinh đẹp mặc bộ váy màu hồng phấn bó sát, chính là giống như con bạch tuộc quấn lấy thân thể lừng lững cao ngất của Tống Thiên Lỗi.



“Thiên Lỗi, sao đi công tác nhiều ngày như vậy, người ta rất nhớ anh đó!” Nàng kia khẽ nũng nịu kêu lên, vẻ mặt kia, ngữ điệu nói có bao nhiêu ám muội thì có bấy nhiêu ám muội.



“Vậy sao? Em nhớ anh bao nhiêu, quay về nên biểu hiện tốt cho anh xem.” Tống Thiên Lỗi cười ngả ngớn, một tay quàng vào vòng eo nhỏ nhắn của người ocn gái kia, cũng cố tình vô ý mà vuốt ve nửa thân lưng trần của cô ta.



Quý Hiểu Hàm nhịn không được một hồi mắc ói, lòng thêm phát run, sởn gai ốc rơi đầy đất. Cái tên con trai họ Tống tên Thiên Lỗi này phong lưu kiêm hạ lưu như vậy, ban ngay ban mặt mà dám động tay động chân, nói mắc ói lợm vị là đúng.



Nàng căm ghét mà bĩu môi, đang định không quay đâu lại nhắm mắt làm ngơ, thì lại có một cô gái xinh đẹp như thế, không gì sánh được, mặc một bộ màu tím nhạt, cũng chạy về phía Tống Thiên Lỗi, móng tay sơn đỏ thắm, bàn tay ngọc dài và nhỏ nhắn kéo chặt lấy cánh tay hắn, cả người nhắm thẳng hướng trên người hắn mà tới dán sát vào.



“Thiên Lỗi, anh thật đáng ghét, trở về cũng không cho em biết một tiếng, nếu thư ký của anh không nói cho em biết, chỉ sợ em cũng không kịp đi đón anh.” Cô gái mặc bộ đồ tím nhạt oán trách phàn nàn.



“Đừng nóng giận mà, bây giờ không phải em cũng biết rồi sao? Không nói cho em là không muốn em lái xe tới đón anh, sẽ mệt em.” Vẫn là giọng điệu phóng đãng chơi đùa nhân gian, tiếng nói trầm thấp nói đại hai ba câu đã liền an ủi được cô gái dễ bảo.



Trơi ạ, người này thật là buồn nôn, hạ lưu, vô sỉ đến tột cùng, Quý Hiểu Hàm trong lòng chửi bới, phỉ nhổ không phát ra tiếng động. Hai tên mỹ nữ lượn quanh mà trong khi đó, lại vẫn quang minh chính đại mà ở trên máy bay liếc mắt đưa tình cùng các tiếp viên hàng không, một chút cảm thấy thẹn tâm cũng không có, thật là một cây củ cải hoa tâm tiêu chuẩn.



Vừa nghĩ đến vừa bị người kém cỏi như thế này hôn, nàng xoay mình cảm thấy mắc ói ác, đôi mày thanh tú chau lại, nàng tràn ngập xem thường mà liếc hắn một cái, nhưng trông thấy hai cô gái kia đều lôi kéo hắn như trợ thủ đắc lực, giống như đang tranh chấp cái gì.



Cẩn trọng nhìn lên, hóa ra hai người đều muốn hắn ngồi lên xe các nàng, trong lúc nhất thời lại tranh giành trước mặt mọi người, ai cũng không nhường ai.



Nhìn dáng vẻ sốt ruột cổ mọc hai đầu của hắn, Quý Hiểu Hàm nhịn không được nhìn có chút hả hê mà nở nụ cười. Đáng đời, đây là báo ứng, cho dù hắn bị nổ tung thì cũng là đúng người đúng tội.



Giữa lúc nàng đang vui vẻ xem kịch vui thì, một chiếc xe Mercedes đến sát bên cạnh này, người lái xe quay cửa kính xuống gọi nàng: “Tiểu thư, lên xe đi, lão gia đang vội cần xe này!” Người tới chính là ông Lý tài xế đã phục vụ nhiều năm ở nhà họ Quý.



Quý Hiểu Hàm quay đầu, vội vàng đem hành lý bỏ vào trong xe, vừa mới định ngồi vào trong xe thì, nàng hình như nghĩ tới cái gì đó, lộ ra một nụ cười giả tạo giả dối, tao nhã xoay người lại đi về phía Tống Thiên Lôi. Đi tới trước mặt ba người, nàng sớm nhướng mày nhướng mắt với hắn, “Sao vậy? Mùi vị hạnh phúc được có hai bà vợ rất không tệ đi!” Nói mang ý trào phúng rất rõ ràng.



Tiếp tục, nàng lại nói với nhị vị phu nhân không ai nhường ai: “Các cô cứ tranh chấp tiếp như thế này cũng không phải là biện pháp, tôi tặng cho các cô một kiến nghị.”



Hai cô gái này hai mắt nhìn nhau một hồi xong, cuối cùng trăm miệng một lời hỏi: “Cô có phương pháp gì dễ xử lý?”



Quý Hiểu Hàm cười gian xảo, “Đi trước mua cái cưa đi.”



“Mua cưa làm gì?” Hai cô gái lại không hẹn mà cùng hỏi.



“Thấy các cô là đang muốn xé ngang hoặc xé dọc, cho dù thế nào thì mỗi người một nửa, ai cũng không chiếm được phần lợi hơn, chẳng phải là tất cả đều được vui vẻ sao!” Nói xong, nàng sớm lè lưỡi với Tống Thiên Lỗi, lộ vẻ mặt có chút hả hê, cười hài hước tràn đầu vẻ châm chọc cùng khinh bỉ, không thèm để ý một chút nào tới hai cô gái đang trợn mắt há hốc mồm, đi trở lại chiếc xe Mercedes.



Sau khi ngồi lên xe, nàng còn cố tình vươn tay hươ hươ về phía sau, rồi lập tức nghênh ngang đi khỏi, bỏ lại Tống Thiên Lỗi đang khẽ nheo mắt lại, hiện cơn tức giận mơ hồ, cùng hai cô gái hãy còn đờ ra đó, không hiểu ra sao.



*******



Xe dừng lại ở trước một tòa biệt thự cao cấp độc môn độc viện* ở gần Thiên Mẫu.

(*độc môn độc viện là để chỉ tòa nhà chỉ có mình nó một cửa một sân riêng, là căn nhà riêng lẻ độc lập.)



Quý Hiểu Hàm hân hoan, nhảy nhót không thôi mà xuống xe, hành lý cũng không cầm mà lập tức xông thẳng vào trong phòng.



Mở cửa chính ra liền thoáng thấy người một nhà tất cả đều tập trung đông đủ trong phòng khách, thực sự là làm người khác cảm động. Để chào đón nàng học xong về nước, mọi người trong nhà đều tụ họp nhau lại một chỗ chờ nàng, khiến vành mắt nàng không khỏi gợn ánh nước.



Thực ra, thành viên gia đinh họ Quý cũng chỉ có bốn người mà thôi, ngoại trừ nàng, hay song thân của nàng: Quý Trung Đường, Phạm Văn Tú, cùng em gái duy nhất Quý Hiểu Linh.



Quý Hiểu Hàm trời sinh tính nhiệt tình, hoạt bát, không chút suy nghĩ liền chạy ào vào trong lòng Quý Trung Đường làm nũng: “Cha à, con rất nhớ cha, ở nước Mỹ mấy năm, thường bởi vì nhớ cha mà mất ngủ!”



Quý Trung Đường là một người đàn ông trung niên truyền thống lại bảo thủ, rõ ràng đã không chịu nổi đợt tấn công nhu tình của con gái, nét mặt già nua sớm đã đỏ lên, nhưng lại vẫn chết vì mạnh miệng mà nói: “Ở bên ngoài đã ba năm, cuối cùng cũng biết phải về nhà rồi sao, giờ lại nói lời dễ nghe này, nhớ ta? Ta thấy con là vui đến quên cả trời đất đi.”



Quý Hiểu Hàm lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn xoe nhìn chăm chú, bất bình mà lớn tiếng ồn: “Ôi, cha này, cha sao lại có thể nói xấu con như vậy. Người ta đúng là đến nước Mỹ học hành, học tạo mẫu thiết kế, cũng không phải là đi chơi.”



Quý Trung Đường tức giận hừ một tiếng.



“Đúng nha! Không nói một tiếng mà bỏ chạy ra nước ngoài, phải mất một thời gian mới gọi điện thoại trở về báo bình an, con coi cha là cái gì hả?”



Chỉ biết lão ba nhất định ghi hận, Quý Hiểu Hàm bĩu môi lẩm bẩm thành tiếng, ánh mắt cầu cứu len lén liếc về phía mẹ và em gái.



Phạm Văn Tú chỉ là vẻ mặt mỉm cười, đối với trận chiến giữa cha và con gái bảo bối, bà đã có nhiều kinh nghiệm rồi, đã cảm nhận sâu sắc là nghìn vạn lần đừng có tham gia vào, để tránh khỏi tự làm mất mặt mình, khiến cho chính mình thành người ngoài.



Về phần Quý Hiểu Linh, vẫn là dáng vẻ ôn hòa dễ bảo, điềm tĩnh nhu thuận hợp long người, càng không thể đi chọc tức cha.



Thấy không có người có thể dựa vào được, Quý Hiểu Hàm đành phải sờ sờ cái mũi, chậm chạp nói: “Con thừa nhận là không nói một tiếng mà đã bỏ chạy đi. Đi Mỹ là con sai, nhưng mà đây cũng là do cha bức con nha!”



Lần này đã quá lời rồi, Quý Trung Đường nét mặt già nua xoay mình ngồi xuống, tức giận chất vấn: “Ta bức con? Là thế nào? Ta là cầm chổi đuổi con đi ra ngoài, hay là ngược đãi con chăng?” Vừa nói, gân xanh trên trán cũng giật giật vài cái.



“Như vậy thì không có.” Nàng hậm hực mà thấp giọng trả lời, một mặt vẫn lén dò xét vẻ mặt đằng đằng tức giận của cha. “Nhưng mà cha không nên bức con đính hôn với cháu trai của Tống gia! Người ta vẫn còn trẻ như vậy, cũng không muốn làm thiếu phụ luống tuổi có chồng trước tuổi.” Nàng không nhịn được lại nói thêm một câu.



Không đề cập thì không sao, nhắc tới điều đó, sắc mặt Quý Trung Đường còn tệ hơn, ông ta quát: “Cháu trai của ông Tống có gì không được, người ta diện mạo tuấn tú lịch sự, học thức năng lực, đều là sự lựa chọn tốt nhất. Nếu không phải ông Tống yêu mến con, bằng đức hạnh của con đây, Thiên Lỗi người ta còn chưa chắc để ý đến con!”



Nói gì vậy? Không nghĩ tới cha tự dưng lại vì một người đàn ông không liên quan, nháy mắt đã coi nàng không chịu được như thế.



“Ai thèm hả! Hắn là trâu già nha, còn con chính là cây cỏ non, trâu già muốn gặm cỏ non, con mới không cần.” Quý Hiểu Hàm chưa bao giờ từng gặp cháu trai Tống gia, chỉ biết là lớn hơn nàng rất nhiều. Tuy rằng nàng rất thích Tống gia gia, nhưng lại chẳng có ấn tượng tốt gì đối với người đàn ông chưa bao giờ gặp gỡ mà lại hại nàng cùng phụ thân suốt ngày cãi nhau.



Khuôn mặt Quý Trung Đường trong nháy mắt giật giật vài cái, “Con nói bậy bạ gì đó hả? Thiên Lỗi người ta cũng chỉ chẳng qua hơn con bảy tuổi mà thôi, cái gì mà trâu già gặm cỏ non?”



Tính tình Quý Hiểu Hàm bướng bỉnh cũng bắt đầu phát tác, nàng giận dỗi quá mức, hai tay vòng lại trước ngực, “Mặc kê đi, con nói không thì sẽ không muốn…” Cha nàng vừa mới nói cháu trai Tống gia kêu là cái gì ấy nhỉ? Thế nào mà tên này lại rất quen thuộc.



“ Chờ đã! Cháu trai Tống gia tên là gì?” Đôi mắt trong trẻo lanh lợi trừng lên, nàng hỏi.



“Tống đại ca, tên của anh ấy là Tống Thiên Lỗi.” Quý Hiểu Linh trước giờ vẫn ngồi im bên cạnh mở miệng trả lời.



“Cái gì, là cái tên siêu cấp vô lại, củ cải hoa tâm, phong lưu lạm tình kia sao.” Ngay khi nghe được tên này, Quý Hiểu Hàm không khỏi tức giận đến nghiến răng ngứa ngáy. Cái loại người này, ai phải gả cho hắn thì thật xui xẻo.



“ Chị, chị gặp qua Tống đại ca rồi sao?”



“Đâu chỉ gặp qua, chị còn…” Đã suýt nói ra, nàng ngưng bặt miệng lại, dù sao không thể để cha biết nàng đi cùng trên máy bay với cháu trai của nhà họ Tống.



“Nói chung, cái người …Tống Thiên Lỗi kia căn bản không phải là thứ gì tốt đẹp, cho nên chị mới không cần gả cho hắn, cho dù hắn quỳ xuống cầu xin thì chị cũng sẽ không đồng ý, có khi còn cho hắn một cước đuổi đi thật xa. »



Quý Trung Đường nghe xong thì hừ lạnh một tiếng, “Bớt tự thiếp vàng lên mặt mình đi, Thiên Lỗi người ta cũng không muốn con, chính hắn hợp ý với em gái con Hiểu Linh, hai nhà chúng ta đã thầm quyết định rồi.”



“Cái gì?” Lời Quý Trung Đường nói khiến Quý Hiểu Hàm vốn đang đắc ý, đột nhiên trong nháy mắt ngây người, vẻ mặt cứng đờ, “Cha, cha có nhầm hay không mà lại đưa em gái – một con cừu non vào trong miệng sói già như thế? Cha… cha là bị hỏng não rồi phải không?”



“Ta không có bị hỏng não.” Quý Trung Đường hung hăng trừng mắt liếc nàng, “Con cũng đã hai mươi tư tuổi rồi, còn không biết phân biệt lớn nhỏ như thế.”



“Là cha sai nha! Làm sao cha có thể đem em gái con phó thác cho cái loại đàn ông thối thay đàn bà như thay quần áo, quan hệ nam nữ lung tung như vậy, có phần hơi quá đáng rồi.” Quý Hiểu Hàm không biết sống chết mà tranh cãi.



“Con câm miệng cho ta!” Quý Trung Đường giận dữ rống lên. “Ông Tống tuổi đã già rồi, muốn Thiên Lỗi lập gia đình, rất muốn có một đứa chắt để cho mình ôm ấp thì có gì sai? Ban đầu, nếu không có ông Tống kéo cha của con lên, hiện giờ con sẽ có cuộc sống tốt đẹp như vậy sao?! Không biết đội ơn một chút nào.”



Quý Hiểu Hàm mau chóng có dáng vẻ muốn té xỉu, cha nàng làm sao lại cổ lỗ hồ đồ, không biết thay đổi như vậy? “Muốn báo đáp Tống gia còn có phương pháp khác, làm chi phải lấy hạnh phúc của em gái con làm vật hy sinh, quả thực là đẩy Hiểu Linh vào hố lửa!”



“Con…Con muốn làm ta tức chết ta phải không?” Quý Trung Đường run rẩy chỉ vào Quý Hiểu Hàm, “Làm sao ta lại sinh ra một đứa con gái bất hảo như con thế này hả !”



Mắt thấy Quý Trung Đường cực kỳ tức giận, Phạm Văn Tú vội vàng đi tới bên cạnh chồng mình, dịu dàng trấn an: “Đừng nóng giận nha, Hiểu Hàm hay xấu mồm như vậy đấy, nhưng không có ác ý gì cả, hai cha con các người quả thực là mỗi người một kiểu.”



Quý Hiểu Linh thấy thế, cũng vội vàng lôi kéo nàng chạy thẳng lên lầu, “Chị, ba năm chưa gặp chị, em có rất nhiều điều muốn tâm sự với chị, chúng ta lên lầu đi thôi!”



Em gái thực dịu dàng, thấu hiểu người khác, làm Quý Hiểu Hàm không đành lòng cự tuyệt, mặc dù trong lòng vẫn tức tối bất bình, nhưng cũng không muốn làm cho mẹ cùng em gái khó xử, cũng đành ngoan ngoãn theo sát Quý Hiểu Linh đi lên lầu.



Cứ như vậy, một trận phong ba sóng gió trong gia đình cuối cùng cũng tạm thời lắng xuống.
Nhóm dịch và sáng tác truyện:
www.VFICLAND.com
charon_van vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 01-06-2011, 08:03 AM   #7
Default

Truyện này hay quá chừng
KiryuZero vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 01-06-2011, 09:10 PM   #8
Default

Truyện này vừa hoàn bên Vficland rồi, giờ mới nhớ ra là chưa post truyện này lên đây

[Ch.2-1] Vị hôn phu phách lối

Dịch: YAN

Beta: charon



Vào phòng, Quý Hiểu Hàm liền vội vã truy hỏi:


“Thành thật nói cho chị biết, tại sao em lại đồng ý hôn sự này, có phải papa ép em không? ”


Quý Hiểu Linh thản nhiên cười, “Cha không ép, là do em tự đồng ý” . Thoáng do dự, cô nói thất thần: “Dù có gả cho ai cũng giống nhau thôi, “anh ấy” vẫn sẽ không để ý”.


Quý Hiểu Hàm tuy sống ngang ngược, nhưng tâm tư cũng rất tinh tế, lập tức phát hiện trong lời nói của em gái rất có ý cam chịu, hiển nhiên có ẩn tình khác.


“Em nói anh ta là chỉ ai?” Nàng không buông tha tiếp tục hỏi.


Quý Hiểu Linh nhíu mày lại, khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn thản nhiên như không có gì, mang theo chút lãnh đạm buồn rầu, nhìn Quý Hiểu Hàm muốn nói rồi lại thôi.


“Em nói đi! Chị nhất định sẽ làm chủ cho em.” Quý Hiểu hàm nóng vội thúc giục. Tuy nàng chỉ lớn hơn Quý hiểu linh hai tuổi, nhưng đối với em gái, nàng chăm sóc và bảo vệ rất chu đáo, tựa như gà mái bảo vệ gà con, tiếng nói vang xa hơn so với người khác.


“Chị, chị đừng ép em nữa có được không?” Quý Hiểu Linh nhăn mặt, “Thực ra Tống đại ca là người không xấu, đối xử với em rất tốt, gả cho anh ấy cũng xem như là không tồi.”


Quý Hiểu Hàm không bằng lòng trừng hai mắt phẫn nộ, em gái nàng thuần khiết như trương bạch chỉ, làm sao biết phân biệt ai tốt ai xấu.


“Em yêu Tống Thiên Lỗi kia sao?” Nàng hỏi không đầu không đuôi, thầm nghĩ người kia dung mạo anh tuấn tiêu sái, quả thật có thể làm cho các thiếu nữ say đắm, mê muội.


Quý Hiểu Linh khẽ thở dài, “Không phải như chị nghĩ vậy đâu, em trước sau luôn coi Tống đại ca như anh cả. Anh ấy phóng đãng, bất kham như vậy, có sức hấp dẫn hơn người, hơn nữa phong thái lại kiên cường, em căn bản không thể khống chế được, huống hồ em cũng không thích kiểu dàn ông như vậy.”


“Vậy mà em còn cùng hắn đính hôn.” Quý Hiểu Hàm nhịn không được gào lên.


Quý Hiểu Linh nhún vai, “Không có biện pháp nha! Cha đã đồng ý với ông Tống rồi, hơn nữa chị lại đột nhiên mất tích, đúng lúc đó bệnh tim của ông Tống tái phát, dọa Tống đại ca và ba. Để làm yên lòng ông Tống mọi người mới quyết định cho em cùng Tống đại ca đính hôn, để cho ông Tống an tâm.”


“Bệnh tim của ông Tống tái phát? Vậy hiện giờ ông ấy như thế nào rồi?” Từ nhỏ, ông Tống rất thích nàng, thường nói nàng tinh ranh khả ái, láu cá thông minh, thường pha trò làm ông vui, và vẫn luôn oán trách cháu trai mình không biết làm cho mình vui vẻ bằng nàng.


“Hiện tại đã khá rồi, dựa vào thuốc men, được chăm sóc và điều trị ăn uống sinh hoạt, hai năm nay bệnh vẫn chưa tái phát, cho nên việc em cùng Tống đại ca kết hôn mới có thể kéo dài được đến hôm nay.” Quý Hiểu Linh thản nhiên trả lời.


Thật ra, cô cũng không phải là thật sự muốn gả cho Tống Thiên Lỗi, ngoại trừ do bất đắc dĩ ra, ít nhiều cũng do có chút giận dỗi, ai bảo người nàng yêu trước sau đều không động lòng với cô, không đáp lại tình cảm của cô.


Nghe xong lời của cô, Quý Hiểu Hàm thở dài; quả thật nàng cảm thấy áy náy day dứt đối với ông Tống, chính là nàng thật sự không hiểu được, người chính trực, nghiêm túc giống như ông Tống, làm sao lại có đứa cháu trai Tống Thiên Lỗi kỳ quái như vậy?


“Em cũng có dự tính gì không? Nhỡ đâu ông Tống cùng cha ép các em kết hôn, vậy phải làm sao bây giờ?” Quý Hiểu Hàm chỉ ra vấn đề chủ yếu.


“Em…… em không biết, trong lòng em cũng rất hỗn loạn.” Quý Hiểu Linh nghẹn ngào trả lời, quay người vào trong chăn, vùi mặt vào trong gối

Nhìn Quý Hiểu Linh thương tâm, buồn bã như vậy, Quý Hiểu Hàm càng khẳng định em gái có việc gạt nàng.


Thật ra, việc này đúng là sai lầm của nàng, lúc trước nàng không nên không nói một tiếng trốn sang Mĩ, khiến cho em gái phải gánh lấy hôn sự này. Bằng giác quan thứ sáu nhạy cảm, sâu sắc của phụ nữ, nàng có thể cảm giác rằng em gái trong lòng yêu người khác.


Việc này đều do nàng gây nên, nói gì cũng không thể để cho em gái gánh vác loại hậu quả này; có lẽ, nàng có thể đi tìm ông Tống, thương lượng với ông. trong lòng Quý Hiểu Hàm thầm nghĩ, trong lòng mơ hồ có tính toán.
Nhóm dịch và sáng tác truyện:
www.VFICLAND.com
charon_van vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 01-06-2011, 09:12 PM   #9
Default

[Ch.2-2] Vị hôn phu phách lối

Dịch: YAN
Beta: charon
Nguồn: Vficland.info


Quý Hiểu Hàm về Đài Loan không bao lâu, gia nhập vào một công ty nổi tiếng về tạo hình thiết kế ở Đài bắc.


Quy định làm việc của công ty này chỉ có là tác phong đẹp, thời gian co dãn, tự do, chỉ cần có thể xử lý hoàn tất dự án đúng thời hạn, cũng không yêu cầu nhất định phải đúng 9h tối mới được về nhà .


Quý Hiểu Hàm thích ứng với công việc rất tốt, hơn nữa được dẫn dắt bởi các bậc thầy tiền bối, học được không ít thứ.


Một ngày sau khi tan ca, nàng cùng ba vị đồng nghiệp mới quen đi vào một nhà hàng cơm Tây dùng cơm, nhà hàng này bố trí rất phong cách, không khí trang nhã mê người, mùi thức ăn thơm nồng, còn có tiếng dương cầm nhẹ nhàng du dương.


Lúc ăn xong, ba người còn lại tán gẫu, Quý Hiểu Hàm thỉnh thoảng thêm vào một, hai câu, đa số thời gian chỉ là ngồi nghe.


Đột nhiên, ánh mắt của nàng bị thu hút bởi một đôi nam nữ đẩy cửa đi vào nhà hàng, chỉ thấy người đàn ông một tay ôm eo thân mật với người phụ nữ, một tay giúp cô ta đẩy cửa ra, dáng vẻ ân cần, chăm sóc, khiến cho rất nhiều phụ nữ ao ước.


Người đàn ông này không phải ai khác, chính là Tống Thiên Lỗi người đã làm cho Quý Hiểu Hàm căm thù tới tận xương tủy.


Mới mấy ngày không gặp, phụ nữ bên cạnh hắn lại thay đổi, trong lòng Quý Hiểu Hàm khinh bỉ hừ lạnh.


Chết không, Tống Thiên Lỗi cùng người phụ nữ kia lại đi về phía nàng, nàng vội vã cuống quít cúi đầu.


Sau khi đợi bọn họ đi qua bên cạnh nàng ra sau, nàng mới lại ngẩng đầu lên; lúc này mới phát hiện, các đồng nghiệp ngồi trước mặt nàng hai mắt chan chứa ái mộ, sùng bái, mê ly, sững sờ nhìn về phía sau nàng.


“Này! Các cậu làm sao vậy, tại sao đột nhiên tất cả đều im lặng vậy?”


Tương Lăng ngồi đối diện với nàng phát biểu trước tiên: “Thật quá đẹp trai! Quả thật rất đẹp trai! Mình chưa từng thấy qua người đàn ông lại mê người như vậy.” Tiếng thở dài tựa như ảo mộng chứa đựng tình cảm ái mộ.


“Đúng vậy! Mình hy vọng chính mình là người phụ nữ ngồi ở bên cạnh anh ấy.” Một người đồng nghiệp khác cũng nhịn không được phụ họa theo.


Hai người này cùng kêu liên, kích thích lòng hiếu kỳ của một người đồng sự khác ngồi bên cạnh Quý Hiểu Hàm, cô ta quay đầu lại liếc mắt một cái nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú mang nét cười của Tống Thiên Lỗi, vội vàng quay đầu lên tay vỗ vỗ ngực, nói một cách khoa trương : “Ôi trời ơi! Khuôn mặt tươi cười mê chết người của anh ấy, hại mình thiếu chút nữa tim ngừng đập.”


Không cần quay đầu lại xem, Quý Hiểu Hàm cũng biết các nàng đang nói về người nào. Không ngờ rằng tên vô lại có khuôn mặt tuấn tú mê người lại được phụ nữ hoan nghênh như thế! Hóa ra, không chỉ có đàn ông yêu sắc đẹp, ngay cả phụ nữ cũng không ngoại lệ.


Bữa cơm này phá lệ trở nên vô cùng tĩnh lặng không tiếng động, nguyên nhân là bởi bạn bè mới của nàng đều bị tên vô lại anh tuấn phía sau nàng mê hoặc, nhìn còn không kịp, lấy đâu ra thời gian nói chuyện.


Lúc ấy, chỉ có một tấm bình phong làm bằng gỗ cao bằng nửa người ngăn cách, Quý Hiểu Hàm mơ hồ có thể nghe được Tống Thiên Lỗi cùng người phụ nữ kia nói chuyện.


“Thiên Lỗi, muốn hẹn anh ra ngoài ăn bữa cơm cũng thật khó, anh đã trở về nhiều ngày như vậy rồi, làm sao lại chưa từng gọi điện thoại cho người ta.” Người phụ nữ hờn dỗi, oán giận.


Tống Thiên Lỗi cười khẽ, “Vậy không phải anh đang cùng em ăn cơm sao? Vừa về nên có rất nhiều việc cần xử lý, em là người thông minh, hiểu biết, nên thông cảm với anh chứ!”


Tiếng nói nồng đậm như rượu khiến người khác phải đắm đuối, ai còn trách móc nặng nề được với hắn nữa.


Quả nhiên đúng như dự đoán, người phụ nữ nhu mì trả lời: “Chỉ biết anh không phải là người không có lương tâm mà.”


Vì sao phụ nữ đều bị lừa như vậy? Đều bị đàn ông dùng hai ba chiêu, lời ngon tiếng ngọt đánh lừa bắt mình ngoan ngoãn tuân theo? Quý Hiểu Hàm nản lòng nói thầm.


“Thiên Lỗi, em nghe nói anh đã có vị hôn thê, là thật hay là giả vậy?” Tiếng nói của người phụ nữ kia đáng yêu, nhu mì, trong lời nói nồng đậm vị chua.


Vấn đề này làm cho Quý Hiểu Hàm rùng mình, dựng đứng tai lên chăm chú lắng nghe, nàng thật muốn nghe xem hắn có cái nhìn cùng thái độ gì đối với hôn sự này.


“Anh có vị hôn thê hay không, vấn đề này rất quan trọng sao?” Tống Thiên Lỗi cười nhẹ.


“Đối với anh mà nói, kết hôn hay không kết hôn cũng không thể rằng buộc được anh. Anh đã theo thói quen và tính cách tự do của anh rồi, cho dù thật sự phải cưới vợ, anh e rằng vẫn là kiểu này.”


Lời nói này khiến cho lửa giận trong lòng Quý Hiểu Hàm bốc lên mạnh mẽ, khá lắm, tên khốn phong lưu “tôn sùng tự do”, nói trắng ra chính là hoa tâm, không có trách nhiệm, người như thế này làm sao có thể khiến cho Hiểu Linh hạnh phúc!


“Nghe anh nói như vậy, làm vợ của anh chẳng phải rất đáng thương sao, em đây tình nguyện làm bạn gái của anh thôi.” Người con gái kia khẽ nhíu mày, dừng lại trong chốc lát, như là nhớ ra cái gì, cô ta vội hỏi: “Sau khi anh kết hôn còn có thể qua lại cùng em không? Em có thể tiếp tục làm bạn gái của anh không?”


Hỏi đến vấn đề này quả thực động đến tâm khảm của Quý Hiểu Hàm, toàn thân cùng thần kinh của nàng không khỏi căng thẳng, cả lưng dựng đứng dựa sát vào đằng sau, căng tai lên nghe, vừa chăm chú lại vừa cẩn thận, vẻ mặt giống như người vợ chuẩn bị tróc gian.


Hành động cùng với vẻ mặt kì quặc của nàng khiến cho đồng nghiệp chú ý, ba người không hẹn mà cùng mở to đôi mắt khó hiểu chăm chú nhìn nàng.


Ý thức được ánh mắt khác thường của các đồng sự, nàng để ngón trỏ lên miệng, làm động tác chớ có lên tiếng, sau đó lại hơi nghiêng người về đằng sau, cẩn thận lắng nghe.


“Vì để hoàn thành nguyện vọng của em, đương nhiên anh sẽ chọn người phụ nữ dễ bảo, khéo léo lại hiền thục làm vợ.” Tiếng nói trầm thấp, tà khí của Tống Thiên Lỗi vang lên: “Một người vợ ‘hiền’ như vậy, tuyệt đối sẽ hiểu được phải mắt nhắm mắt mở, không can thiệp đến tình hình các mối quan hệ xã giao của anh, như vậy em có thể yên tâm rồi!”


Sự thật là, hắn quả thật đã chọn được một vị hôn thê phù hợp với những điều kiện của hắn, vừa có thể giải quyết những lời lải nhải không ngớt của lão già, lại sẽ không gây trở ngại đến tự do của hắn; lần đầu tiên, hắn cảm thấy cưới vợ cũng không tệ, ít nhất là bớt đi không ít phiền toái cho hắn.


Đâu có ngờ, đằng sau sớm đã có người nghe được, nổi giận lôi đình, tức sùi bọt mép!
Nhóm dịch và sáng tác truyện:
www.VFICLAND.com
charon_van vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 07-06-2011, 06:32 PM   #10
Post Vị Hôn Phu Phách Lối - Chương 2-3

[Truyện được post dưới sự cho phép của Vficland, chỉ được post ở Trường Tồn (2T) và Vficland.info, tuyệt đối không được phép mang ra ngoài trang web khác!]


Dịch: YAN

Beta: charon




Tính tình dữ dằn của Quý Hiểu Hàm hoàn toàn phát tác, nàng nắm chặt hai nắm đấm, dồn sức đứng dậy, vẻ mặt âm trầm, trong hai tròng mắt long lanh sáng ngời trong suốt bốc lên hai ngọn lửa, cả người phát ra một cơn tức giận bừng bừng.



Ba người còn lại đều bị khí thế “dọa người”của nàng làm cho chấn động, sửng sốt, hoàn toàn không để ý hình tượng, trừng lớn đôi mắt, mở to miệng, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn Hiểu Hàm.



Giây tiếp theo, Quý Hiểu Hàm cầm lấy một ly nước lạnh đi về phía sau Tống Thiên Lỗi, trước tiên là nở ra một nụ cười thật tươi hướng về phía khuôn mặt tuấn tú có một chút kinh ngạc của hắn. Ngay sau đó không hề do dự, bất ngờ tạt thẳng ly nước lạnh vào bộ vị quan trọng của hắn .



Trong phút chốc, truyền đến tiếng kêu hãi hùng của người phụ nữ, “Vị tiểu thư này…… Cô có phần quá vô lễ rồi, thật quái lạ không hiểu ra sao cả!” Cô gái vừa thé thé giọng khiển trách, vừa cuống quít đứng dậy cầm lấy khăn tay định giúp Tống Thiên Lỗi lau đi, nhưng lại bởi nơi bị ướt quá mức ám muội, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết làm như thế nào.



Do dự một lúc, Tống Thiên Lỗi tự tay cầm lấy khăn tay của cô ta, tự mình bắt tay vào lau lau, nhưng đôi mắt âm trầm, u ám của hắn lại một khắc cũng không rời đi khuôn mặt cười tràn ngập sự mỉa mai của Quý Hiểu Hàm. Nàng khoanh hai tay trước ngực, gương mặt hiện lên vẻ đương nhiên, vẻ mặt ngông nghênh ngang ngược, khinh bỉ, nhìn chằm chằm hắn một cách khiêu khích.



« Cô rốt cuộc là ai? Tại sao lại có thể tùy tiện tấn công người khác như vậy? » Cô gái kia tức giận, bất bình gào lên.



Quý Hiểu Hàm hừ lạnh một tiếng, mím môi, nhướng mày, hừ mũi nói: “Tôi là ai, hỏi thật là hay, bổn tiểu thư chình là vị hôn thê hoa hoa đại thiếu !”



Vừa nói ra câu này, sắc mặt người nữ trắng bệch, khí thế đột nhiên cũng biên mất; trái lại ánh mắt Tống Thiên Lỗi lại mang vẻ hứng thú, dù bận vẫn ung dung nhìn nàng.



Nhìn vẻ rụt rè của người phụ nữ xinh đẹp kia, Quý Hiểu Hàm thừa thắng xông lên, nhướng đuôi lông mày, mềm mỏng cười nói: “Cô xem tôi có phải là cái loại con gái dễ bảo, khéo léo lại hiền thục không? Muốn làm tri kỷ mỹ nữ của vị hôn phu tôi sao, có thể! Nhưng mà cô coi chừng một ngày nào đó sẽ có vài vết sẹo trên mặt cô đấy.”

Nói xong, nàng còn không quên cười vài tiếng âm trầm giả tạo.



Cô gái kia nghe vậy, hoa dung thất sắc, hốt hoàng cầm lấy ví da, miễn cưỡng tươi cười với Tống Thiên Lỗi. “Thiên Lỗi, em tạm thời có việc phải đi trước.” Lời nói vừa thốt ra, người đã bước nhanh về phía cửa của nhà hàng.



Quý hàm hiểu đắc ý cười duyên, khuôn mặt trào phúng nét cười nhìn Tống Thiên Lỗi, “Không ngờ sức quyến rũ của anh chỉ được như thế mà thôi, còn không chịu được nổi lời uy hiếp tôi thuận miệng nói.” Nàng không quên nói móc hắn một phen.



Tống Thiên Lỗi cũng không giận dữ, chỉ thấy hắn chậm rãi thong thả đứng dậy, thân hình cao lớn, cường tráng áp sát vào người Quý Hiểu Hàm, uể oải nói: “Cô sẽ không phải là đã yêu tôi rồi chứ? Tuy cô dùng thủ đoạn đã xưa cũ rồi, nhưng cũng thành công lôi kéo được sự chú ý của tôi.”



Quý Hiểu Hàm tức đỏ mắt, nàng ngẩng mặt lên phẫn nộ, lúc này mới phát hiện hắn cao hơn nàng cả một cái đầu, dáng người cao lớn rất có sức uy hiếp, người bức bách bao trùm lên thân hình nhỏ xinh của nàng.



Nhưng nàng cũng không chịu thua, ưỡn ngực, nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh ít thiếp vàng lên mặt mình đi! Tôi nói thật cho anh biết, nếu không phải vì tôi nghĩ đến hạnh phúc cả đời của em gái tôi – Hiểu Linh , tôi đã mặc kệ anh rồi.”



Tống Thiên Lỗi nheo mắt, chăm chú, cẩn thận nhìn nàng. “Cô là Hiểu Hàm chị của Hiểu Linh?”



Quý Hiểu Hàm lạnh lùng hừ một tiếng: “Thế nào, có phải trúng tim đen rồi không? Đừng mong bắt tôi làm như không thấy, che dấu chuyện tình phong lưu cho anh; đã biết anh là tên đàn ông đạo đức suy đồi lại hoa tâm như vậy, nói gì thì nói ta cũng phải bảo Tống gia gia hủy bỏ hôn ước của anh với Hiểu Linh.” Chứng cớ rành rành ra đấy, nàng sẽ không dễ dàng buông tha cho hắn.



Dứt lời, nàng lập tức xoay người đi, cầm lấy ví da, chuẩn bị rời khỏi nhà hàng.



“Cô định đi đâu?” Tống Thiên Lỗi híp mắt lớn tiếng hỏi.



Nàng cũng không quay đầu lại, tức giận nói: “Tôi phải đi tìm Tống gia gia, nói cho ông biết hành động ti tiện hạ lưu của anh, còn muốn ông hủy bỏ hôn ước lúc này của Hiểu Linh với anh.” Vừa nói chuyện, dưới chân chưa từng hoãn nhịp bước lại chút nào.



Tống Thiên Lỗi híp đôi mắt lại, phát ra ánh mắt sắc bén lạnh lùng, khuôn mặt anh tuấn ngăm đen giống như mây đen che phủ cả trần nhà, âm u lạnh lẽo. Hắn lấy ví da ra, rút ra mấy ngàn đồng đặt lên trên bàn, đi sát phía sau Quý Hiểu Hàm ra khỏi nhà hàng.



Nhân vật chính vừa đi, cả nhà hàng khôi phục lại vẻ yên lặng, vốn đang ngừng dùng cơm, những vị khách tò mò, đứng ngoài nhìn lúc này mới phục hồi lại tinh thần, tiếp tục dùng cơm của mình.



Còn ba cô gái cùng đến với Quý Hiểu Hàm thì lại vẫn thất thần đưa mắt nhìn nhau, trong lòng hoài nghi cảnh tượng vừa rồi rốt cuộc là ảo hay là thật!
Trang Vficland

Tình yêu chỉ đến khi bản thân thật sự muốn nó......
Hòa bình chỉ có khi mọi người biết chung sống hòa bình......
~Ngọc Nữ Môn - Chấp pháp trưởng lão~

Xuất danh cốc: Thái Ất Phất Huyệt Kỳ =]]

Tên tự: Vô Tuyết

Tên thế tục: Tiểu An
annemisssoco vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 09:24 AM. Theo múi giờ GMT +7.