Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 06-07-2011, 12:33 AM   #1
Default [Xuyên không] Vương phi muốn hưu phu - Thượng Hoàn

Tác giả: Thượng Hoàn
Tình trạng: Hoàn ( 2 cuốn, tầm 62 ch chia theo tên )
Nguồn: Garden’s Daisy ( hay http://kingofbee.wordpress.com/ )
Người convert: Daisy tỷ
Editor & Beta: Như Như _ Châu
Văn án
Ta xuyên qua, cảm tạ Thượng Đế nhân từ, cho ta ở một gia đình tam hảo: gia cảnh hảo, bối cảnh hảo, cha mẹ hảo! !
Ta mặc dù không có dung mạo khuynh quốc khuynh thành, nhưng là ta có một khuynh quốc khuynh thành Hoàng hậu tỷ tỷ.
Vì thế ta nhờ vào phúc khí của tỷ tỷ, được Hoàng đế tỷ phu ban một đạo thánh chỉ, sau đó ta hạ gả cho một lão công mà vô số thiếu nữ thời đó muốn hảo hảo trao thân gửi phận —— Lục Vương gia.
Nghe nói hắn bộ dạng rất tuấn tú, nghe nói hắn có võ nghệ cao cường, nghe nói hắn còn tinh thông văn chương…
......Hận đời đen bạc......
......Hận kẻ bạc tình.......
.....Hận luôn gia đình......
......Hận cả hàng xóm......

thay đổi nội dung bởi: Crystal.Liu, 06-07-2011 lúc 04:27 PM.
Crystal.Liu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
78 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Crystal.Liu vì cảm thấy "rất là hay":
1cáitên, angle1990, antimen_tn, azraakin12, b3llacullen, bachhop81, baocong31080, besaubu, bunhe, chuotcon1898, chuotdet, cobenasa, copgia, dan_linh, dark moon T_T, dongvang, duongbo92, duyvanduongtu, emthe_emnoithat, Goby Vnmese, gooner92, hailuc, Họa Thuỷ, Hoa Anh Đào Việt, hoagio_hn, hoangchi_hp96, hokhanhha, holy9duoi2000, humberger, jenny91k16, jessica1992, jiyeon_baby, jooyulin01, kaze haru, Kelly.CúnYêu, khocdade, khunglong9192, kitty_cat1910, Lavender_Mina, Lee_Sandy, linhlp, linkuz, lovelycat24, maulucbinh, me0c0nu0ngnganh, mi mèo, min.bubble, ngocthu1, nguoicanhgiuthoigian_bpt, nguyenthimo95, nhokmioakata, Nhoxbunkut3, nhoxngo_96, pemunliza102, pracell, ranran.jj, release123, rosaroyal, saomai330, Sep129, snowprincess9995, songjin, sunsu, tamkenni, tatu_chan, thanhhao2801, thunhe99, Tieusi, tieutinhlinhlun, tieuuctinh, tuilagaucon, uatkimhuong_90, vothuyduyenanh, xiangjiang, xumuoi304, yinisme, yorin, yotsubanb1
Unread 06-07-2011, 04:26 PM   #2
Default

hố hố, thành kíu các nàng đã ủng hộ
ta pót đây
_______________________________
Đêm tân hôn
Phần 1



Kiệu hoa đỏ thẫm đập vào ánh mắt mọi người, tiếng nhạc ăn mừng đinh tai nhức óc.
Hoàng hậu muội muội lập gia đình, Lục Vương gia đón dâu.
Kinh thành nhất thời náo nhiệt, đây là một chủ đề rất hấp dẫn lôi cuốn, đi đâu cũng thấy ba cô sáu bà, người với người bàn luận rôm rả , hoàn toàn xem đây là truyền thuyết duy mỹ duy hóa đương thời chưa từng có.
Truyền thuyết nói, Hoàng hậu bộ dạng kinh vi thiên nhân, truyền thuyết nói Hoàng hậu đoan trang hiền thục, truyền thuyết nói Hoàng hậu tri thư đạt lễ… Lấy điều này suy ra, truyền thuyết nói muội muội Hoàng hậu đích thị rất giống Hoàng hậu.
Lại nói Lục Vương gia tướng mạo hơn cả Phan An, bản lĩnh cao hơn Lữ Bố, văn võ song toàn, Hoàng Thượng cùng đệ đệ cực kì giống nhau.
Thật sự là duyên trời tác hợp , trai tài gái sắc a.
Truyền thuyết… Nghe nói…
Biết bao nhiêu điều khiến người ta bàn luận a…

Sau khi tam bái thiên địa chấm dứt, mà dù gì việc thành thân này rốt cục cũng không phải chuyện của ta , chỉ cảm thấy có người tiến lên dìu ta, qua lớp phượng khăn, ta chỉ có thể nhìn thấy một bàn chân, đập vào mắt ta đó là hai con vịt màu hồng làm cho đầu óc ta thật choáng váng. Nhã xưng uyên ương đó ư?
Ta đau khổ mới nhớ ra là mình hôm nay xuất giá, xác thực nói, ta lại là đổi gia.
Đúng vậy, đổi gia, ba ngày trước, thời điểm từ trên giường tỉnh lại, ta đã rất kinh hỉ phát hiện, ta xuyên qua, không thể tin nổi một người bình thường như ta lại xuyên qua.
Dù là xuyên qua nhưng ta lại có một gia đình tam hảo: gia cảnh hảo, bối cảnh hảo, cha mẹ hảo. Cha là quốc trượng kiêm Thừa tướng, tỷ tỷ là đương kim Hoàng hậu, những người mà xuyên qua ai chẳng ham có thể có một đại gia đình đại quý như thế, ta thật mãn nguyện mà.
Trước kia ta là cái dạng người gì đây? Phật nói: nhân phải thích ứng trong mọi tình cảnh. Vì thế, ta quyết định quên những ngày trước của ta, hiện tại chỉ cần nhớ mình có thân phận tôn quý, là muội muội Hoàng hậu, là nữ nhi của Thừa tướng, nga, còn có thêm một điều, ta là chính phi của Lục Vương gia.
Cúi đầu, việc đói làm ta khó chịu vô cùng, nhìn thời gian, kia chú rể này hội sợ là còn ở bên ngoài bồi rượu. Mặc kệ , trước đem chính mình ăn no rồi nói sau.
Nghĩ liền làm, nhấc hồng khăn voan lên, ta là lưu loát đem nó quăng đi, chẳng qua người còn chưa kịp đứng lên, đã bị nha hoàn hồi môn Tiểu Nhất tới đè lại, “Vương phi, hồng khăn voan phải đợi Vương gia đến đây mới có thể vén lên, nếu không như vậy là điềm xấu.”
“Đúng vậy, Vương phi.” Nói xong, nha hoàn thứ hai Tiểu Nhị đã đem hồng khăn voan bị ta vứt bỏ cấp tìm trở về, hướng trên đầu ta đội lại.
Ta là kiên quyết tựa đầu uốn éo, vô cùng hữu lý nói: “Ta đói bụng.” Sau đó đáng thương hề hề nhìn hai nàng.
Hai nàng liếc nhau, Tiểu Nhị do dự nhìn về phía Tiểu Nhất, “Nếu không, đem đến cho Vương phi chút điểm tâm đi?”
“Không được, phải uống rượu giao bôi mới có thể ăn này nọ , đây là quy cự.” Tiểu Nhất nhất quyết cự tuyệt.
“Tiểu Nhất, ngươi phải biết khi nào cần phải thay đổi, quy cự, quy cự, chẳng lẽ ngươi muốn chủ tử nhà ngươi đói chết sao?” Còn chưa có nói xong, đã bị một trong hai nàng đưa tay cấp che miệng, Tiểu Nhất oán trách liếc mắt nhìn ta một cái, “Vương phi, ngày đại cát này, không thể nói cái chữ xui xẻo kia .”
Ta khó hiểu nhìn nàng, “Chữ nào? Tử sao?”
Miệng hoàn toàn bị bưng kín, lần này là ngay cả một chút khe hở cũng không lưu cho ta. Ta ngô ngô hai tiếng, các nàng cũng không chịu buông tay, lấy ánh mắt cảnh cáo trừng mắt các nàng, nha , vẫn là không buông tay, thật muốn bức tử ta sao?
“Vậy người đáp ứng chúng ta, không nói cái chữ kia.” Tiểu Nhị nói.
Ta gật gật đầu.
......Hận đời đen bạc......
......Hận kẻ bạc tình.......
.....Hận luôn gia đình......
......Hận cả hàng xóm......
Crystal.Liu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 07-07-2011, 12:57 AM   #3
Default

Đêm tân hôn
Phần 2


Được buông lỏng trong khoảnh khắc, ta hô to một hơi, “Thiếu chút nữa bức tử ta .”
Mắt thấy Tiểu Nhất vừa muốn che miệng ta lại, ta tự thân tự giác, nhưng là vẫn lưu trữ một khe hở, lấy lòng nhìn các nàng, “Tiểu Nhất tỷ tỷ, Tiểu Nhị tỷ tỷ, ta thật sự đói bụng, đem đồ ăn này nọ cấp cho muội ăn đi?”
Không chịu đựng được những hành động này của ta, cuối cùng Tiểu Nhị phụ trách bên ngoài canh gác, Tiểu Nhất vui mừng đem điểm tâm đưa đến cho ta.
Chính là đang cao hứng ăn, lại nghe bên ngoài Tiểu Nhị lớn tiếng thỉnh an, “Cấp Vương gia thỉnh an.”
“Vương phi, mau, mau, Vương gia đến đây.” Tiểu Nhất liều mạng ra lệnh thúc giục ta đem bánh đậu đỏ trong miệng nuốt mau xuống, sau đó cũng không đợi ta lau miệng sạch sẽ, đã đem hồng khăn voan hướng trên đầu ta che lại, cùng lúc đó, tiếng cánh cửa phòng mở ra, bên tai liền vang lên thanh âm Tiểu Nhất thỉnh an, “Cấp Vương gia thỉnh an.”
Không có tiếng đáp lời, chỉ nghe một tiếng nha, rồi cửa đóng lại.
Tiểu Nhất Tiểu Nhị hai người đều bị đuổi đi rồi ư?
Cô nam quả nữ, lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy, bất tri trách tích ( ko hiểu chỗ này), hai cái thành ngữ này bất chợt nảy ra trong đầu của ta, còn chưa suy ra ý nghĩa thâm sâu của nó, ta liền cảm thấy một tầm mắt cực nóng đang phóng đến người ta.
Ta ngẩng đầu, chống lại là một đôi mắt thâm thúy, không gợn một chút nước, chỉ toàn là một màu đen vô biên vô hạn làm cho người ta tìm không ra tâm tư.
Tóc mai rơi rơi trước trán, cánh mũi thẳng, đôi môi này chắc bởi vì do bồi rượu cùng mọi người mà giờ đây lộ vẻ ướt át mê người.
Dáng người thon dài, hỉ phục đỏ thẫm, đây là lão công của ta sao? Theo dõi hắn, ta cảm thấy cảm giác duy nhất đối với hắn vẫn là tương đương vừa lòng .
Kia đối với hắn, ta như thế nào?
Mắt thấy hắn nhìn ta không chớp mắt, ta là sẽ không tự kỷ đến mức nghĩ hắn đã mê muội ta chứ.
Nói thật, thế giới này có rất nhiều điều không công bằng .
Ta nhớ rõ thời khắc ta tỉnh lại ở thế giới này, liền thấy hoàng hậu tỷ tỷ của ta, mỹ mạo của nàng thật đúng với tên gọi khuynh quốc khuynh thành, kia đáy thắt lưng ong, kia thanh âm mềm mại, kia dung mạo mỹ miều, đều là nhất đẳng nhất hảo.
Nhìn đến nàng, ta ngay cả cảm giác đau thương vì xuyên qua đều không hề màn tới, bởi chỉ cần nghĩ chính mình dung mạo chắc hẳn cũng cực kì xinh đẹp, nhưng là khi ta đứng trước gương xem xét ngũ quan của mình, ôi thôi dáng người ta thật quá tệ. Tâm ta xẹt qua là một cỗi lạnh băng. Thế giới quả nhiên là không công bằng a…
Tỷ tỷ đã nói với ta như thế này: muội muội a, Lục Vương gia tốt lắm a, bộ dạng vừa anh tuấn, lại có công tích, tuổi còn trẻ đã được phong vương , còn có nha, hắn là bào đệ duy nhất của Hoàng Thượng… Mọi việc cứ như thế, rất nhiều rất nhiều lời khen ngợi về Lục Vương gia cứ được nói ra.
Trái lại với ta, nàng là nói như thế này : muội muội, kỳ thật ngươi thực thanh tú, ( bộ dạng bình thường đều dùng thanh tú ) dáng người kiều nhỏ ( thấp lùn đều kêu kiều nhỏ ) nghe nói Lục Vương gia thực thích loại hình này, khi nghe Hoàng Thượng tứ hôn, hắn là không hề nghĩ ngợi liền gật đầu đáp ứng rồi đấy…
Vì thế, ta biết, hôn nhân của ta là do tỷ tỷ thân ái sợ ta không tìm được lão công tốt, liền hảo tâm kêu Hoàng đế lão đại ban thưởng cho. Mà có trời mới biết lão đệ hắn là vì sao lại đồng ý hôn sự này đây?
Chẳng qua hiện nay thấy hắn, tâm ta là thật sự một chút hối hận đều không có, có tuấn nam này làm lão công, còn cần gì nữa chứ?
Hơn nữa người ta là có rất nhiều tiền a, với lại ta là chính thất a, nghe nói hắn còn chưa có tiểu thiếp, nay ta độc chiếm một người a, thật là hảo hảo tốt à nha.
......Hận đời đen bạc......
......Hận kẻ bạc tình.......
.....Hận luôn gia đình......
......Hận cả hàng xóm......
Crystal.Liu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 07-07-2011, 10:27 PM   #4
Default

Phần 3

“Ngươi cùng hoàng hậu… Không giống nhau.” Hắn rốt cục cũng nói chuyện, thanh âm thuần hậu làm cho ta mê muội, chẳng qua ngữ khí hắn, cộng thêm vẻ mặt của hắn…
Ta cố gắng mỉm cười cho phù hợp, “Ân, đúng vậy, mọi người đều nói như vậy.” Thương tâm thật, hắn quả nhiên là người trông mặt mà bắt hình dong, ta chỉ biết tỷ tỷ là gạt người mà.
Hắn muốn kết hôn là với cái người trong truyền thuyết kia, đáng tiếc ta cùng với tỷ tỷ kém quá xa, nói thật, vấn đề này ta cũng rất khó chấp nhận, ta cũng đã thực hoài nghi chúng ta không phải là cùng một mẹ, nhưng mà tỷ tỷ đã nói, chúng ta không chỉ là cùng một mẹ, mà còn là song thai.
Lệ dưới đáy lòng ta như mạch nước ngầm không ngừng phun trào…
Sau một hồi, trên mặt hắn vẫn nhìn không ra biểu tình gì, chỉ tự đi đến bình phong cởi hỉ phục, treo vào một chỗ, rồi đi đến bên giường.
Ta chăm chú nhìn toàn bộ động tác của hắn, không phải nói phải uống chén rượu giao bôi sao? Kia hắn vì sao thoát hỉ phục?
Không đúng, không phải còn có tục lệ rắc nước vào chăn mền gì ấy, vân vân và vân vân nữa sao? Nhưng vì sao không có?
“Đêm đã khuya, ngủ đi.” Ngữ khí thản nhiên làm cho người ta nghe không ra thanh âm vui mừng.
Vốn có chút thấp thỏm không yên bởi vì hắn cứ một câu lạnh nửa thanh như vậy, mà hắn lại đang hướng về ta, ách, cái kia cái kia là sắp động phòng sao? Nghĩ đến mặt ta đỏ ửng, ta chợt tức giận.
“Ta không buồn ngủ.” Thanh âm buồn bực, ta ứng.
Một tiếng cười nhẹ đột nhiên theo miệng hắn tràn ra, sau đó giống như phát hiện ra cái gì, hắn nhìn ta, “Quả nhiên là bất đồng.”
“Cái gì bất đồng?” Không biết vì sao, ta cảm thấy hắn rõ ràng nhìn ta, nhưng lại cứ như là xuyên thấu qua ta nhìn ra người khác, loại cảm giác này làm cho người ta thực không thoải mái.
Hắn ngồi vào bên cạnh ta, khoảnh khắc hắn ngồi xuống, ta cảm giác được giường nhẹ nhàng lõm xuống, hắn vươn tay.
Ta bất ngờ phát hiện, ngón tay hắn cũng là thực thon dài, các đốt ngón tay duy mỹ, nếu như loại nam nhân này hút thuốc, quả thực là thực mê người a.
Sững sờ trong khoảnh khắc, hỉ phục đã bị hắn cởi bỏ.
Mồ hôi lạnh từ phía sau lưng của ta tiêu ra, ta cảm thấy hơi sợ nhưng rồi lại có điểm chờ mong đêm động phòng này sẽ bắt đầu ra sao?
“Ngủ đi.” Chính là sau khi cởi hỉ phục, thời điểm chỉ còn nội y màu trắng, hắn không hề có động tác kế tiếp, trong lúc ta thẫn thờ, hắn đã nằm xuống, làm ra tư thế nhắm mắt ngủ.
Đáy lòng tựa hồ có loại cảm giác mất mát xông ra, cũng không nói thêm được gì, ta liền lên giường, ở bên cạnh hắn nằm xuống.
Hai người không quen biết, bởi vì một đạo thánh chỉ, sau đó ngươi tình ta nguyện liền thành thân, ngủ ở cùng một giường.
Ta từ hiện đại xuyên đến, đối với nơi này thật xa lạ, bản thân bất tri bất giác nghĩ ngợi.
“Ngươi đã từng cùng người khác động phòng qua chưa?” Câu hỏi thực quỷ dị theo miệng ta nói ra.
“Ta chưa từng thành thân.” Đáp án mập mờ cũng theo miệng hắn nói ra. Ánh mắt như cũ vẫn nhắm lại.
“Thì chắc phải là xuất ngoại kiếm ăn.” Ý khẳng định trong lời nói theo miệng ta thoát ra, hàm chứa ý vị làm cho người không thể xem nhẹ.
Bên cạnh, hắn đột nhiên mở hai mắt, nghiêng đầu nhìn ta, “Xuất ngoại kiếm ăn?” Vẻ mặt khó hiểu, tựa hồ còn mang theo tia tò mò.
“Dạo thanh lâu.” Từ ngữ rõ ràng rõ rệt thế, giải thích như vậy đủ hiểu chưa?
Crystal.Liu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
58 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Crystal.Liu vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 07-07-2011, 10:30 PM   #5
Default

cháp này hơi ngắn nha

______________________________
Phần 3


Đột nhiên, cái miệng của hắn bất giác giơ lên một độ cong thật đẹp, thoải mái đáp, “Đương nhiên.”
“…” Đáp lại hắn , là sự trầm mặc của ta.
Nam nhân, cổ đại nam nhân, hoa tâm! ! !
“Ngươi ghen tị?” Hắn dùng ngữ khí khẳng định hỏi ta.
“Không cảm giác.” Ta khẩu thị tâm phi. Tuy rằng trước đó không biết về hắn, nhưng hiện tại hắn là lão công của ta, giờ hắn thẳng thắn ta, hắn đã từng đi qua cái loại địa phương này, trải qua cái loại sự này, nói thật, ta thực khó chịu.
“Phải có biện pháp an toàn.” Thật lâu sau, ta cất tiếng dặn hắn. Đều nói hoa dại bên ngoài là của chung, theo lý luận đó mà nói, ta cảm thấy mình phải ráng giữ cho thể xác và tinh thần khỏe mạnh, lo nghĩ cho bản thân cũng không phải là quá.
Nhìn thấy hắn rõ ràng đang nhìn ta ngỡ ngàng, sau đó lại dường như không có việc gì nhắm mắt lại, “Ngủ đi.”
Một hồi, bên tai truyền đến tiếng hít thở đều đều.
Cảm giác quái dị từ đáy lòng không ngừng vây lấy ta, cứ như từng cơn sóng.
Ta đau khổ hiểu được rằng đêm tân hôn của ta chính là chỉ thế này thôi.
Crystal.Liu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 08-07-2011, 03:47 PM   #6
Default

Không thể hưu (1)

Đều nói người cũng như tên, ta không rõ vì sao ta lại kêu là Hiểu Nhân (Tiểu Nhân? ), nghe qua rất quái lạ. Hơn nữa thời điểm khi người ta mà ngủ mông lung, lại có người đột nhiên gọi mình là tiểu nhân, có lẽ bình thường ai cũng đều phải phản bác lại: ngươi mới tiểu nhân a.
Mà ta là thuộc loại kiểu người rất bình thường, cho nên nếu bên tai vang lên hai chữ tiểu nhân là ta liền theo trực giác, ánh mắt còn không thèm mở, miệng liền bác, “Ngươi mới tiểu nhân, ngươi cả nhà đều là tiểu nhân.”
“…” Trầm mặc.
Đột nhiên không gian im ắng, sự buồn ngủ của ta liền như vậy mất đi, trong đầu một mảnh thanh tỉnh, mở mắt ra, thấy trước mắt là tân lão công của ta mi mắt run rẩy.
“Ta cả nhà tiểu nhân?” Ngữ khí hắn mang điểm uy hiếp nhìn ta.
“Tướng công, ngươi nói cái gì?” Nếu đã làm sai rõ ràng, mà người lại không thể gánh vác được hậu quả, kia chỉ còn có một lựa chọn, giả ngu!
Ta nửa mở mắt, ánh mắt mang điểm mông lung, giọng nói ẩn chứa mệt mỏi, như vậy nếu với một cái mỹ nhân chắc chắn sẽ đạt hiệu quả, khiến người nam nhân dù có biến thành dã thú cũng không khỏi lay động, nhưng là, ta hiện giờ đang ở cái bộ dạng chỉ có thể miễn cưỡng xưng là thanh tú nữ tử, thì hiệu quả cái quái gì.
Đáp án không ngoài dự đoán của ta, chỉ thấy hắn thô lỗ lay động ta, ta vờ làm một động tác xua tay hắn, giống như ta vừa tỉnh lại choáng váng, như hôn mê rồi lại tỉnh, “Sở Hiểu Nhân, ngươi đừng giả bộ với bổn vương, tân hôn ngày đầu tiên liền dám nhục mạ phu gia, có biết phạm vào thất xuất chi điều không?” (thất điều ko ai ko biết a)
Choáng váng, thực choáng váng, mắt như thấy ngàn sao, màng nhĩ nỗ đùng đùng.
Cố gắng tìm đầu lưỡi, nhịn ý choáng váng xuống, ta vờ hiếu học, “Điều ấy là gì a?”
“Đối phu gia vô lễ.” Hắn rốt cục buông tay, có thể là do mệt mỏi.
Trong truyền thuyết Lục Vương gia, ôn văn hữu lễ… Nha , vì sao ngày đầu tiên, ta liền cảm giác hắn là người phát ngôn thật thô bạo? !
Truyền thuyết, quả thật là không thể tin.
“Tướng công, thất điều có cái này sao?” Ta không thế nào không hỏi, có vẻ thất điều này hồ như có một cái là chỉ đối với cha mẹ chồng vô lễ, nhưng không có đối phu gia vô lễ thì phải?
“Có.” Hắn vô cùng khẳng định.
Xem hắn khẳng định như vậy, ta đối với chính mình trí nhớ không hề tốt liền hoàn toàn thất vọng, theo trực giác tin hắn, trong thất xuất chi điều vậy ra có điều ấy thật.
Chính là tân hôn ngày hôm sau, ta liền phạm vào một trong thất xuất chi điều, kia làm sao bây giờ?
“Ngươi muốn hưu ta sao?” Nếu là nói như vậy, không tốt chút nào, ta là muội muội Hoàng hậu a, như vậy hội gián tiếp tổn thất đến thể diện của Hoàng hậu, lớn hơn còn là bôi nhọ tổ tiên, trực tiếp ảnh hưởng uy tín và hoàng quyền của bọn họ a.
“Ta không có vứt mặt mũi của mình.” Hắn lãnh khốc vứt cho ta một câu như vậy, sau đó xoay người rời đi.
Cứ như vậy ta mất ba giây để tiêu hóa ý tứ này của hắn, cuối cùng ra một cái kết luận, hắn là bởi vì thể diện mà không thể hưu ta.
“Phanh” cánh cửa rất lớn đóng lại, sau đó, ta bi ai phát hiện, ta bị thất sủng.
Nguyên nhân, không rõ! Có thể là bởi vì ta thời điểm buổi sáng đã không cẩn thận nói sai câu nói kia.
Lý do, không có! Có lẽ là hắn lão đại ấy đùa cợt ta! !
Khi nha hoàn bưng đồ dùng tới, ta vẫn còn ngây ngốc ngồi đấy, cân nhắc, hắn vì sao muốn kết hôn với ta? Vừa rồi biểu hiện hắn đã chứng minh hết rồi, hắn không thích ta!
......Hận đời đen bạc......
......Hận kẻ bạc tình.......
.....Hận luôn gia đình......
......Hận cả hàng xóm......
Crystal.Liu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 08-07-2011, 03:49 PM   #7
Default

Không thể hưu (2)


“Vương phi, rời giường.” Tiểu Nhất nhẹ giọng gọi ta, động tác mềm nhẹ đỡ ta, ta vốn đang kinh ngạc nàng như thế nào đột nhiên trong lúc đó trở nên ôn nhu như vậy, thì Tiểu Nhị kinh ngạc mở miệng, “A, không có lạc hồng.”
Ta đảo cặp mắt trắng dã, “Tiểu Nhị, ngươi muốn nói cho mọi người biết sao?” Chẳng lẽ chuyện ngủ nghỉ này cũng bị người khác giám thị sao?
Tiểu Nhị câm như hến.
Đột nhiên liền cảm giác đạo lực đỡ lúc này hình như tăng lên, nha, hóa ra nàng vừa rồi sợ rằng ta tối hôm qua là vận động quá lượng nên mới ôn nhu như vậy.
“Vương gia đâu.” Từ hôm nay trở đi, ta sẽ phải chải kiểu đầu phụ nữ đã có chồng, nhìn hình ảnh Tiểu Nhất chải đầu cho ta phản chiếu qua gương, ta làm bộ như thực tùy ý hỏi.
“Ra phủ rồi ạ.” Tiểu Nhất chần chờ một hồi lâu, mới đáp lời ta.
Ra phủ? Hôm nay theo quy cự, hẳn là hắn phải tiến cung thỉnh an mẫu hậu đây.
Tiểu Nhất muốn nói gì đó rồi lại thôi, chỉ nhìn ta qua gương.
“Làm sao vậy?”
“Vương gia nói, Vương phi ngài có thể không cần tiến cung thỉnh an.” Tiểu Nhất nói thật nhanh, thanh âm lại nhỏ, nhưng ta đã nghe rõ hết nội dung, xem nàng sợ hãi xem chừng bộ dáng ta như vậy, chẳng lẽ là sợ ta tức giận sao?
Ta hít một cái thật sâu, mới ngày đầu tiên, đã bị lão công đánh một đòn phủ đầu a.
Hắn nghĩ ta sẽ như thế nào? Ngẩn ngơ ở nhà, hoặc là chạy về nhà mẹ đẻ? Hay là trốn đi vụng trộm khóc?
“Đổi cung trang.” Ta mỉm cười khẽ mở khẩu.
“Nhưng là…” Tiểu Nhất chần chờ.
Ánh mắt ta tăng thêm một chút hàn ý, “Tiểu Nhất, ngươi hẳn là biết, chủ tử là chỉ có thể có một .”
Vì thế nàng cùng Tiểu Nhị hai người liền ăn ý lựa chọn chủ tử là ta đây, mà dù sao các nàng cũng là nha hoàn hồi môn a. Thay cung trang, ta nghênh ngang hoa lệ lên một chiếc xe ngựa của vương phủ tiến cung.
Lập gia đình liền nhất định phải dựa vào hơi thở của hắn mà sinh tồn sao? Chê cười, ta Sở Hiểu Nhân khinh bỉ người không có tôn nghiêm như vậy.
Ta tiến cung trước tiên là liền đi thỉnh an Thái Hậu.
Lục Vương gia nói, ta có thể không cần tiến cung thỉnh an, nhưng ta cảm thấy ta hẳn là phải tiến cung thỉnh an.
Thái Hậu được chăm sóc thật chu đáo, mấy chục tuổi rồi mà làn da vẫn rất tốt, có lẽ là ở thâm cung lâu nay, thân lại là hoàng gia, trên người nàng có một cỗ uy khí hơn người, mặc dù trên mặt hàm chứa ý cười, cũng làm cho người ta có điểm sinh khiếp sợ.
“Sở Sở a, ngươi đã tới, ai gia chờ đã lâu.” Ta chân trước mới vượt qua cửa, cũng không tới kịp thỉnh an, nàng liền vẻ mặt nhiệt tình gọi ta nói.
“Đến, lại đây bên mẫu hậu này.”
Ta nghe lời nàng vừa nói, không rõ nàng vì sao lại đối ta nhiệt tình như vậy, ta cảm thấy thật có lỗi khi không còn là cái Sở Hiểu Nhân trước đây, mà ta cũng vô pháp không thể dùng cái lí do nói với mọi người là ta mất trí nhớ được.
Bởi vì theo lí lẽ mà nói, ta là xuyên qua khi chủ nhân cũ này đang ngủ, có thể tưởng tượng, chủ nhân cũ có thể là thuộc loại chìm vô một giấc ngủ sâu đến mức vong hình.
“Mẫu hậu.” Ta nhu thuận ngọt ngào kêu, hoàn toàn không có như cái dạng nương tử ngày đầu tiên đã bị tướng công cấp xuống ngựa mà ủy khuất.
“Ân.” Nàng đáp lời, ngữ khí thực vui vẻ, lôi kéo tay của ta, vô cùng thân thiết vỗ vỗ, “Rốt cục trở thành con dâu ta, Sở Sở.”
......Hận đời đen bạc......
......Hận kẻ bạc tình.......
.....Hận luôn gia đình......
......Hận cả hàng xóm......
Crystal.Liu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 08-07-2011, 09:39 PM   #8
Default

hức hức, sao hok có ai ủng hộ hết vậy , cứ cái đà này chắc ta phải dẹp tiệm mất
_______________________
Không thể hưu (3+4)

Phần 3
Nghe được nàng nói như vậy, ra vẻ thực vui mừng khi ta có thể làm con dâu của nàng, ta nên nói tiếp như thế nào?
Không biết nói gì, vì thế chỉ thẹn thùng cười, không hé răng.
Nàng xem xem phía sau ta, “Tiêu nhi đâu?”
Tiêu nhi? Ta có hơi nhất thời giật mình, một hồi mới hiểu được, nàng chỉ là Lục Vương gia, cũng chính là tân lão công của ta. Ngây ngô cười, không mang theo nửa điểm ủy khuất, đích thực là không mang theo nửa điểm ủy khuất nga, “Vương gia… Hắn đi ra ngoài phủ rồi ạ.”
A, ta thành thực hết mực nha.
Sau đó, trên mặt mẫu hậu liền lộ ra hàn ý, còn có ý trách cứ rất sâu. Chính là khi muốn nói cái gì đó, liền nghe ngoài cửa vang lên thanh âm thái giám, Hoàng Thượng, Hoàng hậu tới.
Hoàng hậu, tỷ tỷ của ta, tỷ tỷ song thai của ta, thấy nàng, ta liền nhìn đến sự tự ti sâu trong lòng, liền thấy được một sự ghen tị trỗi dậy.
Ngươi nói, vì sao cũng là xuyên qua, sao ta không xuyên vào thân thể của nàng? Này rốt cuộc là vì sao a?
“Muội muội.” So sánh với những gợn sóng rối rắm khởi dậy trong lòng, tỷ tỷ nhìn thấy ta là vẻ mặt cực vui vẻ, cấp mẫu hậu cái hành lễ, lúc sau liền vô cùng thân thiết kéo lấy bàn tay của ta.
Ta đột nhiên phát hiện, ta cùng với nàng tựa hồ không chỉ là quan hệ tỷ muội, mà còn là chị em dâu a. 囧! !
Hoàng Thượng, cũng chính là tỷ phu của ta, bộ dạng cùng Vương gia nhà ta rất giống, chẳng qua Hoàng Thượng so với Vương gia nhà ta nhã nhặn hơn hẳn, ta cảm thấy nếu nói bọn họ là song thai thì ta còn càng tin tưởng chút ít.
“Lục đệ đâu?” Không hổ là mẫu tử, quan tâm vấn đề cũng là giống nhau, mắt hắn quét xung quanh một chút, khi không phát hiện ra bóng dáng Vương gia nhà ta, liền gọn gàng dứt khoát hỏi ra, thiên a, không ngờ thanh âm cũng là giống nhau như vậy.
“Hoàng đế, ngươi hãy tuyên hắn tiến cung, tân hôn ngày đầu tiên, đã bỏ lại Vương phi, đây là giống cái dạng gì.” Mẫu hậu thanh âm rất là bất mãn, nghiễm nhiên muốn vì ta mà xuất đầu ý tứ.
Nghe được mẫu hậu giảng như vậy, trên gương mặt xinh đẹp của Hoàng đế tỷ phu chợt ngưng tụ, nhìn về phía ta, “Sở Sở, Lục đệ hắn làm sao mà đi?”
Hắn thế nhưng không hề gọi ta là Vương phi, mà gọi ta Sở Sở? Vô cùng kinh ngạc vì cách xưng hô, chẳng lẽ khối thân thể này có cái bí mật khác đáng lẽ ta phải rõ nhưng giờ ta vẫn chưa biết sao?
Giật mình một hồi, ta liền cúi đầu, như một cái biểu hiện của một thê tử hiền tuệ điển hình, ôn nhu biện giải cho Vương gia nhà ta, “Hồi Hoàng Thượng, Vương gia công vụ nặng nề, hắn đã phân phó qua Sở Sở, nói phải chờ hắn hồi phủ rồi cùng nhau tiến cung, chẳng qua Sở Sở muốn sớm một chút nhìn thấy mẫu hậu cùng tỷ tỷ, cho nên đã vào cung trước.”
Ta bịa đại một lý do, mặc cho ai nghe xong cũng đều cảm thấy ta chỉ là đang tạo ra một cái cớ.
Ta không có tâm tư muốn khiến sự tình lớn hơn, cũng chưa kể đến tội ta không hiểu rõ cho phu quân của mình, vừa rồi còn lộ ra việc hắn đã ra phủ, nhưng mà ta cũng chính là muốn nhìn một chút, ta này thân phận địa vị hiện nay rốt cuộc nên dựa vào bên nào?
Như thế xem ra, hiện nay tốt nhất cứ như vậy đi, mẫu hậu cũng không phải chỉ sủng mỗi con của mình, mà nghe ngữ khí Hoàng Thượng, cũng không thấy chỉ sủng mỗi đệ đệ. Như thế, rất tốt! !
Nghe được ta nói như vậy, Hoàng Thượng cũng không còn cho người truyền Vương gia tiến cung nữa, chẳng qua từ buổi sáng cho đến tận trưa, Hoàng Thượng có chính sự cần đi xử lý trước, nên tỷ tỷ với ta cùng nhau chờ, thời gian càng trôi qua, mẫu hậu sắc mặt lại càng thêm phần khó coi.
“Tiêu nhi, thật sự là càng ngày càng kỳ cục.”
Phần 4
Cũng không phải nha, đâu chỉ kỳ cục a. Ta vờ ngu muội, lại nói: “Mẫu hậu, ngài đừng nóng giận, có lẽ Vương gia là bị sự tình trì hoãn ạ.”
Tỷ tỷ thấy thế, cũng ở một bên hát đệm nói: “Mẫu hậu, ngài trước nghỉ một lát đi, nhi thần mang muội muội đi ngự hoa viên dạo, một hồi, Lục Vương gia đến đây, sẽ vội tới ngài thỉnh an.”
Thời điểm rời trữ cung, tỷ tỷ cố ý làm cho các cung nữ cách chúng ta xa một chút, nắm lấy tay ta, trên mặt nghiêm trang, “Ngươi cùng lục Vương gia làm sao vậy?”
Ta lại vờ ngu muội, trên mặt ẩn chứa vẻ không hiểu, “Cái gì mà làm sao vậy?”
“Hắn vì sao không với ngươi cùng nhau tiến cung?”
Ta cười ha ha, cái này kêu là tỷ muội đồng tâm nha, dù sao đối tỷ tỷ nhà mình, ta không nghĩ mình nên nói dối, vì thế cười nói: “Hắn muốn hưu ta.”
Tỷ tỷ kinh ngạc biểu tình muốn té xỉu, làm cho ta thật tức cười, ta tự thấy mình không sao cả, nhưng trái lại biểu tình của nàng, cứ như là người bị hưu a.
“Bất quá hắn không thể hưu ta.” Ta không chút hoang mang bổ sung một câu.
......Hận đời đen bạc......
......Hận kẻ bạc tình.......
.....Hận luôn gia đình......
......Hận cả hàng xóm......
Crystal.Liu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 12-07-2011, 10:34 PM   #9
Default

Hồng hạnh nhất chi (1)

___________________________________________________________________
“Sở Sở, ngươi rốt cuộc có biết hay không sự tình rất nghiêm trọng?” Tỷ tỷ dùng biểu tình vô cùng đứng đắn nghiêm túc nhìn ta.
Được rồi, ta thu hồi biểu tình vui đùa, nhưng là cũng chỉ có thể bất đắc dĩ buông tay ra, “Tỷ, người ta không thích muội muội, ai kêu bộ dạng muội bình thường như vậy đâu.”
Nghe được trong lời nói ta thật không có chí tiến thủ, tỷ tỷ sắc mặt nhu hòa một chút, “Muội muội, ngươi bộ dạng thực thanh tú, tính cách lại hảo.”
Ta không tiếp nói, tính cách hảo, thiệt không rõ nàng chỉ là cái gì? !
“Vậy ngươi, các ngươi… Có hay không… Có hay không…” Sắc mặt của nàng đột nhiên hồng chẳng phải bình thường , ta giả ngu, “Có cái gì không cái gì?”
Mặt tỷ tỷ càng phát đỏ, hít một hơi sâu, lại dùng thanh âm lầm bầm hỏi ta, “Có hay không động phòng?”
“Không có.” Rõ ràng mà lưu loát ta trả lời nàng.
Không biết vì sao, ta tựa hồ có nghe được tỷ tỷ thở dài tràn đầy mất mát, hắc huyết theo trán ta bốc lên, chẳng lẽ nàng nghĩ đến chỉ cần động phòng, sẽ không còn sự tình gì?
“Hoàng hậu nương nương, Lục Vương gia đến đây.” Đang nói, một cung nữ bước nhanh hướng tiến đây, vừa mới dứt lời, liền nhìn thấy hắn phong trần mệt mỏi đi đến trước mặt chúng ta.
“Thần đệ cấp Hoàng hậu thỉnh an.” Hắn ngữ khí cung kính lại mang điểm dồn dập.
“Vương gia miễn lễ.”
Chống lại mắt hắn, vẫn là sự thâm thúy khiến ta không thể nhìn ra tâm tình hắn, chỉ thấy hắn khẽ nhếch khóe miệng, tựa tiếu phi tiếu, “Sở Sở, như thế nào không nghe lời như vậy?”
Sở sở? Hắn không phải bảo ta Hiểu Nhân sao?
Đột nhiên ta cảm thấy một sự lạnh lẽo từ phía sau lưng, lôi kéo tay tỷ tỷ để lấy thêm can đảm, ta mỉm cười nhìn hắn đáp, “Vương gia, Sở sở muốn cùng tỷ tỷ tâm sự việc nhà, cho nên không đợi Vương gia ngài mà đã tiến cung, là sở sở không phải, thỉnh Vương gia không nên trách tội.”
A, ta quả nhiên thực không có can đảm, nhưng rõ là ta không thể liều mình nhổ râu hổ a.( ko dám chọc giận anh Lục VG)
“Làm sao ta có thể trách tội ngươi đây. Đến, lại đây bên người vi phu.” Hắn nở nụ cười, nhưng nụ cười kia lại có một cỗ khí bức người.
Ta chần chờ đứng tại chỗ.
“Đừng cho mẫu hậu đợi lâu nga.” Hắn vươn tay, trên mặt ý cười càng sâu.
Nham hiểm… Nam nhân bụng dạ đen tối… Dối trá…
Sự kiên nhẫn của hắn không phải tốt lắm, không cho phép ta lại chần chờ hơn nửa, hắn đã cất bước tiến lên, sau đó liền kéo tay của ta, muốn hướng về phía trữ cung.
Tỷ tỷ cuối cùng cũng không theo ta cùng nhau trở về thỉnh an, mà lại chuyển sang thoái lui, tìm đại một cái lý do đối với chúng ta nói: “Ta đầu có điểm choáng váng, sẽ không cùng các ngươi đi.”
Sau đó tặng ta một ánh mắt tạm biệt, nàng buông tay ta ra.
Ngự hoa viên rất đẹp, cây cỏ thật trân dị, hoa rất thơm, núi giả lại quá thật…
“Sở Hiểu Nhân.” Hắn mỉm cười cúi mặt xuống, vô cùng thân thiết lại mang theo uy hiếp nhìn ta.
Da đầu run lên, ta giãy tay hắn ra, lại phát giác càng bị nắm chặt, “Trở về ngươi hảo hảo chịu tội.”
Uy hiếp, đây là quá uy hiếp!
“Ngươi tốt nhất đừng có cùng mẫu hậu cáo trạng cái gì linh tinh, tuy rằng mẫu hậu thích ngươi, nhưng là, ngươi sau này ở tại vương phủ của ta.” Hắn tiếp tục mỉm cười, nha, làm cho người ta hiểu lầm chính là tân tướng công đối với tân nương tử lời ngon tiếng ngọt, có ai hội nghĩ đến hắn mỉm cười chỉ là giả dối, thật ra là dành cho ta sự đe dọa to lớn cùng thêm uy hiệp đâu?
......Hận đời đen bạc......
......Hận kẻ bạc tình.......
.....Hận luôn gia đình......
......Hận cả hàng xóm......
Crystal.Liu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 12-07-2011, 10:38 PM   #10
Default

Hồng hạnh nhất chi (2)

_____________________________________________________________
Rốt cuộc là ai đưa ra truyền thuyết về hắn duy mỹ duy hóa như vậy? !
Hay hắn giả bộ? Dù là hắn mỉm cười, nhưng chẳng lẽ ta sẽ không sao? Vì thế ta cũng mỉm cười, vô cùng thân thiết tựa vào bờ vai của hắn, cùng hắn vành tai và tóc mai chạm vào nhau, “Vương gia, chỉ giỏi hù dọa người.”
Thẹn thùng tựa vào bờ vai của hắn, sau đó không chút lưu tình nào một ngụm cắn hạ, hừ hừ!
Dư quang chiếu đến, cách đó không xa có một nhóm phi tần đang giao đầu nói nhỏ cái gì, diễn trò thôi, không ngờ lại có người thấy.
Chỉ nghe hắn thét lớn một tiếng, sau đó hắn vòng qua bên hông của ta, làm ta nghĩ đến hắn sẽ hung ác nhéo ta một cái, ai ngờ lại không, chính là hắn nhẹ nhàng mà đưa tay khoát bên hông của ta, ý cười càng đậm , “Ngươi ghê gớm thật đấy!”
“Lục Vương gia cùng Lục Vương phi vừa mới thành thân, tương thân tương ái, thật sự là khiến người khác ngưỡng mộ.” Không biết từ đâu xuất hiện một người, lời nói mang ngữ khí chế nhạo.
Ta ngẩng đầu, chỉ thấy một nam tử mặc mãng bào đứng cách đó không xa, ánh mắt rõ ràng mang ý cười, nhưng trực giác ta cho biết hắn ý cười ấy không hề đạt tới đáy mắt. Đồng dạng cũng là dáng người thon dài, ngũ quan xuất sắc, nhưng hắn lại làm cho người ta cảm thụ được hương vị ánh mặt trời.
Thật quá kỳ quái!
“Thất đệ có phải hay không cũng muốn sớm một chút thành hôn đây?” Bên hông tay nắm thật chặt, sau đó liền thấy hắn mang ý cười nhìn về phía người tới.
Thất đệ? Kia vì sao gọi người nhà mà kêu Lục Vương gia chứ không phải Lục ca đây?
“Ta… Vẫn là chờ một chút.”
Đột nhiên, ta cùng với hắn tầm mắt đối diện nhau, hắn trong mắt có một sự mê luyến cực nóng.
Ta trong nháy mắt thật choáng váng.
Mê luyến cực nóng a, hắn đối với ta sao? Quả nhiên, cổ đại soái ca thiệt biết quyến rũ người a, quả nhiên, ta không phải chỉ tầm thường vậy a, quả nhiên, ta cũng có người ái mộ a.
Vì thế, ta đối hắn thái độ lập tức hảo lên, cũng cảm giác càng thêm thân cận, “Thất đệ cũng đến tuổi thành hôn a.”
Thất vương gia trên mặt tựa hồ có một tia giật mình, không chỉ là hắn, ngay cả Vương gia nhà ta cũng như vậy, ta chợt khù khờ đi, chẳng lẽ ta không cẩn thận nói sai cái gì sao?
“Làm sao vậy?” Ta khó hiểu nhìn Vương gia nhà ta.
Hắn cho ta một chút an tâm, cười nói, “Không có gì, Sở Sở, chúng ta đi cấp mẫu hậu thỉnh an đi.”
Nói xong, hắn nắm cả thắt lưng của ta, liền như vậy lướt qua bên người Thất Vương gia, trong nháy mắt ta liền cảm giác được có điều gì đó mờ ám đang ẩn nấp. Tục khí đảng phái tranh giành nhau sao?
“Sở Sở thực quan tâm Thất đệ sao?” Hắn thản nhiên hỏi ta, lại làm cho tâm của ta lộp cộp một chút, đột nhiên phải sống cuộc sống của một người khác thiệt không dễ dàng với ta mà. Hơn nữa ta là cũng không thể nào nắm rõ được hết mọi thứ về cuộc đời của vị chủ nhân cũ này.
Ta cùng cái Thất Vương gia vừa rồi rất thân quen sao? Mồ hôi chảy ra, ta còn tưởng rằng hắn đối ta nhất kiến chung tình a. ( vừa gặp đã yêu)
Như vậy lúc này ta nên nói cái gì, nên như thế nào đáp?
“Thật sự là như vậy a.”
Ta xấu hổ, vì sao cảm giác hắn tựa hồ là đang cảm thán đâu?
“Ta…”
“Cũng là.”
? Rốt cuộc là chuyện gì a? Trong đầu ta tràn ngập tò mò, nhưng không cách nào hỏi ra thành lời. Như vậy rất thống khổ a!
Mãi cho đến khi từ trữ cung cấp mẫu hậu thỉnh an trở về, ta cũng vẫn là nghĩ không thông, Vương gia nhà ta hắn rốt cuộc nói cái kia là ý chỉ cái gì đây?
......Hận đời đen bạc......
......Hận kẻ bạc tình.......
.....Hận luôn gia đình......
......Hận cả hàng xóm......
Crystal.Liu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 02:38 AM. Theo múi giờ GMT +7.