ADS BY iGO

Nhà bạn có trẻ con và khi đi chơi xa, đi công viên, trung tâm thương mại, bạn rất sợ trẻ con bị lạc? Nay đã có giải pháp đồng hồ định vị thông minh KidSafe, giúp bạn có thể định vị được trẻ em ngay trên điện thoại của mình, giúp bạn yên tâm không lo lắng con bị lạc hay bắt cóc nữa. Tìm hiểu ngay tại đây nhé: Đồng hồ định vị KidSafe

Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 16-07-2011, 03:03 PM   #1
Default [Xuyên Không] Nô thiếp của bá vương

Lần đầu viết truyện mong mọi người ủng hộ , nếu có phê bình thì xin nói nhẹ không mình chịu không nổi, tình tiết trong truyện nếu giống tác phẩm đã có , hoặc của bạn khác thì hãy bỏ qua cho mình










Tác giả : Hoa Tuyết
Thể loại : xuyên không , ngược tâm , ngược thân, có sủng .
Rating : 16+

Văn án

Nàng Hạ Nguyệt người thế kỉ 21 , bị thất tình rồi sau đó xuyên không đến một thời đại không có trong lịch sử .Nàng trở thanh tiểu thư của Nhan gia là Nhan Bích Lam .



Nhan gia vì muốn bảo toàn tính mạng của toàn bộ gia đình đã chấp nhận hi sinh Nhan Bích Lam đến làm tiểu thiếp cho Hiên Viên Hàn là tam vương gia của Đông Hoàng triều



“ Dù ở đâu ta cũng là người bị bỏ rơi ” Hạ Nguyệt thoáng nét ưu buồn. Vậy ở Nhan gia hay vương phủ thì có gì khác nhau




Hiên Viên Hàn , vương gia Đông Hoàng Triều người nắm trong tay binh quyền đến hoàng thượng cũng phải nể vài phần.Trên chiến trường là tướng quân uy nghiêm là anh hùng của Đông hoàng triêù , đồng thời cũng là một kẻ lãnh khốc, vô tình , thủ đoạn tàn bạo làm người ta không khỏi khiếp sợ khi nhắc đến



Diệp Ngân Phong hoàng tử của tây diễm quốc . Vì nàng mà trở thành tu la địa ngục , tay nhiễm đầy máu tươi . Nhưng sau cuối cùng nàng có thuộc về hắn.

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
HOA TUYẾT
hoatuyet_TVXQ13 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
23 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của hoatuyet_TVXQ13 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 17-07-2011, 05:33 PM   #2
Default

cố lên nha nàng, ta ủng hộ những bộ "ngược"
iluvmami vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks iluvmami về bài viết hay này:
Unread 18-07-2011, 11:03 PM   #3
Default

Chương 1: xuyên qua

ầm… ầm…

Ngoài trời đang mưa to cơn mưa đầu đông mang theo lạnh giá , ở góc phố xa có một thân hình nhỏ bé đang cố gắng bước đi trong mưa , thân hình nhỏ bé ấy đang run lên , nhưng không hề tìm chỗ trú mưa thân hình đấy vẫn cứ bước đi , một nỗi cô đơn hiện lên


Hạ Nguyệt đang cố bước đi vê phía trung cư nhà mình , ngoài trời đang mưa nhưng cô không hề cảm thấy lạnh , tim đã chết thì cảm thấy làm sao được . Cô bỗng dưng ngẩng đầu lên cười , nụ cười mang đén nỗi chua xót. Bước mãi rồi cô cũng về đến chunng cư của mình, cô nhanh chóng vào thang máy . Đến gần căn hộ của mình cô lấy chỉa khoá ra và từ từ mở của phòng , căn phóng chìm trong bóng đêm. Vậy anh đã đi thật rồi . Hạ nguyệt thầm nghĩ tại sao tất cả đều bỏ cô mà đi . Cô không tốt nên không ai muốn ở lại với cô sao cha mẹ đã bỏ cô đi từ nhỏ và bây giờ là đến cả Giai Thần


Hạ Nguyệt quá mệt mỏi cô nằm ngay xuống giường , cô nghĩ lại về cuộc nói chuyên với giai thần hôm nay


“ Hạ Nguyệt chúng ta chia tay đi ” Giai thần ngồi nhìn thẳng vào Hạ Nguyệt mà nói


Hạ Nguyệt tay đang cầm cốc cafe mà run lên , cô nhìn Giai thần trong tim bỗng có gì đó tan nát , trong mắt cô là sự mất mát cô thẫn thờ nhìn anh .


“Cô ấy đã trở về , anh vẫn còn yêu cô ấy ”

Ha ha cô ấy đã trở lại hoá ra cô ấy về thì cô sẽ phải là người ra đi . Vậy tình cảm mấy năm nay là cái gì hay tất cả chỉ là mộng


“anh có từng yêu em , ak không có từng thích em ”


“Xin lỗi”


Tình cảm 5 năm nhưng anh chỉ cần nói xin lỗi là giải quyết được hết tất cả .Trong 5 năm này cô ấy có ở bên anh không . 5 năm anh ở cạnh em nhưng hóa ra vẫn yêu cô ấy . Thật buồn cười từng nghĩ rằng mình đã tìm được chỗ dựa , tìm được tình yêu hoá ra tất cả đều chỉ là ảo mộng


“Tôi sẽ quên anh”Hạ Nguyệt nằm trên giường mà nói , cho đến lúc mệt quá mà thiếp đi , trên khoé mắt vẫn còn đọng lại những giọt lệ . cô không biết rằng lúc cô vứa mới ngủ một luồng ánh sáng hiện lên


“Hạ Nguyệt bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi, có được hạnh phúc hay không tất cả phụ thuộc vào ngươi”. Người đó biến mất và Hạ Nguyệt trên giường cũng không còn thở


“tiểu thư người mau tỉnh lại ô… ô… tiểu thư đừng bỏ lại song nhi”


Sao lại nóng thế này . đầu còn đau nữa , cảm giác thật là khó chịu .Ai đang gọi ta vậy. Hạ nguyệt dần dần mở mắt ra , cô nhìn thấy một gian phòng với
Cách trang trí kì lạ , cô đang ở đâu vậy. Hạ Nguyệt nhìn thấy một tiểu cô nương khoảng 15 tuổi , tiểu cô nương ăn mặc kì lạ quần áo cổ trang , hay ở đây đang quay phim, nhưng sao cô lại ở đây được


“tiểu thư người đã tỉnh rồi , người làm cho Song nhi lo lắng ”


Hạ Nguyệt không hiểu gì.


“ xin lỗi ngươi đang gọi ai vậy, ta sao lại ở đây ”


“tiểu thư người làm sao vậy , tiểu thư không nhận ra Song nhi sao”


Ta đang ở đâu vậy chẳng lẽ la ta đã xuyên không như các tiểu thuyết trên mạng , không có khả năng . Hạ nguyệt cố gắng ngồi dậy nhưng sao lai đau thế này , toàn thân ê ẩm . Nhưng Hạ Nguyệt vẫn cố gắng gượng dậy


“Tiểu thư sức khỏe của người vẫn chưa tốt , người cứ nằm trên giường , có việc gì cứ bảo song nhi làm”

Hạ Nguyệt không nghe gì cả vẫn cố gắng bước ra khỏi cửa

“Tiểu thư người muốn ra ngoài sao để Song nhi giúp người”. Nhờ song nhi đỡ Hạ nguyệt đã nhanh chóng ra ngoài.


Đây là một nơi với cách bố trí như thời cổ đại mà Hạ nguyệt thường thấy trong TV .Đây không phải thế kỉ 21.Vậy đây là đâu ?

“ngươi nói cho ta biết đây là nơi nào?”


“ Tiểu thư đây là Nhan phủ nhà của tiểu thư”


“Nhan phủ , vậy ở đây là triều đại nào”. Song nhi bởi những câu hỏi của hạ Nguyệt mà ngạc nhiên .


“Tiểu thư người bị làm sao vậy , đây là Đông hoàng triều”


Đông hoàng triều trong lịch sử không hề có quốc gia nào tên như vậy .thực sự ta đã xuyên không ta sao lại đến đây . Đầu ta đau quá .


“ Tiểu thư người mau vào phòng đi , người sức khoẻ mới hồi phục”


Hạ Nguyệt theo Song nhi vào trong phòng . Bao nhiêu câu hỏi đang ở trong đầu cô , mà cô không biết ai có thể cho câu trả lời.


“ Ngươi tên gì ?”Hạ Nguyệt đột nhiên lên tiếng


“Tiểu thư nô tỳ là Song nhi người không nhớ sao nô tỳ là nha hoàn của người”


“Ta bị mất trí nhớ , không nhớ rõ ta là ai nữa” Trong tiểu thuyết đây là lý do mà các nhân vật lấy ta cũng thử xem.


“ô…ô… tiểu thư người bị đánh nên bị mất trí nhớ sao ?”


“Bây giờ ta không còn nhớ gì cả , không biết bản thân mình là ai ?” trong lòng Hạ Nguyệt nghĩ nếu Song nhi mà biết Nhan Bích Lam đã không còn thì rất thương tâm xin lỗi ta không thể nói thật với ngươi .

“Bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết ta là ai không”


“ Tiểu thư là Nhan Bích Lam là tam tiểu thư của Nhan gia, là mĩ nhân đệ nhất ở thành An Dương, phụ thân của người là Nhan Vân là Hình Bộ Thượng Thư”


Chương 2 :Nhan Phủ


Đệ nhất mĩ nhân , vậy là vô cùng xinh đẹp rồi .” Ngươi đi lấy cho ta gương”. Hạ Nguyệt cầm trên tay chiếc gương không thể tin được khuôn mặt trong gương là mình , đây đúng là một mỹ nhân không khuynh quốc cũng khuynh thành , đôi môi nhỏ anh đào , chiếc mũi thẳng cùng với làn da trắng , nhưng nổi bật nhất chính là đôi mắt to tròn tuy khuôn mặt nhìn có chút nhợt nhạt nhưng vẫn làm cho người khác phải động lòng .Đang trong lúc Hạ Nguyệt vẫn đang thất thần nhìn vào gương thì bỗng ở ngoài có người vào phòng.


“ Cuối cùng thì ngươi cũng đã tỉnh rồi , dù có chết thì ngươi cũng phải chết ở Vương phủ” .Hạ Nguyệt thấy một người tuổi trung niên bước vào trên mặt đầy vẻ tức giận , nhưng Hạ Nguyệt không biết ông ta là ai.


“Lão gia tiểu thư vừa mới tỉnh , xin lão gia bớt giận”


Hạ Nguyệt hiểu ra . đây chính là phụ thân của thân thể này ,Vào lùc này thì ngoài cả có một phụ nữ vọt vào vừa sờ mặt Hạ Nguyệt vừa khóc


“Hạ Nguyệt số ngươi đúng là mạng khổ mà ô..ô..”


“Khóc cái gì , nó đã chết đâu”


“Lão gia người có thể không để cho Hạ Nguyệt không gả đến vương phủ được không, người biết nếu gả đến đấy Hạ Nguyệt sẽ chịu khổ”.


“Các ngươi là ai ?” . Hạ Nguyệt lúc này lên tiếng , nếu như đã giả vờ mất trí nhớ thì ta cũng phải diễn cho đạt.


Cả hai người đều ngạc nhiên nhìn Hạ Nguyệt . “Hạ Nguyệt ta là mẫu thân của con đây , ngươi không nhận ra ta sao?”. Người phụ nữ cầm tay Hạ Nguyệt cả
người run lên



“Ta mất trí nhớ không nhớ gì cả”Hạ Nguyệt giả bộ mình vừa đáng thương , lại bất lực.


Nhan lão gia ánh mắt như đang suy nghĩ gì nhìn thẳng vào Hạ Nguyệt , làm cho Hạ Nguyệt có cảm giác cả cơ thể trở nên lạnh lẽo , rồi nàng thấy Nhan Vân đang dần dẩn bước đến chỗ mình . Tay hắn nhanh chóng nắm cổ của ta , làm ta khó thở. “Phụ thân người làm gì vậy mau …buông” gương mặt Hạ Nguyệt càng ngày càng khó coi , Nhan Vân vẫn chăm trú nhìn vào mặt Hạ Nguyệt Như để tìm ra cái gì


“ hư.. Ngươi đang muốn rở trò gì , đừng giả vờ mất trí nhớ ”


“Ta không hiểu ngươi đang nói gì , mau buông tay ta không chịu được nữa rồi” Hạ nguyệt muốn thoát ra khỏi , nhưng sức lực của Nhan Vân quá lớn


“ô..ô.. lão gia người mau buông Hạ Nguyệt ra”


Ta thấy Nhan Vân dần buông tay , trước lúc ra khỏi phòng còn để lại một câu “Ngươi dù mất trí nhớ thật hay giả , thì cũng chuẩn bị gả đến vương phủ”. Nhan Vân rời đi trong phòng chỉ còn tiếng khóc của Nhan phu nhân, còn Hạ Nguyệt rơi vào trầm mặc


Nhan phủ ba ngày sau


Hạ Nguyệt trong ba ngày này chỉ ở trong phòng không hề ra ngoài.Qua lời của Song nhi nàng biết được vị Nhan tiểu thư này mấy hôm trước vì muốn trốn việc hôn sự với tam vương gia là Hiên Viên Hàn nên đã tìm cách chạy trốn , không may bị Nhan Vân bắt được và đã bị đánh thương tích đầy mình , không may vị tiểu thư này không chịu nổi đòn roi nên đã.. mà ta Hạ Nguyệt lại nhập vào thể xác của vị tiểu thư này và ba ngày sau sẽ bị gả vào vương phủ


“Tiểu thư người mau vào phòng đi ở ngoài này kẻo lạnh”


“Ta muốn ở ngoài này một chút, mấy hôm ở trong phòng làm ta rất khó chịu”


“vậy để nô tỳ vào lấy áo cho tiểu thư”


“không cần , song nhi sau này không cần xưng nô tỳ, ngươi gọi ta là Bích Lam là được rồi”


“Nô tỳ không dám”


“ Ngươi mà tiếp tục xưng nô tỳ thì đừng trách ta đấy”


“Song Nhi ngươi theo ta đã lâu chưa”


“Cũng đẫ được năm năm, tiểu thư người là ân nhân của song nhi , nếu không có tiểu thư thì xong nhi đã có thể..”.


“Muội muội , hôm nay tỷ đến thăm muội đây”


Hạ nguyệt thấy một người ngươi mặc áo màu hồng bước vào , nhìn nữ nhân này trông cũng khá xinh đep, chắc đây chính là Nhan Bích Ngọc tỷ tỷ của Nhan Bích Lam .Nhìn thấy cô ta Hạ Nguyệt đã không hề có thiện cảm , không hiểu cô ta đến đây vì mục đích gì .


“để ta xem vết thương của muội nào”Nhan Bích Ngọc vừa nói đã tiến đến cầm tay ta , nhưng sao lực đạo lại mạnh thế này, hình như vết thương lại bị vỡ, cô ta cố tình làm vậy


“cảm ơn tỷ đã quan tâm, muội đã đỡ hơn nhiều rồi” Hạ Nguyệt nhanh chóng gạt tay Nhan Bích Ngọc ra


Nhan Bích Ngọc ném một cái nhìn sắc bén về phía Bích Lam như không dám tin hôm nay lại phản kháng lại, hư đồ tiện nhân ngoài vẻ mặt hơn ta thì còn được cài gì , tính tình thì nhu nhược , ngày ngươi gả vào vương phủ chính là ngày tàn của ngươi , trong lòng Bích Ngọc không khỏi cười thầm .


“Ngươi hãy ngoan ngoãn mà đợi ngày gả vào vương phủ đi” Nhan bích Ngọc bỏ lại một câu trước khi ra ngoài .


“Song Nhi giữa ta và tỷ tỷ hình như có khúc mắc ?”


“Tiểu Thư việc này Song Nhi cũng không rõ chỉ là khi vào phủ đã thấy nhị tiểu thư không hề thích người”


“ vậy ngươi có biết gì về Tam vương gia Hiên Viên Hàn”


“Tam vương gia là người lãnh khốc , quyền lực trong chiều đình rất lớn , trong tay còn nắm binh quyền”


“Vậy tại sao ta lại phải gả cho tam vương gia”


“Đó là do lão gia muốn cứu đại thiếu gia, người đã bị tam vương gia bắt. Thiếu gia bị nghi ngờ là tiết lộ quân cơ cho địch, nếu đúng như vậy thì cả Nhan phủ sẽ bị chém đầu”


“Vậy sao”.Nếu thực sự đã nắm được chứng cứ thì không có chuyện Nhan phủ bay giờ vẫn còn , chỉ sợ vị tam vương gia này còn có mục đích khác.

“Nhưng người vương gia muốn lấy chính là nhị tiểu thư , nhưng lão gia lại cho tiểu thư thay thế”.


Việc này có đơn giản vậy không ,vương phủ là nơi biết bao người mong ước vào , tam vương gia lại là người nắm binh quyền trong tay , Nhan Vân đánh lẽ phải cho Nhan Bích Ngọc gả vào vương phủ , sao lại giành cơ hội tốt như vậy cho đứa con gái nhiều năm bị lãng quên.


Sau đó Hạ Nguyệt lại rơi vào trầm tư, lại nhớ về Giai Thần nhớ về mối tình 5 năm giưa hai người. Không biết có ai còn quan tâm đến sự sống chết của cô không , Giai Thần có còn nhớ đến cô. Hạ Nguyệt cười chính mình làm sao mà anh có thể còn nhớ đến cô , chắc giờ này anh đang phải ở bên cạnh người mà anh yêu người mà năm năm trước đã bỏ anh.Chỉ có cô là kẻ ngu ngốc tin rằng mình chỉ cần ở bên anh , có ngày anh sẽ quay đấu lại nhìn mình, biết rằng có một người luôn sẵn sàng đợi anh. Cô đã đi cùng anh suốt năm năm , nhưng cuối cùng nhận được từ anh thứ thứ gì “ Hạ Nguyệt chúng ta chia tay đi ” ,“Cô ấy đã trở về , anh vẫn còn yêu cô ấy ” câu nói của anh như khắc sâu vào trái tim cô, nó như một vết thương không biết đến bao giờ lành.


Chương 3: Ngày xuất giá


Cuối cùng cũng đến ngày nàng gả đén vương phủ , nhưng có cô dâu nào như Hạ Nguyệt trong ngày cưới không mặc hỉ phục vì nàng chỉ là một tiểu thiếp điều nực cười hơn là tam vương gia cùng một lúc lấy ba vị thiếp , nàng đã từng mong ước mình mặc một bộ áo cưới thật đẹp và cùng Giai Thần bước vào lễ đường nhưng không ngờ được mình sẽ có ngày này.Đang trong lúc Hạ Nguyệt suy nghĩ thì Song Nhi chạy vào “ tiểu thư người của vương phủ đã đến rồi”


“Ta cũng chuẩn bị xong rồi”


Song Nhi nhìn Hạ Nguyệt , hôm nay là ngày tiểu thư xuất giá sao lại ăn mặc đơn giản trên đầu chỉ có một chiếc trâm cài đầu làm vật trang trí , sau một lúc Song Nhi lên tiếng “ tiểu thư .. người ăn mặc thế này…”


“Chẳng lẽ không đẹp”


“Không . Nhưng… có phải quá đơn giản không”.


Hạ Nguyệt nhìn lại mình thấy thấy không có gì là không ổn , cô không thích mang nhiều đồ trang sức vừa nặng lại không an toàn . ở thế kỉ 21 cô cũng không hề có nhiều đồ trang sức. “Chúng ta mau ra thôi” Hạ Nguyệt nói xong nhanh chóng bước ra khỏi phòng . Lúc cô bước ra đến gần cửa Nhan Phủ chỉ thấy có mẫu thân của Nhan Bích Lam đang đứng đợi.Mẫu Thân của Nhan Bích Lam là Đỗ Bích Thiên từng là ca vũ nổi tiếng , tuy chỉ tiếp xúc có vài lần nhưng Hạ Nguyệt biết Đỗ Bích Thiên là người tốt , nhưng do xuất thân thấp kém nên trong Nhan Phủ không hề có địa vị .


“Lam nhi , mẫu thân xin lỗi , mẫu thân không thể cho ngươi cuộc sống tốt” Đỗ Bích Thiên vừa nói lại cầm tay Hạ Nguyệt .Hạ Nguyệt đang muốn nói thì vẻ mặt ngạc nhiên, rồi nhìn Đỗ Bích Thiên. “ Thứ đó có thể đến lúc con cần”.Những lời Đỗ Bích Thiên nói chỉ có hai người biết .


“Nhan tiểu thư đã đến giờ người mau lên kiệu , nếu chậm trễ vương gia sẽ trách tội”


“Lam nhi ngươi mau đi”


“Mẫu thân người hãy bảo trọng” Hạ Nguyệt nhanh chóng đi đến kiệu, trước khi lên còn nhìn lại Nhan Phủ.


“ Dù ở đâu ta cũng là người bị bỏ rơi ” Hạ Nguyệt thoáng nét ưu buồn. Vậy ở Nhan gia hay vương phủ thì có gì khác nhau .

Sau khi lên kiệu Hạ Nguyệt lấy thứ trong tay áo ra, đây là thứ Đỗ Thiên Nguyệt đã đưa cho nàng .Nàng nhanh chóng mở ra trong đấy có một gói thuốc: “Lệ hồn”.


Tam Vương phủ ở trong kinh thành nên phải đi mất hơn nửa ngày đường mới đến nơi. Hạ Nguyệt bước vào vương phủ , vương phủ lớn hơn Nhan gia rất nhiều , đúng là giai cấp thống trị bóc lột sức lao động của dân chúng.


Hạ Nguyệt được dẫn đến đại sảnh trong vương phủ , ở đây đang có rất nhiều người .Mọi người thấy Hạ Nguyệt bước vào đều quay ra nhìn , có ánh mắt khinh bỉ, có ánh mắt diễu cợt. Đây chắc là các thị thiếp của Hiên Viên Hàn. Rồi có một vị hồng y cô nương đi đến chỗ Hạ Nguyệt


“Muội muội , sao bây giờ mới tới” trong câu nói có hàm ý trách móc


“ Muội muội xinh đẹp như hoa thế này chắc chắn sẽ khiến vương gia yêu thích”.Vứa nâng mặt của Hạ Nguyệt lên mà đánh giá . Rồi đột nhiên cô ta nhanh chóng đi ra sau Hạ Nguyệt



“Vương gia”


Hạ Nguyệt nhanh chóng quay đầu lại , thấy một người thân mặc y bào màu lam , ngũ quan chỉ có một từ để hình dung là hoàn mĩ , khuôn mặt như tạc tượng , thân hình cao lớn cường tráng nếu ở thế kỉ 21 thì chắc chắn vị vương gia này có thể đi làm người mẫu tạp chí.Nàng không phải kẻ háo sắc nhưng trước một vị soái ca như thế này mà không có phản ứng gì thì chỉ khi người đó có vấn đề.Nhưng khi chạm đến đôi mắt của Hiên Viên Hàn , làm cho nàng giật mình đôi mắt toát ra vẻ lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm khiến nàng có chút run sợ .Hạ Nguyệt nhanh chóng cúi đầu xuống .Hạ Nguyệt không biết rằng tất cả hành động của mình đã thu vào trong mắt một người.


Từ khi Hiên Viên Hàn bước vào . không khí trở nên khác thường , không ai dám phát ra tiếng động , chỉ có Hạ Nguyệt cùng với 2 vị tiểu thiếp khác là Mạc Nhược Y và Lăng Vân là đang quỳ .

“Vương gia người mau cho các vị muội muội đứng lên” Người vừa lên tiếng chính là vị hồng y nữ tử


“Liễu Thiên Ninh giờ ta mới biết ngươi là người tốt đó”.Nghe xong lời đó của Hiên Viên Hàn , Liễu Thiên Ninh càng dựa sát vào lòng , rồi nũng nịu nói: “Vương gia”


“Tất cả các ngươi mau ngẩng mặt lên”. Hiên Viên Hàn trậm rãi lên tiếng , giọng nói trầm nhưng trong đó chứa đựng quyền uy , làm ngươi khác không khỏi khuất phục .Hạ Nguyệt ngẩng đầu lên thì thấy Hiên Viên Hàn ngồi phía trên cao, còn vị hồng y nữ tử kia thì đang ngồi trong lòng Hiên Viên Hàn cả người thì như không hề có xương dựa sát vào Hiên Viên Hàn còn bàn tay thì không ngừng luồn vào trong áo, Hiên Viên Hàn thì nét mặt vẫn thản nhiên ngồi yên như không có việc. Trong ánh mắt của Hạ Nguyệt thể hiện sự khinh thường , chán ghét.


“Hãy đưa đưa họ về phòng” .Hiên Viên Hàn nói xong thì có vị trung niên nhanh chóng bước ra nói“ các vị mau đi theo lão nô”.Hạ Nguyệt đoán đây là quản gia của vương phủ


“Khoan đã” Hạ Nguyệt lên tiếng , mọi người ánh mắt nhìn về phía Hạ nguyệt . “ Vương gia , người có thể thả đại huynh của ta ra rồi” đây chính là việc trước khi xuất giá Nhan Vân nhắc nhở nàng , tuy không hề có tình cảm gì với Nhan gia nhưng Hạ Nguyệt muốn làm việc này coi như là vì cô đang ở trong cơ thể của Nhan Bích Lam


Hiên Viên Hàn đôi mắt màu lam nhìn thẳng về phía Hạ Nguyệt như đang đánh giá “Ngươi đang ra lệnh cho bổn vương” giọng nói vang lên nghe không hề chứa bất cứ cảm xúc gì .


“Vương gia , đây chỉ là thực hiện theo giao hẹn ”.Nàng biết không nên chọc giận vị vương gia này nhưng đây là việc cuối cùng nàng làm vì Nhan Phủ.


“ Giao hẹn” Hiên Viên Hàn tựa tiếu phi tiếu “ Bổn Vương nhớ không lầm thì người gả đến vương phủ hôm nay phải là Nhan Bích Ngọc” .


“Song Nhi chúng ta ra khỏi vương phủ” Nhan Vân cũng phải là ta không gả vào vương phủ mà là vị vương gia này cần Nhan Bích Ngọc chứ không phải Nhan Bích Lam , nếu vậy thì ngươi cũng không nên trách ta . Hạ Nguyệt vui vẻ xoay lưng bước ra khỏi đại sảnh.Đang trong lúc Hạ nguyệt trong lòng hưng phấn thì một giọng nói âm trầm vang lên


“Dừng lại .Bổn vương đã cho ngươi đi” Hiên Viên Hàn tinh mâu sắc bén nhìn Hạ Nguyệt , nữ nhân này còn vui vẻ thật đáng giận ngươi coi vương phủ là nơi nào “Ngươi đã bước vào vương phủ còn có thể dễ dàng bước ra sao”


Hạ Nguyệt trong lòng tức giận “Ngươi …đừng ép người quá đáng.” Nói xong Hạ Nguyệt mới thấy hối hận , nhìn ánh mắt của hắn nàng biết mình đã khiến hắn tức giận


Hiên Viên Hàn đẩy ngã Liễu Thiên Ninh ra đi đến chỗ Hạ Nguyệt, Liễu Thiên Ninh vẻ mặt uỷ khuất nhưng cũng không giám lên tiếng vì thấy vẻ mặt thâm trầm của Hiên Viên Hàn.


Hạ Nguyệt trong lòng sợ hãi , Hiên Viên Hàn càng bước tới thì Hạ Nguyệt bất giác lùi ra sau “Ngươi định làm ..” chưa kịp nói xong đưa tay bóp cổ nàng , nàng cố muốn thoát ra khỏi hắn nhưng lực đạo càng ngày càng mạnh “Ngươi …buông” Hạ Nguyệt gương mặt đã trắng bệch


“ Ngươi dám ra lệnh cho bổn vương , còn dám dùng lời lẽ mhư vậy để nói với bổn vương , nếu còn lần sau gọi bổn vương là ngươi thì đừng có trách” Nói xong Hiên Viên Hàn bỏ tay ra , đi trở về chỗ ngồi “Xuống địa lao giải Nhan Vô THiên ”

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
HOA TUYẾT
hoatuyet_TVXQ13 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
17 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của hoatuyet_TVXQ13 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 20-07-2011, 02:27 PM   #4
Default

ta ủng hộ nàng, nhưng nàng nên để cho Hàn ca ác tý nữa, sao ta thấy truyện này ngược nhẹ quá, thanks nàng nha
cherryanhdao95 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cherryanhdao95 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 24-07-2011, 07:11 PM   #5
Default [Xuyên Không] Nô thiếp của bá vương

Chương 4 : Nhan Vô THiên


Mọi người trong đại sảnh hít phải ngụm lãnh khí , giờ phút này không ai dám làm bất cứ hành động gì ngay cả thở cũng khó khăn. Song Nhi bên cạnh Hạ Nguyệt đang rất run sợ , vị vương gia này tuy đã được người ta đồn là lãnh huyết , nhưng đến khi chạm mặt thật sự là làm người ta run sợ , nếu vừa rồi Vương gia mạnh tay hơn chút nữa thì tiểu thư không biết thế nào. Hạ Nguyệt thấy Song Nhi run sợ liền nắm tay nàng , ánh mắt bảo nàng hãy an tâm.


Sau một lúc . Hạ Nguyệt thấy một người đầu tóc rối bù , trên người quần áo rách nát vô cùng thảm thương , khắp người vết thương . nhiều vết thương máu vẫn đang chảy khiến người khác nhìn vào không khỏi khiếp người. Người này là Nhan Vô Thiên làm tướng quân canh giữ ở biên cương có thời gian dài đều không có về Nhan Phủ.



“Ngươi thật to gan , gặp vương gia sao còn không hành lễ” một nô tài trong vương phủ lên tiếng vì thấy sắc mặt của vương gia không tốt. Ngay sau đó một tên nô tài liền lấy gậy đánh vào chân Nhan Vô Thiên khiến hắn khuỵu xuống .



“Vương gia ngài định giở trò gì nữa?” Mấy hôm nay hắn đã bị nếm qua bao nhiêu tra tấn , tam vương gia là muốn nhằm đến Nhan gia.



“Ha ha , bổn vương mang đến cho ngươi một tin vui ngươi có thể đi khỏi vương phủ”


Trong mắt Nhan Vô thiên tràn đầy sự nghi ngờ rồi ánh mắt nhìn thấy mặt thân ảnh quen thuộc, tiếng nói mang vẻ kích động “Lam nhi , sao muội lại ở đây” vừa nãy bước vào hắn không chú ý đến nàng, sao Bích Lam lại ở vương phủ được .



“Muội…”




“ Tiểu thiếp của bổn vương thì tất nhiên là phải ở vương phủ”




“Tiểu thiếp”. Nhan Vô Thiên nhìn Hạ Nguyệt trong ánh mắt chứa đựng sự ưu thương. Rồi Nhan Vô Thần đứng dậy bước đi loạng choạng , vết thương bị động chảy càng nhiều máu , hắn bước về phía Hạ Nguyệt .Nàng thấy hắn sắp ngã liền đi đến đỡ “ ca ca người chịu khổ”



Nhan Vô Thiên cầm chặt tay Hạ Nguyệt rồi gằn lên từng tiếng “ Muội mau trở về Nhan Phủ” . Hạ Nguyệt không nghĩ rằng trên đời này vẫn có người quan tâm đến mình , trong lòng cảm thấy một tia ấm áp. Trong lòng nàng đã coi Nhan Vô Thiên như ca ca của mình.




“Mau ra khỏi vương phủ , ta không cần ngươi đánh đổi hạnh phúc để cứu ta, dù ta có chết ở đại lao cũng không cần ngươi cứu”



“Hảo , huynh muội Nhan gia nghĩa nặng tình thâm giờ bổn vương mới biết” Hiên Viên Hàn khéo miệng nhếch lên “Ngươi có thể đi còn nàng ta thì ở lại”



“Hiên Viên Hàn ngươi định làm gì Lam nhi”



“ Giờ đây Nhan Bìch Lam đã là tiểu thiếp của bổn vương vậy vương sẽ hảo hảo yêu thương nàng”



Nhan Vô Thiên nhìn thẳng vào Hiền Viên Hàn mà nói “ ta sẽ quay về đại lao , ngươi hãy thả Lam Nhi đi”


“Hắn đã bước vào vương phủ thì đừng có cơ hội đi ra” Hiên Viên Hàn sắc mặt lạnh băng , đôi mau màu lam đầy hàn khí “ Muốn để hắn ra khỏi vương phủ trừ khi hắn…tử” nói xong Hiên Viên Hàn ra lệnh đuổi Nhan Vô Thần ra khỏi phủ




Nhan Vô Thần bị nô tài trong vương phủ ném ra ngoài .Hai tay hắn nắm chặt lại , nhìn cánh cổng cửa vương phủ từ từ khép lại, trong lòng tràn đầy hận ý , rồi tự nói với chính mình “Lam nhi , ca ca sẽ nhất định cứu ngươi ra”.



Hạ Nguyệt được phân đến Uyển viện , đây là một nơi hẻo lánh ở vương phủ , dãy phòng thì mạng nhện răng đầy , rất nhiều bụi nơi này đã lâu không có người.



“Tiểu thư sao người lại ở nơi như thế này”



Hạ Nguyệt chỉ cười nhạt , thực ra nơi này cũng không có gì là không tốt , sẽ ít bị người khác làm phiền “ Bây giờ chúng ta dọn dẹp lại là được”. sau khi dọn dẹp xong thì trời đã tối , sau khi ăn song Hạ Nguyệt định lên giường đi ngủ vì hôm nay đã quá mệt mỏi.



“Tiểu thư người không đợi vương gia”



“Hắn có khả năng đến sao, ngươi không nhớ hôm nay không chỉ có mình ta vào vương phủ” Trong lòng nàng đang mong Hiên Viên Hàn đừng có bao giờ đến tìm nàng “Song nhi đóng cửa đi , chúng ta đi ngủ” nói xong Hạ Nguyệt xoay người lên giường.



Long Trần điện



“Vương gia đã khuya người mau đi ngủ”.Thấy vương gia không lên tiếng trong lòng không khỏi lo lắng chọc giận vương gia
Một lúc lâu Hiên Viên Hàn ngẩng đầu lên “ nữ nhân đó thế nào rồi”



Quản gia hiểu ý người vương gia nhắc đến chính là Nhan Bích Lam “ nô tài đã phân phó theo đúng ý của vương gia đến uyển viên .sau khi dọn dẹp xong đã …” quản gia không dám nói tiếp.Nhưng ánh mắt của vương gia thật sự là y hiếp người “ đã tắt đèn đi ngủ rồi”.



“Rắc..” bút lông trong tay Hiên Viên Hàn đã gãy làm đôi.



“Hãy đưa Mạc Nhược y và Lăng Vân đến”.



Nghe vương gia phân phó , lão quản gia nhanh chóng rời khỏi phòng .




“Nhan Bích Lam hãy hưởng thụ những ngày yên ổn cuối cùng , sau này sẽ chỉ là ác mộng ” Trong bóng đêm , đôi mâu của Hiên Viên Hàn hiện lên đầy hận thù.



Cuộc sống của Hạ Nguyệt trong mấy hôm nay rất tốt, Hiên Viên Hàn không hề đặt chân đến Uyển Viện ,nàng cũng không bước ra ngoài . Hiên Viên Hàn liên tục thị tẩm hai thị thiếp mới nên người trong vương phủ đã biết nàng bị vương gia thất sủng .Hạ Nguyệt trong lòng cười thầm nàng mong Hiên Viên Hàn đừng bao giờ nhớ đến nàng, hắn đứng là ngựa giống có nhiều đàn bà như vậy không biết là có mắc bệnh không.



Hôm nay Song Nhi bảo nàng ra hoa viên dạo chơi , nhiều ngày ở trong phòng nàng cũng muồn ra hít thở không khí trong lành. Hoa viên cách Uyển viện hơi xa.Hoa viên trong vương phủ thực sự rất đẹp , nghe Song nhi nói dù là mùa đông giá lạnh thì hoa viên trong vương phủ trăm hoa vẫn đua sắc. Đi được một lúc thì Hạ Nguyệt thấy có một đám người cũng đang đi dạo trong hoa viên.



“Tiểu thư hai vị nữ tử áo lam là Lăng Vân còn vị áo vàng đi bên cạnh chính là Mạc Nhược y , những người đằng sau là thị thiếp của vương gia”.



“ Song nhi chúng ta về uyển viện” Hạ Nguyệt không muốn gặp rắc rối nên xoay người đi về phía uyển viện , nhưng đi được vài bước thì có thanh âm vang lên.



“ Muội , nhìn thấy tỷ tỷ sao lại vội vàng bỏ đi” Hạ Nguyệt ngừng bước quay đầu lại , vị vừa lên tiếng chính là Lăng Vân.



“ muội sợ làm mất nhã hứng của mọi người”.



“Nhìn muội sắc mặt không được tốt nha, có cần ta sẽ bảo vương gia mới đại phu đến cho muội bây giờ vương rất hay đến chỗ ta”.



Hạ Nguyệt trong lòng cười lạnh , không phải là đang ra oai với cô sao .Nhưng cô không muốn gây sự chỉ mong sống những ngày bình an.



“ Muội xin nhận thành ý của tỷ, muội đúng là trong người hơi mệt nên xin phép về trước” Nói song Hạ Nguyệt nhanh xoay người bước đi.



“Đứng lại ai đã cho ngươi đi” Lăng Vân trong lời nói có chứa sự tức giận. Lăng Vân nhìn Hạ Nguyệt tuy trên người chỉ mặc một bộ y phục màu lam , không hề trang điểm nhưng thực sự mỹ , trong lòng không khỏi ghen ghét bây giờ vương gia không để ý đến nhưng biết đâu sẽ có một ngày vì vậy nàng phải ra tay trước.



Song Nhi đứng bên cạnh phẫn nộ thay Hạ Nguyệt “ Ngươi đừng tưởng được vương gia sủng ái mà ra vẻ chủ nhân, ngươi cùng tiểu thư thân phận như nhau, ít nhất tiểu thư cũng không phải là kỹ nữ”.



“Ba” .

Lăng Vân tức giận , nàng đúng là từ kỹ viện đến, nhưng không muốn bất cứ kẻ nào nhắc đến.



“Chủ nhân đang nói chuyện một kẻ hạ nhân như ngươi cũng chen vào, mang ả nô tỳ này ra đánh cho ta”.



“Tỷ người có thể nể mặt ta mà không xử phạt, ta thay mặt song nhi xin lỗi người” .



Lăng vân trên mặt khinh thường “Ngươi cho ngươi là ai mà ta phải nể mặt, người đâu sao còn không ra tay”.


“Dừng lại , Song nhi là người của ta cũng chưa cần các ngươi quản giáo” .



Hạ Nguyệt kiên quyết nói , ánh mắt kiên định làm Lăng Vân không khỏi hoảng sợ.


“Một cái tiểu thiếp không được vương gia sủng thì làm được gì”. Nói xong Lăng Vân ra hiệu cho bọn nô tài.



“ Các ngươi không có quyền động vào nha hoàn của ta” Hạ Nguyệt đứng lên phía trước giang hai tay ra bảo vệ không cho bọn thuộc hạ đến gần Song Nhi.

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
HOA TUYẾT

thay đổi nội dung bởi: hoatuyet_TVXQ13, 24-07-2011 lúc 09:04 PM.
hoatuyet_TVXQ13 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
18 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của hoatuyet_TVXQ13 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 24-07-2011, 07:22 PM   #6
Default

chap moi dau nhanh di. ta thich bo nay roi do neu khong ta khung bo do , " biet hieu cua ta la trum khung bo" "nha ta co nguyen kho vu khi luon do"

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
♥☆.•°* Ngọc Nữ Môn *°•.☆♥

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.

Giang Hồ Tung Xưng: Thiên Vũ Ngũ Thần Chùy

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
Tự Danh: Tử Vân
To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.

Thế Tục Nhân Xưng : Tiểu Họa

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
Nhà của ta:
To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
hoatuyettu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks hoatuyettu về bài viết hay này:
Unread 24-07-2011, 07:23 PM   #7
Default

ah wen temmmmmmmmmmmm ta giut

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
♥☆.•°* Ngọc Nữ Môn *°•.☆♥

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.

Giang Hồ Tung Xưng: Thiên Vũ Ngũ Thần Chùy

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
Tự Danh: Tử Vân
To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.

Thế Tục Nhân Xưng : Tiểu Họa

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
Nhà của ta:
To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
hoatuyettu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks hoatuyettu về bài viết hay này:
Unread 25-07-2011, 10:05 AM   #8
Default [Xuyên Không] Nô thiếp của bá vương

Chuơng 5 Chịu Phạt

“ Các ngươi đang làm gì?”



Hạ Nguyệt quay đầu lại thấy một người y bào màu lam đang bước đến , đó chính là Hiên Viên Hàn




Thấy Hiên Viên Hàn đến Lăng Vân thay đổi lại vẻ mặt nhu mì , nhanh chóng đến chỗ Hiên Viên Hàn dựa sát vào người hắn , bộ dáng thật sự mỏng manh yếu đuối ai nhìn cũng muốn được che trở .Hạ Nguyệt trong thấy cảnh này trong lòng khinh thường , nếu ở thế kỉ 21 thì cô ta chắc chắc là diễn viên hạng nhất.



“Bổn vương hỏi , sao không ai trả lời” Giọng nói âm trầm không hề chứa đựng cảm xúc gì , nhưng làm mọi người ở đây không dám lên tiếng.



“Vương gia thiếp chỉ muốn dạy dỗ một a hoàn nhưng muội muội không cho” Lăng Vân còn tỏ ra mình ủy khuất “ ả nha hoàn này dám xúc phạm thiếp , vương gia người nên làm chủ cho Lăng Vân”



Đến giờ này Hạ Nguyệt thật sự lo lắng việc này Hiên Viên Hàn mà xử lý thì Song nhi không biết thế nào , lời của Lăng Vân vừa nói càng đổ thêm dầu vào lửa.



Hiên Viên Hàn lạnh lung lên tiếng “ mang ra ngoài đến báo viện”.



Hạ Nguyệt trong lòng cả kinh Báo Viện chính là nơi nuôi báo của vương phủ Song Nhi đén đó chỉ có một đáp án là tử , Hiên VIên Hàn hắn thật không có tính người , chỉ có vậy mà hắn định giết người , mạng người trong tay hắn đúng là cỏ rác.



“ Việc này lỗi cũng không thuộc hẳn vế Song nhi , Song nhi là nha hoàn của ta nếu xử phạt cũng là ta làm” Hạ Nguyệt không thể để Song nhi đến bào viện ở thế giới này nàng đã coi Song nhi là người thân của mình.




Hiên Viên Hàn đôi mâu híp lại nhìn Hạ Nguyệt , lạnh lùng nói“ ngay cả ngươi cũng là người của bổn vương vậy ngươi nói xem ả nha hoàn này bổn vươg có quyền động không”



“Nhưng cũng chưa đến mức phải tử” Đây chính là cổ đại còn hắn chính là vương gia , mạng người chỉ như cỏ rác hắn muốn giết ai thật sự dễ dàng , nàng chỉ đang cố để Song nhi không phải chết.



“ Bổn vương muốn hắn chết thì sao, những kẻ không biết nghe lời bổn vương thì sẽ chỉ có một kết quả là tử”.



Hắn cố ý , người hắn nhằm đến là chính là nàng .Nhưng sao hắn phải làm vậy , nàng với hắn mới gặp nhau có một lần.



“Ta không cho các ngươi mang song nhi đi”



“ô..ô .. tiểu thư”



“ người đâu còn không mau mang ả nô tỳ này đến báo viện” Nhan Bích Lam ngươi lại dàm chống đối lại bổn vương



“ Hiên Viên Hàn ngươi là đồ máu lạnh, là ma quỷ”



Lời của Hạ Nguyệt nói ra làm làm cho những người trong vương phủ kinh sợ dám xúc phạm vương gia vị tiểu thiếp này lần này khó giữ được mạng , những thị thiếp thì trong lòng mừng thầm khi có người gặp hoạ.Sắc mặt Hiên Viên Hàn chyển sang hắc , lãnh khí đến cực điểm trong đôi mâu hai ngọn lửa giận dữ đang cháy .Hắn nhanh chóng bước đến chỗ Hạ Nguyệt.



“Ngươi vừa nói gì?” Hiên Viên Hàn một tay nhanh chóng nắm cổ Hạ Nguyệt , rồi nhắc bổng lên một cách dễ dàng.



“khụ… khụ…mau ..buông” Hạ nguyệt đang có dãy dụa để thoát khỏi bàn tay của Hiên Viên hàn nhưng tất cả chỉ vô ích.



“Ta sẽ cho ngươi biết ma quỷ là như thế nào”




Hiên Viên Hàn ném Hạ Nguyệt xuống đất , bị ném mạnh xuống đất toàn thân Hạ nguyệt đau .




“ Có vẻ ngươi chưa biết quy củ ở vương phủ , vậy hôm nay ngươi sẽ phải học”.



“ người trong vương phủ không tuân thủ quy củ vậy ngươi biết xử phạt thế nào?”.



“ Ý của vương gia …” lão nô tài đứng cạnh đấy lên tiếng.



Hiên Viên hàn gầm lên “Ngươi còn không rõ”.



Lão nô tài hai chân run run rời khỏi hoa viên , lúc quay lại nhanh chóng đưa cho Hiên Viên Hàn roi da.Hạ Nguyệt thực sự run sợ , đôi mâu màu lam đang nhìn thẳng vào nàng.



“vút ….”.



Hiên Viên Hàn nhanh chóng vung roi lên quật vào người Hạ Nguyệt ,áo bị rách ra dẻ lộ da thịt cùng với một vệt máu tươi dang chảy ra như một đoá hoa mân côi mới nở chỉ mới có một roi nhưng thực sự đau , rất đau .Hạ nguyệt cố cắn môi để không phát ra tiếng , ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Hiên Viên Hàn.



“Vút..Vút”



Liên tiếp roi da vung lên đánh vào Hạ Nguyệt , huyết nhục mơ hồ toàn thân Hạ Nguyệt là máu , làm cho người ta phải kinh sợ , roi da đã nhuộm đầy huyết .Nàng không hề có cảm giác gì nữa , đã mất cảm giác đôi môi cũng bị cắn nát.



“Ngươi còn không cầu xin”



Hạ Nguyệt ngước mắt lên nhìn Hiên Viên Hàn rồi nhanh chóng nhắm mắt lại, cầu xin hắn sẽ buông tha sao hắn chỉ muốn nàng nhục nhã.



Hiên Viên Hàn nhìn hành động của Hạ Nguyệt trong lòng tức giận , lực đạo không ngừng tăng.



“TIểu thư” Song nhi chạy đến dùng thân mình che cho Hạ Nguyệt.Hiên Viên Hàn vẫn tiếp tục đánh.



“Song Nhi mau tránh ra”



“Tiểu thư , để Song Nhi chịu phạt cùng người tất cả là lỗi của Song nhi”




“Vương gia ngài tiếp tục đánh thì tiểu thư sẽ mất mạng”



Hạ Nguyệt thấy mệt quá nàng chỉ muồn ngủ



“ Tiểu Thư ngưòi làm sao vậy mau tỉnh, đừng làm Song nhi sợ ”



“Vương gia , phu nhân hình như ngất đi”



“Lấy nước muối lại đây , làm cho hắn tỉnh lại”



Hạ Nguyệt cảm thấy rất xót, làm nàng dần dần tỉnh lại ,cả người thấy rất lạnh, khiến cả người nàng không ngừng run lên



Hiên Viên Hàn chiếc roi da cầm trên tay đang nhỏ từng giọt , từng giọt huyết, hắn nhìn nàng khuôn mặt trắng bệch , bộ quần áo trên người đã toàn nhuộm đầy huyết, hắn bước về phía Hạ Nguyêt.



“A …” Hạ Nguyệt thấy da đầu tê rần , hắn túm tóc nàng làm cho đầu nàng ngẩng lên đối diện với vẻ mặt âm hàn của hắn , rồi môi hắn khẽ nhếch lên
“ Muốn chết không dễ vậy đâu” Nói xong Hiên Viên Hàn rời khỏi hoa viên.



Thấy vương gia rời đi thị thiếp cũng nhanh chóng li khai.Những nô tài nhìn Hạ Nguyệt thì thấy thương xót.



Hạ Nguyệt không nhớ làm cách nào mà nàng về được uyển viện , vừa tỉnh nàng thấy toàn thân đau nhức muốn ngồi dậy nhưng không được .Nàng cảm thấy cơ thể mình không có sức lực. Đang lúc nàng cố gắng cử động thì Song Nhi bước vào.



“Tiểu thư người …đã… tỉnh” Song nhi trong lòng vui sướng, tiểu thư cuối cùng đã tỉnh.



“ô.. ô.. Tiểu thư người hôn mê đã năm ngày ,cuối cùng người đã tỉnh , Song nhi biết người sẽ không bỏ ta một mình”.



“Ta hôn mê đã năm ngày”.



“Ân, tại Song nhi mà tiểu thư bị thương”.



“Không phải lỗi của ngươi ”.



Song nhi vẻ mặt tức dận nói “ Vương gia cũng thật quá đáng , tiểu thư hôn mê 5 ngày vậy mà không hề cho đại phu đến”.



Lần này mới chỉ là bắt đầu, nếu nàng còn ở lại vương phủ thì chỉ sợ không toàn mạng. Giữa hắn và Nhan gia có hiềm khích gì . Bây giờ cũng không phải lúc suy nghĩ chuyện này , quan trọng nhất nàng phải tìm cách trốn khỏi vương phủ.



“tiểu thư người nghỉ ngơi. Ta đi sắc thuốc,sau đó cần bôi thuốc vào vết thương nếu không sẽ để lại sẹo”.



“Ngươi lấy thuốc ở đâu ra”.



“ tiểu thư ta…trước khi đến vương phủ ta có mang theo ít thuốc trị thương. Ta đi lấy thuốc ”nói xong Song nhi nhanh chóng rời khỏi phòng.


To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
HOA TUYẾT
hoatuyet_TVXQ13 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
18 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của hoatuyet_TVXQ13 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 25-07-2011, 12:04 PM   #9
Default

temmmmmmmmmm giut
chapppppppppppp moiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii dauuuuuuuuuuu


nhanhhhhhhhhh

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
♥☆.•°* Ngọc Nữ Môn *°•.☆♥

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.

Giang Hồ Tung Xưng: Thiên Vũ Ngũ Thần Chùy

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
Tự Danh: Tử Vân
To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.

Thế Tục Nhân Xưng : Tiểu Họa

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
Nhà của ta:
To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
hoatuyettu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks hoatuyettu về bài viết hay này:
Unread 25-07-2011, 01:10 PM   #10
Default

2 ngay minh ra 2 chap , h ban doi minh lay dau ra . doi di 2- 3 ngay nua minh cho chap moi

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
HOA TUYẾT
hoatuyet_TVXQ13 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của hoatuyet_TVXQ13 vì cảm thấy "rất là hay":
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 09:03 PM. Theo múi giờ GMT +8.