Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 19-08-2011, 12:41 AM   #1
Default [Xuyênkhông]Thề sống chết phải gả Thái Thượng Hoàng

Tác giả: Mãn Đoan Trang

Converter: ngocquynh520

Edit: LuckyAngel (http://meoconvuichoi.wordpress.com)











Văn án

Nha, xuyên qua thành tân nương hoàng hậu, lập tức cùng với hoàng đế động phòng hoa chúc.

Ân. . . Hoàng đế này bộ dạng thật đẹp, muốn hay không từ hắn?

Đang rối rắm, khách không mời mà đến xông vào cửa.

Nha, người này so với hoàng đế đẹp hơn!

Quyết định, không cần hoàng đế, muốn hắn!

Cái gì? Hắn là thái thượng hoàng? ?

Không có thiên lý! Nào có còn trẻ như vậy đẹp trai như vậy thái thượng hoàng

Ta bắt đầu thấy nhớ sủng nam của ta rồi
Jesse.s2 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 19-08-2011, 11:19 PM   #2
Default

Chương 1: Trúng thưởng xuyên qua (1)
Edit: LuckyAngel
“Ai mua xổ số không? Ai mua xổ số không? Ai mua xổ số a. . . . . .”
Trong con hẻm tố tăm, ánh đèn mờ nhạt của đèn đường không thể đem chung quanh chiếu sáng lên bao nhiêu, ngược lại làm cho không khí càng trở nên quỷ dị hơn .
Một người đàn bà ngồi ở trong góc tối, trên đầu buộc khăn lớn, ăn mặc thì giống một tên khất cái, nhưng đôi lại sáng ngời thật sự, nhìn chằm chằm Đồng Tiểu Nhạc vừa mới tan học về nhà.
Đồng Tiểu Nhạc buồn bực muốn mắng người, nàng là một cô gái còn xuân xanh, tuổi trẻ thật đẹp nhưng lại không thể đi chơi mà cả ngày phải nhốt mình ở lớp học cùng trường luyện thi, vì muốn thi vào trường cao đẳng nên phải phấn đấu gian khổ.
Ông trời, nàng không giỏi, cũng không phải muốn thi vào trường cao đẳng, vì sao cả ngày phải khẩn trương chiến đấu cao độ? ! Mệt mỏi quá mệt mỏi quá a.
Như vậy cũng coi như thôi đi, tại sao ở nơi này lại bị một lão bà bà kỳ quái quấy rầy, Đồng Tiểu Nhạc thật sự là buồn bực.
“Không mua.” nàng quay đầu hướng vào ngõ nhỏ mà đi.
Lão thái thái đứng lên ngăn Đồng Tiểu Nhạc, nói liên miên cằn nhằn: “Mua vé đi, mua vé đi.”
“Ta không có tiền.” Đồng Tiểu Nhạc buồn bực đến cực hạn.
Lão thái thái lại nói một câu: “Không lấy tiền.”
Cái gì? Đồng Tiểu Nhạc cảnh giác nhìn lão thái thái —— lừa dối? Cướp bóc? Thoạt nhìn cũng không giống, vì sao chết sống đuổi theo nàng bắt mua xổ số còn không lấy tiền?
Lão thái thái thần bí nở nụ cười: “Đây là xổ số xuyên qua, người trúng thưởng có thể xuyên qua.”
Đồng Tiểu Nhạc im lặng hai mắt tỏa ánh sáng, xổ số xuyên qua? Chuyện này là sự thật?
Nàng thường tranh thủ lúc rảnh rỗi xem rất nhiều tiểu thuyết xuyên việt để thả lỏng đầu óc, bên trong nữ chủ xuyên qua đều là gặp được một người thần bí sau mới xuyên qua .
Chẳng lẽ lần này. . . . . . Người thần bí bị nàng gặp? OMG, đây chính là từ trên trời rơi xuống cái bánh nóng nga!
Hoài nghi tiếp nhận tờ giấy nhăn nhúm, nàng dựa theo lời lão bà bà hướng dẫn, đem trang giấy nắm trong tay, trong lòng mặc niệm”Xuyên qua” hai chữ mười lần.
Chuyện kỳ quái đã xảy ra, niệm xong mười lần, trong lòng bàn tay tờ giấy bỗng nhiên biến mất.
“Chúc mừng ngươi trúng hạng nhất! Xuyên qua tiến cung làm hoàng hậu!” Lão bà bà kích động nói.
Cái gì? Tiến cung? Làm hoàng hậu? Wow ha ha ha, Đồng Tiểu Nhạc vui mừng hét, thật là một ngày tốt lành nha!
Nàng quả thực đều mừng muốn điên lên rồi! Làm hoàng hậu nga, rốt cục thoát ly thi tốt nghiệp trung học!


















Chương 2: Trúng thưởng xuyên qua (2)
Edit: LuckyAngel
Một đạo bạch quang bao lấy Đồng Tiểu Nhạc, nàng cảm giác mình bị một cỗ lực khổng lồ kéo hướng lên bầu trời, càng kéo càng cao.
“Ta phải xuyên qua triều đại nào?” Đồng Tiểu Nhạc hoàn toàn tin tưởng lão bà bà trong lời nói rồi, xổ số này lập tức có hiệu lực , nàng lập tức sẽ xuyên qua rồi!
Lão bà bà trả lời ” Vương triều Rồng Ngâm “
Vương triều Rồng Ngâm? Không có nghe qua, chẳng lẽ là một triều đại ở thời không khác? Ha ha, tuyệt, nếu xuyên đến triều đại đã biết lịch sử thì còn gì thú vị, có lẽ ở thời không sẽ thú vị hơn!
“Ta sẽ gặp được người nào? Vận mệnh sẽ như thế nào?” Thừa dịp thân mình còn ở lại chỗ này, Đồng Tiểu Nhạc vội vàng nắm chặt thời gian hỏi. Bởi vì nàng đã bị kéo đến giữa không trung rồi, hơn nữa bay lên tốc độ còn nhanh hơn. May mắn đêm đã khuya trong ngõ hẻm không ai đi lại, nếu không nhìn thấy cảnh tượng này hội dọa chế người a?
“Này đây là bí mật không thể tiết lộ. Nhớ kỹ, vận mệnh dựa vào chính mình nắm giữ.” Lão bà bà không chịu nói cho nàng biết.
“Như vậy, ta ở kia làm sao có thể liên hệ với ngươi? Như thế nào mới có thể trở về?”
Khoảng cách của lão bà bà đứng trên mặt đất với Đồng Tiểu Nhạc trên bầu trời càng ngày càng xa, thanh âm cũng càng ngày càng nhỏ: “Ngươi không thể quay về . . .”
Đồng Tiểu Nhạc càng lên càng cao, đã hoàn toàn nhìn thấy lão bà bà, gió bên tai gào thét, nàng nhìn thấy toàn bộ đèn đuốc thành thị sáng như viên ngọc.
Không thể quay về? Trời ạ, nàng có điểm hối hận, vạn nhất xuyên qua một thời đại ác liệt thì làm sao bây giờ?
Wey wey Wey, lão bà bà ngươi không thể không trông nom ta a ——
Đồng Tiểu Nhạc có điểm sốt ruột, cho dù là trúng thưởng, cũng không thể nhanh như vậy liền làm cho người ta được đổi tặng phẩm chứ. . . . . . Người ta còn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi mà, trước khi xuyên qua cũng phải chuẩn bị một ít nhu yếu phẩm mang đi qua nha.
Nhưng nàng hiện tại cũng không có biện pháp nào, hoàn toàn không nhìn thấy mặt rồi, trên bầu trời cũng không có một chút hào quang, cao thấp trái phải đều tối như mực , hơn nữa tệ nhất là, nàng đột nhiên kêu không ra tiếng .
Còn lên cao cao nữa, nàng cảm thấy hít thở không thông, hô hấp càng ngày càng khó khăn
“Thật là khó chịu. . . . . . Cứu mạng. . . . . .” không cần được thưởng có được không a, có thể vì xuyên việt liền chết ngạt hay không!
Lão bà bà, ta thật hối hận a. . . . . .
















Chương 3: Hoàng đế rất đẹp trai (1)
Edit: LuckyAngel
“A —— cánh tay của ta ——” nha nha nha, đau chết , giống như bị một vật siêu nặng đè lên.
Đồng Tiểu Nhạc thần chí hoảng hốt mở hai mắt ra, nửa ngày mới nhìn rõ mình ở chỗ nào.
Đỏ rực a, khắp nơi đều là màu đỏ, từ trên xuống dưới, từ trái đến phải, làm cho chung quanh mang sắc hồng.
Cúi đầu nhìn xem chính mình cũng mặc trang phục màu đỏ, Đồng Tiểu Nhạc trên đầu xuất hiện một mảnh hắc tuyến —— xem ra đây là xuyên qua thành tân nương tử rồi, giờ phút này chính mình đang ngồi ở trên giường tân hôn.
Nhưng cánh tay đau quá, như thế nào mà lại đau như vậy, con bà nó, hay là trong lúc xuyên qua thời không đã đụng phải cái gì.
Nhớ lại lúc xuyên qua chỉ thấy một mảnh tối đen, Đồng Tiểu Nhạc không có nhiều cơ hội để biết việc gì đang xảy ra liền mất đi ý thức, ta cho là mình vì không thể hít thở mà chết rồi, không nghĩ tới còn có thể sống lại, hơn nữa xuyên qua thành công!
Lão bà bà nói cái gì nhỉ? Giải nhất, xuyên qua tiến cung làm hoàng hậu?
Hiện tại ta chính là hoàng hậu sao? Đồng Tiểu Nhạc hưng phấn suy nghĩ.
Cố gắng bỏ qua sự đau đớn trên cánh tay, Đồng Tiểu Nhạc hô “Người đâu ——”
Lời còn chưa dứt, hai người thị nữ đã tiến vào, song song hành lễ: “Nương nương có gì sai bảo?”
Nha, thật tốt a, nhanh như vậy đã tới rồi. Hắng giọng một cái, Đồng Tiểu Nhạc lại nghiêm trang nói: “Hoàng thượng đâu?”
Hai người thị nữ nhìn nhau, trong đó một người trả lời “Hoàng thượng tự mình đi lầy thuốc cho Hoàng hậu nương nương rồi, đang trên đường trở về ạ”
Ha ha, quả nhiên là làm hoàng hậu rồi, hơn nữa tựa hồ còn là vị hoàng hậu rất được sủng ái nũa, có thể làm cho hoàng thượng tự mình lấy thuốc.
Bất quá trên người là trang phục tân nương, chẳng lẽ hôm nay là ngày hoàng thượng và hoàng hậu đại hôn? Nghĩ đến đây, Đồng Tiểu Nhạc một trận kích động, thật muốn nhanh chút nhìn xem hoàng thượng kia trông như thế nào.
“Nhu nhi, trẫm về rồi đây.” Một giọng nam trong trẻo vang lên, theo sau một thân ảnh cao ngất xuất hiện ở trước mặt Đồng Tiểu Nhạc.
“Hoàng thượng cát Tường.” Hai người thị nữ thấp người xuống thỉnh an, sau đó đều lui xuống, chỉ còn lại có Đồng Tiểu Nhạc cùng nam tử hai người ở lại.
A? Không sai nha! Này hoàng thượng thật sự không tệ nha!
Đồng Tiểu Nhạc hai mắt tỏa sáng. Chỉ thấy vị hoàng đế này thoạt nhìn rất trẻ, tuổi bất quá mới hai mươi tuổi nha. Hơn nữa xem bộ dạng, khuôn mặt đều thật tuyệt vời làm cho người ta thật có cảm giác ngất ngây.


Ta bắt đầu thấy nhớ sủng nam của ta rồi
Jesse.s2 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 14-09-2011, 09:26 PM   #3
Default

Chương 4: Hoàng đế rất đẹp trai (2)
Edit: LuckyAngel
Đồng Tiểu Nhạc đỏ mặt.
Tuy rằng từ nhỏ đến lớn nhìn thấy soái ca không phải là ít, nhưng phần lớn đều là trên tivi nha, khoảng cách gần như vậy tiếp xúc thật sự rất ít. Hơn nữa soái ca này còn ôn nhu đối với mình cười, huống chi —— hắn lại là hoàng đế.
“Nhu nhi, cánh tay còn đau phải không? , đem uống thuốc này đi” hoàng đế soái ca bưng thuốc đưa đến trước mặt Đồng Tiểu Nhạc, cẩn thận thổi thổi, cầm chén thuốc cẩn thận đưa đến bên miệng Đồng Tiểu Nhạc
Éc. . . . . . Tuy rằng ngươi thực ôn nhu, nhưng là ta không gọi “Nhu nhi” . . . . . . Đồng Tiểu Nhạc yên lặng phản kháng nói.
Bất quá, hoàng đế ánh mắt càng ngày càng ôn nhu, Đồng Tiểu Nhạc nho nhỏ oán thầm lập tức biến mất. Nhu nhi liền Nhu nhi đi, xuyên qua sau người đổi tên cũng có thiệt nhiều chứ sao.
Hoàng đế dùng ánh mắt ôn nhu gây chết người làm cho Đồng Tiểu Nhạc u mê đem chén thuốc đau khổ (ở đây là thuốc rất đắng á. Chị này mê zai gúm)uống hết .
Cầm cái chén không, trong ánh mắt hoàng đế hiện lên một tia vui sướng: “Nhu nhi. . . . . .” giọng nói của hắn nhẹ nhàng ấm áp.
Đồng Tiểu Nhạc đột nhiên bừng tỉnh nhớ đến đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của hoàng đế cùng hoàng hậu, mặt lập tức đỏ bừng.
Hắn. . . . . . Ánh mắt của hắn cùng giọng nói như vậy. . . . . . Muốn làm gì. . . . . .
Đầu Đồng Tiểu Nhạc càng ngày càng cúi xuống, thật xấu hổ kinh khủng.
Này xổ số thật quá mức tuyệt vời, xuyên qua thì xuyên qua, làm hoàng hậu coi như là hoàng hậu đi, như thế nào còn trực tiếp xuyên qua đúng đêm động phòng hoa chúc của hoàng đế và hoàng hậu.
Có phải hay không muốn lập tức cái kia gì nha. . . . .(cái kia là cái gì chi rí =.=)
Ai nha thật là rối rắm a hảo rối rắm, ngươi ta căn bản còn chưa chuẩn bị tâm lý tốt a!
Mặc dù đối với tiểu thuyết xuyên việt YY cũng không phải là chuyện hiếm, chính mình ảo tưởng một ngày nào đó mình cũng có thể ở cổ đại bắt được tâm của một mỹ nam, nhưng ảo tưởng cùng sự thật hoàn toàn khác xa nhau nha, vừa đến liền vào động phòng, ngay cả luyến ái cũng không có, cảm tình cũng không bồi dưỡng. . . . . . Ai ai nha, thật là tà ác! Che mặt. . . . . .( Ax ax chị ui chị tỉnh mộng giùm em i. Chị cứ nằm mơ mãi…)
Hoàng đế soái ca giơ tay lên, cầm lấy cánh tay đau đớn của Đồng Tiểu Nhạc nhẹ nhàng xoa: “Còn đau không?”
Đau. . . . . . bị ôn nhu như vậy càng đau. . . . . .
Nhưng không đợi Đồng Tiểu Nhạc trả lời, hoàng đế soái ca tay đột nhiên dời đến trên mặt Đồng Tiểu Nhạc.
“Nhu nhi.” thanh âm của hắn thực rất ôn nhu.
Hắn muốn làm gì? Đồng Tiểu Nhạc đầu óc ngẩn ra một chút xuống.
Ngay trong nháy mắt, mặt hoàng đế soái ca đột nhiên tới gần, mang theo hơi thở ấm áp của hắn.








Chương 5: Wow, còn có đẹp trai hơn (1)
Edit: LuckyAngel
Đồng Tiểu Nhạc hô hấp càng thêm nghiêm trọng . . . . .
Nhanh như vậy? Thật sự nhanh như vậy? Vẫn muốn tiếp tục sao?
. .
Rốt cuộc vẫn phải cùng hắn . . . . . . Nàng buồn khổ nghĩ. . .
Nàng là vẫn ảo tưởng xuyên qua , không có khoảng khắc này mà động phòng ngay lập tức!
Trong lòng nàng đang thực rối rắm, ngoài điện lại truyền đến một trận ồn ào.
“Sao lại thế này?” Hoàng đế soái ca dừng động tác, nghiêng đầu nhìn về phía cửa.
Một tiểu thái giám tiến vào bẩm báo, bùm một chút quỳ trên mặt đất: “Bẩm hoàng thượng. . . . . .” lời còn chưa nói hết, hắn đã bị một nam tử ở đằng sau vừa bước vào cửa đá ngả lăn qua một bên.
“Hoàng phụ!” hoàng đế rời khỏi Đồng Tiểu Nhạc mà đứng lên, đi đến trước mặt nam tử đang dứng trong sấm điện.
Đồng Tiểu Nhạc nghi hoặc. Đây là tình huống gì vậy? Như thế nào mà trong ngày động phòng của hoàng đế và hoàng hậu mà có người dễ dàng có thể xông vào, hoàng đế còn gọi hắn “Hoàng phụ” ? Hoàng phụ là cái gì a? Không nghe nói qua chức quan này nha.
Vị hoàng phụ kia xuất quỷ nhập thần (nguyên bản là Xuất hồ ý liêu mình edit đại khái là xuất quỷ nhập thần nghen) đi vòng qua hoàng đế, lập tức đi tới trước mặt Đồng Tiểu Nhạc .
Wow —— Đồng Tiểu Nhạc lại một lần nữa hóa đá
Không có khả năng này a, rất đẹp trai rất rất đẹp trai a, so với hoàng đế còn muốn đẹp hơn nhiều. Làm ơn , vị hoàng đế kia đã được xem là đẹp trai hiếm có rồi, nay hoàng phụ vì sao còn muốn đẹp gấp trăm lần nghìn lần
Đồng Tiểu Nhạc trong lòng không ngừng nở hoa, hưng phấn đến chết, xuyên qua thật sự là hạnh phúc a! Thiệt nhiều mỹ nam! (-> tỷ tỷ này hám zai kinh quá -> giống ta. Hắc hắc)
A? Vị hoàng phụ này vì sao nhìn chằm chằm vào ta . . . . . . Đồng Tiểu Nhạc hưng phấn rất nhiều, rốt cục cảm thấy kích thích . . . . . .
“Hoàng phụ, xin hỏi. . . . . .” hoàng đế soái ca cũng đi đến trước mặt Đồng Tiểu Nhạc , sự nghi hoặc trên mặt có thể so với Đồng Tiểu Nhạc không thể ít hơn
Hoàng phụ nhìn chằm chằm Đồng Tiểu Nhạc một hồi, khóe miệng hé ra tươi cười: “Thiên triết, Nhu nhi ở ngoài điện, chính ngươi đi ôm nàng tiến vào.”
Hoàng đế soái ca không thể tin nhìn liếc mắt nhìn Đồng Tiểu Nhạc .
Cái gì? Hai người bọn họ đang nói cái gì a? Hoàn toàn nghe không hiểu! Đồng Tiểu Nhạc có chút buồn bực.
Bất quá buồn bực lập tức biến mất , bởi vì, có thể tiếp xúc hai vị mỹ nam ở khoảng cách gần như vậy quả thực là quá hạnh phúc!
Khôngcần biết về sau sẽ có chuyện gì xảy ra, cũng không nên bỏ qua cơ hội tốt để ngắm nhìn mỹ nam.
Vì thế Đồng Tiểu Nhạc liền nhìn và chì nhìn, ánh mắt như ngọn lửa thiêu cháy nhìn chằm chằm mặt hai vị mỹ nam.








Chương 6: Wow, còn có đẹp trai hơn (2)
Edit: LuckyAngel
Ừ, quả nhiên hoàng phụ càng đẹp.
Nói cách khác đi, nếu đem tất cả nam nhân so sánh với ngôi sao trên bầu trời, như vậy hoàng đế hắn đúng là vì sao sáng nhất, nhưng —— xin chú ý nhưng —— khi hắn đứng bên cạnh hoàng phụ tựa như sao gặp ánh trăng —— ai hơn ai liếc mắt một cái liền có thể thấy rõ.
“Hoàng thượng, ta nghĩ cùng ngươi thương lượng một sự kiện.” nhìn một hồi, Đồng Tiểu Nhạc nhấc tay nói.
“Cái gì?” Hoàng đế soái ca hỏi.
“Ngươi bỏ ta đi!” Đồng Tiểu Nhạc vui vẻ trả lời.
Tiếng nói vừa dứt, hai đại soái ca cùng nhau nhìn chăm chú vào Đồng Tiểu Nhạc , tựa hồ bị những lời này làm chấn động.
Một hồi lâu sau, bọn họ cứ như vậy vẫn nhìn nàng, nhìn đến nỗi làm nàng có cảm giác sợ run lên.
Làm sao vậy? Không lẽ có gì sai sao? Không phải chỉ cần một phong từ thư thôi sao, dù sao vừa mới đại hôn, đêm động phòng còn không có, lại còn không phải vợ chồng thực sự, sợ cái gì chứ!
“Vì sao?” Hoàng đế soái ca rốt cục hỏi một câu.
Hắng giọng một cái, Đồng Tiểu Nhạc bị hai người nhìn chăm chú , lấy tay chỉ vị “Hoàng phụ” đại nhân, thực kiên quyết nói: “Bởi vì, ta nghĩ gả cho hắn!”
Lời này vừa nói ra, hiệu quả rung động càng mạnh.
“Nhu nhi ngươi. . . . . .” Hoàng đế soái ca kinh ngạc mà thống khổ nói.
Bất quá hắn chưa nói xong đã bị hoàng phụ đại nhân cắt đứt: “Thiên triết, nàng không phải Nhu nhi, nàng là Nhạc nhi.”
Đúng rồi đúng rồi, ta là Đồng Tiểu Nhạc , là Nhạc nhi. Đồng Tiểu Nhạc trong lòng cười đến càng vui mừng, hoàng phụ đại nhân quả nhiên cùng mình có duyên, vừa gặp mặt đã nói ra tên mình nha.
“Ngươi nghĩ gả cho ta?” hoàng phụ đại nhân híp mắt hỏi Đồng Tiểu Nhạc , bên miệng lộ vẻ tà tà cười.
Ừ ân! Đồng Tiểu Nhạc liều mạng gật đầu.
Nếu đã xuyên qua thì phải khiến cho mình điên cuồng một chút. Thật vất vả mới thoát ra được từ núi đề, thoát khỏi bóng ma phải thi vào trường cao đẳng, phải làm cho mình hoàn toàn được giải phóng thôi!
Các quy củ cổ đại vứt hết thảy sang bên cạnh! Cái gì tam tòng tứ đức, cái gì nữ tử tu dưỡng, tất cả đều không muốn không muốn! Nàng Đồng Tiểu Nhạc muốn làm cái gì thì làm cái đó
Hiện tại, việc nàng muốn làm nhất là đem mỹ nam trước mặt trở thành người của mình.
“Muốn gả cho ta cũng thật rất dễ dàng, bất quá trước hết người làm nha hoàn cho ta” hoàng phụ đại nhân mở kim khẩu.( mở miệng rồng )
“Không thành vấn đề!” Đồng Tiểu Nhạc một lời đáp ứng, sau đó suy nghĩ rồi hỏi lại “Phải làm bao lâu?”
Chương 7: Ngươi là của ta (1)
“Có lẽ thật lâu, có lẽ rất nhanh.”
Ân. . . . . . Cái dạng này a. . . . . . Ý tứ của hắn nói tất cả phụ thuộc hoàn toàn vào tâm tình của hắn , nếu cao hứng liền lập tức cưới nàng, mất hứng nàng cứ tiếp tục làm nha hoàn?
“Hảo! Không thành vấn đề!” Đồng Tiểu Nhạc sảng khoái đáp ứng
Không phải là làm nha hoàn sao, có gì đặc biệt hơn người. Xem ta nha hoàn vô địch như thế nào chinh phục tâm của mỹ nam! Xem ta đem ngươi phải khóc hô đòi kết hôn với ta đây!
Đồng Tiểu Nhạc xoa tay, ý chí chiến đấu sục sôi.
“Hoàng phụ. . . . . .” hoàng đế soái ca đứng một bên xen mồm.
“Đi đón Nhu nhi của ngươi đi. Nàng, giao cho ta.” hoàng phụ ý bảo Đồng Tiểu Nhạc đi cùng hắn .
Đồng Tiểu Nhạc cảm thấy thật có lỗi liếc mắt nhìn hoàng đế soái ca một cái, xuống giường đi theo hoàng phụ.
Ai ai, hoàng đế nha, ai bảo ngươi không được đẹp như vị hoàng phụ đại nhân này. Ai bảo ta xuyên qua lại là nữ chủ? Xuyên qua thành nữ chủ đương nhiên phải gả cho nam nhân đẹp trai nhất .
Ngươi xem chúng ta chẳng qua là cùng nhau động phòng tượng trưng, vừa rồi còn chưa kịp ăn vụng trái cấm, cũng không có tình cảm trụ cột, kỳ thật ta cũng vậy không nợ ngươi cái gì ha —— nàng vừa đi, một bên ở trong lòng lải nhải.
“Đừng buồn, ta sẽ nhớ rõ ngươi.” Đồng Tiểu Nhạc cùng hoàng đế cáo biệt, một đường đi theo hoàng phụ ra cửa điện
“Cung tiễn thái thượng hoàng ——” tiểu thái giám vừa mới bị hoàng phụ đá ngả lăn vội quỳ rạp trên mặt đất hô lớn.
Cái gì? ! Thái thượng hoàng? !
Đồng Tiểu Nhạc không thể tin nhìn tiểu thái giám, rốt cục xác định hắn đúng là cung tiễn hoàng phụ đại nhân.
“Ngươi là thái thượng hoàng? Cha của Hoàng đế ?” Đồng Tiểu Nhạc yếu ớt hỏi.
Hoàng phụ đại nhân cước bộ không ngừng, chính là hơi chút nghiêng đầu nhìn lướt qua Đồng Tiểu Nhạc “Như thế nào? Đừng nói với ta là ngươi không biết a.”
“Ân. . . . . . Biết. . . . . .” Đồng Tiểu Nhạc phụ họa.
Rốt cuộc là có thiên lý hay không a! Nào có thái thượng hoàng còn trẻ lại đẹp trai như vậy !
Ấn tượng của Đồng Tiểu Nhạc đối với thái thượng hoàng giống như trên điện ảnh và kịch truyền hình phải là hình ảnh một ông lão râu tóc một mảnh trắng, trên mặt nếp nhăn giống đồi núi?
Ai gặp qua thái thượng hoàng đẹp trai như vậy !
Mà chính mình, dĩ nhiên cũng muốn trở thành này thê tử duy nhất của thái thượng hoàng đẹp trai nhất vũ trụ! Éc. . . . . . Tuy rằng làm thê tử phía trước còn phải trải qua một đoạn đường. . . . . .
“Ta có thể sờ sờ ngươi sao?” Đồng Tiểu Nhạc đối với bóng dáng của thái thượng hoàng mà chảy nước miếng.
Chương 8:Ngươi là của ta (2)
Nàng không phải sắc nữ, chẳng qua. . . . . . Nàng có điểm không thể tin được sự thật này —— soái ca này sẽ trở thành vật ở trong túi của mình, nàng muốn xác định là không phải đang nằm mơ.
Thái thượng hoàng mạnh mẽ dừng bước, chậm rãi xoay đầu lại.
Lúc này hai người đã đi tới bên ngoài cửa điện, sao trên trời thật nhiều cũng thật sáng, trở thành một bối cảnh tuyệt đẹp.
Mà bối cảnh, đương nhiên là vì phụ trợ cho vẻ đẹp phong hoa tuyệt đại của thái thượng hoàng mà tồn tại .
Nhìn hắn dưới ánh sao nhanh nhẹn xoay người, cỡ nào mê người!
“Ngươi nói cái gì? Nói lại lần nữa xem.” Thái thượng hoàng nhìn chằm chằm Đồng Tiểu Nhạc .
Éc. . . . . . Thanh âm này, giọng điệu này, như thế nào lại có cảm giác thật đáng sợ. . . . . .
Đồng Tiểu Nhạc không tự chủ được run run một chút.
“Ta. . . . . . Ta có thể. . . . . . Quên đi, ta không nói gì!” Đồng Tiểu Nhạc định nói lại lời nói mới rồi, nhưng lặp lại đến một nửa, đã cảm thấy có một áp lực thật đáng sợ.
Ô ô ô thật là khủng khiếp ánh mắt như muốn đốt cháy không khí nha. . . . . .
Thái thượng hoàng xoay người tiếp tục đi, Đồng Tiểu Nhạc rũ cụp lấy đầu đi theo phía sau.
“Đồng Tiểu Nhạc , ngươi thực uất ức, làm cho toàn thể nữ nhân xuyên qua đều mất thể diện vì ngươi!” Nàng ở trong lòng hung hăng chửi mình.
Lại bị ánh mắt một mỹ nam dọa sợ, thật sự là rất mất mặt.
Ai, kỳ thật nàng làm sao biết được, vị thái thượng hoàng này nổi danh khắp thiên hạ là mặt lạnh lãnh huyết , thật nhiều người bị ánh mắt của hắn trực tiếp dọa sợ ngất đi, nàng có thể không bị choáng váng, đã được xem như là hiếm có
Đi một hồi, phía sau hai người xuất hiện một đám người, có thái giám có cung nữ, đều là hầu hạ thái thượng hoàng .
Gió đêm thổi qua, làm cho Đồng Tiểu Nhạc đầu thanh tỉnh một chút.
Nàng âm thầm nắm chặt tay, thái thượng hoàng a thái thượng hoàng, ngươi chắc chắn là người của ta!
Cố lên! Đồng Tiểu Nhạc , không cần sợ hãi, cố gắng chiến đấu! —— nàng ở trong lòng tự cỗ vũ cho chính mình.
Một đám người vù vù đi lên phía trước, bước đi a bước đi a, Đồng Tiểu Nhạc chân đi đến nổi muốn rụng rời nhưng vẫn không tới được nơi cần đến. Thái thượng hoàng a, nhà của lão nhân gia rốt cuộc là ở nơi nào a. . .
Hoàng cung lớn như vậy, chẳng lẽ ngài không ngồi cỗ kiệu hay không ngồi xe mà tất cả đều dựa vào hai chân để đi sao. . . . . .
Chân của ngươi là có vẻ thon dài xem như tương đối khá, ngươi liền như vậy ngược đãi chúng nó?
“Uy , chúng ta còn muốn đi bao lâu?” Đồng Tiểu Nhạc rốt cục không nhịn được
Thái thượng hoàng anh tuấn nhìn cũng không thèm nhìn đến nàng, tiêu sái anh tuấn hướng phía trước đi, vừa đi vừa thưởng thức bóng đêm.


Ta bắt đầu thấy nhớ sủng nam của ta rồi
Jesse.s2 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
11 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Jesse.s2 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 14-09-2011, 09:26 PM   #4
Default

Chương 9: Sỗ sàng
Edit: Tui là cô dâu
Beta: LuckyAngel
Cứ như vậy, chờ đoàn người thái thượng hoàng đến tẩm cung thì Đồng Tiểu Nhạc đã mệt muốn gục xuống.
Bước vào phòng ngủ của thái thượng hoàng, nàng liếc mắt một cái nhìn xem ra là một cái giường thoải mái, nhớ…quá nhào tới ngã đầu Đại Thụy (cái gối) nha.
“Lấy nước tắm cho ta đi.” thái thượng hoàng lạnh lùng sai bảo, vừa nói vừa cởi quần áo.
A? Đồng Tiểu Nhạc lúc này mới kịp phản ứng, thân phận của mình là nha hoàn, nha hoàn!
Sự chần chờ trong nháy mắt làm thái thượng hoàng đại nhân đã không nhịn được, hắn đem ánh mắt đẹp nhất, lạnh lùng nhất bắn về phía Đồng Tiểu Nhạc.
Đồng Tiểu Nhạc cảm giác một cỗ điện chạy thẳng từ đầu đến chân, thật lạnh!
Nàng yên lặng cúi đầu đi ra khỏi phòng ngủ, ngoan ngoãn đi lấy nước tắm.
Soái ca thật nguy hiểm . . . . . Xem ra cần phải luyện tốt lá gan mới được, có thể mới không bị hắn đột nhiên dùng một ánh mắt hoặc một câu hù.
Thật muốn hỏi hắn có phải sống ở Bắc Cực hay không, nếu không làm sao có thể lạnh đến dọa người như thế?
Mới vừa đi ra cửa phòng ngủ chưa được vài bước, thanh âm của thái thượng hoàng đại nhân lại lạnh lùng vang lên: “Ngươi không biết quy củ? Trở về!”
Là nói ta sao. . . . . . Đồng Tiểu Nhạc nhìn chung quanh, không có người nào khác, từ trong ra ngoài tẩm cung này chỉ có hai người là nàng cùng thái thượng hoàng, khẳng định như vậy là nói nàng .
. . . .
Vì thế ngoan ngoãn đi trở về, đứng ở góc tường chuẩn bị chịu phạt. Coi như là đi học ngủ bị lão sư phạt đứng tốt lắm. . . . . .
“Không biết lui ra như thế nào sao?” thái thượng hoàng đã muốn thoát ngoại bào, chỉ mặc độc nhất quần áo ngủ, nghiêng người dựa vào trên chiếc giường êm ái rãnh rỗi hỏi.
Đồng Tiểu Nhạc bị hỏi đến sửng sốt, trong giây lát đã kịp phản ứng, vội vàng nói: “Biết. Hẳn là như vậy —— nô tỳ cáo lui.” Nàng nói xong khom mình hành lễ.
“Ân, vậy lui ra đi.”
Đồng Tiểu Nhạc muốn mắng. Nhưng là vừa nhìn thấy mỹ nam đang nằm giường êm ái phong tình, lửa trong lòng nháy mắt biến mất.
Theo quy củ lui ra, nàng bị kích động đi lấy nước tắm.
Tắm rửa a, mỹ nam muốn tắm rửa a, nói không chừng có thể rình coi!
Theo tiểu cung nữ đi đến chỗ lấy nước tắm, lại dẫn theo hai tiểu thái giám đi lấy nước. Tiểu thái giám vốn không muốn đi, nhưng Đồng Tiểu Nhạc lấy ” thân phận thị nữ bên thái thượng hoàng ” ra lệnh nên tiểu thái giám đành phải ngoan ngoãn nghe lời.
“Hắc hắc, thái thượng hoàng cố ý làm khó dễ ta? Muốn bóc lột sức lao động của ta? Ta mới không ngu như vậy đâu!” Đồng Tiểu Nhạc vụng trộm cười.
Chương 10: Sỗ sàng
Hai tiểu thái giám khệ nệ mang tới hai thùng nước tắm lớn trở lại tẩm cung, Đồng Tiểu Nhạc vừa lòng gật đầu: “Làm tốt lắm! Ta sẽ ở trước mặt thái thượng hoàng nói tốt cho các ngươi!”
Tiểu thái giám thật cao hứng, đem mười phần nhiệt tình đưa hai thùng nước lớn đến Thiên điện trong phòng tắm.
Đồng Tiểu Nhạc vừa muốn dặn hai người đi lấy mấy lần nữa, miễn cho một hồi nước lạnh muốn thêm nước ấm, nhưng là không nghĩ tới khi nàng vừa nhảy vào phòng tắm đã bị rung động .
Ông trời a, bể tắm lớn như vậy , giống như là bể bơi. . . . . . chết con a
Hơn nữa nàng tuyệt đối có thể xác định, nước trong hồ này là ấm áp , bởi vì sương mù trên mặt nước đang bốc lên.
Đã có ao nước nóng lớn như vậy, còn muốn lấy nước tắm làm sao? ! Cố ý chơi ta?
Đồng Tiểu Nhạc cho hai tiểu thái giám đi xuống, chính mình thở phì phì chạy về tẩm điện: “Thái thượng hoàng, nước đã lấy đến đây.”
Thái thượng hoàng để quyển sách trên tay xuống, rãnh rỗi đứng lên, tùy ý ừ một tiếng, liếc mắt cũng không nhìn Đồng Tiểu Nhạc một cái liền hướng phòng tắm đi đến.
“Thái thượng hoàng, có thể hỏi một chuyện không?” Đồng Tiểu Nhạc kìm nén bực bội.
“Hỏi.” Thái thượng hoàng đại nhân cao ngạo phun ra một chữ.
“Trong phòng tắm có một ao nước ấm lớn, vì sao còn muốn lấy nước tắm?”
Thái thượng hoàng trả lời nói: “Ta cao hứng.”
A a a a, thật muốn đem hắn đánh một trận! Còn muốn lột sạch y phục của hắn đánh!
A? Lấy hết quần áo? Ha ha a, hắn lập tức sẽ đến phòng tắm cởi quần áo tắm rửa !
Đồng Tiểu Nhạc trong lòng giận dữ biến mất, trong đầu miên man suy nghĩ.
Thái thượng hoàng đại suất ca, ta muốn ăn đậu hủ ngươi nga ——
Mang tư tưởng không thuần khiết như vậy, Đồng Tiểu Nhạc cung kính nói: “Thái thượng hoàng, cho nô tỳ hầu hạ ngài tắm rửa đi.”
Thái thượng hoàng đối với nàng ừ một tiếng, không cảm thấy có cái gì không ổn.
Di? Chẳng lẽ là hắn trước kia đã quen với việc cung nữ hầu hạ, cho nên không thể không biết rằng cho nữ nhân hầu hạ hắn tắm rửa có cái gì không ổn?
Trước kia là ai hầu hạ hắn tắm rửa ? Lần khác đem các nàng đánh đòn! Thế nhưng trước hết ta phải từng bước xem mỹ nam khỏa thân đã? Đồng Tiểu Nhạc trong lòng tính toán.
Nha nha, thái thượng hoàng đến phòng tắm , vươn cánh tay ra chờ nàng cởi quần áo xuống. . . . . .
Đồng Tiểu Nhạc nở hoa trong lòng phóng đến gần, trong lúc cởi quần áo trong nháy mắt sờ soạng ở trên cánh tay thái thượng hoàng hai cái.
Chương 11: Uyên ương hí thủy thật tà ác
Cảm xúc tốt lắm.
Đồng Tiểu Nhạc nhắm mắt rồi lại mở, bởi vì, nàng muốn trước tiên nhắm mắt chuyên tâm cảm thụ cảm xúc, rồi lại mở to mắt chuyên tâm thưởng thức sắc đẹp.
Hiện tại sao, nên mở to mắt .
Đồng Tiểu Nhạc vẻ mặt say mê mở mí mắt ra, chậm rãi chậm rãi mở ra. . . . . .
“A ——” nàng kêu sợ hãi một tiếng, nhảy ra hai ba bước, thiếu chút nữa ngồi xuống đất
Bởi vì ngay tại khắc nàng mở mắt ra, nàng phát hiện thái thượng hoàng mặt đang đối mặt nàng, còn gắt gao nhìn chằm chằm nàng.
“Ngươi. . . . . . Ngươi làm cái gì? Làm ta sợ muốn chết.” Nàng kinh hồn chưa định thần vuốt ve ngực.
“Ta mới là người muốn hỏi ngươi muốn làm gì? Thoát quần áo mà cũng thực hưởng thụ?” thái thượng hoàng ngồi thẳng lên hỏi lại.
Hắn còn có nguyên nội y trên người, hơn nữa còn là ống tay áo quần dài…, cho nên căn bản giấc mộng xem mỹ nam trần truồng của Đồng Tiểu Nhạc không có xuất hiện, một chút đều không có, cái gì đều nhìn không thấy chứ sao.
Bất quá, bởi vì bộ nội y kia dùng tơ lụa mềm mại để làm, cho nên khi ở trên người chủ nhân, đem đường cong thân thể thái thượng hoàng hoàn mỹ càng thêm hoàn mỹ.
Hình dáng rất đẹp trai! Tham gia người mẫu có thể trực tiếp tiến đến trận chung kết rồi! Không, trực tiếp quán quân!
Đồng Tiểu Nhạc một mặt YY thân thể thái thượng hoàng, một mặt “Ừ a a” ứng phó với vấn đề của thái thượng hoàng.
Chìm đắm trong việc ngắm nhìn sắc đẹp Đồng Tiểu Nhạc cũng không có phát hiện, thái thượng hoàng giờ phút này khóe môi nhếch lên nụ cười thực tà ác. . . . . .
Từng bước, hai bước, ba bước. . . . . . Thái thượng hoàng chậm rãi tiêu sái gần Đồng Tiểu Nhạc, hướng nàng vươn tay.
Đồng Tiểu Nhạc đưa tay giao cho thái thượng hoàng, bị hắn kéo .
Bất ngờ không phòng ngự , thái thượng hoàng một tay bế Đồng Tiểu Nhạc lên! Ngồi xuống ghế ngồi!
Đồng Tiểu Nhạc tâm can bùm bùm, ông trời, sẽ không nhanh như vậy đi, chẳng qua là muốn rình coi, hơi chịu mất chút đậu hủ mà thôi, như thế nào trực tiếp liền ăn rồi sao?
Này tình tiết tiến triển quá nhanh quá là nhanh. . . . . .
Hơn nữa loại này hình ảnh, thấy thế nào đều giống như thái thượng hoàng ăn đậu hủ của nàng, mà không phải là nàng ăn đậu hủ thái thượng hoàng a. . . . . .
“Éc. . . . . . Thái thượng hoàng. . . . . . Ngươi muốn làm gì. . . . . .” Đồng Tiểu Nhạc tâm can nhảy loạn hỏi.
“Ngươi cứ nói đi? Ngươi không phải muốn gả cho ta sao?” Thái thượng hoàng hỏi lại.
Chương 12: Uyên ương hí thủy thật tà ác
“Ta. . . . . . Ta là có nói như vậy , nhưng là nhưng là, ngươi bây giờ muốn làm gì. . . . . .” Đồng Tiểu Nhạc có cà Lăm.
Nói thật, nàng chẳng qua là đối với tiểu thuyết cô gái xuyên việt YY, kỳ thật là không có nói qua chuyện luyến ái , chớ nói chi là chuyện tiếp xúc với nam nhân thân mật như vậy, cho nên hành động này của thái thượng hoàng làm nàng có điểm không biết làm sao.
Thái thượng hoàng nghe xong câu hỏi của nàng, trả lời nói: “Chuyện này còn phải hỏi sao?”
Đúng a. . . . . . Đương nhiên phải hỏi a. . . . . .
Đồng Tiểu Nhạc trong đầu nước mắt ào ào, loại chuyện nghiêm trọng này sao có thể không hỏi.
Hiện tại tình trạng này làm cho người ta mặt đỏ a, không dám nghĩ kế tiếp bọn ta sẽ phát sinh cái gì.
Kỳ thật cũng không cần tưởng , cô nam quả nữ, còn có thể phát sinh cái gì?
Thái thượng hoàng ôm Đồng Tiểu Nhạc nhanh chóng đi vào bể.
Nàng không phải là không muốn phản kháng, thật sự là không có khí lực. Không phải nói rằng xuyên qua đến thân thể này có điểm kỳ quái, giống như tứ chi đều mềm a, cho dù là nàng khỏe mạnh hoạt bát cũng không thể cùng nam nhân so khí lực chứ sao.
Hơn nữa, theo như xúc cảm khi được thái thượng hoàng ôm trong ngực mà nói, Đồng Tiểu Nhạc xác định đây là một nam nhân cường tráng, cơ ngực phát đạt, tuyệt đối mạnh mẽ, nàng khẳng định đánh không lại hắn.
Trong bồn tắm hoa quả đột nhiên ấm áp, Đồng Tiểu Nhạc nửa thân mình đều ngâm ở trong nước.
Hảo rối rắm, nàng hiện tại cũng đã rối rắm đến chết —— rốt cuộc không cần muốn từ hắn? !
Lần này xuyên qua vấn đề nan giải thật sự là nhiều ni. Đầu tiên là cùng hoàng đế động phòng hoa chúc, nàng cũ kết liễu, hơn nữa ngày nào cũng muốn từ hoàng đế. Hiện tại lại cùng thái thượng hoàng uyên ương hí thủy, nàng càng thêm rối rắm chuyện này so với việc hoàng đế soái ca tỏ tình đắc ý gấp trăm lần .
Ân? Tỏ tình? Đồng Tiểu Nhạc đột nhiên kịp phản ứng!
Muốn chịu đựng a, không thể để nhan sắc mỹ nam mê hoặc đến choáng váng! Không thể làm uổng công nhiều năm chịu sự giáo dục ở hiện đại, Đồng Tiểu Nhạc quan niệm nam nữ phải tuyệt đối ngang hàng dù là ở cổ đại.
Yêu muốn ngang hàng, muốn chân thành, cự tuyệt không yêu mà quấy nhiễu tình dục!
Đúng, cứ làm như thế. Đồng Tiểu Nhạc hạ quyết tâm, nếu thái thượng hoàng thật sự đối với nàng nhất kiến chung tình sẽ cưới nàng, như vậy hiện tại hắn muốn làm gì cũng không sao. Nhưng là, nếu hắn chỉ là muốn chơi đùa, thật có lỗi, nàng cũng không bồi ngoạn!
Nàng phải gả hắn, tuyệt đối không phải là thân phận thị tẩm giường nô, mà là muốn dùng thân phận thê tử!
“Ngươi yêu ta sao?” Đồng Tiểu Nhạc vì thế hỏi.

Ta bắt đầu thấy nhớ sủng nam của ta rồi
Jesse.s2 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
14 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Jesse.s2 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 30-12-2011, 02:49 PM   #5
Default

@Jesse.s2: Khi post bạn nhớ trình bày như quy định post bài trong box nhé:

Các chương truyện:

+ Ghi rõ tên chương, dịch giả, nguồn. Các thông tin này để cỡ chữ 5, đậm, căn giữa

+ Nội dung truyện để cỡ chữ 4 và chỉ sử dụng màu đen, chú ý, phải để ẩn trong code SPOILER.

+ Dẫn link topic thảo luận cuối bài

@Mọi người: Topic này chỉ post truyện, mời mọi người vào đây để comment: http://truongton.net/forum/showthread.php?t=1674689.

thay đổi nội dung bởi: darkangel_konan, 06-01-2012 lúc 10:47 PM.
darkangel_konan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks darkangel_konan về bài viết hay này:
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 03:14 PM. Theo múi giờ GMT +7.