Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 29-09-2011, 08:50 PM   #1
Default [Cổ đại] Bị nhôt vong quốc công chúa - Độ Hàn

Xin chào cả nhà, ta là ma mới của diễn đàn và cũng mới luôn trong nhiều Editor truyện ngôn tinh trung quốc. xin ra mắt ^____^
Sau đây là thông tin về tác phẩm đầu tay của ta

Bị nhốt vong quốc công chúa - Thề không làm hậu


Tác giả: Độ Hàn

Thể loại: cực sủng, cổ đại, cung đình

Nam chính: Nhan Hi thất hoàng tử của Yến quốc

Nữ chính: Đào Tiểu Vi tam công chúa của Tề quốc

Tóm tắt: Yến quốc tiêu diệt Tề quốc, Nhan Hi là người cầm quân đánh trận (chưa đến 20 tuổi), mỹ nam tử lạnh lùng, thích giết chóc, nhưng khôn ngoan mưu lược. Không muốn tranh giành ngai vàng cùng các huynh đệ. Nhưng ...(thế sự khó lường ^^). Nước mất, nữ chính mới 5 tuổi. Vì cứu các tỷ tỷ gây nên sự hứng thú đối với nam chính. Nữ chính được nam chính nuôi lớn, đến năm 15 tuổi, có biến động....


Lần đầu edit nên mọi người đừng ném đá nhé, hôm sau ta sẽ post chương đầu tiên

thay đổi nội dung bởi: aiphiphi, 20-10-2011 lúc 07:41 PM. Lý do: cặp nhật thông tin
aiphiphi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 30-09-2011, 10:00 PM   #2
Default

Chương 1: Ngày mất nước

Bấm vào đây để xem nội dung.
Một ngày dài dằng dặc của trời đông giá rét , trong không khí không có dấu hiệu mùa xuân sắp đến.

Mùi máu tươi truyền đến từ thật xa, ầm ầm trống trận không dứt bên tai, một trận cuối cùng, trước mặt đã là kinh đô của Tề quốc, chỉ cần chạng vạng tiến công vào trong thành, trận chiến tranh này, có thể hoàn toàn thắng lợi

Thất điện hạ Nhan Hi bỗng nhiên có chút phiền chán, hắn chậm rãi thu lại ánh mắt lãnh liệt, mỉm cười tà ác, giơ cao cánh tay rồi đột nhiên phất xuống.

Đây là mệnh lệnh tiến công.

Mấy vạn quân ngoài tường thành oanh oanh dũng mãnh tràn vào, quân Tề quốc cố thủ thành chỉ tố phí công phản kháng, cũng không thể cứu giản, tất cả đều ngã xuống vũng máu.

Tham tướng cưỡi ngựa phóng nhanh trở về, chưa tới trước mặt Nhan Hi đã nhảy xuống, một đường chạy đến bên cạnh Nhan Hi, nhịn không được vui sướng quỳ xuống bẩm, "Điện hạ, chúng ta đã công phá thành công, bọn loạn tặc đều bị giết chết, cung thỉnh điện hạ vào thành."

Nhan Hi khẽ gật đầu.

Kết thúc? Thật đúng là sảng khoái.

Tề quốc, không phải xưng bá một vùng đất phía đông nam sao, thế nào chỉ mới vài trận, đã không thể chống đỡ. Lời đồn đãi thật không thể tin, chỉ toàn gạt người.

"Hoàng cung ở phía nào?"

"Đã phái người bảo vệ, đang chờ điện hạ đích thân kiểm nghiệm."

Nhan Hi thoả mãn gật đầu, hai chân cố sức giục ngựa, cửa thành đã mở rộng, hẳn phi ngựa nhanh vào.

Đã sớm nghe nói Tề quốc có hai công chúa tuyệt sắc, lúc gần đi, hoàng thượng bí mật phân phó hắn nhất định phải bắt giữ cả hai vị tuyệt sắc này, sau đó đem về Yến quốc. Tuy chỉ là chuyện nhàm chán, thế nhưng chính miệng hoàng thượng chỉ dụ, hắn phải coi trọng mà làm.

Chỉ mong hoàng đế béo mập Tề quốc, không nên bị ma quỷ ám ảnh mà hại đến tính mệnh hai vị công chúa, bằng không, cho dù Nhan Hi không giận, hoàng đế cũng sẽ không bỏ qua.

Về phần háo sắc, hoàng đế Yến quốc cùng các huynh đệ của Nhan Hi, bọn họ đúng thật là cha con đi.

Đêm buông xuống, trong vương cung Tề quốc, hỗn loạn thành một đoàn.

Bọn cung nữ, thái giám như rắn mất đầu, tại cung điện hoa lệ tìm cách trốn đi, bọn họ đại đa số trên người đều cất giấu bảo bối, vàng bạc châu báu, ôm mộng tưởng, nhân lúc cửa cung hỗn loạn trốn ra khỏi thành, chỉ cần trà trộn vào bách tính, bảo tồn được mạng, tìm nơi khác sinh sống, huống hồ trên người còn có vàng bạc, bán của cải lấy tiền , không sợ sau này lưu lạc đầu đường.

thay đổi nội dung bởi: aiphiphi, 01-10-2011 lúc 12:46 AM.
aiphiphi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
65 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của aiphiphi vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 30-09-2011, 10:03 PM   #3
Default

Chương 2: Sát tinh thất điện hạ

Bấm vào đây để xem nội dung.
Họ không nghĩ rằng quân đội Yến quốc nhanh như vậy, vây quanh toàn bộ hoàng cung, không biết là phái ra bao nhiêu người, tất cả đều như hung thần ác sát canh giữ, có chạy đằng trời.


Rất nhanh, quân đội Yến quốc lăm lăm lưỡi dao sắc bén, tiến đến duy trì trật tự, bọn người trong cung đều chạy tới ngự hoa viên, nam đứng ở bên trái, nữ ở vòng ngoài, bất nam bất nữ ở giữa.


Hoàng đế Tề quốc cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng như vậy, hắn cho tới bây giờ cũng không có cơ hội, một lần triệu toàn bộ người của hoàng cung như thế này. Đương nhiên, hắn càng lần đầu tiên, giống một nô tài, quỳ nghênh tiếp tân chủ nhân hoàng cung.
Cách đó không xa là hoàng hậu cùng các phi tần, khóc sướt mướt quỳ gối trên mặt đất, vuốt lại mấy sợi tóc lúc này đã hơi tán loạn, dung nhan hoàn mỹ bởi vì nước mắt mà làm cho rối tinh rối mù, thường ngày tất cả họ đều rất ưu nhã cao quý, không phải dễ thấy được dù chỉ cái bóng của họ.


Nhan Hi từ xa đã nghe tiếng khóc, càng làm cho hắn thêm phiền toái, hắn đến trước cửa ngự hoa viên thì bất ngờ dừng lại.


Tham tướng biết tính tình thất điện hạ, lập tức sải bước tiêu sái đi vào, như thiên lôi quát, "Khóc cái gì, toàn bộ câm miệng cho ta, một hồi làm thất điện hạ không vui, cẩn thận đầu của các ngươi."


Quả thật là tướng giặc, lời buông ra chỉ toàn là mùi máu.


Nhất thời, toàn bộ tiếng khóc ngưng bật, ngự hoa viên trở nên tĩnh lặng, vô luận nam nữ đều kinh khiếp cúi đầu, không dám chọc giận hung thần ác sát, vẻ mặt dữ tợn thô bạo.


Hoàng đế Tề quốc thở phù phù một tiếng chuyển người, có lẽ vì quỳ quá lâu, hắn dùng tay áo lau mồ hôi lạnh, lẩm bẩm nói, "Thất điện hạ? Nhan Hi? Trời ạ, lão quỷ Yến quốc thế nào lại phái tên sát tinh này tới."
... ... .


Nhan Hi mặc chiến giáp, trường bào sắc tím, dáng thư sinh nho nhã. Tóc đen buộc lại bằng một sợi lụa sang trọng. Nhuyễn kiếm giắt tại bên hông.


Mắt quét một chút quốc vương vong quốc, đang quỳ gối dưới chân, thản nhiên nói, "Đây hoàng đế Tề quốc?"


Hoàng đế Tề quốc cố lấy dũng khí ngẩng đầu, trông thấy một người mang theo nồng đậm phong độ, tuấn mỹ nam nhân, hắn nghi hoặc nhìn, đây không là thất điện hạ chứ, "Vị công tử này, ngươi là người phương nào? Thế nào biết được trẫm, ngươi là đại nhân nào của Yến quốc?"

thay đổi nội dung bởi: aiphiphi, 01-10-2011 lúc 12:47 AM.
aiphiphi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
63 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của aiphiphi vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 30-09-2011, 10:07 PM   #4
Default

Chương 3: Nhiệm vụ chính


Bấm vào đây để xem nội dung.
Hắn liên tiếp hỏi ra nghi vấn, vị công tử này xem ra tướng mạo rất tốt, hay là theo hắn, khả dĩ có thể thoát khỏi thất điện hạ của Yến quốc.
"Nghe nói ngươi có hai nàng công chúa tuyệt sắc?"


Lão hoàng đế nhãn tình sáng lên, gật đầu liên tục, "Trẫm xác thực có hai hòn ngọc quý trên tay, phong hoa tuyệt đại, khuynh quốc khuynh thành."


Hắn ra sức khoe, đơn giản vọng tưởng dùng nữ nhi mỹ sắc cứu được một mạng, Nhan Hi chán ghét, bỗng nhiên lạnh nhạt nói, "Chỉ là tội nhân, sao dám tự xưng mình "Trẫm" ?"


"Dạ … , tiểu nhân biết rồi, không dám ..., cầu công tử không nên vì chuyện này mà tức giận, nếu như thất điện hạ biết được, tiểu nhân sẽ mất mạng."


Bên cạnh hoàng đế Tề quốc là lão thái giám, vẫn luôn theo hầu hạ hắn, không chấp nhận được người y hầu hạ cả đời, một quân vương cư nhiên hèn mọn, quỳ gối dưới chân quân xâm lược, tự xưng mình “tiểu nhân”, còn dập đầu cầu xin thứ tội. Hắn đỡ lấy hoàng đế, lòng quặn đau, "Hoàng thượng, không nên như vậy, ngài chính là cửu ngũ chí tôn, dù chết cũng không nhục nhã như vậy."


Lão hoàng đế một cước đá thái giám ra xa, nổi giận mắng, "Câm miệng, ngươi thì biết cái gì, còn không mau mau lui ra một bên."
Nhan Hi càng chán ghét, hôn quân, nếu hắn không bị vong quốc, thì thực sự là quái đản.
"Công chúa đâu?"


Lão hoàng đế xoay người, trừng mắt hỏi hoàng hậu ở cách đó không xa, "Còn không bảo công chúa ra bái kiến. . .bái kiến vị này. . . Công tử!"
Bên ngoài tham tướng tiến lên một cước, đá vào trước ngực lão hoàng đế, rống giận, "Cái gì công tử, đây là thất điện hạ của Yến quốc ta, lão già kia, ngươi đừng hồ ngôn loạn ngữ."


Tề quốc hoàng đế lúc này e ngại ngẩn người, người này, mấy tháng nay, liên tiếp công phá hai mươi ba tòa thành trì của hắn, chính là tên ác ma kia, tất cả đều là quân của hắn, hắn là tác giả của những thi thể chất đống kia, chỉ một kiếm lấy đi mạng người, không sai một li.


Là hắn, cư nhiên là hắn, Nhan Hi!


Lão hoàng đế trợn tròn mắt, ngất xỉu.
Bốn người cung nữ dẫn tới trước mặt Nhan Hi, hai nữ tử đầu tóc rối tung, cố tình dùng tóc dài che dấu khuôn mặt.


Hai vị công chúa dung nhan tuyệt sắc, cho dù lâm cảnh bần cùng như hiện tại, nhưng cũng khó che giấu phong đại tuyệt chúng.


Lời đồn đãi cuối cùng cũng tin được một ít, vì tham sắc phụ hoàng lần này quyết tâm diệt Tề Quốc.

thay đổi nội dung bởi: aiphiphi, 01-10-2011 lúc 12:48 AM.
aiphiphi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
68 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của aiphiphi vì cảm thấy "rất là hay":
anhthu1762000, aparis, †[M]ike†, Ƕ¬µ░†µø¢, baby294, Bửubửu, besaubu, bitbeo, BL Hồ Ly, C520T, Cacun, cá heo con, chuot ngoc, cobenasa, cuphe, dendendodo, dongvang, duongbo92, Giv3_u_my_lov3, hailuc, hai_duong_nhan_the_2011, hakimngoc, Han Eun Kyung, heoluoi18, Hoa Vô Sắc, hoa vũ, hokhanhha, humberger, kaze haru, lin9185, linhlp, lora210, lovelycat24, lovisóng, maithypham, maulucbinh, ngocthu1, ngocxit_123, o0beauty_fox0o, pea1994, perry130296, phù thủy hậu đậu, phuonglucky_1992, phuongtieuthu_5289, prince1618, release123, ren712, savannah, songjin, sonhuong1402, soonstar_yka, tho_ngoc_94, Tiểu Yến, tieuhuyenhuyenls, tieunhung, tieuthu_daicat_kieusa, todashi, trangngan_591, trucxjk, tuylipden90, uyennhatthai, vanlyduhanh, wingsXIII, xaxa_superbt, xj*muoj_o0o, Yến Ninh, Yeumai89, yostuba
Unread 30-09-2011, 10:12 PM   #5
Default

Chương 4 : Tiểu cô nương dũng cảm

Bấm vào đây để xem nội dung.
"Các người, hảo hảo chiếu cố hai vị công chúa, suốt đêm nay hồi kinh." Nhan Hi hạ mệnh lệnh xong không hề liếc mắt một cái. Tự nhiên sẽ có người an bài thoả đáng, vấn đề quan trọng là hắn luôn luôn không thích lãng phí thời gian.


Mấy người cung nữ chuẩn bị trước đó liền đi vào, cưỡng chế hai vị nhuyễn sắc công chúa hướng ra phía ngoài. Không biết số phận sau này thế nào, từ nhỏ được nuông chiều, nhận hết hàng vạn hàng nghìn sủng ái, tuổi thanh xuân lại…, công chúa nhịn không được khóc to, gọi tên mẫu phi, thê lương mà ly biệt tràng điện.


Một thân ảnh nho nhỏ từ trong đám cung nữ vội nhảy ra, như chim sổ lồng vội nắm lấy tay cung nữ đang dẫn công chúa, non nớt tiếng nói, rống giận kêu to, "Buông tỷ tỷ, không cho chạm vào tỷ tỷ, các ngươi là bọn nô tài chết tiệt."


Cung nữ bị nàng nắm thân thể lảo đảo, suýt nữa ngã sấp xuống, tay không chút lưu tình đẩy ngã tiểu cô nương kia trên mặt đất.


"Ai. . . . U. . . ." thanh âm nhẹ nhàng phát ra, tiểu cô nương tại đại điện không ngừng kêu la.
Vì chuyện này, bọn họ định mang công chúa đi phải dừng lại, bởi vì sắc mặt thất điện hạ càng ngày càng tối đen, nếu là chọc giận hắn, thực sự là không ổn.


Tiểu cô nương cùng hai công chúa như nhau, rối tung đầu tóc, dùng tóc che lại khuôn mặt, trang phục rất lôi thôi.


Nàng còn giống như hài tử như vậy khóc nháo, chịu đựng đau đớn đứng lên, lại không thấy thân ảnh hai vị tỷ tỷ mỹ lệ, Vì vậy, cừu hận dâng lên, lửa giận bùng phát, bổng thấy tham tướng cùng Nhan Hi bên cạnh, não nhỏ bắt đầu tính toán, tham tướng thoạt nhìn như diêm vương Tu La, có võ có lực, không tốt lắm. Nhưng còn bên kia Nhan Hi, tuy rằng cũng là thân hình cao lớn, nhưng là dáng thư sinh nho nhã, tướng mạo cũng coi như tương đối hiền lành, được rồi, mượn hắn khai đao, vì tỷ tỷ báo thù.


Nhan Hi xoay người muốn đi, bỗng nhiên phía sau một trận gió nhỏ thổi tới, hắn xoay người, trông thấy một người nho nhỏ như điên lao tới, hắn nhìn kỹ nàng, như là muốn tìm xem có hay không một điểm "Nhan sắc" nào.


Đã thật lâu thật lâu, không có gặp người có dũng khí như vậy. Cư nhiên lại là một tiểu nữ oa còn chưa dứt sữa.


Nhan Hi chỉ dùng một cánh tay, chặn lại thân thể tiểu cô nương, theo ánh mắt nhìn vạt áo mà nàng đang nắm, giơ mắt hỏi.


"Ngươi muốn làm gì?"


"Mau thả tỷ tỷ của ta!"


Hai người nhìn nhau, tiểu cô nương kiển chân lên, liều mạng cùng Nhan Hi mắt đấu. Nhìn áo choàng dơ bẩn bởi tiểu hài này ấn vào, Nhan Hi chán ghét rút lại cánh tay, cách xa nàng một ít.

thay đổi nội dung bởi: aiphiphi, 01-10-2011 lúc 12:48 AM.
aiphiphi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
63 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của aiphiphi vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 30-09-2011, 10:15 PM   #6
Default

Chương 5 Bị lừa

Bấm vào đây để xem nội dung.
Bỗng nhiên hắn có ý nghĩ muốn đùa một chút với tiểu nữ oa tính tình táo bạo này, "Ngươi là ai, dựa vào cái gì ngươi nói thả, ta sẽ thả ?"


"Bản cung là tam công chúa của Tề quốc - Đào Tiểu Vi, ngươi ghê gớm lắm sao, nhanh lên một chút thả các tỷ tỷ ta."


Đào Tiểu Vi? Tên có gì không đúng lắm, Tề quốc hoàng đế là họ "Đào" ?


Cách đó không xa hoàng hậu vội vã nhỏ giọng giải thích, "Hài tử này là. . . là dưỡng nữ của hoàng thượng, tuy rằng là công chúa, nhưng trên thực tế không có quan hệ huyết thống. Nàng chưa được ban tặng hoàng họ, chỉ là một công chúa trên danh nghĩa."



Nguyên lai là như vậy, hắn có một chút thương cảm, làm một người bình dân không tốt sao, không nên xông vào cung đình làm gì, hai chữ công chúa, tốt lắm sao. Còn chưa hưởng thụ vinh hoa phú quý, đã bị làm tù binh.


Đào Tiểu Vi thân thể nhỏ nhắn chưa phát dục, đạp mấy đá đều không tới được Nhan Hi, mắt to luân chuyển, tay nhỏ bé cầm cổ tay Nhan Hi, cái miệng nhỏ nhắn nhanh cắn xuống, giống con sói nhỏ cắn mu bàn tay của Nhan Hi, dù chết cũng không buông ra.



Thực sự chưa từng có người nào đối hắn như thế.


Nhan Hi dùng ánh mắt ngăn lại tham tướng đang tính tiến đến, giật lại bàn tay bị Đào Tiểu Vi cắn, "Buông ra, tiểu cẩu cắn người."


Tiểu cô nương ánh mắt cười nhạo, hàm răng càng cố sức, đầu lưỡi còn đang trên mu bàn tay hắn quấn quýt thành một đoàn, một ít nước bọt theo hàm răng chảy tới lòng bàn tay Nhan Hi.


"Người đâu xử lý tốt hậu hoạn, tù binh toàn bộ mang đi, cứ dựa theo lệ cũ." Nhan Hi sắc mặt như thường, hạ lệnh.


"Vậy hoàng đế xử lý thế nào ạ?" Tham tướng chú ý Đào Tiểu Vi đang bên cạnh Nhan Hi, hài tử này, còn nhỏ tuổi, dáng dấp cũng đoan chính, thế nào lại không thông minh một chút, cư nhiên dám đi trêu chọc thất điện hạ, không biết lát nữa có thể hay không chết toàn thây.
"Đợi ý chỉ của bệ hạ."


Nhan Hi tay trái nắm cổ áo Đào Tiểu Vi dẫn theo, tay phải bị Đào Tiểu Vi ngậm trong miệng, một đường đi tới chiến mã, xoay người lên ngựa, lần này thay đổi tư thế một chút, một tay nắm cả dây cương, một tay... khác vẫn còn mặc kệ cho Đào Tiểu Vi gậm cắn.


"Nha đầu này không được ghi trong danh sách tù binh Tề quốc." Hắn phân phó xuống.
Tham tướng lập tức làm theo, Đào Tiểu Vi chính là muốn câu dẫn điện hạ sao, nhìn thêm lần nữa tiểu cô nương kia, như là muốn nhìn đến chết người.


Thứ hai post tiếp nha các nàng, mai ta đi chơi

thay đổi nội dung bởi: aiphiphi, 01-10-2011 lúc 12:50 AM.
aiphiphi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
67 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của aiphiphi vì cảm thấy "rất là hay":
anhthu1762000, aparis, †[M]ike†, Ƕ¬µ░†µø¢, baby294, Bửubửu, besaubu, BL Hồ Ly, C520T, Cacun, cá heo con, chaunghe, chuot ngoc, cobenasa, cuphe, dendendodo, dongvang, duongbo92, Giv3_u_my_lov3, hailuc, hai_duong_nhan_the_2011, hakimngoc, Han Eun Kyung, heoluoi18, Hoa Vô Sắc, hoa vũ, hokhanhha, humberger, kaze haru, linhlp, lovelycat24, lovisóng, maithypham, maulucbinh, ngocthu1, ngocxit_123, nk0x733, o0beauty_fox0o, pea1994, perry130296, phù thủy hậu đậu, phuonglucky_1992, phuongtieuthu_5289, prince1618, release123, ren712, s2paradise, savannah, Shiina Yuya, songjin, sonhuong1402, soonstar_yka, tho_ngoc_94, Tiểu Yến, tieunhung, tieuthu_daicat_kieusa, todashi, trangngan_591, trucxjk, tuylipden90, uyennhatthai, vanlyduhanh, wingsXIII, xaxa_superbt, Yến Ninh, Yeumai89, yostuba
Unread 03-10-2011, 07:47 PM   #7
Default

Chương 6 : Kim chi ngọc diệp


Bấm vào đây để xem nội dung.
Rơi vào tay thất điện hạ, không chết cũng không thể sống tốt.


Hai công chúa tuyệt sắc ở trước mắt, Thất điện hạ còn không hề liếc mắt một cái, đúng là nam nhân lãnh khốc (lạnh lùng, tàn nhẫn), tiểu nha đầu kia tướng mạo cho dù tốt, chỉ là vô tình làm điện hạ tâm sinh thương hại. Nàng còn cư nhiên xúc phạm thất điện hạ, đã là tù binh còn không chịu khuất phục, tự tìm đường chết, nhất định là không được chết tốt.



Dọc theo đường đi, thần sắc Nhan Hi như thường chỉ huy điều hành, rốt cục an bài hoàn tất, cũng đến lúc hắn hồi cung.


Còn đang kỳ quái, vì sao dọc theo đường đi, nha đầu này an tĩnh khác thường, cúi đầu xuống, nàng cư nhiên đang ngủ. Hai tay nhỏ bé gắt gao nắm chặt hắn, tay phải bị nàng cắn máu chảy đầm đìa, cùng nước bọt, từng giọt từng giọt rơi trên yên ngựa.


"Điện hạ, trước tắm rửa, hay dùng cơm tối ạ?"


"Tắm rửa."


Thị vệ hơi nhìn tiểu nữ oa đi theo Nhan Hi, không biết nên làm thế nào, chính làm bộ như không thấy, nhanh rời đi.


Nhan Hi nói, "Gọi cung nữ, đưa quần áo cho nha đầu này thay, truyền quân y tới, nha đầu này hình như rất nóng".


Thị vệ lúc này mới như trút được gánh nặng, tuân lệnh tiếp nhận Đào Tiểu Vi, cẩn thận cùng nàng bảo trì cự ly.


Nhan Hi ngâm trong nước nóng, lại nhiều ngày uể oải, thân thể rốt cục có thể thoải mái.


Bên cạnh Nhan Hi là tham tướng, vừa đưa tới các ghi chép trong cung đình, hắn trở mình tìm nhanh tên tam công chúa Đào Tiểu Vi, trên đó có viết lại cha mẹ của tiểu nữ oa hung hãn này.
Mẹ đẻ của Đào Tiểu Vi vốn là muội muội của Vũ phi Tề quốc, khi tiến cung vấn an tỷ tỷ, bị hoàng đế sủng hạnh, về sau hồi phủ, sinh ra Đào Tiểu Vi. Bởi vì muội muội Vũ phi đã sớm gả cho người khác, hoàng đế không có cách nào để chiêu nàng tiến cung, không thể làm gì khác hơn là nhận Đào Tiểu Vi làm dưỡng nữ, sai người tiếp đón vào cung, lấy thân phận dưỡng nữ đối đãi, ban tặng danh xưng công chúa.



Hoàng đế đối với Đào Tiểu Vi thương yêu dị thường, hắn tự nhiên dễ dàng sùng nịch tiểu nữ nhi của nam nhân khác không cùng dòng họ, hắn đã tìm cách chính thức phong nàng vị hàm tam công chúa, nếu không phải hoàng thành bị Nhan Hi công phá, hiện tại Đào Tiểu Vi đã là một công chúa đích thực.



Hoàng hậu lại có lá gan lớn như vậy dám lừa hắn. Hắn ban đầu mang về tiểu nha đầu vì muốn ngoạn (chơi đùa) một chút, nàng cư nhiên lại là kim chi ngọc diệp.


Hắn buồn cười nhắm mắt lại, ghi chép trên tay rơi vào trong nước, rất nhanh chữ viết bị nước làm tan, dần dần không rõ thành một khối.

Một ly rượu lạt..... ngàn không đủ
Một chén trà thơm.... một ngụm say

http://luccungphicac.wordpress.com/

aiphiphi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 03-10-2011, 07:50 PM   #8
Default

Chương 7 : Sốt cao
Bấm vào đây để xem nội dung.
Tắm xong, Nhan Hi thay y phục khô mát, vẫn là trang phục thư sinh.


Cơm tối đã chuẩn bị tốt, sau một lúc, đôi đũa nhỏ đặt lên đĩa, Nhan Hi đã dùng xong bữa tối.


Thị vệ thấy thất điện hạ tay phải có vết cắn, ngâm trong nước lâu lại càng phát sưng ra.


"Điện hạ, quân y chẩn bệnh cho Vi tiểu thư nói nàng bị phong hàn, hay là cũng nên kêu hắn đến xem tay của ngài, nô tài đi chuẩn bị dược."
Nhan Hi bỗng nhiên nhớ tới Đào Tiểu Vi có bệnh, "Nga, còn chưa tỉnh sao?"


"Bẩm điện hạ, tiểu thư tuổi còn nhỏ, không chịu nổi khổ sở, mấy ngày nay tâm trang lại lo lắng sợ hãi, thân thể rất suy yếu, hôm nay nàng sốt cao, bệnh tình liền trầm trọng. Quân y nói, phải cẩn thận chăm sóc, nếu không dễ đi. . ." bốn chữ « đi đời nhà ma » dừng lại trong miệng thị vệ, hắn không dám nói ra, bởi vì sắc mặt Nhan Hi hiện tại thật là rất dọa người, như muốn ăn thịt nhân, ánh mắt âm trầm.


"Ngự y đã tới chưa?"


Thị vệ vuốt vuốt trán đang tóat ra mồ hôi lạnh, "Điện hạ, ngự y tuổi tác đã cao, sợ không chịu nổi chuyến đi này, nên đi bằng nhuyễn kiệu đương nhiên sẽ làm chậm tốc độ."


"Phái người truyền lời ta, nếu như trước canh ba, ngự y còn không có xuất hiện trước mặt ta, bọn họ cũng đừng nghĩ xuất hiện nữa."


Thị vệ lập tức chạy ra truyền lời.


Nhan Hi chậm rãi ăn xong bữa cơm, nghỉ ngơi một lát sau, quyết định đi xem nha đầu kia.
Quân y biết được lời truyền kia, thất điện hạ đã quyết tâm cứu tiểu nữ oa kia, tất cả họ đều không dám chậm trễ, đang ở trong phòng bận rộn. Quá nguy hiểm, hài tử này nhiễm phong hàn cũng không biết là đã bao nhiều ngày, hàn độc đã xâm lấn ngũ tạng lục phủ, trong quân đội dược vật dùng trị được bệnh này e là không có đi.


Ở chiến trường nếu mang theo dược càng quý chỉ sợ bị giặc cướp gây thương tích, họ chỉ có mang thân mình đến quân doanh.


Còn bọn ngự y do hoàng đế bệ hạ ban cho thất điện hạ chuyên dụng, xưa nay binh lính căn bản không có tư cách sai mấy người có phẩm cấp ngự y, họ đến đây đã một năm chiến tranh, bọn họ hầu như là vô ích, vì thất điện hạ bị thương cũng không có gọi đến bọn họ.

Một ly rượu lạt..... ngàn không đủ
Một chén trà thơm.... một ngụm say

http://luccungphicac.wordpress.com/

aiphiphi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
57 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của aiphiphi vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 03-10-2011, 07:54 PM   #9
Default

Chương 8: To gan lớn mật
Bấm vào đây để xem nội dung.
Hiện tại chiến tranh kết thúc, bọn họ càng thêm nhàn rỗi, chỉ lo du sơn ngoạn thủy, là những người nhẹ nhàng nhất trong quân đội.


Nhan Hi đi tới bên cạnh cửa sổ nơi tiểu nữ oa đang nằm, chỉ thấy tiểu nha đầu, từng trước mặt hắn diễu võ dương oai hiện tại thống khổ cuộn tròn mình lại, tóc dài rối tung ướt đẫm dán tại trên trán, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không chút huyết sắc. Nàng khư khư ôm chăn, người vì lạnh mà run run, nhưng lại hô to nóng quá.


"Đem nước lại đây!" Nhan Hi nhìn nàng cái miệng nhỏ nhắn khô nứt liền ra mệnh lệnh.


Một người thị vệ lập tức bưng chén trà đi tới, quân y ở một bên nhắc nhở, "Thất điện hạ, nàng không chịu uống, lúc trước đã thử qua rất nhiều lần, dù khai mở khớp hàm uy dược nhưng đều phun ra."


Nhan Hi không đáp lời, tiếp nhận chén trà, dùng muỗng nhỏ từng muỗng từng muỗng đưa đến miệng Đào Tiểu Vi, "Tỉnh lại, uống nước."


Tiểu cô nương không có phản ứng gì, tựa hồ căn bản là không nghe được hắn nói.


Nhan Hi trực tiếp uy dược, chỉ cảm thấy khớp hàm nàng ngậm chặt, nước dược theo khóe môi chảy xuống, ướt cả một góc chăn.


Hắn nâng chén uống một hớp lớn dược, ngậm lại trong miệng, ôm lấy Đào Tiểu Vi thân thể mềm nhũn, ngón tay hơi có sức, mở ra cằm của nàng, đưa nước dược vào miệng nàng, cho nàng uống hết.


Xong lại để nàng dựa ở vai, nhẹ nhàng vuốt dọc lưng, xác định nàng thực sự nuốt dược vào sẽ không lại nhổ ra, Nhan Hi mới để nàng lại giường, không hờn giận mà chỉ trích, "không phải đã uống rồi sao, các ngươi đầu đều đã điểm hai thứ tóc, suy nghĩ nhiều biện pháp mà cũng không xong."


Quân y cùng bọn thị vệ không dám cãi, nhưng ai ai cũng ủy khuất, đâu ai dám nghĩ sẽ giống ngài, dùng cách như vậy mà uy thuốc a.


"Cứ dùng cách này, lần sau cho Đào Tiểu Vi uống dược," Nhan Hi quay người đi. Đưa chén thuốc tới tay thị vệ, hắn giản đơn phân phó vài câu, liền nghĩ trở lại nghỉ ngơi.


Vừa đứng lên, nhưng y phục bị cái gì kéo lấy, nặng trịch. Cúi đầu, chỉ thấy hai tay tiểu nữ oa nắm chặt lấy vạt áo hắn, gắt gao dùng sức, không buông, Nhan Hi đứng lên nhưng không làm nàng phải dịch chuyển vì đang nắm vạt áo hắn, nếu không phải hắn phát hiện, phỏng chừng nha đầu kia đã sớm rơi xuống sàng.


"Đưa kiếm của ngươi lại đây." Nhan Hi hạ lệnh cho thị vệ bên cạnh.


Dạ! ~


Quân y cùng thị vệ đều cúi đầu, bọn họ chỉ thấy thất điện hạ hướng về phía tiểu nữ oa đang hôn mê bất tỉnh, giơ cao lưỡi kiếm, tất cả không đành lòng nhìn lưỡi kiếm bén nhọn đâm vào thân nữ oa mệnh bạc kia.


Rõ ràng lúc nãy Nhan Hi còn rất ôn nhu, ai ngờ giờ lại có thể giết tiểu hài tử này.


"Hảo hảo chiếu cố nàng, đợi tên bất tài ngự y kia tới, truyền lời ta, Nếu vì bọn họ đến trễ mà tiểu cô nương này không cứu sống được, tốt nhất tất cả đều xuống cửu tuyền làm bạn cùng nha đầu này."


Thất điện hạ Nhan Hi ngữ điệu đặc biệt trong trẻo nhưng lạnh lùng cao ngạo, hướng bọn họ truyền lệnh.


Khi nhìn lên, hắn đã đi ra khỏi phòng.
Trên giường bệnh, tiểu nữ oa bình yên vô sự, nàng trong lòng ôm một vạt áo tua tủa bị cắt rời, hai tay nhỏ bé khư khư giữ lấy, có thể là do bị nàng nắm Nhan Hi đã dùng kiếm cắt đi một phần vạt áo.


... ... ... .
Qua một ngày, dựa theo kế hoạch, đại quân dẫn theo các tù binh lên đường trở về. Trong xe ngựa là Nhan Hi, còn có hai người thị nữ bận rộn chăm sóc Đào Tiểu Vi, hiện tại còn chưa tỉnh lại. Bốn người ngự y vì sinh mệnh bản thân, cấp tốc trị bệnh cho Đào Tiểu Vi, sử dụng y thuật tốt nhất, nửa điểm cũng không dám chậm trễ.


Nàng là tiểu tổ tông, bùa hộ mệnh của bọn họ, nàng sống, bọn họ mới có thể giữ được đầu mà về nhà, bằng không, theo tính tình thất điện hạ, nói được thì làm được, bị chém đầu, ném cho chó ăn.


Nhưng mà, dù sao cũng là bị bệnh lâu ngày, cho dù ngự y, y thuật cao minh tới đâu, cũng chỉ có thể từ từ dùng biện pháp an toàn mà giúp nàng điều trị thân thể, không dám dùng dược quá mạnh, sợ thể lực nàng không chịu nổi.


Bệnh của nàng tuy chưa khởi sắc, may mắn duy nhất chính là, nàng đã tự nuốt được dược.
Thất điện hạ thường lui tới thăm nom, thỉnh thoảng liếc mắt, nhìn Đào Tiểu Vi vì bệnh mà chỉ còn da bọc xương, mắt liền nổi hỏa giận dữ.


Các ngự y nơm nớp lo sợ không dám đối diện thất điện hạ, hô to oan uổng. Đào Tiểu Vi chỉ là một hài tử, bọn hắn lại là ngự y đại nhân, nếu không cứu được, không chết cũng bị lột da.



Mặc kệ, chỉ cần mệnh còn, giữ được rừng sợ gì không có cũi đốt. (Đoạn này ta có chém một ít ^^)


Lời này mặc dù còn đang nghĩ trong lòng, nhưng trước mặt thất điện hạ, mấy người râu bạc lão đầu này đều im thin thít, một chữ cũng không dám nói ra.


Bọn họ do bản thân già yếu mà chậm trễ, còn bị thất điện hạ hù dọa. Cả đời sống họ an nhàn sung sướng chưa từng nếm qua khổ sở, nên không dám suy suyễn một tiếng, chờ chủ tử đi rồi, họ cùng một chỗ thảo luận, mặc kệ chết hay không chết, dù thế nào cũng phải đem mạng của "Quý nhân" kia kéo trở về.

Một ly rượu lạt..... ngàn không đủ
Một chén trà thơm.... một ngụm say

http://luccungphicac.wordpress.com/

aiphiphi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 03-10-2011, 07:59 PM   #10
Default

Chương 9 : Phong thân vương
Bấm vào đây để xem nội dung.
Nói thì giản đơn, nhưng để làm được e rằng cũng không dễ dàng như vậy.


Tiến nhập kinh thành Yến quốc, đại quân chia ra, một phần đóng quân lại trên đường. Hơn mười ngày sau sẽ nhanh đến kinh thành tiếp giá, còn lại một vạn năm nghìn quân, hộ tống tù binh, tiếp tục chậm rãi mà đi.


Đào Tiểu Vi rốt cục bệnh tình cũng ổn định, tuy rằng đã tỉnh nhưng cũng không được mấy lần, chí ít cũng đã không còn sốt cao. Các ngự y cho thêm liều cao vào dược, nàng cũng không thể không khỏe lên, uống qua một lúc, toát ra mồ hôi, đêm qua đã có thể la hét kêu đói bụng, chính là bệnh trạng ngày một tốt lên.


Mệnh của nàng an toàn, đầu các ngự y cũng không thể bị lấy đi.


Bọn họ thật vui mừng khôn xiết.


Nhan Hi lại đến nhìn xem, Đào Tiểu Vi đang ngủ, hắn vén lên màn nhìn lướt qua, không nói gì thêm, giục ngựa bỏ đi.


Ai cũng không biết đại nhân của họ đang có tâm tư gì, nếu là quan tâm, cũng chỉ là đến xem vài lần. Nếu như nói không phải thì mới hơi có chậm trễ chiếu cố nàng, hắn liền lập tức tại chỗ bão nổi. Nhiều lần chứng kiến, ai cũng không dám coi khinh nha đầu này, một vong quốc công chúa. Toàn bộ tận tâm tận lực chiếu cố nàng, ăn mặc đều là tốt nhất.


Sau khi nhập kinh, Nhan Hi giao xe ngựa mang Đào Tiểu Vi một đường thẳng quay về phủ, chỉ phái mấy người thị vệ theo bảo hộ trên đường đi, hiện tại hắn cũng chưa về được.


Ngoài cung hắn mặc hoàn hảo triều phục, trực tiếp lên triều bái hoàng đế.


Đã đến buổi trưa, đang lúc họp triều. Vương công đại thần tất cả đều cung kính đứng thẳng chờ đợi.


Ngày hôm nay thất điện hạ Nhan Hi, chiến thắng trở về, mấy nhà vui mừng, mấy nhà sầu.


Nhan Hi vào cửa quỳ gối, hoàng đế mỉm cười, phẩy hai tay phù phiếm nói, "Con ta miễn lễ, mau tới đây, cho phụ hoàng nhìn một cái, như thế nào đã gầy gò đi rất nhiều."


Nhan Hi hầu như nghe được lãnh khí bao trùm trong triều đình, hắn lạnh lùng, nửa điểm cũng không đổi sắc mặt, đứng dậy đi về phía trước vài bước, để lão hoàng đế và hắn có cơ hội lại biểu diễn một phen phụ tử thâm tình.


Quả nhiên, một tràng âm thanh tán tụng, ca ngợi hắn khổ cực một năm cũng đã chiến thắng Tề quốc. Nhan Hi cảm thấy phiền chán, dần dần trên mặt hiện lên biểu tình không kiên nhẫn.


Công lao to lớn, thất điện hạ Nhan Hi, tấn phong quả thân vương, ban thưởng phủ đệ, chấp chưởng quản lý nội thị doanh (quân đội trong kinh thành).

Một ly rượu lạt..... ngàn không đủ
Một chén trà thơm.... một ngụm say

http://luccungphicac.wordpress.com/

aiphiphi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
58 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của aiphiphi vì cảm thấy "rất là hay":