Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 03-02-2012, 01:36 PM   #1
Default [xuyên không, hài] Vương gia phúc hắc - Sói hấp dẫn

Vương gia phúc hắc
Tác giả: Sói hấp dẫn
Nguồn convert: sunnyconvert.wordpress.com
Nguồn edit: http://hoaiphamvn.wordpress.com/
Tình trạng bản dịch: hoàn
Số chương: 69 chương
Cuople: Nhan Sắc Sắc và Sở Dạ
editer: Hoài Phạm
Thể loại: xuyên không, tình cảm, hài

Truyện này theo như ss Phạm thì không có Văn án nên tiểu Thất sẽ post lun 3 phần của chương 1 đúng như ở chỗ ss, mong mọi ng` thông cảm và ủng hộ




Oº°‘¨ Thái Ất Du Thân Phủ¨‘°ºO
Tên thường gọi: Thiên Khuê
Tên tục: Tiểu Thất

túp lều nho nhỏ của ta http://nana10297.wordpress.com/
nk0x733 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
20 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của nk0x733 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 03-02-2012, 04:01 PM   #2
Default

post lên đi, tỷ vào ủng hộ
nhà của tiểu muội: http://truchienvien.wordpress.com/

NGỌC NỮ MÔN

Tên : Thái Ất Du Thân Chùy

Tự : Kỷ Nguyệt

Tục : Tiểu Long
longnur vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks longnur về bài viết hay này:
Unread 04-02-2012, 05:56 PM   #3
Default

ủng hộ nhanh lên nha bạn
GIẬN HẠI THẬN


jig1997 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks jig1997 về bài viết hay này:
Unread 05-02-2012, 10:51 AM   #4
Default

CHƯƠNG 1.1 : Bản
nhạc uyên ương xưa hỗn loạn




Bấm vào đây để xem nội dung.


CHƯƠNG 1.1 : Bản
nhạc uyên ương xưa hỗn loạn


edit : Hoài
Phạm


Nguồn :





Bản nhạc uyên ương xưa hỗn loạn 【1】





Chân trời dâng lên, bóng mặt trời từ từ buông xuống, ánh sáng
chói mắt rơi vãi khắp nơi trên mặt đất, trong ngày hôm nay màu đỏ là màu chủ
đạo, vì hôm nay cũng là ngày Tịch công tử đón dâu, trong thành ngoài thành đều
là những người đến mừng, nghe đồn đại tiểu thư của Nhan đại nhân vẫn chung tình
với Tịch công tử, hai người còn có một đoạn giai thoại.





Chỉ tiếc thiếp có ý chàng vô tình, hôm nay cưới chính thê chặt
đứt dây tình, hết thảy tình nghĩa ngày xưa hóa thành hư ảo. Có tiếc hận, có vui
mừng, có ghen tuông, lại nghe nói có cả chết chóc. Tóm lại rất náo
nhiệt.





Tịch công tử muốn kết hôn, đại tiểu thư Nhan Sắc Sắc của Nhan
phủ tự nhiên là biết, ai ngờ nàng lại một mạch uống thuốc độc, thiếu chút nữa đi
gặp Diêm Vương, có lẽ người yêu thành thân, nàng hẳn là đã thành người ngây
ngốc, nằm ở trên giường rơi lệ! Đại tiểu thư Nhan phủ cũng là một tiểu mỹ nhân,
chỉ tiếc không chịu làm thiếp, tình Bản nhạc uyên ương xưa hỗn loạn
【1】





Chân trời dâng lên, bóng mặt trời từ từ buông xuống, ánh sáng
chói mắt rơi vãi khắp nơi trên mặt đất, trong ngày hôm nay màu đỏ là màu chủ
đạo, vì hôm nay cũng là ngày Tịch công tử đón dâu, trong thành ngoài thành đều
là những người đến mừng, nghe đồn đại tiểu thư của Nhan đại nhân vẫn chung tình
với Tịch công tử, hai người còn có một đoạn giai thoại.





Chỉ tiếc thiếp có ý chàng vô tình, hôm nay cưới chính thê chặt
đứt dây tình, hết thảy tình nghĩa ngày xưa hóa thành hư ảo. Có tiếc hận, có vui
mừng, có ghen tuông, lại nghe nói có cả chết chóc. Tóm lại rất náo
nhiệt.





Tịch công tử muốn kết hôn, đại tiểu thư Nhan Sắc Sắc của Nhan
phủ tự nhiên là biết, ai ngờ nàng lại một mạch uống thuốc độc, thiếu chút nữa đi
gặp Diêm Vương, có lẽ người yêu thành thân, nàng hẳn là đã thành người ngây
ngốc, nằm ở trên giường rơi lệ! Đại tiểu thư Nhan phủ cũng là một tiểu mỹ nhân,
chỉ tiếc không chịu làm thiếp, tình yêu và sự nghiệp, bên khinh bên trọng, Tịch
công tử sau khi lòng vòng suy tính, kết quả hôm nay tân nương là con gái yêu của
đương kim Thừa tướng!





“Ô ô ô, tiểu thư, cho dù Tịch công tử vô tình bạc nghĩa, nhưng
người cũng không nên lấy tính mạng ra đùa giỡn! Hôm nay giữa lúc người ta thề
nguyền bái phỏng, người sao lại trèo cây thắt cổ tự tử? Cây kia còn cao như vậy,
đúng là dẫn dụ người ta mà, Thành Nhân thật muốn chém cái cây này, ai khiến nó
đuổi phượng hoàng, để quạ đen đến sống!”





Trên giường, người vẫn không nhúc nhích, trên gương mặt tái
nhợt lộ ra một giọt nước mắt, bị ánh mặt trời chiếu tới, phát ra ánh sáng trong
suốt.





“Nói bậy, không chừng là do Tịch công tử đó có mắt không
tròng, không nhìn thấy chân tình của tiểu thư, cho nên mới bị hồ ly mê hoặc, nếu
nhìn thấy tiểu thư, khẳng định mê chết đi! Hừ, sớm muộn sẽ có một ngày hắn vì
lựa chọn hôm nay mà trả giá đắt!”





Người vú già vẫn chăm sóc Đại tiểu thư Nhan phủ lúc này đi
tới, nhìn thấy tiểu thư vẫn không nhúc nhích, tim như dao cắt, tiểu thư là băng
sơn mỹ nhân, đối xử với người lạnh như băng, nhưng lòng của nàng rất tốt, có lẽ
tính cách không được người yêu thích, cho nên mới đến nỗi Nhan lão gia không yêu
thương, bây giờ nam nhân hằng ái mộ cũng bỏ chạy cùng người khác, thật sự là
trời xanh đố kỵ hồng nhan mà!





Nhan Sắc Sắc chỉ cảm thấy đầu cháng váng mờ mịt, mở to mắt
nhìn, thấy một tiểu nha đầu và một bà vú, bộ dáng như đang vội về chịu tang
thiên hạ, ngây ngẩn cả người.





“Tiểu thư?”





Nhan Sắc Sắc ngất! Kiểu xưng hô này thật đúng là cố làm người
ta gặp xui xẻo mà, nàng mà tính tiểu thư cái gì, không biết trước khi vào cửa
câu lạc bộ đêm Hongkong khai báo thế nào, cuối cùng lại thăng cấp nàng thành
‘tiểu thư’?





Bản nhạc uyên ương xưa hỗn loạn【2】





Hơn nữa loại đối xử này tuy nói rất đáng kính trọng, nhưng một
lão bà còn thêm một Tiểu cô nương, hai người mặc xiêm y ngày xưa, tuy rằng nàng
cũng thích trang phục cổ xưa, nhưng đứng trước mặt là người mặc cổ trang chân
thật, vẫn phải trợn tròn mắt.





“Tôi là Nhan Sắc Sắc.” Nhan Sắc Sắc đối với kiểu xưng hô kỳ
cục này vẫn vô cùng khinh bỉ.





“Đúng vậy, Nhan Sắc Sắc chính là tiểu thư, tiểu thư người làm
sao vậy? Thành Nhân tự nhiên biết đây là khuê danh của tiểu thư.” Thành Nhân tuy
đang nghi hoặc vì sao tiểu thư lại nói như vậy, nhưng so với dự đoán của thầy
thuốc, tiểu thư tỉnh lại sớm hơn ba ngày, trong lòng thật sự vui mừng
.


“Thành Nhân à? A,. . . . . . Bây giờ là ngày mấy tháng mấy năm
mấy?” Nhan Sắc Sắc nghĩ nàng đang nằm ở bệnh viện tâm thần, cho nên còn phải
nhìn xem mấy người kia đầu óc còn tỉnh táo không.





” Đại Viêm năm thứ bảy.”





Nhan Sắc Sắc ngây ngẩn cả người, Đại Viêm? Triều đại nào đây?
Nàng đang ở đâu? Nàng không phải là đang ở trong nhà ma sao? Sau đó bị một thằng
nhóc giả ma dọa hôn mê, Nhan Sắc Sắc không sợ trời không sợ đất duy nhất chỉ sợ
quỷ, là nàng cứ thế bị quỷ giả hiệu dọa đến xuyên qua? Ối tía má ơi, nếu thầy
dạy võ mà biết, không chừng đánh nàng té ghế!





“A, ha ha, lấy gương cho tôi!” Nhan Sắc Sắc vẫn mỉm cười,
nhưng nụ cười có chút cứng ngắc.





Trương thẩm liếc mắt nhìn tiểu thư rồi đi lấy gương
.





Trong lòng Nhan Sắc Sắc đột nhiên bắt đầu nảy sinh một ý nghĩ,
bắt đầu hoảng kinh, lúc trước còn cười giễu mấy ông đạo diễn viết kịch bản phim
xuyên qua không có đầu óc, thế nào lại tới lượt nàng xuyên qua?





Tình hình bây giờ làm sao mà cười nổi nữa!





Gương đồng nhìn không rõ lắm, nhưng cũng coi như tạm chấp nhận
được, xem này thân mình gương mặt của nàng chỉ khoảng mười sáu tuổi, ba nghìn
sợi tơ mượt rơi nhẹ trên áo ngoài, đường tóc dịu dàng, mặt chưa điểm trang,
nhưng lại khiến kẻ khác nhìn mà khó quên. Nhan Sắc Sắc thầm hô lên trong lòng,
may mà không phải là xấu xí không chịu nổi hoặc là khuynh quốc khuynh thành.
Bằng không thì chỉ tổ chuốc lấy rắc rối! Dù sao nàng thế này thì đố kẻ nào dám
nói nàng bại hoại dụ dỗ người ta.





Đang lúc Nhan Sắc Sắc sững sờ, chợt nghe tiếng khèn, tiếng
pháo nổ, có thể nói là vô cùng náo nhiệt, Nhan Sắc Sắc cảm thấy tò mò, muốn đi
xem, dù sao người phong kiến kết hôn, nàng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng
vừa xoay người, lại va vào một người khác, muốn đi nhìn ngó cũng vô
phương.





Là Thành Nhân và Trương thẩm, tỏ vẻ đang muốn nói lại
thôi.





“Tiểu thư, hôm nay là ngày vui của Tịch công tử và Trương tiểu
thư.”





Trương thẩm cắn răng nhìn vẻ mặt khoái trá của tiểu thư, trong
lòng đau xót, tiểu thư có phải đang rất khổ sở không? Nghĩ vậy chân mày không
khỏi nhíu lại, không khí tưng bừng như cũng trở nên uất ức, Thành Nhân nhìn Nhan
Sắc Sắc, cúi đầu.





Bản nhạc uyên ương xưa hỗn loạn【3】





“Tiểu thư, người đang buồn lắm, phải không? Tuy nói Tịch công
tử diện mạo bất phàm, nhưng thiên hạ thiếu gì đàn ông, dù rằng làm chính thê của
Tịch công tử thì cũng có gì hay ho, người thấy có đúng không? Cho nên người có
thể cầu lão gia giúp người tìm một hôn sự khác, lúc đó, tiểu thư cũng có thể
thoải mái, vui vẻ bước ra ngoài, người đừng giận nữa, sức khoẻ tiểu thư không
tốt, người nghỉ sớm đi!” http://hoaiphamvn.wordpress.com/





Thành Nhân nhẹ giọng khuyên nhủ, thanh âm hơi thấp thỏm, coi
bộ chỉ sợ là không muốn nói, người tình giờ đã thành người cũ của Nhan Sắc Sắc
và Nhan Sắc Sắc bây giờ có còn gì quan hệ? Không phải chỉ còn là người xa lạ, dù
sao ngươi không cưới ta, ta tội gì phải vì ngươi thủ tiết?





Kiệu hoa đi ngang qua con đường đến cửa thành, hồi môn ba dặm,
người chúc mừng bảy dặm, đây là cảnh tượng náo nhiệt nhất trong năm, Tịch công
tử là nam nhân nổi danh nhất trong thành, gia tài bạc triệu, nhân sinh cũng tốt,
là người mà phần đông nữ nhân yêu mến, hôm nay bốn phía khoa trương, phô bày
tình yêu với tân nương. http://hoaiphamvn.wordpress.com/





Phía tây cửa thành, một nữ tử áo trắng, ánh mắt mang theo lãnh
đạm lại pha chút tò mò, tóc đen dùng một sợi dây trắng buộc hờ, cắm một cây trâm
ngọc, áo trắng như tuyết, dưới ánh mặt trời, vẻ mĩ mạo làm cho người ta hít thở
không thông, vẻ đẹp kỳ ảo khó nói thành lời, nụ cười thản nhiên, nhưng làm cho
người ta nhìn không ra vui sướng hay bi thương, theo lý thuyết nàng là bi
thương, nhưng sao nàng lại có thể cười ? Còn nói là vui sướng, sự lãnh đạm cũng
khiến người ta có thể cảm thấy được. http://hoaiphamvn.wordpress.com/





“Nhìn đi nhìn đi, đó không phải Đại tiểu thư Nhan phủ
sao?”





Kiệu chậm rãi tiến lại, không biết ai kêu lên một tiếng, bởi
vì bên cạnh Nhan Sắc Sắc là một nữ tử cũng mặc áo trắng, dáng vẻ nhu thuận động
lòng người, người khác liếc mắt một cái có thể nhận ra đây là nha hoàn luôn theo
bên người Đại tiểu thư Nhan phủ, chỗ nào có nàng chỗ ấy nhất định có mặt tiểu
thư nhà nàng, mỹ nhân đứng cạnh nàng nhất định là Nhan đại tiểu thư.





Nghe đồn, Đại tiểu thư Nhan phủ rất đẹp, chỉ là ít người gặp
qua, hôm nay dưới ánh mặt trời, quả nhiên xinh đẹp phi phàm, giống như thiên
tiên hạ xuống trần gian. http://hoaiphamvn.wordpress.com/





Đám người như sôi lên vì phấn khích, tiểu thư Nhan phủ hôm nay
tới đây là để phá hôn lễ hay trực tiếp đấu đá với tiểu thư phủ Thừa tướng cướp
chú rể? Chuyện một nữ tử xông vào đoạt tân lang thật sự là chuyện người ta không
thể tưởng tượng, nhất thời, toàn bộ cảm xúc : Cảm phục, phỉ báng, tò mò, lạnh
lùng … Nổi lên. Tóm lại, mọi ánh nhìn dính chặt trên người Nhan Sắc
Sắc.

Oº°‘¨ Thái Ất Du Thân Phủ¨‘°ºO
Tên thường gọi: Thiên Khuê
Tên tục: Tiểu Thất

túp lều nho nhỏ của ta http://nana10297.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: nk0x733, 09-02-2012 lúc 02:02 PM.
nk0x733 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 05-02-2012, 04:47 PM   #5
Default

CHƯƠNG 1.2 : Bản nhạc
uyên ương xưa hỗn loạn
Bấm vào đây để xem nội dung.


CHƯƠNG 1.2 : Bản nhạc
uyên ương xưa hỗn loạn


edit : Hoài
Phạm


Nguồn :





Bản nhạc uyên ương xưa hỗn loạn【4】








“Thành Nhân, bọn họ người nhiều như vậy nhìn ngó tôi làm chi?
Trên mặt tôi dính bẩn à?” Nhan Sắc Sắc bất giác đưa tay sờ sờ mặt.











“Tiểu thư, bọn họ nghĩ đến người muốn cướp tân lang.” Thành
Nhân hạ giọng.











Nhan Sắc Sắc rùng mình một chút, cướp tân lang? Chế độ phong
kiến thật đúng là cởi mở mà, nữ tử có thể cướp chồng, thật ra nàng cũng muốn
cướp, nhưng mà bên kia đến đây hình như không ít người, tốt nhất đừng trêu chọc
vào.











Kiệu lớn tám người nâng quả nhiên là danh bất hư truyền, nhìn
kiểu này, giống như đang đi bái hương cầu phật, đội ngũ đón dâu chậm rãi giống
như là một đội quân đang duyệt binh, mặc toàn màu trắng, sáu người phía trước
vừa bước vừa thổi khèn, nói thật, như là đang vội về chịu tang!











Nhan Sắc Sắc nhìn thấy tân lang mặc hỉ phục, mà ánh mắt hắn
cũng nhìn về phía Nhan Sắc Sắc, trong lúc hai viên đá đánh lửa mài vào nhau toé
lửa, Nhan Sắc Sắc bĩu môi, “Ta không thích mấy thứ nhăng nhít mà nữ sinh vẫn si
mê, thật sự là làm bọn hắn thất vọng rồi!”











Tịch công tử cảm thấy kỳ quái, ánh mắt của nàng thế nhưng
không hề dừng lại trên người hắn, như một người xa lạ bình thường.











Trong lòng đau xót!











Dương liễu xanh xanh, dòng nước lơ đãng, vạt áo xanh xanh,
lòng ta dằng dặc.











Tân lang té!











Hỉ nương vừa thấy, khèn Xô-na không thổi, chiêng trống không
gõ, đoàn người cũng không về phía trước, toàn bộ người đều hành lễ một cách chăm
chú vào nữ tử áo trắng, quýnh lên, rống lên trong họng, “Đi đi, hôm nay là ngày
vui của tiểu thư phủ Thừa tướng, không nên để vị tiểu thư không biết tên kia làm
hỏng, qua giờ lành không tốt.”











“Đúng vậy đúng vậy, người này xem ra chưa chết tâm với Tịch
công tử, cho nên mới đến phá hôn lễ, người như vậy cũng không nên nhìn
đến.”











“Cũng không hẳn, cho dù xinh đẹp vẫn bị người vứt bỏ, có thể
làm gì nữa, còn không phải không giữ được người…”











“Đừng nói như vậy, danh tiếng của Nhan tiểu thư, không phải
những kẻ dong chi tục phấn các ngươi có thể bình luận.”











Nhưng lời bênh vực vừa thốt ra, rất nhiều nữ tử liếc mắt nhìn
Nhan Sắc Sắc đầy khinh khi.











Nhan Sắc Sắc lúc này có chút luống cuống, không phải nàng chỉ
muốn đến xem hôn lễ thôi sao? Có cần khinh bỉ nàng không? Cô nãi nãi không thèm
mấy ánh mắt trừng trừng của các ngươi, trừng trừng, trừng trừng, tròng mắt rơi
ra ta không chịu trách nhiệm lượm lại.











“Tiện nhân, ngươi đến đây, phá hôn lễ của người ta là tính cái
gì?”











“Đi xuống, đi xuống. . . . . .”











“. . . . . .”











Bản nhạc uyên ương xưa hỗn loạn【5】











Nhan Sắc Sắc hết chỗ nói rồi, bà chị đứng chỗ này có cản trở
gì các người sao? Thật là, không phải chỉ nhìn một màn hôn lễ, bây giờ mà rời đi
chẳng khác nào nhận thua, mặt mũi không còn, nói không đi thì đám người kia có
để yên không, thật sự là hoang mang mà, cái này không được, cái kia cũng không
được, thần linh ơi, ban xuống đây một người cứu ta đi!











“Tiểu thư, làm sao bây giờ?”











Thành Nhân kéo tay áo Nhan Sắc Sắc .











Làm sao bây giờ? Thây kệ chứ sao!











“Tôi không có ý gì, chỉ muốn nhìn hôn lễ mà thôi, các ngươi
nên cưới cứ cưới, nên gả cứ gả, nên chân chó (nịnh nọt) cứ chân chó, nên
mắng cứ mắng.” Nhan Sắc Sắc nhã nhặn nói.











“Đừng hy vọng Tịch công tử sẽ thích ngươi.”











“Đúng đúng, Tịch công tử sao có thể thích loại nữ nhân không
biết tự hổ thẹn như ngươi.”











Nhan Sắc Sắc bó tay, con mắt nào của nàng ta thấy mình không
biết thẹn? Vu khống nói xấu người, thật sự là vô cùng đáng giận mà.











“Ta chỉ đưa Sắc Sắc đến đây nhìn một chút, học hỏi chút đỉnh
khi chúng ta thành thân, để cho các vị hiểu lầm, thật sự là có lỗi.” Thanh âm
thản nhiên, nhẹ nhàng mà như ra lệnh tất cả mọi người không nói thêm nữa, ánh
mắt chăm chú nhìn về phía tây.











Phía tây, ánh nắng chiều dần buông, soi nhẹ lên thân người hai
nữ tử mặc đồ trắng, một người không nhiễm bụi trần, một người sáng trong như
tuyết. Những kẻ khác nhất thời không thể dời tầm mắt. Thời gian dường như dừng
lại, Nhan Sắc Sắc nghiêng đầu, một nam tử áo trắng tuấn mỹ, gương mặt lộ nét
tươi cười, trong lúc nhất thời không khí như ngưng tụ. Nhan Sắc Sắc nhìn thấy
nam tử kia ôm lấy nàng, ngây người, thoắt chốc đã quên giãy ra, cũng quên giải
thích, mặc y tùy ý nói năng.











Ai cũng không ngờ công tử bí ẩn lại xuất hiện ở đây, Sở công
tử nổi tiếng chính là tầng lầu cao nhất, vẫn là người tình trong mộng của mọi
tiểu thư khuê các, nữ nhân sùng bái y, nam nhân ngưỡng mộ y, cuối cùng đã có đối
tượng, không ngờ lại là một nữ tử bị vứt bỏ, tan nát cõi lòng, ảo tưởng tan
biến, tính toán chết bởi sinh non.











Vốn tưởng Tịch công tử thành thân, vẫn còn lại Sở công tử độc
thân, bây giờ Sở công tử cũng đã thành hoa có chủ, có còn để cho người sống nữa
không? Trong trời đất yên lặng, bắt đầu có người nức nở.











Tịch công tử ngấm ngầm đanh mặt, nhìn lướt về hướng Nhan Sắc
Sắc cưỡi ngựa phía trước. Khèn trống lại náo nhiệt, mọi thứ lại như cũ, mành
kiệu bị xốc lên, một cơn gió thổi tung khăn voan, một đôi mắt phẫn nộ nhìn về
đôi nam nữ áo trắng phía tây đang đi xa dần, trong lòng thê lương.











Bản nhạc uyên ương xưa hỗn loạn【6】











“Đa tạ công tử ra tay cứu giúp, tiểu nữ vô cùng cảm kích!”
Nhan Sắc Sắc cũng lấy lại tinh thần, cúi đầu tạ ơn, có lẽ nàng hơi lễ tiết thái
quá, nhưng nàng không biết lễ nghi phong kiến, tốt nhất vẫn theo lời thoại trong
phim thì hơn.











“A!” Nam tử áo trắng cười khẽ, ánh mắt lướt qua bàn tay nhỏ bé
của Nhan Sắc Sắc, không biết tự lúc nào đã nắm lấy vạt áo trắng của
y.











Vẻ mặt Nhan Sắc Sắc xấu hổ, thật ra có muốn lợi dụng cũng nên
đợi thời cơ, không thể trước mặt nhiều người như vậy làm trò đùa giỡn phụ nam
nhà lành, mà thật ra cũng không thể coi là đùa giỡn, có điều nam tử này cũng
không thể coi là nhà lành, cũng không thể xem như phụ nam. Đợi chút… hắn nói hắn
muốn thành thân với nàng ?!











Nhan Sắc Sắc chớp mắt, ngượng ngùng hỏi, “Người thật sự muốn
thành thân với tôi?”











Thành Nhân đứng bên cạnh Nhan Sắc Sắc ho khan, nữ hài tử không
thể tùy tiện nói những lời này, Nhan Sắc Sắc bĩu môi, nói với Thành Nhân đầy
khinh thường, “Ta hiểu, như vậy là không nên, nhưng mà đầu năm đầu tháng rụt rè
cái P (cái mông), tóm được hoàng tử bạch mã tuyệt đối không buông tay,
tuy rằng tên này chưa hẳn là hoàng tử cũng không có ngựa trắng, nhưng bộ dạng
không tồi, có thể cho vào mục lưu trữ.”











“Giọng hơi lớn.”











“Ai nói lớn, dù sao cũng không phải người ngoài.”











“. . . . . .”











Mỗ nữ đỏ mặt, mỗ nam ôn nhu nở nụ cười, mỗ nha đầu bó
tay…











Thật ra Thành Nhân muốn nói, ‘Tiểu thư, giọng người hơi lớn,
hơn nữa công tử áo trắng đang nghe lén’, chỉ tiếc Nhan Sắc Sắc một hơi đã cướp
lời nói trước.











Trong góc tối, bốn bóng đen lắc đầu.











“Phong, ngươi xem mị lực chủ nhân vẫn lớn như vậy, chỉ sợ tiểu
thư kia động lòng.”











“Mạc, thật ra, ta nghĩ vị tiểu thư này sẽ đúng mực thôi. Ảnh,
ngươi thấy sao?”











“Trần ca ca, người nói đi?”











“. . . . . .”











Khinh bỉ!











Nam tử áo trắng không đáp lại, ôn nhu cười, phẩy tay áo bỏ đi,
trên mặt hờ hững, ánh mắt lạnh như băng, Nhan Sắc Sắc trong lúc khoảng khắc vô
tâm vô tình bắt gặp.











Nhìn thấy bóng dáng rời đi, trong lòng tự giễu, “Dung mạo như
thế há lại là hạng người tục tằn? Là chính mình quá mức trầm mê
thôi!”











Kêu thầm một hơi, ngửa đầu nhìn trời, hoá ra bầu trời phong
kiến cũng không xanh lắm!





Hết chương 1

Oº°‘¨ Thái Ất Du Thân Phủ¨‘°ºO
Tên thường gọi: Thiên Khuê
Tên tục: Tiểu Thất

túp lều nho nhỏ của ta http://nana10297.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: nk0x733, 09-02-2012 lúc 02:03 PM.
nk0x733 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 05-02-2012, 04:52 PM   #6
Default

CHƯƠNG 2.1 : Cứ làm
như già trước tuổi một lúc !
Bấm vào đây để xem nội dung.


CHƯƠNG 2.1 : Cứ làm
như già trước tuổi một lúc !


edit : Hoài
Phạm


Nguồn :





Ai cũng không nghĩ đến, sáng sớm ngày hôm sau Tịch công tử đến
Nhan phủ yêu cầu được gặp Nhan Sắc Sắc.


Bên trong phủ nha hoàn và gia đinh khách sáo liếc mắt Tịch
công tử.





Lúc trước Đại tiểu thư vì nam nhân này đi tìm cái chết, y cư
nhiên ở ngày hôm sau tân hôn còn muốn khi dễ tiểu thư sao?





“Tịch công tử, không, cô gia tướng phủ (cách gọi con rể của tể
tướng), tiểu thư nhà chúng tôi gần đây thân thể không tốt, đang nghỉ ngơi, cô
gia tướng phủ có thời gian thì về bồi tiếp tôn phu nhân, đừng chạy tới quấy rầy
tiểu thư chúng tôi nghỉ ngơi.”





Cô gia tướng phủ? Qua tai Tịch Mặc Dương quả thật vô cùng châm
chọc. Nhưng vẫn là dày mặt nói: “Phiền toái Thành Nhân cô nương truyền lời tới
tiểu thư, tại hạ quả thật có việc gấp, muốn cùng nàng nói chuyện.”





Việc gấp?





Thành Nhân cười lạnh, sợ là vẫn muốn nói với tiểu thư mấy lời
nhăng nhít ‘ta vẫn yêu nàng’, ‘xin nàng tin tưởng ta’, ‘cho ta thời gian’… rắm
thối thôi.





“Tiểu thư nhà chúng tôi thật sự không có thời
gian!”





Thành Nhân thầm nghĩ mau mau đuổi hắn đi, lát nữa tiểu thư
tỉnh giấc sợ là lại khổ sở .





“Thành Nhân. . . . . .”





Giọng nói lười biếng, lại mang theo ôn nhu, đủ dấu hiệu cho
thấy mặt trời lên cao Nhan Sắc Sắc còn chưa tỉnh ngủ.





Thành Nhân hung hăng lườm Tịch Mặc Dương một cái.





Không còn cách nào khác, Thành Nhân đành phải mời Tịch Mặc
Dương đến phòng nghỉ chờ. Lúc trước khi Tịch Mặc Dương cùng Nhan Sắc Sắc nói
chuyện luôn tới khuê phòng của Nhan Sắc Sắc, còn bây giờ, một câu gọi Tịch Mặc
Dương, Thành Nhân nửa ngày cũng không thèm nói.





Còn nếu nói…


Thì phải là ― _ ―





“Một nam tử vào khuê phòng của nữ tử vị hôn (chưa lập gia
đình) làm chi? Không biết xấu hổ hay còn lý do gì khác?”





Đương nhiên Tịch Mặc Dương rất muốn nổi giận, hắn lại bị một
cái nha hoàn nói đến á khẩu không trả lời được, nhưng nhớ lại mục đích đến đây,
Tịch Mặc Dương nhịn.





Chỉ chốc lát sau Nhan Sắc Sắc đã tới, trên mặt mang theo nụ
cười lạnh nhạt, nụ cười mỉm lại làm người ta sinh ra cảm giác giả tạo khó nói
nên lời!





Quả thực, ai có thể cười vui vẻ như vậy đối với một kẻ từng
phản bội mình?





Lần này gặp mặt, Thần sắc Nhan Sắc Sắc tốt lên không ít, mặt
cũng hồng nhuận, làn da trắng nõn bị ánh mặt trời chiếu vào có thể nói là vô
cùng mịn màng, con ngươi trong trẻo cũng không bao giờ … đặt trên người hắn quá
một giây.





“Không biết Tịch công tử lần này đến có gì chuyện quan trọng?”
Nhan Sắc Sắc ngồi ở một bên, mỉm cười hỏi.





Nếu hỏi Nhan Sắc Sắc thay đổi ở đâu, thì phải nói là so với
trước đây, nàng rất hay cười.





Cười vô hại như vậy, cười như không còn quan tâm.





Không còn quan tâm có nghĩa là không. . . . . . Còn
yêu!





Chương 2 : Cứ làm như già trước tuổi một lát !【2】





Tịch Mặc Dương cố lấy lại tinh thần, sự xa lạ của nàng không
ngoài dự kiến của hắn, tuy nhiên hắn vẫn không thích ứng được.





Nhan Sắc Sắc không thể không bội phục hắn khả năng che dấu của
hắn, vừa rồi vẫn là bộ dạng cau mày thâm trầm, ngay lập tức đã trong xanh như
nước.





“Lần này đến tìm, Dương ca ca là vì nhớ Sắc Sắc, muốn đến thăm
muội.”





Tịch Mặc Dương nói chuyện thật đúng là đã không hề cân nhắc,
lời này tuy nói là rất kỳ lạ, nhưng. . . . . Còn muốn quay lại, hắn xứng
sao?





Nhan Sắc Sắc cười lạnh, còn Dương ca ca? Ta là Âm gia gia*
đây!





*Chơi chữ : Vì Tịch Mặc Dương tự xưng là Dương ca ca, Nhan Sắc
Sắc mới nhận mình là Âm gia gia, âm trái ngược với dương, còn là gia gia (ông
nội) nữa ! ^_^





Thành Nhân đứng bên không nhịn được một trận ác hàn (rét run
vì lạnh !), liếc thấy tiểu thư không có một chút biểu cảm dư thừa, vụng trộm thở
phào một cái.





“À, đa tạ Tịch công tử, về sau xin đừng gọi ca ca muội muội,
tôi và anh không quen!”





“Muội là vẫn còn ghi hận với ta?”





Ghi hận? Nhan Sắc Sắc lau mồ hôi.





Là ghi hận anh cưới người khác không cưới cô ấy?





Là ghi hận anh vong ân phụ nghĩa thấy người sang bắt quàng làm
họ?





Là ghi hận anh vô tình vô nghĩa không nhớ tình cũ?





Đừng có đùa!





“Ghi hận? Tiểu nữ không dám! Chính là Tịch công tử không biết
rõ ràng tình huống thôi, Tịch công tử đã thành gia, tội gì nhìn theo tôi, một kẻ
nữ lưu mà băn khoăn? Chẳng lẽ anh không biết cảnh còn người mất sao?”





“Cảnh còn người mất?” Tịch Mặc Dương nhắc lại, nhân thể cười
lạnh, “A, hay cho câu cảnh còn người mất!”





“. . . . . .”





Được chứ?





Thành Nhân nhìn tiểu thư, trong lòng âm thầm tán thưởng, tiểu
thư nhu nhược lúc trước khi nào thì trở nên nhanh mồm nhanh miệng như vậy? Lúc
trước Tịch công tử nói một, tiểu thư tuyệt đối sẽ không nói hai, mà bây giờ. . .
. . .





“Muội phải cùng họ Sở đoạn tuyệt quan hệ.”





“Tôi không!”





Nhan Sắc Sắc không biết Sở Minh Thương là ai, nhưng biết hắn
không có tư cách dạy dỗ nàng.





“Sắc Sắc, muội đừng cố chấp nữa, được không?”





Giọng điệu của Tịch Mặc Dương đã mềm mại đi rất
nhiều.





Nhan Sắc Sắc dở khóc dở cười.





Tôi nói này đại ca, ngươi mới đừng chấp nhất nữa thì đúng
hơn?





“Đó là chuyện của tôi, không quan hệ đến anh.”





“Ta đã thành thân đâu?”





“Đó là chuyện của anh, không quan hệ đến tôi.”





“Muội cứ thế phủ nhận quan hệ giữa hai ta?”





Mặt Tịch Mặc Dương lại đen thêm một ít.





Nhan Sắc Sắc nhìn thấy hắn tóc mai như nước, mi như tranh, mắt
giống như sao sáng, anh tuấn như vậy, nhưng nàng phát hiện nàng mặt không đổi
sắc tim không rộn ràng.

Oº°‘¨ Thái Ất Du Thân Phủ¨‘°ºO
Tên thường gọi: Thiên Khuê
Tên tục: Tiểu Thất

túp lều nho nhỏ của ta http://nana10297.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: nk0x733, 09-02-2012 lúc 02:04 PM.
nk0x733 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 05-02-2012, 05:55 PM   #7
Default

hey lúm nàng típ ik
rice_kg vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks rice_kg về bài viết hay này:
Unread 06-02-2012, 01:24 PM   #8
Default

CHƯƠNG 2.2 : Cứ làm
như già trước tuổi một lúc !
Bấm vào đây để xem nội dung.


CHƯƠNG 2.2 : Cứ làm
như già trước tuổi một lúc !


edit : Hoài
Phạm


Nguồn :





“Phải thì thế nào, không phải thì thế nào?” Nhan Sắc Sắc cười
hỏi lại, thái độ không gợn chút sợ hãi, nhưng khiến trái tim Tịch Mặc Dương lạnh
giá.





Lần này Tịch Mặc Dương không hỏi tiếp, hắn sợ khi nói tiếp,
kết quả sẽ làm hắn thất vọng, hắn không muốn mạo hiểm.





“Muội thật sự yêu hắn?” Giọng Tịch Mặc Dương trầm thấp đến nỗi
chính hắn cũng hoảng sợ.





Yêu? Yêu ai?





“. . . . . .”





Nhan Sắc Sắc thật sự là không có cách nào trả lời vấn đề này,
bởi vì cái người hắn gọi là ‘hắn’, nàng không biết là ai.





Nhưng chính thái độ của nàng khiến Tịch Mặc Dương trong lòng
âm thầm cười khổ một tiếng.





Thật sự là một ngày nhiều chuyện mà!





Nói ví dụ, nam tổ tông này còn chưa đi, đã có một nữ tổ tông
khác chạy tới.





“Hay cho ngươi, các ngươi. . . . . . Các ngươi dám sau lưng
ta. . . . . . vụng trộm!” Trương tiểu thư rít hai chữ ‘vụng trộm’ giữa hai hàm
răng.





Vụng trộm ! Nhan Sắc Sắc toát mồ hôi lạnh.





Có ai từng thấy vụng trộm mà trước mặt còn đứng một tiểu nha
đầu, giữa ban ngày còn mở toang cửa vụng trộm?





“Cái đó. . . . . . Tiểu thư. . . . . .”





Trong chốc lát, một bóng y phục hồng nhạt chạy vào theo, một
nha hoàn mình đầy mồ hôi, nhìn thấy gương mặt tức tối của tiểu thư phủ Thừa
tướng, cũng chỉ cười khổ một tiếng, xem bộ dáng này, tiểu thư phủ Thừa tướng
chắc hẳn là trèo tường vào.





Nhan Sắc Sắc đại khái đã hiểu được thế nào là lịch sự, phất
tay kêu nha hoàn kia lui xuống.





Kêu Thành Nhân rót một chén nước.





“Tỷ tỷ, mời dùng trà!” Nhan Sắc Sắc nhẹ nhàng đưa chén trà cho
tiểu thư phủ Thừa tướng.





Tiểu thư Phủ Thừa tướng hừ lạnh một tiếng, cũng trừng mắt liếc
Nhan Sắc Sắc một cái.





Uống một ngụm trà, còn chưa có nuốt lập tức phun
ra.





“Phì, đây là cái loại trà thối gì! Tiểu tiện nhân ngươi không
muốn mời ta uống trà phải không?” Trương tiểu thư giận dữ đập tay thật mạnh lên
bàn.





Trên mặt bàn, trà cụ (bộ đồ dùng trà) run lên ba
lần.





Ừ, tôi là tiểu tiện nhân, thì cô là lão tiện nhân!





Nhan Sắc Sắc thầm mắng.





“Tỷ tỷ bớt giận, tôi lại đi pha một chén khác cho chị?” Nhan
Sắc Sắc ôn nhu cười, hơi thở nhẹ như gió.





Tiện đà sắc mặt trầm xuống, phân phó Thành Nhân, “Thành Nhân
còn không mau đi.”





Trong lòng Thành Nhân có chút không cam, cũng không rõ tiểu
thư vì cái gì lại dễ dàng tha thứ cho tiện phụ kia (ả đàn bà đê tiện), nhưng nói
không được, đành phải rầu rĩ đi pha trà.








Nhan Sắc Sắc mở rộng tầm mắt, vốn tưởng rằng nữ tử trong phủ
Thừa tướng phải chịu dạy dỗ cẩn thận, có tri thức hiểu lễ nghĩa, ôn nhu hiền
lành, không nghĩ tới lại là một con cọp mẹ, trong lòng âm thầm đau
thương.





Hoá ra được cưng chiều quá cũng dìm chết người nha!





Trương tiểu thư mắng không biết mệt, Nhan Sắc Sắc nhắm mắt
lại, không nói lời nào, không biểu tình tựa vào ghế. Thái độ như đang ‘cô đang
nói ai đó’?.





“Nhan Sắc Sắc!” Rốt cục thiên kim Đại tiểu thư phủ Thừa tướng
cũng không còn há mồm ‘tiểu tiện nhân’ ngậm miệng ‘tiểu tiện nhân’
nữa.





“Ờ!” Nhan Sắc Sắc lười biếng nói.





“Ngươi có nghe bổn tiểu thư nói chuyện không?” Trương tiểu thư
nghiến răng.





Có ! Đang nghe, bất quá là vào một lỗ tai ra một lỗ tai
thôi.





“Có!” Nhan Sắc Sắc nghiêm trang đáp. Tiếp theo, vẻ mặt vô hại
hỏi lại, ” Vừa rồi cô nói cái gì ?”





Trương tiểu thư lên máu, “Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . .
Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi!”





“Cô nói lắp sao? Ai da, nhìn một cái – nhìn một cái, thiên kim
Đại tiểu thư phủ Thừa tướng như hoa như ngọc cư nhiên là kẻ cà lăm? Ngươi ngươi
ngươi ngươi ngươi… nửa ngày chưa ra nguyên cớ, cô bắt tôi chờ á!”





Nhan Sắc Sắc cũng bất chấp lễ nghi phong phạm.





Đây gọi là tiên lễ hậu binh.





Tôi lễ phép với cô, cô lên mặt kiêu ngạo, không phải là lỗi
của tôi nha! Là cô mắng tôi trước, tôi là tự bảo vệ.





Nhan Sắc Sắc tự nhiên buồn cười.





“Nhan Sắc Sắc!”





Lần này Trương tiểu thư rống lớn hơn, so với lúc nãy càng thêm
gắng sức!





“Tỷ tỷ ở đây!” Nhan Sắc Sắc không uất không giận.





Kỳ thật nàng muốn nói : Ông nội ở đây! nhưng là lo lắng tới
lui, thôi cứ gọi ‘ tỷ tỷ ’ cho yên.





Kỳ thật tuổi tác Trương tiểu thư phủ Thừa tướng không cách
biệt lắm so với nàng, vừa rồi kêu tỷ tỷ là muốn giữ mặt mũi cho cô ta, lần này
tự xưng tỷ tỷ chẳng qua là chiếm tiện nghi của cô ta mà thôi.





“Ngươi ――”





Kết thúc cà lăm.





“Nữ nhân thấp hèn, câu dẫn tướng công của ta chưa nói, còn dám
chửi ta!”





“Đủ rồi, Đình nhi, về nhà rồi nói.” Tịch Mặc Dương cuối cùng
cũng lên tiếng.





Hắn vốn định nhìn xem Nhan Sắc Sắc có còn như xưa hay không,
mỗi khi có nguy hiểm, người nàng nghĩ đến đầu tiên chính là hắn. Mà bây giờ. . .
. . .





Nàng đã biết cách tự bảo vệ!





Thành Nhân nổi giận, “Con mắt nào của cô thấy
tiểu thư nhà chúng ta câu dẫn tướng công của cô? Sao cô không nhìn thử coi đây
là đâu? Nơi này là chỗ để cho cô tùy tiện giương oai? Nào có ai đứng ngay cửa
lớn cho người khác câu dẫn ?”





Sắc mặt Tịch Mặc Dương trầm lặng, không nói lời
nào.





Trương Đình nhìn thoáng qua Tịch Mặc Dương – sắc mặt đã biến
thành màu đen, lại nhìn vẻ mặt tức giận của Thành Nhân, cộng thêm cái mặt không
giận không phiền của Nhan Sắc Sắc, lửa giận lại tạch tạch nổ bùng.





“Các ngươi cùng nhau khi dễ ta phải không?”





Ngón trỏ run rẩy chỉ vào Nhan Sắc Sắc, môi cũng trắng
bệch.





Không phải!





Tịch Mặc Dương cùng các nàng không phải là cùng một người. Đây
là suy nghĩ của Nhan Sắc Sắc.





“Đình nhi, đừng náo loạn, mau theo ta về nhà!”





Tịch Mặc Dương ôm vai Trương Đình, cô ta gạt tay hắn, cau mày
nửa oán hận, nửa tức giận nói: “Không! ~”





Phải ở lại mắng tiếp?





+_+!





“Thành Nhân, Nhanh đi lấy cho Trương tiểu thư một cái ghế dựa.
Mang trà ngon, để Trương tiểu thư mắng cho thấm giọng!” Nhan Sắc Sắc vểnh đùi,
nhàn nhã nhìn mỗ nữ tức xanh cả mặt. Tâm tình vô cùng tốt.





Thành Nhân thật sự đưa ghế dựa cho Trương Đình, tuy nhiên
không bưng trà.





Nhan Sắc Sắc cẩn thận quan sát dung mạo cô ta, mi dài như
liễu, khi mỉm cười hay nói chuyện hơi động khóe miệng, bên phải má sẽ hiện ra
một cái lúm đồng tiền nhỏ xinh đẹp. Ánh mắt lúc này hừng hực lửa giận, một thân
trang phục hồng rực không che đậy được vóc dáng mê người.





Hôm nay Tịch Mặc Dương một thân màu lục đậm, hơi ngả màu đen,
nhưng vẫn nhìn ra được đó là màu xanh biếc, lúc này Nhan Sắc Sắc nghĩ đến một
câu ――





Hồng phối lục, cuộc thi đấu chó má!





“Đi ngay lập tức!”





Tịch Mặc Dương nhướng mày, bắt lấy cổ tay Trương Đình, xoay
người nhìn Nhan Sắc Sắc, nói: “Quấy rầy đã lâu, thật có lỗi!”





Dứt lời cũng không quay đầu lại, bỏ đi.





Mặc cho Trương Đình khóc rồi la hét thế nào, đấm y đá y, vẫn
không buông tay, vẫn đi về phía trước.





Nhan Sắc Sắc nhìn Thành Nhân, nhẹ nhàng cười.





“Tiểu thư, người nếu muốn khóc, thì cứ khóc đi? ! Khóc rồi sẽ
dễ chịu hơn!” Giọng Thành Nhân run rẩy, nhìn Nhan Sắc Sắc, vẻ mặt đau
lòng.





Khóc?





Nhan Sắc Sắc sửng sốt.





Thất tình là phải khóc?





Chính là lưu luyến còn chưa thì nói gì đến thất?





“Nha đầu, đem sự thông minh của cô bỏ vào chỗ khác đi!” Nhan
Sắc Sắc trở mình, liếc mắt nhìn cô nàng một cái, quở trách.





Thành Nhân thè lưỡi, không nói nữa.

Oº°‘¨ Thái Ất Du Thân Phủ¨‘°ºO
Tên thường gọi: Thiên Khuê
Tên tục: Tiểu Thất

túp lều nho nhỏ của ta http://nana10297.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: nk0x733, 09-02-2012 lúc 02:05 PM.
nk0x733 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 06-02-2012, 01:27 PM   #9
Default

CHƯƠNG 3.1 : Ngươi
chỉ có thể là của ta!
Bấm vào đây để xem nội dung.


CHƯƠNG 3.1 : Ngươi
chỉ có thể là của ta!


edit : Hoài
Phạm


Nguồn :





Còn chưa đợi Thành Nhân nói hết câu, một nha đầu đã vội vàng
chạy tới, như đang bị trộm đuổi hổn hển nói với Nhan Sắc Sắc, “Tiểu thư, Nhanh
đi. . . . . . Nhanh đến tiền phòng, lão gia muốn tiểu thư lập tức có
mặt.”





Nhan Sắc Sắc nhíu mày, chẳng lẽ cha biết nàng mắng con gái Tể
tướng, muốn phạt nàng?


Lại nhíu mày không hờn giận.





Miệng còn lẩm bẩm một câu: “Tin tức sao mà truyền đi nhanh dữ
vậy ta!”





Khi Nhan Sắc Sắc đến nơi, muội muội nàng, Nhan Ngọc đã nghiêm
chỉnh ngồi đó, cô ta cúi đầu nên không thấy rõ dung mạo, ước chừng ở mười bốn
mười năm tuổi, so với nàng chỉ nhỏ hơn một chút. Trên mặt, vẻ ngượng ngùng vô
cùng khả nghi.





“Cha. . . . . .” Cái chữ này đúng là không dễ kêu!





Nuốt nước miếng, kêu tiếp, “Cha, không biết cha gọi con gái
đến có chuyện gì quan trọng?”





Kêu mấy lần cũng đỡ ngượng miệng.





Chính giữa phòng là một vị nam tử trung niên, lưng hùm vai
gấu, rất uy phong.





Một bên mày kiếm nam tử dựng thẳng, “Còn chưa gặp qua Vương
gia?”





Vương gia?





Nhan Sắc Sắc quay đầu, nhìn thấy nam tử áo trắng vừa mỉm cười,
trong lòng không biết nên vui hay buồn.





“Tiểu nữ gặp qua. . . . . . Vương gia gì?”





Bình thường phía trước chữ Vương gia hoặc là thêm một con số,
hoặc là thêm tên cửa hiệu, hoặc là tước phong, chẳng lẽ lần này lại chỉ một chữ
Vương gia nhạt nhẽo?





Nhan đại nhân rõ ràng cảm thấy xấu hổ, bèn ho khan vài tiếng,
ngay cả Dự Vương gia danh tiếng lẫy lừng con gái ông cũng không thèm biết, đúng
là để người ta xấu hổ mà.





Nam tử áo trắng nhẹ nhàng cười, “Không cần tỏ ra xa lạ, hôm
qua chúng ta đã gặp qua một lần.”





Hắn ở trong chỗ tối nói linh tinh cái gì?





Là nói hắn phải thực hiện lời hứa hẹn, đến cưới nàng? Trong
lòng Nhan Sắc Sắc không khỏi hoan hỷ, nhịp tim cũng tăng tốc, lại có chút ngượng
ngùng của một tiểu cô nương.





Cái này gọi là người chưa nói đã thấy xấu hổ?





“Nhìn thấy Vương gia còn không hành lễ?” Nhan lão gia tựa hồ
không thấy được thái độ thiếu tự nhiên của Nhan Sắc Sắc, nghiêm giọng dạy dỗ con
gái.





“Vương gia cát tường!” Nhan Sắc Sắc cáu kỉnh nói, đầu gối cũng
không thèm khuỵ dù chỉ một chút.





Bên cạnh, gương mặt Nhan Ngọc rõ ràng có vẻ ghen tị, vì Dự
Vương gia và Nhan Sắc Sắc hoá ra đã gặp mặt từ trước, ánh mắt nhìn Nhan Sắc Sắc
cũng không chút ôn hoà.





Nhan lão gia nhìn thấy con gái lớn không chút lễ độ, cũng thầm
lo lắng. Dự Vương gia này trước một giây có thể khiến ngươi cười, sau một giây
cũng có thể cho ngươi khóc, thật lo lắng nha đầu này không biết có xúc phạm đến
Vương gia không.





Ngươi chỉ có thể là người của ta 【2】





Áo trắng tóc đen, ánh mắt lộ vẻ dịu dàng, khóe miệng cong lên
nửa cười nửa không, đủ khí chất để khiến người khác sợ hãi, đáy mắt sâu thẳm,
như không thể xuyên suốt, tựa như một con đường xa tít tắp, nhìn không thấy
cuối. Nhan Sắc Sắc quan sát hắn, dường như chỉ có hắn mới có thể mặc một thân áo
trắng mà như không nhiễm một hạt bụi nhỏ. Loại nam nhân « siêu việt » này, dáng
vẻ thoát tục này, đúng là đã đạt tới cảnh giới không thể dùng ngôn từ để hình
dung.





Dự Vương gia rõ ràng cố ý không nhìn thấy sự vô lễ của nàng,
mỉm cười hỏi Nhan Ngọc, “Không biết ý cô nương như thế nào?”





Ánh mắt Nhan lão gia cũng lộ ra vẻ vui sướng, nếu con gái có
thể gả vào nhà hoàng thất, ắt sẽ có một ngày khổng tước hoá phượng hoàng, mẫu
nghi thiên hạ.





Nhan Sắc Sắc như lọt vào sương mù, cái này có nghĩa là
gì?





Thành Nhân đứng bên ngoài, lặng im như hòa thượng, sờ không
được suy nghĩ hay biểu lộ.





Nhan Ngọc đã sớm thẹn thùng khó nhịn, không biết là cam tâm
tình nguyện hay là bị ma quỷ ám ảnh, nói, “Thiếp gả!”





Nhan lão gia thiếu chút nữa đã vỗ tay trầm trồ khen ngợi, có
thể có được đoạn nhân duyên này, sợ là ba kiếp tu hành cũng không có
phúc.





Dự Vương gia mỉm cười gật đầu, lần này hắn đến chính là vì cầu
hôn.





Nhan Sắc Sắc nhìn thấy sính lễ bày đầy đằng sau nam tử áo
trắng, vui sướng trong lòng chậm rãi tan biến, thất vọng cũng càng lúc càng dâng
cao, mắt cũng cảm giác hơi mờ chát, nhìn gã nam nhân đang cười như mây bay gió
nhẹ bên kia, giờ khắc này, Nhan Sắc Sắc muốn bóp chết hắn!





“Tôi không đồng ý!”





Thực rõ ràng, Nhan Sắc Sắc cho rằng Dự Vương gia lần này đến
cầu hôn Nhan Ngọc, nàng đột nhiên có cảm giác bị người đeo nón xanh (cắm
sừng!).





Nhan lão gia cau mày, vẻ mặt tức giận. Nhan Sắc Sắc, không
đồng ý cũng làm được gì ? Cũng không phải cầu hôn nó!





“Chớ có nói bậy, Như Ngọc còn không có phản đối, con phản đối
cái gì? Đây chính là trời ban thưởng lương duyên. Hoàng thất cùng Nhan gia kết
thân, đối với Nhan gia mà nói là vinh dự vô hạn, vui mừng còn không kịp, thế nào
lại còn không đồng ý?”





Nhan lão gia trách cứ.





Nam tử phía sau Dự Vương gia, mặt vốn lạnh như băng cũng phải
nghẹn cười.





Ý cười trên mặt Dự Vương gia lại càng dày đặc.





Nháy mắt trêu tức, “Hay là Nhan tiểu thư cảm thấy tại hạ đưa
sính lễ còn hơi ít? Vậy ngày mai sẽ thêm năm xe châu báu, được chưa?”





Sắc mặt Nhan lão gia trầm xuống, tức giận mắng, “Đừng phá quấy
nữa!”





Thành Nhân nhìn tiểu thư, trong lòng vừa sốt ruột lại vừa bất
đắc dĩ, e ngại tiểu thư vất vả lắm mới nảy sinh được chút cảm tình với Dự Vương
gia, nhưng đã sớm phải chết non .




Oº°‘¨ Thái Ất Du Thân Phủ¨‘°ºO
Tên thường gọi: Thiên Khuê
Tên tục: Tiểu Thất

túp lều nho nhỏ của ta http://nana10297.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: nk0x733, 09-02-2012 lúc 02:06 PM.
nk0x733 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 06-02-2012, 01:28 PM   #10
Default

CHƯƠNG 3.1 : Ngươi chỉ có thể
là của ta!
Bấm vào đây để xem nội dung.


CHƯƠNG 3.1 : Ngươi chỉ có thể
là của ta!


edit : Hoài
Phạm











Mặt Nhan Ngọc vàng như màu đất, tức giận đầy
mình, nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ nụ cười, không dễ dàng mới có thể nói vài câu
với Dự Vương gia, nửa đường lại sinh ra một “ả Trình Giảo Kim”, có thể nào không
tức?





“Thiếp nguyện ý!” Nhan Ngọc lặp
lại.





Nhan Sắc Sắc nhìn vẻ mặt tức giận của Nhan lão
gia, rồi nhìn nụ cười đến “hoa nhường nguyệt thẹn” của Dự Vương gia. Cắn răng,
sắc mặt cũng chậm rãi ửng đỏ, giọng nói phát ra cũng rất khẽ, “Tôi tên là Nhan
Sắc Sắc.”





“. . . . . .”






Hắn biết!





Nhan lão gia đột nhiên có cảm giác bất
an.





“Tôi muốn thích anh!”






Mấy người đang ngồi lặng ngắt như tờ, ngay cả kẻ
một mực im lặng bên đường xem diễn – Thành Nhân cũng sợ tới mức quỳ rạp trên mặt
đất.





Ông trời ơi! Tiểu thư, rụt rè chút được
không!





Trong mắt Dự Vương gia đầy sự kinh ngạc, vẫn
tiện đà mỉm cười nói: “Cố gắng lên!”





Tiêu sái bỏ đi, trước khi chạy còn với lại một
câu, “Mùng bảy tháng sau là ngày tốt, mời Nhan nhị tiểu thư xuất
giá.”





Nhan Sắc Sắc nghe xong, trong lòng dường như bị
thứ gì đó châm vào, từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên trong đời nàng thổ lộ
đó! Vậy mà lại bị hắn vô tình phẩy tay, lúc trước còn cảm thấy không tệ, bây giờ
thì nhìn đi, trời cũng chưa, còn xanh cái gì mà xanh!



(Liên tưởng đến câu cuối chương 2: Bầu trời
phong kiến hình như không xanh lắm!)





Nhìn thấy Dự Vương gia bỏ đi, Nhan Sắc Sắc cũng
trốn ra ngoài, không để ý Nhan lão gia gọi với theo sau.






Chuyện ồn ào huyên náo này lập tức từ trong phủ
truyền ra, nói đại tiểu thư ở trước mặt Dự Vương gia thổ lộ, còn tự giới thiệu,
điều đó khiến không ít người mừng rỡ. Việc này trở thành lời xôn xao trong dân
gian.





” Nhan phủ Đại tiểu thư thật đúng là không biết
xấu hổ, cũng không nhìn xem mình thế nào, ngang nhiên cố gây chú ý cho Sở công
tử.”





Dự vương gia tên là Sở Dạ, là vị công tử nổi
tiếng nhất trong Tứ công tử ở kinh thành. Cho nên vẫn được xưng tụng là Vi công
tử.





“Cũng không thể nói như vậy, ta cảm thấy Dự
Vương gia cùng Nhan tiểu thư thật sự xứng đôi.”






” Hừ, đường đường là một tiểu thư khuê các, rụt
rè cũng không biết, thật sự là hù chết người ta!”






Nhan Sắc Sắc vừa nghe Thành Nhân hóng hớt bên
ngoài báo cáo, mặt tối sầm rống to, “Ta không rụt rè thì thế nào? Hù chết người?
Ta lại chẳng phải người nhà hắn, hắn quản chuyện người ta làm
gì?”





Trương thẩm cũng nhanh chóng biết tin tức, nhìn
ánh mắt sưng đỏ của Nhan Sắc Sắc, trong lòng càng thêm đau xót.





Nhan Sắc Sắc từ nhỏ đã không còn mẹ, cho nên
người ngoài thường xuyên khi dễ nàng, con vợ cả mà đãi ngộ còn không bằng con
thứ, thật sự đáng thương, Trương thẩm là bà vú của Nhan Sắc Sắc, nhìn thấy đứa
nhỏ này lớn lên, đã sớm coi nàng như chính bản thân bà.






“Tiểu thư, đừng làm tổn thương bản
thân, đây, người ăn chút cháo cho ấm.” Trương thẩm thân thiết bưng bát cháo tới,
trong lòng cũng thầm than, mệnh của nha đầu kia như thế nào lại khổ như
vậy.





Vừa sinh ra, Nhan phu nhân đã chết vì bệnh, Nhan
lão gia gọi nàng vào tiểu viện ở, rất ít khi cho bước vào nhà lớn, khó khăn lắm
mới kết bạn được với Tịch công tử, nhìn bộ dáng cũng thật anh tuấn trời sinh,
lại cố tình phản bội tiểu thư, bây giờ tiểu thư hợp ý Dự Vương gia, không ngờ
lại quá không may, hắn cũng không thể mang hạnh phúc đến cho
nàng.





“Tiểu thư. . . . . .”






Thành Nhân nhìn Nhan Sắc Sắc.





“Tôi không sao, hai người đừng lo lắng, tôi đã
sớm xem thầy tướng số, người ta nói cả đời này tôi phải cô độc vì số sát mệnh,
từ nhỏ khắc mẫu, mẫu tử khắc phu, phu tử khắc tử*!”



*: Câu này dễ hiểu phải không? Chắc bạn không
cần giải thích đâu nhỉ 





Nhan Sắc Sắc không nói sai, nàng vừa sinh ra mẫu
thân quả thật đã chết, là chết vì khó sanh. Sau cha nàng đem nàng đổi thành tiền
cưới nữ nhân khác, lại bị người thu dưỡng, cuối cùng không tránh nổi số phận
khắc phu .





“Phì phì phì, nói bậy bạ gì đâu không! Ngày Tiểu
thư sinh có đạo sĩ đích thân tới cửa kể ra, tiểu thư được trời chiếu cố, tương
lai chắc chắn được sẽ có được một nhân duyên thuộc chính người.”





Trương thẩm nghiêm trang nói, đúng là có việc
này, nhưng Nhan Sắc Sắc cảm thấy buồn cười, căn bản trước giờ không cho đó là
chuyện lớn.


***





“Vương gia, hôm nay người khiến cho Nhan tiểu
thư hiểu lầm.”





Bóng gió nhẹ nhàng lay động cánh hoa, một vị nam
tử áo trắng ngồi ở bờ sông, lẳng lặng cùng một nam tử áo đan đánh
cờ.





Chính là Dự vương Sở Dạ.






“Vương gia, nói thật, vẻ mặt của Nhan tiểu thư
thật là sinh động! Người không sợ đến lúc đó không thể cứu vãn được nữa?” Mạc
nhìn chủ tử, trong lòng hơi sốt ruột.





Thật lâu sau, vệt đen trên mặt hắn tan đi, mỉm
cười.





“Sẽ không! Ngươi thua rồi.”





Mạc nhìn thoáng qua ván cờ, quân của hắn đã sớm
tan rã , kỳ thật Vương gia ngay từ đầu đã có thể sớm cho hắn một chiêu trí mạng,
nhưng người lại chờ cả nửa ngày mới bắt hắn thua, tra tấn người đã
chết.





“Vương gia, người sẽ không thắng vĩnh viễn mãi
được!”





Mạc tức giận nói, ban đầu là nói ván cờ, nhưng
còn nói về sau.





Hắn lại không tức không giận, vừa thu cờ, vừa
cười nói: “Ít nhất bây giờ mọi thứ vẫn bình yên.”






Mạc thở dài.






“Đúng rồi, đừng tiết lộ chú rể không phải ta, mà
là Tứ Vương gia.” Dứt lời, Sở Dạ lộ ra một nụ cười ý vị thâm trường.


Oº°‘¨ Thái Ất Du Thân Phủ¨‘°ºO
Tên thường gọi: Thiên Khuê
Tên tục: Tiểu Thất

túp lều nho nhỏ của ta http://nana10297.wordpress.com/

thay đổi nội dung bởi: nk0x733, 09-02-2012 lúc 02:07 PM.
nk0x733 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 05:23 AM. Theo múi giờ GMT +7.