Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 08-04-2012, 03:43 PM   #1
Default Vương phi của ta, nàng có phải nữ nhân không?

Tên fic : Vương phi của ta, nàng có phải nữ nhân không?
Tác giả : nhím kishu ( bo_cau_khong_dua_thu)(zing.forum)
Rating : 14+
Nhân vật chính : Lăng Thiên Phong, Liễu Nguyệt
Thể loại : Hài, HE, xuyên không
Văn án :

Nàng là tiểu thư của dòng tộc danh giá, là hội trưởng hội học sinh của trường đạt tiêu chuẩn quốc gia, là một nữ sinh 16 tuổi đầy mộng mơ.
Cuộc sống vốn đang tốt đẹp như vậy, hà cớ gì ông trời lại ghen tị, cho nàng chết một cách không còn gì “lãng xẹt” hơn
Mà nàng đâu có chết, chỉ là tim ngừng đập thôi nha, còn linh hồn nàng lại….. “ xuyên không”
Người ta xuyên không làm vương phi, công chúa, hoàng hậu, còn nàng…..còn nàng lại là tiểu thư nhà tể tướng ( có kém gì đâu).
Nhưng nào có đơn giản thế, cha mẹ nàng . . . . lại đem vứt nàng cho một ông thầy bề ngoài như ăn mày
Nàng phải theo học ông ta a . . . . . .
*****
Hắn là vương gia cao cao tại thượng, đệ nhất mỹ nam, khí suất phi thường
Là đệ đệ mà hoàng thượng yêu thương nhất
Hắn là tướng quân tài ba trên chiến trường, là cánh tay đắc lực của hoàng thượng
Có điều tính tình hắn thật quá sức là quái dị
( Anh này thật sự rất dễ thương, giới thiệu ít để mọi người từ từ thưởng thức nhé)
*****
Lần đầu gặp nhau, hắn lãnh khốc vô tình, nàng ngây ngốc thơ dại
Lần hai gặp nhau, hắn ngờ nghệch dại dột, nàng tinh ranh, “ xảo quyệt”
Lần thứ ba gặp nhau, hắn và nàng, tình cảm nảy sinh
Lần thứ tư gặp nhau, hắn hỏi nàng là nam hay nữ
*****
“ Nguyệt nhi, đời này kiếp này, ta sẽ yêu nàng, không bao giờ buông tay”
“ Ta không tin”
“ Ta nguyện lấy thân thể, tâm hồn này ra làm tin”
“ Vậy ta tuyệt đối không cho ngươi có người khác, mãi mãi chỉ được yêu mình ta – ngươi nhớ đấy Lăng Thiên Phong”
Ghé qua nhà mới : http://blogofrika.wordpress.com/
amuchan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 08-04-2012, 03:44 PM   #2
Default

Chương 1: Xuyên không (1)
Tại biệt thự Liễu gia:
_ Chào ông bà, chào bố mẹ cháu đi học! Liễu Nguyệt chào mọi người rồi nhanh chóng chạy ra xe ô tô đi đến trường
_ Xin lỗi anh, đã để anh đợi lâu
_ Không sao thưa tiểu thư – Anh tài xế cười hiền hòa, nói. Anh năm nay 25 tuổi, anh đã làm tài xế cho Liễu gia được 5 năm. Ở đây mọi người đối xử với anh rất tốt. Ban đầu khi đến tuyển việc, anh từng nghĩ một dòng tộc danh giá như Liễu gia hẳn sẽ chia bè kết cánh, con cháu tị nạnh, bày mưu *** hại nhau, tranh cướp tài sản. Nhưng sau ngày đầu tiên xin việc, anh đã rút ra được một điều : “ Không nên đọc quá nhiều tiểu thuyết và xem phim “
Nói sao nhỉ, Liễu gia không có nhiều người, cả gia đình chỉ có ông bà, cha mẹ , hai con một trai một gái, và một số người làm. Hết
So với một gia đình bình thường thì đúng là hơi nhiều nhưng nếu so với cái danh “ gia tộc” thì thật sự là quá ít. Tất cả mọi người đều sống rất chan hòa, hạnh phúc, giống như một gia đình bình thường.
_ Tiểu thư, đến trường rồi
_ Vâng, cảm ơn anh
. . . . . . . .
Tại trường Phú Đình
_ Chào hội trưởng – Nữ sinh 1
_ Oa, chào bạn Liễu Nguyệt – Nam sinh 1
_ Ôi, hội trưởng tuyệt thật đấy _ Nam sinh 2
……
Liễu Nguyệt là con gái thứ hai của Liễu gia, trên cô còn có một anh trai – Liễu Hoành hơn 2 tuổi, là học sinh lớp 12 trường Phú Đình. Cha cô – Liễu Hiểu là chủ tịch hội đồng quản trị của Liễu thị - công ty bất động sản hàng đầu, mẹ cô – Tô Cẩm là ủy viên bộ chính trị. Ông của Liễu Nguyệt - Liễu Địch là bộ trưởng bộ ngoại giao ( sắp về hưu), bà cô – Đặng Mĩ là – tác giả viết tiểu thuyết nổi tiếng với bút danh Phù Huê. Một gia đình toàn những người có ảnh hưởng lớn như vậy, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ rằng cuộc sống trong gia đình cực kì lạnh nhạt, nhưng không….. gia đình cô cả ba thế hệ đều hòa thuận với nhau, bữa cơm gia đình bao giờ cũng đầm ấm, hơn nữa, mọi người đều bình đẳng, không ai đối xử tệ với người làm.
Anh trai cô là bí thư đoàn trường, còn Liễu Nguyệt là hội trưởng hội học sinh trường Phú Đình. Phú Đình là một trường cực nổi tiếng với chất lượng giảng dạy đạt tiêu chuẩn cao, để vào trường này, ít nhất phải có danh tiếng, học phải giỏi, chưa đáp ứng đủ hai điều kiện tưởng nhỏ mà không nhỏ này, thì đừng mong bước chân được vào trường. Mà Liễu Nguyệt lại là hội trưởng hội học sinh đầu tiên là con gái và mới 16 tuổi trong lịch sự của trường.
Người ta luôn nghĩ rằng học sinh lớp 10 mới vào trường, không hiểu gì, không có kinh nghiệm để mà làm chức vụ này, nhưng Liễu Nguyệt đã chứng minh cho mọi người thấy tài năng và trí thông minh của mình.
_ Hey, Liễu Nguyệt, hội thi sắp tới vẫn sẽ có 3 danh mục như cũ hả? – Hàn Doanh, bạn thân của Liễu Nguyệt lại gần nói, Hàn Doanh là thư kí hội học sinh, luôn giúp đỡ cho cô
_ Để lát nữa nha Hàn Doanh, tan học hẹn mọi người ở phòng họp giờ mình phải lên lớp đã- Liễu Nguyệt nói nhanh rồi chạy lên lớp, hôm nay cô chưa có ăn sáng, phải nhanh còn xuống canteen
Suốt 4 tiết học qua đi nhanh chóng, Liễu Nguyệt thu xếp cặp sách rồi đi tới phòng họp. Phòng họp hội học sinh rộng hơn 50 mét vuông. Bao gồm 5 bộ bàn ghế dành cho hội trưởng, hội phó, ủy viên, và hai thứ kí. Mọi người thường làm việc ở đó và họp ngay trong phòng. Cả phòng sơn màu trắng sữa, bàn ghế đều màu nâu. Giữa phòng là bộ salông màu cam. Ngoài ra còn có một tủ lạnh, một kệ đựng giấy tờ và một số đồ dùng khác…..
Hội học sinh có năm người bao gồm 2 nữ 3 nam. Hội trưởng là Liễu Nguyệt, hội phó là Hứa Mặc Duy, ủy viên là Chu Huy Cường, thư kí có Hàn Doanh và Lã Khả.
_ Mọi người đầy đủ cả chưa? - Hứa Mặc Duy đẩy đẩy gọng kính nói
_ Cho xin đi “ông già”, cả hội có 5 đứa, nhìn mà không biết sao còn hỏi – Lã Khả nhai kẹo cao su tóp tép, ngồi gọn trên bàn làm việc của Mặc Duy, nói “kháy”
_ Cậu sống 17 năm, chán sống, muốn chết rồi hả???? – Hứa Mặc Duy ném quyển sổ trên tay về phía Lã Khả
_ Choanggggggggggg– Tiếng động vang lên, 4 người giật mình quay về phía Liễu Nguyệt – nơi phát ra tiếng động
_ Cậu sao vậy Liễu Nguyệt ?– Hàn Doanh
_ Em có sao không? Đang yên đang lành sao lại đánh rơi cốc, bất cẩn quá! – Chu Huy Cường lại gần, nhặt mấy mảnh vỏ chai giúp Liễu Nguyệt
_ Để đó anh làm cho
_ Cảm ơn anh
Liễu Nguyệt mặt tái mét ngồi về bàn của mình, không nói gì nữa, chỉ trầm mặc. 4 người kia nhìn biểu hiện lạ của cô, hỏi
_ Vỡ chiếc cốc thôi mà, làm gì mà cậu căng thẳng thế!! – Hàn Doanh cười nói
_ Tớ không biết, tự nhiên thấy lạ lạ, tim đập mạnh nữa
_ Này, có khi nào tại cậu nói cái câu “ muốn chết rồi hả?” khiến con bé giật mình không? – Lã Khả quay sang nói
Vừa dứt lời, lại một tiếng động vang lên” Rầmmmmmmm!”
Liễu Nguyệt bỗng nhiên ngã từ trên bàn xuống, 4 người còn lại trợn tròn mắt nhìn hội trưởng hàng ngày dù nghịch ngợm nhưng không hề hậu đậu chút nào, nhưng hôm nay , trong vòng 2 phút mà bất cẩn tới hai lần
_ Cậu làm tớ sợ đấy Liễu Nguyệt, cậu bị làm sao mà tự nhiên ngã vậy hả? – Hàn Doanh đỡ Liễu Nguyệt dậy, mặt tràn đầy lo lắng
_ Tớ không rõ, như có phản xạ vậy, chắc là tại tớ căng thẳng quá thôi, không sao đâu. – Liễu Nguyệt cười trừ, phẩy phẩy tay nói – Thôi, bàn tiếp công việc nào!
Cả 5 người cùng ngồi bàn tiếp cho kế hoạch sắp tới, nhưng ai cũng cảm thấy dự cảm không lành về phản ứng vừa rồi của Liễu Nguyệt, nhưng không ai dám nói. Cuộc họp cứ như vậy trôi qua thật nhanh, không ai ngờ rằng, ngay sau đó, sẽ có một bước ngoặt lớn dành cho Liễu Nguyệt …..
Ghé qua nhà mới : http://blogofrika.wordpress.com/
amuchan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
18 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của amuchan vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 08-04-2012, 03:45 PM   #3
Default

Chương 1 : Xuyên không (2)
_ Muộn rồi, về thôi, kế hoạch như vậy làm tạm ổn rồi! – Lã Khả vươn vai, ngáp một cái, nói với giọng mệt mỏi
_ Ừ, về đi! – Liễu Nguyệt tán thành, thu dọn đống tài liệu trên bàn
_ Hở, Liễu Nguyệt hôm nay nói năng nhỏ nhẹ dữ vậy, mọi hôm đâu có thế!!! – Hàn Doanh trợn mắt nhìn Liễu Nguyệt như nhìn sinh vật lạ
Đúng là vậy a, hội học sinh có 5 người với năm cá tính hoàn toàn khác nhau:
Liễu Nguyệt : ăn nói gãy gọn, tự tin và cực kì nghịch ngợm
Hứa Mặc Duy : Tinh cảm, luôn thích sự hoàn hảo nhưng đôi khi cũng rất sôi nổi
Chu Huy Cường : Ít nói, lạnh lùng nhưng bản chất bên trong thì rất tốt, ấm áp
Hàn Doanh : Dễ thương, hòa đồng, sống đơn giản, ít chịu suy nghĩ
Lã Khả : Tính cách lười biếng, nhưng một khi đã làm thì rất chỉn chu, thích trêu chọc người khác
Thế nên, Liễu Nguyệt với bản tính không có một chút tiểu thư , ngày hôm nay lại ăn nói nhẹ nhàng khiến mọi người không khỏi tròn mắt ngạc nhiên
_ Hơi mệt nên vậy thôi!!! Liễu Nguyệt cười trấn an mọi người, rồi cả 5 người cùng đi ra ngoài cổng, đi đến dãy phòng các lớp, Liễu Nguyệt đi đầu tiên, 4 người còn lại đi thành hàng cách một đoạn hơi xa. Căn bản là vì 4 người kia đang mải nói chuyện, Liễu Nguyệt lại cảm thấy bất an, mải suy nghĩ nên không chú ý xung quanh.
Và chuyện không may đã xảy ra, Liễu Nguyệt vì mải suy nghĩ, không nhìn đường nên trượt ….. vỏ chuối, lộn một vòng 180* , mất đà đập đầu mạnh vào tảng đá to đặt trong khuôn viên hồ nước thu nhỏ của trường. 4 người kia vì đứng quá xa, không chạy đỡ kịp, sự việc diễn ra quá nhanh khiến ai cũng ngỡ ngàng. Không hổ danh là thành viên trong hội học sinh, ngay lập tức Hàn Doanh gọi điện về nhà Liễu Nguyệt, Lã Khả nhanh chân đi báo cho thầy cô trong trường, Mặc Duy gọi điện báo bệnh viện tới cấp cứu, Huy Cường nhanh chân chạy lại xem tình hình của Liễu Nguyệt.
Lúc này trời đã xẩm tối, học sinh đi về hết, chỉ còn lại vài thầy cô, mọi người nhanh chóng đưa Liễu Nguyệt tới phòng cấp cứu. Cha ,ông, anh trai của Liễu Nguyệt sốt ruột ngồi một chỗ lo lắng. Bà và mẹ cô thì khóc lên khóc xuống, họ không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng trước hết, họ chỉ cần Liễu Nguyệt sống, không bị sao hết, Liễu Nguyệt là con gái duy nhất trong nhà, lại là con út, nếu nó có mệnh hệ gì, họ sẽ đau lòng nhiều lắm.
Lúc này, chắc chỉ có đàn ông là có thể bình tĩnh hơn cả, ông Liễu Hiểu – cha Liễu Nguyệt giấu đi nỗi lo lắng trong lòng, hỏi 4 đứa trẻ cũng đang bồn chồn không kém gì gia đình ông
_ Các cháu nói cho ta biết, sao lại xảy ra chuyện này? – Ông nhẹ nhàng hỏi, 4 đứa trẻ này là bạn thân của con gái ông, ông tin chúng sẽ cho ông câu trả lời khiến mọi người hài lòng
_ Thưa bác, hôm nay, bọn cháu cùng đi về, đến dãy phòng học, vì bọn cháu mải chuyện nên đi tụt lùi về phía sau một đoạn, còn Liễu Nguyệt vì mải suy nghĩ . . . nên . . . trượt vỏ chuối ở trên đường, mất đà, mới ngã đập đầu vào tảng đá to nằm trong khuôn viên hồ thu nhỏ của trường. – Hứa Mặc Duy là hội phó, thay mọi người , tóm tắt lại cho gia đình Liễu Nguyệt
Nghe xong ai cũng chưng hửng, Liễu Hoành đầu óc nhanh nhẹn, trong phút chốc đã rút ra sơ đồ của vụ việc :
Liễu Nguyệt mải suy nghĩ  trượt vỏ chuối  ngã đập đầu vào hòn đá  nằm cấp cứu
Quả thật trong tình cảnh này, cười là không đúng nhưng đúng là không thể không cười, hội trưởng hội học sinh trường Phú Đình đi đường không cẩn thận trượt vỏ chuối, đập đầu vào hòn đá giờ phải nằm cấp cứu
Nghe thật tức cười quá mà, ít nhất, dù cười là không đúng nhưng lúc này, nó lại khiến cho mọi người bớt căng thẳng hơn. Ngay sau đó, mọi người lại chìm trong yên lặng, theo dõi từng phút từng giây trôi qua, chờ đợi kết quả từ bác sĩ
Cuối cùng giây phút mọi người chờ đợi đã đến, vĩ bác sĩ mặc áo phẫu thuật màu xanh, đầu đội mũ chụp, tháo khẩu trang. Đôi mắt già nua âu sầu, dù chỉ khoảng hơn 50 tuổi nhưng trông ông thật già hơn nhiều. Ông nhìn mọi người một lượt, thở dài nói :
_ Chúng tôi đã cố hết sức, dù vết thương không quá nặng nhưng lại không thể khôi phục được nhịp tim, xin chia buồn cùng gia quyến
_ Ông…… ông – Liễu Hoành lắp bắp nói, lại gần hơn nói – Ông có đùa không vậy hả? Con bé chỉ trượt vỏ chuối ngã đập đầu vào tảng đá, làm sao mà chết được, ông hài hước quá đáng rồi đấy
Hàn Doanh, bà và mẹ Liễu Nguyệt khóc òa lên, họ không muốn tin lời ông bác sĩ vừa nói, họ mong rằng ông chỉ nói đùa, mong ông nói “ tôi đùa thôi”. Họ khóc thảm thiết khiến những người đàn ông cũng cảm thấy não lòng theo
_ Tôi xin lỗi, nhưng đó là sự thật – Ông bác sĩ thở dài, nói. Là một người bác sĩ, nhiệm vụ của ông là chữa bệnh tận tình cho bênh nhân, làm sao ông dám lấy tính mạng bênh nhân ra đùa. Nhìn thấy những khuôn mặt đau buồn, nghe thấy tiếng khóc não lòng kia, ông cũng cảm thấy đau khổ lắm, nhưng đây là trường hợp kì lạ nhất mà ông gặp, đúng là vết thương không quá nặng, hoàn toàn không ảnh hưởng tới não, vậy mà từ khi đưa lên bàn mổ, tim bệnh nhân đã ngừng đập, ông và các bác sĩ , y tá khác làm mọi cách cũng không thể nào khôi phục được nhịp tim. Ông có cảm giác ông đang chữa cho một cái xác chứ không phải một con người đang hấp hối nữa.
Và rồi, ngày hôm đó, kết thúc trong tiếng khóc tang thương, Liễu gia giờ đây chìm trong một mảnh u tối. Tất cả chìm trong sự phẫn uất đau khổ.
Quá đột ngột
Sáng nay Liễu Nguyệt còn chào hỏi, tươi vui với mọi người
Vậy mà chỉ trong chốc lát, cô đã rời xa họ, đi đến một thế giới khác……
Nhưng người chết thì vẫn sẽ chết, người sống thì vẫn phải sống. . . . .
Và nửa năm sau khi Liễu Nguyệt ra đi, nhịp sống lại trở về bình ổn như ngày nào nhưng trong thâm tâm của mỗi người nhà Liễu gia, của hội học sinh, sự ra đi vĩnh viễn của Liễu Nguyệt vẫn in đậm trong con tim mỗi người, vẫn đau đớn, cắn rứt, nhưng . . . . họ tin Liễu Nguyệt sẽ sống hạnh phúc hơn ở một thế giới khác, vì …. Cô là Liễu Nguyệt mà!!!!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Quay trở lại thời điểm cách đây nửa năm , trong phòng mổ
Liễu Nguyệt như chìm trong giấc ngủ, cô nghe loáng thoáng tiếng bác sĩ, cô nghe thấy tiếng khóc của mẹ của bà, nghe thấy tiếng thở dài, sự đau khổ của ông, của cha, của anh và của bạn bè cô.
“ Họ sao vậy nhỉ?
Và rồi, Liễu Nguyệt thấy mình nhẹ tênh, như một cơn gió dễ dàng bay xa, nghĩ đến những người đang than khóc ngoài kia, cô bước ra, điều kì lạ là, cô có thể xuyên qua bức tường
“ Hở, mình thành super hero từ khi nào vậy trời, đi xuyên qua tường, giỏi quá nha!!”
Liễu Nguyệt lại gần mọi người “ Khóc cái gì chứ, tự nhiên đứng trước cửa phòng cấp cứu rồi khóc”
Nhưng rồi, cô nghe thấy tiếng Hứa Mặc Duy trần thuật lại câu chuyện cho cha cô nghe, cái gì cơ, cô đang nằm cấp cứu trong kia? Vậy bây giờ cô đang là gì? Đi xuyên qua tường, mọi người không nhìn thấy cô, đừng nói, đừng nói… là…. Cô đã…..
Mọi người ngồi chờ đợi từng phút giây mà không hay, linh hồn của Liễu Nguyệt đang ngồi ngay cạnh họ, cho đến khi ông bác sĩ kia nói cô đã chết. Liễu Nguyệt như rớt xuống đáy vực.
Đây chính là giấc mơ, không phải sự thật, làm sao có thể như thế được, không thể nào, cô cố hết sức thử chui vào thân thể lạnh cóng của mình, nhưng vô ích. Chính cái lúc cô tuyệt vọng nhất, đau khổ nhìn mọi người tổ chức đám tang cho cô, liệu có gì đau khổ hơn khi mình phải chứng kiến đám tang của chính mình, nhìn thấy mộ của chính mình. Đúng lúc cô đang khóc trước nấm mộ của bản thân, thì một luồng sáng hiện ra, thân ảnh phát sáng dần hiện rõ ra, xem nào, cách ăn vẫn giống người trung quốc ngày xưa, mặt trang điểm, tóc búi cao, đừng nói là …..
_ Ma!!!!! _ Cô hét lên giật mình
_ Ma cái gì mà ma, ta đập cho ngươi một trận bây giờ, đau khổ vậy mà còn…. Ta là tiên nha, tiên nữ nha…. – Thân ảnh từ trong ánh sáng phát ra, mặt tức giận nhìn Liễu Nguyệt
_ Tiên nữ ?
_ Ừ
_ Tiên nữ thì lo ở trên trời đi, ở đây làm cái gì, lạc đường hả ? Hay muốn đưa tôi xuyên không về quá khứ như mấy quyển tiểu thuyết – cô nhàm chán đoán bừa, vớ vẩn, tiên nữ sao ở đây, đừng có mà quấy rồi tâm trạng cô nha
_ Đúng rồi, ngươi thông minh thật, ta đến đây để đưa ngươi về quá khứ này.
_ Cái gì cơ ??? – Đoán bừa mà trúng thật, hay quá nha
_ Nghe ta nói, ta sẽ đưa ngươi về quá khứ để ngươi hoàn thành nốt mối duyên tình dang dở….
_ Là sao ??
_ Đã bảo để yên cho ta nói, ngươi cứ chặn họng ta là sao hả ??? Kiếp trước của ngươi đã tự tử, nên chưa hoàn thành được mối lương duyên còn dang dở, ,mà mệnh ngươi ở kiếp này đã hết nên ta đưa ngươi về quá khứ, để ngươi sống nốt khoảng thời gian còn lại
_ Không ta không muốn đi đâu, cho ta về với cha mẹ ta, ta muốn sống với họ, ta không cần lương duyên này nọ
_ Đừng có mạnh mồm thế, không ai nói trước được điều gì !!! Hơn nữa giờ gia đình người đã chôn cất ngươi rồi, ngươi định mò dậy từ dưới đất lên hả ?? Yên tâm , họ sẽ ổn thôi, dần dần họ sẽ nguôi ngoai nỗi đau dành cho ngươi, còn ngươi tốt nhất mau theo ta về quá khứ
_ Vậy có ổn không ?
_ Này, ngươi có muốn làm linh hồn vất vưởng không hả ?
_ Dạ không ! Nhưng mà nàng ta cũng giống hết tôi chứ ?
_ Đã bảo là kiếp trước của ngươi làm sao không giống, kiếp trước của bò có phải là trâu đâu !!Hừ
_ Này tiên nữ, tiên nữ mà ăn nói ngôn từ đao to búa lớn quá
_ Ta là tiên nữ tomboy
_ =_=’
Liễu Nguyệt quyết định theo cô tiên nữ lạ kì này trở về kiếp trước của mình, dù không tin tưởng lắm, nhưng dù sao giờ cô cũng chẳng còn gì, đành phải đi theo chứ biết làm sao đây. Một luồng sáng hiện ra, cô bước một chân vào đó, lưu luyến quay mặt lại nhìn mọi người thân yêu : ông, bà, cha , mẹ, anh, Hàn Doanh, Duy Mặc, Lã Khả, Huy Cường,….
VĨNH BIỆT MỌI NGƯỜI !!!!!!
*****
Kể từ đây, cuộc sống trở về quá khứ của cô cũng bắt đầu, ở một thế giới khác,…. Hoàn toàn khác….
*****
Ghé qua nhà mới : http://blogofrika.wordpress.com/
amuchan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 08-04-2012, 03:46 PM   #4
Default

Chương 2 : Thế giới mới, thân phận mới (1) ( Phần 2.2 ở page 1 nhé)( Nhím : Lưu ý mọi người, từ chương này trở đi, Nhím sẽ gọi Liễu Nguyệt là nàng thay vì cô để hợp hoàn cảnh hơn nhé)
_Ngươi sẵn sàng chưa, Liễu Nguyệt ? – Tiên nữ « đanh đá » hỏi nàng
_ Được rồi ! – Liễu Nguyệt miễn cưỡng đáp lại, mắt càng ngày càng nặng trĩu, rồi thiếp dần đi
_Tốt, hãy chuẩn bị nhập thể nhé, chúc ngươi may mắn ! – Tiên nữ mỉm cười, phát tay áo trắng, bạch y bay bay, sương mù phủ trắng, thân ảnh Tiên nữ dần tan biến vào không trung
_ Á khoan đã, tôi có biết gì về « Liễu Nguyệt cổ đại » đâu, người bảo tôi biết làm sao ? – Nàng chợt giật mình, hét lên trong khoảng không
_ Ngươi thông minh như vậy, tự lo đi !!!! – Tiếng tiên nữ văng vẳng lại, mơ hồ tựa sương khói
_ Cô…. Cô- Liễu Nguyệt tức giận muốn hét lên, nhưng thâm tâm bỗng nhiên trống rỗng, mí mắt sụp xuống, thiếp dần đi.
Trong giấc mơ, nàng nhìn thấy mình đang bay, xung cảnh chung quanh hoàn toàn xa lạ. Không phải xã hội hiện đại, mà là cổ đại. Không thể xác định đây là triều đại nào, chỉ biết mình đang bay vô định, dần dần trước nàng, hiện lên một cẳn nhà to lớn… à không… phải gọi là vương phủ mới đúng. Chính xác đây là Tể tướng phủ. Liễu tể tướng. Nàng lại bay vào trong phủ, nhưng chẳng ai nhìn thấy nàng, tất nhiên, vì nàng là hồn ma a !
Nhưng mới bước qua cửa, bỗng nhiên một ông lão râu tóc bạc trắng, lưng còng, mặc ngọc y, tay cầm gậy, bước đến gàn nàng, nghiêm mặt
_ Hồn ma kia, ngươi là ai ?
_ Ông là ai, sao lại nhìn thấy ta ?- Liễu Nguyệt kinh ngạc, hỏi
_ Tất nhiên là ta nhìn thâý ngươi, ta là thần thổ địa nơi này ! – Ông lão thản nhiên nỏi, dù trong mắt đầy vẻ tự kiêu
_ Hả ???? Ta là Liễu Nguyệt - Nàng hơi ngạc nhiên,song, bản lĩnh của hội trưởng hội học sinh – luôn điềm tĩnh khi cần thiết.
_ Nói láo, ngươi tưởng trông giống thiên kim tiểu thư Liễu Nguyệt thì có thể giả mạo hả ? Linh hồn a đầu Liễu Nguyệt kia đã rời đi từ ban nãy rồi !- Ông lão phất tay áo, nhìn nàng một lượt, bỗng nhíu mày, nói
_ Có điều, sao ta cảm thấy linh lực cảm ứng của hai nguwoi lại hoàn toàn giống nhau, thế là sao nhỉ ?
_ Tất nhiên là giống nhau, hai nàng vốn dĩ là một, chỉ là linh hồn bị chia cắt bởi thời gian mà thôi. Nàng vốn là Liễu Nguyệt thời hiện đại, ta chỉ rời linh hồn của nàng về cổ đại thay thế cho Liễu Nguyệt cổ đại đã chết, để nàng hoàn thành nốt mối tình chưa dứt duyên mà thôi ! Tiên nữ ban nay bỗng hiện lên bên cạnh nàng, giảng giải cho thần thổ địa hiểu
_ Bái kiến Bạch Sỏa nương nương ! – Thần thổ địa cúi người, hành lễ với tiên nữ đứng cạnh. Nàng đứng cạnh tiên nữ đương nhiên cũng được hưởng chút lễ của hắn
_ Miễn lễ - Tiên nữ được gọi là Bạch Sỏa khẽ nói, tay nâng lên
_ Thần thổ địa, hãy chiếu cô nàng một chút.
_ Thần tuân lệnh !
_ Thần thổ địa, xin cho Liễu Nguyệt biết được vì sao mà Liễu Nguyệt kia chết không ? Ngài nói là linh hồn đã rời đi rồi mà !
_ Linh hồn thì đúng là đã rời đi, nhưng ý thức thì chưa chết hoàn toàn. Nàng ta vì không biết võ công, hôm kia bị thích khách ám hại, nên bị một tên bịt mặt đập đầu vào tường, dẫn đến hôn mê, cho tới hôm nay thì linh hồn tách khỏi thể xác, nhưng người nhà vẫn chưa hay nàng đã chết !
_À ra vậy, còn một điều nữa tôi muốn hỏi, Bạch Sỏa thiên nữ…à không nương nương, ngài rốt cuộc là bao nhiêu tuổi ? Nàng rất tò mò với tuổi của bà ta, biết là bà ta chức cao hơn thần thổ địa nhưng thần thổ địa kia già như vậy, dù thế nào cũng không thể cung kính đến mức đó đối với một người kém tuổi. Nhưng mặt bà ta lại trẻ không khác gì con gái tuổi 20, nên nàng rất rất là tò mò a
_ 499 tuổi, 14 ngày nữa là sinh nhật tròn 500 của ta ! – Bạch Sỏa thiên nữ cũng thừa hiểu ngụ ý của nàng, bà bình thản trả lời, mặt vẫn giữ nét cao ngạo ban đầu, dù ban nãy bà ta nổi khùng rất đanh đá với Liễu Nguyệt
_ Bạch Sỏa nương nương ? – Nàng nuốt nước bọt, nhìn mắt Bạch Sỏa thiên nữ chằm chằm
_ Sao ? – Nhột nhạt trước cặp mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của nàng, bà ta miễn cưỡng đáp lại
_ Da mặt người làm bằng cái gì vậy ?
_ . . . . . . . – Bà ta nhún vai, không nói gì
_ Thôi, vậy nương nương hãy làm phép cho linh hồn này nhập thể ! – Quá chán với cái chủ đề « da mặt », thần thổ địa cố gắng đi vào công việc chính
_ Phải rồi ! Bạch Sỏa nương nương phất tay, nàng lại chìm dần vào giấc mơ mộng mị
Ghé qua nhà mới : http://blogofrika.wordpress.com/
amuchan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
16 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của amuchan vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 08-04-2012, 03:46 PM   #5
Default

tung phiếu ủng hộ nàng ¯)
TƯƠNG PHÙNG HẬN VÃN:
http://xuannhi312.wordpress.com




thuytram884 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks thuytram884 về bài viết hay này:
Unread 08-04-2012, 03:47 PM   #6
Default

Chương 2: Thế giới mới, thân phận mới (2) ( Phần 2.1 ở page 2, mọi người sang đó đọc trước đã nhé)
Khi tỉnh dậy, Liễu Nguyệt thấy đầu đau nhói, không còn thấy Bạch Sỏa thiên nữ, không thấy thần thổ địa, trước mặt nàng giờ chỉ có khuôn mặt của cô bé khoảng 15,16 tuổi. Có lẽ là người hầu vì trang phục nàng ta mặc khá giống với mấy bộ đồ nô tỳ mặc trong mấy phim cổ trang mà thỉnh thoảng nàng có xem qua
Thấy nàng mi mắt khẽ đụng, mày hơi nhăn, cô bé nha hoàn kia vội mừng rỡ, hét lên thật to
_ Tiểu thư, tiểu thư, người tỉnh rồi. Lão gia, phu nhân, đại thiếu gia, nhị thiếu gia, tiểu thư tỉnh lại rồi
_ Liễu Nguyệt tỉnh rồi sao ?
_ Ân, mời lão gia và phu nhân vào xem, tiểu thư tỉnh rồi
Sau đó, ta thấy trước mặt xuất hiện bốn người, một người đàn ông trung niên mái tóc hoa tiêu cùng bộ râu kẽm đen, khuôn mặt cương nghị, mày kiếm, mắt sắc, môi mỏng khẽ mím, có thể đoán ông ta chắc là « cha kiếp trước » của ta. Sau đó một người phụ nữ trung niên da trắng mượt mà dù không tránh khỏi vài nếp nhăn – dấu vết của thời gian, mái tóc đen nhánh khẽ búi lên cao quý, cái trâm vàng gọn gàng mặc bộ lục y trong càng kiều diễm hơn, đây chắc hẳn là mẹ của nàng a. Mặc bộ hắc y, thân hình cường tráng cao lớn, khuôn mặt giống cha như lột, đây chắc là đại ca của ta. Bên cạnh hắn là một nam nhân vóc dáng thư sinh hơn, mặc cẩm y, khuôn mặt mang chút nét đẹp của mẹ nhưng cũng không thiếu sự kiên nghị từ cha, đây có thể là nhị ca a !
_ Tỉnh rồi, ngươi tỉnh rồi, Nguyệt nhi ! – Cha của ta hơi run giọng, ta cũng không ngờ một người nhìn bề ngoài như vậy mà có thể tình cảm đến thế này, xem ra không phải cái gì tiểu thuyết viết cũng đúng
_ Ngươi làm phụ thân, mẫu thân cùng hai ca ca lo lắng lắm có biết không ? – Nhị ca cười hiền lành, tay phê phẩy quạt , nhìn ta.
_ Tốt quá rồi ! Mẫu thân ta nãy giờ im lặng, giờ chỉ nói được ba từ đó rồi bật khóc nức nở
_ Mẫu thân đừng quá xúc động, muội muội tỉnh lại là tốt rồi ! – Vị đại ca lạnh lùng nói, tuy nhiên ta vẫn cảm nhận trong đó tình cảm, sự quan tâm của hắn
Những người này lại khiến ta nhớ về gia đình thân thương ở hiện đại, tính cách đều như vậy,dù ngoại hình khác nhau nhưng họ vẫn khiến ta cảm nhận được hai chữ « gia đình ». Mà như vậy ta càng phân vân không biết có nên nói cho họ hay về vụ « Liễu Nguyệt nhập Liễu Nguyệt » này không ? Một mặt ta không muốn lừa dối họ, muốn họ hoàn toàn hiểu cho ta. Một mặt ta lại cảm thấy không cần thiết, dù sao thì cũng là Liễu Nguyệt,chỉ là xuyên từ nơi này sang nơi khác thôi, mà đã là cùng một người thì tính cách chắc chắn cũng không khác. Một cái là ý chí, một cái là trí tuể, hai thứ đánh nhau trong đầu ta,… cuối cùng….. ý chí đã chiến thắng
_ Mọi người, Liễu Nguyệt có chuyện muốn nói !
_ Được ngươi cứ nói đi ! – Phụ thân ta dịu dàng nói
_ Mọi người hứa là phải thật bình tĩnh nghe ta nói, tuyệt đối đừng quá xúc động
_ Ân – Nhị ca mỉm cười nói
Ta kể hết một mạch mọi chuyện cho bốn người nhà Liễu gia nghe,không ngoaì dự kiến của ta, bọn họ ai cũng ngơ ngác, sau đó :
Phụ thân : Nguyệt nhi, ngươi đừng đùa nữa
Mẫu thân : Trí tưởng tượng của ngươi thật tốt a
Đại ca : Muội muội, nói cho ta đặc điểm tên khốn đập đầu muội vào tường
Nhị ca : Đại ca nói đúng nha Nguyệt nhi, dám làm muội muội ta trở nên điên khùng như vậy
_ Ta không nói đùa, đó là sự thật, ta chỉ muốn nói cho mọi người biết, bọn ta vốn dĩ là một người, không phải hai, chỉ là linh hồn ở hiện đại của Liễu Nguyệt nhập vào đây thôi, có thể coi là kiếp sau trở lại kiếp trước – Ta biết sẽ như vậy nên cũng chỉ từ tốn giải thích
_ Vậy, tất cả đều là ngươi nói thật – Mẫu thân nhìn ta, quan sát ta một lượt để kiểm tra xem đây có phải Liễu Nguyệt- đứa con gái bà dứt ruột đẻ ra không
_ Ân !
_ Nguyệt nhi, hiện tại bọn ta tạm thời chưa chấp nhận được chuyện này, để cho chúng ta suy nghĩ thêm cái đã – Phụ thân thở dài một hơi, lặng lẽ nhìn ta, rồi cùng ba người kia rảo bước rời khỏi phòng
Ta cũng không nói gì,, chỉ nhìn bốn thân ảnh cho đến khi khuất dần, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Nhưng có một điều nàng không biết, trong lúc nàng ngủ, Bạch Sỏa thiên nữ lại hiện hình và nói chuyện với bốn người kia
Cũng nhờ thế mà bốn người kia đã chấp nhận nàng với danh nghĩa Liễu Nguyệt – thiên kim tiểu thư phủ Liễu tể tướng. Và đây cũng là một bước ngoặt mới trong cuộc đời của nàng – Liễu Nguyệt
Ghé qua nhà mới : http://blogofrika.wordpress.com/
amuchan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 08-04-2012, 03:48 PM   #7
Default

Chương 2 : Thế giới mới, thân phận mới (3)
_ Tiểu thư, mau dậy đi, lão gia và phu nhân gọi người tới ! – Hoàn nhi - theo như nàng biết là nô tỳ thân cận của Liễu Nguyệt kia, nàng ta chỉ khoảng 15,16 tuổi, từ nhỏ đã đi theo Liễu Nguyệt.
_ Được rồi, ta dậy rồi ! – Liễu Nguyệt ngái ngủ, hôm qua nàng ngủ thật là ngon, dù đang ở một thế giới xa lạ nhưng ít nhất nàng cũng hiểu đây sẽ là nhà mình từ giờ cho đến chết
_ Tiểu thư, để em hầu hạ người – Hoàn nhi dợm bước, định giúp nàng thay đồ
Liễu Nguyệt giật mình, vội tránh khỏi tay Hoàn nhi, giữ chặt lấy áo, mắt kinh ngạc nhìn Hoàn nhi. Nhưng rất nhanh sau đó, nàng bình tĩnh lại, nhớ được công việc của nha hoàn bao gồm thay đồ giúp chủ nhân. Nhưng… nhưng là, nàng là người thế kỉ 21 đầy năng động nha, riêng việc để người khác phục vụ « quá mức » thế này, nàng không chấp nhận nổi, cảm giác để người khác chạm vào mình, thay đồ giúp thật…. không thoải mái a
_Tiểu thư, em có làm gì sai xin người cứ trách phạt, nhưng xin để cho em được làm tròn trách nhiệm – Hoàn nhi vốn tưởng nàng giận hay chê trách mình nên vội vàng quỳ xuống, nước mắt lăn dài,dập đầu liên tục
_ Đứng dậy đi Hoàn nhi, em không làm gì sai cả,chỉ là bỗng nhiên ta không muốn người khác thay đồ hộ, em tạm thời ra ngoài đi – Liễu Nguyệt mượn tạm lí do, vẫy tay bảo Hoàn nhi
_ Vâng thưa tiểu thư – Hoàn nhi mặc dù không hiểu tiểu thư sao bỗng nhiên lại như vậy, nhưng phận làm nha hoàn không được phép thắc mắc, nàng ngoan ngoãn đi ra ngoài
Liễu Nguyệt thay đồ, làm vệ sinh cá nhân xong ( ở cổ đại VSCN không phải đánh răng với rửa mặt đâu nhé, nghe nói người ta thường ăn trầu vào buổi sáng để làm sạch răng nhưng Nhím không rõ lắm nên cứ dùng tạm từ VSCN, ai hiểu thế nào thì hiểu). Sau đó, Hoàn nhi cùng hai nha hoàn nữa giúp nàng vấn tóc. Hoàn nhi vấn cho nàng tóc búi cao, để vài lọn tóc bên trên làm thành nơ, phần tóc còn lại không búi mà để duỗi tự nhiên, phần búi được hai nha hoàn tên Vân nhi và Tử nhi cài thêm mấy chiếc trâm hoa trắng trang nha, khuôn mặt thanh tú cùng bạch y phiêu bồng, tóc đen như suối, búi cao thanh lịch. Xem ra Liễu Nguyệt trước kia cách ăn mặc có vẻ tiêu sái giống nhị ca..
Phủ tể tướng to và lộng lẫy, ở đây gồm sáu gian mà chính xác người ta gọi là điện. Bách Lăng điện là gian chính, nơi đối diện với cổng phủ, nguy nga rộng lớn nhất trong 6 điện, ở đây treo khá nhiều tranh và đồ cổ. Thủy Tĩnh điện là nơi ở của hai phu thê nhà Liễu tể tướng, tể tướng chỉ có một người vợ, ông cũng là vị quan duy nhất chỉ lập 1 thê tử. Lễ Mộ điện là nơi ở của vị đại ca tên Liễu Thụy, năm nay 25 tuổi và chưa lập gia đình. Liễu Thụy là tướng quân trong triều đình, võ nghệ tuyệt kĩ,dung mạo cương nghị giống cha. Bách Phiêu đình là nơi ở của nhị ca tên Liễu Vũ, năm nay 22 tuổi cũng chưa lập gia đình. Liễu Vũ là lễ bộ thượng thư, văn chương bay bổng, dung mạo mang nét đẹp của mẹ nhưng cũng có nét nam tính của cha. Liễu Lệ điện là nơi ở của nàng – Liễu Nguyệt, Liễu Nguyệt kiếp trước mất cùng tuổi với nàng – 16 tuổi, là con gái út của Liễu tể tướng. Cuối cùng là Ngự Thiền điện, nơi người hầu nấu ăn,giặt giũ đều ở điện này
Chỉ kịp ngắm xung quanh một chút, Liễu Nguyệt đã tới Bách Lăng điện, ngồi ở vị trí chủ tọa là Liễu tể tướng –Liễu Tùy Sinh. Ngồi bên cạnh là phu nhân của ông – Tô Bích Quế. Ngồi hai bên ở ghế dưới là hai vị ca ca Liễu Thụy và Liễu Vũ. Quan trọng là ngồi ở gần bên ngoài là một ông cụ, nhìn khá lanh lợi nhưng ăn mặc rách nát….. trông giống như ăn xin vậy
_ Liễu Nguyệt !
_ Vâng thưa Liễu tể tướng – Nàng không chắc họ có chấp nhận chuyện này không nên nàng cũng chưa dám gọi họ là cha mẹ
_ Hãy gọi ta là cha, gọi phu nhân cuả ta là mẹ, hai vị ca ca là huynh thì hơn
_ Hả ? – Liễu Nguyệt ngẩn người, nói như vậy…. tức là họ đã chấp nhận nàng sao
_ Ban đầu ta không tin lắm, nhưng sau đó Bạch Sỏa nương nương đã nói rõ, hơn nữa, còn có Trầm lão bá nói rõ cho ta, nên ta hoàn toàn chấp nhận ngươi làm nữ nhi
Nàng giật mình, ngước mắt nhìn bốn người kia, thật không dám tin, lại là Bạch Sỏa nương nương giúp nàng
_ Nguyệt nhi ngoan, lại đây với ta nào – « Phụ mẫu của nàng » Tô Bích Quế khẽ cười, giang tay ra đón nàng
_ Dù rất buồn vì Liễu Nguyệt kia đã ra đi, nhưng dù sao hai ngươi cũng là một, coi như em gái ta tái sinh một lần nữa – Nhị ca cười tủm tỉm, tay phẩy quạt, điềm tĩnh nhìn ta
_ E hèm, xin lỗi vì đã làm gián đoạn giây phút đoàn tụ của mọi người nhưng làm ơn vào việc chính nha ! – Trầm lão bá bị coi là vô hình nãy giờ mới lên tiếng
_ Thực xin lỗi, Trầm lão bá – Liễu Thụy nói hộ cha mẹ
_ Liễu Nguyệt, sau vụ việc vừa rồi, chúng ta quyết định cho con đi theo Trầm lão bá để học võ và kinh nghiệm ngoài đời sống để tránh bị tai nạn như vừa rồi – Liễu Tùy Sinh nói
_ Cái gì ?????
_ Đừng lo nha tiểu tử, đi với lão bá rất vui nha, nhìn ngươi như vậy chắc chắn chơi rất thích, ta có thể chơi cùng, haha – Trầm lão bá thản nhiên cười nói, ông là một ông lão rất ham vui, mặc dù cực kì tìa giỏi nhưng tính tình thì cũng chẳng thua mấy đứa con nít là mấy
_ Được a,Liễu Nguyệt xin vâng lời cha mẹ ! – Nàng nói ủy mị dù trong lòng nghĩ « Về cổ đại phải đi chơi cho đã nha, đa số tiểu thuyết xuyên không đều là nữ chính trốn ra ngoài rồi mới gặp nam chính, biết đâu…. Hắc hắc »
_ Này, nha đầu, sao mặt ngươi gian dữ vậy – Trầm lão bá nhìn nàng, mắt nghi ngờ tự hỏi ngày tháng sau này sẽ ra sao
_ Được, vậy Nguyệt nhi, mau về phòng thu xếp, sáng sớm mai con sẽ đi cùng Trầm lão bá
_ Vâng thưa cha !
***
Sáng hôm sau
_ Thưa cha mẹ, Nguyệt nhi đi đây !
_ Nguyệt nhi, nhớ bảo trọng, nghe lời Trầm lão bá, nghe chưa ?
_ Vâng thưa cha
_ Nguyệt nhi, chúc muôi may mắn
_ Cảm ơn huynh, đại ca.
_ Mọi người, con đi đây – Liễu Nguyệt vẫy tay chào rồi ngồi lên ngữa cùng Trầm lão bá
Hai con ngựa đi song song nhau, cha mẹ muốn nàng theo Trầm lão bá học hỏi trong hai năm. Nàng sẽ cùng Trầm lão bá đi chu du. Trầm lão bá năm nay 55 tuổi, tình tình trẻ con, thích đi chu du, mệnh danh là Trầm Sinh Tuyền nhân. Trầm Sinh Tuyền nhân là vị thần y bậc nhất, võ công tuyệt kĩ, tuy nhiên tính cách lại quái đản, ông là vi sư của đại ca và nhị ca, đặc biệt Trầm Sinh Tuyền nhân còn hiểu biết về chiêm tinh nên ông có khả năng nhìn thấy Bạch Sỏa nương nương….
_ Ê, tiểu nha đầu, ngươi đang suy nghĩ gì vậy, sao không nói chuyện với ta, làm ta độc thoại nãy giờ
_ A, thực xin lỗi – Nàng khẽ cười hối lỗi rồi lảng sang chủ đề khác – Trầm lão bá, người biết hết chuyện của ta rồi hả ?
_ Phải !
_ Làm sao mà……
_ Ta có khả năng xem chiêm tinh…
_ Ồ ! – Liễu Nguyệt cảm thán
_ Nha đầu, mau gọi ta là sư phụ- Trầm lão bá nhăn mặt, bĩu môi
_ Sao ta lại phải gọi lão bá là sư phụ - Liễu Nguyệt ngạc nhiên hỏi, gì chứ hả, nàng thật sự phải theo lão bá đi học võ sao ? Nàng không có muốn, nàng muốn đi chơi
Lão bá sống đã lâu, kinh nghiệm đầy mình, liếc mắt một cái cũng biết nàng nghĩ gì, nháy mắt nói
_ Nha đầu, đừng mong trốn, an tâm, đi với ta rất vui, ta sẽ cho ngươi đi chơi, ta không phải người ngồi trong núi tu luyện đâu mà lo
_ Thật ?
_ Ta chưa bao giờ nói dối ai !
Nàng nghĩ trong đầu « nói vậy ta mới càng không tin ». Trầm lão bá nhìn biểu hiện trên mặt nàng, bĩu môi, phi ngựa lên trước
Nửa ngày sau, quá chán với việc đi lang thang ở ngoại thành thế này, nàng nói
_ Sư phụ, rốt cuộc là chúng ta đi đâu, ta chán quá à
_ Hờ hờ , thật thiếu kiên nhẫn, chúng ta đang đi tới Quý thành, nơi đó rất tấp nập lại có nhiều chỗ chơi a
_ Được a, chúng ta mau đi
****
Lúc này ở Liễu phủ
_ Tướng quân, chàng có chắc Liễu Nguyệt đi theo Trầm lão bá sẽ học được võ không ?
_ Không chắc lắm, Trầm lão bá tuy giỏi nhưng rất ham chơi, nếu không phải Liễu Nguyệt đòi học thì chắc chắn Trầm lão bá sẽ bắt đi chơi suốt hai năm tới a ! Chúng ta cũng nên chuẩn bị sẵn tinh thần – Liễu tể tướng thở dài, nói
_ Mà đi chơi với Trầm lão bá thì sẽ thành tướng giặc, tốt nhất là con bé trở về thì mau đem gả cho nhà khỏi bị phá – Đại ca nhớ lại kinh nghiệm xương máu một thời, góp ý
_ Cha, mẹ, có cần ta đi liên lạc với con trai của các quan trong triều không ? Nhị ca cười ngờ nghệch nhớ lại ngày đó bị Trầm lão bá kéo vào thanh lâu, không khỏi rùng mình.
_ Nhất trí vậy đi, ta đi tìm bà mối – Liễu phu nhân không nói nổi gì nữa, lẳng lặng bước vào nhà
***
Trên đường tới Quý thành
Liễu Nguyệt bỗng nhiên rùng mình một cái……
Ghé qua nhà mới : http://blogofrika.wordpress.com/
amuchan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
15 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của amuchan vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 08-04-2012, 03:49 PM   #8
Default

Chương 2 : Thế giới mới, thân phận mới (3)
_ Tiểu thư, mau dậy đi, lão gia và phu nhân gọi người tới ! – Hoàn nhi - theo như nàng biết là nô tỳ thân cận của Liễu Nguyệt kia, nàng ta chỉ khoảng 15,16 tuổi, từ nhỏ đã đi theo Liễu Nguyệt.
_ Được rồi, ta dậy rồi ! – Liễu Nguyệt ngái ngủ, hôm qua nàng ngủ thật là ngon, dù đang ở một thế giới xa lạ nhưng ít nhất nàng cũng hiểu đây sẽ là nhà mình từ giờ cho đến chết
_ Tiểu thư, để em hầu hạ người – Hoàn nhi dợm bước, định giúp nàng thay đồ
Liễu Nguyệt giật mình, vội tránh khỏi tay Hoàn nhi, giữ chặt lấy áo, mắt kinh ngạc nhìn Hoàn nhi. Nhưng rất nhanh sau đó, nàng bình tĩnh lại, nhớ được công việc của nha hoàn bao gồm thay đồ giúp chủ nhân. Nhưng… nhưng là, nàng là người thế kỉ 21 đầy năng động nha, riêng việc để người khác phục vụ « quá mức » thế này, nàng không chấp nhận nổi, cảm giác để người khác chạm vào mình, thay đồ giúp thật…. không thoải mái a
_Tiểu thư, em có làm gì sai xin người cứ trách phạt, nhưng xin để cho em được làm tròn trách nhiệm – Hoàn nhi vốn tưởng nàng giận hay chê trách mình nên vội vàng quỳ xuống, nước mắt lăn dài,dập đầu liên tục
_ Đứng dậy đi Hoàn nhi, em không làm gì sai cả,chỉ là bỗng nhiên ta không muốn người khác thay đồ hộ, em tạm thời ra ngoài đi – Liễu Nguyệt mượn tạm lí do, vẫy tay bảo Hoàn nhi
_ Vâng thưa tiểu thư – Hoàn nhi mặc dù không hiểu tiểu thư sao bỗng nhiên lại như vậy, nhưng phận làm nha hoàn không được phép thắc mắc, nàng ngoan ngoãn đi ra ngoài
Liễu Nguyệt thay đồ, làm vệ sinh cá nhân xong ( ở cổ đại VSCN không phải đánh răng với rửa mặt đâu nhé, nghe nói người ta thường ăn trầu vào buổi sáng để làm sạch răng nhưng Nhím không rõ lắm nên cứ dùng tạm từ VSCN, ai hiểu thế nào thì hiểu). Sau đó, Hoàn nhi cùng hai nha hoàn nữa giúp nàng vấn tóc. Hoàn nhi vấn cho nàng tóc búi cao, để vài lọn tóc bên trên làm thành nơ, phần tóc còn lại không búi mà để duỗi tự nhiên, phần búi được hai nha hoàn tên Vân nhi và Tử nhi cài thêm mấy chiếc trâm hoa trắng trang nha, khuôn mặt thanh tú cùng bạch y phiêu bồng, tóc đen như suối, búi cao thanh lịch. Xem ra Liễu Nguyệt trước kia cách ăn mặc có vẻ tiêu sái giống nhị ca..
Phủ tể tướng to và lộng lẫy, ở đây gồm sáu gian mà chính xác người ta gọi là điện. Bách Lăng điện là gian chính, nơi đối diện với cổng phủ, nguy nga rộng lớn nhất trong 6 điện, ở đây treo khá nhiều tranh và đồ cổ. Thủy Tĩnh điện là nơi ở của hai phu thê nhà Liễu tể tướng, tể tướng chỉ có một người vợ, ông cũng là vị quan duy nhất chỉ lập 1 thê tử. Lễ Mộ điện là nơi ở của vị đại ca tên Liễu Thụy, năm nay 25 tuổi và chưa lập gia đình. Liễu Thụy là tướng quân trong triều đình, võ nghệ tuyệt kĩ,dung mạo cương nghị giống cha. Bách Phiêu đình là nơi ở của nhị ca tên Liễu Vũ, năm nay 22 tuổi cũng chưa lập gia đình. Liễu Vũ là lễ bộ thượng thư, văn chương bay bổng, dung mạo mang nét đẹp của mẹ nhưng cũng có nét nam tính của cha. Liễu Lệ điện là nơi ở của nàng – Liễu Nguyệt, Liễu Nguyệt kiếp trước mất cùng tuổi với nàng – 16 tuổi, là con gái út của Liễu tể tướng. Cuối cùng là Ngự Thiền điện, nơi người hầu nấu ăn,giặt giũ đều ở điện này
Chỉ kịp ngắm xung quanh một chút, Liễu Nguyệt đã tới Bách Lăng điện, ngồi ở vị trí chủ tọa là Liễu tể tướng –Liễu Tùy Sinh. Ngồi bên cạnh là phu nhân của ông – Tô Bích Quế. Ngồi hai bên ở ghế dưới là hai vị ca ca Liễu Thụy và Liễu Vũ. Quan trọng là ngồi ở gần bên ngoài là một ông cụ, nhìn khá lanh lợi nhưng ăn mặc rách nát….. trông giống như ăn xin vậy
_ Liễu Nguyệt !
_ Vâng thưa Liễu tể tướng – Nàng không chắc họ có chấp nhận chuyện này không nên nàng cũng chưa dám gọi họ là cha mẹ
_ Hãy gọi ta là cha, gọi phu nhân cuả ta là mẹ, hai vị ca ca là huynh thì hơn
_ Hả ? – Liễu Nguyệt ngẩn người, nói như vậy…. tức là họ đã chấp nhận nàng sao
_ Ban đầu ta không tin lắm, nhưng sau đó Bạch Sỏa nương nương đã nói rõ, hơn nữa, còn có Trầm lão bá nói rõ cho ta, nên ta hoàn toàn chấp nhận ngươi làm nữ nhi
Nàng giật mình, ngước mắt nhìn bốn người kia, thật không dám tin, lại là Bạch Sỏa nương nương giúp nàng
_ Nguyệt nhi ngoan, lại đây với ta nào – « Phụ mẫu của nàng » Tô Bích Quế khẽ cười, giang tay ra đón nàng
_ Dù rất buồn vì Liễu Nguyệt kia đã ra đi, nhưng dù sao hai ngươi cũng là một, coi như em gái ta tái sinh một lần nữa – Nhị ca cười tủm tỉm, tay phẩy quạt, điềm tĩnh nhìn ta
_ E hèm, xin lỗi vì đã làm gián đoạn giây phút đoàn tụ của mọi người nhưng làm ơn vào việc chính nha ! – Trầm lão bá bị coi là vô hình nãy giờ mới lên tiếng
_ Thực xin lỗi, Trầm lão bá – Liễu Thụy nói hộ cha mẹ
_ Liễu Nguyệt, sau vụ việc vừa rồi, chúng ta quyết định cho con đi theo Trầm lão bá để học võ và kinh nghiệm ngoài đời sống để tránh bị tai nạn như vừa rồi – Liễu Tùy Sinh nói
_ Cái gì ?????
_ Đừng lo nha tiểu tử, đi với lão bá rất vui nha, nhìn ngươi như vậy chắc chắn chơi rất thích, ta có thể chơi cùng, haha – Trầm lão bá thản nhiên cười nói, ông là một ông lão rất ham vui, mặc dù cực kì tìa giỏi nhưng tính tình thì cũng chẳng thua mấy đứa con nít là mấy
_ Được a,Liễu Nguyệt xin vâng lời cha mẹ ! – Nàng nói ủy mị dù trong lòng nghĩ « Về cổ đại phải đi chơi cho đã nha, đa số tiểu thuyết xuyên không đều là nữ chính trốn ra ngoài rồi mới gặp nam chính, biết đâu…. Hắc hắc »
_ Này, nha đầu, sao mặt ngươi gian dữ vậy – Trầm lão bá nhìn nàng, mắt nghi ngờ tự hỏi ngày tháng sau này sẽ ra sao
_ Được, vậy Nguyệt nhi, mau về phòng thu xếp, sáng sớm mai con sẽ đi cùng Trầm lão bá
_ Vâng thưa cha !
***
Sáng hôm sau
_ Thưa cha mẹ, Nguyệt nhi đi đây !
_ Nguyệt nhi, nhớ bảo trọng, nghe lời Trầm lão bá, nghe chưa ?
_ Vâng thưa cha
_ Nguyệt nhi, chúc muôi may mắn
_ Cảm ơn huynh, đại ca.
_ Mọi người, con đi đây – Liễu Nguyệt vẫy tay chào rồi ngồi lên ngữa cùng Trầm lão bá
Hai con ngựa đi song song nhau, cha mẹ muốn nàng theo Trầm lão bá học hỏi trong hai năm. Nàng sẽ cùng Trầm lão bá đi chu du. Trầm lão bá năm nay 55 tuổi, tình tình trẻ con, thích đi chu du, mệnh danh là Trầm Sinh Tuyền nhân. Trầm Sinh Tuyền nhân là vị thần y bậc nhất, võ công tuyệt kĩ, tuy nhiên tính cách lại quái đản, ông là vi sư của đại ca và nhị ca, đặc biệt Trầm Sinh Tuyền nhân còn hiểu biết về chiêm tinh nên ông có khả năng nhìn thấy Bạch Sỏa nương nương….
_ Ê, tiểu nha đầu, ngươi đang suy nghĩ gì vậy, sao không nói chuyện với ta, làm ta độc thoại nãy giờ
_ A, thực xin lỗi – Nàng khẽ cười hối lỗi rồi lảng sang chủ đề khác – Trầm lão bá, người biết hết chuyện của ta rồi hả ?
_ Phải !
_ Làm sao mà……
_ Ta có khả năng xem chiêm tinh…
_ Ồ ! – Liễu Nguyệt cảm thán
_ Nha đầu, mau gọi ta là sư phụ- Trầm lão bá nhăn mặt, bĩu môi
_ Sao ta lại phải gọi lão bá là sư phụ - Liễu Nguyệt ngạc nhiên hỏi, gì chứ hả, nàng thật sự phải theo lão bá đi học võ sao ? Nàng không có muốn, nàng muốn đi chơi
Lão bá sống đã lâu, kinh nghiệm đầy mình, liếc mắt một cái cũng biết nàng nghĩ gì, nháy mắt nói
_ Nha đầu, đừng mong trốn, an tâm, đi với ta rất vui, ta sẽ cho ngươi đi chơi, ta không phải người ngồi trong núi tu luyện đâu mà lo
_ Thật ?
_ Ta chưa bao giờ nói dối ai !
Nàng nghĩ trong đầu « nói vậy ta mới càng không tin ». Trầm lão bá nhìn biểu hiện trên mặt nàng, bĩu môi, phi ngựa lên trước
Nửa ngày sau, quá chán với việc đi lang thang ở ngoại thành thế này, nàng nói
_ Sư phụ, rốt cuộc là chúng ta đi đâu, ta chán quá à
_ Hờ hờ , thật thiếu kiên nhẫn, chúng ta đang đi tới Quý thành, nơi đó rất tấp nập lại có nhiều chỗ chơi a
_ Được a, chúng ta mau đi
****
Lúc này ở Liễu phủ
_ Tướng quân, chàng có chắc Liễu Nguyệt đi theo Trầm lão bá sẽ học được võ không ?
_ Không chắc lắm, Trầm lão bá tuy giỏi nhưng rất ham chơi, nếu không phải Liễu Nguyệt đòi học thì chắc chắn Trầm lão bá sẽ bắt đi chơi suốt hai năm tới a ! Chúng ta cũng nên chuẩn bị sẵn tinh thần – Liễu tể tướng thở dài, nói
_ Mà đi chơi với Trầm lão bá thì sẽ thành tướng giặc, tốt nhất là con bé trở về thì mau đem gả cho nhà khỏi bị phá – Đại ca nhớ lại kinh nghiệm xương máu một thời, góp ý
_ Cha, mẹ, có cần ta đi liên lạc với con trai của các quan trong triều không ? Nhị ca cười ngờ nghệch nhớ lại ngày đó bị Trầm lão bá kéo vào thanh lâu, không khỏi rùng mình.
_ Nhất trí vậy đi, ta đi tìm bà mối – Liễu phu nhân không nói nổi gì nữa, lẳng lặng bước vào nhà
***
Trên đường tới Quý thành
Liễu Nguyệt bỗng nhiên rùng mình một cái……Chương 3 : Hai năm chơi với Trầm lão bá
Ta là Liễu Nguyệt – con gái Liễu tể tướng, ta là thiên kim tiểu thư , con gái của Liễu Tùy Sinh và Tô Bích Quế. Dù thời gian ở bên họ không lâu, nhưng ta nhất mực kính trọng họ
Tuy vậy, trong suốt hai năm « chơi » cùng với Trầm lão bá, ta thề là không quá 50 lần oán trách cha và mẹ. Oa oa
Ta ở hiện đại đã là kẻ nghịch ngợm số 1, vậy mà về đây lại bị một ông lão tính cách trẻ con xoay cho chóng cả mặt, thật là ủy khuất nha
Nhưng thật ra, Trầm lão bá dạy ta khá nhiều, ông cho ta thấy cuộc sống vất vả của mọi người, cho ta lần đầu được cầm cái cuốc, được đi cày cùng trâu, cho ta thấy mặt tốt và mặt trái của sự việc. Và sau hai năm, Liễu Nguyệt cũng thích ứng được với xã hội này, ta dần trở lại là con người trước đây, hoạt bát vui tươi.
Nhưng đừng vì những điều trên mà hỏi ta vì sao lại oán trách cha mẹ nha ! Dù Trầm lão bá dạy ta nhiều như vậy, nhưng đường đường là thiên kim tiểu thư …. ừ thì là con gái thôi, nhưng liệu có ông thầy nào lại lôi một học trò nữ vào thanh lâu xem người ta hát không ? Có ông thầy nào đi gây sự để bị người ta đuổi hai thầy trò thục mạng, có người thầy nào sáng sớm hay tối mịt rủ ta đi bắt châu chấu với xem người ta đánh nhau không ? Haizzzzz, còn ty tỷ thứ khác nữa a
_ Này, nha đầu, nghĩ gì mà đăm chiêu vậy ?
_ Nghĩ về tổn hại thầy gây ra !!!! - Ta lườm Trầm lão bá một cái, tại sao cái người này tên thì hay như vậy mà tính cách thì
_ Hắc hắc- Trầm lão bá cười khan vài tiếng rồi lại hướng ánh mắt về phía cậy kẹo bon bon …… trên tay một thằng nhóc
_ Thầy à, giữ hình tượng một lúc đi ! Làm ơn cho ta xin một chút tự trọng dành cho ngươi ! - =_=’
_ Nha đầu !!!!
_ Chuyện gì vậy ?
_ Ta muốn ăn kẹo !
_Được rồi, ta đi mua ! – Chán nản, thật sự là chán nản, ông lão này nha, nếu muốn gì mà không đáp ứng, sẽ mè nheo năn nỉ, rồi dọa nạt, thôi thì đành đi mua vậy
Sau khi yên vị với vài cây bon bon trên tay, Trầm lão bá ăn ngon lành, thỉnh thoảng bột ngọt đỏ hồng trên viên kẹo tròn còn dính lên bộ râu trắng muốt….. đây là một ông lão sống nửa đời ngươi a !!!! Ta cảm thán
Đang ăn vui vẻ, bỗng Trầm lão bá khựng lại,nghiêm túc nhìn ta, cau mày nói
_ Nha đầu, ngươi đi theo ta bao lâu rồi
_ 1 năm rưỡi, lão bá, ngươi già rồi, lú lẫn rồi !
Lão bá lườm ta một cái sắc như dao cạo làm ta ngứa ngáy quá chừng. Bĩu môi liếc ta, ông lão này ghét nhất bị chê là già, xem ra ta vô tình động đúng cục « tự ái » rồi
_ Ta còn trẻ trung nha, nha đầu, ngươi hiện tại hãy ở lại Soài thành này vài tháng, ta có việc không thể đem ngươi theo, ở đây vui chơi vài tháng, rồi ta sẽ đón về !
_ Lão bá đi đâu ? – Ta ngây ngô hỏi
_ Hắc hắc, chỗ bí mật ! – Lão bá khơi dậy được trí tò mò của ta thì khoái trí ra trò, vui vẻ cười
_ Không phải là…. Kĩ viện đó chứ, lão bá a, ngươi lớn tuổi rồi, dù chỉ vào kĩ viện nghe hát nhưng cũng đủ làm người ta hiểu lầm đó – Ánh mắt ta chứa đầy sự thông cảm, chép miệng vài cái
_ Nha đầu này, nói bậy không à, trong đầu ngươi chứa cái gì vậy hả ? Ta đi gặp mấy lão bạn, đây là chuyện quan trọng, không thể đưa ngươi theo nha !
_ Ta hiểu rồi ! – Thờ ơ chẳng thèm quan tâm, gì chứ mấy cái chuyện quan trọng của lão bá ngoài chơi cờ với hàn huyên ra thì có cái quái gì đâu. Thà ở đây vui chơi, không có Trầm lão bá, ta tha hồ quậy phá, hắc hắc
Chắc nhìn thấy khuôn mặt đầy tính toán và gian xảo của ta, Trầm lão bá lạnh cả người, khảng khái nói
_Nha đầu, Soài thành rất gần kinh thành, muốn quậy cũng quậy vừa vừa thôi, đừng có mà làm tai tiếng gia đình ngươi nha, ta không biết đâu đấy
_ Ta biết rồi !
_ Mà này, sắp tới Nhị vương gia sẽ tới đây, ngươi liệu mà nghịch vừa thôi, đừng gây sự với hắn nha !
_ Ta biết rồi
_ Kiểu gì cũng phạm lỗi cho mà coi – Lão bá bĩu môi, nguýt ta một cái dài
_ Thầy nói gì đấy
_ Không, có gì đâu
Trên mặt ta hiện đúng hai chữ - Nghi ngờ
_ Vậy bao giờ thầy đi !
_ Bây giờ ta đi luôn, đây Nguyệt Nhi, đây là hai ngàn lượng cha mẹ ngươi bảo ta vác lo cho ngươi, giờ ngươi giữ đi, tiêu hết trong vòng bốn tháng thì thì nhịn đói nha.
_ Hừ, làm như ta là phá gia chi tử không bằng, thầy nghĩ hai ngàn lượng là cái móng tay hả ?
_ Đừng có tìm nam sủng, ở đây không có nam kĩ viện
_ Thầy…..
Đây nha, không phải ta hư hỏng, là ảnh hưởng từ ông lão này mà ra thôi, thấy chưa, một ông lão mà nói ra được những câu như thế đấy, thấy rõ chưa ( Nhím =_=, rõ rồi, im mồm đi !)
Và thế là ,bốn tháng quậy phá ở Soài thành của ta bắt đầu !Chương 4 : Soài Thành ( 1)
Hai ngàn lượng nha, là hai ngàn lượng đó ! Số tiền hoàn toàn không nhỏ, đúng vậy, không nhỏ. Chính vì thế, xác xuất bị lũ trộm chú ý là rất cao, mà nếu bị mất rồi, bốn tháng tới ta biết sống thế nào.
Đừng hỏi vì sao ta lo lắng, 2 năm theo Trầm lão bá, ta có biết chút ít võ, nói chung là gặp mấy tên côn đồ ấu trĩ thì vẫn trị được, mà nếu gặp phải cao nhân thì còn có đầu óc tinh ranh này. Nhưng bọn trộm đường phố mới là nguy hiểm nha, chuyên làm liều, không sợ hậu quả nên ta có dọa cũng bằng thường, những kẻ này lại quá manh động, đầu óc có thông minh thì cũng chẳng nói lại ( Nhím : Cái thứ lí luận gì vậy trời)
Thế nên, để đảm bảo an toàn, ta đi đến Lạc tiền trang ( gần giống với ngân hàng của chúng ta thời nay),Lạc tiền trang nổi tiếng ở Soài thành, thủ tục nhanh gọn mà lãi suất cũng rất cao. Trước khi đi, lão bá cũng có nói với ta về mấy điểm này. Ta gửi khoảng 1 ngàn 800 lượng, giữ lại 200 lượng phòng thân, tất nhiên là cũng đổi 200 lượng kia ra bạc vụn để tiêu dễ hơn. Dù sao ta cũng là hội trưởng hội học sinh đầy tài năng của trường đạt chuẩn quốc gia, đầu óc tuyệt đối không có ngu ngốc chút nào. Đừng nên gửi hết số tiền ta có, 4 tháng hoàn toàn có đủ thời gian cho một tiền trang sụp đổ nha. Mặc dù là phòng xa nhưng cứ rút tầm 200 lượng, đề phòng số tiền kia có vấn đề gì thì 200 này nếu tiêu dè xẻn chắc cũng sống tạm được !
Điều cần thiết trước nhất là phải tìm một khách điếm và giải quyết cái bụng đói này
Ta đi tới một khách điếm khá rộng, tên là Ý Kim. Ý Kim là khách điếm đệ nhất của Soài thành, nơi này khuôn viên rộng rãi, phòng trọ tiện nghi, đồ ăn lại thơm ngon khiến người ta đến một lần sẽ không thể không tới lần thứ hai. Đặc biết ở chỗ, Soài thành là nơi tấp nập, dù không bằng kinh thành nhưng tuyệt đối là rất đông vui. Nhưng kinh thành dù tấp nập đệ nhất, nhưng giá thành mọi thứ lại đắt đỏ vô cùng. Còn Soài thành thì ngược lại, ở đây có tỉ lệ cạnh tranh rất cao, nên giá thành còn rẻ hơn nhiều so với các tiểu thành khác. Điều này càng khiến thương nhân muốn đến đây lập nghiệp hơn nhiều.
Một ví dụ đơn giản, đệ nhất khách điếm Ý Kim mà phòng trọ thượng hạng cũng chỉ có 5 lượng một ngày, thấy chưa, có 5 lượng một ngày thôi nha ! Trong khi ở kinh thành, rẻ nhất cũng là 50 lượng một đêm. Nằm ngay cạnh nhau vậy mà giá thành lại chênh lệch đến mức này. Nhưng như vậy cũng tốt, càng rẻ thì càng có lợi cho ta, dư tiền cho ta phá. Được một cái, ở Soài thành, mọi người đều rất niềm nở với khách lữ hành, không hề phân biệt kẻ giàu người nghèo. Cũng đúng thôi, chỉ cần có tiền là đủ vui rồi, mà 5 lượng thì ai mà chả có……
Ta dắt ngựa bước vào khách điếm. Khuôn mặt thanh tú, ngũ quan tinh tế, mắt đen láy sâu thăm thẳm, mũi cao, đôi môi hoa đào đỏ mọng tự nhiên, ngay cả khi ở hiện đại – nơi mà con người ta quá quen thuộc tới cái đep, mà ta còn được xưng là mỹ nữ thì về hiện đại, cũng có thể gọi là khuynh gốc khuynh thành.
Mà Trầm lão bá cũng lo xa, sợ võ công « mèo cào » của ta, nhỡ chẳng may gặp phải tên bất lương nào, chắc chắn Liễu Tùy Sinh sẽ vác dao lùng hắn. Haizzzzz, thế nên, để tiện cho việc tránh « hái hoa tặc », mà lí do chủ yếu là để vui chơi cho thỏa mái, ta quyết định hóa thành một nam nhân
Khổ nỗi, gương mặt hoàn mỹ này, ngay khi giả nam cũng tuấn mỹ lạ thường, ta cưỡi ngựa mà cũng khiến bao cô nương đỏ mặt ngượng ngùng, haizzz, đẹp thật là khổ nha ( Nhím : * đạp* tự sướng quá đó, có tin bà đây cho ngươi làm hồng nhan bạc phận không hả ? Liễu Nguyêt : Ta thèm vào sợ ngươi, ta mà đi thì Phong ca cũng chém ngươi thành trăm mảnh ! Nhím : Cứng họng)
Ta bước vào khách điếm, tất cả ánh mắt dường như đều chú ý tới ta, nữ tử thì nhìn ta mê đắm, còn nam tử, nói một cách tích cực thì vô cùng hâm mộ khí chất của ta, nói theo cách tiêu cực thì là ghen ghét mới chính xác
Tiểu nhị thấy con ngựa quý, ta lại cài trâm ngọc, y phục trắng như màu trăng sáng hàng đêm, nhìn là biết công tử quý tộc, tiểu nhị liền niềm nở
_ Ây dà, công tử, mời vào mời vào ! – TIểu nhị thân hình nhỏ bé nhưng có vẻ tháo vát, cười hớn hở sai một tiểu nhị khác dắt ngựa cho ta
_ Ta muốn thuê phòng !
_ Xin hỏi quý danh công tử ?
_ Ta là……. Lăng Phiêu Sinh – Thật ra thì, ai cũng biết, Lăng gia chính là hoàng tộc của triều đại này, tương truyền tiên đế chỉ lấy duy nhất một mình hoàng hậu và đẻ ra hai hoàng tử, cuộc sống ở triều đại này có thể nói không có chuyện tranh chấp hoàng quyền hay tranh đoạt sủng ái trong hậu cung. Triều đại này cũng không hề có trong lịch sử,ta chỉ biết qua lời kể của Trầm lão bá
Nghe nói vị vua đương nhiệm hiện tại là Lăng Tuệ Phong, hắn có một đệ đệ là Lăng Thiên Phong. Thôi thì cái này để nói sau, quan trọng là ta phải biết lợi dụng thời thế, người dân ở đây tuy không biết hết tên mọi người trong hoàng tộc nhưng chỉ cần nghe tới họ Lăng là đã đủ nể sợ rồi.
Ta dùng cái tên này với mục đích chính, dùng họ Lăng có thể mang tội « giả mạo hoảng tộc » nhưng đổi lại, khi ta quậy phá, người ta sẽ nể tình ta là người hoàng tộc mà không dám nói gì, mà có khi lại « chăm sóc « ta chu đáo, còn hơn là bảo là người họ Liễu, mang lại tiếng xấu cho người nhà ta, thấy sao, ta thông minh không ? ( Nhím : Vô sỉ thì có)
Đúng như dự liệu của ta, tiểu nhị kia há hốc mồm, nói
_ Lăng công tử, cảm phiền người đợi ta một chút !
Nói rồi hắn chạy vào trong tiệm, một lúc sau thấy một chủ quán của Ý Kim bước ra, một ông lão béo tròn, tuổi trung niên, đeo chiếc kính tròn xoe dày cộp, bước lại gần ta, nhìn chằm chằm. Ngứa ngáy toàn thân trước cái ánh mắt soi mói đó, ta hỏi
_ Chủ quán, ngài không cảm thấy đang thất lễ sao ? – Ta đanh giọng hỏi, dù sao cũng là tiểu thư nhà họ Liễu, ta có thừa sự lãnh đạm và khả năng ra lệnh mà không phải ai cũng có. Hội trưởng hội học sinh trường Phú Đình đâu chỉ cần học giỏi và con nhà danh giá là được.
_ Ây dà, thật thất lễ, xin lỗi công tử. Xin hỏi công tử họ Lăng phải không ?
_ Ta nghĩ tiểu nhị ở đây biết đấy ! – Ta khẽ nhíu mày, nói
_ Vâng, thật xin lỗi công tử. Nhưng Lăng công tử, cho phép ta mạo muội hỏi, ngài có phải là hoàng thân quốc thích không ?
_ Chủ quán, ông nghĩ gì thì tùy, nhưng tuyệt đối đừng có bép xép với bất kì ai ! – Ta nghiêm mặt, lại gần nói nhỏ vào tai chủ quán.
Thực ra thì ta cũng chỉ cố tình nói thế, ngay từ đầu ta không hề thừa nhận mình hoàng thân quốc thích, khi ông ta hỏi, ta chỉ bảo thế. Ta không trả lời, còn ông ta nghĩ theo nghĩa ta thừa nhận là việc của ông. Ta chẳng quan tâm, hắn đối với ta như hoàng thân quốc thích cũng vì hắn ngu ngốc mắc lừa thôi, người ta nói người khôn và kẻ ngu hơn nhau là ở cái đầu !!!! ( Nhím : Hừ, tự sướng phát ớn lừa thì cứ nói là lừa, còn bày đặt)
_ Vậy mời công tử lên phòng thượng hạng, ngài yên tâm, ta sẽ tuyệt đối giữ bí mật……..
_ Được rồi, gọi tiểu nhị đưa ta ! – Ta cắt ngang lời hắn, giờ ta cần ngủ trước, có gì buổi tối còn đi chơi ở Soài thành này nữa chứ, haha, cuộc sống tươi đẹp sẽ mở ra trước mắt. Tất nhiên hiện tại ta vẫn phải giữ bộ mặt lanh băng
( Nhím : No ! no,cưng ơi. Chị đây đã mất công nghĩ ra cưng thì phải bạc đãi cưng đến tận cùng chứ, làm gì có thời gian cho cưng chơi, ngày tháng đau khổ của cưng đến rồi!!!!
Liễu Nguyêt : Phong, cứu ta
Nhím : Đợi, sau chương này cưng mới gặp, giờ Phong ta còn đang om, cưng chịu khó chờ đi
Liễu Nguyệt khóc tức tưởi*)
Ghé qua nhà mới : http://blogofrika.wordpress.com/
amuchan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
14 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của amuchan vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 08-04-2012, 03:51 PM   #9
Default

Thuytram88a: thank nàng nha. Ta sẽ cố gắng post bằng tác giả ở bên zing nàk
Ghé qua nhà mới : http://blogofrika.wordpress.com/
amuchan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks amuchan về bài viết hay này:
Unread 08-04-2012, 03:52 PM   #10
Default

Chương 4 : Soài Thành (2)
Sau khi nghỉ ngơi, ăn uống no say. Ta rời khỏi Kim Ý, tung tẩy ngoài đường. Với một hành trang “ đồ sộ” do Trầm lão bá trang bị ( mà thực ra là bị ta bắt thì đúng hơn). Ta thay bộ đồ ban nãy. Mặc vào một bộ lục y. Quần áo xanh ngọc phiêu bồng, trên tay cầm quạt, tóc thắt bổng. Trong tay áo luôn thủ sẵn một đoản kiếm, cùng chục tờ ngân lượng và ít bạc vụn.
Bước ra khỏi Ý Kim . Ta dạo chơi xung quanh, nơi này tấp nập, hàng hóa thứ gì cũng có. Mỗi nơi ta dão qua một chút. Khổ nỗi, ta đi đến đâu, người hai bên đường lại ngước nhìn đến đó. Không phải chứ, nghe nói cổ đại không khí trong sạch, thức ăn không có hóa chất, nên mĩ nam nhiều lắm mà. Ta dù đúng là mĩ nữ nhưng giả trai có nhất thiết phải sĩ mê bởi nam trang của ta tới mức đó không?
Đẹp thì đẹp nhưng thế này thì hơi quá đó! Đi tới đâu, người hai bên đường đều liếc nhìn. Mà những kẻ nhìn ta được chia ra làm ba loại. Loại thứ nhất là nam nhân thì nhìn đầy ngưỡng mộ , có vài kẻ cũng có chút ghen tị. Loại thứ hai là nữ nhân bao gồm những tiểu thư đài các, hay thôn nữ chưa chồng và các phu nhân đã một chồng hai con, nhìn ta đầy cảm mến, thậm chí còn ngượng ngùng lấy khăn tay che đi. Những cô tiểu thư nhút nhát thì đỏ mặt chạy mất. Ha! Làm ơn đi, dù có đẹp nhưng làm thế cũng khiến ta tưởng mấy người gặp phải quỷ đấy ( Nhím : ĐÚng mà, quỷ tự sướng. Khổ cho anh Phong, có nên xem lại kịch bản không nhỉ? Ai lại nỡ để anh đẹp trai gánh vác cục nợ này a!)
Ta không có mắt kiếm sắc bén hay bạc môi lạnh lẽo như trong tiểu thuyết gì cả. Chỉ là có đôi mắt đen thăm thẳm tuyệt đẹp như trời sao, hàng mi cong gợi tình ( Nhím : gợi tình hay gợi đòn? ). Chiếc mũi cao nhưng rất dễ thương. Đôi môi hồng mọng tự nhiên. Tất nhiên là những chi tiết này nhìn qua cũng biết là con gái, nên ta chỉ dùng kĩ thuật trang điểm hiện đại chỉnh lại một chút về thẩm. Ví như mũi cao sắc hơn, đôi môi mỏng hơn và bớt hồng đi. Nhưng vẫn là vẻ đẹp tự nhiên cả thôi.

À quên, nãy giờ quên mất chưa nói tới đối tượng thứ ba, Đó là những kẻ nhìn chằm chằm vào quần áo ta. Này này, đừng nghĩ lung tung, ý ta là bộ này ta đang mặc là loại vải đắt tiền. Ta biết là mặc nó sẽ nguy hiểm nhưng thứ nhất là ta có chút võ. Thứ hai là an ninh ở Soài thành này khá tốt, thứ ba là ….. không biết , nhưng nói chung là kệ nó, ta cứ mặc, chúng muốn dòm ngó cướp tiền là việc của chúng. Tiền của ta ngắm thì được chứ sờ mó vào là… chết!!!! ( Nhím : Loại lí luận gì đây trời?)
( Nhím : Xin được chân thành xin lỗi các bạn độc giả, lúc mới lấp fic này, nhím đã nghĩ Liễu Nguyệt sẽ là hình tượng một cô bé dễ thương, thông minh nhưng khiêm nhường. Nhưng qua một thời gian nhím PR rầm rộ quá, em ý bỗng sinh kiêu, các bạn có thể thấy là mấy tập gần đây, Liễu Nguyệt có trình độ tự sướng rất cao!!!! Rất xin lỗi!!!)
Nhìn quang cảnh xung quanh, thấy nhà nhà treo đèn lồng, chắc là sắp có hội gì đó đây. Ta rẽ vào một quán bán tò he. Ông cụ già ngồi cần mẫn làm từng con tò he. Xung quanh lũ trẻ đứng ríu rít bên cạnh xem. Những cảnh như thế này ở thế giới hiện tại đâu còn nữa.
_ Xin cho hỏi!!!
_Công tử có gì hỏi lão? Ông lão chậm rãi ngẩng mặt, hỏi ta.
_ Xin cho hỏi, quanh đây vì sao treo đầy đèn lồng vậy?
_ Công tử từ xa tới nên không biết, từ tối nay trong suốt một tuần, ở Soài thành sẽ tổ chức lễ hội đèn lồng. Tối nay công tử hãy tới đây xem một diện mạo hoàn toàn mới của Soài thành chúng tôi
_ Dường như lão bá rất yêu thích nơi này? Ta hỏi, người già là đối tượng hiểu biết và đáng để hỏi nhất, đây là kinh nghiệm xương máu a. Mỗi lần đi học về mà anh trai ta nghịch ngợm giấu mất cái bánh ngọt, cứ hỏi ông bà là ra hết, chứ hỏi bố mẹ --- hừ, toàn hùa vào với anh trai ta trêu ta thôi
_ Lão sống ở Soài thành từ nhỏ. Cả tuổi thơ, gia đình , quê hương của lão đều ở đây. Hỏi sao lão không yêu nơi này cho được! Soài thành là nơi tấp nập, lại dễ sống, con người ở đây hài hòa lắm!
***
Tối đó, ta quyết định thực hiện “ nghĩa vụ” vui chơi của mình. Xem nào,nếu đã giả nam trang mà chỉ lang thang ngoài đường thì chán lắm. Lễ hội đồng nghĩa với việc nơi nơi sẽ tấp nập đông vui, mà nơi nào sầm uất nhất? Hà hà, thanh lâu a!!!!!
_ Này, ngươi nghe nói gì chưa? Trưa nay nhị vương gia đã bí mật tới đây đó. Hình như là theo lệnh bắt tên quan tham Lục Xú Bình vì tội ăn hối lộ và cấu kết với tên trộm mà triều đình đang truy nã đó!!!! – Ta nghe loáng thoáng mấy quan khách ngồi trong Ý Kim đang bàn tán về nhị vương gia nào đó! Nhị vương gia? Hình như đây là người mà sư phụ bảo ta phải cẩn thận thì phải. Mà thôi, mặc kệ. Dù sao cũng chưa vội, ngồi nghe họ bàn tán một lúc cũng được
_ Hai vị đại ca, xin hỏi nhị vương gia mà các vị nói là ai vậy? – Ta nhã nhặn lại gần, từ tốn hỏi
_ Cái gì, tiểu tử, nhìn ngươi thông minh sáng sủa, con nhà quyền quí mà không biết nhị vương gia sao? – Hai người kia đang tán truyện, nghe tiếng của ta, nhìn ta trợn tròn mắt
_ Cũng vì ta từ xa tới đây, không biết nhiều về chuyện này! Ta kiếm đại một lí do, cười thản nhiên đáp
_ Ây, nhị vương gia nổi tiếng như vậy mà ngươi….. Nhị vương gia tên là Lăng Thiên Phong, là đệ đệ của Lăng Tuệ Phong – Hoàng đế của Thiên Tuệ quốc, thuộc Đông Phong Hoàng Triều ( hà hà, thế này là Đông Phong nhà mình tha hồ tự sướng nhá). Tiên đế trước đây chỉ lấy một mình Phiêu hoàng hậu, sinh ra được hai hoàng tử. Nhị vương gia là cánh tay đắc lực của hoàng thượng, túc trí đa mưu, mặc dù còn trẻ nhưng khi ra trận còn sáng suốt hơn những tướng quân lão luyện, ngay cả TỊnh quốc, Vị Quốc, Salamada có ý định với Thiên Tuệ quốc đều bị đánh cho tơi bời. Chẳng những thế, ngài ấy còn có dung mạo tuyệt mĩ, là 1 trong 3 đệ nhất mỹ nam của Thiên Tuệ quốc. Nói chung là hoàn hảo a!!!!! – Hai người thi nhau kẻ tung người hứng, có vẻ như vị vương gia này rất được lòng của nhân dân a!
_ Đa tạ hai vị đại ca, ta đã có thể mở mang tầm mắt!
Phố phường tấp nập đông vui. Nhà nhà treo đèn lồng, hai bên đường hàng quán sáng bừng lên, đầy màu sắc, bán đủ thứ, nào là đồ chơi, đồ ăn, quần áo, quạt, trâm cài, trang sức….. nói chung là không thiểu thứ gì. Trên cao, mắc nối giữa các gian nhà là một giàn treo, mắc trên đó hàng trăm chiếc đèn lồng, màu đỏ rực rỡ. Màu xanh êm ái, trầm ổn. Màu hồng ngọt ngào, thanh khiết. Màu vàng lấp lánh huyền ảo. Màu tím dịu nhẹ, nhưng sâu lắng…..
Ta đã hỏi tiểu nhị, ở Soài thành có không ít thanh lâu, nhưng to đẹp nhất, nổi tiếng nhất phải kể tới Huyễn Diệp lâu. Thanh lâu này chia làm hai gian. Gian chính là nơi tiếp quan khách, và cũng là nơi cho các cô nương bán nghệ không bán thân trổ tài thi ca ngâm khúc phục vụ quan khách. Gian thứ hai là nơi để phục vụ cho những kẻ có nhu cầu để các cô gái bán thân phục vụ. Các cô nương ở đây đều có dung mạo như hóa, tính cách đủ loại, ngây thơ có, ngạo mạn có, lẳng lơ có, giả tạo có, hiền lành có, hung dữ có, xấc xược cũng có nốt…..
Và ai cũng có một tài nghệ nào đó. Ở hai gian đều có một bảng xếp hạng, mỗi tháng cô nương nào được nhiều người thuê hay yêu cầu , nằm trong top 5 của bảng sẽ được phát thêm phần thưởng hàng tháng, thậm chí còn có những ưu đãi đặc biệt nữa! Thế nên các nàng ra sức làm việc để có thể có thêm tiền, mong mong mau chóng có tiền để chuộc thân.Tất nhiên ở Huyễn Diệp cũng có dịch vụ “ đấu giá” các cô nương, những kẻ lắm tiền nhiều của có thể tới đây “ mua” thê thiếp. Chiêu bài này thực chất rất lợi hại, vừa khiến các cô nương cố gắng làm để mau chóng được gả đi, đồng thời,chính thanh lâu lại được lợi bởi các vụ giao dịch này. Các cô nương được gả đi đa phần đều đã qua tuổi 22.
Tuổi này ở cổ đại là hơi muộn ( đặc biệt là với nữ tử thanh lâu) nên khi “ bán” các nàng, thanh lâu vừa có thêm món tiền gấp 20,30 lần số tiền mua các nàng, mà vừa đỡ phải nuôi một “con người” sắp không thể lợi dụng được nữa! Quả nhiên là cao tay!
Ta thật sự muốn đến đây mở mang tầm mắt a!
Nhìn từ xa đã thấy được Huyễn Diệu lâu. Gian chính trang hoàng bởi màu hồng phấn chủ đạo, nhìn rất thanh nhã, yểu điệu mà cũng không kém phần bắt mắt. Đúng với “ trách nhiệm” công việc của gian nhà này. Gian đằng sau mới thật sự là chói mắt, khắp nơi toàn màu đỏ, các gian phòng đóng kín mít, lại gần có thể nghe được tiếng thở dốc của nam nhân và tiếng rên rỉ khiêu gợi của nữ nhân thanh lâu, thật sự khiến người ta ngượng ngùng.
Ta quyết định chọn một bàn ở gian chính, ngay giữa trung tâm.
***
( Chỗ này dùng ngôi thứ ba cho em nhà mình bớt tự sướng)
Người ta chỉ nhìn thấy một nam nhân áo trắng phiêu phiêu, thắt lưng có một mảnh ngọc bội tinh xảo. Mái tóc đen dài thắt một túm nhỏ trên đầu, phần tóc còn lại tựa như dải ngân hà, mượt mà lại cực kì cuốn hút. Đôi mắt đen yêu mị, mũi thanh mảnh, gương mặt thư sinh, đôi môi khẽ cười khiến ngay cả nam nhân cũng ngỡ ngàng. Khí chất bất phàm, lãnh đạm mà không cao ngạo, tà mị mà không phóng đãng, quả là nam nhân đặc biệt a! Nhìn dung mạo, khí chất, dường như nam nhân này không vướng chút bụi trần, tuyệt đẹp, thuần khiết hơn tất cả những gì xung quanh.Cho dù thân hình có hơi nhỏ nhắn như nữ nhân nhưng vẫn không khiến mọi người hoài nghi
Vâng! Đó chính là nàng – Liễu Nguyệt! Ngay khi nàng ngồi vào chỗ ngồi, các cô nương đều tụ tập ra ngắm nhìn, ai ai cũng đỏ mắt, có cô nương còn bảo gan nháy mắt, liếc mắt gửi tình với nàng. Nhưng nàng đâu có quan tâm, vẫn thờ ơ .lãnh đạm, nàng là nữ nhân nha,dù họ có đẹp đến mấy nàng cũng không hứng thú
Ghé qua nhà mới : http://blogofrika.wordpress.com/
amuchan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
16 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của amuchan vì cảm thấy "rất là hay":
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 11:41 PM. Theo múi giờ GMT +7.