Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 20-04-2012, 04:56 PM   #1
Default [xuyên không] Vương phi của ta, chờ đợi nàng hảo khổ a!!!

VƯƠNG PHI CỦA TA, CHỜ ĐỢI NÀNG HẢO KHỔ A!!!

Tác giả: Điệp Điệp
Nguồn: Thanh Điệp Lâu

Thể loại: xuyên không, ngôn tình, sủng, HE...
Tình trạng: hoàn 18 chương

Văn án
Vì tình cờ cứu thoát một con mèo xém bị xe tông phải, Mạc Liên được ban tặng một điều ước vì con mèo đó là sủng vật của vị thần canh giữ thời gian. Mạc Liên luôn có ước mơ được xuyên không, trở về quá khứ dạo chơi một chuyến. Việc này khá dễ dàng nên nàng được đáp ứng ngay nhưng nàng chỉ được ở đó 1 năm. Đúng thời hạn thần thời gian sẽ đưa nàng về với mốc thời gian hiện tại.
Mạc Liên xuyên không nhập vào thân xác của nhị tiểu thư của tể tướng đương triều cũng tên Mạc Liên, có hình dáng không khác gì nàng ở hiện đại. Ở tại nơi này nàng quen biết thêm khá nhiều bằng hữu, ai cũng yêu quý cô tiểu thư hoạt bát, vui tươi, luôn luôn chọc mọi người cười. Vẻ thơ ngây, hồn nhiên của Mạc Liên làm Hoắc Thiên - em trai duy nhất của hoàng đế Hoắc Thần yêu mến. Hai người vượt qua bao sóng gió, thử thách mới đến được với nhau nhưng trớ trêu thay, thời hạn phải trở về của nàng đến rất gần...
Những ngày cuối cùng được bên nhau, nàng đã nói tất thảy mọi việc cho Hoắc Thiên biết. Hắn không muốn rời xa nàng, hai người tìm mọi cách để được ở bên nhau nhưng thần thời gian không cho phép thương lượng. Một tia chớp rền vang, thân xác Mạc Liên vô hồn rơi xuống... Ôm chặt nàng trong lòng, nước mắt Hoắc Thiên lặng lẽ tuôn rơi... Hắn rất yêu nàng... hắn vẫn chưa kịp thổ lộ với nàng... Mưa to ào ào như trút nước... Cả người đã ướt đẫm nhưng Hoắc Thiên vẫn ngồi đó, vẫn ôm thân xác lạnh cóng của nàng trong tay, một tấc không xa rời...
Đau lòng khi phải xa người yêu dấu, hắn không tin nàng đã mãi rời xa hắn như vậy... Hắn thề với lòng mình sẽ trọn đời trọn kiếp yêu thương nàng, không ai khác ngoài nàng... Hắn sẽ chờ đợi nàng, chờ đến khi nàng trở về bên hắn, cho đến khi còn một hơi thở cuối cùng hắn vẫn chờ...
♥•.ღ°Tên giang hồ: Thái Ất Lưỡng Nghi Chùy
Tên tự: Lam Vy
Tên thế tục: tiểu Na♥•.ღ°
Mời mọi người ghé thăm tệ xá ^^:
Uyển Điệp Cốc


thay đổi nội dung bởi: mina2601, 27-05-2012 lúc 01:40 PM.
mina2601 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 20-04-2012, 05:11 PM   #2
Default

hay lắm nàng ơi. Co ta chương mới đi. please
haxinh14092000hanhnguyen vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của haxinh14092000hanhnguyen vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 20-04-2012, 06:25 PM   #3
Default

hỳ.tks nàng.t post bi h...
♥•.ღ°Tên giang hồ: Thái Ất Lưỡng Nghi Chùy
Tên tự: Lam Vy
Tên thế tục: tiểu Na♥•.ღ°
Mời mọi người ghé thăm tệ xá ^^:
Uyển Điệp Cốc

mina2601 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của mina2601 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 20-04-2012, 07:10 PM   #4
Default [xuyên không] Vương phi của ta, chờ đợi nàng hảo khổ a!!!

Tiết tử

Sau khi Mạc Liên ra đi, Hoắc Thiên đã đến Thiên Sơn tìm Thiên Sơn lão y. Với lòng yêu thương sâu sắc dành cho nàng, Hoắc Thiên đã làm Thiên Sơn lão y cảm động. Thiên Sơn lão y đã giúp Hoắc Thiên tìm cách đưa nàng trở về. Chỉ cần nàng ở thời đại của nàng chạm tay vào chiếc vòng đính ước của hai người thì ngay lập tức nàng sẽ trở về bên hắn... Hoắc Thiên qua đời, chiếc vòng đính ước hắn làm dành riêng cho nàng được chôn cùng... Hắn đã chờ nàng, chờ nàng rất lâu...

Năm 3028...

Liễu gia là một gia tộc lớn nổi tiếng về việc xác định chính xác vị trí các lăng tẩm cổ đại rồi tìm hiểu, đánh giá về chúng... Là gia tộc được rất nhiều các triết học gia lịch sử cũng như vô số các nhà khảo cổ coi trọng... Mọi thành viên trong Liễu gia đều sở hữu tư chất và niềm hứng thú vô bờ với ngành khảo cổ học. Liễu Triết là một nhà khảo cổ nổi tiếng. Ông có 3 người con, 2 nam và 1 nữ. Các con ông đều được hưởng gen di truyền từ tổ tiên, từ nhỏ đã có tư chất là nhà khảo cổ tài ba.
Liễu Mạc Liên là con gái thứ hai nhà Liễu gia. Nàng cũng rất có tiếng tăm trong ngành khảo cổ cùng với huynh trưởng và đệ đệ. Trong một lần cứu một con mèo thoát chết, nàng may mắn được xuyên không đến Ngân Hà hoàng triểu, nàng gặp và yêu thương vương gia Hoắc Thiên. Hết thời hạn ở cổ đại, nàng phải quay về nhà, tình yêu vừa có được đã mất... Cả hai không muốn xa nhau, nguyện thề sẽ mãi nhớ đến nhau và yêu thương nhau mãi mãi... nhưng thiên ý trêu ngươi, Mạc Liên không còn nhớ gì về nơi có tên là Ngân Hà hoàng triều, cũng không còn nhớ đến một người nàng đã rất yêu... Tất cả chỉ như một giấc mơ... Đôi khi Mạc Liên giật mình tỉnh dậy trong đêm khuya, dường như nàng nghe thấy tiếng ai đó gọi nàng nhưng lại không nhớ rõ, duy chỉ còn cảm giác tim đau nhói là xác thực... Nàng cũng không để ý khuôn mặt mình đã thấm đẫm nước mắt tự bao giờ... Nàng chỉ nhớ trong mơ hình như nàng đã thấy ai đó... nhưng chỉ mờ nhạt...
Một ngày nọ, thủ hạ của Liễu gia phát hiện ra một lăng mộ cổ có niên đại trên 2000 năm. Mạc Liên cùng đệ đệ mình là Mạc Quân cùng nhau tiến hành tìm hiểu, dò xét khu cổ mộ. Tình cờ chạm tay lên vách tường, một mật thất được mở ra... Mạc Liên cùng Mạc Quân tiến vào... Chiếc đèn bin trong tay tuy không soi rõ lắm nhưng nàng vẫn thấy hết mọi vật bên trong. Trên vách khắc bằng ngôn ngữ cổ, nó nói rằng đây là lăng mộ của một vị vương gia... Trên đó còn cảnh cáo kẻ nào dám kẻ gan tiến vào sẽ nhận được kết cục thê thảm... Mạc Liên rùng mình nhưng không tin.
Ở giữa căn mật thất là một chiếc quan tài dát vàng xa hoa... Mạc Liên đưa tay chạm vào thì đột nhiên tim nàng nhói lên... Bất ngờ một chiếc hộp gỗ nhỏ tinh xảo từ trên cao rơi xuống, theo phản xạ Mạc Liên chụp lấy. Từ từ mở ra thì thấy đó là một chiếc vòng tay lấp lánh đính nhiều đá quý, chiếc vòng ấy rất đẹp... Vừa cầm chiếc vòng trên tay thì chiếc vòng đột nhiên phát ra ánh sánh bạc che lấp cả người nàng. Mạc Liên chỉ kịp kêu tên đệ đệ thì đã bị hút vào chiếc vòng, cùng lúc đó Mạc Quân đồng thời cũng túm được tay tỷ tỷ, hắn cũng bị hút vào khoảng không vô định hình...
♥•.ღ°Tên giang hồ: Thái Ất Lưỡng Nghi Chùy
Tên tự: Lam Vy
Tên thế tục: tiểu Na♥•.ღ°
Mời mọi người ghé thăm tệ xá ^^:
Uyển Điệp Cốc


thay đổi nội dung bởi: mina2601, 27-04-2012 lúc 06:31 PM.
mina2601 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 20-04-2012, 07:34 PM   #5
Default

hay qá đi ak` ủng hộ nàng post tiếp yk
WanaKa vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của WanaKa vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 20-04-2012, 08:05 PM   #6
Default [xuyên không] Vương phi của ta, chờ đợi nàng hảo khổ a!!!

Chương 1

Trong biệt thự cẩn mật của Liễu gia...
- "Mạc Quân!!!... Đệ về đây ngay cho tỷ!!!" - Mạc Liên cố gắng kiềm nén cơn tức giận gằn từng chữ vào điện thoại. Cái thằng nhóc này lại đem đồ của nàng đi tặng bạn gái rồi. Tức thật. Cái váy thời thượng nàng mới mua chưa kịp mặc mà đã không cánh mà bay... Chỉ có nó chứ không phải ai khác... Mấy lần rồi... Hừ... Về đây thì tỷ tỷ sẽ hảo hảo yêu thương nhóc!!!
-"Tỷ tỷ a... Hì hì... Đệ đang dự tiệc sinh nhật của tiểu Nhan... Đệ không về ngay được... Tỷ tỷ yêu dấu xinh đẹp, đáng yêu nhất trần đời của đệ... Tỷ tỷ tốt bụng luôn yêu thương đệ mà... Đệ biết tỷ đang giận... Đệ trẻ người non dạ trót..." - Mạc Quân luyên thuyên một hồi chưa nói xong đã bị tỷ tỷ ngắt lời...
-"Ngừng! Nhà ngươi đừng khua môi múa mép nữa! Mấy lời này tỷ tỷ nghe thuộc nằm lòng rồi! Haizzz... Ai bảo đệ là đệ đệ duy nhât của ta cơ chứ... Lần này nữa thôi đấy!..." - Mạc Liên day day huyệt thái dương, đến đau đầu với thằng nhóc này mất thôi... Tiểu Nhan sao... Tên này chưa từng nghe...
-"Oa! Tỷ yêu của đệ! Đệ biết tỷ tỷ thương đệ nhất mà! Tỷ sẽ không nỡ lòng nào đánh mắng đệ đâu! Tỷ..."
-"Đủ! Không cần nịnh!" - Mạc Liên lắc đầu nhưng trên môi đã nở nụ cười.
-"Được rồi... Khi nào đệ về?" - Nàng chịu thua nó rồi, biết nàng dễ mềm lòng nên mè nheo hoài... Haizzz... Cũng không thèm giận nó nữa...
-"Đệ đứng sau lưng tỷ nãy giờ a~... Ắc... Tút tút tút..." - Mạc Quân biết mình lỡ lời vội vàng cúp máy rồi phóng ngay ra ngoài trước khi bị túm lại. Lần này thì xong rồi, xong thật rồi... Tỷ tỷ sẽ cho hắn no đòn... Hic...
Tay run run áp điện thoại vào tai... Mạc Liên bần thần vài giây nhưng vừa tỉnh ngộ đã gọi điện ngay cho vệ sĩ gác cổng.
-"Chặn tam thiếu gia lại ngay cho tôi! Mang nó vào đây ngay lập tức!" - Mạc Liên nghiến răng ra lệnh.
-"Dạ dạ...nhị tiểu thư..." - Vệ sĩ toát mồ hôi vôi vàng thực thi nhiệm vụ.
1 phút sau... Mạc Quân dãy dụa, nước mắt lưng tròng nhìn tả hữu vệ sĩ cao to của tỷ tỷ mình. Cả người hắn bị nhất bổng lên, lôi đi thoăn thoắt hướng về đại sảnh Liễu gia... Không... Không được... Tỷ tỷ mà tóm được hắn thì hắn chỉ có chết chắc... Oa oa... Hắn còn yêu đời lắm a~... Cố gắng thoát ly khỏi tay vệ sĩ nhưng hắn bị nắm quá chặt... Hết đường thoát...
-"Bịch" - Mạc Quân bị thả cái bạch trên nền đất... Hắn lồm cồm bò ra đằng sau nhưng không kịp... Hai tay đã bị giữ lại...
-"Ai za... Đệ đệ yêu quý của tỷ... Đệ đang tính đi đâu vậy?" - Mạc Liên mỉm cười nhẹ nhàng, chớp mắt nhìn tiểu đệ của mình.
Khuôn mặt xinh đẹp thiện lương của tỷ tỷ không làm hắn thêm an tâm mà chỉ có toát mồ hôi lạnh, mỗi lúc một nhiều... Tỷ tỷ hắn bình thường rất đáng yêu nhưng khi tức giận lại chẳng khác nào ma nữ. Khi tỷ tỷ cười hiền như vậy thì là lúc trên thế gian mất đi một sinh mạng..., sinh mạng lần này là hắn a~... huhu... Ngày thường là kiến, gián... nhưng lần này là hắn!!...
-"Oa oa oa... Tỷ ơi... Đệ biết lỗi rồi mà..." - Mạc Quân mếu máo cầu xin tỷ tỷ.
-"Lỗi gì a~...?" - Mạc Liên vừa xoay xoay ly trà trong tay vừa mỉm cười hỏi.
-"Ách... Đệ đã lỡ tay lấy đi chiếc váy tỷ mới mua cùng một vài món trang sức khác mà chưa hỏi ý kiến tỷ... Ách... Còn còn... Đệ còn nói dối tỷ đi học mà thật ra là đi chơi... Còn còn... Oa hu hu... Đệ không nhớ hết..." - Mạc Quân cúi đầu kể tội, không dám ngẩng lên nhìn tỷ tỷ phát hỏa... Nhưng...
-"Phốc... oahaha... Đệ đáng yêu quá!" - Mạc Liên cười sảng khoái nhìn đệ đệ đang hết sức chật vật. Ngay cả tả hữu vệ sĩ của nàng cũng cố gắng nén cười... Tam thiếu gia của họ thật ngốc a~...
-"Ơ... Là sao...?" - Mạc Quân chớp chớp nhìn tỷ tỷ mình đang cười nghiêng ngả trên ghế sofa...
-"Hì... Mấy cái đó tỷ biết lâu rồi... Chẳng qua là không thèm bắt lỗi đệ thôi... Tỷ hết giận rồi.. lại đây..." - Mạc Liên cười cười nhìn tiểu đệ đang ngây phỗng như trời trồng. Hắn bất tri bất giác bị tỷ tỷ dụ dỗ, cứ tiến tới ngồi cạnh tỷ tỷ mà không hề phòng bị.
-"Oái... Đau đau quá a~... Tỷ gạt người..." - Mạc Quân run run khóe môi nhìn nụ cười ma mãnh của tỷ tỷ, tay thì ôm cái tai vừa mới bị nhéo đau đỏ chét.
-"Cho chừa! Lần sau thì đừng hòng tỷ tha cho đệ! Biết chưa!" - Mạc Liên hạ giọng uy hiếp.
-"Dạ... tỷ tỷ..." - Mạc Quân nuốt nước bọt đánh ực một cái... Đại ca ơi... Về nhà đi... Nhị tỷ ăn hiếp đệ thực thảm a~...
Mạc Liên hạ mi mắt tiếp tục xem bản báo nhân viên mới gửi. Một khu cổ mộ mới được tìm thấy ư... Mắt Mạc Liên sáng ngời, thân thủ mau lẹ núm áo Mạc Quân đang rón rén bò đi kéo về bên người mình. ( Na: ài... tội nghiệp Quân ca quá a~... hô hô... Mạc Quân: *lườm lườm*...)...
- "Tỷ... Hả? Khu mộ mới sao?" - Mạc Quân nhất thời mừng rỡ mắt cũng phát sáng bừng bừng. Đã lâu lắm rồi hắn không được đi xa dạo chơi, hay quá a~... ( Na: đi làm mà thành đi chơi... bó tay ca==~...)
- "Ừ... Người của ta đã xác định được vị trí của khu mộ này rồi. Đệ đi chuẩn bị đi, ngày mai tỷ với đệ sẽ lên đường tới đó. Vé máy bay tỷ cũng đã đặt rồi. Tối nay đừng chơi điện tử đến khuya nữa, 20 tuổi đầu rồi mà cứ game miết thôi! Tỷ mà phát hiện đệ chơi game nữa thì tạm biệt với laptop của đệ đi nhé!" - Vừa nói Mạc Liên vừa liếc xéo đệ đệ mình.
What???... Sao tỷ ấy biết mình thức khuya chơi game? Không lẽ tỷ tỷ gắn camera trong phòng mình sao? Phải nhanh chóng truy tìm mới được, bà chị mình thật gian xảo... Mà công nhận tỷ tỷ làm việc nhanh chóng thật... Thôi thì đi ngủ sớm vậy... Hic...
- "Vâng tỷ tỷ... Chúc tỷ ngủ ngon~..." - Mạc Quân vừa nói vừa nhanh chóng phóng như bay về phòng. Chần chờ vài giây thì tỷ tỷ sẽ núm đầu hắn lại, hảo hảo chỉ giáo hắn một phen cho mà xem...
- "Ngủ ngoan đệ nha~...".
Mạc Liên phì cười trước hành động thơ ngây của đệ đệ. Nàng âm thầm mở máy tính xem động tĩnh của Mạc Quân trong phòng... Tốt... Leo lên giường ngủ rồi... Ngoan thật... ( Na: tỷ thật biến thái mà... Mạc Liên: tiểu muội yêu... lại đây nào... *liếc mắt đưa tình*... Na: *da gà nổi đầy*... *chạy mất dép*...)
♥•.ღ°Tên giang hồ: Thái Ất Lưỡng Nghi Chùy
Tên tự: Lam Vy
Tên thế tục: tiểu Na♥•.ღ°
Mời mọi người ghé thăm tệ xá ^^:
Uyển Điệp Cốc


thay đổi nội dung bởi: mina2601, 27-04-2012 lúc 06:32 PM.
mina2601 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 21-04-2012, 12:30 AM   #7
Default

thâm thúy lắm bạn ạ
RainBenMichaels vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của RainBenMichaels vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 21-04-2012, 10:44 AM   #8
Default

hỳ hỳ. ngại ghê. mình thấy mình viết còn nhiều sạn lắm cảm ơn bạn đã khen!
♥•.ღ°Tên giang hồ: Thái Ất Lưỡng Nghi Chùy
Tên tự: Lam Vy
Tên thế tục: tiểu Na♥•.ღ°
Mời mọi người ghé thăm tệ xá ^^:
Uyển Điệp Cốc

mina2601 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của mina2601 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 21-04-2012, 08:51 PM   #9
Default [xuyên không] Vương phi của ta, chờ đợi nàng hảo khổ a!!!

Chương 2
Thu thập tốt đồ đạc để sáng mai lên đường, Mạc Liên thả mình lên nệm rồi nhanh chóng đi sâu vào giấc ngủ...
Đây là đâu?... Mạc Liên như đi lạc vào một không gian khác, mọi thứ đều mờ mờ ảo ảo... Xung quanh nàng toàn là khói trắng, Mạc Liên cố gắng dụi mắt để nhìn cho rõ hơn nhưng không tài nào thấy được lối đi... Khói dần tan ra nhưng vẫn còn luẩn quẩn quanh người nàng... Mạc Liên thấy trước mắt nàng là một rừng trúc xanh bạt ngàn, đâu đó còn nghe được cả tiếng chim hót ríu rít trên những ngọn cây cao... Nàng bần thần bước đi vô định đến khi dừng lại trước một căn nhà gỗ nhỏ, bao quanh căn nhà là từng khóm hoa li ti nhiều sắc màu, nàng thấy có nhiều nhất là hoa thủy tiên, loài hoa mà nàng yêu thích nhất... Nơi này thật đẹp... Bất chợt Mạc Liên nhìn thấy bóng ai đó đang bước ra khỏi căn nhà, là hai người, một nam một nữ... Mạc Liên không thể nhìn rõ được nét mặt của hai người đó, cố gắng thế nào cũng nhìn không được... Chỉ nhìn sơ qua nhưng Mạc Liên cảm nhận được họ yêu nhau và sống rất hạnh phúc. Nam nhân đưa vuốt ve khuôn mặt của người yêu, họ cười giỡn rất vui vẻ, bất giác môi Mạc Liên cũng nở một nụ cười... Sao nàng lại có cảm giác thân quen đến như vậy... Mọi thứ xung quanh đây dường như rất quen thuộc với nàng, nó như đã ở sẵn trong tiềm thức của nàng vậy... mông lung quá...
Đột nhiên cảnh sắc thay đổi, ngôi nhà gỗ biến mất nhưng nàng vẫn đứng trong khu rừng trúc ban nãy... Trời đổ mưa, mưa to dần, từng hạt từng hạt rơi tí tách trên lá, rồi ào ào như thác đổ... Nam nhân ban nãy nàng thấy đang nửa ngồi nửa quỳ trên mặt đất, trên tay người đó là vị nữ nhân cùng ở trong căn nhà gỗ, hắn ôm chặt người yêu vào lòng, cả người run lên từng đợt... Mạc Liên tuy không nhìn rõ được khuôn mặt nhưng nàng cảm thấy nam nhân đó đang rất thống khổ, dường như nàng cũng cảm nhận được nỗi đau của hắn... Sao nàng lại thấy đau lòng đến vậy... Nỗi đau thấu tâm can... Nàng cảm giác được trái tim mình đang bị bóp nghẹt lại, khó chịu quá... Lần cuối nàng thấy được là lúc người nam nhân ấy ngửa đầu lên trời gào to trong thổn thức làm nàng tâm chấn động... "Liên nhi... Sao nàng nỡ bỏ ta..."... Liên nhi... Đó không phải là tên nàng sao... Nước mắt nàng bất giác tuôn rơi...
Mạc Liên choàng tỉnh thoát khỏi cơn mộng... Lại là giấc mơ đó... Tại sao nàng cứ liên tục mơ thấy nó... Đã 5 năm qua... không đêm nào nàng ngon giấc, đêm nào nàng cũng mơ thấy cảnh tượng đau lòng đó... Nàng không hiểu, thực sự không hiểu... Mạc Liên lắc lắc đầu xua tan đi ký ức về giấc mơ đó, hình như nam nhân trong mơ đã gọi tên nàng thì phải... Haiz... Đau đầu thật... Kể từ khi nàng bị xe tông vào cách đây 5 năm cũng là lúc nàng thường mơ thấy những giấc mơ kì lạ... có vui có buồn... nhưng lúc nào kết thúc cũng là hình ảnh đó... Tại sao...
Mạc Liên ngước nhìn lên đồng hồ treo tường thì đã là 4 giờ sáng... Đã 4 giờ sáng rồi sao?... Nàng lật đật tung chăn ra rồi chạy sang phòng Mạc Quân.
Mạc Liên kéo chăn trên người đệ đệ ra nhưng không tài nào làm được. Thằng nhóc này, mỗi lần gọi nó dậy là nàng rất đau khổ... Người gì mà ngủ cứ quấn chặt chăn quanh người thế kia thì thở kiểu gì nhỉ... Mạc Liên cau mày rồi thẳng chân đạp đệ đệ xuống giường.
- "Bịch!"
- "Oái..."
Mạc Quân đang say giấc bỗng dưng có cảm giác mình bị đánh túi bụi, cơn đau ê ẩm nhanh chóng tràn khắp thân. Mạc Quân chật vật ngồi dậy thì xém hét lên khi thấy một bóng người mặc váy trắng dài chấm gối, mái tóc đen nhánh xõa dài lòa xòa trước mặt đứng trước mặt mình. Trời ạ... Sao hắn lại xui xẻo tới mức này cơ chứ, có ngày hắn sẽ bị bệnh tim mất thôi... huhu... May mắn là hắn nhận ra tỷ tỷ nếu không giờ chắc chắn hắn đã ngất đi rồi...
- "Tỷ a... Đệ có chọc gì tỷ không... Sao mới sáng sớm mà tỷ đã hù ma đệ rồi...?" - Mạc Quân dở khóc dở cười nhìn tỷ tỷ đang cười khúc khích.
- "Ôi tỷ xin lỗi.... hỳ hỳ... Tại tỷ thấy đã 4 giờ rồi nên mới qua kêu đệ dậy chứ tỷ chưa kịp chải đầu với thay đồ mà! Vậy nhé! Đệ dậy chuẩn bị đi! Nửa tiếng nửa chúng ta ra sân bay" - Mạc Liên vừa nói vừa le lưỡi cười rồi về phòng mình. Tâm trạng bây giờ đã đỡ hơn rất nhiều. Mỗi khi không vui thì cứ qua nhát ma tiểu Quân là được. Kaka...
Mạc Quân vẫn còn ngồi bệt dưới nền đất, chớp chớp mắt nhìn tỷ tỷ đến khi nàng khuất dạng. Ôi hắn muốn ngủ tiếp mà... huhu... Hôm qua lén chơi game đến hơn 1 giờ sáng mới lên giường... Hic... (Na: á á... muội đi mét Liên tỷ cho ca ốm đòn nha... Mạc Quân: muội dám...*tay cầm dép lăm lăm tiến tới*... Na: oa... giết người diệt khẩu...*chạy bắn khói*...)
Mạc Quân cứ ngủ gà ngủ gật, chẳng biết chính mình lên rồi xuống máy bay khi nào, lên xe rồi dừng lại trước khu cổ mộ lúc nào cũng không biết. Đến khi Mạc Liên nhéo má hắn thì hắn mới tỉnh hẳn.
- " Tiểu Quân... Đệ có biết từ lúc ra khỏi nhà đến giờ là ta kéo tay đệ dắt đi không hả? Đệ làm gì tối qua hay sao mà giờ này vẫn buồn ngủ?" - Mạc Liên lườm lườm đệ đệ.
- "Đâu có a~... Đệ rất ngoan, tỷ đừng đổ oan cho đệ nha! Đệ chỉ đột nhiên thèm ngủ thôi à..." - Chết thật... Tỷ hắn sao tinh mắt quá vậy...
- "Thôi được, tỷ tin... Liệu hồn đó nhóc!" - Thật ra nàng vẫn không tin nó lắm, tối qua quên kiểm tra rồi... Hừ...
Trước mặt hai tỷ đệ Liễu gia là một khu đất trống trãi với nhiều lớp sỏi đá chồng chất. Theo sự hướng dẫn của nhân viên, họ đi đến trước một hàng bậc thang dài dẫn vào lòng đất, nhìn có vẻ rất sâu. Dẫn đầu đoàn khoảng 50 người, Mạc Liên bình tĩnh dò dẫm từng bước. Không khí xung quanh cực kỳ ẩm thấp và có mùi mốc khó chịu. Đi độ khoảng 100 mét thì đối diện mọi người là một cánh cửa gỗ rất lớn, trên đó có chạm khắc hoa văn kì lạ và tinh xảo. Ở giữa chiếc cửa có một dấu bàn tay khá nhỏ, giống dấu tay của nữ nhân. Mạc Liên cùng Mạc Quân tìm cách mở chiếc cửa nhưng không tài nào mở được. Cuối cùng, đành phải thử vận may, Mạc Liên đưa bàn tay phải của mình lên đặt vào dấu tay trên chiếc cửa. Khớp. Kết quả làm mọi người khá ngạc nhiên, Mạc Liên cũng hết sức sửng sốt. Chiếc cửa gỗ dần rung chuyển rồi mở ra từ từ... Âm thanh kẽo kẹt vang lên khiến nhiều người sởn gai ốc...
Bên trong lăng mộ rất rộng lớn, những bức tường dài kéo tận sâu vào bên trong, trên trần cũng khá cao khoảng 3 mét. Mấy chiếc đèn pin cầm tay làm việc hết năng suất, soi từng ngóc ngách trên vách tường. Những chữ viết, những hình thù cùng hoa văn kì lạ xuất hiện khá nhiều trên vách cũng như trên trần hầm mộ. Mọi đồ vật bên trong cũng khá tinh xảo, cũng có thể được coi là kho báu. Đoàn người của Mạc Liên mắt sáng rỡ hẳn. Càng đi sâu vào bên trong thì không khí càng quỷ dị. Một luồng gió thổi qua khiến ai nấy đều lạnh sống lưng...
Đi ngang từng gian phòng một nhưng tuyệt nhiên không hề thấy được chiếc quan tài nào. Mạc Liên thấy rất khó hiểu. Đến gian phòng cuối cùng, gian phòng này kì lạ ở chỗ là nhỏ hơn hẳn các gian phòng khác và bên trong không hề bài trí bất kì đồ vật nào, rất trống trãi. Mạc Quân định kéo tay tỷ tỷ ra ngoài nhưng nàng không đi. Nàng cứ đứng trân trối trước gian phòng. Lòng Mạc Liên tràn ngập mối nghi hoặc khó nói thành lời. Một lăng mộ không thể không có quan tài được, trừ phi nó bị giấu đi... Như có ai đó thúc đẩy, nàng bước nhanh vào bên trong, bỏ mặc sự ngăn cản của đệ đệ. Mạc Quân rất lo lắng cho tỷ tỷ, mặc dù thấy sợ không khí nơi đây nhưng không đành lòng để tỷ tỷ một mình bước vào đó, Mạc Quân thở dài bước theo. Mọi người phía sau thấy vậy cũng bước theo vào.
Qủa thực không có gì ngoài bốn vách tường trắng, không có bất kì một dấu hiệu nào trên tường hết nhưng phía trên cùng có một hàng chữ nhỏ không ai nhìn thấy. Trên đó có ghi rõ đây là lăng mộ của một vị vương gia... Không phải người có duyên mà dám bước vào đánh thức giấc ngủ của vương gia thì sẽ gặp kết cục vô cùng bi thảm... Mạc Liên tiến về phía trước. Nàng dừng lại nhìn bức từng chắn trước mặt, vô hồn đưa tay lên chạm nhẹ... Mặt đất rung động khá dữ dội... bức tường dần dần dịch chuyển lên bên trên, mở ra một mật thất kì bí, tối hun hút... Bỗng nhiên...
- " Vương phi... Vương phi của ta... Cuối cùng ta cũng đã chờ được nàng... Đã lâu lắm rồi... Nàng lại trở về bên ta..." - Một giọng nói trầm thấp, nỉ non vang lên làm da gà của Mạc Liên và Mạc Quân nổi đầy, mặc dù không nghe rõ ngôn từ...
- "Tiểu Quân... Đệ có nghe thấy tiếng gì không..." - Mạc Liên bặm môi run run mở miệng hỏi đệ đệ, tay nàng vẫn nắm chặt tay Mạc Quân, mồ hôi lạnh đổ đầy tay.
- "Có... Tỷ tỷ... Đệ thấy ghê ghê sao ấy... Hay mình đi ra đi... Đừng vào đó..." - Hắn thật sự muốn khóc lắm rồi.
- "Không được! Đường đường là người Liễu gia, tỷ với đệ cũng có phải chưa từng đi vào các hầm mộ đâu. Sao bữa nay đệ nhát gan thế?" - Tuy có chút khẩn trương nhưng Mạc Liên vẫn giữ được bình tĩnh để mắng Mạc Quân.
- "Nhưng... Đệ thấy nguy hiểm quá... Hay để nhân viên vào trước..."
- "Đệ... Trời ạ... Không thể... Chúng ta làm công việc này thì phải bất chấp rủi ro, không thể vì bản thân sợ chết mà hy sinh người vô tội được. Đệ không vào thì tỷ vào!" - Nói rồi nàng xoay người lại nói với nhân viên đứng đằng sau:
- "Ta đi vào xem trước, nếu có gì bất trắc thì tuyệt đối không ai được vào theo, tất cả nghe rõ không?" - Mạc Liên kiên định nói.
- "Tiểu thư..." - Mọi người lên tiếng ngăn cản nhưng nàng đã một mạch bước vào mật thất.
Mạc Quân bấm móng tay vào lòng bàn tay rồi nhanh chóng theo sau tỷ tỷ. Hắn sẽ bảo vệ tỷ tỷ thật tốt. Nếu tỷ tỷ xảy ra mệnh hệ gì thì hắn cũng không sống nổi mất.
Đúng như dự đoán, ngay chính giữa mật thất là một chiếc quan tài chạm trỗ tinh xảo, hoa văn rồng bay phượng múa uốn lượn hết thân. Chậm rãi bước tới bên chiếc quan tài, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lồng ngực, không hiểu sao nàng rất mong chờ được chạm vào nó... Không chần chờ thêm giây nào, Mạc Liên đưa tay chạm vào chiếc quan tài nhưng lại nhanh chóng rút tay về. Động tác của nàng làm Mạc Quân giật mình.
- "Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ..." - Mạc Quân lo lắng hỏi.
- "Không sao..." - Miệng nói thế nhưng sắc mặt nàng đã dần trắng bệch. Đau quá... Tim nàng đau quá... Tại sao lại đau đớn như thế này...
- "Đing đing đong..." - Một tiếng chuông thánh thót vang lên. Bất ngờ từ trên cao một vật thể rơi xuống...
Theo phản xạ Mạc Liên xoay người đón lấy nó. Là một chiếc hộp gỗ nhỏ. Phía trên khắc hình một bông sen đang nở rộ. Liên... Không phải tên nàng mang nghĩa là sen sao... Mạc Quân đứng ngay sau tỷ tỷ, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp... Lạ thật... Nó không giống với bất kì hình hoa văn nào mà hắn nhìn thấy từ khi bước chân vào đây... Mạc Liên nhẹ nhàng mở chiếc hộp ra... Được đặt ngay ngắn bên trong là một chiếc vòng tay bằng vàng, thân đính nhiều đá quý nhỏ sáng lấp lánh, chính giữa mặt chiếc vòng là một bông sen... Chiếc vòng đẹp quá... Hình như nàng đã nhìn thấy nó ở đâu đó rồi nhưng không nhớ được... Bần thần cầm chiếc vòng lên tay, bất chợt nó tỏa sáng, ánh sáng bạc chói lòa dần bao trùm hết toàn thân nàng... Mạc Liên chỉ kịp xoay người kêu đệ đệ đang ngây ra đằng sau. Mạc Quân hết hồn nắm lấy tay tỷ tỷ rồi cũng bị cuốn vào ánh sáng đó... Hai người biến mất không một dấu vết... Chiếc vòng cũng biến mất giữa không trung... Họ bị cuốn vào một không gian trắng xóa, tay cả hai bị tách rời... Hai tỷ đệ, mỗi người một nơi...
Vài ngày sau, báo chí đưa tin giật gân, nhị tiểu thư cùng tam thiếu gia của Liễu gia mất tích không dấu vết trong một lăng mộ bí ẩn..., nhân viên của họ khi ra khỏi lăng mộ thì đều không nhớ gì nữa, mọi ngọn ngành đều bị chặt đứt... Mây đen bao kín biệt thự nhà họ Liễu...
♥•.ღ°Tên giang hồ: Thái Ất Lưỡng Nghi Chùy
Tên tự: Lam Vy
Tên thế tục: tiểu Na♥•.ღ°
Mời mọi người ghé thăm tệ xá ^^:
Uyển Điệp Cốc


thay đổi nội dung bởi: mina2601, 27-04-2012 lúc 06:32 PM.
mina2601 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 22-04-2012, 09:13 AM   #10
Default

ta giựt tem đây. ha ha. à khi nào có chương mới cậy bạn
haxinh14092000hanhnguyen vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của haxinh14092000hanhnguyen vì cảm thấy "rất là hay":