Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 06-07-2012, 03:03 PM   #1
Default [Xuyên không, sủng, NP] Săn Mĩ Kí

[Văn án] Săn mỹ kí


Nàng —một tiểu nữ nhân bình thường của thế kỉ 21 , không hiểu xuyên qua đến nước Tiền Hân , tìm kiếm một cái nam nhân ngực có hoa văn hình con Rồng. . . . . .

Hắn — hoàng đế nước Tiền Hân, nàng vừa lên đến liền bớ quần áo hắni ra, hắn lại vứt bỏ một lòng. . .

Hắn — Tam vương gia nước Tiền Hân, nàng vừa lên đến mắng hắn “Ngốc mạo”. Hắn lại chỉ vì nàng ngốc. . .

Hắn — Ngũ vương gia nước Tiền Hân, nàng vừa lên đến liền mãnh liệt mà thân cận với hắn, hắn lại hi vọng nàng có thể thân cận với hắn cả đời. . .

Hắn — Minh Chủ Lãnh Huyết Minh, nàng vừa lên đến liền mắng hắn máu chó xối đầu, hắn lại đối với nàng như thế nào cũng ngoan không đứng dậy.

Hắn — sát thủ nước Tả Thành, nàng vừa lên đến sẽ mướn hắn làm bảo tiêu, hắn lại cam nguyện bảo vệ nàng một đời một thế. . .

Hắn — thiên hạ đệ nhất thiếu, nàng vừa lên đến đã nói hắn là “Thiên hạ đệ nhất tao.” Khóe miệng hắn loạn trừu. .

Hắn — nhị hoàng tử nước Sau Cánh, nàng vừa lên đến kêu “Cưỡng gi­an a!” “Rốt cuộc ai cưỡng gi­an ai a” . . .

Hắn — Tả Thành nước đệ nhất mỹ nam, nàng vừa lên đến nói“Con nhóc, bộ dạng thực sự là Thủy Linh (nhu mi).”. “Ai là con nhóc ” . .

Hắn — Lâm Quốc đại tướng quân, nàng vừa lên đến “Đại thúc, ngươi không phải là muốn trâu già gặm cỏ non đi”, hắn đầu đầy hắc tuyến.

Nhiều nam chủ, nam xứng cũng không thiếu, ha ha. .

Nữ chủ mặt như một tiểu hài tử, bề ngoài siêu cấp đáng yêu, nội tâm siêu cấp bụng đen, da mặt siêu cấp dày, xem nàng như thế nào săn mỹ nam. . .

Bài này một nữ N nam, nhẹ nhàng chợt cười lộ tuyến, cảm tình diễn là việc chính, có chút ít tàn bạo, có chút ít trắng, lại thêm chút ít lôi. . .

Cuối cùng: NP mới là vương đạo! ! !
[/color]Giang hồ tục gọi : Cửu Thiên Vô Song Kiếm
Tên tự: Song Thiên
Thế tục nhân xưng: Tiểu Linh
Nhà của ta: An Apple 4 U Today
tjnhljnhcuanuoc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
16 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của tjnhljnhcuanuoc vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 06-07-2012, 03:06 PM   #2
Default [Ch 1] Không nghĩ xuyên qua

Chương 1: Không nghĩ xuyên qua

Liễu Danh Hương, 25 tuổi, tính cách hướng ngoại, viên chức nhỏ của một công ty mậu dịch , một vị tiểu dân chúng không thể bình thường hơn , mỗi ngày trừ bỏ đi làm, hay là ở nhà xem tiểu thuyết, còn lại chính là cùng một đám bạn bè hi hi ha ha, thấy thế nào đều là một nữ nhân không có tiền đò gì, khả năng bản thân chỉ có ban trai là đáng hâm mộ. Bạn trai bộ dạng đẹp trai lại nhiều tiền không nói, còn đối với nàng ngàn nghe trăm thuận, thúc giục nàng kết hôn nàng còn không nguyện ý, đắc ý kỳ danh nói còn nhỏ chơi không đã, choáng váng, điển hình sinh ở trong phúc không biết hưởng phúc. . .

Tám giờ tối, trong quán cà phê Lục Thành, dưới ánh đèn nhu hòa , duyên dáng trong tiếng âm nhạc xen lẫn từng trận thanh âm nữ tử vui cười, làm cho người xung quanh không khỏi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bốn nữ tử loại hình bất đồng cười đến ngàn vạn dáng vẻ, tràn đầy ánh sáng thanh xuân, không khỏi làm cho người ta cảm thán, tuổi trẻ thật tốt.

Tiểu Nguyệt mặc váy hoa sắc lục, một bên phe phẩy chén trà sữa trân châu kia của nàng, vừa hướng Liễu Danh Hương nói: “Hương Hương a, Lưu Nhạc tiểu tử đó đối với ngươi tốt như vậy, làm sao ngươi liền như vậy nhẫn tâm cự tuyệt một lần cầu hôn của hắn a, nếu là ta thì đã sớm gả cho hắn rồi, đầu năm nay nam nhân tốt khó tìm a.”

“Ngươi thích ngươi gả tốt lắm, ta nhưng không nghĩ sớm như vậy đã kết hôn, khi kết hôn phải chịu nhiều trách nhiệm , ta còn chưa chơi cho đã đâu, hơn nữa, kết hôn sẽ là mang gông vào người, ta mới không cần, làm không tốt các soái ca khác có lẽ đang chờ ta a, ha ha” Hương Hương mặt nhăn mày nhíu, nàng khéo léo chun chun cái mũi nói.

“Ngươi thật không có lương tâm , chỉ bằng ngươi còn soái ca, soái ca gặp lại ngươi không tính chạy thì tốt lắm rồi, rõ ràng, Lưu Nhạc là đầu óc hỏng rồi mới khăng khăng một mực nhất kiến chung tình với ngươi, ai, lão thiên gia a, đại mỹ nhân giống như ta vậy không ai muốn, nàng liền như vậy nổi tiếng, trên trời thật sự là không công bằng a” Đại mỹ nhân Phan Hảo Ngọan ( nguyên văn là 好玩,có nghĩa là vui vẻ) đầu đầy hắc tuyến, dậm chân đấm ngực tức tưởi nói.

“Đúng vậy a, đúng vậy a, nếu Lưu Nhạc biết ngươi là nữ tử bụng dạ đen tối đối với hắn như vậy, ta thấy hắn không đá ngươi mới là lạ.” Cuối cùng Dương Dương tiểu mỹ nhân nói.

“Ha ha, Lưu Nhạc của nhà ta theo ta đã ba năm rồi, ta ăn của hắn, dùng của hắn, hắn đã sớm biết rằng ta là người như thế nào , hắn nói liền yêu thích ta, đã bị ta làm hư lâu rồi, hắc hắc, lúc này các ngươi không phản đối đi” Hương Hương nhìn ba vị bạn bè khoa trương cười nói.

Ba nữ tử xem nàng kia bộ dáng đáng đánh đòn thật sự không thể không dở khóc dở cười, bụng dạ đen tối của nữ tử này quả nhiên không có kẻ nào địch lại được . . . “Ta yêu ngươi, yêu ngươi, tựa như Chuột Yêu Gạo. . .” ( chuông điện thoại ) ( Các nàng có thể nghe bào này bản tiếng trung của twins tạo đây: Chuột yêu gạo)

“Thân ái” , Danh Hương tiếp di động lên “Ta đang uống trà, ân, cùng Tiểu Nguyệt các nàng, cái gì a, ta nào có không cùng ngươi , ngươi không phải làm việc nha, hắc hắc hắc, như vậy a, ta đây chút nữa sẽ trở về, đã biết, ngoan , ân, ở trên giường chờ ta nga, ha ha, ân, ta cũng nhớ ngươi , 88″

“Ác. .” ba nữ tử hiện lên hình dáng nôn mửa. .

“Thực chịu không nổi ngươi, da mặt như thế nào dầy như vậy a” .

“Hắc hắc hắc, nam nhân liền yêu bộ này biết không, dỗ hắn dễ bảo . Hắc hắc hắc. Tốt lắm, ta đi trước nga, mua điểm tâm cho nam nhân của ta ăn khuya, hắn trách ta đã lâu không bồi hắn rồi, lần sau lại tán gẫu, 88″ .

Danh Hương nói xong cầm lấy túi xách nhỏ vui vẻ rời đi, trong đầu còn đang suy nghĩ như thế nào mới có thể cho hắn một lần kinh hỉ, dù sao một tuần không gặp hắn, còn không tiến hắn hai lần máy bay chỉ vì có thể ở nhà im lặng đọc bộ tiểu thuyết xuyên không mà nàng thích cho tới hết, tội lỗi a. . .

(Tjnhljnh: ta cũng thấy đáng thương cho anh này ahhh… thôi, hảo hảo chiêu dụ vào nam công quán của ta vậy. hắc hắc)

Liễu Danh Hương cầm túi vô cùng cao hứng, hướng siêu thị đi đến, trong lòng tính toán mua chút điểm tâm gì hảo ngon, nàng mở túi ra xem còn bao nhiêu tiền, đủ mua cái gì hảo.

“Phanh” một tiếng, Danh Hương ngẩng đầu nhìn lên, chính mình không cẩn thận đụng phải đèn đường, nhất thời trên trán nổi lên một cục u, Danh Hương tức khí lấy chân đá cột đèn đường, miệng còn mắng”TMD, như thế nào xui xẻo như vậy.” Vừa mắng xong, mặt trên đèn đường liền rớt xuống đập vào trên đầu Danh Hương . . .

Sau đó Danh Hương nhìn đến chính mình nằm trên mặt đất, trên đầu tất cả đều là máu, nhìn qua thực khủng bố.

“Di, ta sao có thể nhìn đến chính mình, a, chẳng lẽ ta chết, linh hồn xuất khiếu?”

“Ngươi đã chết, đi theo ta đi” một tiểu lão đầu râu bạc xông ra.

“A, ta không muốn chết a, Nhạc Nhạc còn ở nhà chờ ta đâu rồi, ta không cần chết, không cần chết, lão nhân ngươi đem ta thả lại đi, mau a, ” chỉ thấy Danh Hương giống người điên lôi kéo, quắp lên cổ môt ai đó (tjnhljnh: Á á á!!! khỉ khỉ, bắt cho sở thú kiếm chút hồng bao a…).

“Ngươi… Nha đầu chết tiệt kia, buông tay, buông tay” lão đầu râu bạc số đen đủi gặp phải một nữ nhân điên ”Ta còn chưa nói xong a”

“Tử lão đầu, mau thả ta trở về, ta biết ngươi là Câu Hồn sứ giả, mau thả ta trở về, bằng không ta không đầu thai, mỗi ngày quấn quít lấy ngươi, muốn cùng ngươi chơi thử xem..”

“Cái gì Câu Hồn sứ giả. ngươi xem sách đã thấy nhiều a, có Câu Hồn sứ giả nào đẹp trai như ta không, ta là thần tiên, hừ, không lớn không nhỏ” .

“A, thần tiên, nga, thần tiên gia gia a, ta không muốn chết, ngươi thả ta trở về được không, chồng ta chờ đâu rồi, ta chết, hắn làm sao bây giờ a, hắn hội thương tâm chết đi luôn a.” Mỗ nữ một bên vừa khóc vừa nói.

“Đừng nói dễ nghe như vậy, ngươi thực yêu hắn như vậy ư, ta xem ngươi chẳng qua tìm nam nhân dựa vào đi, ngươi về điểm này tính toán bổn tiên nhân xem biết hết, tình yêu chân chính cả đời của ngươi vẫn chưa có xuất hiện đâu.” Tiên nhân dựng râu(tjnhljnh: dựng được sao? Tiên gia: chỉ có người “đẹp chai” như ta mới được thôi) trừng mắt gầm hét lên.

” Người tử không thể sống lại, ngươi dương thọ đã hết, theo ta trở về đi, có việc cho ngươi làm đây.”

“Ai nói ta không thương hắn, hắn là nam nhân của ta, thần tài của ta, gối ôm của ta, của ta hết thảy a, ta luyến tiếc a, ô ô. . .”

“Tốt lắm, tốt lắm, đi theo ta đi, ngươi về sau sẽ có nhiều nam nhân hơn, không kém hắn một chút nào, nói sau hắn rất nhanh hội đã quên của ngươi.”

“Cái gì! Không có khả năng, hắn thực yêu ta , làm sao có thể rất nhanh quên?” Danh Hương ra vẻ không nghe thấy rằng về sau nàng sẽ có rất nhiều nam nhân . . .

“Ta sẽ làm hắn quên đi ngươi.”

“Ngươi!! tử lão đầu, chia rẽ chúng ta, ta muốn hủy đi lão già khọm nhà ngươi.” Mỗ nữ hung tợn nói xong cũng xông đến.

“Nha đầu chết tiệt kia nghe kỹ đây ” Tiên gia đưa tay lên đem mỗ nữ giữ ở một bên.

“Mặc kệ như thế nào, ngươi trở về không được, hiện tại ta muốn đem ngươi phóng tới hơn một nghìn năm trước, ở Tiền Hân quốc, cũng chính là cái thể loại ngươi thường xem kia… Xuyên qua thời không. Nhiệm vụ của ngươi chính là tìm một nam nhân ngực có hoa văn một con rồng , ngươi đi xuống cùng người thường giống nhau, không có pháp lực gì, bất quá vì cái mạng nhỏ của ngươi, ta đưa ngươi một cái bùa hộ mệnh, ngươi đeo nó trên ngón út , tìm được sau ngươi đem nhẫn đốt đi cho ta, ta thì sẽ liên hệ với ngươi, ngươi nhất định rất kỳ quái tại sao muốn ngươi đi tìm, này thì về sau ngươi sẽ hiểu được , ngươi đừng trừng ta, ngươi tốt nhất nhanh chút tìm, sớm một chút tìm được, ngươi liền sớm đầu thai, kiếp sau ta chuẩn làm cho Nhạc làm hảo lão công của nhà ngươi, còn có thể đáp ứng ngươi một cái yêu cầu, như thế nào? Không muốn tìm ta liền cho ngươi suốt kiếp luôn hồi chỉ có thể sống đến 25 tuổi, cho ngươi trọn đời cô độc, hắc hắc. Hơn nữa ngươi không phải rất muốn xuyên qua một hồi ư, nơi đó nhưng là mỹ nam nhiều hơn nga, tốt lắm, lên đường đi.”

Mỗ lão nhân vừa nói xong sẽ đem một bên mỗ nữ hoàn toàn hóa đá một cước đá đi xuống. .

“Mỗi thế tìm khắp không đến, thật sự là không tiền đồ. .” Lão nhân còn ở đằng kia nói nhỏ. . .

Trong quá trình rớt xuống , mỗ nữ không khỏi mắng”TNND, thần tiên tìm khắp không đến, ta làm sao tìm được a, tử lão đầu. Ta không cần xuyên qua a!” . . . . . .
[/color]Giang hồ tục gọi : Cửu Thiên Vô Song Kiếm
Tên tự: Song Thiên
Thế tục nhân xưng: Tiểu Linh
Nhà của ta: An Apple 4 U Today
tjnhljnhcuanuoc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
19 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của tjnhljnhcuanuoc vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 06-07-2012, 03:28 PM   #3
Default [Ch 2]

Chương 2: Tá Thi Hoàn Hồn

Liễu Danh Hương khi tỉnh lại, nhìn đến chính mình ngủ ở trong một gian phòng cổ kính, phòng được bố trí thực ấm áp lịch sự tao nhã, ở giữa đặt một cái bàn nhỏ trên có vẽ một đóa hoa nhỏ, bên trong khẽ tỏa ra mùi hương bạc hà nhàn nhạt, Danh Hương nhất thời cảm thấy ý nghĩ thanh tỉnh .

‘ Xem ra chính mình thật sự bị tử lão đầu đá đến cổ đại thật rồi, ai. ’

‘ Hoàn hảo chủ nhân của thân thể này gia cảnh khẳng định không nghèo, bằng không chỉ bằng chính mình, cam đoan trên đường làm tên khất cái đi. ’

‘ Lão nhân muốn ta tìm nam nhân ngực có hoa văn rồng, trời ạ, làm sao mà tìm được a, chẳng lẽ thấy nam nhân liền nhào tới bới ra người ta quần áo ra,
không bị nói là háo sắc mới là lạ, ai. ’

‘ Đúng rồi, lão nhân nói tặng cho ta cái bùa hộ mệnh, ở đâu a, . ’

Danh Hương nâng lên hai tay, vừa vặn thấy một chiếc vòng bạc nhỏ xíu ngay đầu ngón tay cái bên trái. Một vòng tròn liền, cũng không còn hoa văn gì, bình thường đến không thể bình thường hơn rồi, ‘ Cái này có thể bảo mệnh nha, ’ Danh Hương nhất thời buồn bực vô cùng.

‘Chi nha…’ cửa mở, một nha đầu đi tới, trong tay bưng một cái bát, nhẹ nhàng mà đi đến bên giường, ngẩng đầu nhìn lên,

“A, tiểu thư, ngươi đã tỉnh, nô tỳ liền đi kêu lão gia với phu nhân tới” , nói xong buông bát chuẩn bị đi ra ngoài.

“Đợi chút!” Danh Hương vươn tay kéo nha hoàn lại.

“A, tiểu thư, ngươi đừng động, ” Tiểu nha đầu chạy nhanh trở về đặt tay tiểu thư về vị trí cũ ” Tiểu thư, ngươi cảm thấy thế nào a, đầu còn đau không, ngươi đã muốn ngủ mê hai ngày rồi, lão gia phu nhân đều sẽ lo lắng, Nhị thiếu gia còn bị nhốt tại Từ Đường, thật sự rất khổ sở nha, lão gia nói tiểu thư bất tỉnh lại đây, Nhị thiếu gia cũng đừng nghĩ đi ra, tiểu thư ngươi tỉnh thì tốt rồi, nô tỳ đi gọi lão gia phu nhân , bọn họ hẳn sẽ bớt lo lắng a.” Tiểu nha đầu nói xong cũng còn muốn chạy.

Danh Hương nhìn bộ dạng này còn giấu giếm thanh tú, nhìn qua nhiều nhất mười ba mười bốn tuổi, giật mình thấy tiểu nha đầu kia nói một hồi tùm lum cũng đã chuẩn bị đi, chạy nhanh dùng sức kéo lại nói”Vân vân, tiểu nha đầu, ngươi tên là gì, nơi này là chỗ nào, đầu ta đau quá, cái gì cũng không nhớ gì cả, ngươi trước nói cho ta một chút.” ‘ Giả trang mất trí nhớ định luật đầu tiên của xuyên không’ Danh Hương đương nhiên phải tìm cho mình một lý do.

Chỉ thấy tiểu nha đầu trừng lớn cái mắt, một bộ dạng nhìn thật giống quỷ

“Tiểu thư, làm sao ngươi , ngươi không nhớ rõ nô tỳ nha, nô tỳ là Tiểu Văn a, nha hoàn bên người của ngài a, nô tỳ theo ngươi năm năm rồi, làm sao ngươi lại quên a, ô ô. .” Tiểu Văn nói xong nước mắt liền chảy xuống như thác.

“Ngừng!” Danh Hương hô to một tiếng”Khóc cái gì khóc, ta ghét nhất là thấy người ta khóc, ta không phải mất ký ức nha, có cái gì cùng lắm thì , ngươi theo ta, nói ta chẳng phải sẽ biết nha, khóc hữu dụng sao? Làm không tốt mấy ngày nữa liền nhớ ra rồi, hiện tại giúp ta đem gương lấy ra.”

“Tiểu thư ngươi. .” Tiểu Văn vẻ mặt ủy khuất, chính là vẫn lấy một chiếc gương đồng trên bàn trang điểm đi tới.

‘ tiểu thư như thế nào dữ tợn như vậy, ô ô, tiểu thư trước kia tuy rằng rất lạnh lùng nhưng cũng không lớn tiếng nói ta. ’

Danh Hương cũng không biết tiểu nha đầu trong lòng nghĩ cái gì, nàng khẩn cấp muốn nhìn một chút nữ chủ này là cái dạng gì, bởi vì kiếp trước nàng cùng xinh đẹp là hoàn toàn không hợp , nàng tưởng căn cứ theo định luật xuyên qua thứ hai , nữ chủ tám chín phần mười là một đại mỹ nhân, sau đó một đệ nhất mỹ nam của đại bang phái nào đó bị nàng mê hoặc tới mù mịt, nhưng nàng không cưới, ha ha ha. Danh Hương nghĩ khóe miệng càng cong lên”A, này, này, này, không thể nào, cũng xinh đẹp đến vô biên, hoàn hảo, rất khả ái đi.”

Phỏng chừng trong người gương nhiều nhất không vượt qua 14 tuổi, khuôn mặt trái xoan như trứng ngỗng ( TL: ô ô ô mặt mỹ nhân nhà ta sao lại là trứng ngỗng. ô ô ô), trên khuôn mặt phúng phính là một đôi mắt to tròn sáng lấp lánh, lông mi vừa đen vừa dài, lúc chớp chớp có vẻ ánh mắt đặc biệt hữu thần, lưu quang bốn phía, cái mũi cao khéo léo cùng môi anh đào nho nhỏ, khuôn mặt phấn nộn, động xem dưới, không phải chỉ là một tiểu cô nương đấy chứ. Danh Hương nhất thời cảm thấy mỹ nam cách nàng thật xa, ngẫm lại người nào mỹ nam thích một cái tiểu oa nhi a.

“Tiểu Văn, bổn tiểu thư tên gọi là gì, mấy tuổi a?”

Tiểu Văn nhìn điệu bộ không biết chính mình là ai của tiểu thơ, trong lòng cảm giác thật là lạ, như thế nào ngay cả tên mình cũng không nhớ rõ rồi sao, tính cách cũng hiền hoà hơn, giống như tiểu thư không phải nguyên lai chính là cái tiểu thư kia.

“Tiểu thư kêu Nam Cung Khải Nhã, năm nay 16 tuổi, nay đã đến tuổi thành thân rồi, tới cửa cầu hôn người tốt nhiều a, lão gia cùng phu nhân cảm thấy Ngũ vương gia dường như thích hợp với tiểu thư , phu nhân nói chờ tiểu thư tỉnh, liền cho tiểu thư xem mặt Ngũ vương gia, xem tiểu thư có thích hay không còn định đoạt, lão gia phu nhân thật sự rất thương tiểu thư người a” Danh Hương nhìn mình trong gương, không khỏi đảo cặp mắt trong veo (TL: nguyên lai ở đây là trắng dã, nhưng ta thấy nó giống dã quỷ quá nên…),

khuôn mặt tưởng như chỉ 14 tuổi thế nhưng 16 tuổi, choáng váng, còn muốn lập gia đình, thực ứng với đệ tam định luật xuyên qua sách nói , xuyên qua đến đã phải chuẩn bị thành thân. Đầu đầy hắc tuyến a. . .

“Nam Cung Khải Nhã, tên này không sai, Khải Nhã, Khải Nhã, ha ha” Liễu Danh Hương nghĩ sau này mình có tên tốt như vậy , có điểm dương dương đắc ý.”Ngũ vương gia, tại sao ta có thể gả cho Ngũ vương gia, xem ra nhà của ta phi phú tức quý a, ha ha, phát đạt” .

Tiểu Văn nhìn tiểu thư nhà mình có điểm tinh thần bất ổn định, không khỏi nghĩ tiểu thư sẽ không rớt bể đầu óc biến thành kẻ điên chứ.

Danh Hương nhìn đếnánh mắt Tiểu Văn kia giống xem kẻ điên giống nhau, nhất thời có chút ngượng ngùng, hắng giọng nói: “Tiểu Văn a, cha ta là làm cái gì, còn có, ta như thế nào choáng váng ? Đúng rồi, ngươi trong bát là cái gì a, ta đói bụng rồi.” Nói xong vỗ vỗ bụng nhỏ

Tiểu Văn cảm giác mình có điểm hồ đồ, tiểu thư trước kia bởi vì chán ghét khuôn mặt trẻ con của mình, cho nên khuôn mặt, nói chuyện cả ngày cũng đều lạnh như băng , ngôn hành cử chỉ đều quy quy cách cách , chỉ sợ người ta nói nàng chưa trưởng thành. Làm sao làm loại động tác bất nhã này a, bất quá tiểu thư như vậy thật đúng là giống một tiểu hài tử, thật đáng yêu, ai, bất kể, dù sao vẫn là tiểu thư của chính mình, ta bất kể nàng biến cái dạng gì đâu rồi, vẫn là làm cho lão gia phu nhân quan tâm đi, Tiểu Văn tâm tư chuyển biến, cảm giác thoải mái thiệt nhiều, liền cũng vui vẻ , bưng bát lên ngồi vào đầu giường.

“Tiểu thư, đây là cháo Bát Bảo hạt sen long nhãn ( Tjnhljnh: nước rãi chảy ròng ròng), ngươi mê man hai ngày, cùng lời đại phu nói không sai biệt lắm, cho nên phu nhân kêu nô tỳ trước chuẩn bị tốt, tiểu thư , ngươi từ từ ăn, ngươi vừa ăn nô tỳ vừa kể qua với người một chút.”

Danh Hương vừa ăn cháo Tiểu Văn mang lên, vừa nghe nàng ta kể qua:
“Lão gia là Tả Thừa Tướng của Tiền Hân Quốc , tiểu biểu đệ của đương kim hoàng thái hậu . Trung quân ái quốc, kính yêu dân chúng, hoàng thượng cũng rất coi trọng lão gia, có thể nói dưới một người, trên vạn người.

“Lão gia vẫn là nổi danh trung tình, nam nhân khác đều ba vợ bốn nàng hầu , lão gia lại chỉ cưới đại phu nhân cùng Vân phu nhân. ( này còn gọi trung tình, Danh Hương nhất thời trên mặt ba đường hắc tuyến ) hai vị phu nhân đều là tỷ muội cùng nhà, chuyện đại phu nhân cùng Vân phu nhân tỷ muội tình thâm, đang gả vào phủ Thừa Tướng, chẳng phân biệt được lớn nhỏ. Cũng không tranh giành tình nhân, hơn nữa đối đãi với hạ nhân chúng ta thật sự rất tốt. Lão gia từ sau khi cưới hai phu nhân, mười mấy năm cũng chưa tái giá. Đây đối với một vị quan lớn như lão gia chúng ta thật sự là hiếm có chưa từng thấy.”

Danh Hương nhìn đến Tiểu Văn một bộ dáng sùng bái , nhanh chóng ngắt lời nói:

“Được rồi, đừng nói lão gia, trước tiên là nói về ta như thế nào choáng váng ” .

“Nga, tiểu thư là cùng Nhị thiếu gia luận võ, không cẩn thận ngã đập đầu vào đại môn của hậu viện nên mới chóang .”

“Ta có võ công sao? Lợi hại hay không a. Khẳng định rất kém cỏi, bằng không làm sao có thể đập đầu vào trước cửa, thực xấu hổ nga. Tiểu Văn ngươi nói cụ thể cho ta đi” Danh Hương vừa nghe chính mình biết võ công liền kích động lôi kéo Tiểu Văn, thiếu chút nữa bát trong tay đều đánh bay.

“Tiểu thư, đầu người không đau sao? Đừng kích động a” . Tiểu Văn nhìn đến tiểu thư kích động như vậy, thực sợ nàng lại đã bất tỉnh.

“A?” Danh Hương sờ sờ đầu nhỏ của chính mình, bên phải hơi hơi gồ lên một khối, ấn vào có đau một chút, thật cũng không có nghiêm trọng như vậy. Lập tức liền cười nói”Không có việc gì, liền một chút đau, không quan hệ ” nói xong chuẩn bị bò lên thử xem chính mình có võ công hay không.

“Tiểu thư, đừng đứng lên a, bị lão gia đã biết như thế nào được, chờ đại phu xem qua mới được a” Tiểu Văn một bên đem cái chén không đặt lên trên bàn vừa nói:”Tiểu thư ngươi nằm lại đi a, ta lập tức đi gọi lão gia phu nhân.” Lúc này Tiểu Văn chưa cho nàng cơ hội giữ chặt nàng, bỏ chạy đi ra ngoài.

Danh Hương nghĩ

” Nếu đã đến đây, chi bằng cứ để vậy đi , về sau liền lấy cái danh tính Nam Cung Khải Nhã này để lừa đảo cũng tốt lắm, dung mạo giống ta thật sự rất tốt, còn có thể có võ công, ha ha, tử lão đầu bảo ta tìm nam nhân có săm hình rồng, ta liền chậm rãi tìm , hiện tại bổn cô nương 16 tuổi, cách 25 tuổi còn có 9 năm kia a, ta liền không tin ta tìm không thấy, hắc hắc, tử lão đầu ngươi chờ xem “.

” buồn bực nhất chính là khuôn mặt trông non nớt như vậy, vừa thấy tựa như tiểu hài tử, như thế nào câu dẫn được mỹ nam, không phải là thân thể mình cũng không còn phát dục đi. ” Nghĩ đến đây, Danh Hương nằm không được rồi, một cước đá chăn bay qua mà bỏ chạy đến trước bàn trang điểm, nhìn về gương đồng cao cỡ nửa người phía kia.

Chỉ thấy trong kính một nữ tử tóc dài như thác nước vấn lên một đoạn, còn lại để xõa đến hông, mặc một bộ nội y màu trắng bó sát người, khuôn mặt siêu cấp đáng yêu, vóc dáng ước chừng khoảng 1m6. Đùi nhỏ thon dài thẳng tắp, éo nhỏ mềm mại uyển chuyển nhỏ bé, cặp mông đẹp kiều mị mượt mà, bộ ngực đầy đặn cao thẳng , nhìn không khỏi làm mặt người ta đỏ hồng. Này rõ ràng chính là dáng người ma quỷ hoàn mỹ , lại chết tiệt đi với gương mặt tiểu oa oa. Lão thiên gia thật sự là hội trêu cợt người ta a, Danh Hương nhìn bộ dáng của mình trong kính, không khỏi cong lên cái miệng nhỏ nhắn. Khả nghĩ lại, này Nam Cung Khải Nhã so với Liễu Danh Hương được hơn, cuối cùng có tiến bộ, đáng yêu liền đáng yêu , hắc hắc, vừa vặn tài mạo song toàn, ta liền không tin mỹ nam không tìm đến, yeah, Danh Hương, cố lên! , no, no,no là Khải Nhã cố lên! Muốn thói quen, thói quen, Khải Nhã, Khải Nhã, cố lên! Ha ha. . .

Danh Hương đang đối diện với gương đồng tự kỷ xoa ngực sờ mông thì một tiếng “Nhã Nhi ’ đem nàng sợ tới mức chạy nhanh quay về trên giường, bởi vì cổ đại không có đệm , cho dù giường của Khải Nhã đã trải nệm nhiều lần thật sự mềm mại rồi, nhưng cái đầu nhỏ bé hay chính xác hơn là do động tác thô lỗ của nàng, bị tấm ván gỗ giường đâm cho làm đau, cho nên mọi người tiến vào khi chỉ thấy nàng nằm ở trên giường cắn chặt hai hàm răng, nhắm chặt hai mắt.

“Nhã Nhi, làm sao ngươi , có phải hay không đầu rất đau, mau, Tiểu Văn, đi
truyền Hàn Thái y .” Danh Hương chỉ cảm thấy một bàn tay ấm áp kéo lấy tay nàng, gắt gao cầm.

“Dạ, Vân phu nhân, nô tỳ liền đi.”

Danh Hương mở to đôi mắt của nàng, nhìn đến mỹ nhân mỹ lệ ngồi bên cạnh giường đang nắm chặt tay nàng. Xem nàng ta bộ dạng khẩn trương mau khóc, có thể khẳng định vị này là nương rồi, nhưng khi nhìn nữ nhân này hai mươi mấy tuổi dạng ( thực tế 33 tuổi ), ôn nhu uyển chuyển hàm xúc, thật đúng là khó có thể tưởng tượng có một nữ nhi 16 tuổi. Danh Hương cảm thấy nữ nhân này nhiều nhất chỉ có thể nhìn thành tỷ tỷ của nàng.

“Nhã Nhi, ngươi khá hơn không, nương ngươi lo lắng, hai ngày đều ăn không ngon bữa, ngủ không yên giấc. Cha cũng thật sợ ngươi nếu không tỉnh lại nương ngươi lại bị bệnh.”

Danh Hương hướng lên nhìn vị nam tử thân mặc trường xam xanh lục bên hông đeo một khối bạch ngọc, nhiều nhất bất quá 25 tuổi ( thực tế 38 tuổi ) ánh mắt đang dùng ôn nhu nhìn mình.

“Trời ạ, nam nhân này là cha ta, trách không được Khải Nhã bộ dạng mặt giống oa oa đâu rồi, nguyên lai là giống cha nàng ta. Ha ha, hắn nhìn qua thật đáng yêu a, tuy rằng giữa lông mày lộ ra một cỗ anh khí, ngũ quan cũng rất anh tuấn , nhưng chỉ có mặt béo đô đô , nhớ…quá xoa bóp. Như vậy khuôn mặt thấy thế nào cũng không giống như là vị Thừa tướng đại nhân, hảo hảo cười a. ’

Danh Hương trong lòng nghĩ như vậy, không khỏi toét ra miệng lộ ra tươi cười.

“Cha, nương, ta tốt hơn nhiều, còn có gật đầu choáng váng, không có gì đáng ngại, đối với ngươi rất nhiều sự việc không nhớ nổi rồi, khả năng do đụng đầu đã mất đi ký ức” , Danh Hương vừa nói vừa giả bộ một bộ dáng đáng thương, mắt to chớp một chút, một hồi nhìn xem người cha trên danh nghĩa của nàng, một hồi lại nhìn xem vị nương trên danh nghĩa của nàng kia.

“Cái gì? Tại sao có thể như vậy?” Chỉ thấy này nam nhân đáng yêu nhíu mày, nắm chặc nắm tay, này khuôn mặt đáng yêu nhất thời nổi giận đùng đùng, trở nên nghiêm nghị, ánh mắt cũng sắc bén , . Cùng với người ôn nhu vừa nãy thật sự là hai người khác nhau hoàn toàn.

“Vấn Thiên tiểu tử đó rất kỳ cục rồi, sớm nói với hắn không cần dạy Nhã Nhi võ công, hiện tại khiến cho tiểu muội biến thành như vậy, phạt hắn ở lại Diện Bích Tư quá ba ngày!” Lời nói vừa buông ra, Danh Hương chợt cảm thấy độ ấm trong phòng giảm xuống vài độ, nhịn không được sợ run cả người. Nghĩ thầm không hổ là Thừa tướng, nổi giận lên rất có khí thế, đủ uy nghiêm .

“Lão gia ngươi làm gì a, nhìn ngươi đem Nhã Nhi hù thành cái gì a, nói cho cùng Thiên nhi cũng không phải cố ý đả thương Nhã Nhi, Nhã Nhi gặp chuyện không may, thương tâm nhất đúng là Thiên nhi rồi, ngươi đừng tức giận như vậy, cẩn thận giận quá phá hư thân thể, ai.” Vân phu nhân nhỏ giọng nói mà bắt đầu chảy dài hai hàng nước mắt .

Danh Hương là ghét nhất thấy người khác khóc , “Như thế nào cổ đại nữ tử đều nước mắt ngập thành vậy, ai. ’

“Nương, ngươi đừng khóc nữa, đầu ta vừa rồi thật đau đớn, cha nói cho ngươi cười đấy, chờ khi đem nhị ca gọi tới, ta nhưng không nghĩ nhị ca thương tâm, cha, ngươi mau nói với nương a, đừng khóc nữa a, phòng muốn chìm rồi nè .” Danh Hương một bên luống cuống tay chân giúp nương mình lau nước mắt, một bên dùng ánh mắt nói với cha ngăn nương khóc, trên trực giác cảm thấy nhị ca hẳn là thực sủng chính mình.

Nam Cung Khải đột nhiên cảm giác được nữ nhi thật sự đã mất đi kí ức, như thế nào so với trước kia hoạt bát hơn thiệt nhiều, đổi tính khác hẳn trước. Bất quá lúc này hắn cũng không còn đầu óc để nghĩ lại, bởi vì hắn nhìn đến bảo bối phu nhân của mình khóc đến hoa lê vũ đái , tâm đều đau, chạy nhanh bồi cười nói: “Vân nhi, đừng khóc, tốt lắm, tốt lắm, ngươi xem Nhã Nhi đầu vừa muốn đau, ta biết ngươi cũng đau lòng Thiên nhi, ta không phải dọa dọa hắn nha, hắn cũng trưởng thành rồi, không thể già gặp rắc rối a, ta không phải muốn cho hắn kiềm chế tâm tính chứ sao.” Nói xong liền ôm Vân phu nhân nói nhỏ.

Danh Hương nhìn đến cha chính mình sắc mặt thay đổi nhanh hơn lật trang giấy, không khỏi xem thế là đủ rồi, bất quá cũng xác nhận Tiểu Văn nói vợ chồng tình thâm, Khải Nhã thật sự có một cặp cha nương hảo hảo tốt, nghĩ đến cái kia chuyện phu nhân cũng kém không đến đi đâu, Danh Hương âm thầm vui sướng, xem ra xuyên qua đến nơi đây thật đúng là không sai.
Vân phu nhân tuy rằng thấy nữ nhi của mình biến hóa kỳ quái, bất quá nhìn đến khuôn mặt trẻ con của tướng công mình một bộ dáng thật khẩn trương, không khỏi nín khóc mỉm cười. . .

Trong phòng độ ấm nhất thời bay lên vài độ. . .

Hàn Thái y tinh tế vì Khải Nhã kiểm tra rồi một lần, cùng Thừa tướng cùng phu nhân nói Khải Nhã có khả năng đụng vào đầu, trong đầu có ứ máu, làm cho tạm thời mất trí nhớ, chờ máu hết tụ sẽ khôi phục trí nhớ, kêu mọi người không cần lo lắng, liền kê đơn thuốc giúp chóng tan máu, liền lui xuống.
Dừng ở đây, Liễu Danh Hương chính thức biến thân làm Nam Cung Khải Nhã. Danh Hương cũng không giống như đều là tiểu thuyết xuyên việt trong kia chút nữ chủ già sợ người khác nhìn ra mình không phải là thân thể chủ nhân, ngẫm lại xem linh hồn xuyên qua, cho dù tính cách đại biến, vừa vặn thể dù sao cũng là vẫn là nguyên chủ nhân, chỉ cần mình nhận định, còn sợ người khác hoài nghi bất thành, có bao nhiêu người sẽ tin linh hồn xuyên qua a, không phải là mình gặp phải, đánh chết cũng sẽ không tin điều này. Cho nên Liễu Danh Hương có thể quang minh chính đại dùng thân phạn Nam Cung Khải Nhã này mà sống, ha ha. . .

Tjnhljnh: ti tiện, thật quá sức ti tiện. nàng… thật sự xem hết của Nhã nhi a*che mặt*để lộ ra 2 con mắt sáng rực*

Nhã Nhi: Ngươi.. ngươi…*tay run run chỉ* đồ đê tiện… lập tức cút cho ta*đá đá*

Hương nhi: *che mặt* ai nha… hảo hảo ngai nha. tha khinh.
[/color]Giang hồ tục gọi : Cửu Thiên Vô Song Kiếm
Tên tự: Song Thiên
Thế tục nhân xưng: Tiểu Linh
Nhà của ta: An Apple 4 U Today
tjnhljnhcuanuoc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
16 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của tjnhljnhcuanuoc vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 07-07-2012, 06:44 PM   #4
Default

Xin lỗi các tềnh yêu , hôm nay ta ms phát hiện ra bản thân có chút sai sót, nữ chính kì thật là Vấn Nhã, không phải Khải Nhã. Thực có lỗi, có lỗi…

Chương 3.1: Mỹ nam nhị ca

Vấn Nhã dựa vào bệnh nặng mới tỉnh, lấy cớ cần nghỉ ngơi , đem cha mẹ hừng hực đuổi đi, bởi vì nàng đối với tình huống lớn đến nhỏ của quốc gia này, cả trong phủ Thừa Tướng là hoàn toàn không biết gì cả, vì tránh cho người khác có thể sẽ xem nàng như bệnh thần kinh, hay là trước làm cho Tiểu Văn khiến nàng phát điên thật sự, dù sao chậm rãi đêm dài cũng phải có một ý tưởng gì đó để làm, cho nên nàng phân phó Tiểu Văn làm một bình trà ngon, tựa vào đầu giường nhàn nhã bắt đầu học bù . . .

Thu sơ thành tựu buổi tối hơi có chút mát mẻ, trong phòng Vấn Nhã một ngọn đèn lặng yên thiêu đốt lên, vẫn liên tục đến đêm khuya.

Vấn Nhã từ trong miệng Tiểu Văn đại khái biết được:

Thừa tướng Nam Cung Khải hai mươi năm trước đồng thời cưới hai vị phu nhân Liễu Tình cùng Liễu Vân.

Chuyện phu nhân vì Nam Cung Khải dục sinh đại công tử Nam Cung Thanh Vân cùng nhị công tử Nam Cung Vấn Thiên, đại công tử Nam Cung Thanh Vân năm nay 19 tuổi, ở Lại bộ nhậm chức, công tác cần cù và thật thà, làm người chính trực. Chính vì một lòng nhào vào công tác, cho nên đến nay chưa lập gia đình, có lẽ là do lo lắng chuyện phu nhân. Lấy cớ là hảo nam nhi chí ở bốn phương, trước sẽ lập nghiệp rồi sau đó thành gia.

Mà nhị công tử Nam Cung Vấn Thiên năm nay 17 tuổi, cơ thể từ nhỏ yếu ớt nhiều bệnh, năm tuổi năm ấy đã bái Vân Thượng lão nhân làm sư phụ, ở vực sâu cốc vẫn đợi đến 15 tuổi mới về đến nhà mình, mười năm thâm cốc kiếp sống, khiến hắn làm người tùy tâm sở dục, làm việc toàn bộ bằng tự mình ham, võ công lại xuất thần nhập hóa, nhưng hắn cũng không thế khinh nhẹ. Trở về trong hai năm, trừ bỏ vừa trở về năm ấy tiến cung thấy hoàng thượng, vẫn nhàn rỗi, có khi lại thần thần bí bí , tất cả mọi người không biết hắn đang làm gì đó, có điều ngoài dự đoán mọi người là, vị Nhị thiếu gia này rất quý bối tiểu muội của mình Nam Cung Vấn Nhã, quả thực là chỉ cần tới cầu tất sẽ đáp ứng. Thừa tướng nhìn hắn vô ý quan trường, cũng tùy ý hắn đi .

Vân phu nhân cho tới nay thân thể bệnh nhỏ không ngừng, Thừa tướng yêu thương nàng, cho nên để nàng dưỡng tốt thân thể, bởi vậy mới chậm vài năm sinh. Sinh hạ Vấn Nhã sau vì để cho nàng không phải cực khổ. Vấn Nhã mới trước đây luôn luôn nhu thuận, ở nhà học tập cầm kỳ thư họa, cũng không biết nguyên nhân gì, 12 tuổi năm ấy xuất phủ du ngoạn một lần sau, trở về liền trở nên lạnh như băng , không thích nói chuyện, giả trang thật sự già dặn .

( Nhưng thật ra là bởi vì lần đó bạn cùng lứa tuổi đều nói nàng mới bảy tám tuổi, đáng hận nhất là nàng liếc mắt một cái nhìn trúng liền thích đương kim Tam vương gia nhưng lại gọi hắn tiểu oa nhi, còn nhéo mặt của nàng, lần đó hồi phủ sau Vấn Nhã đối với gương nhìn hồi lâu, cuối cùng cầm lấy chén trà đem gương đồng nện đến tán loạn. Từ nay về sau sau bọn ta cực lực phẫn già thành, khả thiên không theo nhân nguyện, dáng người đến càng ngày càng làm tức giận, khả khuôn mặt vẫn là mặt oa oa. Có đôi khi xem nàng xem ra mặt oa oa phẫn thành dạng già, mọi người muốn cười lại không dám cười, Vấn Nhã sau khi thấy thì càng bất hòa nhân ngôn ngữ . . . )

Vấn Thiên sau khi trở về nhìn đến Vấn Nhã, liền đoán được vấn đề ra ở đâu, vì không để cho mình nhìn qua siêu cấp đáng yêu muội muội trở nên quái gở khó xử, cho nên thường đi chọc nàng, còn đem bên ngoài các loại trò chơi mới mẻ dạy cho nàng, cửu nhi cửu chi, cô muội muội này cũng không bài xích vị ca ca rất lâu mới găp này, Vấn Nhã sau một lần nhìn đến võ công cao siêu của ca ca của mình kia, mà bắt đầu quấn quít lấy Vấn Thiên học võ công, Vấn Thiên cũng nghĩ đến vì tránh cho một tiểu nữ hài về sau gặp phải chuyện nguy hiểm , sẽ cùng toan tính .

Dưới sự nghiêm khắc dạy bảo của Vấn Thiên, Vấn Nhã mặc dù không có nội lực gì, nhưng khinh công của nàng cùng điểm huyệt đều đã đứng hàng võ lâm cao thủ trình độ. Trừ bỏ Tướng phủ ngoại nhân, không có người biết Thừa tướng thiên kim này mới nhìn qua 14 tuổi nhưng lại biết võ công.

Mà Tiền Hân đại tướng quân của đất nước này trên đại lục là quốc gia cường đại nhất , khác còn có Hậu Cánh quốc, Tả Thành quốc, Hữu Lâm quốc. Ngoài tam quốc dựa vào Tiền Hân quốc, hàng năm đều phải vào triều tiến cống. Ở mặt ngoài tứ quốc ở chung hòa bình, hơn hai trăm năm đến đều bình an vô sự. Tiền Hân Quốc hoàng thượng Quân Nghị Thiên năm trước 18 tuổi lên ngôi, bên cạnh cóTả Thừa tướng Nam Cung khải cùng Hữu Thừa tướng Tiền Vô Ngâng ( Vấn Nhã nghe thế cái tên của lúc này liền cười tràng, họ Tiền lại không có Bạc, ha ha, tên này lấy được thực đậu ) phụ tá , coi như quốc thái dân an. Trong triều lợi thế vốn có chút phân tán, cũng dần dần ở dưới cổ tay Quân Nghị Thiên đích cường thế chậm rãi hấp lại. Quân Nghị tuổi trẻ khí thịnh, dã tâm bừng bừng, rất có ý nghĩ diệt tam quốc, xu thế thống nhất thiên hạ.

Cả đêm thức không làm cho Vấn Nhã trễ nải, nàng thật sự là rất hưng phấn, thiếu chút nữa sẽ bắt chước sói kêu, nhưng trong lòng muốn chính mình tĩnh táo một chút, vừa mới mặc, đừng để người bên ngoài coi nàng là kẻ điên, khắc chế, khắc chế, nhẫn nại, nhẫn nại! Nàng trời vừa sáng đã lăn lông lốc đứng lên, sờ sờ đầu, cảm thấy cũng không đau như thế nào, tinh thần không sai, đã nghĩ ngợi muốn đi bộ một chút, tuy rằng xem qua không ít tiểu thuyết xuyên việt, nhưng vẫn là thích mắt thấy mới cảm thấy là thật. . . . . .

Tiểu Văn nghe được trong phòng tiểu thư có động tĩnh, ngáp một cái tiến vào hầu hạ, vừa thấy tiểu thư vui vẻ ở trên giường dường như giống con khỉ, thiếu chút nữa không đem cằm rớt, ‘ tiểu thư nhất định là điên rồi. ’ Tiểu Văn miệng nói thầm một tiếng.

Vấn Nhã vừa thấy Tiểu Văn tiến vào hầu hạ, nàng có chút ngượng ngùng, dù sao tối hôm qua cũng là nàng ta bồi nàng đến đêm khuya, bất quá tưởng vẫn là tưởng, nàng cũng không nhiều hảo tâm như vậy, nàng nha, khẩn cấp muốn đi ra ngoài đi thăm phủ Thừa Tướng đâu.

Chỉ thấy Tiểu Văn mở ra tủ quần áo, Vấn Nhã vừa thấy, choáng váng, tất cả quần áo không phải màu xám chính là nâu, ngẫm lại một cái tiểu cô nương nhìn qua mười ba mười bốn tuổi mặc loại quần áo giả trang ngươi lớn này, ba đường hắc tuyến từ trên đại não Vấn Nhã liền chảy xuống . . .

Tất cả đều lật ra một lần, đành phải trước mặc kiện váy dài phục màu xanh nhạt, phi thường bảo thủ, lại thấy phía trước có gì không đúng. Vấn Nhã làm sao mặc loại quần áo không được tự nhiên như thế này, nguyên lai cổ đại không có quấn ngực, tuy nói mặc cái yếm, nhưng vẫn cảm giác trống rỗng , rất khó thích ứng. Vấn Nhã nghĩ thầm trong bụng, bộ ngực no đủ xinh đẹp như vậy không lâu về sau sẽ có nguy cơ rủ xuống , nhất định phải đi định chế mấy bộ mới được.

Vấn Nhã kêu Tiểu Văn dựa theo yêu cầu của nàng búi tóc lên thành kiểu dáng giông như dạng công chúa, chen vào một cái ngọc trâm màu xanh nhạt , hai tóc mai lưu lại một túm nho nhỏ, mặt sau tóc dài đen thùi lóe sáng ánh sáng để thẳng tới eo , như vậy lại phối cùng dáng người hình chứ S ma quỷ, nhìn kỹ thật là có điểm xinh đẹp quyến rũ, trừ bỏ khuôn mặt oa oa này, Thượng Quan Vấn Nhã tâm lý đã muốn tương đương hài lòng, bởi vì nàng tính toán dáng vẻ động lòng người này có thể dùng để câu dẫn mỹ nam, mặt oa oa dùng để tỏ vẻ vô tội, hắc hắc hắc, Vấn Nhã vừa được toan tính, không khỏi phát ra tiếng cười gian trá, Tiểu Văn sau khi nghe được, lại kiên định tiểu thư không phải điên rồi, chính là trúng tà rồi, một người mất nhớ như thế nào lại cùng với trước đây khác nhau nhiều như vậy đâu.

Kế tiếp cho tới trưa, Vấn Nhã rất nhanh liền thân quen với Tướng phủ lớn đến không tính được này , trừ bỏ Vấn Nhã ở ‘ Nhã lâu ’, vây quanh trung gian đám núi giả cùng hồ nhỏ, còn có ‘ Sự lâu ’, ‘ Vân lâu ’‘ Thanh Vân lâu ’, ‘ Vấn Thiên lâu ’ cùng mấy tòa lâu còn không có người ở. Mỗi tràng lâu tựa như tiểu biệt thự hiện đại, chính là chỗ ở của hạ nhân. Lâu lớn nhất là cách đại môn gần nhất, lầu chính ‘ Thân Khải lâu ’, chắc hẳn hết thảy hoạt động của phủ Thừa Tướng đều tiến hành ở lầu chính.

Vấn Nhã xác định tại chính mình sẽ không có tình huống lạc đường ở nhà, bỏ lại Tiểu Văn, một người tới thăm ‘ Vấn Thiên lâu ’, nghe Tiểu Văn nói ngày hôm qua đến sau nửa đêm, lão gia mới đem Nhị thiếu gia thả ra.

Vấn Nhã rất muốn nhìn xem vị nhị ca yêu thương của mình này là một nhân vật như thế nào, thật hưng phấn đẩy cửa ra vọt đi vào. Miệng còn la hét”Nhị ca, tiểu muội tới thăm ngươi .”

Vấn Thiên người quỳ hai ngày, hơn nữa tối hôm qua nửa đêm mới lên giường, mệt mỏi đến toàn thân đau nhức, lúc này còn nằm ở trên giường không đứng dậy đâu.

Cho nên Vấn Nhã vào phòng chỉ thấy một thanh tú soái ca, ánh mắt mông lung, một tay chống giường, một tay xoa mắt buồn ngủ, nửa đứng dậy nhìn chính mình. Tóc dài đen sẫm theo áo khoác ngắn tay mỏng đổ xuống dưới, áo ngủ màu trắng nông rộng khiến cho ngực một mảng lớn cảnh xuân bộc lộ ra .

“Tiểu muội, ngươi sinh bệnh như thế nào còn ở chỗ của nhị ca, nhị ca không có việc gì, ngươi mau trở về nghỉ ngơi.”
[/color]Giang hồ tục gọi : Cửu Thiên Vô Song Kiếm
Tên tự: Song Thiên
Thế tục nhân xưng: Tiểu Linh
Nhà của ta: An Apple 4 U Today
tjnhljnhcuanuoc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
11 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của tjnhljnhcuanuoc vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 07-07-2012, 08:20 PM   #5
Default

Minh la ma moi ne, hay lam mong ban nhanh post chap moi
tuyetvu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 07-07-2012, 08:40 PM   #6
Default

Hic.... lâu lắm mới có một đáng yêu tiểu muội tới thăm ta. ô ô ô *dắt tay*NHĩ hảo, vào đây chơi a
[/color]Giang hồ tục gọi : Cửu Thiên Vô Song Kiếm
Tên tự: Song Thiên
Thế tục nhân xưng: Tiểu Linh
Nhà của ta: An Apple 4 U Today
tjnhljnhcuanuoc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 09-07-2012, 11:35 AM   #7
Default

Tiểu sắc nữ muội qua thăm tỷ đây. *cười gian xảo* hắc hắc *kéo vào phòng* *ôm ôm* *sờ sờ* *cười gian xảo tập 2*
___Ngọc Nữ Môn___
Tên giang hồ:Càn Khôn Du Thân Phủ
Tên Tự: Song Ninh
Tên Thế Tục: Tiểu Vàm
Nhà ta
https://thienminhcac.wordpress.com
vampiredat vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 09-07-2012, 05:42 PM   #8
Default

nga the hum ni co chap moi hong nang???ma nang co lich post hong???
happydog vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 09-07-2012, 06:03 PM   #9
Default

tác giả ơi nhanh post tiếp nha ! Truyện hay lắm !
maanhtuyetsat vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 09-07-2012, 07:04 PM   #10
Default

tác giả đang làm, sắp xong a
[/color]Giang hồ tục gọi : Cửu Thiên Vô Song Kiếm
Tên tự: Song Thiên
Thế tục nhân xưng: Tiểu Linh
Nhà của ta: An Apple 4 U Today
tjnhljnhcuanuoc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 04:44 PM. Theo múi giờ GMT +7.