Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 23-08-2012, 12:21 PM   #11
Default Cục cưng pk papa

Chương 10: Vì sao lại ở đây?

Edit: T.B.Vân charon

Nguồn: vficland.com

Bấm vào đây để xem nội dung.
Cô trở lại phòng người hầu dưới lầu, đẩy cửa mà không mở ra được. Lúc này Đồng Đồng chắc chắn đang ngủ, đương nhiên không có khả năng sẽ ra mở cửa cho cô. Nếu cô gõ cửa mạnh, chắc sẽ bị ăn chửi. Một cơn uất ức ào ạt trào dâng, cô không khỏi hận cái tên đuổi cô ra khỏi cửa phòng kia.

Cô quay về phòng bếp, co người ngồi xổm xuống ôm chân. Hôm nay cô bắt buộc phải qua đêm ở phòng bếp rồi, cô không bật đèn trong phòng bếp, ánh trăng bên ngoài loáng thoáng rọi vào, trong phòng bếp nhất thời trở nên âm u mơ hồ.

Đột nhiên, cô nghe thấy ở bên ngoài vang lên một âm thanh, vang vọng bên phòng người hầu bên kia, cô nghe thấy giọng vú Bảo: “Tiên sinh, ngài đã về!”

Giọng Tư Thành Đống rất trầm, âm điệu còn có phần hơi rung rung, như là đã uống say rồi vậy: “Đi ngủ đi! Ở đây không cần bà!”

“Để tôi đỡ ngài lên lầu đi! Phu nhân cũng không ở nhà!” Giọng vú Bảo có vẻ rất lấy lòng, Tống Ngọc San mấy ngày nay không ở nhà, nghe nói là tiếp một lãnh đạo của nước Châu Âu nào đó tới viếng thăm.

“Ta nói không cần!” Giọng Tư Thành Đống rất to, như thể hai chữ phu nhân mà vú Bảo nhắc đến khiến ông ta càng giận dữ hơn. “Cút về phòng của bà đi, ta tự mình đi!” Mặt Tư Thành Đống ửng đỏ, bước đi cũng lảo đà lảo đảo, nhưng ánh mắt lại tỉnh táo mà sắc bén.

Vú Bảo biết nam chủ nhân từ trước đến giờ đều không thích bà ta, lại nhìn thấy ánh mắt của ông ta, sợ đến nỗi lùi nhanh về đằng sau, khúm núm nói: “Vậy, tôi đi về phòng trước ạ, nếu tiên sinh có chuyện gì xin cứ rung chuông bảo chúng tôi!”

Tư Thành Đống giơ tay lên, biểu thị không muốn nhìn thấy gương mặt già nua đáng ghét, nghe thấy giọng nói chói tai kia nữa. Ông ta thực ra đã say tới bảy phần, đâu có sức mà lên lầu nữa, trực tiếp đi thẳng vào phòng khách, ngồi xuống ghế xô pha rộng lớn. Nhất thời đầu đau muốn nứt ra, ông ta ấn ấn vào cái đầu đau nhức, cổ họng thật khô khốc.

Ông ta vốn định gọi người, nhưng nghĩ tới thân thể béo mập của vú Bảo, tới cả người đàn bà kia nữa, ông ta rủa nhỏ một tiếng, khởi động thân thể của chính mình, đi tới phòng bếp. Ông ta rốt cuộc đang say, nên lảo đà lảo đảo đi tới phòng bếp một lúc lâu cũng không có bật đèn lên, chỉ có thể dựa vào trí nhớ mà tìm đến tủ lạnh. Nhưng mà, còn chưa có chạm vào tủ lạnh, thì đã liền nghe thấy một tiếng thình thịch vang lên, ông ta liền nhìn thấy một bóng dáng đang sợ hãi.

Dưới ánh trăng, thân thể nhỏ bé kia lùi sâu vào trong góc phòng, nhưng cũng đủ để khiến ông ta nhìn được gương mặt nhỏ nhắn của cô, đôi mắt to long lanh, khuôn mặt nhỏ căng mịn nõn nà, giống như cô gái trong ký ức của mình. Ông ta nhất thời bừng tỉnh, đến gần vài bước: “Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ có phải là em hay không? Em đã trở về sao?”

“Bác Tư!” Nhan Nghiên đương nhiên biết Tuệ Tuệ trong miệng Tư Thành Đống gọi chính là ai, cô trở nên hoảng sợ, “Bác Tư, bác muốn gì, cháu, cháu lấy giúp bác!”

“Nhan Nghiên?” Tư Thành Đống cũng không say hoàn toàn, nheo nheo mắt. Cô ta không phải là cô gái kia, cô gái trước mắt lanh lợi hơn và đẹp hơn. Cô ta là con của cô gái kia, cô gái vứt bỏ ông ta, là đứa con sinh ra với người đàn ông khác! Nhất thời, áp lực của cơn giận dữ nhiều năm như vậy lại bốc lên. Cô ta bỏ rơi ông, vậy mà ông lại còn đang nuôi con gái thay cho cô ta!

Nhan Nghiên bị ánh mắt trừng trừng của ông ta dọa cho cực kỳ sợ hãi, cô biết Tống Ngọc San rất ghét cô. Còn Tư Thành Đống đối với cô mà nói, càng là một đối tượng cực kỳ đáng sợ. Đặc biệt vài năm nay, cô có thể cảm giác được, ánh mắt ông ta nhìn cô càng ngày càng khác đi. “Bác Tư, bác muốn gì? Cháu gọi vú Bảo cho bác nhé!”

Tư Thành Đống như thể không nghe thấy tiếng nói của cô vậy, từng bước một đi về phía cô. Bắt đầu từ bao giờ, con bé này lại trở nên thanh lệ thoát tục như vậy, càng ngày càng trở nên giống cô gái kia. Mùi rượu mà ông ta nặng nề phun ra, hoàn toàn bức cô vào góc phòng: “Sao mày lại ở đây?” Có phải cố ý ở đây chờ ông ta hay không, có phải muốn quyến rũ ông ta hay không! Chuyện mẹ nó không làm được, bản thân nó định tới làm!

Nhan Nghiên bị mùi rượu nồng nặc phả tới khiến buồn nôn, người đàn ông này đứng ngược chiều sáng, cô không nhìn thấy rõ mặt ông ta lắm. Nhưng mà, thân thể cao lớn như thế đè tới, cực kỳ đáng sợ! “Bác Tư, cháu, cháu không vào được phòng, nên mới đến nơi này! Bác buông ra, cháu, cháu phải về phòng đây!”

“Không phải mày nói là mày không vào được phòng sao?” Mặt Tư Thành Đống bỗng chốc sát lại mặt Nhan Nghiên, chỉ cách 1 cm, một luồng hương thơm trinh nữ phả vào mặt ông ta. Mùi hương mới thơm làm sao, khuôn mặt mới xinh đẹp làm sao, lại rất giống cô ấy. Ông ta kìm lòng không được mà thốt ra, “Tuệ Tuệ, em có biết anh nhớ em đến nhường nào không!”
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
12 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 25-08-2012, 12:01 PM   #12
Default Cục cưng pk papa

Chương 11: Van xin bác, thả cháu ra

Edit: T.B.Vân charon

Nguồn: vficland.com

Bấm vào đây để xem nội dung.
[COLOR="Black"Nhan Nghiên bị dọa đến sắc mặt không còn tí máu nào, ông ta đang gọi tên mẹ cô, nhưng vừa rồi ông ta tỉnh táo mà! Ông ta phun mùi rượu lên mặt cô, khiến cô phải nhíu mày. “Bác, cháu là Nhan Nghiên, cháu là Nhan Nghiên!” Đôi tay nhỏ bé vô lực của cô chống lên người ông ta, nhưng với thân hình đàn ông lừng lững như vậy, cho dù cô dùng hết sức cũng không dịch chuyển được.

Tư Thành Đống rất tỉnh táo, trong đầu ông ta hiện lên chính là người đàn bà đã từng phản bội ông. Cô ta trao thân giao dịch với ông, xin ông nuôi dưỡng con gái của cô ta. Nhưng mà ông đã nuôi dưỡng con bé trước mắt lâu như vậy, đây là thời điểm nó phải báo đáp ông ta rồi! Nhất là bàn tay nhỏ bé của cô đang chống lên ngực ông ta, cảm giác giống như ngứa ngáy lan khắp, giữa bụng ông ta nóng lên, ánh mắt càng rực lửa.

Ông ta ấn hai vai cô xuống, ngửi hương thơm trên người của cô gái này, da thịt của cô nuột nà non mịn, kích thích hết mức dục vọng đàn ông của ông ta. “Nhan Nghiên, bác chưa bao giờ biết, thì ra cháu đã lớn như vậy, là một tiểu mỹ nhân!”

Ánh mắt Nhan Nghiên hoảng sợ mở to mắt, ánh mắt dục vọng đàn ông quá mãnh liệt, cô chưa bao giờ nhìn thấy, thân mình không nhịn được sợ hãi run rẩy, từng giọt nước từ trong hốc mắt lăn ra. “Bác Tư, bác thả ra, thả cháu ra!”

Tư Thành Đống vươn đầu lưỡi liếm giọt nước mắt trên mặt cô, cho dù cô gái bé nhỏ này có trốn tránh thế nào cũng không thể thoát được. Hương vị của nó ngon như vậy, một món điểm tâm để bên người lâu đến như vậy, sao hôm nay ông mới được nhấm nháp.

“Thả ra, bác Tư, bác thả cháu ra!” Đầu lưỡi của ông ta thật đáng sợ, trong lòng cô cảm thấy ghê tởm. “Cháu là Nhan Nghiên, bác là vãn bối mà! Bác Tư, bác thả cháu ra, van xin bác, thả cháu ra.

“Vãn bối?” Tư Thành Đống nở nụ cười, ánh mắt lại càng thêm mãnh liệt, “Nhan Nghiên, cháu nên biết rằng trong thiên hạ, không có ai ăn cơm mà không phải trả tiền. Mẹ cháu năm đó phản bội bác, bác nuôi dưỡng cháu lớn đến như vậy, cháu muốn báo đáp bác như thế nào?”

“Không! Không!” Nhan Nghiên dùng hết sức lực đẩy ra, nhưng vẫn không được. “Bác buông ra, cháu không cần, bác Tư, bác thả cháu ra. Nếu bác Tống biết được, bác ấy sẽ tức giận, bác ấy sẽ không tha cho cháu đâu!”

“Yên tâm!” Tư Thành Đống vừa cười vừa cắn vành tai của cô, “Chỉ cần cháu là của bác, về sau bác sẽ chăm sóc cháu, trong nhà họ Tư sẽ không có người nào dám bắt nạt cháu. Cho nên Tống Ngọc San, cháu không cần để tâm đến bà ta.”

“Không thể! Không thể!” Tóc gáy Nhan Nghiên dựng thẳng đứng, căn bản là Tư Thành Đống không say, ông ta rất tỉnh táo, thậm chí ông ta đang đàm phán giao dịch với mình. Người đàn ông này thật đáng sợ cũng đáng ghê tởm, năm đó ông ta bức mẹ cô khuất phục, trao thân cho ông ta. Mười bốn năm sau, ông ta còn muốn bức cô đến hèn hạ, dạ dày của cô trào lên từng đợt cuồn cuộn, nhưng cô vẫn ăn nói khép nép xin tha. “Bác Tư, cháu van xin bác, bác thả cháu ra. Nếu bác không buông ra, cháu sẽ kêu lên!”

Tư Thành Đống vuốt ve bờ vai của cô, tay trái kéo áo ra, trên vai lộ ra một mảng da thịt. Thơm quá, thật mịn màng, quả nhiên là con gái, còn hơn gái đã trưởng thành, có một hương vị khác lạ. Ông ta cắn trên vai cô một ngụm, mặc cho cô kiềm nén kêu đau, ông ta nở nụ cười: “Cháu có thể kêu, tốt nhất là càng kêu to càng tốt, để xem có ai có thể tới cứu cháu hay không!”

Tư Thành Đống tuyệt không để ý! Đúng vậy! Đúng vậy! Không có người đến cứu cô! Tư Thành Đống chơi gái có tiếng, người ngoài không thể biết được, từ trước đến nay Tống Ngọc San chỉ biết nhắm mắt đứng yên. Càng không cần phải nói, năm đó mẹ cô chính là bị ông ta đưa vào trong nhà, làm việc đó ngay tại chính nhà của bọn họ.

“Bác Tư, bác thả ra cháu ra được không?” Ngoại trừ cầu xin buông tha cô không còn cách nào khác, “Cháu là trẻ con mà! Cháu chỉ là một đứa trẻ, bác buông tha cho cháu, cháu van xin bác, thả cháu ra!”][/color]
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
11 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 25-08-2012, 12:07 PM   #13
Default Cục cưng pk papa

Chương 12: Cháu đã 18 tuổi rồi không phải sao?

Edit: Pikonn

Beta: T.B.Vân charon

Nguồn: vficland.com

Bấm vào đây để xem nội dung.
“Nhan Nghiên, cháu đã 18 tuổi rồi không phải sao?” Một tay Tư Thành Đống dời thẳng xuống, cầm nắm nụ hoa mềm mại của cô. Thắt lưng dán chặt lên cô, chân cũng chen vào giữa hai chân cô, làm cô hoàn toàn không đứng chống được. Cô mặc áo ngủ, thậm chí không mặc đồ lót, ông ta có thể trực tiếp cảm nhận được thứ tinh tế và mê hồn của người con gái. “Một cô gái đã mười tám tuổi, đã không còn là đứa trẻ nữa! Nhan Nghiên, đi theo bác, bác sẽ không để cháu thiệt!”



Khi Tư Thành Đống cầm lấy tay của cô kéo vào trong lồng ngực hắn, cả thân thể Nhan Nghiên cứng ngắc, một cảm giác nhục nhã vô cùng xuất hiện, cô giãy dụa càng kich kiệt hơn: “Bác Tư, van xin bác, không cần! Thả cháu ra! Cứu mạng, cứu mạng a!” Ai tới cứu cô , cô phải làm sao bây giờ? Nhan Nghiên sợ hãi và bất lực, thân thể lạnh lẽo run rẩy. Cái đùi đáng sợ của ông ta đang ghì sát lên đùi cô, thậm chí cô có thể cảm nhận được cái thứ nóng cháy đang chạm vào cô.



“Tốt nhất cháu hãy ngoan ngoãn một chút!” Một tay Tư Thành Đống kéo áo ngủ của cô ra, một nửa bầu ngực lộ ra trong không khí, duới ánh trăng mờ ảo càng mê người. Đôi mắt ông ta càng sâu càng đỏ, “Hôm nay cháu không có khả năng thoát được đâu! Cháu kêu to lên một chút, chỉ làm mọi người biết được cháu là người của bác, cháu muốn sống ở nhà họ Tư, càng phải chịu nhiều khổ sở hơn.”



Làm sao Nhan Nghiên có thể quan tâm nhiều như vây, cô không ngừng kéo lại quần áo của mình và đẩy tay ông ta ra: “Bác Tư, cháu còn là một đứa trẻ a! Van xin bác, không cần như vậy, buông, buông ra!”



Nhưng mà Nhan Nghiên làm sao có thể đẩy ông ta ra được, tay ông ta đã xảo quyệt di chuyển đến đùi ở dưới váy cô: “Nhan Nghiên, cháu là cô gái thông minh. Ngoan ngoãn một chút, bác Tư sẽ yêu thương cháu đến nơi đến chốn!”



“Không, không!” Nhan Nghiên gạt bỏ cái tay của ông ta đang di chuyển đến giữa hai chân cô, nhưng mà cản được phía dưới lại không thể ngăn được bên trên. Cô đã xong rồi sao? Cuộc đời cô thật sự kết thúc rồi sao? Một cảm giác tuyệt vọng ập tới, cô hận không thể chết ngay bây giờ.



Nhưng mà Tư Thành Đống không vội, ông ta cũng không thô bạo, ông ta đã hết cảm giác say từ lâu. Bây giờ Nhan Nghiên đã là miếng thịt bên cạnh ông, cô gái như vậy, ông càng muốn chinh phục cô, muốn thấy cô khuất phục. “Chỉ cần cháu theo bác, bác sẽ đảm bảo, sẽ đối đãi với cháu giống như Lập Hạ, cháu có thể học ở trường học tốt nhất. Cháu nghĩ cháu muốn làm cái gì, bác Tư đều thõa mãn cháu. Đứa bé ngoan, năm đó mẹ cháu đã về đến bên bác, chính là bởi biết bác có thể tốt cho bà ấy. Cháu nên bắt chước mẹ cháu mới là thông minh!”



Ông ta còn nhắc tới mẹ cô nữa, nhắc tới mẹ cô, cô càng cảm thấy bị sỉ nhục. Nước mắt của cô chảy khắp khuôn mặt nhỏ nhắn: “Bác Tư, nhưng, nhưng mà mẹ cháu không còn nữa, bác thả cháu ra! Van xin bác, đừng làm như vậy, thả cháu ra!”



“Cháu thật là không phải cô gái ngoan!” Một tay Tư Thành Đống ấn vào giữa hai chân cô, Nhan Nghiên chỉ biết tuyệt vọng kêu lên, hắn kéo váy ngủ lên bên hông, đôi mắt đầy dục vọng càng thêm đặc hơn. “Qua đêm nay, cháu không theo cũng phải theo!”



“Ba!” Giọng nói thanh lạnh vang lên, một thân hình cao ráo xuất hiện ở cửa, “Muộn như vậy, mà vẫn còn hào hứng nhỉ!”



Tư Thành Đống cứng đờ, hoàn toàn không ngờ bây giờ con trai ông ta lại xuất hiện ở đây. Trước đây, chuyện ông có đàn bà không phải là chưa từng bị con trai bắt gặp, song khi đó nó đã ngoan ngoãn tránh đi, nhưng hôm nay nó lại xuất hiện để quấy rầy sự hưng phấn của ông ta.



Nhan Nghiên nhân cơ hội này dùng sức đấy ông ta ra, kéo lại quần áo của mình, chạy tới sau lưng Kình Vũ.



“Ngày mai con còn phải đi làm, khuya như vậy còn chưa đi ngủ!” Hắn nhìn chằm chằm Nhan Nghiên đang trốn phía sau Tư Kình Vũ, thịt đến miệng rồi còn bay mất, khẩu khí của ông ta không vui.



“Ngày mai còn có họp ban giám đốc, không phải sao? Ba, phòng của ba ở trên lầu, nên trở về sớm để nghỉ ngơi một chút đi!” Tư Kình Vũ vẫn ở mãi một tư thế, đứng yên bất động, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn ba.



Đây tuyệt đối không phải là một chuyện rõ ràng, ông ta không hiểu được hành động của đứa con: “Con cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi!” Ông lách qua đứa con, đi ra ngoài, nhìn Nhan Nghiên trốn bên cạnh, trên tay còn lưu lại cảm xúc mê hồn kia, cô gái bé nhỏ, hòa thượng không trốn được khỏi miếu, trước sau gì nó cũng sẽ là của ta.



Nhan Nghiên chạm phải ánh mắt đáng sợ của ông ta, thân mình liền run rẩy, gắt gao nắm lấy quần áo của Tư Kình Vũ.
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
12 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 26-08-2012, 11:57 AM   #14
Default Cục cưng pk papa

Chương 13: Cô gieo gió gặp bão

Edit: Pikonn

Beta: T.B.Vân charon

Nguồn:
vficland.com

Bấm vào đây để xem nội dung.
Nhan Nghiên theo hắn đi lên lầu, bây giờ thân mình cô không thể khống chế được run rẩy. Tư Kình Vũ từ đầu đến giờ không liếc nhìn cô một cái. Nhưng mà lúc hắn vào phòng, hắn mở cửa xong cũng không đóng cửa lại. Nhan Nghiên sợ hãi cùng hắn đi vào, vẫn đứng ở cửa không dám động đậy. Cô hoảng hồn chưa ổn định được, áp sát vào trên cửa.


Tư Kình Vũ nhìn cô một cái, lạnh lùng ra lệnh: “Cô đi tắm đi, bẩn chết đi được!”
Nghĩ đến vừa rồi Tư Thành Đống đã sờ qua khắp nơi trên thân thể cô, dạ dày Nhan Nghiên cuộn lên càng đau hơn. Cô vào phòng tắm, mở vòi tắm không ngừng chà xát thân thể đã bị Tư Thành Đống chạm vào khắp nơi, chà cho đến lúc đỏ ửng hết lên rồi mới ngồi xổm xuống ôm lấy thân mình khóc rống.


Mẹ mẹ, Nhan Nghiên làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Ánh mắt của Tư Thành Đống rõ ràng là muốn nói, ông ta sẽ không tha cho cô. Cô phải làm sao bây giờ? Hôm nay cô may mắn tránh được một kiếp, nhưng không có nghĩa là về sau cô có thể gặp may như vậy.
Phía sau cánh cửa vang lên, cô nghe được giọng nói của Tư Kình Vũ: “Quần áo của tôi ở bên ngoài cửa, cô lấy mà thay đi.”


Lúc này Nhan Nghiên mới nhớ đến chính mình còn đang ở trong phòng của hắn, cô đè thấp tiếng khóc, nhỏ giọng trả lời. Đợi lúc cảm giác hắn đã đi rồi, cô mới khẽ mở cửa, hắn đưa cho cô chiếc áo sơ mi rộng của hắn. Lúc cô đi ra ngoài, Tư Kình Vũ đang ngồi trên ghế của sô pha, hai chân bắt chéo, tay đặt trên đầu gối, khóe miệng lộ ra ý cuời: “Nhan Nghiên, tôi thật đúng là xem thường cô. Quyến rũ tôi không thành, lại còn dám có ý định với ba tôi!”


Nhan Nghiên vẫn còn hai chân trần, vốn không có huyết sắc nên càng trở nên tái nhợt, áo sơ mi to lớn của hắn che khuất đầu gối của cô. Cô nắm chặt áo, bất an nhìn hắn: “Em, em không có, em không nghĩ tới gặp phải bác Tư!”


“Cô không nghĩ tới gặp phải ông ta?” Tư Kình Vũ giống như nghe được điều nực cười nhất trên đời này, “Vú Bảo cùng ba tôi lớn tiếng như vậy, cả tòa nhà cũng đều nghe được. Cô biết rõ ba tôi trở về rồi, còn ở dưới tầng dưới, ăn mặc như vậy ngay ở phòng bếp, cô còn nói không có dụ dỗ ông ta?”


“Em thật sự không có!” Nhan Nghiên bật khóc, nước mắt vất vả lắm mới ngưng được, lại bởi vì uất ức mà ào ào tuôn xuống, “Đồng Đồng khóa cửa phòng, em không vào được, em không có nơi để ngủ, chỉ có thể ngủ ở phòng bếp mà!”


Tư Kình Vũ nhìn bộ dạng đau khổ đáng yêu của cô, kỳ thật hắn đã quá rõ ràng đối với tính tình của ba hắn, hơn nữa mấy năm nay ánh mắt ba hắn nhìn Nhan Nghiên ngày càng thay đổi. Đó không phải là ánh mắt của trưởng bối! Nhan Nghiên ở trong mắt của ba hắn, chính là một miếng thịt béo, luôn muốn tìm cơ hội để nuốt ngụm miếng thịt béo.


Nhưng tưởng tượng đến cảnh vừa rồi hắn nhìn thấy, nửa thân trần trụi của cô bị ba hắn đặt ở trên tường, thậm chí tay ông ta còn ở giữa hai chân cô. Lồng ngực hắn dè nặng một cơn giận giữ, bây giờ chứng kiến bộ dạng này của cô, cơn tức giận kia vẫn chưa áp chế được. “Cô ăn mặc như vậy, chẳng lẽ không phải muốn quyến rũ người khác sao?”


Hắn một mực chắc chắn cô là người như vậy, cô nói cái gì cũng đều không có tác dụng! Nhưng mà bộ dạng bây giờ của cô, nghĩ tới bên ngoài còn Tư Thành Đống, cô thật sự không có dũng khí để đi ra ngoài. Toàn thân cô tràn ngập nhục nhã, cô không ngừng run rẩy. Cô tự nói với chính mình, thật sự không sao! Cô ở cái nhà này, cô chịu nhục nhã chưa đủ nhiều hay sao? Không sao, Nhan Nghiên! Không sao, tới sinh nhật mười tám tuổi của cô, sau khi cô tốt nghiệp trung học xong có thể rời khỏi cái nhà này!


Từ trước đến nay cô thật buồn cười! Cô làm sao có thể nghĩ đến Tư Kình Vũ có thể cho cô nương tựa, hắn cũng khinh thường cô như tất cả người nhà hắn, cho dù cô gặp phải việc gì, đều là Nhan Nghiên cô gieo gió gặp bão!
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
11 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 26-08-2012, 12:03 PM   #15
Default Cục cưng pk papa

Chương 14: Con bé hầu gái ăn nhờ ở đậu

Edit: Pikonn

Beta: T.B.Vân charon

Bấm vào đây để xem nội dung.

Nhan Nghiên đã không còn muốn giải thích nữa, cô vứt bỏ tự tôn của bản thân mình, đem bản thân mình tiến đến sofa của hắn, thỉnh cầu hắn: “Đêm nay, em có thể ngủ lại đây đêm nay được không, bây giờ em thật sự không dám đi ra ngoài.

Cơn tức giận vô cùng của Tư Kình Vũ, cũng bị bộ dáng điềm đạm đáng yêu của cô tiêu diệt, hắn không thèm nhắc lại, trở về giường nằm thẳng cẳng, cũng không hỏi cô liền tắt đèn.



Nhan Nghiên nằm trên ghế xô pha, cô gắt gao ôm lấy chính mình trên đệm lông của xô pha. Trong đầu đều tràn ngập hình ảnh ở phòng bếp, hơi thở và cảm giác ghê tởm của Tư Thành Đống, cô không nhịn được chảy nước mắt. Cô biết không ai có thể giúp cô, nhưng cô phải nghĩ cách để thoát khỏi sự quấy rầy của Tư Thành Đống.



Cuối cùng cô quá mệt mỏi, chìm sâu vào giấc ngủ. Ngược lại, Tư Kình Vũ nghe thấy tiếng hít thở trầm ổn liền mở mắt. Hắn nhìn thấy Nhan Nghiên nằm ở trên sô pha, ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu lên người cô, khóe mắt cô còn lưu lại nước mắt trong suốt.



Nhan Nghiên ngủ không thanh thản, nước mắt không ngừng chảy xuống, miệng còn thì thào nói: “Không cần, không cần! Van xin bác, cháu là đứa trẻ, là đứa trẻ!”



Mặt Tư Kình Vũ tối lại, hắn xuống giường bế cô đưa tới trên giường, chính mình lại nằm xuống, cho đến lúc Nhan Nghiên gắt gao áp sát vào hắn. Cô vẫn không tỉnh, miệng vẫn đang mê sảng, nước mắt cũng từng giọt một theo khóe mắt lăn ra.



Cô quả thật vẫn chỉ là một đứa trẻ, bất lực mà sợ hãi. Tư Kình Vũ biết những lời nói vừa rồi đối với cô, gây tổn thương nặng nề cho cô. Đứa trẻ này, bình thường trầm mặc ngoan ngoãn, lần nào hắn cũng đều có thể nhìn thấy sự kiên cường và thẳng thắn trong đôi mắt của cô.



Cô bị Lập Hạ cùng vú Bảo bắt nạt, phần lớn đều là nhẫn nhịn, thỉnh thoảng thì phản kháng khéo léo. Ở cái nhà này để sinh tồn cô đều như vậy, nhưng buổi tối hôm nay lại lộ vẻ không thích hợp. Hơn nữa là Tư Thành Đống, hắn quá rõ ba hắn, ông ta có ý định với Nhan Nghiên, sẽ không bỏ qua cơ hội.



Lập tức chính hắn cũng không ý thức được, hắn thở dài một tiếng, đôi môi bất giác được hôn lên trên khóe mắt cô, đón lấy một giọt nước mắt của cô, hương vị mằn mặn. Đụng vào da thịt mịn màng của cô, môi hắn từ khóe mắt của cô dần dần đi xuống, da thịt cô trắng nõn như trẻ con, khó trách ba hắn lại muốn cô đến vậy. Nghĩ đến cô cùng ba hắn ở phòng bếp làm mọi thứ, hắn đè nén tức giận trào ra, hôn lên môi cô.



Rất mềm, rất lạnh, Tư Kình Vũ không phải là thiếu niên vừa mới biết đến tình dục, nhưng mà bây giờ chạm vào môi cô lại sinh ra một luồng cảm xúc, chiếm giữ và cướp đoạt. Trên người cô còn có mùi hương thoang thoảng vừa mới tắm xong, hương thơm tươi mới của thiếu nữ, trong lòng hắn rung động. Người trong ngực hắn tỉnh lại, hắn chứng kiến cô mở to hai mắt nhìn hắn.



Nhan Nghiên không biết làm sao mình có thể ở trên giường của hắn, còn ở trong lòng hắn. Lửa nóng trên môi hắn còn áp trên môi cô, nhất thời trong đầu cô hoàn toàn hỗn loạn. Hắn hôn rất nóng bỏng, nhưng lúc này toàn thân cô lạnh như băng. Cô mơ một giấc mộng thật lẫn lộn, u tối và khủng khiếp, cô bị một cường lực mãnh mẽ áp chế. Trong cô vẫn tràn ngập nỗi nhục nhã, đáng sợ, tuyệt vọng.



Tư Kình Vũ buông cô ra, nhất thời trong lòng có chút ảo não, có chút thẹn quá hóa giận nói: “Còn nói cô không dụ dỗ tôi, bây giờ lại bò lên giường của tôi!”



Đầu óc của Nhan Nghiên vẫn còn mông lung trì độn, Tư Kình Vũ lại còn một mạch trách mắng cô, hoang mang rối loạn vội vàng ngồi dậy: “Em, em không biết làm sao lại ở trên giường, thực xin lỗi, em, em xuống ngay bây giờ đây.”



Một tay Tư Kình Vũ đè cô lại, phá vỡ sự hoảng hốt của cô, trong lòng sinh áy náy: “Thôi đi, cô ngủ ở đây cũng không phải ngày một ngày hai.”



“Hay là em ngủ ở sô pha đi!” Nhan Nghiên không muốn lại phải chịu nhục, hôm nay cô đã nhục nhã quá nhiều rồi. Tự tôn của cô đã không còn lại mấy, cô cũng không muốn khiến bản thân mình lại có bộ dạng không biết xấu hổ như vậy.



Tư Kình Vũ Không ngăn cản cô nữa, là hắn bắt đầu chỉ trích trước, hơn nữa đối với cô gái trước mặt, hắn từ trước đến nay đều tỏ ra cao ngạo trịnh thượng. Hắn tuyệt đối không thể nào kéo người ở phía dưới lại, nói là hắn bế cô lên giường, chủ động hôn cô. Bây giờ trong mắt hắn, Nhan Nghiên còn không có tư cách đấy, cô chẳng qua chỉ là một con bé hầu gái ăn nhờ ở đậu mà thôi.

cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
13 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 28-08-2012, 12:16 PM   #16
Default Cục cưng pk papa

Sao mày lại ở trong phòng anh tao?

Edit: Pikonn

Beta: T.B.Vân charon

Nguồn: vficland.com

Nhan Nghiên bị một trận âm thanh the thé đánh thức!

“Nhan Nghiên, sao mày lại ở trong phòng của anh tao?” Lúc cô tỉnh lại, liền nhìn thấy khuôn mặt tức giận của Lập Hạ. Nó đang đúng trước mặt cô, đôi mắt rất hung ác. Bộ dạng của Lập Hạ và mẹ nó rất giống nhau, đặc biệt là cặp mắt xếch kia, lúc giận dữ nhìn rất đáng sợ.

Nhan Nghiên ngồi bật dậy, cô còn nằm trên ghế xô pha, giường của Tư Kình Vũ đã sắp xếp ngay ngắn, hắn đã đi rồi.

“Nhan Nghiên, sao mày lại không có liêm sỉ, chạy đến phòng anh tao để dụ dỗ anh vậy?” Tư Lập Hạ còn nhìn thấy trên người cô đang mặc áo sơ mi của anh trai, lập tức nổi trận lôi đình, một tay nắm lấy tóc cô, “Mày là con tiện nhân hèn hạ, chỉ bằng mày, mà cũng muốn dụ dỗ anh trai tao. Mày là cái loại mặt hàng gì, mày chính là con hầu của nhà tao, loại thấp hèn mà thôi! Mày cút ra cho tao, không được phép ngủ trên xô pha của anh trai tao!”

Nhan Nghiện bị cô ta giật tóc sinh đau, nhất thời cô không chống lại. Tư Lập Hạ căm ghét, hận thù cô đến nhường nào, không phải là cô không biết, bây giờ trán của nó còn có một vết sẹo ngắn, làm lúc này cô nhớ đến chuyện mình đã từng làm nó bị thương. Cô bắt lấy tay của Tư Lập Hạ nắm ở trên tóc nói: “Lập Hạ, trước tiên mày thả tao ra đã!”

“Mày đừng giả bộ nữa!” Một tay Lập Hạ kéo cô xuống dưới xô pha, “Tao đã nhìn ra từ lâu, đúng là mày có mơ tưởng hão huyền, muốn dụ dỗ anh trai tao. Mày cho rằng thân phận của mày là gì, chưa cần nói anh trai tao đã có chị Văn Vi rồi, cho dù không có chị Văn Vi. So với bất cứ cô gái nào bên cạnh anh tao, thì mày xách dép cho người ta cũng không không xứng.”

“Xứng hay không không xứng không phải là mày nói!” Nhan Nghiên cũng là bị nhục nhã đến cực điểm, kích động phát ra câu trả miếng. Cô ngẩng đầu, đột nhiên khóe miệng lộ ra ý cười, “ Mày cho rằng nếu không được sự đồng ý của anh trai mày, tao có thể đi vào căn phòng này sao?”

Trên mặt Lập Hạ cứng ngắc, anh trai là người không sơ suất. Bình thường, ngay cả cô và mẹ đều hiếm khi được phép vào phòng của anh. Người hầu quét dọn phòng cũng phải cẩn thận, thư phòng của anh, thậm chí giường của anh cũng không khiến người hầu động vào. Nghĩ vậy một lát, Lập Hạ lại tức giận, nó kéo tóc trên đầu của cô lên làm cô ngửa đầu đối mặt với nó: “Mày đùng đắc ý, dựa vào mày bây giờ mà dụ dỗ sao, chẳng qua là anh tao nhất thời muốn cái mới mà thôi! Loại người kỹ nữ như mày, anh trai tao không có khả năng để ý đến mày.”

“Các người ở đây cãi lộn cái gì?” Không biết Tư Kình Vũ đã đứng ở cửa từ khi nào? Ánh mắt hắn vô cùng lạnh lùng giống như băng, “Lập Hạ, em vào phòng bằng cách nào, anh có cho phép em vào phòng của anh sao?”

Lập Hạ nhìn thấy anh trai, bản năng có chút sợ hãi, cô ta buông Nhan Nghiên ra, chỉ vào cô chua ngoa quát hỏi: “Đó là con đĩ hèn hạ phải không? Anh, sao anh có thể cho nó ngủ trên sofa của anh, loại người đê tiện này vì sao có thể đi vào phòng của anh, ngủ trên xô pha của anh!”

“Chuyện này là chuyện của anh, không liên quan đến em.” Tư Kình Vũ tối sầm mặt, đôi mắt quét đến Nhan Nghiên trên mặt đất. Em đi ra ngoài, sau này em không được phép vào phòng của anh.”

“Anh, anh sẽ không thật sự coi trọng con đàn bà đê tiện này rồi chứ?” Tư Lập Hạ không vui đi tới trước mặt anh trai, “Anh đã quên chị Văn Vi rồi sao? Nếu chị ấy biết anh cùng con đàn bà này ở cùng nhau, nhất định chị ấy sẽ rất đau lòng.”

“Em có quan hệ tốt với Văn Vi như thế từ khi nào vậy?” Khóe miệng của Tư Kình Vũ cong lên vẻ giễu cợt rất khó nhận ra, từ trước đến nay Lập Hạ luôn có địch ý với Văn Vi rất sâu. Phải nói là đối với phụ nữ bên cạnh hắn, nó đều có địch ý sâu đậm.

Nhan Nghiên không muốn nghe anh em bọn họ cãi nhau nữa, cô kéo thân thể mệt mỏi đi vào phòng tắm.

Lập Hạ hết sức chột dạ, cô không thích Văn Vi, lúc ở trước mặt Văn Vi, cô giống như một cô gái bé nhỏ, cô chán ghét Văn Vi dùng cái loại ánh mắt bao dung yêu thương của người lớn nhìn cô!

Bây giờ, anh đi ra ngoài. Nếu em còn tự tiện vào phòng của anh, thì để xem anh sẽ dạy dỗ em như thế nào.” Tư Kình Vũ nghiêm khắc cảnh cáo lần nữa.

“Vậy, con đàn bà đê tiện kia sao lại được ở đây? Dựa vào cái gì nó có thể đi vào phòng của anh, ngủ trên xô pha của anh, còn dùng phòng tắm của anh nữa?” Lập Hạ nhìn Nhan Nghiên đi vào phòng tắm, hận không thể đi vào kéo cô ra dạy dỗ một lần nữa.

“Không liên quan đến việc của em, đi ra ngoài!” Tư Kình Vũ đã chuẩn bị đi làm, không có tâm tình nói chuyện với cô ta, ánh mắt đương nhiên vô cùng ác liệt.

Lập Hạ không còn dám phản kháng, mắt cô ta oán hận nhìn về phòng tắm, không cam lòng ra khỏi cửa phòng. Cô sẽ không bỏ qua như vậy, Nhan Nghiên xem tao giáo huấn mày như thế nào!
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
11 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 28-08-2012, 12:19 PM   #17
Default Cục cưng pk papa

Chương 16: Còn nhớ rõ là ba tôi sao.

Edit: Pikonn

Beta: T.B.Vân charon

Nguồn: vficland.com

Bấm vào đây để xem nội dung.
Nhan Nghiên từ phòng tắm đi ra, Lập Hạ đã đi ra ngoài, còn Tư Kình Vũ đã sửa sang chuẩn bị đi làm. Hắn liếc nhìn đồng hồ: “Cô chậm chạp quá, cô cũng không cần đi học rồi sao!”

Nhan Nghiên cả kinh, bây giờ học cấp 3, buổi chiều còn có một kỳ thi. Lúc này cô mới luống cuống, vội vàng xuống lầu để thay quần áo.

“Tôi cho cô mười phút, tôi chờ cô ở cửa.” Tư Kình Vũ nói xong, cầm túi công văn đi ra ngoài trước.

Đầu tiên Nhan Nghiên không phản ứng lại, không rõ hắn có ý gì? Ngay lập tức nghĩ ra, hắn nói có thể đưa cô đi học. Hắn muốn đưa cô đến trường khiến cô thấy bất ngờ, không ngờ cô được chiếu cố nhiều đến vậy. Thời điểm bây giờ, ngồi xe bus đến trường chắc chắn sẽ muộn. Cô vội vội vàng vàng xuống lầu, không nghĩ ở tầng dưới lại gặp Tư Thành Đống đang ngồi trên ghế sofa. Nhan Nghiên rất sợ hãi, ký ức đáng sợ tối hôm qua lại ập đến, nhất thời chân tay cô lạnh như băng. Bước chân cũng chậm lại, ngơ ngác không biết nên làm gì bây giờ?

“Nhan Nghiên, mày ngây ngẩn ở đây làm cái gì?” Giọng nói của vú Bảo vọng đến, bà ta đi tới vài bước, véo tai của cô, “Tất cả mọi người bận tối mày tối mặt, con nhỏ thối tha, đêm qua mày lêu lổng ở đâu? Còn không đến giúp đỡ!”

“Cháu, cháu đi ngay lập tức!” Nhan Nghiên bị đánh sinh đau, bắt lấy cổ tay vú Bảo xin khoan dung, “Vú Bảo, trước tiên xin bác hãy để cho cháu về thay quần áo đã có được không? Bây giờ cháu bị muộn rồi!”

Tư Thành Đống khẽ buông tờ báo xuống, nhìn Nhan Nghiên vẫn còn mặc đồ ngủ hôm qua, vừa rồi cô còn đi xuống từ trên lầu. Ông ta vừa ngẩng đầu, liền thấy đứa con mặc âu phục giày da đàng đứng trên hành lang nhìn ông ta, ánh mắt thâm trầm. Ông ta nói: “Vú Bảo, sáng sớm kêu la cái gì! Không nghe thấy Nhan Nghiên nói muốn đến trường đi học hay sao? Bà còn không quay về phòng bếp chuẩn bị bữa sáng.”

Vú Bảo hèn nhát, không ngờ tới Tư Thành Đống lại giúp Nhan Nghiên nói chuyện, lời nói của chủ nhân bà ta không dám không nghe. Bà buông lỏng tay ra, trừng mắt ác độc nhìn Nhan Nghiên, như thể cô làm chuyện phạm phải mười tội nặng nhất không thể tha thứ.

Nhan Nghiên vừa nghe thấy giọng nói của Tư Thành Đống, cơ thể khẽ run rẩy sợ hãi, theo bản năng nắm lấy áo mình, giọng nói không thể khống chế được gượng gạo: “Bác, bác Tư, cháu về phòng trước!”

“Đi nhanh lên nhé, đừng để đến trường muộn!”

Giọng nói của Tư Thành Đống yêu thương thân thiết, Nhan Nghiên dựng hết cả tóc gáy, cũng không dám liếc ông ta một cái, vội vàng đi về phòng.

Tư Kình Vũ từ từ đi xuống từ trên lầu, Vú Bảo đã như một người hầu, bưng bữa sáng ra, ngoài miệng ngoan ngoãn nói: “Ông chủ, thiếu gia, bữa sáng được rồi, xin mời qua dùng cơm!”

Tư Thành Đống buông tờ báo đi tới dùng cơm, thấy Tư Kình Vũ đã đi ra về phía cửa, ông ta mất hứng nói: “Vội cái gì, ăn sáng rồi hẵng đi!”

Tư Kình Vũ buồn cười quay đầu lại, nhìn vào mắt ba hắn: “Không cần, đêm qua, vẫn còn chưa tiêu hóa được. Tôi sợ ngồi đối diện với ba, cơm lại không nuốt trôi được!” Hắn nhấn mạnh mấy chữ này, hết sức đùa cợt.

Sắc mặt Tư Thành Đống trong nháy mắt liền trắng xanh, đương nhiên biết chuyện con ông ta nói chính là chuyện xảy ra trong phòng bếp đêm qua. Buông bát đũa xuống, miệng mắng: “Cái thằng hỗn láo! Mày đứng lại đó cho ba!”

Tư Kình Vũ vẫn đứng lại thật, sắc mặt Tư Thành Đống vừa xanh vừa đỏ, trong ánh mắt còn khó giấu được vẻ không chịu đựng nổi. Hắn không ngại lại kích động ba hắn: “Ông đừng gọi tôi ăn sáng cùng ông là tốt nhất! Nếu không, tôi sợ sẽ liên lụy bản thân ông không ăn uống được.”

“Hỗn láo, đừng quên tao là ba mày!” Càng không cần phải nói tới, hiện tại ông ta vẫn còn đương là chủ tịch CEO của tập đoàn Thao Thiết, quyền to còn nằm trong tay ông đó !

Khóe miệng Tư Kình Vũ càng thêm cười lớn hơn nữa, giống như người trước mắt tự xưng là cha hắn là một thằng hề của đoàn xiếc thú vậy, hắn nói từng chữ một : “Thì ra ông còn nhớ rằng, ông là ba của tôi ! ” Nói xong, không để ý tiếng của Tư Thành Đống, hắn cũng không quay đầu lại đi ra ngoài.
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
11 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 28-08-2012, 12:25 PM   #18
Default Cục cưng pk papa

Chương 17: Không phải là nói đùa

Edit: Pikonn

Beta: T.B.Vân charon

Nguồn: vficland.com

Bấm vào đây để xem nội dung.
Nhan Nghiên trở lại phòng, Vương Đồng đã mặc quần áo xong xuôi, định cầm túi xách đi ra ngoài. Vừa thấy cô đi vào, ánh mắt tùy ý dò xét cô từ trên xuống dưới, thấy cô vẫn đang mặc áo ngủ, cô ta ném túi xách về phía xô pha, kéo tay cô đến trước mặt : “Tao rất ngạc nhiên, đêm qua mày qua đêm ở đâu ? ”

Nhan Nghiên không để ý đến cô ta, nghiêng người không nhìn cô ta, đi đến trước tủ quần áo của mình lấy ra bộ đồng phục đi học đặt lên chiếc giường đơn của mình. Phòng của các cô không có phòng tắm, cô cùng những người hầu khác dùng chung một phòng tắm nhỏ ở bên ngoài. Lúc này cô không muốn chạm mặt những người hầu khác, đặc biệt là vú Bảo. Cô xoay người lạnh lùng nói với nó nói : “Không phải là mày muốn đi đến trường sao ? Tao muốn thay quần áo.”

Vương Đồng cười lạnh lùng: “Ở trước mặt tao giả bộ ngượng ngùng giữ gìn cái gì, vừa rồi tao nghe tiểu thư nói với mẹ tao, tiểu thư gặp mày ở trong phòng thiếu gia. Nhan Nghiên bình thường tao xem nhẹ mày rồi, từ khi nào mày ở bên thiếu gia dụ dỗ vậy?” Vương Đồng nói, trợn mắt oán hận. Thiếu gia là bạch mã hoàng tử mà cô mơ ước, thật ra cô ta cũng đã từng thử muốn quyến rũ thiếu gia, nhưng mà thiếu gia không những không để ý tới cô, còn một lần nữa cảnh cáo cô. Tưởng tượng đến việc nó có thể ở cùng thiếu gia một chỗ, cô ta nghiến răng tức giận.

Nhan Nghiên hít sâu một hơi, cô tuyệt đối không kỳ vọng vào Tư Lập Hạ sẽ giữ bí mật chuyện vừa rồi, nhưng không nghĩ cô ta lại nói nhanh như vậy, chỉ sợ bây giờ tất cả mọi người đều biết chuyện hôm qua cô ở trong phòng Tư Kình Vũ qua đêm. Cô biết nếu cô không trả lời Vương Đồng, cô ta cũng sẽ không đi. Cô quay đầu lại lạnh lùng nhìn cô ta: “Không liên quan đến chuyện của mày!”

“Mày đừng đắc ý!” Vương Đồng túm lấy đầu của cô, kéo tóc trên đầu cô, “Chẳng qua là thiếu gia chơi mày mà thôi, đừng tưởng rằng ở trên giường của thiếu gia, thì mày có thể từ chim sẻ hóa phượng hoàng. Cho dù mày ở trên giường thiếu gia một ngàn một vạn lần, thì mày cũng chỉ là đầy tớ ăn nhờ ở đậu Tư gia thôi, tao không giống như mày!”

Nhan Nghiên cắn răng, da đầu cô bị Vương Đông kéo sinh đau. Ngày thường, Vương Đông chính là kẻ phụ họa theo Tư Lập Hạ, ngay cả đối phó với người khác thủ đoạn cũng giống nhau. Cô chỉ chỉ đồng hồ trên tường: “Vương Đồng, mày xem giờ đi, bây giờ bị muộn rồi!”

“Mày cho rằng tao là mày hay sao?” Vương Đồng đắc ý từ trên cao nhìn xuống cô, “Tiểu thư nói có thể thuận đường đưa tao đi một lần. Mày cũng biết Thanh Viễn và Thuận Hoa chỉ cách nhau một con đường.”

Nó vừa nói như vậy, Nhan Nghiên nhớ tới Tư Vũ Kình nói chỉ chờ cô mười phút. Cô cũng bất chấp Vương Đồng ở đây, bắt đầu thay quần áo.

Vương Đồng bị thái độ của cô chọc giận, cô ta đè Nhan Nghiên lên giường: “Con nhỏ thối tha, tao nói chuyện với mày, mày mặc cái gì mà mặc!”

Nhan Nghiên thật sự giận dữ, ngày hôm qua cô đã trải qua nhiều chuyện, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi. Lúc này, không biết sức lực từ đâu tới, vung tay đẩy nó ra: “Vương Đồng, tao muốn đi đến trường ngay lập tức, mày có thời gian để lãng phí, tao không có! Mày muốn đánh nhau, tao không khách khí.”

“Con nhỏ chết tiệt kia, mày dám đánh tao!” Vương Đồng mò mẫm, tay của cô bị nắm lấy, lập tức nhào lên trên đè lại cô, “Con nhỏ thối tha, xem tao có giết chết mày không!” Cô ta quấn lấy tóc của cô, bắt tay cô để sau lưng. Bộp – chính là một bạt tai, âm thanh vang lên rõ ràng trong phòng.

Nhan Nghiên bị cô ta đánh đầu căng ra choáng váng, trong lúc nhất thời không ngờ không có sức phản kháng. Vương Đồng đè lên người cô, véo liên tiếp, đau quá – nước mắt của cô thiếu chút nữa cũng đỏ.

“Các người làm gì đấy?” Tư Thành Đống không biết xuất hiện ở cửa từ khi nào, giọng thấp trầm nói.

“Ông, Ông chủ!” Vương Đồng hoảng sợ , không nghĩ tới Tư Thành Đống sẽ đến phòng người hầu của các cô. Cô ta lắp bắp giải thích, “Cháu, cháu đang giúp Nhan Nghiên mặc, mặc quần áo.”

Nhan Nghiên gắt gao nắm lấy khăn trải giường, cô không biết nên lo lắng hay may mắn khi Tư Thành Đống xuất hiện ở trong này. Đầu của cô vùi trên giường, trên người quần áo không chỉnh tề, cử động một cái cũng không dám.

“Các người không phải muốn đi đến trường sao?” Hắn nói xong, mắt nhìn thắm thiết vào mặt Nhan Nghiên đang chôn trên chiếc chăn đơn, sắc mặt phức tạp không hiểu nổi, “Trẻ con phải giúp đỡ nhau chứ không phải cãi nhau.”

“Vâng!” Vương Đồng cũng không dám làm càn nữa, đứng theo qui định, thật sự không chịu nổi ánh mắt đáng sợ của Tư Thành Đống, vội nói, “Ông chủ, cháu, cháu đi học!”

Tư Thành Đống không nói, đợi Vương Đồng đi rồi, Tư Thành Đống đi đến trước mặt cô, giọng nói lập tức trở nên ôn nhu trìu mến: “Mau thay quần áo đi, cháu ngồi xe ông Vương cùng đi đến trường với Lập Hạ.”

Thân mình Nhan Nghiên khẽ run rẩy, không dám đáp lại, từ hồi cô làm trán Tư Lập Hạ bị thương, cô cũng chưa từng ngồi xe của nhà họ Tư, mà cô cũng bị chuyển tới trường bình thường để học. Mấy việc này đều phải được Tư Thành Đống ngầm đồng ý, hiện tại ông ta đột nhiên nói như vậy, không khỏi làm cho cô rợn cả tóc gáy.

“Cô gái ngốc, thông minh lên một chút. Nhớ kỹ, lời nói của bác đêm qua, không phải là nói đùa, hãy nghĩ lại cẩn thận đi.” Tư Thành Đống nhìn bộ dạng tránh né của cô, cũng không tức giận, mặt cô chôn ở trong chăn, ông ta cũng không miễn cưỡng, nói xong liền đi ra ngoài.
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
9 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 29-08-2012, 12:38 PM   #19
Default cục cưng pk papa

Chương 18: Xuống xe ngay lập tức.

Edit: Pikonn

Beta: T.B.Vân charon

Nguồn: vficland.com

Bấm vào đây để xem nội dung.
Lúc Nhan Nghiên đi ra, Tư Kình Vũ đã rất không kiên nhẫn! Nhan Nghiên đi đến bên cạnh Lamborghini màu trắng của hắn, nhìn thoáng qua hắn ngồi ở ghế lái, đang muốn mở cửa xe bên phụ lái. Hắn nói lạnh như băng: “Cô ngồi phía sau!”

Mặt Nhan Nghiên nóng lên, cô nghĩ ghế phụ lái của hắn là chỉ dùng riêng cho Văn Vi ngồi! Tim thắt chặt mãnh liệt gây đau đớn, cô không nói lời nào, hiện giờ có người đưa cô đi học là đã vô cùng may mắn rồi, cô tự nói với chính mình. Vì thế, ngoan ngoãn mở cửa xe phía sau ngồi xuống.

Trên mặt Nhan Nghiên còn lưu lại dấu bàn tay đỏ ửng của Vương Đồng, mặt bên trái của cô rõ ràng thật khó coi. Tư Kình Vũ từ kính chiếu hậu nhìn cô một cái, thấy cô lui vào bên cửa xe, túi xách ôm vào trong ngực, làm bản thân cuộn tròn lại, chỉ có cặp mắt to trống rỗng kia nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Lúc này điện thoại trong tay hắn vang lên, Tư Kình Vũ ấn phím trò chuyện, bên kia điện thoại là Văn Đại Phú – cha của Văn Vi. Hắn hơi nhíu mày, từ trước đến nay hắn cùng Văn Đại Phú không phải là không hợp nhau sao. Vị cựu quân nhân này có tâm ý thù địch rất mạnh, vừa nghe thấy hắn và Văn Vi yêu nhau, ông ta đã hết sức phản đối. Văn Đại Phú luôn luôn cho rằng hắn chẳng qua chỉ là thiếu gia, đùa bỡn Văn Vi mà thôi.

Mãi đến sau hai năm hắn cùng Văn Vi kết giao, Văn Đại Phú mới dần dần chuyển biến thái độ, bây giờ gặp mặt hắn, ở bên ngoài có thể duy trì chung sống hòa bình với nhau.

Hắn vừa nghe Văn Đại Phú nói xong, sắc mặt đại biến, nói: “Cháu sẽ đến ngay lập tức.” Sau khi đặt máy xuống, vội vàng xoay tay lái, dừng xe ở ven đường, mắt hắn nhìn Nhan Nghiên đang ngồi ở ghế sau, lạnh lùng ra lệnh: “Cô xuống xe ngay lập tức!”

Nhan Nghiên vốn đang nghĩ đến lời nói của Tư Thành Đống, nghĩ phải làm sao mới có thể tránh xa ông ta. Tư Kình Vũ phanh xe lại làm cô khiếp sợ, cô khó hiểu nhìn hắn. Là hắn nói muốn đưa cô đi học mà! Hơn nữa đây là đường cao tốc, xe chạy rất nhanh, cô xuống xe ỏa đây thì không có bus.

Tư Kình Vũ nhìn cô bất động, không có chút kiên nhẫn: “Có nghe thấy hay không, xuống xe ngay lập tức!”

“Nhưng mà, đây là đường cao tốc, em, em phải xuống xe làm sao đây?” Cho dù hắn đổi ý không muốn đưa cô đi học nữa, cũng phải để cô ở nơi có xe bus qua lại chứ.

“Đó là chuyện của cô, đừng bắt tôi phải nói lần thứ tư, lập tức xuống xe.” Mắt hắn sáng như đuốc, hiển nhiên nếu cô không xuống xe, thì hắn sẽ tự mình ném cô xuống xe.

Hắn không phải đang muốn chỉnh mình sao chứ? Là hắn nói muốn đưa cô đi đến trường, lại ném cô trên đường cao tốc để cô tự sinh tự diệt. Cô nhìn bên ngoài xe, đường quốc lộ lạ lẫm, Bắc Kinh quá lớn, bình thường cô đi xe bus, cũng chưa hề đi con đường này, phải đi tới chỗ nào bắt xe bus cô cũng không biết! Cô thừ dùng giọng điệu cầu xin nói: “Có thể để em ở bên cạnh bến xe bus hay không, em không biết đây là nơi nào cả? Em…”

Bộ dạng của cô rất khổ sở, Tư Kình Vũ có vài giây thương xót, nhưng nghĩ đến Văn Vi, lòng hắn như lửa đốt. Hắn không trả lời cô, mà chỉ mở cửa xuống xe, kéo cửa xe phía sau ra lôi tay cô xuống, cầm túi xách của cô ném lên người cô. Túi xách của Nhan Nghiên cực nặng, hắn ném khiến cô chịu lực chấn động quá lớn, lảo đảo lùi về phía sau mấy bước, cả người ngã trên mặt đất.

Phía sau có chiếc Honda bóng loáng tiến đến, may sao người nọ nhanh tay lẹ mắt, nhanh chóng phanh lại dòm qua cửa kính xe rồi nói: “Làm gì thế? Đây là đường cao tốc, không muốn sống nữa sao chứ?”

Tư Kình Vũ không có tâm tình cùng người khác tranh cãi, cũng không để ý tới Nhan Nghiên, nhìn cô một cái, lấy ví tiền rút ra mấy tờ ném lên túi xách của cô: “Cô đi ra ngoài, tự mình bắt xe tới trường học.” Nói xong không quay đầu lại lên xe, lái xe đi mất.

Xe đằng sau ấn còi, hơi đổi hướng cũng lướt qua bên người cô. Cô ôm lấy túi xách, nhặt lên 3 tờ nhân dân tệ rơi trên mặt đất, cô gắt gao giấu tiền giấy, vừa ngẩng đầu đã không thấy bóng dáng xe của Tư Kình Vũ. Cô hít hít mũi, bàn tay xoa vết thương, nổi ra tơ máu. Một chiếc xe chạy nhanh qua bên người cô, chân của cô có chút nhũn ra, cuối cùng trên đường cao tốc cũng có một chiếc xe đi tới.
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
9 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 29-08-2012, 12:42 PM   #20
Default cục cưng pk papa

Chương 19: Cần giác mạc cho cô ấy.

Edit: Pikonn

Beta: T.B.Vân charon

Nguồn: vficland.com

Bấm vào đây để xem nội dung.
Nhan Nghiên đến muộn một tiết học, nhưng may cô là học sinh tốt được các thầy cô yêu mến, lúc cô vào phòng học, tiết thứ hai đã bắt đầu. Trán cô đầy mồ hôi, môi trắng bệch, dấu đỏ trên mặt càng thêm rõ ràng.

Cô cúi đầu xuống, lặng lẽ ngồi vào chỗ của mình, vừa ngẩng đầu liền thấy vẻ mặt giễu cợt đắc ý của Vương Đồng. Cô biết có vô số ánh mắt tò mò đều ném lên người cô, ánh mắt của thầy giáo lập tức nghi ngờ khó hiểu. Mặt cô không chút thay đổi, lấy sách vở ra, nghiêm túc học hành.

Dọc trên đường đi, Tư Kình Vũ không biết bị gọi điện bao nhiêu lần, khấu trừ bao nhiêu phút, lúc đuổi tới bệnh viện, Văn Vi đã bị chuyển đi phòng bệnh khác.

Văn Đại Phu nhìn hắn một cái: “Vi Vi vừa mới làm giải phẫu xong, bác sĩ nói võng mạc bong ra dẫn tới giác mạc bị nhiễm trùng, có thể dẫn tới mù lòa.”

Tư Kình Vũ nghe xong sắc mặt trầm xuống, lập tức đi tìm bác sĩ nói chuyện. Văn Vi vốn bị cận thị nặng, hai năm trước đã làm phẫu thuật võng mạc một lần, lần đó phẫu thuật tương đối thành công, thời gian gần đây thị lực của cô bắt đầu giảm xuống nhanh chóng, có lúc trước mắt còn xuất hiện điểm đen.

Tư Kình Vũ đã mang cô tới bệnh viện một lần, lần trước thầy thuốc nói tình trạng của cô không được lạc quan. Văn Vi là nghiên cứu sinh, phần lớn dành thời gian ở viện nghiên cứu, ngày nào cũng làm việc với cường độ cao, đó cũng là một trong những nguyên nhân làm tình trạng mắt cô càng chuyển biến xấu đi.

“Hiện tại cách duy nhất là cấy ghép giác mặc, nhưng mà hiện giờ cực ít người tự nguyện hiến giác mạc, tạm thời không có giác mạc để cấy ghép.” Bác sĩ điều trị khó xử nhìn Tư Kình Vũ nói.

“Trung Quốc lớn như vậy , tất cả đều không có sao chứ?” Tư Kình Vũ không khỏi chất vấn, không phải chỉ là cái giác mạc sao? Chỉ cần có biện pháp, chỉ cần hắn đập tiền xuống, không sợ không có người tự nguyện hiến cho.

“Cậu Tư nên biết, hiến giác mạc tốt nhất là tự nguyện, hơn nữa phải đợi sau khi người hiến chết mới có thể lấy. Lần trước lúc Văn Vi nằm viện, tôi cũng đã chú ý, chỉ cần có giác mạc mới tôi nhất định sẽ ưu tiên cho cô Văn.”

Bác sĩ điều trị biết rõ hầu hạ loại đại thiếu gia này rất vất vả, lúc giải thích cũng phải thật cẩn thận. “Nhưng mà y học nước ngoài phát triển hơn, có lẽ có thể tìm được giác mạc thích hợp cho cô Văn.”

Tư Kình Vũ cũng quá lo lắng vấn đề này, lại nghe Văn Vi nói qua chuyện này. Nhưng mà Văn Vi cực kì không đồng ý, thực ra Tư Kình Vũ cũng đã liên hệ với đơn vị chữa bệnh của bệnh viện, cuối cùng không giải quyết được gì. Trong nước hắn có thế lực, có địa vị, đi tới châu Âu, Hoa Kì cũng không mua được. Bệnh viện lớn này cũng có một lượng lớn bệnh nhân đợi xếp hàng mà không có giác mạc, Văn Vi đi đến nơi đây cũng chỉ có thể xếp hàng ở phía sau.

Tư Kình Vũ trở lại phòng bệnh, Văn Vi đã tỉnh, trên mắt cô đang quấn băng gạc, nhạy bén nghe được tiếng mở của phòng. Cô nhẹ nhàng cười cười, mặt hướng về phía hắn; “Kình Vũ, anh đã đến rồi!”

Tư Kình Vũ vì Văn Vi ở đây thuyết phục, bất kể chịu đựng cực khổ thế nào, chỉ cần cô có thể cười, dù chỉ là nhẹ như gió thổi mây bay. Tựa như bây giờ, mắt cô bị quấn băng gạc, cô cười như vậy hướng về phía hắn, như thể hình ảnh của hắn đã lưu lại trong mắt cô.

“Em thế nào rồi, miệng vết thương có đau không?” Tư Kình Vũ ngồi lên giường bên cạnh cô, cầm đôi tay lạnh lẽo của cô.

Văn Vi nhẹ nhàng lắc đầu, cô khẽ nhấc tay lên, chuẩn bị xoa hai má của hắn: “Tin tưởng em, em sẽ không sao đâu!”.

Văn Đai Phú ở bên cạnh nghe con gái nói những lời này, trào nước mắt. Ánh mắt là cửa sổ tâm hồn đó, càng đừng nói đến nếu mắt của Văn Vi không nhìn được, công việc nghiên cứu cô yêu thích nhất cũng không thể thực hiện được nữa.

Tư Kình Vũ cầm tay cô, lúc này điện thoại vang lên chói tai, hiển nhiên là điện thoại của công ty gọi điện tới. Tư Kình Vũ nhăn mày lại, không chút do dự ấn từ chối. Hôn lên đầu ngón tay của cô nói: “Em yên tâm, cho dù dùng bất cứ biện pháp gì, anh nhất định sẽ cứu em. Mắt của em nhất định sẽ hồi phục thị lực, em còn có thể tiếp tục nghiên cứu cái em thích nhất.”

Văn Vi dựa sát vào người hắn nhẹ nhàng nói: “Chính là bởi vì có anh, em cũng không sợ gì cả!”
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
10 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 06:47 AM. Theo múi giờ GMT +7.