Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 03-11-2012, 03:01 PM   #1
Default [Cổ đại] Từ thứ nữ đến hoàng hậu - Phôi Phi Vãn Vãn

Từ thứ nữ đến hoàng hậu
Tác giả: Phôi Phi Vãn Vãn
nguồn: tangthuvien

Nội dung giới thiệu vắn tắt:

Ta cho rằng, một khi nữ nhân khát vọng quyền lực, có thể so với nam nhân càng thêm nhẫn tâm cùng tuyệt tình. Ở Tang gia, ta là tam tiểu thư thấp kém, chỉ vì ta là nữ nhi của thiếp. Các tỷ tỷ của ta có thể là phượng thân, mà thân phận hèn mọn ta, chỉ xứng làm thiếp. Ta không làm thiếp, bọn họ muốn ta hèn mọn, ta càng muốn sống được vạn dân kính ngưỡng!
lặng.

...
thiensu96 đang trong diễn đàn  
Unread 03-11-2012, 03:04 PM   #2
Default

Từ thứ nữ đến hoàng hậu
Tác giả: Phôi Phi Vãn Vãn
nguồn: tangthuvien

Chương 1: Phượng thân
Dịch: Hương Cỏ.

Bấm vào đây để xem nội dung.
Năm ấy vừa tròn mười hai tuổi, ta leo lên tường, dùng một hòn đá ném lên đầu người kia, sau đó cười xấu nhanh fchóng trốn đi.

Một canh giờ trước, một trung niên tự xưng là thần toán đi vào đại môn Tang phủ. Ta đã quên mất hình dáng của hắn, chỉ đơn giản nhớ trên mép hắn có 2 chòm râu động đậy. Hắn nói: "Chúc mừng Tang lão gia, chúc mừng Tang lão gia! Tang phủ các người có dấu phượng thân!"

Phượng thân, đó chính là mệnh hoàng hậu. Hắn nói Tang phủ, có người mang mệnh hoàng hậu.

Cha cười đến cả người đều run lên, kêu gia đinh khen thưởng hắn rất nhiều, lại lập tức sai người kêu Tang Thiên Phi cùng Tang Thiên Lục lại. Đến khi ta biết lúc các nàng đi, ta rất tức giận. Ta cũng là nữ nhi Tang gia, vì sao mà không gọi ta?

"Tam tiểu thư, ngươi không nên đi, lão gia không..."

Nha đầu lời còn chưa dứt đã bị ta hung hăng trừng mắt một cái, mà ta, sớm đã xoay chạy về phía trước.

Trên đường, bọn hạ nhân hướng ta chỉ trỏ. Ta coi như không thấy.

Mấy năm 0nay, bọn họ cười nhạo ta cũng đủ rồi. Ta là tam tiểu thư Tang gia nhưng thân phận lại không bằng một nha đầu. Chỉ vì nương của ta là thiếp, mà người thiếp này, còn xuất thân ở thanh lâu.

Nương ta nhiễm bệnh qua đời lúc ta còn rất nhỏ. Lớn lên một chút, ta hơi giận nàng.

Ta nghe nói năm đó kỳ thực cha chỉ nghĩ vui đùa nàng một chút, cũng không muốn thực sự lấy nàng vào cửa. Thế nhưng nàng có ta, nàng nói nàng không thể để cho ta không có cha, nàng muốn cho ta nhận tổ quy tông.

Chỉ là hiện thực khác biệt

Lặng lẽ trốn trước cửa sổ, nhướng thân ngó vào trong. Cha không gọi ta, nếu ta ra, tránh không được một trận đòn hiểm. Ta tự mình rất hiểu.

Cha đem Thiên Phi cùng Thiên Lục kéo lên trước, nói "Ngài xem, đây là đại nữ nhi của c ta, tên gọi Thiên Phi. Kia là tiểu nữ nhi của ta, tên gọi Thiên Lục."

Tiểu nữ nhi? Ta như bị choáng váng, hơi nắm chặt hai tay.

Ông rõ ràng còn có một nữ nhi, ta mới là tiểu nữ nhi của ông! Cắn môi, thì ra ông không thừa nhận ta sao?

Thần toán kia cười to một phen, trên dưới suy nghĩ trước mặt hai thiếu nữ.
Thiên Phi đã mười bốn, mới tuổi cập kê ngượng ngùng. Nàng thấy trước mặt là người xa lạ, không khỏi nhíu mày nhẹ giọng hỏi: "Cha, hắn là ai?"

"A, không được vô lễ!" Cha cúi đầu quát khẽ

Thiên Lục cùng tuổi ta, người chưa đủ lớn, chỉ là vóc dáng trong lúc đó đã mơ hồ nhìn ra nét mỹ nhân. Ta không tự chủ sờ mặt mình.

Nếu như muốn nói mẹ ta để lại cho ta cái gì, thì đó chính là gương mặt này. Ta so với các nàng đều đẹp hơn, chỉ là, cha lại chưa bao giờ từng chú ý tới.

Cha lại hướng thần toán, hỏi: "Ngài xem, ai mới là phượng thân?"

"Điều này..." Thần toán chần chờ, tay chạm lên hai chòm râu, tiện đà cười ha ha đứng lên, "Tang lão gia, thiên cơ bất khả tiết lộ ! Xin thứ cho ta không thể cho biết !"

"Vâng, vâng..." Cha tựa hồ rất hiểu lời của hắn, thực sự không hề hỏi nhiều. Bất quá theo vẻ mặt của ông, ta đã có thể thấy được, ông đã đạt được điều muốn biết. Dù sao đều là nữ nhi của ông, ai là phượng thân, thì có gì quan trọng đâu?

Nghĩ đến chỗ này, ta lấy tay che miệng, cũng không cười nữa.

Sự tình đã qua được mấy ngày, ta vẫn không chút do dự ném tảng đá kia, muốn đập bể đầu của thần toán. Nhưng lòng ta, không thể giải hận. Ta biết, chỉ vì một câu nói của hắn mà sự bình đẳng giữa ta và hai vị tỷ tỷ ngày càng lớn.

Thế nhưng, ta không cam lòng!

"Tam tiểu thư! Ngươi sao trốn ở chỗ này a, mau mau, phu nhân gọi ngươi đấy!" bNhìn sắc mặt nha đầu giống như là tìm ta đã lâu.

Trong lòng ta có chút sợ hãi. Phu nhân tìm ta, tất không có chuyện gì tốt. Nhưng ta chỉ có thể theo nàng đi, bởi vì ta không có lựa chọn nào khác. Ta không muốn bị đánh, ta sợ đau.

Theo nha đầu đi vào phòng phu nhân, bà đang ngồi ở bàn uống trà, thấy ta đi vào, để chén trà xuống, mặt không thay đổi nói: "Tới rồi?"

"Phu nhân tìm ta có chuyện gì?" Ta cúi đầu nói. Bà chưa bao giờ cho ta gọi bà là "Đại nương". Bà nói nữ nhi của thiếp sinh ra, sao có thể gọi bà là mẹ, quan trọng nữa thân phận của nương ta lại là tiện nhân. Nhưng nói thật ra, ta còn khinh thường không thèm gọi.




lặng.

...
thiensu96 đang trong diễn đàn  
Unread 03-11-2012, 03:04 PM   #3
Default

Từ thứ nữ đến hoàng hậu
Tác giả: Phôi Phi Vãn Vãn
nguồn: tangthuvien

Chương thứ 2: Ta là Tang Tử
Dịch: Hương Cỏ

Bấm vào đây để xem nội dung.
Phu nhân ư nhẹ một tiếng cũng không cùng ta nói nữa. Bà nhìn sang người bên cạnh nói: "Đến lấy số đo của nàng đi."

"Vâng" Người bên cạnh gật đầu.

Ta mới nhìn rõ hắn.

Ta nhận ra hắn là Trần sư phụ, người chuyên môn cấp y phục cho các quý phủ. Hắn rất khéo tay, có thể làm ra rất nhiều xiêm y đẹp. Ta hâm mộ, mong có một ngày cũng có thể mặc xiêm y hắn làm. Bất quá ta biết rõ, đây tuyệt đối không phải làm xiêm y cho ta. Ba ngày sau là sinh nhật Thiên Lục, xiêm y này chắc chắn là làm cho nàng. Chỉ là gọi ta làm bản mẫu mà thôi. Bởi vì nàng cùng Thiên Phi mỗi ngày đều phải chăm học cầm kỳ thư họa, không có nhiều thời gian đến đo y phục như vậy.

Từ sau khi thần toán đến, cha đối với các nàng yêu cầu càng ngày càng cao, vô luận cái gì, đều là mời sư phụ tốt nhất trong thành đến dạy. Mà ta, bắt đầu cảm thấy hối hận. Ta cho tới bây giờ không được coi trọng, nên cam chịu, không ai dạy ta cái gì, ta liền không muốn học.

Ta thậm chí, không biết một chữ. Ta chính là một dã nha đầu.

Về sau nghĩ lại, khi đó cũng không thể trách cha. Ta người như vậy, thế nào mà lại mang mệnh hoàng hậu được? Thế nhưng, ta như trước không cam lòng. Nếu thần toán kia chỉ nói, phượng thân ở Tang gia. Ta cũng là nữ nhi tang Gia, chưa đến kết cục, sao biết được.

Ta một câu cũng không nói, ngoan ngoãn để a sư phụ kia đo tới đo lui trên người. Phu nhân tiếp tục cúi đầu uống trà, trước mặt người khác, ta vẫn rất ngoan, bởi vì chọc họa, sẽ phải chịu đòn. Ta rất nhớ .

Mang theo vải vóc, nha đầu đưa tới cho sư phụ, cũng không để ý tới ta nữa

Mười hai năm, ta lần đầu tiên đến gần gian phòng kia. Đó là chỗ học tập của các tỷ tỷ.

Ta rón rén đi vào viện, trong phòng truyền ra tiếng cười đùa. Ta nhẹ tiến vào gần, nghe thấy thanh âm của một nam nhân truyền đến: "Quan quan sư cưu, tại hà chi châu. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu."

Câu này ý nghĩa gì, ta cũng không rõ. Đang nghĩ ngợi chờ nghe người nọ giải thích, đột nhiên một tiếng kêu lên kinh hãi: "Này, Tang Tử, ngươi ở đây làm cái gì?"

Ta kinh ngạc ngước mắt, thấy Thiên Phi trừng con ngươi nhìn ta.

Nàng cho tới bây giờ đều gọi ta bằng tên. Nhưng chẳng biết có là may mắn hay không, nàng cũng chưa quên ta cũng mang họ Tang?

Thiên Lục cùng nam nhân kia cũng nhìn qua. Ta thấy nam nhân kia có một chòm râu ngắn, khoảng chừng hơn ba mươi tuổi, nhìn khiến cho người ta cảm thấy là một người nho nhã.

Chỉ nghe hắn hỏi: "Nàng là nha đầu quý phủ sao?"

Nghe được hai chữ "Nha đầu", Thiên Phi nhẹ che miệng cười rộ lên, tùy tiện nói: "Tiên sinh nói cái gì thì là cái đó!" Lời của nàng đầy vẻ châm chọc.

Ta cùng với các nàng, đừng nói vẻ ngoài, riêng là tên đã kém nhiều như vậy, trách không được sẽ bị người khác tưởng lầm là nha đầu. Thiên Phi, Thiên Lục, đều là tên dễ nghe. Chỉ có ta gọi là gì Tang Tử! Nghe lão quản gia nói, cha không muốn giúp ta đặt tên, đó là do nương ta đặt.

Ta nắm chặt tay lại, ta không phục, thế nhưng ta không thể cùng nàng ầm ĩ. Lúc còn rất nhỏ, ta đã hiểu được phải như thế nào ẩn nhẫn. Ta chỉ là cúi thấp đầu không nói một lời.

Thiên Phi nhất quyết không tha nói: "Còn đứng đó làm cái gì? Không nhìn thấy ngươi quấy rầy chúng ta nghe tiên sinh giảng bài? Còn không đi!"

"Ngươi mau trở về đi thôi." Thiên Lục nhỏ giọng nói.

Ta khẽ cắn môi, rốt cuộc xoay người chạy đi.

Nghĩ tới nghĩ lui, đến thư phòng tìm vài cuốn sách, nhưng, một chữ đều không biết.
Ta thở dài, xem ra không có người dạy, ta căn bản không học được. Ta chưa từng có khát vọng được học như thế, bởi vì ta không bao giờ muốn bị người xem thường nữa.

lặng.

...
thiensu96 đang trong diễn đàn  
Unread 03-11-2012, 03:05 PM   #4
Default

Từ thứ nữ đến hoàng hậu
Tác giả: Phôi Phi Vãn Vãn
nguồn: tangthuvien

Chương thứ 3 : Nghe trộm
Dịch: Hương Cỏ

Bấm vào đây để xem nội dung.
Sự tình Tang gia có phượng thân nhanh chóng truyền đi, dù là lời đồn đãi nhưng cũng đủ khiến mọi người chú ý

Ngày mười ba tháng bảy là sinh nhật Thiên Lục

Năm nay, ngày này so với mọi năm thì náo nhiệt hơn hẳn. Dòng họ, thân thích cùng với các quý phủ xung quanh đều tới chúc mừng. Theo ý cha chắc phải tổ chức tiệc tùng cả tuần. Ta vẫn như trước, mặc bộ quần áo cũ của nha đầu, chơi ở hành lang phía sau, lén dòm ra bên ngoài.

Cha đứng ở trong viện nhiệt tình tiếp đãi những người có uy tín, Thiên Phi cùng Thiên Lục đứng bên cạnh. Hắn vì các nàng toàn tâm toàn ý. Các tỷ tỷ của ta, khi thì che miệng cười, lúc lại ngượng ngùng cúi đầu, khác hẳn bộ dáng của ta.

"Cố đại nhân đến ——" gia đinh lớn tiếng kêu, rồi vội vàng khom người dẫn một vị nam nhân mặc triều phục tiến vào, lại hướng cha gọi, "Lão gia, lão gia, Cố đại nhân tới! Cố đại nhân tới!"

"A, Cố đại nhân!" Trên mặt cha lập tức nổi lên nụ cười lấy lòng, kêu Thiên Phi cùng Thiên Lục vội vàng tiến tới.

Ta biết, những khách nhân phía trước dù sao cũng chỉ là người có tiền, cha ta cũng có tiền, vì thế hiện tại hắn rất thích quyền thế.

"Cố đại nhân, tiểu nhân còn tưởng rằng ngài bề bộn công vụ, sẽ không tới chứ! Không nghĩ tới..." Cha cười đến liền hai má núng nính đều rung lên , xoa xoa tay nói, "Ngài có thể tới, quả nhiên là coi trọng tiểu nhân!"

Cố đại nhân khoát khoát tay, ý bảo những người khác đi hết, nhìn hai tỷ tỷ của ta, mới mở miệng: "Tang lão gia, mời nói chuyện riêng."

Cha lặng một lúc lâu, mới kịp phản ứng, vội vàng gật đầu nói: "Vâng vâng, đại nhân mời bên này". Hắn bày tư thế, nghiêng người ra phía trước, lại dặn Thiên Phi cùng Thiên Lục mấy câu, mới bước đi.

Ta cảm thấy hiếu kỳ, liền rón ra rón rén theo sát sau bọn họ. Cha mang theo vị đại nhân kia vào thư phòng. Lúc đó, các gia đinh cùng nha đầu đều đang bận túi bụi ở phía trước. Ở đây yên tĩnh, chỉ có tiếng chim đang kêu không ngừng trên cây. Ta biết rõ nghe trộm bọn hắn nói chuyện, bị cha phát hiện, ta nhất định sẽ gặp họa. Thế nhưng, trong lòng tựa như có gì đó thúc đẩy ta tiến đến

Bọn họ nhất định là nói sự tình phượng thân, nhất định. Đó cũng là điều duy nhất ta quan tâm đến

Cố nén hô hấp, ta lặng lẽ đi vào, dán tai vào cửa.

Ta nghe được cha nói: "Không biết Cố đại nhân muốn cùng tiểu nhân chuyện gấp gì?"
Cố đại nhân nói: "Nghe nói nửa tháng trước từng có một thần toán tới cửa, đoán lệnh thiên kim là người mang mệnh hoàng hậu phải không?"

"Ha hả, không nghĩ tới đại nhân cũng biết chuyện này a!" Cha cười đáp, trong giọng nói tràn đầy sự tự hào.

Ta cười lạnh, Tang gia có sự tình phượng thân, không phải là do cha truyền đi sao. Nay còn giả mù sa mưa để mọi người tưởng hắn vô cùng kinh ngạc

Không nghĩ tới, sau một hồi yên lặng, nghe được trong phòng truyền ra tiếng vang thật lớn, tựa hồ là âm thanh ai đập lên mặt bàn. Cố đại nhân cả giận nói: "Tầm bậy!"

Một câu, làm ta giật mình. Ta liều mạng che miệng mới không kêu lên, chẳng lẽ ta nghĩ sai rồi sao? Tang phủ có sự tình phượng thân, không phải ai biết cũng cao hứng sao ?

Cha cũng là sợ đến thất thần, một lát, mới run run nói: "Đại... Đại nhân — "

Cố đại nhân hừ nhẹ một tiếng, nói: "Mệnh hoàng hậu, há có thể nói lung tung? Nếu bề trên biết, sợ là ngươi có mấy đầu cũng không đủ!"

Ta càng thêm không hiểu, vì sao không thể để cho bề trên biết? Hoàng hậu không phải là gả cho hoàng thượng sao? Ưm, không đúng, đương kim hoàng thượng đã có hoàng hậu, như vậy phượng thân kế tiếp hẳn là gả cho thái tử. Thế nhưng, không cho bề trên biết, thì gả cho thái tử thế nào?

Ta nghe không hiểu nhưng cha tựa hồ đã hiểu.

Ta nhìn từ khe cửa vào, thấy hắn "Ùm" một tiếng quỳ xuống, dập đầu nói: "Đại nhân, tiểu nhân vô tri, mong đại nhân chỉ điểm!"

Cố đại nhân cúi đầu nhìn cha, xoay người ngồi, trầm ngâm hồi lâu, mới nói: "Tang lão gia a Tang lão gia, ngươi có biết có bao nhiêu người muốn nhập chủ Đông cung không? Nếu Phượng thân là thật, ngươi cho là những người đó sẽ ngồi im nhìn ngươi không động thủ?" Hắn nói đến chữ động thủ, tay còn làm thêm độc tác cắt cổ, ta nhìn thấy một thân đổ mồ hôi lạnh. Ta dù cho vô tri, cũng hiểu đó là ý gì.

Cha toàn thân đều run run , lắp bắp nói: "Kia... Vậy làm sao cho phải a!"

"A. Ngươi cũng không cần quá mức lo lắng, may là lời đồn đại không đi quá xa, bản quan đã hợp thời ngăn chặn." Cố đại nhân đắc ý nói, "Chỉ mong ngươi sau này nên thông minh hơn!"

Cha vừa nghe lời đồn đại đã được ngăn lại, không khỏi hai mắt tỏa sáng, vội vàng gật đầu nói: "Vâng, vâng! Ngày sau tiểu nhân nhất định nghe theo sự phân phó của đại nhân!"

Ta không hiểu tại sao Cố đại nhân kia lại nguyện ý giúp đỡ Tang phủ như vậy?

"Vậy là tốt." Cố đại nhân gật đầu nói, "Việc này ngươi biết ta biết, ngày sau chờ lệnh thiên kim leo lên hậu vị là lúc..."

Lúc hắn đang nói chuyện, phía sau ta đột nhiên phát ra tiếng động. Ta còn chưa kịp phản ứng là chuyện gì xảy ra, liền nghe cha nghiêm nghị hỏi: "Ai?" Sau đó, hắn bước đi về phía phát ra tiếng động.
lặng.

...
thiensu96 đang trong diễn đàn  
Unread 03-11-2012, 07:22 PM   #5
Default

Từ thứ nữ đến hoàng hậu
Tác giả: Phôi Phi Vãn Vãn
nguồn: tangthuvien

Chương thứ 4: Gặp Cố Khanh Hằng
Dịch: Hương Cỏ

Bấm vào đây để xem nội dung.
Một giây đó, chân ta như bị dính xuống đất không thể nhúc nhích được.

Đúng vào lúc này, một bàn tay đưa tới nắm lấy cổ tay của ta, quát khẽ: "Ngươi sao thế? Còn không chạy mau!" Ta còn chưa phục hồi lại tinh thần, thì đã bị người kéo chạy.

Ta quên cả giãy giụa, quên cả kêu, ta chỉ biết nếu bị cha phát hiện, ta sẽ thảm như thế nào

Không biết bị kéo chạy bao lâu, đến lúc dừng lại, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của 2 người

"Ngươi thật ngốc, lúc nghe trộm người khác nói chuyện thì phải nhạy bén!" Âm thanh vừa trách móc, vừa lại có ý cười vang lên bên tai.

Ta lúc này mới thấy rõ. Người trước mặt cũng chỉ là một thiếu niên, hơn ta tầm một hai tuổi. Ánh mắt của hắn rạng rỡ, hai má đỏ bừng.. Thấy ta im lặng, hắn lại nói: "Lúc cha ta cùng người khác nói chuyện trong phòng kín, ta cũng thường nghe trộm. Chỉ là bị bắt một lần, đánh cho một trận đau! Nhưng trí nhớ ta tốt, nên từ sau đó không bao giờ bị bắt nữa, ha ha!" Hắn nói rồi cười rộ lên, dáng vẻ rất đắc ý.

Ta bị hắn lây, cảm giác khẩn trương sợ hãi vừa rồi chẳng mấy chốc bị ném khỏi trí óc, cười nói: " Ngươi cũng vừa đi nghe lén sao?"

"Vừa rồi thì không có!" Hắn thề thốt phủ nhận, "Ta nhìn ngươi nghe hăng say, muốn đến nhìn một cái, không cẩn thận đụng vào chậu hoa phía trên." Hắn hướng ta le lưỡi, vẻ muốn xin lỗi.

Thì ra hắn là nguyên nhân gây tiếng động. Ta hơi tức giận nhưng nghĩ lại thấy vừa rồi hắn đã cứu ta lại không giận nữa.

Ta nhìn hắn thấy toàn thân trên dưới là tơ lụa sang trọng, chắc hẳn là thiếu gia nhà giàu có. Nghiêng đầu ngẫm nghĩ, lại cười chính mình. Nếu không phải là người có tiền có thế, cha sẽ mời tới sao?

"Ngươi cười gì? Ta... Ta không phải cố ý đụng chậu hoa kia!" Hắn rụt cổ nói, có vẻ xấu hổ.
Thì ra hắn lại cho rằng ta cười vì việc này!

Ta che miệng, nhịn không được vừa cười vừa khoát tay một cái nói: "Ngươi tên gì?"

Hắn tựa hồ ngẩn cả người, một lát mới trả lời: "Khanh Hằng." Cuối cùng, hắn cũng hỏi, "Vậy còn ngươi?"

"Tang Tử." Ta không chút suy nghĩ liền đáp.

Hắn kinh ngạc nhảy dựng lên: "Ô, ngươi cũng họ Tang? Quý phủ không phải Tang phủ sao!"

Ta liếc mắt nhìn hắn, điều này cũng đáng ngạc nhiên? Ta lui về phía sau mấy bước, nhảy lên lan can, ôm lấy song chưởng nói: "Bởi vì ta chính là tam tiểu thư Tang phủ!"

"Sao?" Hắn như hít phải một hơi lãnh khí, sau đó mở tròn hai mắt hỏi, "Thế nhưng, Tang phủ có tam tiểu thư sao?"

"Ngươi!" Ta nắm chặt song quyền, trên cánh tay gân xanh nổi lên.

Trước đó, ta không hề biết thì ra cha ở bên ngoài chưa từng thừa nhận ta. Bên ngoài đại môn Tang Phủ, không ai biết Tang phủ còn có một Tam tiểu thư.

Nhiều năm sau này, thỉnh thoảng nhớ tới tới chuyện đó, ta tự cười chính mình. Thì ra, ta, một con người rõ ràng lại bị bụi phủ đầy mười hai năm!

Ai cũng không biết Tang phủ có một tam tiểu thư, ai cũng không biết nàng gọi là Tang Tử...

"Ta... Xin lỗi." Hắn có chút xấu hổ, cúi đầu xin lỗi, "Sau này, sau này ta nhất định sẽ nhớ, ngươi là tam tiểu thư Tang phủ."

Ta cắn môi, Tang Tử ta định sẽ không như vậy không có tiếng tăm gì đi xuống, nhất định sẽ không!

Ta bỗng nhiên ngẩng đầu, nhảy xuống, kéo tay hắn hỏi: "Ngươi đã gặp qua Thiên Phi cùng Thiên Lục phải không?"

Hắn sợ run lên, rốt cuộc gật đầu.

"Này, ta so với các nàng, ai đẹp hơn?" Vừa nói xong, Tay sửa lại mái tóc cò phần bù xù, hé lộ ra khuôn mặt tươi cười, hướng hắn cười sáng lạn.

"Ngươi đẹp!" Hắn dường như cắn răng nói, sau đó nói tiếp, "Sau này, ta sẽ đưa ngươi rất nhiều y phục đẹp, được không?" Tròng mắt của hắn đột nhiên lóe ra một tia chói mắt




lặng.

...
thiensu96 đang trong diễn đàn  
Unread 03-11-2012, 07:23 PM   #6
Default

Từ thứ nữ đến hoàng hậu
Tác giả: Phôi Phi Vãn Vãn
nguồn: tangthuvien

Chương thứ 5: Nguy cơ phượng thân
Dịch: Hương Cỏ

Bấm vào đây để xem nội dung.
Đưa ta nhiều y phục đẹp?

Ta nghe, có chút vui vẻ, lại có chút tức giận.

Cố ý đẩy tay hắn ra, hơi giận nói: "Ngươi là chê cách ăn mặc của ta sao?". Hỏi xong, ta không tự chủ cúi đầu liếc nhìn y phục của mình. Đích xác, cùng hắn đứng chung một chỗ, kém nhiều lắm. Không khỏi trong lòng thất lạc.

"Không, không phải. Tang Tử, không phải. Ngươi hãy nghe ta nói..."

"Câm miệng!"

Hắn vẻ mặt sợ hãi, vội vã muốn cùng ta giải thích, thế nhưng, bị ta vô tình cắt ngang : "Sau này không được kêu ta là Tang Tử!"

Hắn gọi ta Tang Tử, sẽ khiến ta nhớ tới bộ dáng Thiên Phi gọi tên của ta, đầy vẻ trào phúng cùng hạ nhục.

Hắn ngẩn người, đáy mắt hiện lên một tia quang mang, rồi vừa cười, vừa nói: "Được, vậy ta ngày sau gọi ngươi là Tam nhi."

Tam nhi?

Chưa có ai gọi ta như vậy. Ta ngẫm nghĩ, rốt cuộc gật đầu.

"Vậy ta sẽ gọi ngươi là Khanh Hằng!"

"Ừ!" Hắn mạnh mẽ gật đầu.

Tiểu hài tử tóm lại là tiểu hài tử, lo lắng tới nhanh, đi cũng nhanh. Ta vẫy hắn, nghiêng đầu cười: "Đi chơi?"

"Được!" Hắn gật đầu đưa tay qua, đầu ngón tay sắp chạm vào tay của ta thì nghe thấy phía sau chúng ta có tiếng bước chân truyền đến gấp gáp. Cả hai cùng nhau quay đầu lại, kinh ngạc nhìn.

Chỉ thấy bọn gia đinh vội vã chạy tới, thở gấp nói: "Cố thiếu gia, Cố đại nhân có việc gấp phải về, kêu chúng tiểu nhân tới đón ngài."

"Ngươi họ Cố?" Ta hỏi.

Hắn gật gật đầu, hướng ta thè lưỡi: "Xem ra hôm nay không chơi được rồi, Tam nhi, ngày khác ta nhất định tới tìm ngươi, chờ ta!". Nói rồi xoay người theo gia đinh rời đi, thỉnh thoảng hắn còn quay đầu lại nhìn ta cười.

"Cố... Thì ra hắn là con trai Cố đại nhân." Nhìn bóng lưng của hắn, ta lẩm bẩm.

Tiệc tối chưa bắt đầu, Cố đại nhân đã vội vã rời đi. Cha không khỏi có chút không vui, nhưng không hề biểu hiện ra ngoài.

Hôm sau, ta đang một mình chơi ném bao cát ở trong viện, bỗng nghe phía trước gia đinh chạy vào kêu to: "Lão gia, lão gia, không xong! Hoàng thượng băng hà ! Hoàng thượng băng hà !"

Hoàng đế băng hà, tất cả đột nhiên như thế. Một ngày trước Cố đại nhân chắc nhận được tin tức từ trong cung truyền ra nên mới vội vàng rời đi. Ta cuống quít buông bao cát trên tay xông ra.

Cha kéo gia đinh lại la lên: "Vậy thái tử đâu? Thái tử đăng cơ có phải hay không?"

"Thái tử... Thái tử..." Gia đinh nhìn cha liếc, ánh mắt tràn đầy hoảng hốt, "Tin tức của Cố đại nhân bên kia nói, đêm qua Đông cung cháy, thái tử... Thái tử đã..."

"Không đúng!" Cha hét lớn một tiếng, đẩy gia đinh ngã xuống đất.

Hoàng đế băng hà, thái tử cũng chết cháy.

Như vậy, các tỷ tỷ của ta thì sao?

Ta nhìn Thiên Phi cùng Thiên Lục đi tới, nói khe khẽ, ta che miệng lại cười.

Phượng thân, phượng thân.

Hiện tại ngay cả thiên tử cũng bị chết, chỗ nào còn có thể có phượng thân?

Thấy Thiên Phi cùng Thiên Lục đều cúi chiếc khăn trên tay, cắn môi không nói một câu, không còn vẻ cao ngạo trước đây, trong lòng ta đột nhiên không còn một chút nào giận dữ. Ta chưa bao giờ biết, hoàng đế cùng thái tử đều chết hết, đối với ta lại là chuyện vui như vậy. Ta xoay người lén đi ra ngoài, không để cho bọn họ thấy vẻ mặt ta lúc này, ta nghĩ, ta nhất định cười tươi cực kỳ.

Ngày này Tang phủ trên dưới, đều là không khí trầm lặng, ngoại trừ ta.

Thiên Phi cùng Thiên Lục lần đầu tiên không đi thư phòng học bài, mà ta, như trước trở lại trong tiểu viện, một mình chơi bao cát. Một bên miệng hát bài ca dân gian, trong lòng vui vẻ vô cùng.

Không có phượng thân, như vậy chí ít, khoảng cách giữa ta cùng với các nàng sẽ không xa như vậy.

Cha mặc dù mỗi ngày thất hồn lạc phách chờ Cố đại nhân tới cửa, thế nhưng vẫn biệt vô âm tín.
lặng.

...
thiensu96 đang trong diễn đàn  
Unread 03-11-2012, 07:24 PM   #7
Default

Từ thứ nữ đến hoàng hậu
Tác giả: Phôi Phi Vãn Vãn
nguồn: tangthuvien

Chương thứ 6 : Tân hoàng phượng (1)
Dịch: Hương Cỏ

Bấm vào đây để xem nội dung.
Tiên đế ngoại trừ thái tử, chỉ có một vị Chiêu Dương đế cơ, không có con khác nối dõi. Nghe nói tiên đế đi đột nhiên, liền di chiếu cũng không từng lưu lại.

Ngoại thích gia tộc Hạ Hầu lên nắm hoàng quyền.

Năm ngày sau, thế tử Hạ Hầu đăng cơ, sửa quốc hiệu là Chu Thế, gọi là năm Nguyên Quang. Lúc đó, mới cử hành quốc táng. Di thể tiên hoàng đặt ở quan nội đã có mấy ngày, khí trời lại khô nóng như vậy, đã bắt đầu sinh ra mùi hôi.

Lúc nghe gia đinh mặt mày hớn hở kể lại chi tiết sự tình, khóe miệng ta giật giật, ai có thể nghĩ tới đường đường thiên tử sau khi chết, lại sẽ uất ức như vậy chứ?

Lần thứ hai Cố đại nhân đến, đã là nửa tháng sau.

Cha giống như thấy cứu tinh, vội ra nghênh tiếp. Ta cũng rất hưng phấn, ta chỉ muốn biết, Cố Khanh Hằng có đến hay không?

Đi phía sau theo cha, ta lén trốn ở sau hành lang nhìn. Ta chỉ nhìn thấy Cố đại nhân hàn huyên cùng cha nhưng chưa nhìn thấy Cố Khanh Hằng, không khỏi có chút thất lạc. Đang lúc ta muốn đi, đột nhiên có người chạm vai ta, cười nói: "Tam nhi!"

Ta ngạc nhiên ngoái đầu nhìn lại, thấy Cố Khanh Hằng híp mắt nhìn ta cười, lại duỗi ngón tay thân thiết nhéo mũi của ta, bĩu môi nói: "Ngươi sao cứ thích núp trong bóng tối lén nhìn mọi người vậy?"

Trên mặt ta tỏ vẻ không vui, trong lòng lại cao hứng, làm bộ đánh hắn một cái nói: "Ta thích, không mượn ngươi xen vào!"

Hắn cũng không tức giận, như trước cười nói: "Đi, đi theo ta!" Nói, hắn nắm tay ta kéo chạy ra ngoài.

"Uy, làm cái gì?" Ta hỏi, hắn lại không đáp, nhẹ nhàng cười, bước chân chẳng hề chậm lại
Kéo ta tới cửa, ta chần chờ nhưng lực đạo trên tay hắn không giảm, nắm tay ta có chút mạnh bạo. Gia đinh ở cửa thấy là công tử của Cố đại nhân, không ai dám nói một câu

Ta mới phát hiện bên ngoài có một chiếc xe ngựa, xa phu thấy Cố Khanh Hằng trở lại, vội kính cẩn đánh xe tới bên cạnh.

Cố Khanh Hằng rốt cuộc buông tay ta ra, tiến vào trong xe lôi ra một bao quần áo, đưa cho ta, cười nói: "Này, cho ngươi!"

Cho ta? Ta mở to hai mắt nhìn hắn, hắn hướng ta gật gật đầu.

Tò mò đi lên phía trước, nhận bao quần áo hắn đưa, cẩn thận từng li từng tí mở ra. Tơ lụa mềm mại ấm áp buông xuống, những đường riềm cọ vào tay ta thoáng đau, thế nhưng ta lại cười...

Đẹp quá, xiêm y đẹp quá...

Ta ngây người, mừng rỡ vô cùng.

Lớn thế này, ta chưa từng thấy qua nhiều bộ đồ mới như vậy

Cố Khanh Hằng nhẹ nhàng đẩy ta, cười hỏi: "Tam nhi, thích không?"

Ta hung hăng gật đầu: "Thích, ta rất thích!"

"Vậy ngươi mặc vào thử xem?" Cố Khanh Hằng thấy ta nói thích, hắn càng vui vẻ hơn , đẩy ta lên xe ngựa thử đồ mới, so với ta còn muốn gấp gáp hơn, ta gật đầu, vội vàng leo lên xe ngựa.

Màn xe hạ xuống, lại nghe Cố Khanh Hằng ở bên ngoài nói: "Ta vốn đang tính làm cho ngươi nhiều xiêm y đẹp, nhưng không ngờ lúc tìm Trần sư phụ kia, hắn nói hắn có số đo của ngươi! Thật sự là quá tốt!"

Trần sư phụ? Đây không phải là người may quần áo cho Thiên Lục hồi sinh nhật nàng sao? Lúc đó chính là lấy số đo của ta mà!

Hít sâu một hơi, có phải hay không, vận may của ta tới?

Ta cài nút áo cuối cùng, vén màn xe ra, hướng Cố Khanh Hằng cười sáng lạn: "Khanh Hằng, thực sự rất vừa người!"

Người trước mặt giật mình, một lát mới cúi đầu nói: "Tam nhi, ngươi... Thật là đẹp " Ta nghiêng đầu, thấy gương mặt hắn nhuộm hơi hồng lên, rất đáng yêu, khiến cho ta nhịn không được muốn sờ tay lên mặt hắn.

Xuống xe ngựa, thuận thế xoa thắt lưng, tự hào nói: "Đấy là đương nhiên , ta vốn là đẹp mà!"

Lớn lên ta giống nương cực kỳ, mọi người đều nói nương rất đẹp, như vậy, ta cũng nhất định rất đẹp.

Cố Khanh Hằng vẫn nhìn ta chăm chú hồi lâu, nhẹ nhàng cười rộ lên, rồi nghiêm túc mở miệng: "Ta sau này sẽ cho ngươi rất nhiều quần áo đẹp!"

Trong lòng ta cao hứng, hỏi lại: "Ngươi tại sao muốn cho ta quần áo đẹp?"

"Ưm——" hắn nghĩ nghĩ, vừa cười, "Bởi vì ngươi thích."

"Ta thích ngươi sẽ đưa ta?"

"Đúng rồi, chỉ cần ngươi thích, ta đều đưa!"
...
Hắn chỉ nói ra một câu ngắn ngủi nhưng cũng chính là hắn hứa với ta. Cho đến nhiều năm sau này, ta vẫn như cũ có thể sâu sắc cảm nhận được, Cố Khanh Hằng hứa hẹn với ta, hắn chưa bao giờ thất tín.
lặng.

...
thiensu96 đang trong diễn đàn  
Unread 03-11-2012, 10:14 PM   #8
Default

Từ thứ nữ đến hoàng hậu
Tác giả: Phôi Phi Vãn Vãn
nguồn: tangthuvien

Chương thứ 7 : Tân hoàng phượng (2)
Dịch: Hương Cỏ

Bấm vào đây để xem nội dung.
Ta cẩn thận ôm bao quần áo mới kia, vui vẻ chạy về phòng cất kỹ mới đi ra.

Cố Khanh Hằng ngoan ngoãn ngồi trong sân chờ ta, thấy ta chạy tới, hắn đứng lên, hướng ta mỉm cười ngọt ngào.


Ta kéo hắn chơi trò ném bao cát.


Lúc trước không ai chơi với ta, ta chỉ chơi với chính mình. Hôm nay cuối cùng cũng có một người nguyện ý chơi với ta, hài lòng cũng không kịp. Chỉ là, tên Cố Khanh Hằng kia thực sự chơi kém nên rốt cục cũng chơi không vui.


Hắn khi thì vò đầu, khi thì cắn răng, lại luôn luôn tiếp không được làm rơi bao cát. Ta mắng hắn ngốc, hắn cũng không giận, chỉ là lúng túng cười. Ta lắc lắc đầu, chắc vì tính tình hắn quá tốt nên ta cũng không có chút nào tức giận.


Cầm bao cát trong tay, ta thuận miệng hỏi: "Khanh Hằng, cha ngươi chức quan gì?"


"Đại học sĩ "


"Đại học sĩ là quan rất lớn phải không?"


"Ừ —— coi như vậy."


"Ô." Kỳ thực tính tính rất lớn là thế nào, ta cũng không biết. Nhìn hắn lại thấy hắn vẫn đang rất cố gắng tập đi tập lại ném bao cát trên tay, trên trán thậm chí đã lấm tấm mồ hôi. Ngưng một lát, ta lại hỏi, "Cha ngươi hôm nay tới làm gì?


Hắn không nhìn ta, chỉ chăm chú vào động tác trên tay, thấp giọng đáp: "Cha nói hoàng thượng mới đăng cơ, nên việc tuyển tú chắc sẽ phải trễ mấy năm. Có điều, cũng sẽ không quá muộn, chắc không tới ba năm đâu. Ái chà ——" mắt thấy đã sắp bắt được bao cát, những một giây lơ đãng, lại rơi xuống đất, hắn kêu lên tiếc nuối.


Mà lời hắn nói một hồi, làm ta ngây dại.


Thì ra, không làm tiên hoàng phượng, không làm thái tử phượng, còn có thể làm tân hoàng phượng!


Phượng thân, phượng thân a...


"A!" Ta quát to một tiếng, tức giận đưa tay bắt bao cát một phát dùng sức đập xuống đất, quắc mắt đứng lên, nắm chặt hai tay.


Cố Khanh Hằng không hiểu vì sao, vội vàng theo ta đứng dậy, la lên: "Tam nhi, ngươi làm sao vậy?"


Ta có được quần áo mới, vì thế hài lòng. Không nghĩ tới hôm nay, có người nhận được tin vui, so với ta càng cao hứng hơn.


Nghĩ đến chỗ này, ta một câu cũng không nói, xoay người bỏ chạy.


"Tam nhi!" Phía sau Cố Khanh Hằng gọi ta, ta không có nghe thấy tiếng chân hắn đuổi theo, chỉ nghe hắn nói, "Có phải do ta chơi kém mà ngươi giận không?"


Ta không để ý tới hắn, Khanh Hằng thật là khờ.


Ngày ấy, Cố Khanh Hằng cuối cùng cũng không tới tìm ta. Về sau, ta nghe nói lúc Cố đại nhân đi, cha tiễn ra đến tận ngoài đường. Ta nghĩ, Cố Khanh Hằng nói đúng, Cố đại nhân chính là vì việc này mà đến.


Ta ủ rũ ngồi ở trong viện, xé cánh hoa trong tay, nhìn thấy Thiên Phi cùng Thiên Lục xa xa đi tới, đang nhìn về phía ta. Trong nháy mắt, trong mắt Thiên Phi hiện lên một tia khác thường. Nàng cũng không nói một câu, vẻ mặt kiêu ngạo đi qua bên người ta. Thiên Lục quay đầu lại, tựa muốn nói cái gì, cuối cũng không mở miệng.


Buổi chiều, một nha đầu vội vã chạy tới, kéo ta đi, nói: "Tam tiểu thư, phu nhân tìm ngươi!"


Ta còn chưa kịp phản ứng, liền bị nàng kéo đi.


Ta không biết phu nhân tìm ta làm cái gì? Chắc không phải vì sự tình phượng than mà lại may quần áo cho Thiên Lục chứ?


Nhưng, ta chỉ đã đoán đúng một phần. Đúng là bởi vì chuyện quần áo mới, còn lại là vì ta.

Vừa bước chân vào cửa, sau lưng có ai mạnh mẽ đầy ta khiến ta lảo đảo, không gượng được ngã nhào xuống đất. Bàn tay theo bản năng chống xuống, long bàn tay chà xuống mặt đất truyền đến một trận đau đớn

"Tiểu tiện chủng! Bổn phu nhân đối với ngươi không tốt sao mà dám trộm đồ mới của Lục nhi?" Phu nhân giọng đầy tức giận. Ta ngước lên thấy bà chằm chằm nhìn, ánh mắt tập trung trên quần áo của ta.



lặng.

...
thiensu96 đang trong diễn đàn  
21 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của thiensu96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 03-11-2012, 10:15 PM   #9
Default

Từ thứ nữ đến hoàng hậu
Tác giả: Phôi Phi Vãn Vãn
nguồn: tangthuvien

Chương thứ 8: Ta oan uổng
Dịch: Hương Cỏ

Bấm vào đây để xem nội dung.
Ta nhất thời hiểu ý của nàng, nàng muốn nói là ta ăn trộm y phục.

Nắm chặt nắm tay, ta gượng ngồi dậy, lớn tiếng nói: "Ngươi nói bậy, y phục này là Khanh Hằng cho ta!"


"Khanh Hằng?" Phu nhân nhíu mày, xem ra nàng là chưa từng nghe nói qua tên Khanh Hằng này.


Nhưng thật ra ở một bên Thiên Phi mặt biến sắc, lạnh lùng nói: "Ngươi nghĩ lừa ai đây? Cố thiếu gia làm sao cho ngươi quần áo? Kể cả như vậy, hắn làm sao biết số đo của ngươi?" Nàng nói lý lẽ rõ ràng, lại chuyển sang phu nhân, nói, "Nương, nếu không phải là ta cùng với Thiên Lục bắt gặp, còn không biết việc này đâu! Thiên Lục cũng thật là, còn muốn thay nàng giấu giếm! Hừ, nhưng ta không nhịn được!"


"Tỷ." Thiên Lục kéo ống tay áo Thiên Phi, nhẹ giọng nói, "Ta thấy việc này coi như xong đi. Cũng không phải đại sự gì."


"Không phải đại sự? Trong nhà có trộm , còn không là đại sự?" Thiên Phi kêu sợ hãi , "Bây giờ là vài món xiêm y, không chừng ngày sau là cái gì nữa! Nương, cần phải giáo huấn nàng cho tốt mới được!" Nàng phản đối thanh âm bén nhọn như muốn phá vỡ màng nhĩ của ta


"Tỷ..."


"Vì sao phải bỏ qua!" Lần này lại là ta rống lên cắt ngang lời Thiên Lục nói. Rõ ràng không phải ta trộm, nếu như bỏ đi, không phải là chính ta thừa nhận mình là trộm sao? Tàn bạo trừng mắt nhìn Thiên Lục một cái, xem ra nàng cũng không phải kẻ tốt gì! Y phục là của nàng, nàng chẳng lẽ không biết sao?


"Làm càn!" Phu nhân giận giữ đập bàn một cái, đứng lên nói, "Ngươi còn không biết sai?"

"Ta không có sai!" Cho dù nàng nổi giận, ta cũng chỉ là câu nói kia, không phải ta làm, ta vì sao phải thừa nhận?

Phu nhân tức giận đến mặt mũi trắng bệch, gật gật đầu nói: "Ngươi không sai? Tốt!"

"Ba ba." Nàng vỗ tay hai tay, một nha đầu ở bên ngoài tiến vào, trong tay đang cầm một bao quần áo. Ta liếc một cái liền nhìn ra, chính là bao quần áo Cố Khanh Hằng đưa cho ta!

Cư nhiên, lục soát phòng của ta!


Phu nhân đi lên phía trước, thô lỗ xả cái bọc trong tay. Do dùng sức mạnh mà toàn bộ y phục xoạt xuống, rơi vãi đầy trên đất. Nàng cười lạnh, nói: "Nếu ngươi không trộm, sao y phục Lục nhi lại không cánh mà bay ? Nếu ngươi không trộm, sao y phục ở trong phòng ngươi?”


Không cánh mà bay? Đầu óc của ta ông một tiếng, Sao lại có thể trùng hợp như thế? Ta tất nhiên là không tin.


Lắc đầu kêu to: "Các ngươi... Các ngươi muốn hãm hại ta! Ta không trộm ta không trộm ta không trộm!"


"Ngươi!" Phu nhân bị ta làm tức giận đến tay cũng phát run, cắn răng nói, "Xem ra hôm nay không giáo huấn ngươi, ngươi sẽ không biết hối cải ! Người tới, đánh cho ta!"

"Nương!" Thiên Lục kinh hãi kêu một tiếng, kéo tay nàng nói, "Không nên đánh nàng! Có lẽ... Có lẽ là Cúc Vận quên mất để quần áo của ta ở đâu , cho nên mới không tìm được! Y phục của nàng, có lẽ là Cố thiếu gia đưa!"

"Nhị tiểu thư!" Cúc Vận hoảng hốt kêu lên, nhưng nhìn thấy ánh mắt Thiên Lục, rốt cuộc không tình nguyện cúi đầu.


"Lục nhi!" Ánh mắt phu nhân lộ vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.


Thiên Phi giật tay Thiên Lục lại, hướng ta cười nói: "Thực là do Cố thiếu gia đưa sao? A, vậy bây giờ cũng không thể đến Cố phủ hỏi chứ? Dù sao cũng không thể tiện nghi cho ngươi! Đánh đi!"


"Ngươi!" Ta hiểu được, là Thiên Phi giở trò quỷ, nhất định là nàng!


Tiếng roi rơi vào không khí nghe lạnh buốt


"A..." Ta cắn môi, che chỗ nào, roi sẽ tìm chỗ đó đánh. Muốn đứng lên, roi kia sẽ thẳng tắp đánh vào chân của ta.


Thiên Phi thấy còn chưa đủ. Nàng cười đi đến trước, nhặt lên y phục trên mặt đất, vừa vò, vừa cười: "Chỉ có Trần sư phụ mới có thể làm ra y phục này! Chính là làm y phục cho Thiên Lục!" Nàng như còn muốn tả lại việc ta trộm y phục.


Sau đó, bỗng nhiên trong mắt nàng hiện lên một tia tức tối. Chỉ nghe "Xoạt" một tiếng, y phục trong tay nàng trong nháy mắt bị xé thành hai nửa. Nàng đắc ý cười to: "Ha hả, bị ngươi lấy y phục, ta cùng Thiên Lục cũng chẳng ngạc nhiên!"


Nói, lại cúi người đi nhặt một chiếc khác. Ta đời nào chịu, bổ nhào tới hét lớn: "Không được xé! Không cho ngươi xé!" Đó là Khanh Hằng đưa cho ta , đó là hắn đưa quần áo cho ta!


"Ba ——" roi lại đánh xuống, đau đớn từ đầu ngón tay tràn tới bàn tay. Đau đón tràn vào lòng, cuốn cả vào tận sâu linh hồn ta.


Ô


Lần đầu tiên, ta khóc ở trước mặt các nàng. Trơ mắt nhìn quần áo mà Cố Khanh Hằng đưa cho ta bị biến thành một đống hỗn độn trước mắt, từng mảnh rơi vãi, long ta như cũng bị xé nát. Nước mắt thành dòng rơi xuống.


Tiếng cười của Thiên Phi quanh quẩn ở bên tai ta, thật lâu không tiêu tan.


Vì sao nàng đã có tất cả, còn muốn cướp chút quần áo cùng ta? Vì sao nàng cái gì cũng không muốn để lại cho ta? Vì sao...


Quyền lực, thân phận...


Tay ta càng nắm chặt mang theo sự căm hận khôn nguôi...









lặng.

...
thiensu96 đang trong diễn đàn  
Unread 03-11-2012, 10:16 PM   #10
Default

Từ thứ nữ đến hoàng hậu
Tác giả: Phôi Phi Vãn Vãn
nguồn: tangthuvien

Chương thứ 9: Người cha lạnh lùng
Dịch: Hương Cỏ

Bấm vào đây để xem nội dung.
Ngày đó, ta không nhớ rõ đã trúng bao nhiêu roi. Thân thể, sớm đã đau đến tê dại. Nước mắt chảy xuống, từ nóng hổi cho đến khi hoá thành lạnh lẽo.

Thiên Phi liếc mắt nhìn cười lớn, rất đắc ý.


Chỉ có Thiên Lục vẫn kéo ống tay áo phu nhân thay ta cầu tình, nhưng chẳng ai để ý đến nàng.


Ta nghe thấy thanh âm tức giận của phu nhân cứ mãi vang vọng ở bên tai ta, nàng nói: "Ngươi thực sự giống mẹ ngươi, biết dụ dỗ từ nhỏ! Chuyên trộm đồ của người khác! Bổn phu nhân hôm nay chính là muốn nói cho ngươi biết, không là của ngươi, thì đừng có đụng! Nếu lại có một lần, ta sẽ đánh gãy tay ngươi!"


Phu nhân, từng câu từng chữ bén nhọn. Ta cuối cùng cũng hiểu, bà cũng không phải không biết, ta bị oan uổng. Bà chỉ là không muốn cho ta một công đạo. Đánh liền đánh, ta bất quá chỉ là nữ nhân do thiếp sinh, huống chi nương của ta còn không phải là sủng thiếp.


Nhưng lúc nghe bà nói chuyên trộm đồ của người khác, ta rất muốn cười.


Bà nói cái gì ta tự nhiên hiểu rõ. Bất quá, sao bà phải mang mãi sự hẹp hòi như vậy? Mẹ ta trộm của bà cái gì?


Cha?


Ha hả, đừng nói đùa. Người đã không có được trái tim cha, cũng không có được người của hắn!


Ta bất quá cũng chỉ là một người ngoại tộc của Tang phủ mà thôi!


Ta biết, qua nhiều năm như vậy, ta ẩn nhẫn. Phu nhân tìm không được lỗi lầm của ta tra, trong lòng bà nhất định là khó chịu. Vì thế hôm nay, mới không đơn giản buông tha ta.


Ta cũng rõ ràng, phản kháng, sẽ rơi vào kết quả thảm hại hơn.


Roi rơi xuống người, ta nghe thấy Thiên Phi cười nói: "Tang gia có dòng dõi danh vọng, không thể để người khác cho là chúng ta ngược đãi ngươi!"


Đáy lòng cười lạnh, lời này nói xong thực sự hay!


Lúc cha tới, ta đã đau đến cuộn mình ở trên mặt đất, toàn thân run lên. Hắn chỉ nhìn liếc mắt một cái, nhàn nhạt hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"


"Ưm." Phu nhân tiến tới mở miệng, "Làm sai chuyện, ta liền thay đại lão gia quản giáo."


"Ưm." Cha trả lời cũng không nhìn đến ta, chỉ hướng Thiên Phi cùng Thiên Lục nói, "Tiên sinh dạy đánh đàn đã tới, còn không mau quay về?"


Thiên Phi vừa nghe, vội cười nói: "Vâng, Phi nhi đi." Nói rồi xoay người kéo Thiên Lục đi.

Thiên Lục chần chờ một chút rồi cũng chỉ nói: "Vâng Lục nhi cũng đi." Trước khi ra cửa, còn không quên nhìn ta.

Ta cắn môi, cố ý không nhìn nàng. Ta không cần nàng thương hại ta!


Cha ở đây, lực đạo trên tay bọn nha đầu đánh ta cũng giảm đi rõ ràng, nhưng ta cũng đã đau đến tê dại. Cha lại đợi một chút, nói là có chuyện quan trọng, liền xoay người ra. Chỉ là vừa bước đến ngưỡng cửa, lại quay đầu hướng phu nhân nói: "Đừng đánh chết."


A, của ta cha, chỉ biết nói một câu như vậy.


Đừng đánh chết.


Với hắn mà nói, chỉ cần không xảy ra chuyện, hắn sẽ không quản ta.


Tang Tử, Tang Tử, nghe thấy được không? Ông nói, đừng đánh chết...


Đau đớn, thế nhưng lúc này, ta thực sự rất muốn cười.


Nhưng, ta phải cố nhịn được.


Ở Tang phủ mười hai năm, ta không học được cái gì, nhưng học được sự ẩn nhẫn. Ta chỉ là đứa nhỏ, lấy cái gì để bảo vệ chính mình?


Ta chỉ là mỗi lúc nhắc nhở chính mình, Tang phủ, không có một người tốt.


Người đánh ta công phu rất lợi hại. Ta chỉ thấy đau, da thịt tất cả đều bị thương, nhưng không chết được. Thậm chí là, những nơi bị đánh không có một chỗ tróc da, ngay cả thuốc cũng không phải dùng. Ta không biết rốt cuộc là may mắn, hay bất hạnh.


Phu nhân cảm thấy quản giáo xong, mới cho ta đi ra.


Sắc trời, đã rất tối.


Toàn thân đều đau, thế nhưng, ta không muốn trở về phòng.


Lảo đảo đi không định hường, lại đi tới cửa phủ.


Ta chỉ hơi ngần ngừ một chút, cuối cùng cũng bước ra ngoài. Gia đinh giữ cửa không ngăn cản ta. Ta là Tang phủ dã nha đầu, ai cũng sẽ không quản.


Ngày ấy ra khỏi Tang phủ, ta rất muốn đi tìm Cố Khanh Hằng, ta nghĩ nói cho hắn biết.

Chỉ là, ta không biết Cố phủ ở đâu. Vốn là muốn hỏi đường đi, về sau ta lại nghĩ thông suốt. Cố Khanh Hằng bất quá cũng chỉ là một đứa nhỏ, hắn có thể làm chủ được sao? Cuối cùng là ta nghĩ ngây thơ quá rồi.

Nghĩ như vậy, không khỏi có chút thất lạc.


Ngẩng đầu nhìn bầu trời một chút, dường như đang muốn chuyển mưa. Nhưng ta như trước không muốn hồi phủ. Không vội vàng bởi vì ta biết, qua đoạn đường dài này, phía trước một dặm, có một tòa miếu.


Ta chạy một đoạn đường, dừng lại, đi một đoạn, lại chạy nữa.


Không biết sao, vừa nghĩ tới hôm nay không cần ở lại Tang phủ qua đêm, những đau đớn, đều tạm thời quên mất.


Miếu nhỏ kia, ta chưa từng đi. Chỉ trước đây nghe nói qua. Cách Tang phủ không xa, có lẽ trong tiềm thức của ta, vẫn hy vọng sẽ có người Tang phủ tìm tới. Khi đó ta nghĩ, nếu thật sự có người tìm đến, ta sẽ theo bọn họ hồi phủ đi.


Chỉ là, nghĩ thì tốt, nhưng chuyện xảy ra luôn luôn không như mong muốn.


Đi tới cửa cửa miếu, đã có hạt mưa nhỏ rơi xuống .



lặng.

...
thiensu96 đang trong diễn đàn  
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 12:13 PM. Theo múi giờ GMT +7.