Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 28-02-2013, 06:29 PM   #221
Default

Từ thứ nữ đến hoàng hậu
Tác giả: Phôi Phi Vãn Vãn
nguồn: tangthuvien

Chương 222 : Cách chức (2)

Bấm vào đây để xem nội dung.
Hạ Hầu Tử Khâm vẫn không cho đứng lên, chỉ lạnh lùng hỏi: "Trẫm nghe nói hôm qua ngươi đến cung Vĩnh Thọ?"

Ta rõ ràng nhìn thấy người bên dưới run lên, y hơi do dự run run nói: "Bẩm hoàng thượng, thần... thần tưởng Đàn phi nương nương không khỏe mới theo cung tỳ kia tới, nhưng không ngờ... Thần không muốn đến cung Vĩnh Thọ. Hoàng thượng, thần không tự nguyện đi, hoàng thượng, thần biết tội rồi!"

Quả nhiên, Tôn thái y cho rằng Hạ Hầu Tử Khâm gọi y tới là vì hôm qua y đến khám bệnh cho Dụ thái phi, y đâu biết rằng căn bản không phải là như vậy chứ.

Trong lòng ta cười lạnh một tiếng. May mà Tôn thái y vẫn liều mạng nói là không tự nguyện, lời của y không phải đã nói rõ cho Hạ Hầu Tử Khâm biết, y không bao giờ muốn khám bệnh cho Dụ thái phi sao.

Ta khẽ chạm vào vòng ngọc đeo ở cổ tay. Vậy là quá tốt rồi, kỳ thực ta cũng không làm gì hết.

Ta liếc nhìn Tôn thái y, y vẫn nghiêm cẩn quỳ, khẽ động cũng không dám.

Người bên cạnh cố nhịn sự tức giận, lại lạnh lùng hỏi: "Ngươi thực sự biết tội chưa?"

"Dạ, dạ, thần biết tội rồi, thần biết tội!" Y nặng nề dập đầu nói: "Nếu thần biết nhất định sẽ không đi. Lúc đó thần nghĩ Đàn phi nương nương ở cung Vĩnh Thọ có chuyện mới... mới theo cung tỳ đến. Nương nương..."

Y chợt gọi ta: "Nương nương người làm chứng cho vi thần, ngay từ đầu vi thần đã không biết việc này, nương nương người đã nói ... nói. "

Bây giờ mà còn bảo ta nói ư.

Ta cười một tiếng nói: "Vâng, Tôn thái y không biết là đến khám bệnh cho thái phi, là thần thiếp nói trong người không khỏe mới gọi y tới."

Tôn thái y còn tưởng rằng ta đang nói để cứu y. Kỳ thực không thể nghi ngờ gì những lời ta nói càng châm dầu vào lửa.

Nghe vậy, Hạ Hầu Tử Khâm bất chợt đứng lên bước nhanh tới tức giận đạp y một cái rồi mắng: "Vô liêm sỉ!

Tôn thái y bị đạp bất ngờ ngã xuống đất, nhưng y lại không hiểu nguyên nhân Hạ Hầu Từ Khâm nổi giận nên cắn môi bò dậy, quỳ thẳng người cầu xin: "Xin hoàng thượng bớt giận, hoàng thượng bớt giận! Thần sẽ không tái phạm nữa!"

Hạ Hầu Tử Khâm lại muốn bước tới nhưng bị ta kéo lại khẽ nói: "Hoàng thượng không nên tức giận, người nên giữ gìn long thể."

Hắn tức giận vô cùng, lồng ngực phập phồng thở hổn hển. Ta biết hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua việc này dễ dàng bèn nói: "Tôn thái y phạm lỗi thì phạt y là được, hoàng thượng không nên tức giận quá."

Hắn liếc nhìn ta một cái rồi lập tức kêu to: "Người đâu! Đưa Tôn Nhuế xuống, cách chức thái y, đuổi ra khỏi hoàng cung, vĩnh viễn không cho vào nữa!"

"Hoàng thượng!" Tôn thái y hoảng sợ nhìn hắn: "Hoàng thượng thứ tội! Hoàng thượng thứ tội! Sau này thần nhất định không dám, thần không dám nữa!"

Bên ngoài có thị vệ tiến vào, túm lấy Tôn thái y định lôi đi. Ta chợt bước tới nói: "Chờ một chút." Sau đó, nhìn Tôn thái y nói: "Hôm nay bản cung muốn ngươi nhớ rõ vì sao hoàng thượng phạt ngươi. Đêm qua bản cung khó chịu kêu ngươi tới khám bệnh nhưng ngươi lại chậm trễ, phạm tội đại bất kính. Hiểu rõ chưa?"

Đương nhiên Tôn thái y không phản ứng kịp, ta nháy mắt với thị vệ, bọn họ nhanh chóng kéo y ra ngoài.

"Hoàng thượng... Hoàng thượng... Thần bị oan, là Đàn phi vu oan cho thần! Thần thực sự không biết là đi khám cho..."

Những lời nói sau đó của Tôn thái y đã nghe không rõ nhưng ta và Hạ Hầu Tử Khâm đều biết y muốn nói gì.

Cửa lại được người ta đóng lại. Ta từ từ quay lại thấy nét mặt hắn vẫn khó chịu như cũ. Hắn chợt vung tay lên, chỉ nghe một tiếng "Rầm" thật lớn, chiếc bàn trong phòng ta bị hắn ném xuống đất.

Ta sợ quá, hơi chần chừ rồi bước tới ôm hắn khẽ nói: "Hoàng thượng không cần nghĩ nhiều đến chuyện này nữa. Cho dù truyền ra ngoài thì thái hậu cũng sẽ chỉ cho rằng Tôn Nhuế vì chuyện của thần thiếp nên mới bị đuổi ra khỏi cung, cũng sẽ không nghĩ đến thái phi đâu." Những lời ta nói vừa rồi, Tôn thái y có hiểu hay không không sao, quan trọng là Hạ Hầu Tử Khâm nghe nhất định sẽ hiểu.

Thấy hắn không nói lời nào, ta cố lấy dũng khí cười nói: "Hoàng thượng à, mấy chiếc bàn trong phòng thần thiếp toàn phải chịu tai ương, sau này thần thiếp không dám để trong này nữa." Vì ta nhớ lại ngày ấy, hắn đến giữa khuya, còn nói chân đụng vào bàn bị đau nên sai người chặt ra đưa xuống phòng bếp.

Ta nghe hắn hít một hơi thật sâu rồi giơ tay lên đẩy người ta ra. Hắn xoay người lại quay lưng về phía ta, một lát sau mới nói: "Kêu người tới dọn đi, trẫm thấy mệt vào nghỉ ngơi trước." Nói dứt lời thì không nhìn ta mà chỉ đi nhanh vào bên trong.

Ta cũng không gọi hắn, đợi hắn đi vào rồi liền ra kêu người vào thu dọn.

Nét mặt Tường Hòa rất kỳ lạ, một lát sau rốt cuộc mới nghe y nói: "Nương nương, nương nương người không sao chứ?" Y cũng không dám nhắc đến Hạ Hầu Tử Khâm. Nghĩ cũng đúng thôi, vừa rồi hắn cách chức thái y của Tôn Nhuế, rồi phá bàn trong phòng ta, tính cách của hắn chẳng bình thường chút nào.

Tường Thụy lo lắng nhìn ta, ta khẽ cười một tiếng lắc đầu nói: "Bản cung không sao, hoàng thượng đang ở bên trong nghỉ ngơi, các ngươi làm nhẹ nhàng thôi, thu dọn xong thì đi ra ngoài." Dứt lời, ta đi ra cửa phòng thấy Triêu Thần và Khởi Tuyết đứng cạnh cửa, họ thấy ta đi ra vội hành lễ.

Ta gọi: "Triêu Thần."

Nàng đi tới gần ta, ta ghé vào tai nàng nói khẽ: "Ngươi đi hỏi thăm xem hôm nay bệnh tình Dụ thái phi thế nào?" Hạ Hầu Tử Khâm đang ở trong cung ta, ta hi vọng hôm nay Dụ thái phi sẽ khá hơn.

Triêu Thần gật đầu, liền vội vã đi ra.

Ta xoay người lại định đi vào thì nghe Khởi Tuyết phía sau nói: "Nương nương..."

Thấy nàng định nói gì đó, ta cắt ngang lời nàng: "Không cần vào trong, ngươi cứ hầu ở bên ngoài đi."

Ta trở lại trong phòng đã thấy Tường Hòa và Tường Thụy thu dọn chiếc bàn xong, họ hành lễ với ta rồi đi xuống.

Ta hơi chần chờ rồi cuối cùng vén rèm lên đi vào bên trong.

Ta thấy hắn nằm trên giường nghiêng người vào trong nên chỉ có thể nhìn thấy thấy lưng của hắn, không biết hắn có ngủ thật không. Ta khẽ bước tới ngồi xuống cạnh giường, kéo chăn ra thì bị hắn giữ lấy tay. Ta giật mình nhưng hắn cũng không quay người lại, chỉ trầm giọng nói: "Năm xưa bà ấy có thể nhẫn tâm vứt bỏ trẫm nhưng hôm nay trẫm lại không thể."

Ta cúi xuống ôm hắn, nhẹ nhàng nói: "Thần thiếp hiểu mà."

Trong lòng hắn có hận. Rõ ràng mình chính là người thân nhất mà lại nhẫn tâm vứt bỏ. Lời của hắn lại khiến ta nhớ tới cha ta. Cùng là cốt nhục mà ông ta lại có thể dùng hai thái độ mà đối xử.

Vì thế, ta cũng oán hận ông ta.

Nhưng nếu có một ngày phải thấy ông ta chết thì nhất định ta cũng sẽ đau lòng.

Vì thế, ta hiểu sự đau khổ trong lòng hắn.
lặng.
thiensu96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
7 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của thiensu96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 28-02-2013, 06:30 PM   #222
Default

Từ thứ nữ đến hoàng hậu
Tác giả: Phôi Phi Vãn Vãn
nguồn: tangthuvien

Chương 223 : Trẫm hận bà ấy


Bấm vào đây để xem nội dung.
Một lát sau, hắn chợt xoay người ôm ta vào lòng, thở dài một tiếng nói: "Mẫu hậu không thích bà."

Thái hậu đối với Dụ thái phi thế nào ta cũng hiểu. Năm đó bà nhận Hạ Hầu Tử Khâm làm con thừa tự thì hắn chỉ có thể làm con trai của bà. Ta biết, thái hậu không có cách nào quên được chuyện mẹ ruột của hắn còn sống trên đời, không phải bà không thích thái phi mà bà hận bà ấy.

Vậy phải chăng là vì quan tâm đến tình cảm của Hạ Hầu Tử Khâm mà bây giờ thái hậu để cho bà ấy sống?

Trong lòng giật mình, Dụ thái phi có thể sống nhưng bà không được gần hoàng thượng.

Đó chính là tâm sự của thái hậu.

Ta không nói lời nào, không biết trải qua bao lâu mới nghe hắn nói: "Trẫm hận bà ấy."

"Hoàng thượng..."

Hắn chợt nhắm mắt lại, đôi môi mím chặt như cố chịu đựng điều gì đó.

Ta ôm chặt hắn khẽ nói nói: "Thần thiếp biết hoàng thượng hi vọng thái phi có thể bình an sống trong cung cho đến hết đời."

Lý do thứ nhất hắn không quan tâm đến bà là không muốn. Giống như lời hắn vừa nói, hắn hận bà. Chuyện đã xảy ra nhiều năm qua là một khúc mắc trong lòng hắn. Lý do thứ hai là hắn không thể. Thái hậu coi Dụ thái phi như cái gai trong mắt, nếu bà có thể để cái gai đó trong mắt lâu như vậy tất nhiên cũng có nguyên nhân của nó.

Nhưng ta tin rằng hắn hiểu rõ hơn ta, một khi ranh giới mỏng manh đó bị phá vỡ thì thái hậu chắc chắn sẽ không chấp nhận nữa.

Bà sẽ không dễ dàng tha thứ việc hắn có hai người mẹ.

Chuyện gì thái hậu cũng có thể thỏa hiệp, chỉ có việc này là không thể.

Hắn vẫn nhắm mắt không nói lời nào, cánh tay ta ôm hắn cũng không buông lỏng. Một tay ta từ từ nắm lấy tay hắn rồi siết chặt.

Hắn chợt vùi mặt vào cổ của ta khẽ nói: "A Tử, cám ơn nàng."

Ta giật mình.

Từ ngày xảy ra chuyện ở thạch động, hắn đã không gọi ta như vậy nữa.

Chẳng biết tại sao, bây giờ nghe hắn gọi ta như vậy nữa ta cảm thấy thật êm tai.

Ôi, nhất định ta choáng váng rồi.

Ta cười nói đùa: "Hoàng thượng muốn cảm ơn thần thiếp nhưng không lẽ chỉ cảm ơn suông sao."

Hắn cười một tiếng nói: "Thế nào, nàng còn muốn được voi đòi tiên à?"

"Thần thiếp không dám, thần thiếp học theo hoàng thượng thôi." Mỗi lần hắn giúp ta thì luôn muốn ta nợ hắn một ân tình. Lần trước kêu thái y xuất cung khám bệnh cho Tô Mộ Hàn khám và cả lúc dạy ta bắn tên ở vườn Thượng Lâm cũng vậy.

Ta không nói rõ nhưng người thông minh như hắn chắc là hiểu hết.

Hắn vẫn dựa vào ta nói: "Nàng cũng đừng học theo trẫm, muốn trẫm chờ sao? Trẫm chỉ cho nàng nói bây giờ, sau này có nói cũng không tính."

Thực sự quá bá đạo, nhưng ta cũng đang muốn nói bây giờ.

Ta vừa định nói thì hắn như nhớ ra điều gì, chợt buông tay ta ra mở mắt ra nói: "Được rồi, trẫm mới nhớ ra đồ ăn nàng làm cho trẫm còn để ở Ngự Túc uyển." Hắn nói với vẻ tiếc rẻ.

Ta ngẩn ra nhân tiện nói: "Thần thiếp còn sợ hoàng thượng trách mắng đây, người nói tối mới về ăn nên thần thiếp đã kịp làm đâu." Dù sao cũng về rồi, có làm hay không cũng không còn quan trọng nữa.

Nghe vậy, hắn khẽ "Ừ" rồi cũng không nhắc lại chuyện này nói: "Nàng nói xem muốn trẫm làm cái gì? Cũng đừng kêu trẫm làm đồ ăn, trẫm không làm đâu." Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.

Ta bất giác cười ra tiếng, ta làm sao mà kêu hắn đi làm đồ ăn chứ?

Ta ngồi dậy, lấy ngọc bội đêm qua Tiểu Đào giao đưa cho hắn.

Hắn cầm lấy cúi đầu nhìn, sắc mặt hơi đổi hỏi: "Trẫm nhớ đã ban ngọc bội này cho Diêu phi mà, sao lại ở trong tay nàng?"

Ta nói: "Hôm qua thần thiếp đến cung Vĩnh Thọ cung tỳ của thái phi giao cho thần thiếp. Nàng nói là lúc thái phi và Diêu phi xô đẩy đã bị thái phi giật lấy. Cung tỳ kia biết là vật quý phải trả lại nhưng không dám tự mình đi. Thần thiếp thấy vậy bèn thuận nước đẩy thuyền giúp nàng thôi."

Nghe vậy, hắn khẽ cười một tiếng nói: "Nếu vậy thì vì sao lại muốn trẫm đi trả?"

Ta trừng mắt nhìn hắn: "Hoàng thượng cảm thấy thần thiếp đi thích hợp sao?" Mặc kệ thế nào, ngọc bội mà Hạ Hầu Tử Khâm ban cho Diêu phi lại ở trên tay ta, tóm lại chính là không thích hợp .

Trong mắt hắn tràn lên nét cười nhưng lại từ từ biến mất, nhân tiện hỏi: "Vậy nàng nói xem, trẫm nên giải thích như thế nào?"

Ta phản đối: "Hoàng thượng tùy tiện đưa ra một lý do thì Diêu phi cũng không dám hỏi lại mà." Việc này ai làm mà thích hợp hơn hắn chứ?

Hắn không nói gì nữa, chỉ cúi đầu nhìn ngọc bội trong tay.

Ta ngẫm nghĩ cuối cùng cắn răng hỏi: "Hoàng thượng, người cảm thấy chuyện thái phi đột nhiên phát cuồng có gì kỳ lạ hay không?"

Hắn chợt liếc nhìn ta, ta lại nhìn ngọc bội trên tay hắn nói: "Chuyện ngày xưa thần thiếp cũng chỉ biết chút ít. Thái phi có đối với thái hậu..." Nói nửa chừng thì ta không muốn nói thêm, ta tin nhất định hắn hiểu được ý tứ của ta.

Ngọc bội kia là thái hậu tặng cho hắn, mà lúc Dụ thái phi xông tới lại chỉ túm lấy thứ này của Diêu phi, thật không khỏi khiến người ta mơ hồ.

Hắn lại hừ khẽ một tiếng nói: "Nàng suy nghĩ nhiều rồi, bà cũng không biết ngọc bội này do thái hậu tặng trẫm."

Lời của hắn lại khiến ta khó hiểu, Dụ thái phi không biết sao? Ta thực ngạc nhiên, vậy thì việc bà giữ chặt lấy ngọc bội kia chẳng lẽ chỉ là trùng hợp sao? Vì thế, lúc ta đưa ngọc bội hắn đều không hề hoài nghi chuyện này có liên quan với thái hậu.

Thấy hắn khẽ nhíu mày khẽ nói: "Nhưng tua cờ này thì khác."

Tua cờ!

Ta nhìn vào ngọc bội trong tay hắn. Đêm qua ta cũng thấy tua cờ đó đã bị xô lệch. Lúc đó ta chỉ nghĩ vì rớt xuống nước nên mới bị như thế, thì ra không phải sao?
lặng.
thiensu96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
8 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của thiensu96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 14-03-2013, 02:41 PM   #223
Default

Truyện đã được mua bản quyền rồi, vì thế chắc chỉ post đến đây thôi bạn nhỉ?
Lin_Koly vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 02-04-2013, 06:23 PM   #224
Default

thanks ấy nha
"Người cười ta kẻ điên khùng
Ta cười người đấy, người chừng hiểu chăng?
Thấy không hào kiệt Ngũ Lăng
Mộ nào hoa rượu, đất san ruộng cày."
~ Đào Hoa am (Đường Bá Hổ)~
Michelle289 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 03-04-2013, 06:50 AM   #225
Default

Trích:
Nguyên văn bởi Lin_Koly View Post
Truyện đã được mua bản quyền rồi, vì thế chắc chỉ post đến đây thôi bạn nhỉ?
uhm, mọi nguồn edit hình như cũng dừng tại đó...
lặng.
thiensu96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks thiensu96 về bài viết hay này:
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 04:19 AM. Theo múi giờ GMT +7.