Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 01-04-2013, 02:00 PM   #1
Default Hợp đồng hôn nhân 100 ngày

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày

Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu

Thể loại: Hiện đại, ngôn tình, ngược, HE

Tình trạng bản gốc: Đã hoàn

Tổng số chương: 8 hồi – 406 chương

Dịch: Thanh Dạ

Nguồn: vficland.com


VĂN ÁN

Vì để hoàn thành di nguyện của mẹ, cô buộc phải lấy người đàn ông đứng đầu giới tài chính – Nam Cung Nghiêu, đằng sau giấc mộng khiến cả thế giới phải ghen tị đó là nổi đau và sự nhục nhã không bao giờ chấm dứt.

Anh yêu sâu đậm người con gái khác mà anh không cách nào có được, nhưng lại bá đạo độc chiếm cô.

Chỉ cần có bất cứ người đàn ông nào khác đến gần cô, ghen tuông cùng tức giận trong người anh bắt đầu trổi dậy.

Cô đau lòng bỏ đi, bảy năm sau trở về nước, bên cạnh cô lại có thêm một tiểu bảo bối thông minh lém lĩnh ai gặp cũng đều yêu mến.

Anh chặn đường cướp người: “Nhóc con, ba là ba của con!”

Cô bất lực ôm lấy đầu con mình: “Anh ta thực sự không phải!”

Dưới dáng vẻ lạnh lùng của anh hiện lên một nụ cười xấu xa: “Con chính là con của ba! Em, là của tôi!”
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
8 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 01-04-2013, 08:13 PM   #2
Default

mong truyện nha~~~~~~
vitvuvo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 02-04-2013, 07:49 PM   #3
Default Hợp đồng hôn nhân

Hồi 1 – Chương 1: Tình một đêm – P1

Edit: Thanh Dạ

Nguồn: vficland.com


Bấm vào đây để xem nội dung.
Đài Bắc





Tại biệt thự trên núi Dương Minh có một người thiếu nữ sang trọng và quý phái đang tiến vào buổi tiệc sinh nhật.





Trên chiếc bánh sinh nhật cao năm tầng do chính tay đầu bếp nổi tiếng làm đã thắp đầy mười chín cây nến, nụ cười xinh đẹp của người thiếu nữ dưới bộ lễ phục Channel đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi của mọi người xung quanh cùng với vô số những món quà quý giá, nào là xe ôtô, túi xách hàng hiệu, trân châu,… Không còn nghi ngờ gì nữa cô chính là chủ nhân của buổi tiệc sinh nhật này, một nàng công chúa luôn nhận được sự chú ý của người khác, cô sống trong một thế giới cổ tích mà ai ai cũng đều mơ ước đến.





Và tại một nơi khác ở Đài Loan, khách sạn năm sao của huyện Hoa Liên.





Căn phòng cũng sang trọng, nhưng lại thiếu đi không khí náo nhiệt và bóng dáng con người, chỉ để lại cả căn phòng một màu đen u ám, lạnh lẽo cùng với tâm trạng thấp thởm không yên của một người con gái.





Cây kim giây hướng đến mười hai giờ chầm chậm chuyển động, cô đếm thầm : “năm…bốn…ba….hai…một…”





“Uất Noãn Tâm, sinh nhật vui vẻ nhé!” trong bóng tối, cô nói nhỏ với bản thân mình, muốn tặng cho tuổi mười tám của mình một nụ cười, lại kìm không được đau xót trong lòng, ngày sinh nhật cũng chính là ngày cô bán đi đêm đầu tiên của chính mình, thật là trớ trêu biết bao nhiêu!





Trong mắt hiện lên một nỗi đau đớn, cô phải cố chịu đựng, không cho phép bản thân rơi nước mắt, cô tuyệt không thể chọc giận ông chủ khiến ông ta không vui, nếu không mẹ cô sẽ…





Mẹ đã nằm viện hơn một tháng, nhưng tình trạng của căn bệnh suy tim dường như chẳng có một chút chuyển biến nào, ngược lại còn ngày càng tệ hơn, bác sĩ nói rằng chỉ có phẫu thuật thay tim thì mẹ cô mới có cơ hội sống tiếp tuy nhiên tỉ lệ thành công lại rất thấp, mặc dù cô không cách nào kiếm ra số tiền phẩu thuật cao như thế, nhưng cô tuyệt đối không bỏ cuộc.





Thậm chí là đem bán chính mình!





Bởi vì cô là một xử nữ, cho nên ông chủ đồng ý trả cô một triệu, chỉ cần có thể làm vui lòng vị khách quan trọng của ông ta là được, đó chính là người đàn ông cô phải hầu hạ tối nay! Bất luận người đó ở trên giường có đưa ra bất cứ yêu cầu gì, cô điều phải ngoan ngoãn nghe theo, bởi cô rất cần số tiền này!





Tiếng bước chân ngày càng gần, làm cho tâm trạng của cô kích động, đã đến lúc rồi phải không?





Cửa mở ra, ánh sáng ở hành lang chiếu vào bóng dáng của một người đàn ông, đang hướng đến dáng vẻ gầy gò mảnh mai của cô hoàn toàn được che đậy trong bóng tối, giống như một con thú nhỏ sợ hãi đang run rẩy của một kẻ sắp hiến thân. Anh rất cao, nhưng cũng không thiếu phần mạnh mẽ, trên người anh khoát lên một bộ âu phục sang trọng, ngay cả dưới ánh sáng mờ ảo cũng toát lên vẻ cao quý cùng kiêu ngạo của anh.





Cô không nhìn rõ được mặt của anh, chỉ có vài tia sáng phản chiếu lên khuôn mặt đó, tạo thành một bóng đen hoàn mỹ nhưng khi ánh mắt của anh từ trên cao nhìn nghiêng xuống căn phòng, cả người anh tản ra một loại khí chất cao quý, làm cho cô cảm thấy run sợ đồng thời hồi hộp đến mức phải nắm chặt lấy hai bàn tay lạnh ngắt của mình, không tự chủ cất cô tiếng nói: “Đừng bật đèn…xin anh…”





Vừa dứt lời xong, cô hối hận đến mức muốn cắn đứt cái lưỡi của mình.





Nếu vì lý do đó mà khiến anh không vui, vậy tiền phẫu thuật cho mẹ cô sẽ…cô thật lố bịch mà, đã đi đến bước đường này rồi, vẫn còn muốn giữ lại một chút tôn nghiêm cuối cùng cho chính mình.





Nhưng anh thực sự đã dừng tay lại, ánh mắt sắc bén hướng đến bóng dáng của cô, làm cho hô hấp của cô bất thình lình trở nên gấp gáp.





Quả nhiên lão già kia đã cất công chuẩn bị cho anh “món quà” này,một giọng nói mỉa mai hiện lên trong đầu của Nam Cung Nghiêu, phàm là những người đã từng hợp tác làm ăn với anh đều hiểu rõ, anh không thích tham gia bất kỳ buổi tiệc rượu nào tại hộp đêm cả, cho nên bọn họ chỉ còn cách là trực tiếp mang người đẹp ném lên giường tặng cho anh.



Theo thường lệ, anh sẽ đuổi đi mà không thèm ngó ngàng đến, bởi vì anh chán ghét sự dơ bẩn của những cô gái đó, thậm chí ngay cả xữ nữ, vì tiền mà bán thân thể mình, làm cho anh cảm thấy thật buồn nôn.





Nhưng đêm nay, anh quyết định phá lệ!





Có lẽ bởi vì anh đã uống say mất rồi, cũng có lẽ do dục vọng kìm nén đã quá lâu chăng, hay cũng có thể do ngày này của mười sáu năm trước, anh nhìn thấy cô ấy, anh không muốn trải qua những ngày tháng cô đơn một mình nữa…





Cũng có thể, người con gái đang run rẩy ngồi cuộn tròn trong góc ngay trước mắt anh …đột nhiên khiến trong anh gợi lên một cảm xúc mà chính anh đã đánh mất từ rất lâu đó là…lòng thương xót!





Nói tóm lại, anh muốn cô!

cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 04-04-2013, 12:37 PM   #4
Default Hợp đồng hôn nân

Hồi 1 – Chương 2: Tình một đêm – P2

Edit: Thanh Dạ

Nguồn: vficland.com


Bấm vào đây để xem nội dung.
Trong phòng yên tĩnh không một tiếng động.





Nam Cung Nghiêu ngồi trên giường, nhìn về phía người con gái vẫn còn đang run rẩy ngồi cuộn tròn ở bên ngoài, cô khiến anh cảm thấy thật buồn cười, dáng vẻ của chính mình đáng sợ đến vậy sao?





“Lại đây!” Rất ít khi anh lặp lại một câu nói hai lần. Âm điệu xuất phát từ giọng nói của anh tuy không có nửa điểm gì gọi là ép buộc nhưng lại khiến người khác không cách nào phản kháng lại.





Cơ thể của Uất Noãn Tâm không hề động đậy, từ đầu đến cuối vẫn không dám : “Tôi…”





“Nếu như cô không tình nguyện vậy cô có thể bước ra khỏi nơi này, tôi không bao giờ ép buộc bất kỳ người phụ nữ nào!” Nhìn thấy cô vẫn không nhúc nhích, muốn cùng anh chơi trò mèo vờn chuột sao, Nam Cung Nghiêu lấy điện thoại ra : “Tôi không ngại tự mình nói với ông chủ của cô, tôi đối với cô rất vừa ý…”





“Không cần!!!” trong lòng Uất Noãn Tâm hoảng hốt, kích động chạy về trước giật lấy điện thoại, do gấp gáp nên bước chân của cô lảo đảo, làm cho cả người cô trực tiếp ngã nhào vào lòng của anh, trong lúc hoảng loạn cô muốn nắm lấy một cái gì đó đó để giữ thăng bằng, nhưng như thế nào lại khiến cô nắm trúng…tiểu đệ đệ của anh, khiến nó đột nhiên căng cứng lên, trêu chọc làm cho cô hoảng hốt một phen.





Cô xấu hổ đến mức mặt đỏ đến tận mang tai!





Nam Cung Nghiêu từ từ dời tầm nhìn xuống, đối mặt với việc đã xảy ra anh chỉ còn cách là nắm lấy bàn tay đang giữ tiểu đệ đệ của mình, khóe miệng gợi lên một nụ cười mỉa mai: “Tôi thích cách thức chủ động này của em!”





“Không, không phải….Tôi, tôi….” Uất Noãn Tâm bối rối đến mức líu lưỡi, vội vàng rút tay lại nhưng anh lại nắm lấy chiếc cằm của cô, buộc cô phải nhìn thằng vào đôi mắt tựa như sói của anh, một nỗi sợ hãi dấy lên trong trái tim cô, sau đó nhanh chóng lan ra khắp người.





“Trò chơi mèo vờn chuột này, em chơi vui không?”





“……”





Anh không để cho cô có cơ hội giải thích, thấp giọng hỏi: “Đi, hay ở lại?”
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 06-04-2013, 12:17 PM   #5
Default Hợp đồng hôn nhân

Hồi 1 – Chương 3: Tình một đêm – P3

Edit: Thanh Dạ

Nguồn: vficland.com


Bấm vào đây để xem nội dung.
Uất Noãn Tâm căng thẳng nuốt nước bọt, cố gắng mở miệng trả lời: “Tôi, tôi không thể đi… Tôi cần tiền! Rất cần…xin anh đấy…”





Lại là một người đàn bà vì tiền mà đem bán chính mình! Sự chế giễu trong lòng của Nam Cung Nghiêu ngày càng sâu. Tiền, bất cứ ai cũng muốn! Có rất nhiều cách để kiếm tiền, nhưng cô lại cố tình lựa chọn cách thức kiếm tiền thấp hèn nhất, lấy đâu ra tư cách nằm ở trên giường của anh! Chết tiệt, nếu không phải tiểu đệ đệ của anh bị tay cô nắm trúng thì làm sao lại có phản ứng đối với mùi hương nhẹ nhàng toát ra trên người cô chứ!





Anh hung hăn ôm lấy cô ném lên trên giường, không cho cô có bất kỳ cơ hội nào để phản kháng, một tay giữ chặt lấy cổ tay của cô, tay còn lại xé rách chiếc áo sơ mi mỏng manh trên người cô: “Cô muốn tiền, phải xem thân thể của cô có thỏa mãn được tôi không đã!”





Ở trên giường, mặc dù anh không phải là một người chính nhân quân tử, nhưng tuyệt đối không cưỡng ép bất kỳ người con gái nào. Nhưng đối với cô, bản chất thật cùng thú tính trong con người anh cứ như thế mà trỗi dậy, cô càng kích động anh lại muốn lăng nhục cô. Anh muốn biết rõ, thân thể của cô liệu có ngây ngô giống biểu hiện bên ngoài của cô không. Nếu như cô cả gan dám lừa anh, anh tuyệt đối sẽ khiến cô trả giá đắt.





Uất Noãn Tâm cố cắn răng chịu đựng nhục nhã, một triệu, cô cần một triệu này…Nhưng khi anh bắt đầu tiến vào khai phá tấm màn xữ nữ của cô, cô sợ hãi đến nước mắt tuông ra dữ dội, thất thanh hét lên: ” Không cần…buông tôi ra….cầu xin anh….”





“Bây giờ cô mới cầu xin, e rằng đã quá trễ rồi!” Trong mắt của Nam Cung Nghiêu bây giờ hoàn toàn bị dục vọng che mờ, từng đợt tiến vào cơ thể hấp dẫn của cô, phá vỡ tấm màng ngăn cách mỏng manh.





Cô là lần đầu tiên!





Điều này càng làm cho dục vọng trong người anh mãnh liệt dâng lên.

Tuy rằng anh không hề có hứng thú với xữ nữ, nhưng bộ dạng ngây ngô của người con gái này làm anh vô cùng hài lòng.





Không có bất kỳ màn dạo đầu nào, cơ thể khô khốc của cô bị xé rách một cách tàn nhẫn, Uất Noãn Tâm đau lòng đến nỗi muốn khóc thét lên nhưng không còn đủ sức, nước mắt cứ men theo hai bên má từ từ chảy xuống.





Còn Nam Cung Nghiêu tinh lực rất dồi dào, trong cơ thể dường như đang có một ngọn lửa đang bùng cháy, tiểu đệ đệ bắt đầu kêu gào, anh chưa bao giờ một cảm giác sảng khoái to lớn đến vậy, mạnh mẽ đến đáng sợ, do đó lòng thương xót của anh đối với cô hoàn toàn bị dẹp bỏ, chỉ có thể dựa vào bản năng bên trong cơ thể , không ngừng nghỉ mà chiếm lấy cô. Từng đợt lại từng đợt, đến nơi sâu thẳm nhất.





…………….





Một màn kích tình diễn ra không không dứt cho đến khi trời sáng. Trải qua năm lần vận động, Nam Cung Nghiêu mới hoàn toàn thỏa mãn. Người phụ nữ ở bên dưới cơ thể anh đang chìm vào giấc ngủ, trên mặt vẫn đọng lại những giọt nước mắt còn chưa khô. Làn da phơi bày trong không khí trắng trong như ngọc, tựa như không thể chịu được sự tàn phá của bão táp mưa sa, nhưng lại giống một đóa hoa kiêu ngạo. Tỏa ra một mùi hương hấp dẫn đến mê người.





Anh bắt đầu bình tĩnh suy nghĩ sau khi dục vọng trong người giảm bớt, người đàn bà này ngay cả khuôn mặt trông như thế nào anh cũng chưa từng nhìn qua, dựa vào cái gì lại có thể khiến cho dục vọng trong con người anh trỗi dậy mãnh liệt đến vậy, khiến anh điên cuồng mất khống chế – năm lần!





Sự ngây ngô của cô, hay là mùi hương trên cơ thể cô? Cứ như vậy Nam Cung Nghiêu thật không ngờ mình lại bị chính dục vọng trong bản thân chi phối.





Anh đột nhiên cảm thấy rất hiếu kỳ về dung mạo của cô, thậm chí trong đầu còn hiện lên một ý nghĩ kinh khủng…muốn cô ở lại bên anh, làm tình nhân của anh. Nhưng ý nghĩ đó chỉ là chợt thoáng qua, rất nhanh bị anh gạt bỏ.





Anh yêu sâu đậm một người con gái khác! Ngoại trừ cô ấy tuyệt đối không cho phép bất kỳ người phụ nữ nào khác bước vào cuộc đời của anh.





Đúng lúc định nhìn rõ cô, thì điện thoạt bỗng nhiên đổ chuông, khiến lông mày cô chau lại.





Nam Cung Nghiêu bước xuống giường, đi đến bên cửa sổ, một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Lão già kia cuối cùng cũng bắt đầu hành động rồi, tôi bây giờ sẽ qua đó! Đợi đã….” Anh quay đầu đảo mắt về phía cơ thể đang nằm cuộn tròn ngủ trên giường, ánh mắt trầm lại: “Gọi Hướng Vi đến khách sạch một chuyến, có việc cần phải giải quyết!”





Anh mặc âu phục, thắt caravat, chỉnh lại ống tay cũng không thèm nhìn đến cô, một mạch đi thẳng ra khỏi phòng.





Ngay lúc đó Nam Cung Nghiêu không hề biết rằng, người phụ nữ mà anh chưa kịp xữ lý ổn thỏa này, lại chính là người sau này làm tổn thương anh sâu đậm nhất!
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
4 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 07-04-2013, 08:58 AM   #6
Default Hợp đồng hôn nhân

Hồi 1 – Chương 4: Hôn lễ thế kỷ – P1

Edit: Thanh Dạ

Nguồn: vficland.com

Bấm vào đây để xem nội dung.
Nửa tháng sau.





Toàn bộ người trong giới chính trị cùng các thương nhân trên Đài Loan đều tập trung về khách sạn Victor để chứng kiến một cảnh tượng chấn động cả thế giới, sức ảnh hưởng so với hôn lễ thế kỷ của hoàng gia không hề thua kém.





Chú rễ chính là người đã làm mây làm gió trong giới tài chính, tuy chỉ mới ba mươi hai tuổi nhưng đã nắm giữ số tài sản của phân nửa Đài Loan cộng lại -Nam Cung Nghiêu. Cô dâu chính là con gái của thị trưởng Đài Bắc Uất Kiến Hùng – Uất Noãn Tâm, nghe nói cô từ lúc nhỏ đã được đưa ra nước ngoài du học, đến nỗi người ngoài nhìn vào cứ ngỡ rằng Uất thị trưởng chỉ có một người con duy nhất đó là Uất Linh Lung.





Về vấn đề rốt cuộc Uất Noãn Tâm có phải là con gái riêng hay không, các tin đồn xung quanh về những vụ bê bối trong chính trị so với những vụ scandal trong giới nghệ sĩ ngày càng bí hiểm và xôn xao hơn, bởi vì đó là điều cấm kỵ cho nên đối với bất kỳ kẻ nào muốn tìm hiểu về thân phận của Uất Noãn Tâm đều bị ông xử lý, Uất Kiến Hùng vì để bảo đảm cái ghế thị trưởng của mình, đã tốn rất nhiều tâm tư tạo nên buổi hôn lễ này, không cần hỏi cũng biết buổi hôn lễ này có thể giúp ông bịt miệng một số người trong một thời gian dài.





Suy cho cùng vì lý do gì có thể khiến Nam Cung Khiêu từ bỏ cô thiên kim Uất Linh Lung để lấy cô con gái riêng này? Ngày thứ hai diễn ra hôn lễ, các phương tiên truyền thông ở Đài Loan đã đứa tin về bài đính chính của Uất Kiến Hùng đối với những tin tức liên quan về việc Uất Noãn Tâm là con riêng, đó là thông tin không chính xác do kẻ thù có ý xấu tung ra nhằm hủy hoại danh tiếng của ông, Uất Noãn Tâm cùng Uất Lung Linh thật sự là chị em ruột.





Ngay lúc này đây, cô dâu Uất Noãn Tâm đang có mặt tại sảnh đường, nở một nụ cười duyên dáng và tiếp nhận những lời chúc phúc của khách mời đến dự hôn lễ, buổi hôn lễ này khách mời hầu như là những nhân vật có máu mặt tại Đài Loan. Từ tám giờ sáng cho đến tận trưa, người không ngừng bước vào làm cho cô có cảm giác chân của mình không còn tồn tại vậy, nụ cười trên mặt cũng đông cứng lại, nhưng khách mời thì vẫn cứ liên tục đi vào.





“Chúc mừng nhé! Chúc cô dâu chú rễ trăm năm hạnh phúc…”





“Xin cám ơn! “





“Tân hôn hạnh phúc! Vĩnh kết đồng tâm!”





“Xin cám ơn! Mời vào trong ngồi ạ!”





Cả người khoát lên bộ trang phục cồng kềnh, một người quý phụ trang điểm tựa như một phụ nữ trung niên đi vào trong sảnh đường, vừa bước vào đã cất lời khen ngợi Uất Noãn Tâm: “Ây! Đây chẳng phải là cô tiểu thư thứ hai đã đi du học mười năm ở nước ngoài của Uất gia đây sao! Cô quả thật rất xinh đẹp nha! Nhìn làn da này, còn cả vóc dáng nữa, còn đẹp hơn cả Uất Linh Lung…” Con ngươi đen của bà ta liếc nhìn Lâm Khiết Hồng rồi cười to: “Nhưng mà không biết có phải là do ở nước ngoài lâu năm nên nhìn dung mạo không giống chị gái! Hay vẫn là do mẹ con…”





Dự theo ánh mắt của chính mình, Uất Noãn Tâm rõ ràng nhìn thấy khóe mắt của Lâm Khiết Hồng đang co giật lại, nhưng trên mặt của bà ta vẫn nở một nụ cười khách sáo: ” Làm gì có nào! Đứa con nào chẳng giống cha mẹ của mình, Noãn Tâm nhà chúng tôi xinh đẹp như vậy, đó chính là phúc phần của tôi! Ha ha ha… Noãn Tâm à, mẹ nhìn thấy con hạnh phúc như thế này, trong lòng mẹ thực sự rất vui đó!”





Nhìn ánh mắt trìu mến của bà nhìn cô, tựa như mẹ con ruột vậy, làm cho Uất Noãn Tâm nhớ lại tất cả việc xảy ra tuần trước, về những lời nguyền rủa cùng đe dọa sẽ cho người lái xe đụng chết mẹ kế của mình.





Thực ra, quan hệ giữa cô và bà chỉ đơn giản là quan hệ giữa cô với chồng của bà cũng chính là cha ruột của cô – Nhà lãnh đạo tài ba của giới chính trị Uất thị trưởng, bởi vì lý do đó, một người chỉ dựa vào học bổng để đi học đại học như cô mới có thể hóa thân thành cô dâu của buổi hôn lễ thế kỷ này.





Trong con mắt của người ngoài nhìn vào, tất cả đều như một giấc mộng đẹp, tựa như thế giới cổ tích của người đứng đầu giới tài chính và thiên kim ngài thị trưởng, một cặp trời sinh thật hoàn mỹ.





Nhưng chỉ có bản thân cô là hiểu rõ nhất, giấc mộng tuyệt vời này tựa như bong bóng vậy, rất nhanh thôi sẽ vỡ nát.





Nói không chừng là vào buổi tối nay!

cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 08-04-2013, 04:01 PM   #7
Default Hợp đồng hôn nhân

Hồi 1 – Chương 5: Hôn lễ thế kỷ – P2

Edit: Thanh Dạ

Nguồn: vficland.com

Bấm vào đây để xem nội dung.
Nếu như anh không cách nào chấp nhận được vợ cùa mình đã không còn trong sạch nữa.



Nam Cung Nghiêu đứng ở bên ngoài cách đó mười mấy met nhìn về nơi cô dâu của mình đang đứng.



Người con gái mười tám tuổi này, quả nhiên là một món hời đáng kinh ngạc. Cái đáng nói chính là khí chất trên người cô ấy khiến người khác phải giật mình, đó không phải là một loại khí chất hấp dẫn đầy quyến rủ mà là mùi thơm của bùn không pha loãng bởi bất kỳ tạp hương nào tựa như một đoán sen thuần khiết vậy, ngay cả khi hòa lẫn trong đám đông, bạn có thể bị thu hút bởi chính khí chất toát ra từ cô ấy.



Bộ lễ phục trên người cô ấy chính là do nhà thiết kế nổi tiếng người Italia đã mất một tuần lễ dựa vào dáng dấp của cô mà thiết kế nên bộ áo. Chiếc khăn von màu trắng rủ xuống làn da mềm mại của cô, dưới làn tóc đen bóng hòa cùng nụ cười nhẹ nhàng tự như gió thoảng tạo nên một vẻ đẹp thật tự nhiên cũng không kém phần sang trọng. Cổ áo ở phía trước được thiết kết thành hình chữ V làm cho cổ áo có chiều sâu và có chút tương phản với nét mặt ngây ngô, dịu dàng của cô. Điểm tạo nên sức hấp dẫn đó chính là sự thuần khiết, đa cảm nhưng cũng không che lấp được vẻ nữ tính trong cô.



Anh dám khẳng định rằng, cô dâu của anh thật sự là một báu vật hiếm thấy, so với lần đầu tiên nhìn thấy cô càng khiến anh kinh ngạc hơn. Tuy nhiên ở trong lòng anh, cũng chỉ có thể dừng ở mức độ thưởng thức mà thôi. Một bình hoa đẹp, anh đã nhìn thấy quá nhiều rồi. Việc anh lựa chọn cô chẳng qua chỉ là lợi dụng cô như một công cụ giao dịch trên thương trường mà thôi. Người thật sự có thể đi vào trong trái tim anh, chỉ có duy nhất một người, người khiến anh yêu một lòng một dạ.



“Sự lựa chọn của cậu là chính xác đấy!” Bên cạnh bổng nhiên xuất hiện giọng nói vang lên của một anh chàng đẹp trai – phù rễ Hướng Lăng Phong, còn nháy mắt với anh: “So với cô ấy, Uất Linh Lung quả thật quá tầm thường rồi!”



“Cậu cho rằng, mình vì vấn đề đó mới lấy cô ấy sao?” Nam Cung Nghiêu nếch miệng cười, ánh mặt tựa như trống rỗng nhưng lại chứ đựng nhiều ẩn ý sâu xa.



“Tất nhiên là không phải vậy rồi! Mình chẳng qua là nói lên cách nhìn nhận tổng quan về một con người thôi mà!” Hướng Lăng Phong nhún vai một cái. Cái tên thối tha này, quả nhiên chẳng có óc hài hước gì hết. Với nhiều năm quen biết cậu ta như vậy, anh rất hiểu rõ tính tình của con người này. Nếu không, với cái tính xấu đó của Nam Cung Nghiêu, anh đã sớm từ bỏ cái ghế giám đốc mà bỏ sang nơi khác rồi.



“Theo như cách hiểu của mình thì, cậu đang có hứng thú đối với vợ mình?”



“Thì ra không phải chỉ có phụ nữ mới nhạy cảm, đàn ông cũng không ngoại lệ!” Hướng Lăng Phong chế giễu anh. “Cậu yên tâm đi, người thật sự khiến cho mình cảm thấy hứng thú hiện tại còn chưa xuất hiện đâu! Nếu có thể khiến cho mình yêu cô ấy, mình tuyệt đối sẽ không buông tay. Ngay cả khi cậu là tình địch của mình, mình tuyệt đối không nhân nhượng!” Giọng điệu tuy có vẻ như đang nói chuyện đùa, nhưng không hề thiếu đi sự nghiêm túc.



“Mình không hề biết rằng cậu lại có thể nói ra những lời như vậy!” Nam Cung Nghiêu liếc một cái, cũng không thèm để ý đến anh ta.



“Cậu, cái tên thối tha này, chuyên gia bóp méo ý nghĩa lời nói của mình!” Hướng Lăng Phong cười cười rồi đấm cho anh một đấm, cùng lúc đó xem xét xung quanh : “Thiếu Khiêm không đến dự sao?”
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 11-04-2013, 04:39 PM   #8
Default Hợp đồng hôn nhân

Hồi 1 – Chương 6: Hôn lễ thế kỷ – P3

Edit: Thanh Dạ

Nguồn: vficland.com

Bấm vào đây để xem nội dung.
Câu hỏi của Hướng Lăng Phong đã làm cho khóe mắt của Nam Cung Nghiêu dấy lên một tia nặng nề.





“Em ấy vẫn như vậy à?”





“…Ừ!” nghĩ đến sắc mặt trắng bệch đó, trong lòng Nam Cung Nghiêu chợt xót xa. Anh cầm ly rượu ngửa mặt lên uống một ngụm, cổ họng có chút nóng rát. Nhắm mắt lại, hình ảnh vụ tai nạn giao thông đó vẫn hiện rõ trong trí óc anh, làm cho anh cảm thấy kinh hoàng.





“Có cần mời một người y tá cho cậu ấy không?”





“Không cần thiết!” Nam Cung Nghiêu giận dữ: “Cái lũ vô dụng kia, chỉ tổ quấy rầy em ấy thôi!”





“Không nói nữa, Trương tổng cùng Lâm tổng cũng đến rồi kìa, mình qua bên đó chào hỏi trước!”





…………….





Uất Noãn Tâm ngầm quan sát chồng mình.





Anh, nhất định là người mà biết bao cô gái mong muốn!





Ngay cả khi đứng cách nhau xa như vậy, cô vẫn bị ánh hào quang tỏa ra từ người anh làm cho khiếp sợ. Nó dường như đã có từ lúc anh vừa được sinh ra vậy, làm cho người khác không cách nào phản kháng và né tránh, chỉ có thể chìm sâu trong sự quyến rũ của anh.





Cho đến bây giờ cô vẫn không thể tin được, từ trước đến giờ cô chỉ có thể nhìn thấy anh trên TV và trên các tập chí tài chính, cứ ngỡ rằng mình sẽ chẳng bao giờ phù hợp với người đàn ông này, ấy vậy mà lại có một ngày người đàn này lại thực sự trở thành chồng của cô. Cô vốn không yêu anh, chỉ kinh sợ trước năng lực của anh, sự khác biệt giữa cô và anh làm cho cô cảm thấy sợ hãi. Hôn lễ của hai người bọn họ, sẽ có hạnh phúc sao?





“Em gái, chị vẫn chưa mời em một ly!” Người vừa mở lời chính là người chị gái trên danh nghĩa của Uất Noãn Tâm, Uất Linh Lung. Cũng chính là người đẹp mà biết bao chàng trai nhung nhớ đến, luôn toát ra một loại khí chất quyến rũ cùng phóng túng. Hai gò má của cô đỏ ửng lên, rõ ràng đã uống quá nhiều rồi, hai con mắt đỏ au nhìn trừng trừng vào Uất Noãn Tâm, giống như muốn đâm cô ngàn đao vạn nhát vậy.





“Linh Lung…” Lâm Khiết Hồng sợ cô gây loạn, cố gắng ngăn cô lại, Uất Linh Lung đẩy tay bà ra, giữ chặt Uất Noãn Tâm, ở bên tai của Uất Noãn Tâm nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô bây giờ đắc ý lắm phải không? Tôi sẽ nguyền rủa cô, không bao giờ có được hạnh phúc! Cướp ba cùng chồng của người con gái khác, cô sẽ không có được kết cục tốt đâu, tôi sẽ đợi… Cô cùng người chồng Nam Cung Nghiêu này có thể kéo dài được bao lâu!”





Uất Noãn Tâm có cảm giác mình vừa bị xối một gáo nước lạnh vậy, từ đầu đến chân đều ớn lạnh.





Người mà Nam Cung Nghiêu vốn dĩ phải lấy là Uất Linh Lung, trên thực tế theo một cách nói khác thì cô chính là nguyên nhân làm thay đổi kết quả việc này, nhưng đây không phải là ý định ban đầu của cô. Cô không bao giờ hy vọng cuộc hôn nhân này sẽ hạnh phúc, chỉ là ngay trong hôn lễ của mình bị chính chị gái mình nguyền rủa như vậy, vẫn làm cho cô cảm thấy vô cùng khó chịu, cổ họng giống như bị nghẹn lại, muốn đi thật xa khỏi nơi này.





“Thật xin lỗi, có thể cho tôi mượn cô dâu của tôi được không?”





Giọng nói của Nam Cung Nghiêu đột nhiên vang lên ở phía sau.





Sắc mặt của Uất Linh Lung lập tức thay đổi, nở nụ cười tiếp đón: ” Tất nhiên là được, thân ái…em, rễ!” Cô không nói tiếng nói nào chỉ trừng mắt nhìn Uất Noãn Tâm, giọng nói của cô ta tựa như được phát ra từ kẻ răng vậy.





“Hôn lễ bắt đầu rồi, đi thôi!”





“Ừ!” Uất Noãn Tâm điều chỉnh lại cảm xúc của mình, vừa bước được một bước liền bị trật chân. Cũng may được Nam Cung Nghiêu kịp thời đỡ lấy mới không bị ngã nhào xuống đất. “Thật xin lỗi, tôi…tôi đứng quá lâu nên chân có đôi chút tê…” Ngay khi Uất Noãn Tâm đang cố gắng để đứng lên, sợ Nam Cung Nghiêu nghĩ rằng bản thân cô quá ngu ngốc. Anh đột nhiên bế cô lên, ôm cả người cô vào trong vòm ngực rắn chắt của anh. Cô bị dọa đến bất ngờ, không kịp chuẩn bị, tay chân cứ loạn choạng muốn đấy anh ra, nhưng lại càng làm cho anh ôm chặt hơn, đã vậy anh còn cuối đầu xuống nở một nụ cười với cô: ” Đừng động đậy…”





Chỉ ba chữ đơn giản, xuất phát từ miệng của anh, như có mê lực vậy, đi thẳng một mạch vào trong lòng của Uất Noãn Tâm. Cứ như vậy cô để cho anh ôm lấy chính mình, dưới sự kinh ngạc với ánh mặt ngưỡng mộ của mọi người xung quanh từ từ đi lên lễ đài.





Hướng Lăng Phong lắc lắc ly rượu trong tay mình, thông qua rượu Champagne nhìn đôi vợ chồng trên lễ đài, tâm trạng có chút phức tạp. Nói chính xác thì, anh đang lo lắng thay cho Uất Noãn Tâm. Đối với những lời nói của Nam Cung Nghiêu, chẳng qua chỉ là một màn kịch, khi hạ màn, tất cả đều tan theo mây khói. Nhưng thứ cô mất đi, rất có thể là tình cảm chân thành của chính mình!
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 12-04-2013, 04:04 PM   #9
Default Hợp đồng hôn nhân

Hồi 1 – Chương 7: Đêm tân hôn – P1

Edit: Thanh Dạ

Nguồn: vficland.com

Bấm vào đây để xem nội dung.
Những vấn đề liên quan đến đêm tân hôn của bản thân, Uất Noãn Tâm cũng đã từng tưởng tượng qua. Du lịch vòng quanh thế giới, đến biển Caribbean, thiên đường của hoa oải hương… Nhưng hiện tại lại chẳng giống những gì cô đã mơ tưởng đến mà lại là cảnh tượng trốn chui trốn nhũi trong nhà vệ sinh gần hai giờ liền!







Nước trong bồn tắm vẫn cứ “róc rách” chảy xuống, thực ra cô đã tắm xong nãy giờ rồi, nhưng lại không dám bước ra đối diện với chính… chồng mình! Anh nhất định cũng biết được cô đang cố ý trốn tránh đây mà!







Đột nhiên cô nhớ đến sau khi kết thúc hôn lễ Lâm Khiết Hồng nhét vào trong giỏ xách của cô một cái túi, bí mật dặn dò cô, trước khi ngủ nhất định phải mở ra. Cô lấy cái túi ra xem, thì nó là một chiếc váy ngủ gợi cảm. Vải ren màu đen, thiếu vải đến mức đáng thương, ngay cả nơi quan trọng nhất cũng che không hết.







Điều này chứng tỏ rằng…







Uất Noãn Tâm tưởng như mình đang cầm củ khoai lang nóng vậy, xấu hổ đến đỏ mặt tía tai. Cô có cảm giác mình giống như một người kỷ nữ thấp kém, không từ bất cứ thủ đoạn nào để làm vừa lòng khách của mình. Dĩ nhiên trên thực tế Lâm Khiết Hồng rất ghét việc cô bước chân vào cuộc sống của bà, nhưng vì vấn đề kết thông gia giữa hai nhà, bà vẫn cố gắng nghĩ đủ mọi cách để cô ở trên giường làm vui lòng Nam Cung Nghiêu.







Cái gọi là kết thông gia chẳng qua chỉ là một cuộc giao dịch thân thể thôi, cũng giống như nửa tháng trước cô lấy đêm đầu tiên của mình để đổi lấy một triệu vậy.







Một đêm nhục nhã đó, đã tạo nên một vết dơ trong lòng của Uất Noãn Tâm, làm cho mỗi đêm cô đều gặp ác mộng, cứ mỗi lần nghĩ đến sự việc kia đều khiến cô đau đớn đến mức không muốn sống tiếp nữa. Cô tuyệt vọng lắc đầu, cố gắng để bản thân đem hình dáng, hơi thở của anh ta ra khỏi đầu, tự lừa dối chính mình rằng tất cả đều chưa từng xảy ra.







“Đã tắm xong chưa?” Ở bên ngoài tiếng nói của Nam Cung Nghiêu vọng vào.







Uất Noãn Tâm nhanh chóng khóa vòi nước lại: “Xong, xong rồi… tôi sẽ ra ngay!” Cô lấy hơi hít sâu, đem cái váy xếp lại, lấy hết can đảm bước ra ngoài. Nếu như anh ta để ý đến việc cô không còn là xữ nữ, vậy thì cô sẽ chịu đựng mọi sự trừng phạt của anh đối với mình.







Nam Cung Nghiêu bắt chéo hai chân ngồi trên sofa uống rượu đỏ, trên eo chỉ quấn một chiếc khăn. Vóc dáng vạm vỡ, những đường cong cùng với những múi cơ hiện đầy đủ trên người anh. Anh mắt của anh nhìn về phía cô nâng ly lên. Mái tóc đen mềm mại mọc ở trên da đầu, nhẹ nhàng và sạch sẽ. Mọi góc cạnh tựa như được người họa sĩ tỉ mỉ chạm khắc ra vậy, thừa hưởng sự kết hợp hoàn mỹ giữa phương đông và phương tây, đôi mắt xanh thâm sâu đó làm cho người khác khó có thể nhìn ra được rốt cuộc thì nó sâu đến mức độ nào.







Anh ta dường như đã quen với việc kiểm soát tất cả, nhất là ánh mắt, ngay cả đến nụ cười, dù chỉ là một cái nhếch môi gợi cảm, đôi môi đẹp và vô cùng có sức hấp dẫn, nhưng cũng rất bí hiểm.







Tim của Uất Noãn Tâm đập chậm đi vài nhịp, chỉ cảm thấy người đàn ông này quá đẹp nhưng cũng quá nguy hiểm, bản thân chẳng qua giống như một con cừu nhỏ để mặc anh ta chém giết, không có một chút sức lực nào chống trả lại.







“Qua đây!” Anh vỗ vỗ vào chỗ ngồi kế bên mình.







Uất Noãn Tâm cảm thấy hai chữ này rất quen thuộc, trong chớp mắt tựa như có một cây kim đâm vào tim cô, đau đến nghẹt thở. Cô lại nghĩ đến buổi tối đáng sợ kia… sắc mặt bỗng nhiên trở nên trắng bệch.







“Vẫn là câu nói lúc nãy, tôi không muốn lặp lại lần thứ hai.” Ánh mắt của anh lạnh đi vài phần.







“Thật xin lỗi…” Uất Noãn Tâm chỉ có thể bước đến ngồi xuống chỗ ngồi kế bên anh, hai người ngồi khá gần nhau, trong mũi cô đều tràn ngập mùi hương mạnh mẽ tỏa ra từ người anh. Hô hấp của cô trở nên khó khăn, bàn tay nắm chặt lấy váy ngủ, không biết phải làm như thế nào mới đúng.







“Đây là cách làm vui lòng ông chủ mà ba cô đã dạy cho cô sao?”
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 13-04-2013, 12:29 PM   #10
Default Hợp đồng hôn nhân

Hồi 1 – Chương 8: Đêm tân hôn – P2

Edit: Thanh Dạ

Nguồn: vficland.com

Bấm vào đây để xem nội dung.
Uất Noãn Tâm sửng sốt, cứ tưởng rằng mình đã nghe lầm: “….Anh nói gì chứ?”



“Đừng nói với tôi rằng, em không biết đây chỉ là một cuộc giao dịch!” Nam Cung Nghiêu không hề che giấu sự mỉa mai trong lời nói của mình, còn khinh miệt phát ra một tiếng “Hừ”. “Để có thể đem em ném lên giường của tôi, người cha thị trưởng đáng kính của em đã tốn không ít tâm tư đâu nhỉ! Làm sao lại không dạy cho em công phu ở trên giường chứ? Không lẽ ông ta tự mình chỉ dạy em sao?”



Uất Noãn Tâm giận đến muốn nhảy dựng lên, nắm chặt hai tay lại, cả người lạnh run: “Xin anh hãy dừng việc sỉ nhục ba tôi!”



“Rõ ràng em biết hết mọi chuyện, nhưng vẫn cố tình tỏ ra thanh cao!”



“……” Uất Noãn Tâm hít sâu một hơi, cô gắng kìm nén bản thân mình để không vung tay tát lên khuôn mặt đẹp đẽ của anh. “Tôi biết rất rõ đây là một cuộc hôn nhân thương mại, nhưng đôi bên đều có lợi, anh không có quyền coi thường ba tôi!”



“Chẳng qua chỉ là một thị trưởng quèn, không đáng để Nam Cung Nghiêu tôi phải bận tâm!” Anh nở một nụ cười nhạo báng trước sự ngây thơ của cô. “Ông ta là một trong những sự lựa chọn của tôi, nhưng tôi lại là sự lựa chọn duy nhất của ông ấy, đây mới chính là sự khác biệt!”



“…..” Uất Noãn Tâm thở dốc, không còn lời nào để cãi lại anh. Bởi vì những gì anh nói, đều là sự thật. Chỉ cần một cái chỉ tay của anh, có thể là cho cả giới tài chính phải chấn động mạnh. Doanh nghiệp Nam Cung là mạng sống của rất nhiều công ty khác ở Đài Loan. Thậm chí ngay cả tổng thống còn muốn nịnh nọt anh nói chi là một thị trưởng nhỏ bé chứ.



“Tôi lấy em là do tôi coi trọng thành ý của ba em đối với tôi. Nửa tháng trước, ông ta còn đem một người phụ nữ khác ném lên giường tặng tôi nữa đấy!” Hương vị ngây ngất của đêm đó, làm cho Nam cung Nghiêu cứ ngỡ rằng vừa mới xảy ra vậy. Từ trước đến giờ chưa có bất kỳ người phụ nữ nào, có thể khiến cho nhu cầu của anh được đáp ứng thỏa mãn như vậy, dễ dàng khơi gợi dục vọng trong anh, vì thế anh cứ tiếp tục làm, đến nổi lần cuối cùng không khống chế được bản thân, đem nhiệt tình phóng thẳng vào trong người của cô.



Anh không cho phép bất kỳ người phụ nữ nào mang thai con của anh, nhưng khi trợ lý Hướng Vi đi đến khách sạn thì cô ấy đã rời khỏi đó, ngay cả Uất Kiến Hùng cũng không thể tra ra được thông tin của cô. Cô cầm lấy chi phiếu một triệu, nhưng từ đó cũng không xuất hiện thêm lần nào, không để lại bất kỳ dấu vết nào, cứ như đã bốc hơi khỏi thế giới này vậy.



Việc này làm cho anh tức giận mấy ngày liền, ngay cả chính anh cũng không hiểu rõ là bản thân tức giận bởi vì cô có thể mang thai con của anh, sẽ gây phiền phức cho anh, hay do…không tìm thấy cô.



Kích động làm cho lửa giận trong anh bùng lên lần nữa, Nam Cung Nghiêu quay đầu nhìn về phía Uất Noãn Tâm: “Cô chẳng qua chỉ là người kỷ nữ thứ hai ông ta tặng cho tôi thôi, tôi muốn chơi đùa với cô như thế nào đều không thành vấn đề!” Anh nắm lấy cổ tay của cô, dùng sức bóp chặt lại, anh mắt như muốn thiêu đốt người khác vậy: “Bây giờ, hầu hạ tôi!”



“Tôi không muốn!” Uất Noãn Tâm cắn chặt răng lại để không kêu lên vì đau, cả người đề phòng, chuẩn bị tư thế cùng lắm thì anh sống tôi chết. Tuy nhiên, Nam Cung Nghiêu lạnh lùng nhếch miệng lên thành hình vòng cung nhìn vô cùng đẹp mắt, nụ cười chứa đựng hàm ý sâu xa, nhưng tận sau trong đáy mắt lại toát ra sự lãnh đạm. “Tôi sẽ khiến em phải van xin lấy lòng tôi, nhưng tôi sẽ đụng vào người em. Bởi vì, em không xứng!” Mỗi câu mỗi chữ của anh, đủ tàn nhẫn làm cho cô choáng váng. Hai chân run rẩy, chỉ có thể miễn cưỡng cố gắng chống đỡ.



Nói xong, anh đẩy cô ra, nhìn xuống nơi cô té ngã, giống như đang nhìn một con kiến hèn hạ. “Đi nghỉ sớm đi, Nam, Cung, phu, nhân!”
cobala_uocmo_96 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của cobala_uocmo_96 vì cảm thấy "rất là hay":
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 03:13 PM. Theo múi giờ GMT +7.