Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 08-04-2013, 12:22 AM   #1
Default [xuyên không, ngôn tình] Đời này mình Nàng nhất thế....

Tên truyện: Đời này mình nàng nhất thế
Tác giả: Lãnh (lanhlanh)
Thể loại: XK, ngôn tình, giang hồ đấu, HE
Couple: Yến Thi Thi x Lãnh Vô Khuyết.




Nàng: Yến Thi Thi. Tính tình khá trẻ con hoạt bát trên môi lúc nào cũng có một nụ cười , rất hiền lành, đôi khi lại hơi ngốc nghếch...thấy sự đời chướng mắt thường là hay bất bình ra mặt tuy là không có khả năng tự bảo vệ mình nhưng vấn muốn bênh vực người khác. Quá khứ của nàng..... ( về sau hẵn rõ ^^)

Lãnh Vô Khuyết : bá đạo lạnh lùng, mỹ nam chính hiệu... hắn là người không ngại giết nhiều người a, thiên địa nhân trên đời có chết hết, cũng là không một lần làm hắn biến sắc...chỉ là...từ khi gặp nàng thiện lương nữ tử, ngu ngốc nương tử. Nàng một nét cười làm tim hắn nhãy nhịp, một cái chau mày làm hắn khó chịu, một thoáng không thấy nàng làm tim hắn như bị bóp nghẹn, tan nát. Là nàng, chỉ mình nàng, mới khiến hắn hỉ nộ ái ố đều bạo hiện trên khuôn mặt vô tình.


Văn án:

Lần đầu gặp mặt, mãi mãi trầm luân.

Lần đầu sơ ngộ, hắn nhất thế sở duy mình nàng.

Chỉ nguyện mình nàng nhất thế - mãi mãi nhất thế một đôi....





Các chap: 1-5, 6-9, 10, 11, 12-13, 14-16, 17-18, 19-21,

22-23...

thay đổi nội dung bởi: Độc Cô Lãnh, 03-12-2013 lúc 02:54 PM.
Độc Cô Lãnh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 08-04-2013, 12:25 AM   #2
Default

Chương 1 : Ta cùng ngươi tri kỉ.

Aut: Lãnh



Bấm vào đây để xem nội dung.
Đã bao lâu rồi nhỉ... Ta ở đây cũng đã là đã 1 năm thời gian. Từ khi ta loạn thế xuyên tới đây, cũng là một khoảng thời gian đủ cho ta thích ứng với hoàn cảnh sống hiện tại. Bản thân cũng chỉ là một khách du hành xuyên hành tinh, trải ngược lại hàng ngàn hàng vạn thế kỷ, đến một triều thế cổ đại. Phải hay không là ta nên cho rằng mình xui xẻo, hay nên nói là còn được may mắn.

Ta chỉ là biết khi tỉnh dậy, gặp được một nữ nhân xinh đẹp, ôn nhu hiền lành chăn sóc. Nàng có một nét đẹp mà từ trước đến giờ ta chưa từng được thấy, cổ kính nhưng lại thanh nhã. Ta được nhận làm nha hoàn thiếp thân cho nàng, nhưng lại không cùng cấp bậc với một a hoàn thiệt sự mà là một nha hoàn để là tri kỉ, chỉ là hằng ngày cùng bầu bạn, cùng tâm sự... mãi đến khi sau này ta mới biết được nàng là một thân lá ngọc, Tứ công chúa Phù Nam quốc – Mai Nhã Thanh.

Xinh đẹp, tao nhã, tứ ý đoan thanh nhu mì, một thân công chúa sắc hương tài vẹn...nhưng vẫn mãi là một công chúa thất sủng, Mai Nhã Thanh cũng là cùng một huyết mạch với Đế Vương, chỉ là sao chứ ?! Phải hay không nên nói là oan nghiệt, mẫu thân nàng lại là Đệ nhất mỹ nhân của Vạn Hưng quốc, đứng trên cao quyền hành hơn người...nhưng lại đem lòng yêu mến một nam nhân, mà y lại là người không đội trời chung cùng Vạn Hưng quốc. Đại hoàng tử Phù Nam quốc – Đinh Mạc Thần.

Hoàng thất thì là sao, khi không được thương yêu. Mẫu thân Nhã Thanh lại bất chấp tất cả muốn có được y nhưng là nguyện đứng sau âm thầm dõi mắt, nàng là không mong muốn được đứng cùng y, đứng trên hoàng bào lộng lẫy, xưng bá một phương...mà chỉ là một bên âm thầm ủng hộ, đau khi y phiền muộn. Nhưng là lòng nàng chỉ để đổi lại sự khinh bỉ của y ánh mắt.

Mẫu thân mất đi, trong một cơn bạo bệnh, khi mà Nhã Thanh nàng còn là một hài tử rất nhỏ, không thân nhân, không che chở. Ngậm ngùi, ủy khuất cũng không kêu ca một câu, chỉ là âm thầm chịu đựng nhục nhã từ huyết mạch hoàng thất. Sống trong một nơi tiu đìu hoang sơ,chỉ có một thân trơ trọi, cùng bốn bể tường thân cận. Nhưng Nhã Thanh vẫn an nhàn sống vui vẻ cho hết quãng đời.

Là đồng cảm, là thay Nhã Thanh nàng chua xót. Nếu như thiên ý nguyện cho ta ở đây cùng nàng một cái tri kỷ, thì ta sẽ là tận tâm hết mình cùng nàng thân phận.

Yến Thi Thi ta – tuy không võ công cái thế, tuy không thể hoàn toàn bảo hộ được Mai Nhã Thanh, nhưng sẽ tận lực giúp nàng thoát ly khỏi cái chốn khốn kiếp hoàng thất, giúp nàng vui vẻ đón nhận thực tại là nàng không cô độc, có ta một du khách xa lạ lạc thời xuyên đến.

-End 1-

thay đổi nội dung bởi: Độc Cô Lãnh, 22-09-2013 lúc 12:39 AM.
Độc Cô Lãnh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 08-04-2013, 12:27 AM   #3
Default

Chương 2: Chúng ta xuất cung đi?

Aut: Lãnh



Bấm vào đây để xem nội dung.
Trong bãi đất hoang sơ, trơ trụi, chỉ có những chiếc lá vàng úa héo tàn rơi vương vải trên mặt đất, một khoảng trời mênh mang, một cái đình viện hoang tàn, dựng sững ngay giữa. Lại thấp thoáng có hai bóng nữ nhân đang đi dạo hóng mát.

“Tiểu thư, người càng ngày càng nhân nhượng bọn người đó rồi. Nếu lúc nãy, tiểu thư không lên tiếng ngăn cản, chắc chắn Thi Thi sẽ nện cho bọn chúng một trận rõ đời. Đánh cho chúng thành đầu heo, hình cũng không thành. Hứ” giọng nói lanh lảnh, vang vang phá vở sự yên tỉnh trong không gian, trong đó là sự bất mãn với người nàng gọi là tiểu thư và tức giận là dành cho a hoàn của ả khốn Mai Phù Dung – nhị công chúa đương triều.

Dám ngang nhiên lại ức hiếp Mai Nhã Thanh, tiểu thư không để ý lời nói của bọn chúng, nhưng là nàng rất rất rất để ý a, hai người tuy bề ngoài chỉ là xưng theo cấp bậc trong cung nhưng là không chứa lấy sự kìm hảm của thân phận phong kiến, chỉ là không muốn để cho người ngoài quá phận, lợi dụng chỉ trích Nhã Thanh nên Yến Thi Thi nàng mới xưng hô như vậy. Bọn chúng là ai chứ, a hoàn thôi mà chứ có phải nãi nãi thiên hạ. Hứ, nếu như là hiện đại, nàng sẽ thực sự kêu chị hai của mình nện cho chúng một trận – đồ bọn đàn bà thối bát đản.

Mai Nhã Thanh thấy nàng vì mình mà bất bình thì trong lòng không khỏi thấy ấm áp, xoay người lại phía Thi Thi cười nhẹ nhàng: “Ta quen rồi. Họ có làm gì thì cũng mặc kệ, chúng ta chỉ cần an nhàn vui vẻ, chuyện thị phi kia cứ để mặc, đừng lấy đó mà phá hỏng tâm trạng mình”

“Ta biết chứ, nhưng bọn chúng thật đáng ghét. Ta rủa bọn chúng uống nước bị sặc, nhai cơm bị nghẹn, đi nhà xí bị táo bón, mặt mày thì mụn nhọt, người thì ghẻ lở để cho khỏi con ma nào nó rước. Tốt nhất là xấu xí đến thân nhân nàng cũng không nhìn nhận để tránh tình trạng sau này chúng ra đường gặp mặt phải mặt các nàng. Như vậy thật bẩn mắt!”

Yến Thi Thi không chịu thế cứ cất giọng của mình với tần số to hết cỡ nói trù đám người. Hành động của nàng cũng chỉ khiến cho Mai Nhã Thanh lắc đầu, chịu hàng cười nhẹ, tản bộ phía trước. Cái tính không sợ trời, sợ đất này của nàng, Nhã Thanh đã thấy nhiều quá rồi. Cũng may là có Yến Thi Thi, khiến cho cuộc sống nàng thêm hương vị, chứ thực sự, nếu một mình nàng sống trong đình viện này...thì nàng không nghĩ là sẽ chịu đựng được đến bao giờ.

Mai Nhã Thanh rất cảm kích Yến Thi Thi, nàng luôn luôn bênh vực mình, vì mình mà bất bình,vì mình mà phẫn nộ. Đã bao lâu rồi nhỉ...cảm giác được che chở...giờ lại một lần được đến từ một nữ nhân hoạt bát lanh lợi này. Sự bao che của Yến Thi Thi khiến nàng rất nhớ đến mẫu thân, người đã mất từ rất lâu rồi chỉ khi nàng còn là một tiểu oa nhi rất nhỏ, cho đến giờ nàng vẫn còn cảm nhận được rất rõ hơi ấm của người, chỉ là ngay cả diện dung của người, nàng..... lại không thể nhớ rõ. Đã là rất...rất lâu trước đó, trong quá khứ. Phụ thân lạnh nhạt, nhưng nàng vẫn không một tia oán trách đối vời người, vẫn một lòng tôn kính. Vì người vẫn là huyết mạch duy nhất, thân nhân cuối cùng của nàng.

Yến Thi Thi, cảm nhân được sự chua xót của Mai Nhã Thanh, cứ khi yên tĩnh là lại nhớ đến mẫu thân, cảm giác buồn phiền cứ để mặc vây lấy. Cho nên nàng đã rất cố gắng tạo nên những trò đùa nghịch ngợm, phá quấy Nhã Thanh khiến nàng không phải nhớ lấy quá khứ thê lương kia. Nhưng là nàng biết rất rõ, cứ chìm lại về đêm...Nhã Thanh vẫn thẫn thờ đứng dưới ánh trăng, đôi mắt cứ như một lớp sương mờ ảo bao lấy, cả linh hồn cứ chìm đắm trong hư không, đôi đôi thỉnh thoảng lại rơi lệ.

Yến Thi Thi thật rất căm ghét vẻ mặt này của Nhã Thanh, nàng thích nụ cười trong sáng ấy khi nàng cùng Nhã Thanh đùa vui, tuy rằng yêu ớt, nhưng là hết thẩy những gì xinh đẹp mà nàng nhận định về Mai Nhã Thanh. Như chợt nhớ ra cái gì, Yến Thi Thi quay mặt sang đối diện với Mai Nhã Thanh, khóe môi gian tà nhếch lên khiến người đối diện không khỏi một phen ớn lạnh:

“Tiểu thư, chúng ta xuất cung đi”

“Xuất cung” Mai Nhã Thanh hốt hoảng với ý nghĩ của nàng. Hoàng cung không phải là nơi tùy tiện có thể muốn ra là được, càng về đêm thì lính gác lại càng thêm siết chặt. Làm gì có sơ hở, cơ hội nào mà rời đi. Yến Thi Thi như hiểu được khuất mắt của nàng, liền lên tiềng trấn an:

“ Không cần phải lo, ta có thể đảm bảo, chúng ta chắc chắc sẽ an toàn ra khỏi cung”

Mai Nhã Thanh thấy nàng lên tiếng chắc nịch đảm bảo, mặc dù trong lòng rất khó hiểu, nhưng cũng không có lên tiếng lại hỏi nàng. Hai thân ảnh nhỏ nhắn lại sóng vai nhau, đi dạo trên nền đất đá khô cằn. Cả hai đều rất vui vẻ, một người thì miệng cứ luyên thuyên không ngừng, một người lại chỉ biết cười nhẹ lắng nghe.

-End 2-


thay đổi nội dung bởi: Độc Cô Lãnh, 22-09-2013 lúc 12:41 AM.
Độc Cô Lãnh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 08-04-2013, 11:39 AM   #4
Default

Chương 3: Thối nam nhân, ta đá chết ngươi!

Aut: Lãnh



Bấm vào đây để xem nội dung.
“Thi Thi, ngươi thật sự chắc chắc có thể ra được không đó?”

Trong bóng tối, những ngọn nến thấp sáng khắp cả cung điện hoa lệ, hôm nay là một ngày rất trọng đại của Phù Nam quốc, ngày đại thọ của Đương kim Hoàng đế Đinh Mạc Thần, nhân ngày này đã ban chiếu chiêu gọi rất nhiều người khắp tất cả các nơi sứ giả từ các nước đến chúc an, song đó còn là tạo hợp mối quan hệ quốc gia với nhau. Lúc này đây, dưới bầu trời bao trùm không gian mực màu, gốc khuất hoang vắng của điện cung, lại khe khẽ vang lên thanh âm của nữ nhân.

“ Không cần nháo. Thi Thi biết sẽ phải làm gì.” thấy Nhã Thanh bất an, Yến Thi Thi quay sang mở một nụ cười trấn tâm cho nàng. Hai bóng dáng nhỏ nhắn len lén lút lút, núp hết chỗ này đến chỗ kia, dần dần tránh xa ra những nơi đông người. Đến được cái bức tường đây cũng là lấy của nàng không ít chất xám để suy nghĩ đối phó với đám người cung nữ, với thái giám a. Bất quá cũng là may không đụng chạm đến đám người Hoàng Thất không thì cũng thật phiền phức.

Bình thường nếu hai nàng xuất cung sẽ là có rất nhiều người để ý đến. Nhưng cơ hồ là không ai quan tâm, một là họ còn đang rất bận, hai lại là nhìn thoạt bề ngoài các nàng chỉ là một tiểu thái giám cung đình...nên không ai mới buồn để mắt, còn những người có địa vị tất nhiên là khinh thị bọn thái giám ở ngự phòng như các nàng rồi.

“Tiểu thư, từ từ cẩn thận một chút” Yến Thi Thi thấp giọng nói nhỏ về phía Mai Nhã Thanh. Nàng ngồi trên bức tường khá cao, tay lại đang đỡ lấy Mai Nhã Thanh xuống qua bên phía bên kia tường thành ngoài cung. Chỉ còn cố gắng một lát, vượt qua khỏi đây là có thể đến được với Mẹ Tự Do a, vẫn là tự do muôn năm. Nghĩ vậy, Yến Thi Thi trong lòng liền cao hứng hẳn.

Nhã Thanh cố gắng bám víu lấy cánh tay Yến Thi Thi, chân vừa chạm đất, nàng liền thở phào một cái nhẹ nhõm thân mình. Nhưng còn là chưa kịp định lấy thân, quay mình giúp lấy Yến Thi Thi thì đã bị một cái giọng nói trầm thấp phá hỏng, một phen tóc gáy dựng ngược, ớn lạnh.

Chính xác đó là tâm trạng thường thấy, của một kẻ làm “việc lớn” bị lật lấy bài tẩy a.

“Các ngươi là đang làm gì?” Nam nhân thân mặc sắc y lam bào thanh nhã lên tiếng... khiến cho sắc mặt hai tên thái giám thân hình thì cực nhỏ nhắn không hội biến sắc, âm thầm chửi rủa, từ đâu xuất hiện tên trời đánh này vậy.

Hắn không phải là có hơi rỗi rãnh để mắt chỉ là hai tên này cực kỳ khả nghi nha. Cửa lớn không đi, lại đi trèo tường. Không nghi mới là lạ. Mai Nhã Thanh bị lời nói của nam kia làm hoảng sợ quá độ đến ngay cả giọng nói trả lời cũng không dám mở, không dám quay chính điện đối khẩu. Aiza, sao đây, tình cảnh này thật sự là rất nan giải nha. Nhưng khi nghĩ đến Thi Thi còn chưa bị phát hiện, chỉ cần cố gắng đào tẩu thoát khỏi đây trước, rồi lại quay sang đón lấy Thi Thi sau. Nếu không, lỡ có người đi qua bắt gặp Thi Thi đang trèo tường, một khi bại lộ thì thật nàng cũng không dám nghĩ đến hoàn cảnh thê thảm của cả hai a. Nàng thì không sao nhưng sẽ liên lụy lấy Thi Thi.

Thấy được chắc chắn hành động của mình không còn sơ hở, Mai Nhã Thanh liền liều mình chạy luôn về phía trước, cũng không dám quay đầu lại., cứ một mặt tiền lộ thục mạng co giò chạy.Nhưng có lẽ sự nghiệp của nàng bất thành khi tên nam nhân lam bào kia biết tỏng ý nghĩ của nàng muốn bỏ trồn thì liền một bước tùm lấy cổ tay áo, khiến nàng không kịp hồi phục lại thân minh, thì bị một cái giật mạnh kéo ngược lại về sau.

Chỉ kịp kêu lên một tiếng liền lao nhanh vào trong lòng ngực rắn chắn của nam tử nọ, cái mũ cung thái giám cũng bị làm cho rơi mất. Mái tóc dài óng mượt trượt xuống theo, xuất hiện một màn diễn mà khiến người nhìn ngơ ngẩn, ngất ngây con gà tây... không vội mà nuốt xuống một ngụm nước bọt điều chỉnh tâm tình.

Trời ạ, nữ nhân như Yến Thi Thi nàng còn là chịu không được ngẩn người, thì huống chi là bọn nam nhân, điển hình như thằng cha rổi hơi sự đời đi bắt quả tang hai nàng, cũng đang mặt đật ra ôm mỹ nhân trong lòng không buông kà...mặt thì dại ra như chưa bao giờ thấy gái đẹp không bằng. Tên háo sắc, không có phong độ, uổng cho cái mã ngoài xinh đẹp. Hứ

Nam tử thân mặc lam y thì còn không thèm để ý đến ánh mắt của Yến Thi Thi, bởi là hắn còn chưa hồn phiêu lại nhập về xác, vẫn ngẫn ngơ nhìn lấy thân hình nhỏ nhắn của mỹ nhân trong lòng a. Mái tóc dài buông xõa, làn gió theo đó mà cuốn lấy... làm mài tóc hơi rối nhưng lại khiến cho Nhã Thanh thêm mị hoặc, người nhìn ngu ngốc, hàng mi dài cong vuốt uốn lượn theo gió mà lay động, mâu tử to tròn lấp lánh lại như phản chiếu lấy thân hình cao lớn của hắn.

Dưới ánh trăng, cùng những ánh nến loáng thoáng chiếu rọi, hai thân ảnh một to một nhỏ cuốn lấy nhau. Mai Nhã Thanh giây phút này cũng là 100% thẫn thờ trước vẻ đẹp của nam nhân nọ, đứng sát như vậy còn là đang nghe lấy nhịp tim của hắn không ngừng loạn, tâm hắn loạn, nàng cũng loạn bó mà sát lẫn nhau. Hai gò má của nàng cũng vì thế mà càng ngày càng hồng hồng, nàng chưa bao giờ tiếp xúc quá gần với nam nhân a.

Nàng vốn không biết cử chỉ e thẹn này của nàng làm cho người đối diện càng mãnh liệt tá hoả, trong lòng hắn chính xác là không thể nào muốn buông tay khỏi tiểu mỹ nhân động lòng này.

Hai người cứ mắt chọi mắt, hai tia sét cứ chiếu qua chiếu lại, làm người đang đứng trên bức tường càng nôn nóng như bị cháy mông quýnh lên không yên. Khóc thét trong lòng,mỏi chết được a, như thế nào nhìn nhau nhanh nhanh một chút còn đem nàng trở xuống đi chứ.

Chắc có lẽ tiếng lòng của Yến Thi Thi tác động được đến Nhã Thanh a. Chỉ thấy nàng ta đang cố gắng gặng mình xoay ra khỏi vòng tay của nam nhân nọ, thối lui ba bước cách hắn một khoảng. Nam nhân lam bào cũng là một phen nuồi tiếc nhíu mày, một cỗ cảm giác hụt hẫn dâng trào mãnh liệt.

“Nàng là nữ nhân?” lam bào nam tử vẫn không khỏi thẫn thờ nhìn chằm chằm gương mặt xấu hổ của người đang đứng trước mình một khoảng kia. Nàng thật sự rất xinh đẹp, hắn không biết đã rất lâu rồi mới gần đến nữ nhân như vậy. Hương thơm thanh khiết của đoá Mộc Linh cứ vấn lấy nơi đầu chóp mũi, cảm giác như bị mê hoặc cuốn lấy.

“ Ta....ta...” Mai Nhã Thanh vẫn xấu hổ cuối gầm mặt không dám trả lời. Nàng phải rời đi, nếu còn để chàng ấy ở đây, nhất định Thi Thi sẽ bị phát hiện, như vậy sẽ có chuyện lớn. Nàng không thể đảm bảo nam nhân này sẽ cứu lấy mạng sống của hai nàng.

Có lẽ Nhã Thanh không biết, từ sớm nam nhân kia đã phát hiện ra cả hai chỉ là nàng không để ý đến lời nói của hắn ta thôi.

Thấy Mai Nhã Thanh không trả lời, nam nhân tuấn mỹ càng không kìm được lòng mình mà tiến lên phía nàng, hắn bước một bước nàng lại lùi một bước. Gần như hắn sắp chạm vào nàng một lần nữa, thì một cỗ ba động vui mừng không ngừng dấy lên, không kìm được mà mở ra một nụ cười điên đảo nữ nhân.

Chỉ là trời rất thích trêu người. Chưa hội được hít hà hương thôm Mộc Linh một lần nữa thì đã bị một cổ núi thân hình, phóng từ trên cao phóng xuống, đè lên hắn, niềm phấn khởi sắp tới lại bị kẻ không biết điều này phá hỏng. Một cổ lửa giận bừng bừng bốc hỏa. Nhưng chưa kịp khẹt lửa đã bị một gậy đánh vào gáy ngất xỉu.

Aiza, ai biểu hắn là nam nhân cơ chứ. Yến Thi Thi thường là một phen cuồng tiểu thuyết xuyên không, cho nên thường biết những nam nhân như hắn thường là một phen lực lượng nội công thâm hậu cho nên mới vớ lấy cái gậy gần nhất phán cho hắn một cây. Cứ coi như là hắn xui xẻo đi. Với lại khúc gậy này hình như to hơn bề dày của cái chày cỡ đại ấy nhỉ! ( +”+)

“Thi Thi không sao chứ” Mai Nhã Thanh thấy nàng nhãy từ cao xuống không khỏi lo lắng, hỏi thăm, cũng chạy lại phía nàng, xem xét một chút thấy Yên Thi Thi chỉ lắc đầu cười trừ, nói : “ Không sao” nàng mới yên tâm được phần nào.

Yến Thi Thi phủi phủi lớp bụi trên mình xong thì xoay người về phía đống thịt bất tỉnh khi nãy, nàng cũng không khỏi lửa giận lấy chân đá đá vào người hắn mắng: “Thối nam nhân, ta đá chết ngươi” ai biểu hắn rổi không bắt quả tang các nàng khiến cho tất cả lại phải tồn thời gian với tên rổi hơi như hắn chứ. Tệ nhất là bắt nàng ngồi trên vách tường lâu như vậy, hắn có giỏi thì thử ngồi trên đó vài canh giờ xem sao.

“Thi Thi chúng ta đi đi. Ta sợ sẽ có người chạy lại đây!” Mai Nhã Thanh không khỏi lo lắng nói với nàng, nhưng là nàng lại không biết lòng nàng là đang thấp thõm vì ai kia a, không biết hắn thế nào?

Thấy Nhã Thanh lo lắng. Nàng chỉ “hừ” một tiếng, sau lại cúi người lục lục lọi lọi trong người của nam tử bẹp dí dười đất.

“Thi Thi, ngươi làm gì thế” Nhã Thành kêu lên.

Yến Thi Thi cười hì hì: “Ta kiếm chút chút từ hắn thôi. Cứ coi như là bồi thường vậy” nghe nàng nói Nhã Thanh chỉ lắc nhẹ đầu cười cười đứng đợi một bên nhìn ngó đề phòng có người đi đến. Sau một lúc, Yến Thi Thi móc ra từ người hắn một góc ngân phiếu cùng một khối ngọc bội được điểm khắc tinh tế, trên đó có một hình thù chữ rất quái dị nhưng là nàng không biết đọc cái kiễu chữ khó đỡ này nha. Nàng tuy hiểu tiếng ở đây, nhưng là chữ viết thì vô phương ý kiến.

“Tiểu thư, chúng ta đi thôi” Yến Thi Thi kéo kéo tay của Mai Nhã Thanh vội chạy đi phía trước. Mai Nhã Thanh cũng theo đà tay nàng kéo đi theo, nhưng vẫn quay đầu lại hướng ánh nhìn với nam tử ngất xỉu khi nãy kia, thoáng lấy đáy mắt một tia lo lắng.

Hai bóng thân ảnh thái giám, cũng dần dần lén lút thoát ra khỏi hoàng cung. Kể từ nay, hai nàng sẽ cùng tung hoàng thiên hạ, di sơn Đông Tây Bắc Đẩu, chén mỹ thực, thưởng thức mỹ nam. Hu ra, thiên hạ Yến Thi Thi ta đến đây.

-End 3-


thay đổi nội dung bởi: Độc Cô Lãnh, 22-09-2013 lúc 12:43 AM.
Độc Cô Lãnh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 08-04-2013, 07:47 PM   #5
Default

Lãnh Lãnh, nàng cũng ham hố nữa a ^^ bất quá ta ủng hộ nàng a! hehehe ta lấy hết tem nhớ !!!!!!!
Gió thổi lửa hoa tàn ngọn nến
bình minh chưa đến lẻ đêm đen
nơi trốn nợ : Thiên Tiên Nguyệt Cốc
nơi ngủ nướng của ta : Trúc Nguyệt Mộng Lâm
vô ảnh linh Miêu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks vô ảnh linh Miêu về bài viết hay này:
Unread 08-04-2013, 07:56 PM   #6
Default

Lấy mí cái thui còn lại cho ta đi nha!!! Mấy hum nay ta móm ko giựt đk con tem nào a
Cầm Thú trong truyền thuyết Chính Là Ta
Yingcute vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Yingcute vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 08-04-2013, 08:24 PM   #7
Default

Chương 4: Sơ ngộ (1)

Aut: Lãnh




Bấm vào đây để xem nội dung.
Trăng sáng lung linh chiếu rọi trên cao. Hai thân ảnh nhỏ nhắn, cùng nắm lấy tay nhau đi thong thả trên đường. Cái người ta chú ý không phải là họ xinh đẹp mà cái người ta để mắt đó là.... hai nam nhân a, hai nam nhân mà lại cùng nhau nắm tay đi cùng. Thật là...rất nan giải...nan giải nha.

Mặc cho người khác bèm xèm thì hai nam nhân nọ vẫn vui vẻ đi phía trước, cười nói, cũng là Yến Thi Thi với Mai Nhã Thanh cải trang thành nam dạo phố. Có thể là lần đầu nên Yến Thi Thi nhìn hết chỗ này đến chỗ kia. Không ngờ lần này lại có dịp đi tham quan chợ đêm cổ đại. Nhìn những ánh đèn lòng đủ màu thắp sáng khắp cả lộ đường, ở đây không có nhà cao tầng cùng lắm là chỉ có vài căn nhà có thêm một căn gác thôi, nên nhìn thấy ánh trăng sáng rất rõ. Trong lòng nàng không khỏi cảm thán chép miệng vài lần. Bên cạnh, Mai Nhã Thanh cũng theo phía sau nhưng không có hồ nháo như Yến Thi Thi.

“Công tử...Công tử. Cái này, cái này, cả cái này nữa. Mua, mua được không.” Yến Thi Thi trong trang phục nam nhân, nhưng gương mặt hoạt bát xinh xắn của một nữ tử vẫn không lấp đi. Nàng hết chạy đông rồi lại chạy tây, chạy đến tiệm này rồi lại tiệm khác, đòi mua hết cái này cái kia. Mà cái làm người khác sốc nhất là người được gọi là công tử lại là người xách đồ dùm nàng. Nàng hỏi hỏi cho có lệ chứ thực ra người được gọi là ‘công tử Mai Nhã Thanh’ kia còn chưa kịp lên tiếng đã bị ‘nam nhân Yến Thi Thi’ quăng đồ qua hết cái này đến cái khác, chất chồng lên nhau.

“Thi Thi, ngươi thật là...”Nhã Thanh chỉ là biết lắc đầu, cười trừ. Nhưng nàng không thể phủ nhận nét mặt này của Thi Thi cực kỳ cao hứng, khiến “nam nhân” như nàng cũng vui vẻ lay a.

“Công tử, công tử. Có phải chợ đêm rất đẹp không. Cái gì cũng có, chúng ta không còn lúc nào cũng phải trong chốn buồn tẻ, chán ngắt kia nữa” Yến Thi Thi vui vẻ cười nói với Mai Nhã Thanh nhưng là chỉ có giọng nói vọng lại. Hai người rất vui vẻ đi dạo chợ đêm mua sắm, nhưng không lâu sau đó phía trước lại náo động cả lên, người đi phía trước lại quay thân chạy thục mạng những người sau thấy tình cảnh nháo thế cũng xoay mình lại hướng phái sau chạy.

Nhất thời đám người chạy ngược chiều với lại hai người. Khiến cho các nàng bị va vào nhau, đồ từ trên tay của Mai Nhã Thanh cũng đổ hết xuống đất. Yến Thi Thi thấy không ổn cũng không suy nghĩ nhiều liền kéo lấy tay Mai Nhã Thanh, đảo mắt một lần thấy bên kia lề trong một cái hẻm, nàng vội kéo tay Mai Nhã Thanh. Nhưng khi chưa đến được nơi, một số người chạy ngang quay, khiến hai người bị tách ra, Yến Thi Thi đứng trong hẻm, còn Mai Nhã Thanh thì bị cuốn theo đám đông.

“Công tử...Công tử” Yến Thi Thi lo lắng kêu lên, tay không ngừng vươn tới bàn tay vừa bị cắt, tìm kiếm, nàng cố gắng luồn lách qua đám người nhưng vẫn không sao làm được, vào được bên trong lại bị đẩy ra. Mãi một lúc cố gắng nhưng vẫn không được, chóng váng hai nàng lạc mất nhau. Yến Thi Thi không khỏi lo lắng cho Mai Nhã Thanh, muốn liền đi tìm nàng nhưng người đông như vậy làm sao kiếm đây.

Bản thân Yến Thi Thi cũng bị cuốn theo đám đông, nhanh chóng thoát ra nàng đi theo lối mòn của con hẽm, cứ luồng lách chỗ này chỗ kia, nơi nàng đi qua cũng có một không ít người vội vả nhưng không đến mức chật người như đường lớn. Không biết từ lúc nào, nàng đã đến cái địa phương làm ra loại sự tình náo động của khu chợ này.

Nghe tiếng binh khí va chạm. Yến Thi Thi hội tò mò núp gọn mình trong góc khuất quan sát đám người đang chém giết lẫn nhau. Một bên là đám hắc y nhân bịt mặt ước chừng năm người không ngừng điên cuồng chém giết về phía ba người còn lại: Một là lão đầu tóc bạc phơ, cùng hai thanh niên trẻ tuổi, khuôn mặt bì bì, đang ra sức bảo vệ lão đầu kia. Hai bên chém giết lẫn nhau. Những gian hàng bị người buôn để lại cũng bị chúng đánh cho tan nát. Khiến lòng nàng không khỏi một phen nuối tiếc dấy lên, oán hận mà nhìn chằm chằm về đám hắc y đang giao chiến.

Một nam nhân trong số ba người bị hai hắc y nhân bịt mặt vây công, dính lấy một chưởng ngã từ trên cao xuống va vào một gian hàng đèn lồng, khiến cái bàn nhỏ hoàn toàn bị phá nát, một ngụm máu tươi từ miệng phun trào ra khóe miệng, nam nhân nọ cố gắng gượng thân mình đứng dậy nhưng đứng rồi lại té nhào xuống đất.

Đám năm người hắc y nhân thì hoàn toàn không bị một chút thương tổn, còn ba người còn lại cơ hồ là bị không ít thương tích a. Bọn hắc y nhân thấy có người bị thương liền điên cuồng phát huy hết các đòn sát thủ công kích ép ba người đến đường cùng.

“A...” lão đầu tử bị hai hắc y nhân vây công, liên tục chém vào người khiến cho máu không ngừng văng tung tóe, sau một lúc lại bị đá văng xuống đất, thân vong. Hai nam nhân còn lại thấy tình hình không ổn, song đó người cần bảo vệ cũng đã thiệt mạng, bản thân mình cũng phải giữ lấy hơi về bẩm báo lại Chủ nhân.

“ Đi” nam nhân đang chật vật đỡ lấy những đòn chí mạng của năm hắc y nhân một lúc, thân mình đầy rẫy vết thương quát to xuống bên dưới nam nhân bị thương khi nãy. Liền đó cũng không muốn dây dưa với đám hắc y nhân nữa, liều mình vận công bỏ chạy. Nam nhân bên dưới sau một hồi cũng gắng gượng được, cũng liền vận dụng nội công mái nhà mất dạng.

Cái khiến Yến Thi Thi khó hiểu là đám hắc y nhân không thèm đuổi theo chỉ đứng nhìn hai người phía trước, rột xoạt một tiếng một hắc y nhân bỏ đi theo hướng ngược lại, đồng đó bọn người còn lại cũng nối tiếp bỏ đi. Lướt trên các mái nhà với tốc độ rất nhanh. Nàng cũng tò mò đuổi theo lấy nhưng không kịp, chỉ biết chúng đi về hướng Đông thôi.

“Khổ chết thật mà. Oa ....chân của ta. Bọn người khốn kiếp sao chạy nhanh như thế chứ” Yến Thi Thi không khỏi bất mãn một tiếng rủa đám hắc y nhân, cà lê cà lết đi về hướng Đông nơi đám người vừa biến mất.

Song ở một địa phương nào đó. Có một nam nhân đứng trên một cầu kiều bắt đến giữa hồ. Nam nhân nọ thân mặc bạch y phiêu dật, trong làn gió mái tóc đen dài buông xõa trong không trung, bên hông lại mang theo một miếng ngọc bội lam thạch, được điêu khắc sắc sảo hình long uy. Nếu để ý kỷ, có thể nhận thấy miếng ngọc này hơi khá giống với miếng mà Yến Thi Thi đã lấy từ nam nhân lam bào trước đó trong hoàng cung.

“Xoẹt” Một tiệng động xào xạc vang lên, liền theo đó năm hắc y nhân khi nãy hỗn chiến ở bên kia đồng loạt đứng phía sau nam tử bạch y nọ, một chân quỳ gối tôn kính.

“Xong rồi chứ” Nam tử nọ lạnh lùng nói, khiến đám người phía dưới tuy là một sát thủ giết người không ghê tay cũng không giấu nói cảm giác khiếp sợ đang trào chực trong lòng.

“Vương Thượng, nhiệm vụ hoàn. Lão đầu Lý Hùng bị một đoạn giết chết.” Một nam nhân cung kính lên tiếng.

“Tiếp tục theo dõi bên trong” cũng không quay đầu đã rằng buông quơ một câu.

“Là” Bọn hắc y nhân đồng loạt khom mình một cái, liền đứng dậy hướng phía khác bỏ đi, chỉ để lại nam nhân nọ đang đứng trên cầu kiều, ánh mắt y xa xăm ngắm nhìn mặt hồ. Một nỗi cô đơn, tịnh mịch như bao chùm lấy y. Nam nhân bạch y phiêu dật nọ theo làn gió thoáng nghiêng mình ẩn hiện khung dung tuấn mỹ, ánh mắt sắc bén lại như thâm sâu vô hạn phản ánh lấy nguyệt xanh ảo diệu, khuôn mặt tinh tế như được trạm khắc tinh xảo, hết sức tỉ mỉ, hết thấy lấy tâm huyết mà kiến dựng nên tác phẩm vô hạn khuynh thiên. Dường như không gì có thể cùng y so sánh, sự cao ngạo lạnh lùng, khí chất hơn người gây cho người khác cảm nhận thật sâu áp lực, tuấn mỹ vô trù như bị huyễn hoặc.

Vẻ đẹp của y quá xa vời, chỉ dường như không ai có thể chạm đến, chỉ có thể hổ thẹn mà cảm nhìn từ xa.

-Continue-


thay đổi nội dung bởi: Độc Cô Lãnh, 22-09-2013 lúc 12:44 AM.
Độc Cô Lãnh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
14 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Độc Cô Lãnh vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 08-04-2013, 08:38 PM   #8
Default

Hắc hắc..cho ta xin con tem
Cầm Thú trong truyền thuyết Chính Là Ta
Yingcute vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks Yingcute về bài viết hay này:
Unread 09-04-2013, 02:26 PM   #9
Default

Chương 5: Sơ ngộ (2)

Aut: Lãnh




Bấm vào đây để xem nội dung.
Một bóng dàng nhỏ nhắn núp sau một cái cây lớn che khuất đi tầm ảnh Yến Thi Thi. Trong lòng nàng tim đập loạn nhịp, bừng bừng lửa nóng. Thật sự y rất xinh đẹp, nàng nhìn y tựa như một thiên sứ xinh đẹp cao quý hạ phàm, đứng dước ánh sáng bạc bị hắt từ hồ lại càng tôn lên đôi mắt đen láy sâu thảm, trang bào bạch y phiêu dật theo trong gió lại tựa có đôi cánh thiên thần tinh khiết đang bao bọc lấy y.

Rất cuốn hút, rất mê người!

Nhưng sao tâm nàng lại cảm nhận một chút xót xa. Thật sự rất giống, nơi y đứng, dánh vẻ cô độc ấy thật sự rất giống với một người. Nàng không biết rõ. Chỉ là ngoài đó khí chất của y hoàn toàn bất đồng sự cô tuyệt ẩn ẩn một tia sắc lạnh khó mà trông ta.Trong mắt nàng y là một nam nhân mỹ mạo toàn diện, nhưng là chỉ một nam nhân bình thường thường biết đau buồn. Nỗi đau của hắn cho nàng cảm giác, bi thương quá mức sâu.

Nỗi lòng nàng dấy lên cảm giác muốn được che chở cho y. Không biết tại sao, chỉ đơn giản là muốn. Xua tan cái bóng tối đầy rẩy nghiệp chướng khiến y tan thương, cùng y chia lấy cảm giác dặn vặt đang nếm trải.


Bóng dáng nhỏ nhắn của Yến Thi Thi bước ra khỏi bóng tối, nhẹ nhàng nhấc chân tiến lại về phía nam nhân bạch y nọ, tựa như rất nhẹ nhàng nhưng là sâu trong tâm lại dấy lên trận sóng triều mãnh liệt. Nam tử nọ vẫn không một chút nhúc nhích vẫn đắm chìm trong không gian của bản thân, mặc mọi thứ thiên địa nhân cùng hội xung quanh.

Vẫn là một mãnh ôn nhu trong trẻo, cho đến khi thân ảnh nhỏ nhắn của nàng đứng sát bên cạnh. Lãnh Vô Khuyết khẽ động chân mày ngoài đó cũng không một cái ánh mắt liếc nhìn. Yến Thi Thi đứng cạnh y, giây phút này nàng mới có thể cảm nhân được sự cô độc của y rất mãnh liệt. Nàng không biết, bản thân nàng cũng không biết tại sao lại như vậy.

Ngước nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nam nhân cao lớn kia. Y vẫn chăm chăm chìm cùng nổi buồn lạnh lẽo nơi đáy hồ gợn nhẹ sóng. Nàng không khỏi một cái thở dài, không gian yên tĩnh lại như vang vọng. Nàng vòng qua sau đứng sau lưng hắn, ánh mắt đồng cảm khi nãy, lại biến mất thay thế cho một sự sinh động hoạt bát hồn nhiên thường ngày, nàng mỡ một nụ cười sáng lạng dưới ánh trăng. Đôi bàn tay trắng ngần nhỏ nhắn, vương nhẹ lên tấm lưng của hắn, Yến Thi Thi dùng hết sức bình sinh của một nữ nhân mà đẩy mạnh về phía nam nhân nọ.

Có thể như là chưa kịp đề phòng, cũng như là không nghĩ nàng sẽ thế này hành động. Y không kịp phản ứng, liền theo đà mà nhào về phía trước, thân mình va chạm xuống hồ, nước giăng tung toé trên mặt nước sau khi vang lên thanh âm thâm thúy.

“Bõm”

Liền theo đó, thân ảnh nhỏ nhắn của nàng từ trên cũng hạ nhẹ thân mình rơi xuống cùng y nền nước lạnh. Yến Thi Thi chìm mình xuống dòng nước lạnh, mở ra đôi mắt to tròn linh hoạt của mình nhìn về phía nam nhân đối diện đang nhìn nàng ngập tràn lửa giận, đôi mày kiếm chau lại. Thấy ánh mắt đó của hắn, nàng cảm thấy rất phấn khởi, ít nhất hắn không còn là một đôi mâu vô hồn kia nữa.

Đôi mắt nàng mang theo nồng đậm ý cười nhìn về phía hắn. Thấy ánh mắt đó của nàng hắn cũng tránh không khỏi sửng người, chưa kịp hồi phục tâm tình thì đã được một bàn tay nhỏ nhắn nọ nắm lấy. Lòng bàn tay như bị bao phủ một lớp ánh sáng ấm áp. Tay nàng rất nhỏ, rất mềm, làm cho hắn trỗi dậy một cảm giác rất xa lạ nhưng cái cảm giác này là thứ hắn hằng vạn mê mỏi, chờ đợi đã... rất lâu rồi.

Thân mình nhỏ nhắn của nàng không ngừng lôi kéo hắn bơi lội. Dưới nước không phải là một mãnh tối đen như mực, mà là một cảnh sắc rực rỡ ba động của ánh trăng phản chiếu xuống khiến cho đáy hồ như sáng rực với mọi thứ, lung linh lại huyền ảo. Cả hai cùng sóng vai cùng nhau, bơi rất nhẹ nhàng, ở dưới đáy mặt nước có những ngọn rêu xanh vây lấy, còn có những mãnh san hô đủ màu nọ lấp lánh hào quang thất sắc, nụ cười trong ánh mắt của nàng càng thêm rực rở quang mang.

Bản thân hắn cũng vốn không hiểu, bản thân chính mình hôm nay có vấn đề làm sao, bởi ngày hôm nay chỉ trong một buổi hắn đã tránh không khỏi bất ngờ này đến bất ngờ kia, lại chung quy đều từ nữ nhân này. Có lẽ, nàng vốn dĩ không biết ý cười trong mắt của nàng có bao nhiêu xinh đẹp, tựa một viên ngọc trắng không tì vết, bạch ngọc vô hà.

Chỉ thấy nàng lại lôi kéo cánh tay hắn đến một nơi khác, đến một góc cây đã bị ngập trong nước, nhìn thì rất hoang tàn xơ xác, nhưng khi ngập trong nước lại mang sắc lam rực rỡ, cả thân cây như phát sáng hào quang. Nàng nắm lấy tay hắn lội đến xung quanh thân cây. Không chỉ có nàng, cũng còn có những con cá nhỏ chừng chỉ một đốt tay, rất nhiều cũng đang làm một động tác như nàng....đó là lội quanh thân cây nọ. Nhìn lũ cá thấy có người động đến sợ hãi lội đi chỗ khác, bơi tán loạn, nàng tránh không được phì cười quay sang nhìn hắn.

Hắn cũng là ngây ngốc nhìn, trong mắt hắn cũng không còn là trong trẻo như ban đầu, cũng không lữa giận như khi nãy mà chỉ là một gì đấy lóe lên ôn nhu ánh mắt...rất khẽ, mà bản thân một người luôn ổn định lòng, nắm giữa mọi thứ như hắn cũng không hề phát hiện lòng bàn tay từ sớm đã siết chặt thứ ấm áp nhỏ nhắn kia.

Yến Thi Thi vẫn không ngừng ý cười, xoay mình lại lội đi, tay vẫn không ngừng giữ chặt lấy bàn tay to lớn kia, kỳ thực cả thân nhiệt hai người dều đã phải chịu nhiệt độ rất lạnh. Hàn khí trong người cũng dần dần tăng cao nhưng là một bàn tay nhỏ, một bàn tay lớn đan xen cùng nhau, lại có một độ ẩm rất thoảng, dần dần nóng hẳn lên.

Nàng vui vẻ không rõ thời gian. Khi kịp quay người, nàng lại không lấy để ý đến thân cây trước mặt nên khuôn mặt va chạm vào, khiến cho luồn hơi giữ trong miệng khi nãy cũng phải thoát ra tạo nên những bong bóng nhỏ trôi lên mặt nước.

Yến Thi Thi cùng khuôn mặt tái mét, tay vội che lấy miệng mình, nhanh chóng ý thức nàng mách bảo phải lên khỏi mặt nước. Nàng định vùng khỏi bàn tay của hắn để có thể bơi lên mặt nước kịp lúc. Nhưng vốn dĩ cái này ý thức còn chưa thực hiện đã bị gán chặt vào trong lồng ngực to lớn của hắn. Đôi môi lạnh lẽo chạm cánh môi hồng phớt của mình. Giật mình, nàng mở lớn mắt ngơ ngẩn nhìn hắn, với gương mặt gần sát trước mắt.

Đôi mắt hắn khép lại, tựa như không biết lấy biểu hiện của nàng hiện giờ, hàng mi dài như ngieng vũ trong dòng nước, sóng mũi cao thon khiến cho khuôn mặt thêm phần góc cạnh, tuyệt mỹ ngũ quan. Đôi mắt nàng nhìn hắn lại trở nên dịu dàng , nàng vẫn để mặc lấy hắn hôn, khẻ híp lại đôi mắt, hai tay buông lõng khi nãy lại vòng tay sang ôm lấy thắt lưng của hắn.

Cả thân mình dựa sát vào vòm ngực rắn chắc kia!

Nam nhân tuấn mỹ nọ lại như chìm đắm trong dòng mật ngọt của nàng, một tay vịn lấy gáy, tay còn lại thì giữ lấy tấm lưng mãnh khảnh của nàng. Bổng chốc, như có một dòng điện nóng ấm truyền từ lòng bàn tay đến tâm, một thoáng động lòng không ngừng ba động.

Cả hai thân ảnh dựa sát vào nhau, xoay quanh theo dòng nước mát lạnh. Ánh sáng từ dương khuyết chiếu rọi, sáng rực lấy bạc quang, khi nãy những sinh vật nhỏ nhắn bơi lội kia, bây giờ giống như làm nền cho cảnh sắc của thiên địa này. Lũ cá nhỏ cũng bơi hướng xung quanh lấy hai người cũng giống chúng đã làm với thân cây kia. Những thất sắc quang mang từ san hô phản lại càng làm tăng thêm cho khung cảnh diễm lệ, với một đôi thân ảnh đang đắm chìm dính sát cạnh lấy.

Trôi nổi lên khỏi mặt nước, hai cái đầu nhân vẫn không ngừng cuốn quít, nếu như khi nãy trong dòng nước là sự “trợ giúp” lẫn nhau thông khí, nhưng là khi trôi khỏi mặt nước, đó lại là sự quyến luyến dòng hơi ấm. Vầng trăng rạng ngời tỏa sáng, chiếu ra những tia bạc dương lên đôi nam nữ...lại như ủng hộ...lại như ngắm nhìn.

Bức tranh mỹ cảnh động lòng người!

-End-


thay đổi nội dung bởi: Độc Cô Lãnh, 22-09-2013 lúc 12:47 AM.
Độc Cô Lãnh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
14 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Độc Cô Lãnh vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 09-04-2013, 05:17 PM   #10
Default

Hay nha nàng!!! Ta cảnh kiss rất romance nhá! Á..ta temmmmmm nha
Cầm Thú trong truyền thuyết Chính Là Ta
Yingcute vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Yingcute vì cảm thấy "rất là hay":
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 03:39 PM. Theo múi giờ GMT +7.