ADS BY iGO

Nhà bạn có trẻ con và khi đi chơi xa, đi công viên, trung tâm thương mại, bạn rất sợ trẻ con bị lạc? Nay đã có giải pháp đồng hồ định vị thông minh KidSafe, giúp bạn có thể định vị được trẻ em ngay trên điện thoại của mình, giúp bạn yên tâm không lo lắng con bị lạc hay bắt cóc nữa. Tìm hiểu ngay tại đây nhé: Đồng hồ định vị KidSafe

Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 22-02-2015, 10:30 PM   #1
Default [LCP2T ♥ ] - Mã Liêng | Tôi và bạn ấy.





Chào các bạn, các bạn đang nghe chương trình Ly Cà Phê 2T, một blog âm nhạc và tâm sự đặc biệt do Ban Thông Tin phối hợp thực hiện tại website www.truongton.net

Các bạn thân mến, ai trong chúng ta rồi cũng đi qua những ngày trẻ tuổi, bồng bột, non nớt. Những thăng trầm của cuộc đời, đã đưa chúng ta theo vòng xoáy của chúng, làm ta lãng quên đi những ngây dại tuổi dậy thì. Bỗng một ngày, thấy nhớ tuổi trẻ, nhớ những năm tháng đã từng vụt qua nhanh chóng, để nhìn lại những hồi ức có vui, có buồn những xúc cảm dịu dàng trẻ con ấy, tôi vẫn không khỏi bồi hồi. Hình như, đã từng có chút nhớ nhung, cảm mến dành cho một ai đó ở tuổi xanh tươi. Cậu bạn cùng lớp, cô bạn ngồi cạnh bên, đã trở thành những điều tuyệt đẹp cho những năm tháng thăng trầm. Có lẽ, tôi không bao giờ quên cảm giác rung động lần đầu tiên đó, như tuổi mới lớn tập uống tách cà phê sữa, ngọt bùi, đăng đắng, mà thoang thoảng, thơm nồng nàn. Nhịp tim, cũng rộn ràng theo từng cảm mến.

Blog Radio Đến Từ Trái Tim lần này, trở lại với nhiều sự mới mẻ, vui tươi hơn, thanh bình hơn. Nào, hãy nghe lại, tuổi thơ của chúng ta, những cảm mến thơ ngay qua Ly Cà Phê 2T Vol 22 "Tôi Và Bạn Ấy", của tác giả Mã Liêng. Các bạn đã sẳn sàng chưa, hãy cùng tôi, pha một tách cà phê và lắng nghe nhé !



Tôi và Bạn Ấy

Tác giả: Mã Liêng
MC: Hikikomori
Uploader: Diệp Ngọc


Tôi và bạn ấy đã cùng nhau trải qua quãng đời học sinh vừa gian khổ lại vừa bình yên. Bạn ấy hơn tôi một tuổi, nhưng học chung lớp, chung trường với tôi. Bạn kể, năm đó, ngày đầu tiên đi học lớp một thì bị tai nạn xe. Vết thương không nghiêm trọng, nhưng không hiểu sao cứ sốt lên sốt xuống. Người lúc nào cũng nóng hầm hập. Bạn phải nằm nhà mê man mấy tháng trời. Bạn nói, mẹ bạn đã tốn không biết bao nhiêu nước mắt vì bạn. Bạn phải đi học muộn một năm, và cơn ốm năm đó khiến bạn ăn hoài mà không hấp thụ được, người cứ gầy nhom. Nhưng bạn cười, rất may nhờ thế, mà bạn gặp được tôi. Nghe vậy, tôi liền đỏ mặt, dí đầu vào cái chảo mỡ sôi sùng sục của quán chả cá, không dám ngẩng lên.

Vậy là đủ hiểu, tôi thích bạn ấy, nhiều lắm.

Bạn ấy có một ban công toàn là hoa lá cỏ cây. Tôi nói

- Con trai trồng hoa có phải rất buồn cười không?

Bạn bĩu môi:

- Tao trồng hoa cho vợ tao, mày thì biết gì?

Tuy vậy, ngoài người vợ chưa xuất hiện của bạn ấy, tôi cũng được lên cái ban công đó. Tôi cơ bản không thích hoa cỏ, chẳng qua thích nhìn chúng từ hạt mầm bé xíu mà vươn mình lớn lên mà thôi. Thỉnh thoảng, tôi dùng giấy màu hồng viết tên mình, dán lên một chiếc thùng xốp nào đó, coi như đóng dấu. Ngay lập tức, chậu mầm đó trở thành của tôi, quyền chăm sóc thuộc về bạn ấy.

Bạn ấy hằng ngày vẫn cặm cụi tưới tắm những chậu cây. Dáng bạn gầy gầy, chiếc áo sơ mi trắng bay trong gió. Tôi ngỡ rằng nếu mình không nắm chặt tay bạn ấy, bạn ấy sẽ lập tức bị gió thổi bay, rơi vào tay người khác.

Để cảm ơn về những chậu cây bạn ấy trồng tặng tôi, tôi thường dẫn bạn ấy lên ngọn đồi phía sau nhà. Ngọn đồi thoai thoải và cỏ xanh mươn mướt. Bầu trời nơi đây lúc nào trong lành, cao xanh rộng lớn ôm trọn lấy con người. Tôi lôi đàn guitar ra hát một bài. Bạn ấy cởi giầy, nằm lăn trên cỏ, hai tay đặt dưới đầu, mắt lim dim. Tiếng hát theo gió bay thật cao, mang theo những tâm tình của tuổi mới lớn, những thương nhớ giấu kín trong lòng.

Chúng tôi đã cùng nhau làm rất nhiều việc. Chúng tôi trèo vào căn nhà bỏ hoang để bắt ma, chúng tôi đi bộ hai cây số để ra sông tắm mát, chúng tôi trèo lên mái nhà hứng nắng ban mai… Việc gì chúng tôi cũng cùng nhau làm. Có những khi nhớ lại, tiếng cười trong trẻo vượt qua không gian thời gian đưa tôi đi mãi trong miền kí ức.


Bạn ấy hiền khô. Có lẽ vì vậy mà nhiều đứa con gái thích bạn ấy. Bạn không tỏ ra thân thiết với ai trong số đó, nhưng vẫn rất hòa đồng. Điều ấy thỉnh thoảng làm tôi bực bội và sợ hãi, mỗi khi nhìn bạn cười với người khác. Cũng có khi bạn hỏi tôi có thấy người này tốt không, có thấy người kia xinh không. Tôi ậm ừ không rõ cảm xúc. Mỗi khi như thế, bạn đều xoa đầu tôi, nói:

- Mày là xinh nhất rồi, không ai bằng đâu!

Bạn ấy là đồ nói dối. Bởi vì giữa năm 12, bạn ấy có bạn gái, lần đầu tiên trong đời. Bạn tự mình dẫn bạn gái đến trước mắt tôi giới thiệu. Bạn gái rất xinh. Ánh mắt bạn ấy lấp lánh vui. Tôi thấy bạn nắm chặt tay bạn gái của mình, quay lưng bước về phía chân trời đỏ nắng.

Tối đó, tôi trùm chăn khóc rưng rức. Chỉ vì thấy mình quá ngu ngốc mà thôi. Tôi không trách gì bạn ấy cả, bởi bạn ấy còn ngốc hơn tôi. Ngốc như bạn ấy, thì mới không hề biết tình cảm tôi dành cho bạn.

Vì bạn ấy có bạn gái, tôi buộc phải chia sẻ quãng thời gian cùng lang thang cuối phố, chia sẻ những buổi chiều lộng gió lên đồi ngồi hát, mảnh vườn nhỏ ngập tràn hoa lá, và chia sẻ cả bạn ấy.

Tôi ngày càng khép mình lại, trốn thật kĩ trong cái khoảng trống đen đặc thênh thang của riêng mình. Tôi ngập trong một mớ những chán chường ảm đạm. Những buồn thương của tôi ngày càng chồng chất, như một đống những hỗn độn trong cảm xúc của tuổi trẻ tràn trề nhựa sống và khao khát được yêu thương. Yêu thương không được đáp lại dày xé tâm can con người. Tôi vừa thương lại vừa giận bản thân.

Có những khi, khi chỉ có “hai mình”, bạn ấy thường búng trán tôi, hỏi:

- Dạo này mày hơi đơ à? Có cần đi xả không?

Tôi trả lời không đậm không nhạt:

- Đời chả có gì vui thì nó thế. Sẽ qua nhanh thôi.

- Vậy ngày xưa đời mày vui lắm luôn hả? Ngày xưa mày có như này đâu?

Nghe nói, tôi chợt nổi cáu, sao mà bạn hỏi lắm thế, bạn nói lắm thế, bạn không hiểu tôi à? Bạn không cần xát đi xát lại một nắm muối hạt vào nỗi buồn của tôi như vậy.

- Ngày xưa mày cũng đâu như này!

Tôi hét vào mặt bạn, rồi bỏ đi. Bạn lúc ấy đơ ra, mắt trợn lên. Tôi buồn cười biểu cảm của bạn, nhưng chỉ là khi sau này nghĩ lại thôi. Lúc bấy giờ, tôi buồn và giận bạn ghê gớm. Những chất chứa trong lòng cứ lăn dài trên hai má. Mặt tôi ướt nhèm, nóng rực và hai mắt đỏ ngầu. Tôi lên đồi khóc một trận thật lớn, thật lâu. Bầu trời trên đầu đầy sao, lấp lánh, lấp lánh.

Sáng hôm sau, tôi dốc hết tiền tiết kiệm, mang theo vài vật dụng nhỏ, nhét hết vào balo, lóc cóc theo một chị bạn là dân phượt đi chơi, tới Mù Căng Chải. Tôi tới đó không còn mục đích nào khác ngoài cách xa bạn ấy một thời gian, để bản thân an yên lại, để trút bỏ hết những đấu tranh gay gắt trong tâm trí, để yêu thương bạn ấy như một người bạn thực sự.

Quốc lộ 32 chạy dọc giữa những sườn núi hun hút gió, nơi có những con suối đỏ ngầu màu đất cuồn cuộn chảy, những quả đồi thông mọc cao vút, những thửa ruộng bậc thang ngăn nắp, tầng tầng lớp lớp, ngút ngàn lên tận lưng chừng trời. Thị trấn Mù Căng Chải hiện lên nhỏ xinh, đáng mến ngay từ lần gặp đầu tiên. Tôi ở nhờ nhà dân ba ngày, chỉ biết ăn và ngủ như heo, tận hưởng sự mến khách của người bản địa, coi họ như bạn bè thân thiết từ lâu.

Buổi tối thứ ba của tôi ở đây cũng sẽ trôi qua thật bình dị nếu như không có bóng dáng một đứa gầy nhom thoăn thoắt lên những sườn núi dốc, đi khắp thị trấn hỏi thăm tin tức về tôi. Tôi chưa kịp làm gì, thì bạn ấy đã bị bạn ấy tìm được. Mồ hôi bạn nhễ nhại, lưng áo ướt một mảng, cho dù trời đêm ở Mù Căng Chải rét căm căm. Tôi vừa giận vừa thương, bèn đẩy bạn đi thay áo, vứt cho bạn một cái chăn và cốc mật ong ấm nóng. Bạn ngồi trùm chăn, ôm cái cốc và run cầm cập. Tôi đứng chống nạnh, quát tháo:

- Biết lạnh tại sao còn một mình leo lên đây. Sao vừa nãy không thấy lạnh đi, bây giờ cảm rồi thì ai thương? Ngu thì chết!

Bạn cười hì hì, nụ cười sao ấm thế, bao nhiêu năm vẫn không hề thay đổi:

- Mày thương chứ ai thương.

Bạn nói:

- Mẹ mày lo lắm đấy. Mày không về đi. Bạn gái tao đá tao rồi đấy. Mai về luôn nhá! Định bùng học đến bao giờ? Không định ôn thi à? Hay định đi làm cu li khỏi đi học luôn?

Bạn lảm nhảm như đàn bà. Nhưng tôi chỉ quan tâm tới một ý nhỏ trong câu nói của bạn. Tôi dùng cả hai tay ôm má bạn, lắc lắc:

- Mày bị đá á? Tại sao?

Bạn nhún vai:

- Ai biết? Người ta chán rồi thì sẽ chia tay. Đời mà! Người ta còn bảo ghen với mày nữa chứ. Mày nhìn ngu ngu vầy, thế mà…

- Đây không phải thời gian cho nói móc nhá! Ngày mai về!

- Ờ! Phải vậy chớ!

Đêm ở Mù Căng Chải rét cóng. Gió thổi hun hút trên mái rơm. Tiếng cửa gỗ lạch cạch va vào nhau những thanh âm kì lạ của nơi miền sâu. Trong nhà, ngọn lửa cháy bập bùng. Tôi và bạn hơ chân bên đống lửa. Bạn dựa vào vai tôi, ngáy, rất tự nhiên. Tôi không tài nào ngủ được, ngồi bất động, nghe nơi ngực trái đập thình thịch như tiếng trống. Tôi chỉ sợ bạn nghe thấy tiếng trái tim tôi.

Nhưng có thật tôi sợ không?

Có lẽ, tôi mong còn chẳng được. Tôi mong bạn hiểu tôi thật sâu, để bạn biết thứ tình cảm tôi giành cho bạn không hẳn là tình bạn. Nó còn hơn tình bạn rất nhiều. Và lúc ấy, không hiểu ma lực nào khiến tôi hạ quyết tâm bày tỏ. Có lẽ, ba ngày ở Mù Căng Chải là quá đủ để sự can đảm của người dân bản xứ truyền vào trong tôi, để tôi thấm nhuần hương vị yêu thương và dạy tôi cách giữ lấy yêu thương đó.

Tôi chọc chọc vai bạn. Bạn gắt một tiếng, rồi cũng tỉnh dậy. Tim tôi đập liên hồi, dường như không thở nổi. Chân tay tôi luống cuống và mồ hôi chảy ra như tắm. Bạn nhìn tôi khó hiểu. Tôi đành nhắm mắt nói:

- Nếu như bạn gái mày đá mày rồi, hãy cho tao một cơ hội nhé!

Thật yên lặng. Tiếng lửa cháy lách tách bên cạnh. Gió đêm vẫn gào thét ngoài kia. Vạn vật vẫn đang tuần hoàn chuyển động, chỉ có người đang trợn mắt trước mặt dường như bất biến. Thật lâu, thật lâu, bạn cười, xoa đầu tôi, nói:

- Mày đùa phải không!

- Không đùa!

- Mày nghĩ kĩ chưa?

- Tao đã nghĩ mất ba năm, hoặc hơn.

- Ừ, nhưng ngủ đi.


Tôi cười rất tươi. Bởi tôi cho rằng, lúc ấy, tôi là cô gái xinh đẹp nhất thế giới, hạnh phúc nhất thế giới.



Vậy là câu chuyện đã kết thúc rồi các bạn ạ. Những ngây ngô đầu đời, những yêu thương thầm lặng của thời áo trắng trôi qua thật đẹp đẽ biết mấy. Tôi tin, khi các bạn nghe xong câu chuyện trên, cũng nhớ lại mình đã từng có kí ức dễ thương như vậy. Dẫu buồn hay vui, nó vẫn đọng lại trong tâm trí mỗi con người như những ký ức thanh xuân đẹp đẽ mà người ta mê mải nhớ nhung nó trong suốt khoảng quãng đời còn lại. Cám ơn các bạn đã lắng nghe câu chuyện của chúng tôi. Chúc các bạn một ngày thật an lành !


Lần đầu tiên Liveaholic thử sức viết kịch bản Radio, mọi sai sót hi vọng quý bạn thính giả có thể cảm thông nha.
Mọi bài viết cộng tác vui lòng gửi qua liveaholicteam@gmail.com bạn nhé.
Sao chép có nguồn là một hành động của người văn minh.




"Sống không phải là để khẳng định hay thể hiện bản thân.
Sống là một quá trình dài, vật vã và trăn trở, để bước qua chính mình, chinh phục bản ngã.



To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.




thay đổi nội dung bởi: Liveaholic Team, 23-02-2015 lúc 09:27 PM.
Liveaholic Team vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 22-02-2015, 11:41 PM   #2
Default

Cho hỏi một câu ngớ ngẩn là sao online bằng điện thoại không nghe được vậy

Không nghe được sao mà cảm nhận được, thôi thì ủng hộ thôi nhé !
Đọc vạn cuốn sách, đi vạn dặm đường, nghe vạn chuyện đời.
Ngọc Trung Chi Vương vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
4 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Ngọc Trung Chi Vương vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 23-02-2015, 10:09 AM   #3
Default

xin hỏi ai là MC ạ

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.
Die Young vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
5 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Die Young vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 23-02-2015, 03:51 PM   #4
Default

Ko ấy là bạn thôi

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.

Yểu điệu thục nữ..Quân tử hảo cầu

|
Em vẫn là em của thiếu thời
Còn anh là kẻ mãi rong chơi
Hai ta cùng bước chung một lối
Nhưng chẳng bao giờ đến một nơi..
(¯`•♥Nhiên♥•´¯) vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của (¯`•♥Nhiên♥•´¯) vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 23-02-2015, 08:54 PM   #5
Default

Dùng trình duyệt Google Chrome mới nghe được , giọng của con gái Bắc, nghe cứ lạ lạ sao ấy nhưng vẫn cảm thấy khá hay.
Cảm nhận khi nghe xong là thấy có nhiều khúc đọc hơi bị gượng thì phải nhưng bỏ gần 16 phút ra để nghe bạn này đọc thì bắt đầu có cảm giác mến bạn rồi đó

Một lần nữa ủng hộ nhiệt tình
Đọc vạn cuốn sách, đi vạn dặm đường, nghe vạn chuyện đời.
Ngọc Trung Chi Vương vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
4 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Ngọc Trung Chi Vương vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 23-02-2015, 09:28 PM   #6
Default

Trích:
Nguyên văn bởi Die Young View Post
xin hỏi ai là MC ạ
Đã edit lại rồi tình eo.

"Sống không phải là để khẳng định hay thể hiện bản thân.
Sống là một quá trình dài, vật vã và trăn trở, để bước qua chính mình, chinh phục bản ngã.



To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.



Liveaholic Team vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
4 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Liveaholic Team vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 24-02-2015, 11:22 AM   #7
Default

Giọng của Mc nữ hay thiệt ấy

Mà giữa đoạn giới thiệu, và đoạn mở đầu câu chuyện nên có 1 đoạn nhạc dạo như thế sẽ hay hơn ^^

To view links or images in signatures your post count must be 5 or greater. You currently have 0 posts.



Tiffany . vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Tiffany . vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 24-02-2015, 02:57 PM   #8
Default

Chắc tại dùng lap nên nghe hơi nhỏ, giọng MC khá hay, còn bài viết thì tuyệt. Cố gắng đón ghe các số radio tiếp theo.
Hạo Nhiên vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
3 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Hạo Nhiên vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 24-02-2015, 09:56 PM   #9
Default

rất gay và đẹp nữa, like ủng hộ
thanhphong23893 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks thanhphong23893 về bài viết hay này:
Unread 24-02-2015, 10:52 PM   #10
Default

không nghe được mà cảm nhận được mới gọi là giỏi chớ
lamtraumvn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 06:52 AM. Theo múi giờ GMT +8.