Trả lời
Ðiều Chỉnh
Unread 02-11-2008, 08:47 AM   #21
Default

Mọi người cho Nít spam 1 bài thôi nha :"> ..
Topic này từ bây giờ sẽ chỉ để post những entry hay thôi ...
Các bạn ko đc bình luận trong này ... ko đc spam nói những điều ko cần thiết ...
Các bạn có thể viết cảm nhận của mình về câu chuyện mà bạn đọc ...
Nếu có thể hãy post những entry hay vào đây nha ...
Con nít
Tóc rối - Môi cong - Rất "hiền"!
Con nít vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
7 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Con nít vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 07-11-2008, 09:54 AM   #22
Smile

hôm nay mới tìm được 1 chuyện tình bùn nữa,nhưng ko bít tựa.xin post lên cho mọi người cùng đọc.

>>>>>>>>>>>>>>><<<<<<<<<<<<<

Một câu chuyện tình buồn, một chuyện tình thoảng qua như cơn gió, cơn gió kèm theo những êm đềm, ngọt ngào và cả những cay đắng của những giọt nước mắt...

Em. Không có gì nổi bật trong bữa tiệc sinh nhật ấy, sinh nhật một người bạn thân của tôi. Cả buổi em không hát bài nào, tôi cũng chẳng hề để ý đến em. Gần cuối bữa tiệc, tôi tròn mắt ngạc nhiên khi em chạy sang chỗ tôi và khiến tôi ngạc nhiên đến buồn cười khi em hỏi: "Anh ơi, xe Spacy là xe côn hay xe số anh nhỉ?"... Câu nói làm quen vừa... ngớ ngẩn vừa buồn cười đó của em làm tôi mãi không quên...

Từ hôm ấy, những cuộc điện thoại, tin nhắn của em là món ăn không thể thiếu trong thực đơn hàng ngày của tôi. Khi thì là một câu chuyện cười, khi thì một ngày học hành của em, lúc lại là một bài hát em gửi tặng tôi. Tôi thì sao, tôi vẫn dửng dưng và chỉ coi em như một đứa... em gái hư. Hư vì cố công cưa cẩm ông anh mình. Em luôn là người chủ động hẹn tôi, và trong năm lần em hẹn thì ba lần tôi đã không đến...

Một chiều mùa hè, trời oi bức, mây đen vần vũ như sắp nổi cơn giông, tiếng chuông reng reng, giọng em nhè nhẹ bên đầu dây bên kia:

- Đến đón em đi.

- Em ở đâu đấy? Sắp mưa rồi còn đi đâu? Tôi ngáp ngủ hỏi lại.

- Đến đón em đi mà. Em đang ở...bãi giữa.

Tiếng tút tút ngắn vang lên mà tôi chưa kịp nói gì thêm. Nếu trong trường hợp này bạn sẽ làm gì? Tôi thì...ngủ tiếp.
Một lát sau chuông điện thoại lại reo. Tôi nhấc máy chậm chạp:

- Anh, anh không đến à?

- Em ở đấy thật đấy à?

- Em ướt hết rồi.

- Chờ anh anh đến đây.

Mệt mỏi, tôi mặc quần áo và quyết định đến đó nói cho em hết những phiền toái mà tôi đã gặp từ khi quen em.

Trời mưa ào ào. Mắt tôi nhòa đi, gần như không thể thấy đường nữa. Dựng xe trên cầu Long Biên, tôi đi bộ xuống bãi giữa. Mưa làm đất ở đây lầy lội, bùn dính chặt lấy chân. Đi bộ một đoạn xa, tôi nhìn thấy bóng cô bé đang ngồi, thu lu dưới mưa đến tội nghiệp. Tôi đến, nhẹ nhàng xoa đầu em:

- Hâm à, mưa thế này ngồi đây làm gì?

- A anh, anh đến muộn quá, hỏng hết tác phẩm của em rồi.

- Tác phẩm bùn à em? Tôi hỏi đùa.

- Đúng rồi! Bây giờ hơi khó nhìn đấy anh ạ. Em chỉ ra phía trước mặt.

Tên tôi và tên em được viết trên cát kèm theo một trái tim to đùng ***g vào tên hai đứa.

Tôi mỉm cười, những điều tôi định nói lúc đi đã quên hết sạch. Em đã làm được. Làm trái tim tôi rung động một lần nữa. Nhưng liệu có phải không, lý trí tôi lại đắn đo. Tôi đã nhiều lần thấy những giọt nước mắt cả đau khổ lẫn tức giận của những người con gái tôi từng yêu. Tôi không muốn thêm một lần nữa, một người con gái lại... khóc vì tôi.

Tôi đưa em lên chỗ đất cao hơn. Hai đứa cùng ăn món bánh do em tự làm:

- Bánh này là bánh H và C nhé! Dành riêng cho anh và em thôi.

Trời ngớt mưa, nhìn em và tôi thật buồn cười. Ướt nhẹp như hai con chuột. Xẩm tối, tiếng ếch, nhái, dế kêu du dương. Em lại hỏi:

- Ếch kêu anh ạ, anh nghe chuyện công chúa ếch và hoàng tử ếch chưa?

Thế là một câu chuyện biến tấu từ cổ tích được em kể. Kết thúc, kết thúc là... công chúa ếch và hoàng tử ếch hôn nhau. Kể xong, em nín thinh, nhắm mắt đợi chờ... Tôi nhẹ nhàng đặt vào môi em môi nụ hôn... Nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đủ để cảm nhận môi em run lên, và trái tim tôi cũng khẽ rung lên theo nhịp tình yêu...

Từ ấy, trái tim tôi và em cùng nhịp đập... Một tình yêu nhẹ nhàng và em luôn mang đến cho tôi bất ngờ, những bất ngờ thú vị.

Nhưng dường như tôi hãy còn quá trẻ con để yêu được một ai lâu dài. Vào lúc đó, tôi bắt đầu thích đi chơi với bạn bè hơn những chiều thứ 7 bên em, thích ở nhà ngủ hơn là những ngày mưa cùng em...

Rồi một ngày, tôi đi xem phim cùng lũ bạn. Cả lũ đang vui vẻ bước ra khỏi rạp, tình cờ tôi gặp một người bạn của em. Tôi nhận được tin dữ.

Không, tôi không tin. Cả buổi chiều hôm đó, tôi tự nói với mình rằng, con bé đó định lừa mình, chắc chắn thế... Nhưng rồi nghĩ lại, ai lại có thể đem chuyện đó ra làm trò đùa? Đêm đó, tôi không ngủ...

Sáng hôm sau, tôi đến. Vâng, là thật...

Nước mắt chực trào trong mắt. Em đi đúng ngày hẹn với tôi mà tôi không đến... Tôi không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ nhẹ nhàng lăn. Tôi bước vào đó, một mình. Tôi không quen ai bạn em, không quen ai người nhà em, và tôi cũng không rõ tôi là ai đối với em nữa.

Tôi đến gần bên em. Tôi hay lương tâm tôi, hay cái sự sợ hãi yếu đuối trong tôi không cho phép tôi dám nhìn em lần cuối. Tôi vào một mình, ra cũng một mình. Bước chân vội vã theo những giọt nước mắt lăn trên má. Về nhà, tôi lao ngay vào phòng, gục mặt vào gối và khóc... Khóc òa, khóc để quên hết mọi thứ. Em đi rồi, ra đi thật rồi.

Sau mỗi lần vấp ngã, tôi tự nhủ với mình, hãy cố gắng sống tốt hơn, cho những gì đã mất, cho những gì đang có và cả những gì sắp có. Biết nắm giữ cơ hội, sống thật với chính mình, sống hết mình vì mọi người... Để một ngày nào đó nhìn lại, không thấy tiếc nuối những gì trong quá khứ... Vì...

Ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay...

Kỷ niệm của tôi đã là dĩ vãng được 3 hay 4 năm kể từ ngày đó. Ngày em đi, em chỉ mới 16 tuổi, cũng đang là học sinh của trường Chu Văn An. Em ra đi vì một tai nạn xe máy.
Hạnh phúc giống như một quả cầu pha lê từ trên trời rơi xuống. Nó vỡ thành nhiều mảnh. Và mọi người bắt đầu tìm kiếm những mảnh vở cho riêng mình. Có người thì nhặt được rất nhiều. Nhưng có người thì chẳng có gì cả...Không ai có thể nhặt được hết những mảnh vỡ của quả cầu hạnh phúc. Bạn cũng có thể có một vài mảnh...nếu như bạn cố gắng...
thachthucquy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 07-11-2008, 07:36 PM   #23
Smile


Khi nhà trai đến trước cửa nhà gái thì phía trong nhà có tiếng ầm ĩ. Ông chú của cô dâu nhanh chân chạy ra chặn đám người bên nhà trai, chỉ kéo chú rể vào trong nhà. Rất đông người tập trung ở phòng cô dâu. Lẽ ra, giờ này Huệ phải trong trang phục áo cưới chuẩn bị về nhà chồng thì cô đang nằm trên giường, mặt rũ rượi, tóc tai thì bù xù.

Chú rể ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì mẹ Huệ quỳ xuống bên thành giường, kéo tay con gái cầu xin: “Con tỉnh lại đi con ơi, đây là ngày cưới của con rồi, còn chờ đợi gì nữa. Thằng đấy nó chết rồi, con quên nó đi”.

Huệ chẳng nói chẳng rằng, quay mặt luôn vào tường. Anh Nghĩa, chú rể dõng dạc nói với mọi người: “Các cô các bác có thể ra ngoài vài phút để cháu nói chuyện với em Huệ được không ạ?”. Mọi người lui ra dần, bà mẹ Huệ đứng dậy, quệt hai dòng nước mắt, cố dặn dò chàng rể: “Con cố thuyết phục nó, chứ mẹ thì chịu rồi”.

Mọi người ra ngoài hết rồi, Nghĩa tiến lại đỡ Huệ dậy. Anh chưa kịp hỏi gì thì Huệ đã ôm chặt lấy anh nói như tạ tội: “Em có tội với anh, anh hãy tha thứ cho em nhưng em không thể cưới anh được”.

Nghĩa lắc mạnh người Huệ, hỏi lý do tại sao thì cô vẫn chỉ khóc. Hai mắt Nghĩa đỏ ngầu vì tức giận, anh lại lắc vai Huệ mạnh hơn. Huệ quỳ xuống chân Nghĩa thổn thức: “Kiếp này em mang nợ gia đình anh, kiếp sau em sẽ trả. Còn bây giờ em phải chờ anh Mẫu, phải chờ bằng được anh ạ. Anh ấy sẽ trở về!”.

Nghĩa rối mù lên chẳng hiểu chuyện gì, anh còn đâu tâm trí để hỏi kỹ càng mọi chuyện, trong khi gần trăm người bên nhà trai đang đứng ngoài chờ. Nghĩa cầu xin Huệ nhưng cô vẫn chỉ lắc đầu. Nghĩa lao ra khỏi phòng, nói đoàn xe nhà trai quay về trước sự ngơ ngác và đau đớn của nhà gái. Việc cưới hỏi của Huệ và Nghĩa tưởng là êm xuôi, ai ngờ đến phút chót lại dang dở.

Để Huệ gật đầu đồng ý cưới là một kỳ tích đối với Nghĩa, vì ai cũng biết Huệ đang chờ người cô yêu gần năm năm nay. Năm đó, có một nhóm người Huế đi qua vùng quê này, dừng chân nghỉ lại để chuẩn bị lên biên giới khai thác lậu trầm hương. Nhà Huệ có cửa hàng tạp hóa nên mấy anh người Huế hay ghé qua mua các vật dụng.

Chỉ có mấy ngày thế mà Huệ bị cậu tên Cường hút mất hồn, hai người quấn quýt bên nhau chưa được một tuần thì Cường phải lên đường. Là con trai, trước khi chia tay với Huệ, anh ta vẫn ngon ngọt hứa: “Chờ anh em nhé, rồi anh sẽ quay về”. Đúng một lời hứa hẹn bâng quơ qua đường đó, mà Huệ chờ đợi Cường mấy năm trời, từ chối tất cả những người đến với mình.

Gần ba mươi tuổi, Huệ chẳng còn nghĩ đến chuyện chồng con, cô nghe người ta đồn anh Cường chết rồi, trong thâm tâm Huệ cũng tin như thế, nếu không anh đã phải liên lạc với cô. Bố mẹ và hai ông anh trai giục lên giục xuống, còn nói bóng nói gió đuổi cô ra khỏi nhà. Đúng lúc đó thì Nghĩa, một thầy giáo trường xã kém hơn Huệ hai tuổi theo đuổi cô.

Dù sao là con gái, cũng phải một lần lấy chồng, Huệ gật đầu. Thế mà đúng trước đêm cưới, Huệ lại thấy Cường hiện về nói với cô: “Huệ ơi, anh sắp trở về với em rồi. Đúng vào ngày rằm tháng bảy này anh sẽ quay về. Chờ anh em nhé! Anh nhớ em và con nhiều lắm”. Huệ đổ mồ hôi, dù chẳng biết Cường nhắc đến đứa con nào ở đây, nhưng sáng hôm sau đòi hủy hôn với Nghĩa luôn.

Sau hôm đó, gia đình Huệ như có đám tang. Bố mẹ Huệ tức quá nằm ốm liền mấy ngày, còn vợ chồng hai ông anh thì nặng nề ra mặt. Người trong làng đi qua nhà Huệ đều cất tiếng hát đồng dao châm chọc: “Cô Huệ là cô Huệ già/ Lấy được anh Nghĩa còn đòi làm cao/ Tối về nằm mơ chiêm bao/ Gặp ngay bóng ma hao hao anh Cường/ Thế rồi cô hủy hôn luôn/ Chờ rằm tháng bảy hai ta sum vầy.

Nhà trai bị bẽ mặt như thế, nhưng anh Nghĩa vẫn qua thăm Huệ bất chấp gia đình ngăn cản. Anh nói với Huệ: “Không là gì của nhau thì là bạn, rồi đến lúc em sẽ thay đổi, sẽ đồng ý về nhà anh làm dâu”.

Điều kỳ lạ là giấc mơ của Huệ lại trở thành hiện thực. Chiều hôm đó, Huệ đang rửa đồ lễ thì nghe mấy người đến mua hàng nhao nhao việc có mấy anh đi trầm mất tích từ lâu, đột nhiên bây giờ lại xuất hiện, vừa dừng xe ở ngay ở xưởng mộc nhà ông Tiền mà năm xưa họ vẫn nghỉ trọ. Huệ thả luôn đống đồ lễ đang rửa dở, chạy một mạch gần một cây số xuống xưởng mộc nhà ông Tiền.

Thấy có nhóm người trong nhà. Huệ lao thẳng vào mà chẳng hỏi chẳng rằng. Huệ thấy Cường đang ngồi uống nước ở bộ bàn ghế, đang bế đứa cháu nhà ông Tiền, cô mừng rõ hét toáng lên: “Anh Cường ơi, cuối cùng thì anh cũng đã trở lại rồi”. Nghe thế, cả mấy anh đi trầm cùng Cường và cả gia đình nhà ông Tiền sững sờ nhìn Huệ.

Anh Cường ngỡ ngàng trong giây lát, rồi cũng như nhận ra Huệ: “A, cô Huệ, cô Huệ bán hàng tạp hóa đầu xóm phải không? Cô khác quá, tôi không nhận ra nữa rồi”. Chất giọng Huế của Cường ngọt ngào là thế, mà lúc này nó như bao tải đè nặng lên người Huệ. Huệ cảm giác như nghẹt thở...

Đúng lúc đó, cái Thảo, cô con gái nhà ông Tiền từ trong nhà bước ra, kéo tay thằng con trai đang ngồi trong lòng Cường, nói: “Con qua đây ngồi với mẹ để bố Cường còn ra nói chuyện với cô Huệ nào”. Thằng bé ngúng nguẩy quay sang ôm chặt lấy Cường: “Không, con không cho bố đi nữa đâu. Bố phải ở với con!”.

Cường bế luôn thằng bé lên người, tiến về phía Huệ đang đứng chôn chân, anh ta ấp úng: “Cháu Bảo là con trai của tôi với Thảo, bây giờ tôi mới quay về với vợ với con được”. Huệ lắc đầu như không tin vào tai mình rồi quay người bỏ chạy.

Bốn năm trước, đột nhiên cái Thảo sinh con mà chẳng một ai biết bố nó là ai. Thảo cùng tuổi với Huệ, hai người cũng qua lại nhưng Huệ nào ngờ được, cha của con Thảo lại là người cô yêu và đợi chờ bấy lây nay.

Ngày hôm sau, cả vùng quê này xáo động việc Huệ nhảy sông trầm mình. Không như nhiều người chết đuối khác, cơ thể Huệ không hề bị phù, cô không uống lấy một giọt nước, hai môi vẫn đang mím chặt vào nhau cố tình ngạt thở.

Chỉ thương cho anh Nghĩa, nằm lăn giữa bờ sông bên cạnh xác Huệ khóc lóc thảm thương làm mọi người đứng quanh đó cũng phải trào nước mắt: “Huệ ơi, sang bên kia nhớ đợi anh Huệ ơi! Em đừng quên đã hứa kiếp sau sẽ làm vợ anh rồi đấy. Anh sống cho trọn đạo làm con rồi anh sẽ chóng về bên em, Huệ ơi!”.
....

iuvip.com
Hạnh phúc giống như một quả cầu pha lê từ trên trời rơi xuống. Nó vỡ thành nhiều mảnh. Và mọi người bắt đầu tìm kiếm những mảnh vở cho riêng mình. Có người thì nhặt được rất nhiều. Nhưng có người thì chẳng có gì cả...Không ai có thể nhặt được hết những mảnh vỡ của quả cầu hạnh phúc. Bạn cũng có thể có một vài mảnh...nếu như bạn cố gắng...
thachthucquy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
14 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của thachthucquy vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 07-11-2008, 10:34 PM   #24
Question

Ly cafe nhạt màu


Tôi biết đến quán cà phê này do một người bạn giới thiệu. Đó là một nơi khá yên tĩnh, với những bản nhạc nhẹ nhàng và êm ái, nơi tôi cảm thấy yên bình cũng như thanh thản trong tâm hồn vốn mệt mỏi với công việc từ lúc bình minh chào ngày mới.
Tôi bắt đầu để ý đến cô gái trẻ ngồi ở bàn đối diện khi cô ta đi một mình vào quán nhưng anh nhân viên lại đem ra hai ly nước. Một ly cà phê sữa cho cô và một ly đen đá ít đường cho người- nào- đấy sẽ ngồi ở chiếc ghế đối diện. Có lẽ, cô ấy đang chờ một người bạn nào đó, là bạn trai chăng? Phải rồi, vì hôm nay là cuối tuần mà! Các cặp tình nhân trẻ thì thường hay hẹn hò ở các quán cà phê lãng mạn vào dịp cuối tuần. Bỗng nhiên tôi phì cười, không hiểu sao tôi lại bắt đầu có sở thích để ý chuyện người khác. Phải chăng vì đôi mắt buồn trên gương mặt lạnh lùng của cô gái trẻ có một sức hút mãnh liệt với tôi?
Anh nhân viên trong quán tiến đến gần chỗ ngồi của cô , mỉm cười nhìn cô rồi hỏi:
- Tuần này của hai anh chị thế nào?
+ Vẫn thế anh ạ! Hạnh phúc và bình yên.

Cô gái trẻ vẫn chắp tay vào nhau, mỉm cười rồi nhẹ nhàng đáp trả. Vậy ra, tôi đã đoán đúng. Cô ấy đang chờ người yêu. Và hai người họ là khách quen của quán cà phê này.


Cô gái trẻ đến quán cafe một mình...
Một tiếng đồng hồ trôi qua, tôi nóng lòng muốn xem mặt anh chàng người yêu tốt số ấy là ai, nhưng vẫn không thấy anh ta đến. Đàn ông con trai mà lại để người yêu mình chờ đợi mỏi mòn như thế, thật không lịch sự chút nào.
Cô gái trẻ từ nãy giờ vẫn chăm chú nhìn vào màn hình di động trên tay, lâu lâu lại khẽ cười, nhưng đôi mắt vẫn đượm một chút gì đấy buồn và day dứt. Thỉnh thoảng cô liếc nhìn ly cà phê đen như màu mắt đang từ từ nhạt màu đi khi đá dần tan ra. Thời gian làm nhạt phai mọi thứ...?
Rồi tôi bỡ ngỡ khi cô gái trẻ gọi tính tiền và bước ra cửa, anh nhân viên buông một câu chào khó hiểu :
- Cám ơn hai anh chị và chúc một buổi tối cuối tuần hạnh phúc. Hẹn gặp cả hai vào tối thứ bảy tuần sau..
Tôi vẫn tròn xoe đôi mắt và cố gắng hiểu những gì đang diễn ra. Cô gái bỗng quay lại nhìn vào mắt tôi rồi mỉm cười. Có lẽ cô ấy đã biết có một kẻ tò mò đã trộm nhìn mình từ nãy đến giờ.
2. Nhân viên lâu năm
Tôi làm part-time cho quán cà phê này từ khi là sinh viên năm nhất. Tôi thích làm vào buổi tối, nhất là cuối tuần, khi những cặp tình nhân chọn nơi đây làm điểm hẹn hò, tôi đã chứng kiến được những chuyện tình lãng mạn, hài hước, và cả đau đớn nữa..
Vẫn như mọi buổi tối thứ bảy, cô gái ấy đến cùng với người yêu của mình. Tôi lập tức pha nước cho cả hai, như thường lệ, anh- cà phê đen và cô- cà phê sữa. Đã lâu rồi tôi không được nói chuyện với anh. Anh ấy là một người vui tính, nhưng rất điềm đạm và cư xử lịch thiệp, cũng như chiều chuộng người yêu mình hết lòng.
Tôi đặt ly cà phê sữa cho cô, và ly cà phê đá cho anh. Tôi vẫn pha cho anh nhiều cà phê hơn những người khách khác - vì anh là một người khách đặc biệt của quán chúng tôi.
- Tuần này của hai anh chị thế nào? - Tôi hỏi một câu quen thuộc như thường lệ. Thường thì anh sẽ là người trả lời. Nhưng bây giờ thì không.
+ Vẫn thế anh ạ! Hạnh phúc và bình yên - Cố ấy mỉm cười nhìn tôi và đáp trả.


... nhưng điều kỳ lạ là người phục vụ vẫn đưa ra 2 ly cafe...
Một tiếng đồng hồ trôi qua, tôi để ý có một vị khách ngồi gần cửa sổ suốt từ nãy đến giờ vẫn nhìn chăm chăm vào hai người họ. À không, chính xác là vào cô ấy. Cô đang mở điện thoại di động và xem lại hình ảnh hoặc tin nhắn gì đấy - tôi đoán thế - có lẽ là những tin nhắn của anh và hình hai người chụp bằng máy di động.
Khi ly cà phê đen của anh đã tan hết đá. Cô gọi tính tiền và bước ra cửa. Tôi mỉm cười chào hai người :
- Cám ơn hai anh chị và chúc một buổi tối cuối tuần hạnh phúc. Hẹn gặp cả hai vào tối thứ bảy tuần sau..
Cô nhìn về phía cửa sổ, mỉm cười với vị khách đang tròn xoe đôi mắt vì câu chào của tôi. Tôi không mấy ngạc nhiên, vì luôn có những vị khách tò mò về câu chuyện tình yêu của hai người họ.
3. Cô gái trẻ
Tôi và anh là bạn thân từ nhỏ. Đến hết năm cấp 3, chúng tôi quen nhau và hạnh phúc đến tận bây giờ. Nửa năm trước, anh dắt tôi vào một quán cà phê khá yên tĩnh, với những bản nhạc nhẹ nhàng và êm ái, làm thanh thản và dịu mát tâm hồn tôi. Khi tôi và anh cãi nhau, chúng tôi thường đến quán cà phê này, và sau đó thì lại làm lành với nhau, rất dễ dàng.
Sau một thời gian lui tới quán cà phê này vào mỗi tối cuối tuần thì chúng tôi đã trở thành khách quen của quán. Anh bắt chuyện với một nhân viên trạc tuổi chúng tôi, cậu ấy có vẻ thích cách nói chuyện của anh, và sau đó thì ba chúng tôi quen nhau.
Hôm nay, tôi lại đến đây cùng với anh. Tôi không cần gọi nước vì khi thấy chúng tôi, cậu nhân viên ấy sẽ biết mình nên pha nước gì. Ly cà phê đen cho anh lúc nào cũng được pha với rất nhiều cà phê, và chỉ bỏ một ít đường, vì anh thích uống như thế, cậu nhân viên cũng biết như thế.
- Tuần này của hai anh chị thế nào?- Cậu ấy hỏi chúng tôi một câu hỏi quen thuộc như thường lệ. Nếu như mọi khi, tôi sẽ để anh trả lời. Nhưng bây giờ thì không.
+ Vẫn thế anh ạ! Hạnh phúc và bình yên… - Tôi trả lời cậu ấy thật tự nhiên...


... và cô để đá trong ly cafe tan dần theo thời gian.
Một tiếng đồng hồ trôi qua, vị khách ở bàn đối diện gần cửa sổ vẫn nhìn vào tôi chăm chăm từ nãy giờ. Tôi cười nhạt, chẳng để tâm nữa, rồi lại mở di động và đọc những tin nhắn của anh từ nửa năm trước. Bây giờ, anh không còn nhắn tin cho tôi nữa, nhưng đọc lại những tin nhắn của anh, tôi vẫn cảm thấy hanh phúc. Mỗi khi chúng tôi giận nhau, anh luôn nhắn tin làm lành trước, và khi kết thúc một tin nhắn, anh thường để câu này vào cuối tin. "Hãy yêu anh như thể hôm nay là ngày cuối cùng ta bên nhau, em nhé..!"
Tôi nhìn ly cà phê đen đang dần đổi màu, với lớp đá đã tan thành nước ở phía trên, anh vẫn không uống dù chỉ một ít cùng tôi. Tôi thấy đắng ở cổ, nhưng vẫn cố kìm nén để nước mắt không rơi, vì tôi không muốn anh nhìn thấy tôi khóc.
Khi tôi gọi tính tiền và bước ra cửa, cậu nhân viên mỉm cười chào chúng tôi :
- Cám ơn hai anh chị và chúc một buổi tối cuối tuần hạnh phúc. Hẹn gặp cả hai vào tối thứ bảy tuần sau..
Thường thì anh sẽ quay lại và nói với cậu ấy rằng "Tất nhiên rồi! Vì chúng tôi là cặp tình nhân hạnh phúc nhất thế gian này…" Nhưng hôm nay, anh vẫn không nói gì.
Vị khách ở gần cửa sổ vẫn cứ nhìn hai chúng tôi. Tôi mỉm cười với ông ta rồi bước ra khỏi quán, hoà vào dòng người tấp nập ngoài kia, với những tiếng xe cộ réo lên inh ỏi, những ngọn đèn đường làm mắt tôi nhạt nhoà đẫm lệ…
Cuối cùng thì, tôi vẫn phải khóc, vì nhớ anh... Một người đã ra đi vĩnh viễn từ nửa năm trước.


iuvip.com
Hạnh phúc giống như một quả cầu pha lê từ trên trời rơi xuống. Nó vỡ thành nhiều mảnh. Và mọi người bắt đầu tìm kiếm những mảnh vở cho riêng mình. Có người thì nhặt được rất nhiều. Nhưng có người thì chẳng có gì cả...Không ai có thể nhặt được hết những mảnh vỡ của quả cầu hạnh phúc. Bạn cũng có thể có một vài mảnh...nếu như bạn cố gắng...
thachthucquy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 08-11-2008, 12:07 AM   #25
Default

Cho tớ xin đóng góp một câu truyện lấy từ blog của Xikechua em gái tớ

Sao anh không ở bên em



Anh và Tôi cùng nhau lớn lên trong bao kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ. Tôi nhớ rất rõ lúc nhỏ anh đã từng vì tôi mà nhiều lần đánh nhau với bọn con trai trong xóm, có lần còn chảy cả máu nữa ...tôi biết anh đau lắmnhưng cũng cố gượng cười cho tôi vui, từ đó đến giờ chưa ai đối tốt với tôi thế cả, anh là người đầu tiên và trong tôi, anh là người duy nhất tốt với tôi...như thế. Cũng chính vì như vậy tôi đã mang trong tim mình một tình yêu, tình yêu đơn phương. Tình yêu của tôi dành cho anh cứ lớn mãi theo thời gian và đến một ngày tôi quyết định nói cho anh ấy hiểu tất cả những tình cảm của tôi nhưng chớ trêu thay ... trước lúc tôi định nói thì anh, người mà tôi yêu nhất lại cùng sánh bước, tay trong tay với một cô gái khác. Đứng trước mặt tôi, anh lại vờ như không biết, như giữa chúng tôi cỉ là tình bạn đơn thuần hoàn toàn không nghĩ đến những quá khứ tốt đẹp kia, anh ung dung nói - Này Nhóc, giới thiệu với em đây là bạn gái của anh. Tôi nghe tim mình như có một cảm giác đau, nó đau nhói một cách lạ lùng, tôi chưa bao giờ có cảm giác đau như thế

- Chào em , em là em gái của anh Nhân à ?


Thấy tôi vẫn im lặng , anh lại hỏi


- Em không sao chứ Nhóc ?


Mặc kệ lời hỏi thăm của anh, tôi đã bỏ chạy, chạy với nhữnggiọt nướcmắt trên mặt, tôi chạy như để trốn tránh tất cả, trốn cái sự thật phủ phàng đã đến với tôi .

Tôi lê la khắp nơi mỗi ngày như để quên anh, nhưng tôi không thể làm được chuyện ấy. Và trong lúc tôi đau đớn và tuyệt vọng nhất thì tôi đã gặp Vinh. Vinh có rất nhiều nét giống anh và đặc biệt làVinh đã nói thích tôi, điều mà tôi đã mong ở anh nhưng không thểnào xảy ra. Thế rồi chỉ sau 2 tháng giữa tôi và Vinh đã có một tìnhyêu đẹp, tôi không biết là nó có thật sự đẹp hay không nữa nhưng tôi đã cố làm cho nó thật đẹp trước mặt anh. Tôi kể nhiều về Vinh cũng như tình yêu của chúng tôi cho anh nghe, những lúc ấy tôi thường chú ý đến vẻ mặt của anh, tôi mong mỏi ở nó một sự khó chịu, bực bội bởi như thế có nghĩa là trong tim anh, anh vẫn dành một chút gì đó cho tôi nhưng không, hoàn toàn ngược lại những gì tôi mong đợi anh vẫn vui vẻ nói cười, vẫn chúc phúc cho tình yêu của tôi và Vinh.

Và tôi lại khóc mỗi khi từ ký túc xá của anh về, dường như nó đã trở thành thông lệ tôi thừa biết sẽ nhận được đáp án nhưng tôi vẫn cứ đi đến đó, vẫn kể cho anh nghe về Vinh và vẫn luôn nhận từ anh những lời nói tốt đẹp như của một người anh trai. Biết phải làm sao đây khi tôi đã quá yêu anh, không một giây phút nào hình ảnh của anh rời khỏi tâm trí tôi. Tôi đã đi trong cơn mưa này lâu lắm rồi như muốn tìm cho mình một câu trả lời tôi phải làm gì? quên anh ?tôi chắc rằng mình sẽ không làm được chuyện này đâu, còn nói cho anh biết là tôi yêu anh ư? để làm gì cơ chứ, khi trong tim anh hoàn toàn không có tôi. Giờ đây tôi chỉ biết rằng tôi phải làm một việc, việc mà tôi nên làm, đó là chia tay với Vinh bởi tôi không hề yêu Vinh, tôi không thể nào tiếp tục lừa dối Vinh nữa .


Vào một ngày chủ nhật đẹp trời tôi đã nói lời chia tay với Vinh và nhận được sự đồng ý của Vinh bởi Vinh cũng không thể chấp nhận một người yêu mà suốt ngày cứ nghĩ về một người khác.

Tôi lại đi lang thang trên con đường, con đường quen thuộc ngày nào anh đã dẫn tôi đi chợt tôi trong thấy anh, tôi định chạy thật nhanh đến bên anh. Nhưng ý nghĩ của tôi sớm bị dập tắt bởi anh không đi một mình, anh đang đi cùng cô gái hôm nọ. Nước mắt tôi lại rơi và tôi lại bỏ chạy, tôi vẫn không thể nào quen được với cái cảnh này. Dường như phía sau ,tôi nghe thấy tiếng của anh mặc kệ tôi vẫn chạy, chạy mãi và ....tôi bất chợt nhận ra phía trước mình chiếc xe tải đang đến rất gần, nhưng mặc kệ giờ tôi không cần biết gì nữa có khi chết lại tốt hơn cho tôi, chợt...


- A !!!

Tôi có cảm giác như ai đã đẩy tôi sang phía bên kia đường. Khi tôi đã định thần và quay người lại tôi mới hốt hoảng nhận ra rằng người đó là anh, người cứu tôi là anh. Tôi chạy đến thật nhanh bên anh, người anh toàn máu là máu


- Anh Nhân, anh có sao không? sao anh lại làm vậy? Tôi nói trong nghẹn ngào

- Em lại đi sang đường mà không nhìn rồi, Nhóc à, lần sau đừng thế nữa nhé.


Anh chỉ nói với tôi một câu thế thôi rồi ngất đi. Ngồi bên ngoài phòng cấp cứu mà đôi tay của tôi lạnh ngắt, tôi sợ, sợ lắm, sợ anh sẽ rời khỏi tôi mãi mãi. Không! Tôi không thể mất anh được, tôi mong thời gian có thể quay trở lại tôi sẽ không bỏ chạy, sẽ không có ý nghĩ điên rồ đó.


- Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi ạ? Tôi như nhảy sổ vào người ông bác sĩ.

- Cô là người nhà của anh ta à?

- Dạ, cháu là em gái của anh ấy, anh ấy như thế nào rồi bác sĩ.

- Xin chia buồn cùng cô nhưng vì vết thương quá nặng nên không thể cứu được.


Tôi như hóa đá bởi câu nói của ông, sao lại như thế, sao chuyện này có thể xảy ra với tôi kia chứ, tôi lại thấy tim mình đau, nhưng lần này nó đau hơn gấp trăm lần, tôi lặng người với những giọt nước mắt …

3 tháng sau ngày anh mất, tôi lại đi trên con đường ngày nào con đường đã khiến anh phải ra đi mãi mãi


- Xin lỗi , em có phải là ......

- Là chị? Tôi hơi bất ngờ khi gặp chị ấy, người yêu của anh

- Chúng ta vào đâu nói chuyện được không? Chị có cái này muốn đưa cho em.


Tôi khe khẽ gật đầu, khi đã tìm được chỗ ngồi, chúng tôi bắt đầu câu chuyện. Chị ấy lấy trong giỏ của mình một cuốn sổ gì đó đưa cho tôi.


- Đây là gì ?

- Nhật ký của Nhân

- Sao nó lại ở chỗ chị ?

- À, là do lần trước chị cầm nhầm định trả lại cho Nhân nhưng....


không còn dịp nữa nên chị đưa nó cho em. Dường như thấy được ánh mắt của tôi chị nói tiếp


- Em đừng hiểu lầm chị chỉ đọc được trang đầu thôi

- Có gì quan trọng nữa hả chị, dù sao người cũng đã chết rồi còn gì là bí mật nữa

- Tùy em vậy, giờ chị phải đi chọn áo cưới đây

- Chọn áo cưới? Tôi khẽ chau mày

- Sao chị lại có thể làm như thế? Anh Nhân mất chưa được 100 ngày mà

- Em nói thế là sao? Chị và Nhân chỉ là bạn thôi mà

- Là bạn? Thế tại sao lần trước anh ấy lại giới thiệu chị là bạn gái của anh ấy

- Chị cũng không hiểu vì sao Nhân lại giới thiệu như vậy nữa, thôi chị trễ rồi chị phải đi, chào em.


Chị đi rồi còn mỗi mình tôi với nỗi khó hiểu, sao lại như thế, sao anh lại làm thế. Chợt tôi nhớ đến quyển nhật ký của anh. Tôi giở từng trang ra


Ngày...tháng...năm...
Hôm nay là ngày tôi cảm thấy vui nhất bởi tôi thấy được nỗi đau khổ của em khi tôi giới thiệu Phương là bạn gái của mình, điều đó chứng tỏ em đã yêu tôi. Ôi! tôi muốn hét lên cho mọi người biết rằng tôi đang rất hạnh phúc.

----------------------------- Rồi một trang khác

Ngày...tháng...năm...
Có lẽ ngày hôm nay là ngày tôi buồn nhất, tôi đã lầm, một sự hiểu lầm tai hại bởi em, người mà tôi yêu nhất trên đời này lại hoàn toàn không yêu tôi. Em đã có người yêu, một chàng trai tốt, tôi đoán vậy. Tôi đã nghe rất nhiều về người đó từ em, những lời của em như ngàn mũi tên đâm thẳng vào trái tim của tôi không chút xót xa, thế nhưng em vẫn cứ vô tư cười nói trên sự đau khổ của tôi.

Và tôi vẫn phải diễn hết vai diễn là một người tốt trước mặt em, tôi đã chúc phúc cho cuộc tình của em cũng như đặt dấu chấm hết cho cuộc tình của chính mình. Nhóc ơi! Khi nào thì em mới hiểu cho anh đây?

Khép trang nhật ký lại mà nước mắt tôi cứ tuôn rơi, vì sao? Vì sao cơ chứ? Vì sao anh không nói với tôi sớm hơn, vì sao ? Vì sao trời lại khéo trêu người như thế, những câu hỏi vì sao cứ bao quanh lấy tôi. Đêm ấy tôi đã khóc, khóc rất nhiều, chợt tôi giật mình khi nhận ra rằng mặc cho tôi có khóc bao nhiêu đi chăng nữa và tôi có trả lời được tất cả câu hỏi đó thì anh, người tôi yêu cũng chẳng bao giờ sống lại. Người ta thường nói đến vị ngọt và vị đắng của tình yêu, còn tôi, tôi chẳng biết vị ngọt của tình yêu là thế nào? Nhưng giờ tôi hiểu rất rõ vị đắng của nó. Tôi phải trách ai đây? Trách anh không nói sớm hơn? Trách tôi vì ý nghĩ điên rồ đó?


Hay trách ông trời đã khéo đùa với chúng tôi? Đêm đó tôi đã mơ thấy anh, anh bảo tôi hãy sống thật tốt bởi cuộc đời của tôi hiện giờ của anh. Tôi thức dậy và nước mắt lại trào ra, tôi nhớ anh, nhớ thật nhiều .... Có lẽ với nhiều người chuyện tình của chúng tôi thật buồn nhưng với tôi anh là mối tình đầu, là một kỉ niệm đẹp trong tôi.

----------------------------------------------------------

Bài nhạc nền là bài "Dujaoxi" - Kịch 1 vai.

Còn đây là lời dịch:

Kịch 1 vai

Là ai đã đạo diễn vở kịch này?
trong vai nhân vật cô đơn kia,
đối thọai mà dường như là độc thoại
người nghe chỉ là quá khứ vọng về,
không biết đâu kết cục.

bắt đầu là anh, kết thúc cũng là anh
đã để cho em nhập vai đến cùng.
nếu đã định trước chỉ là bi kịch
tại sao lại làm em quá ảo tưởng
diễn xuất chỉ là tương phùng và biệt li

Trong trời đêm không một vì sao
anh đã bị thu hút bởi ánh sáng của nước mắt
đã yêu anh không thể nói nên lời
mà chỉ có thể cười và khóc
Hãy để em có thể quên anh..

Trên bầu trời không một vì sao
em đã trả lại chính anh câu chuyện cũ
nếu tất cả chỉ là một vở kịch
mong anh hãy cố gắng xem nó
bởi người tổn thương chỉ có mình em
Trăng sao đêm vắng bóng hình
Mình em trơ trọi một mình nhớ anh
Tình em đâu thể dùng lời
Mà chỉ biết khóc, biết cười bên anh
Tình ta như thể ánh trăng
Mây đen che phủ tình mình từ đây

Trăng sao đêm vắng từ lâu
chuyện xưa em để trao anh một mình
vì đây là một đoạn trư ờng
anh ơi xin hãy lưu tình mà xem
Cô đơn em chịu tháng ngày
Trái tim tan nát chỉ mình em thôi
BUỒN
lonely.Cr4zY vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
14 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của lonely.Cr4zY vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 08-11-2008, 12:29 AM   #26
Default

Mặt nạ của quỷ
(Writer : aPink
惡魔的面具)
[ Truyện kể rằng: trên đoạn đường ác quỷ vô tình rơi mất mặt nạ của mình.
Cô bé tò mò soi đi soi lại.. sau ướm thử lên mặt.
Kết quả là mặt nạ của quỷ dính chặt vào da thịt, cô bé không tài nào tháo gỡ được;
Thế là cô bé trở thành 1 con quỷ xấu xí.
Cô bé hoảng loạn, chạy thật nhanh về làng kiếm mẹ;
Mẹ không nhận ra cô bé... lại cùng người trong làng đuổi cô bé đi.
Cô bé tội nghiệp đau đớn tột cùng.
Thế rồi, cậu bạn thanh mai trúc mã của cô bé xuất hiện.
Ra mặt giúp cô bé giải thích mọi chuyện... chỉ vì cậu tin đấy là cô bé.
Cô bé có được niềm tin yêu... mặt nạ được gỡ bỏ
1 lần nữa quay về trong vòng tay yêu thương của cậu bé ]
"Thế nào ủh anh yêu, đã nghe truyện này chưa ý"
Quàng tay quàng qua vai anh, mái tóc thướt tha của cô lan tỏa 1 mùi hương đặc trưng; anh ngây ngất say trong vòng tay ấm áp của người yêu.

Dĩ nhiên anh đã nghe rồi... cái truyện này, em đã kể biết bao nhiêu lần cho anh nghe rồi mà.
"Ngày mai em sẽ đưa anh ra sân bay chứ ?" anh ngoảnh đầu nhìn cô... nhẹ nhàng nói bên tai.
"Không đâu... vì em sẽ khóc..." Vừa trả lời cô dùng dằn mím chặt lấy môi.
Nhìn khuôn mặt kiềm nén để không khóc ấy của cô... anh bật cười. Chỉ những điều nhỏ nhặt thế cũng đủ để anh cảm thấy yêu yêu. Anh và cô đã bàn tính đến chuyện đám cưới rồi mà.
Vì yêu cầu công việc... anh phải tạm rời xa cô, để ra nước ngoài 1 năm. Nếu có thể, chắc anh đã dắt cô theo mình. Thật đáng tiếc, bố mẹ cô không cho phép.
"Ở nước ngoài, anh cũng phải nhớ đến em cơ đấy !"
"Uhmm, trừ em ra anh chẳng nhớ ai cả đâu."
"Thật à ?"
"Bảo đảm"
Anh ngắt nhẹ mũi, đặt lên môi cô nụ hôn dịu dàng. Những giọt nước mắt không nghe lời được nước cứ rơi... khuôn mặt hồng hào xinh xắn dưới ánh đèn... càng làm cô trông xinh đẹp hơn với đôi má ửng đỏ.

Anh gần như định bỏ đi cơ hội ra nước ngoài tu nghiệp.
"Đừng khóc... vì em... anh nhất định sẽ way về ngay, lúc ấy chúng ta sẽ cử hành hôn lễ thật long trọng nhé, được không ?"
"Dạ... vâng... uhmmm"
"Đừng khóc nữa mà, anh đau lòng lắm, anh yêu em"
"Em cũng yêu anh" ~ Suốt cuộc đời, anh chỉ yêu mình em
Đưa tiễn anh đi được 1 thời gian... vài tháng sau.... cô gái và bạn đã gặp tai nạn trong 1 lần say rượu. Tính mạng bị đe dọa.... để duy trì lại cuộc sống của cô thật khó khăn .

Khuôn mặt cô biến dạng, trông rất đáng sợ.
Vì trong quá trình phẫu thuật...
may vá thiếu cẩn thận mà ra.
Tổn thương.
Cô gái tức tưởi khóc trên giường...
khuôn mặt xinh xắn đáng yêu mất đi....
sống làm sao đây ?
Kết liễu cuộc đời không hơn sao ?
Bố mẹ nhìn cô e ngại... chẳng dám đến gần. Nếu không có sự khuyên răn của bạn bè... có lẽ cô đã kết thúc cuộc sống tại đấy.
"Đây là email của anh ta, có muốn nói chuyện cùng anh không ?" Bạn bè cố giúp cô.
Khuôn mặt biến dạng khiến cô mất hẳn sự tự tin, khóa mình trong phòng kín... không dám gặp gỡ ai.
Cho dù đó là người cô hết mực yêu thương, cô cũng từ chối nói chuyện.
"Anh ta rất lo cho cậu đấy, một mực muốn biết tình trạng của cô."
"Cậu muốn tôi gặp anh ta sao chứ ? với khuôn mặt như thế này đấy hả ? Bố mẹ còn không chấp nhận được tôi, huống gì là anh ! Tôi thực sự..... không dám... đối mặt với anh ta..."
Từng ngón tay chạm vào da mặt sần sùi nếp gấp khúc, nhăn nhúm như 1 con quỷ....
Đâu rồi ? Cô gái xinh xắn đáng yêu lúc trước của nó đâu rồi ?
Anh sẽ nghĩ thế nào đây ?
Có còn yêu cô nữa không ?
Sẽ còn thích cô nữa hay không ?
Càng nghĩ càng chẳng dám mơ đến việc sẽ chuẩn bị đám cưới với anh.
"Thế..... cũng là 1 cơ hội để cậu thử lòng anh ấy đó chứ !"
Bạn bè cứ khuyên nhủ.... cuối cùng cô quyết định liên lạc lại với anh. Không hề đá động đến khuôn mặt biến dạng của mình, cô tự thu mình trong nỗi sợ hãi.
Tiếp theo đó... ngày nối ngày trôi qua.... thời gian 1 năm đã cận kề.

Anh vui vẻ bàn tính đến các khâu đám cưới mà 2 người phải chuẩn bị trong thư gửi cô gái. Cô lặng người....vỡ tan.... bắt đầu sợ....

Ngày anh về đã đến.
Bạn bè đưa cô đến sân bay.... tim cô bấn loạn, bất an, nhưng vẫn rất muốn có 1 cơ hội.... có thật là anh sẽ nhận ra cô như trong truyện đã nói đấy không ?

Cô đeo kính đen, đội nón, mang khẩu trang.... đứng lặng im tại góc khuất sân bay... đợi người cô yêu.
Anh bước xuống máy bay với tâm trạng hứng khởi... thời gian 1 năm xa cô đủ để anh hiểu tình yêu của anh dành cho cô không lời nói nào đủ để bày tỏ.

1 năm liên lạc với cô... dù có 1 thời gian bị gián đoạn... nhưng những lá thư gửi cho nhau đã khiến 2 người đong đầy nỗi nhớ.... 1 mặt lo lắng .... không biết cô ta đã gặp sự cố gì mà bạn bè cô 1 mực giấu bặt tin. Thôi thì, không nghĩ ngợi nữa....
Vì hôm nay anh được gặp cô.... người mà suốt 1 năm dai dẳng anh nhớ đến.

Bước chân xuống sân bay...
Trong dòng người đông đúc....
Anh đảo mắt kiếm tìm bóng hình quen thuộc...
Anh tin rằng...
Cô sẽ thật khác biệt so với mọi người.
Nhất định cô đã đến...
Thế là anh bắt đầu rảo bước khắp nơi tìm kiếm cô.
Cuối cùng...
Tại đằng sau cây cột trước cổng ra vào..
Anh đã tìm ra cô.
Anh vui vẻ chạy đến phía sau, ôm chặt lấy cô.
"Ui da, nhớ chết đi được ! Đến đây rước anh, mà lại còn chơi trốn tìm với anh thế à ! "
"Anh... kiếm được em ?" Giọng cô ta nhỏ dần.. như thể chờ đợi 1 câu khẳng định gì đó.
Cảm giác kì lạ bao quanh... anh xoay vai nhìn thẳng vào cô.... mà sao cô lại che đi khuôn mặt của mình như thế ?
"Anh... anh... còn nhận ra em chứ ?"
Giọng nói trầm ngâm vang lên từ đằng sau cái khẩu trang.... Anh tỏ ra lo sợ... vòng tay ôm cô vào lòng.
Nhất định có chuyện gì xảy ra rồi. Nếu không cô ta sao lại như thế chứ ?
"Anh dĩ nhiên là nhận ra em rồi. Anh yêu em mà !"
"Thế... như vậy thì anh có còn yêu em không ?"
Trước mặt anh,
Cô cởi bỏ nón.
Ttháo mắt kính...
Cuối cùng cùng là cái khẩu trang.
Khuôn mặt xấu xí kinh khủng xuất hiện trước mặt anh...
Mọi người kinh hoàng ... những tiếng kêu thảng thốt khi nhìn thấy khuôn mặt ấy.
Anh vẫn như không có gì.... và bình thản cười to.

Anh hoàn toàn không để tâm.... ôm gọn cô vào lòng... nhẹ nhàng rót vài tai cô:
"Đẹp.. rất đẹp.... Dĩ nhiên anh rất yêu em !"
Anh đưa tay, từng ngón từng ngón tay chạm vào những vết sẹo trên mặt cô.... đặt nụ hôn lên mặt cô như thể hiện rằng... dù mặt cô có thay đổi đi chăng nữa.... cô gái xinh đẹp lúc trước không còn... anh vẫn rất yêu, rất yêu cô.

Anh và cô bắt đầu chuẩn bị lễ cưới... mặc cho sự cản trở từ phía gia đình anh.
Anh vẫn kiên định sẽ cưới cô.
Chỉ vì anh thật sự rất yêu cô...
Yêu vẻ đẹp từ nội tâm... không phải ngoại hình.
Vì vậy... từ ánh nhìn đầu tiên anh đã nhận ra cô.

Sau khi về nước... để hòa nhập nhanh chóng hơn với công việc... anh thường xuyên về nhà muộn.
Cô ở nhà... chờ đợi và lo lắng....
Mặc cho những cú điện thoại báo cáo anh đã đi đâu, làm gì.. cô vẫn cứ lo, vẫn cứ sợ...... rất sợ.
Anh sẽ bỏ rơi cô chỉ vì cô đã đánh mất khuôn mặt xinh xắn đáng yêu ?

Dần dần cô khép mình, mất hoàn toàn đánh mất lòng tự tin.
Lúc đầu, cô hay gọi điện cho anh... chỉ cần 1 phút chậm trễ... cô cũng vặn vẹo hỏi đủ điều. Về sau, lòng hoài nghi cứ ngày 1 tăng... ngày 1 khắt khe và cáu bẳn. Thậm chí không muốn cho anh đi làm.
Anh khó chịu... nhiều lần muốn nói rõ vấn đề, nhưng lại sợ làm tổn thương cô ấy... anh kìm nén... và im lặng. Dần dà, cô càng ngang tàng, la làng như thể 1 bà điên.
Mọi chuyện đều cần lý do... nói lý do thì lại bắt đầu hoài nghi độ chính xác của nó. 1 lần rồi 2 lần xác minh.... 1 lần tiếp 1 lần.....

Gánh nặng công việc cộng với gánh nặng từ tất cả sự việc, áp lực trước những lời buộc tội vô cớ.
Rút cuộc... anh đã nói.
"Em đừng làm cho tâm hồn em cũng trở nên xấu xí đi chứ !"
Nói rồi, anh bỏ đi.
Đối diện với lời anh vừa nói. Cô òa lên khóc tức tưởi. Cô không muốn thế đâu... chỉ vì... chỉ vì.... cô sợ mất anh thôi mà....
Vì vậy cô đã nghĩ cách ràng buộc lấy anh... không ngờ lại làm anh cảm thấy phiền toái.
Trước đây, cô đâu phải như thế.
Khuôn mặt dị dạng... trái tim cũng trở nên xấu xí... mọi việc bắt nguồn cũng là do cái khuôn mặt xấu xí mà chuyển biến xấu đi.

Cô quyết định xin lỗi anh. Gọi điện. Anh bảo đang họp tại công ty.
Cô chạy đến công ty tìm anh. Nhân viên lại bảo anh không đi làm ngày hôm nay. Cô bàng hoàng.....

Nghi ngờ.... 1 lần nữa gọi điện cho anh..... khóa máy.
Cô bắt đầu lo sợ.... không lẽ anh tìm đến 1 người phụ nữ khác rồi đấy sao ?
Nghĩ đến đó... cô chau mày... vì những suy nghĩ linh tinh thế, nên anh bỏ đi...
Cô chuyển sang lo lắng...cô nên tin tưởng anh nhiều hơn.
Nói rồi, bên đường.... cô nhìn thấy anh đang ngồi cùng 1 phụ nữ trong tiệm coffee shop sang trọng.
Thật không ngờ... suy nghĩ của cô lại là sự thật. Bên đường... anh và cô đang trò chuyện vui vẻ, nói nói cười cười...... những giọt nước mắt lặng lẽ rơi.....

Cô ta có khuôn mặt thật xinh đẹp.... cái khuôn mặt xinh xắn đáng yêu mà trước đây cô đã từng sở hữu.... và đã đánh mất.
Mặc nhiên.... cô ghét... rất ghét anh !
Anh chê cô xấu xí..... anh chê cô có khuôn mặt dị dạng.... anh bỏ rơi cô rồi !

Qua mấy ngày sau.... hủy lễ cưới.... anh không hề nhận được 1 lý do..... 1 tuần sau... anh đến thăm nhà, nhưng bị cô cự tuyệt. Đến lời giải thích cuối cùng, cô cũng chẳng muốn nghe.

Thế rồi lại 1 năm trôi qua.
Cô ta mang cái mặt dị dạng trải qua cuộc sống. Bạn bè nhiều người khuyên nhủ cô phẫu thuật. Nhưng cô 1 mực từ chối.... cô bảo ít ra vì khuôn mặt này...... cô nhận ra rất nhiều bộ mặt thật của người khác.

Bạn bè cô không từ bỏ. 1 lần, lại 1 lần khuyên nhủ cô sang Nhật phẫu thuật, cho rằng đấy là bác sĩ rất giỏi... rất có tiếng... sẽ đưa cô ta trở về với khuôn mặt trước đây.
Cô cười cười..... thôi thì mặc, thử cũng chẳng sao..... làm sao thì cũng chỉ là 1 miếng da thôi mà.

Trải qua cuộc phẫu thuật kéo dài 12 tiếng. 1 tháng điều dưỡng trôi qua. Cũng đã đến ngày cô và bạn bè cởi bỏ lớp băng trắng trên mặt....
Khuôn mặt thân wen xuất hiện.....
Là cô ấy.....
Cô ấy lúc trước đây mà !
Cô gái ngày trước đã trở về rồi !
Cô ấy cười 1 cách đau khổ...
hmmm...
Khuôn mặt lúc trước đã trở về....
Nhưng .. anh đã ko còn nữa rồi.

Từ đó cô sống 1 cuộc sống hoàn toàn khác... 1 cách làm mới cuộc sống. Mối quan hệ được nới rộng hơn.... quen biết nhiều người hơn... và quen được những người có thể là chỗ dựa cho cô.
Cô không cần tình yêu, chỉ cần hạnh phúc.... khuôn mặt này mang đến cho cô 1 cuộc sống hạnh phúc.

Sau đó, cô nhận lời cầu hôn của 1 người đàn ông.
Cô quay trở về Nhật Bản... muốn bày tỏ sự cảm kích với người bác sĩ đã phẫu thuật cho cô.
Vừa lúc ấy.. bệnh viện trả lời.. vị bác sĩ ấy đã rời khỏi bệnh viện....
Cô ngồi chờ... rồi đợi... vị bác sĩ vẫn chưa xuất hiện.
Vừa định quay bước đi.... bất ngờ cô **ng trúng 1 bệnh nhân.... khuôn mặt băng đầy băng trắng.
"Xin lỗi.." Cô sử dụng vốn tiếng Nhật ít ỏi của mình.
Chỉ thấy bệnh nhân ấy nhìn cô kinh ngạc.... rồi gấp rút bỏ đi.....
Cô dường như nghĩ ra 1 cái gì đó....
"Bác sĩ ở đây tốt lắm, hãy để họ phẫu thuật cho anh, khuôn mặt anh nhất định sẽ trỡ về như trước đây....
Đây, xem này ! Tui cũng phẫu thuật ở đây đấy, đẹp chứ ?"
"............." Bệnh nhận im lặng.
Vị hôn phu đứng ngoài gọi với vào..... Cô nhìn anh bệnh nhân cười nhẹ.... quay đầu sải bước đi về phía vị hôn phu.
Nhìn cánh cổng bệnh viện. Nhìn khuôn mặt cười tràn ngập hạnh phúc của cô...... nước mắt anh lặng lẽ rơi.....

Mặc nhiên.... nữ bác sĩ xuất hiện đằng sau .... dùng lời lẽ của 1 người Nhật bản xứ
"Anh thật sự yêu cô ấy, vì cô ấy, dâng hiến da mặt của chính mình.... thế mà giờ đây..... cô ta lại chẳng nhận ra anh.....
1 năm trước đây anh đã tìm tôi hy vọng về cuộc phẫu thuật, thế kết quả này anh mãn nguyện chưa ?
Nhưng mà.... tôi có thể miễn phí làm cho khuôn mặt anh trở về như xưa, nếu anh muốn..."
"Không cần đâu... cô ta không nhận ra tôi thì thôi vậy..... hãy để tôi đeo mặt nạ này mà sống nốt những ngày còn lại vậy....."
Nước mắt chảy ngược vào trong......
Hương thơm thoang thoảng từ mái tóc lúc cô ấy đứng gần bên anh.... mùi hương nhẹ nhàng quay quắt..... mùi hương đặc trưng của cô làm chạnh lòng anh...... anh gượm buồn....
Cảm giác càng cô đơn.........

Sau này cậu bé nhặt lấy mặt nạ của quỷ....
Muốn thử cô bé xem cô bé có nhận ra cậu ta không
Thật bất ngờ.... cô bé không chỉ khóc thét lên khi nhìn thấy cậu....
Lại còn bảo cậu đừng bao giờ đến gần cô ta nữa.
Từ đó.
Cậu bé ấy..... mang bên mình mặt nạ ác độc của quỷ.....
Sống 1 cuộc sống cô độc đáng thương.......
BUỒN
lonely.Cr4zY vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 15-11-2008, 12:46 PM   #27
Smile Dư Âm

Dư Âm

Tôi mở rộng cánh cửa , ánh nắng yếu ớt của một buổi chiều sắp tàn hắt qua thềm , người thanh niên vừa gõ cửa đứng trước tôi . Tôi biết đó là người hàng xóm trọ ở căn nhà đối diện nhà tôi . Dù con hẻm cách chừng chục mét nhưng tôi chưa bao giờ trò chuyện , thậm chí là chưa chào hỏi xã giao
Trong tay anh ta cầm một thứ gì đó như tấm bìa cứng hoặc một tấm hình , tôi gật đầu chào vừa đưa mắt dò hỏi . Anh ta ngập ngừng :
- Ðây là một việc có thể làm cô không hài lòng nhưng tôi đã trót thực hiện , chỉ có điều tôi nên giao nó cho cô hơn là tôi giữ , nếu cô vui lòng thì xin hãy xem đây là một quà tặng. . .
Anh ta vừa nói vừa chìa ra một bức tranh , tôi liếc nhanh , một khung cửa sổ với một người con gái có mái tóc dài buông xỏa trên vai và hoa , và lá . . .
Tranh vẽ bằng bút chì, tôi nghĩ thế và hiểu ngay đó là tôi dù chỉ giống nhất mái tóc và cặp kính cận .Hơi bất ngờ , tôi tròn mắt hỏi :
- Anh đã vẽ tôi ư ? Lúc nào vậy ?
Anh ta mỉm cười :
- Những buổi chiều , khi tôi tình cờ trông thấy . . .
Một cảm giác thú vị len vào tôi . Tuy nhiên tôi thấy bối rối chưa biết xử trí ra sao ? Nếu là một thứ tặng vật nào khác từ một người mà cả cái tên tôi còn chưa biết thì chắc chắn rằng tôi không nhận , nhưng đây lại là chân dung của tôi , nếu không nhận có nghĩa là muốn anh ta phải giữ . Tôi còn đang phân vân thì bức tranh đã được đặt vào tay , tôi chưa kịp nói lời cám ơn cho phải phép , anh ta đã quay bước , một người ít lời , tôi nghĩ thế
Từ hôm đó cánh cửa nhà tôi luôn khép lại và tôi cũng ngại đứng bên cửa sổ ngóng nhìn trời đất như thói quen . Anh ta ít nhiều đã gây cho tôi sự chú ý . Giờ thì tôi biết anh ta làm việc gì , làm ở đâu , đi , về khoảng mấy giờ và cả cái tên Thụy dịu dàng như tên con gái .
Sau lần mang tranh tặng tôi , anh ta không hề có biểu hiện gì tỏ ra muốn tìm cách làm quen với tôi . Căn phòng “ bên ấy” cũng thường xuyên khép cửa .Tôi và anh ta lại không tình cờ gặp nhau ở đâu cả , nên sự xa lạ vẫn như lúc ban đầu . Còn bức tranh anh ta vẽ cùng với những suy đoán trước đây của tôi , được tôi cất vào một góc suy nghĩ chờ lãng quên
Và khi tôi không còn quan tâm đến người hàng xóm ấy nữa thì có một đêm tôi thức giấc vào giữa khuya . Trong không gian yên tĩnh , tiếng guitar từ đâu văng vẳng vọng đến bên tôi , tiếng đàn quyện vào tiếng hát trầm ấm , cô đơn và lời ca buồn đến se lòng. Tôi bật dậy lắng nghe , chuổi âm thanh mơ hồ như không thực kéo tôi đi về phía cửa sổ , tôi mở hé cửa nhìn ra ngoài , dưới hiên nhà đối diện có một người đang ngồi đàn trong bóng tối , tôi không biết đó là ai vì trong căn nhà ấy có mấy người cùng trọ . Tiếng đàn và giọng hát trầm ấm kia như có ma lực cuốn hút tôi.
“ . . .Thôi xin ơn đời trong cơn mê này gọi mùa thu tới , tôi đưa em về chân em bước nhẹ trời buồn gió cao , đời xin có nhau dài cho mãi sau. . .”
Tiếng đàn và sự cô quạnh của đêm khuya dễ gây cho người ta nỗi buồn và cảm giác đó truyền vào tôi rất nhanh . Ai đàn vậy nhỉ ? Tôi mở tung cánh cửa ra , ánh sáng trong phòng hắt ra thềm . Tiếng đàn lẫn tiếng hát chợt im bặt . Tôi như tỉnh trước hành động vô thức của mình , nên lại vội vàng đóng sập cửa . Trở lại giường nằm , tôi rủa mình vô duyên
Mặt trời hừng lên bên kia đồi , bầy chim sẻ ríu rít , rộn ràng trên mái ngói .Buổi sáng mùa thu trời đầy mây trắng , một ngày sẽ lạnh hơn mọi ngày . Những chiếc lá rụng bay đầy trước sân hôm nay được tôi quan tâm hơn bằng những nhát chổi chậm chạp , thật khó giải thích tại sao tôi chờ đợi , tiếng đàn lúc khuya vẫn như văng vẳng bên tai , tôi cảm thấy hồi hộp trước cái giờ mà tôi biết căn nhà đối diện sẽ mở cửa , và . . .
- Uyên !
Tiếng gọi khẽ như sợ người được gọi nghe thấy , dù có ý chờ đợi cuộc gặp gỡ này song tôi không khỏi giật mình
Thụy đang tiến về phía tôi , dáng đi của anh trầm tỉnh , lẳng lặng . Tôi hơi ngẩn ra , nghĩ mãi để tìm một câu nói mở đầu sao cho thật tự nhiên , nhưng Thụy đã lên tiếng trước
- Có phải hồi đêm tiếng đàn của tôi đã phá giấc ngủ của Uyên ?
Tôi ngạc nhiên hỏi lại :
-Là anh đàn ư ?
- Vâng ! Và tôi đang tự hỏi tại sao cửa sổ nhà Uyên hồi đêm chợt mở ra rồi đóng sập lại đầy vẻ bực dọc ?
Tôi nở nụ cười thân thiện :
-Anh đã hiểu nhầm , thật ra bài hát của Trịnh Công Sơn hay quá , chỉ tiếc rằng tôi không được nghe hết . . .
Thụy thở phào :
-Vậy mà tôi cứ tưởng. . .
- Anh tưởng tôi là một người không biết thưởng thức một giai điệu hay như thế ư ?
- Tôi không nghĩ như vậy , nhưng được biết Uyên không khó chịu vì điều ấy thì tôi yên tâm rồi
Tôi biện minh :
-Tôi đã vụng về tr ong hành động , cử chỉ của mình , thật ra tôi mở cửa vì muốn tiếng đàn kia vọng sang rõ hơn và cũng muốn biết ai đàn . . . bên ấy ! Anh biết không tôi rất “mê’’ bài Hạ trắng. . .
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nụ cười của Thụy , anh lộ vẻ vui , dường như ở con người này mọi nỗi niềm biểu lộ nhiều qua ánh mắt hơn là lời nói
O0O
Thụy mang đến tặng tôi bài Hạ trắng chép tay , những dòng nhạc kẽ cẩn thận và nét chữ nắn nót bằng mực tím ,có minh họa một cô gái tóc dài đứng trên đồi thông, tà áo bay hứng đầy hoa nắng và ở mặt ngoài có trích ghi dòng chữ “ Áo em bây giờ mờ xa nẻo mây , gọi tên em mãi suốt cơn mê này . . .”
Từ đó những khi nghe tiếng đàn của Thụy ngân lên , tôi bèn mở hờ cửa sổ tỏ một tín hiệu lặng lẽ rằng tôi đang lắng nghe . Ở “ bên kia” bài Hạ Trắng được dạo lên nhiều lần , tiếng đàn trầm và luôn luôn tôi có cảm giác Thụy đang buồn .
Về mối quan hệ của Thụy và tôi , tôi thật sự khó hiểu , không biết Thụy nghĩ sao về tôi , vì có lúc anh tỏ ra quan tâm , thân thiện với tôi , lại có lúc anh như muốn lánh tôi và thật lạnh lùng . Phần tôi cũng tự chất vấn mình , đó chỉ là một sự ngưỡng mộ trước một người có nhiều biệt tài , hoặc có hơn thế thì đó là một thứ tình cảm chưa thể đặt tên bây giờ , vì xét cho cùng tiếng đàn tiếng đàn của Thụy gần gũi với tôi hơn là anh .
Nhưng bỗng nhiên tiếng Guitar không còn cất lên trong nhiều đêm , tôi chợt thấy trống vắng . Bản tính e dè không cho tôi sang “ bên ấy” xem Thụy ra sao . Căn nhà đối diện vẫn còn những người ở cùng Thụy ra vào , chỉ vắng anh . Một tuần , rồi một tháng vẫn biền biệt . Như vậy là Thụy đã đi khỏi đây , vậy mà anh không hề nói với tôi một lời từ biệt . Tôi tự nhủ “ Một người vô tâm , nên quên đi là hơn!”
Tôi sẽ không còn bận tâm và nhớ về Thụy như một ám ảnh nếu tôi đừng biết thêm một điều gì nữa về anh . Một thời gian không lâu sau đó, tôi tình cờ gặp người bạn trọ chung nhà với Thụy, tôi không nén được lời trách cứ về việc Thụy chuyển đi mà tôi không hay biết . Người bạn ấy mới tiết lộ câu chuyện mà tôi cho rằng họ đã cố tình giấu kín . Trước khi đến đây Thụy đã lập gia đình , nhưng đó là một cuộc hôn nhân không hoàn hảo , cô gái ấy không có lỗi gì nhưng hoàn toàn không phù hợp với tính cách của anh , không hạnh phúc . Với đời quân nhân đây đó Thụy luôn xa nhà. Rồi do yêu cầu của công tác Thụy đã đến đây , không ngờ nơi dừng chân này trái tim anh đã rung động trước một người con gái nhưng ý thức việc anh đã có gia đình , Thụy phải giấu kín tình cảm của mình .
Tình yêu là một thứ không thể hỏi tại sao khi nó đến với người này thì lại dịu dàng , êm ả mà với người khác lại nghiệt ngã , trắc trở . Thụy đã trải qua những ngày mà tâm tư luôn nặng nề, u uẩn . Và trong một đợt tăng cường cho một đơn vị tác chiến Thuỵ đã hăng hái lên đường, cũng để không vướng vào một lầm lỗi mà anh chắc mình sẽ không tránh được , đó là khi tình yêu của anh sẽ không còn là mối tình đơn phương . Thụy ra đi khi trái tim anh đã hằn sâu một một ánh mắt , một dáng hình và hơn cả là người con gái ấy có một sự đồng cảm với tâm hồn anh . Nhưng Thụy đã không bao giờ trở về được nữa, anh mãi mãi nằm lại nơi chiến trường…
Tôi lặng đi , bàng hoàng trước một cảm giác như có một cái gì đó quí giá vừa rơi khỏi tay mình và đã tan, đã vỡ. . .
Ðã nhiều năm trôi qua , khuôn mặt Thụy không còn rõ nét trong trí nhớ của tôi , nhưng mỗi khi bất chợt nghe đâu đó vang lên giai điệu của bài Hạ Trắng thì trong tâm hồn tôi lại gợi lên một sự tiếc nhớ rưng rưng . Mãi mãi tôi không quên được một hình ảnh đẹp mà Trịnh Công Sơn đã vẽ lên bằng lời nhạc , và Thụy là người tô điểm , đặt nó vào trái tim tôi .

buonchuyen.info
Hạnh phúc giống như một quả cầu pha lê từ trên trời rơi xuống. Nó vỡ thành nhiều mảnh. Và mọi người bắt đầu tìm kiếm những mảnh vở cho riêng mình. Có người thì nhặt được rất nhiều. Nhưng có người thì chẳng có gì cả...Không ai có thể nhặt được hết những mảnh vỡ của quả cầu hạnh phúc. Bạn cũng có thể có một vài mảnh...nếu như bạn cố gắng...
thachthucquy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
12 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của thachthucquy vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 19-11-2008, 05:11 PM   #28
Default Đuổi Bắt

Đuổi Bắt
Tác giả: Vương Liễu Hằng


Tiếng gõ cửa rụt rè, tôi chạy ra. Anh nhìn tôi âu yếm và hớn hở. Tôi nói ngay:

- Hôm nay Nguyệt bận học. Anh về đi!

Mặt anh bí xị như cái bánh bao:

- Thứ bảy mà em cũng học hả?

- Sắp thi rồi. Vả lại thứ bảy thì có khác gì thứ hai?

Vẻ đau khổ, hụt hẫng của anh làm tôi cảm thấy bất nhẫn:

- Có lẽ thứ sáu em thi xong. Anh rảnh không?

Tất nhiên là anh rảnh. Tôi đã biết kịp thời cho thêm một chút đường vào ly chanh muối. Xin thề với bạn là bữa đó… dẫu thành phố có bị động đất hay bão cấp mấy mươi thì… anh vẫn đến như thường.

Thơì gian chùng xuống như một tiếng thở dài. Anh nhìn tôi rồi quay đi, chiếc áo sờn và chiếc xe đạp lóc ca lóc cóc. Ðường về chắc dài lê thê.

Tôi đứng nhìn theo vừa thấy ân hận lại vừa thấy bằng lòng với… chính mình. Một sự bằng lòng rất đỏng đảnh và rất con gái. "Khá đấy, Nguyệt ! Ít ra cũng có một quả tim tan ra từng mảnh vì mày…"

Kể ra một buổi chiều thứ bảy dập dìu như thế này, chỉ có điên mới vuì đầu vào sách. Một chút thời gian trò chuyện với anh có nghĩa lý gì so với đống sách bài thi vĩ đại mà tôi đã ngốn gần xong từ mấy tháng nay. "Ác quá Nguyệt ơi! Nhưng không sao! Cần thử thần kinh một chút, cho vui mà."

Tối, tôi ra hành lang đứng hóng gió. Ai như anh ngồi ở quán cà phê bên kia đường, ủ rũ. Ðốm thuốc lá lập lòe soi tỏ khuôn mặt suy tư. Tính trồng cây si sao? Tự nhiên tôi thấy bực mình, dằn dỗi đi vào nhà tắt đèn và kéo kín rèm cửa. "Khung cửa sổ nhà em mỗi tối – ngọn đèn khuya lặng lẽ bóng em ngồi…" Tiếng hát đâu đó vọng lại. Tôi than thầm "lãng mạn quá chàng Roméo ơi!"

Anh yêu tôi đã bốn năm – một khoảng thời gian không ngắn. Anh yêu tôi từ khi tôi còn là một cô bé ngây thơ với hai bím tóc ngúng nguẩy trên đầu. Dù sao, tôi cũng thầm công nhận là anh biết khá nhiều. Dân bách khoa mà thơ chữ Hán thuộc làu làu. Bình văn thơ sắc sảo không thua gì Biêlinxki - Một cái đầu đáng nể! Thế nhưng trong tình yêu, anh chỉ là một chú bé con. Không màu mè, không mánh khoé, không …nghệ thuật tán tỉnh. Anh chân thành, nồng thắm và giản dị như những cuốn sách hay mà anh cố lục tìm mua cho tôi ở ven đường hay những văn thơ tình lãng mạn mà tôi thường thấy xuất hiện trong tập vở. Anh sống thật với những gì mình có. Anh trải lòng cho tôi nhìn rõ. Anh làm tôi xúc động bằng cái tình yêu chân chất ấy, nhưng …có lẽ đó là sai lầm nghiêm trọng của anh. Tình cảm anh cho tôi hoàn toàn hồn nhiên, tự nguyện, không toan tính, không đòi hỏi. Dạt dào mà không ồn ào. Yêu… và có một cái gì đó như sự cam chịu. Thường những. Thường những điều mà ta đạt được dễ dàng, ta lại không biết quý.

Anh yêu tôi nhiều và nhiều quá làm cho tôi nghĩ rằng mình đáng được như vậy, rằng đó là một điều tự nhiên như con người thở hít khí trời, như cây cỏ hướng về ánh nắng … Anh đâu biết rằng một chút lạnh, một chút phớt tỉnh, một chút hờ hững bất cần lại có "tác dụng" hơn gấp trăm ngàn lần cử chỉ chăm sóc, săn đón kia.

Còn tôi, tôi sẽ bật cười nếu ai đó nói rằng tôi yêu anh. Những lá thư tình nồng cháy của anh được đem ra bình luận, đọc diễn cảm và… ngâm lên giữa lũ bạn nghịch ngợm của tôi. Ðứa nào cũng lắc đầu khi thấy anh chờ tôi hằng giờ dưới trưa nắng chỉ để… đưa cho tôi mấy cuốn sách mới tìm mua được! Ðúng là con tim tôi bằng i-nốc. "Nhỏ Nguyệt chẳng có yêu ai hết, nó chỉ chinh phục và chinh phục thôi! những chàng khốn khổ nào lỡ ngã quỵ rồi thì chỉ còn là con zéro"

Tôi giật mình trước nhận xét quái ác của Phương. Nhưng ngẫm ra thì nó cũng có lý. Dòng máu trong người tôi là dòng máu… đi chinh phục mà.

Khi anh nói yêu tôi, tôi bình thản :

- Nếu Nguyệt chưa cảm thấy yêu anh thì sao?

- Thì anh sẽ chờ cho đến khi Nguyệt "cảm" .

- Không , anh chẳng chịu nổi Nguyệt đâu! Rồi anh cũng sẽ bỏ cuộc như bao chàng trai khác. Sau một tháng là cùng.

- Anh sẽ chờ … chờ cho đến khi Nguyệt quyết định chọn một người yêu.

- Thế nhỡ em không yêu ai hết?

Và …anh đã đáp lại tôi bằng một nụ cười khó hiểu . Sự kiên trì của anh làm tôi suy nghĩ. Tai ác thay, khi tôi bắt đầu nghĩ về tình yêu của anh một cách nghiêm túc thì Hùng lại xuất hiện.

Bây giờ chúng tôi lại đang đuổi bắt nhau trên một vòng tròn. Ðiểm đầu là Hùng, kế tới tôi và cuối cùng là anh. Tôi có yêu Hùng không? Chẳng biết nữa. Chỉ thấy rằng Hùng đã tác động nhiều đến tôi. Cái vẻ ngạo nghễ, khinh bạc của anh chàng làm cho tôi điên tiết và cảm thấy … bị xúc phạm nặng nề. Cần phải cho anh ta biết '' lễ độ '' và không được phép hờ hững trước một người con gái đẹp và thông minh như tôi chứ! ''Tôi phát cáu thật sự trước sự lạnh lùng của Hùng – Anh chàng như một quả bong bóng bay cứ vật vờ … chập chờn trước mắt như trêu tức tôi. Người ta vẫn cố đạt cho kỳ được cái mà người ta chưa nắm bắt ở trong tay, mặc dù đôi khi cái mà người ta đang nắm giữ lại đáng quý hơn nhiều. Bây giờ, mục đích duy nhất của tôi là phải làm cho Hùng ngã gục như bao nhiêu anh chàng khác đã từng ngã gục trước tôi .

Tối thứ sáu, anh đến sớm.

- Mấy bữa nay nhớ Nguyệt quá, anh chẳng học được.

Tôi lạnh nhạt:

- Vậy sao? Thế mà Nguyệt không biết đó!

Vừa ngồi với anh vài phút thì Hùng đến – Dầu thơm và xe Dream bóng lộn – Dạo này đã tỏ ra '' ngoan ngoãn '' hơn nhiều . Hai anh chàng gờm nhau.

Anh kiêu hãnh, Hùng ngạo mạn tự tin, nói:

- Tối nay Nguyệt đi xem ca nhạc ở rạp Rex với anh nhé !

Có nên đi không? Kỳ quá. Cái mục đích '' cao cả '' lại lởn vởn trong đầu tôi. Có thể hôm nay chàng sẽ nói… Thấy tôi phân vân, anh tế nhị:

- Nguyệt đi xem cho khuây khỏa. Em mới thi xong mà.

Tôi nhí nhảnh và vô tâm:

- Anh đi luôn cho vui nhé!

Anh bị bất ngờ:

- À … không được, chắc anh không đi được …

Ánh mắt đắc thắng của Hùng làm tôi khó chịu. Anh dắt chiếc xe đạp cà tàng đi ra cổng rồi bỗng quay lại nhìn xoáy vào tôi, cái nhìn đau đớn của một tâm hồn bị tổn thương cực độ. Tôi hiểu anh nghĩ gì. Không! Không phải đâu!

Ánh mắt anh ám ảnh tôi suốt buổi tối. Hùng hỏi:

- Ai vậy?



- Anh chàng bụi hết cỡ ha!

Cái giọng khinh thị của Hùng làm tôi phát cáu:

- Vì anh ấy không muốn là một con công!

- Nguyệt nói vậy là sao?

- Vì con công có một cái đầu quá nhỏ và một bộ cánh quá lớn. Còn anh ta ngược lại.

Tôi trả lời tỉnh bơ. Hùng lặng im trước vẻ gây gổ của tôi. ''Ðầu óc các bà …'' chắc anh ta nghĩ vậy.

Tối hôm ấy anh hiện ra trong giấc mơ của tôi với cái nhìn bị thương '' Em đã chọn con công loè loẹt đó sao? '' Không! Anh lầm rồi!

Tôi giật mình, toát mồ hôi và bỗng sợ mất anh kỳ lạ.

Một …hai …rồi ba ngày trôi qua, anh vẫn không lại. Trống vắng! Tôi ngạc nhiên với chính mình. Có lẽ nào …? Chắc tại vì anh trở nên quá quen thuộc trong cuộc sống của tôi nên sự vắng mặt ấy đã tạo nên cảm giác hụt hẫng là điều đương nhiên. Nhưng một tuần … Nỗi nhớ quặn thắt, cồn cào. Không thể nào quên được anh. Tôi ra hành lang đứng nhìn xuống quán nước ở bên kia. Những kỷ niệm tràn về - Tôi chống cằm ôn lại từng cử chỉ chăm sóc nhỏ nhặt của anh. Anh đã yêu tôi biết bao…Tôi nâng niu những cuốn sách, đọc lại từng lá thư …và cảm thấy xúc động đến tận đáy lòng. Tôi thèm được giận hờn, thèm được gục đầu lên vai anh mà … khóc.

Sinh nhật – Tôi không tổ chức gì cả. Chiều, tôi ngồi buồn thiu trước nhà, giàn hoa ti gôn tím ngát. Hùng đến – ôm theo một bó hồng nhung to tướng. Anh chàng lúng túng trước vẻ mặt '' hình sự '' của tôi – vẻ ngạo nghễ đã biến mất: ''Anh muốn nói với Nguyệt rằng … Anh yêu em''. Hùng táo bạo vòng tay qua người tôi – hôn lên mái tóc …

''Mi đã chiến thắng rồi đó Nguyệt – Ðược gì?'' Tự nhiên tôi nghe lòng tê tái lạ. Những giọt nước mắt chảy dài. Hùng ngơ ngác. Tiếng gió lao xao… Tôi linh cảm thấy người mà tôi đang chờ đợi ở rất gần đây thôi! Tôi vùng dậy, thoát ra khỏi vòng tay của Hùng chạy ào ra thì… chỉ còn thấy một nụ hồng bé nhỏ nằm trơ trọi trước cổng nhà. Anh đã lặng thầm đến tự bao giờ? Anh đã thấy và nghe những gì? Anh sẽ nghĩ gì?

Trời ơi!

Tôi đã phải trả giá cho sự ngông cuồng của chính tôi một cái giá khá đắt. Anh đã nói ''Anh từng yêu em, yêu em say đắm – rồi anh đặt toàn bộ ý nghĩa cuộc đời vào tình yêu ấy… Nhưng bây giờ thì em đã yêu và được yêu. Anh đã trở nên thưà thãi… '' Tôi nhìn sâu vào mặt anh để tìm lại sự đau đớn tuyệt vọng của ngày xưa, nhưng không thấy. ''Anh đã đau… đau lắm nhưng không khổ''. Anh cười nhẹ nhàng. '' Cuộc sống còn nhiều cái khác ngoài tình yêu – Em đã giúp anh nhận ra điều đó! '' Giọng anh đều đều, chân thành và nồng thắm, không hờn giận, không chua cay. ''Anh sẽ là anh trai của em nhé! Cô bé con. '' Tôi muốn hét lên: ''Không ! Anh lầm rồi, em không yêu Hùng, em không muốn làm em gái của anh – Em yêu anh …'' Nhưng tôi lặng người, cái cảm quan nhạy bén của người con gái giúp tôi nhận thấy sự nguội lạnh trong mắt anh. Người ta chỉ yêu có một lần! Tôi đã dại dột đùa giởn với tình yêu chân thành của anh. Tôi đang tâm giết nó và … phải chăng nó đã chết?

Bão táp trong lòng cứ nổi lên nhưng hãy cố mà bình tĩnh. Tôi kiêu hãnh như đã từng kiêu hãnh ''Vâng! cám ơn ông anh trai của em…'' Anh mỉm cười, nụ cười chân thật đáng yêu như chính con người anh vậy.

Anh đi rồi! Chiếc áo bạc màu và chiếc xe đạp cà tàng. Tôi như đánh mất chính mình. Anh đi – vững vàng và tự tin. Còn tôi, tôi không thể nào giương đôi mắt ráo hoảnh để nhìn theo bóng anh. Ðôi mắt ấy đã đẫm ướt.

nguồn:Thời áo trắng
Hạnh phúc giống như một quả cầu pha lê từ trên trời rơi xuống. Nó vỡ thành nhiều mảnh. Và mọi người bắt đầu tìm kiếm những mảnh vở cho riêng mình. Có người thì nhặt được rất nhiều. Nhưng có người thì chẳng có gì cả...Không ai có thể nhặt được hết những mảnh vỡ của quả cầu hạnh phúc. Bạn cũng có thể có một vài mảnh...nếu như bạn cố gắng...
thachthucquy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
14 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của thachthucquy vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 20-12-2008, 11:16 AM   #29
Unhappy

bài đọc thấy bùn thiệt nếu chung ta đã yêu mà ko dám nói ra thì thật sự là đau khổ đóa !
.......iu một người mà người ta không iu mình là đau khổ.........
....Nhưng mà iu 1 người mà không dám nói ra thì càng đau khổ.... bạn sẽ mãi mải chìm trong đau khổ
Biển cứ thế hoang vu and huyền bí...
Con đò nhõ hẻm bít được bến bờ....
Em cứ thế ngây thơ và khờ dại..
Đến bao giờ em mới hũj lòng anh....
biencavobo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
Unread 20-12-2008, 11:26 AM   #30
Default

Lời xin lỗi thứ 100
Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên về rất sớm, và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy:




- Cậu đến đón mình được chứ?

- Được, đợi mình 5" (5 phút)

- Nhanh lên đấy nhé?

3 giờ chiều tôi đợi mãi, ...5"..10"...15"... cuối cùng cậu ấy cũng tới.

- Cậu làm gì mà lâu thế, sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi

- Mình xem một chương trình tivi

- Cái gì? tivi? tôi leo lên xe cậu ta và không nói gì, suốt đoạn đường về nhà.

Và đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin lỗi ấy không xuất phát từ trái tim, chỉ là lời nói cho qua thôi.

.... Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi và xin lỗi, tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng không nói với tôi.

Và tiếp tục, "mình xin lỗi" cho đến khi tôi không thể nghe thêm lời nào... tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99.

Từ đó tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời, tôi biết là cậu ấy đã gọi nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến.

Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng này, tôi đã đến trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không gặp cậu ấy, bạn cùng lớp nói là cậu ta đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhất có thể để vào bệnh viện.

Chuyện gì vậy? sao không gọi điện thoại cho mình, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng.

Cậu ấy lấy hết sức lực có thể và nói "mình xin lỗi" và cuối cùng cậu ấy nhắm mắt lại.

Tôi la toáng lên "đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi..." Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy và kéo.

"Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không giải thích???

Đừng có xin lỗi... cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho cậu đâu... không bao giờ.

Đó là lời xin lỗi thứ một trăm.

Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư máu... nhưng cậu ấy vẫn luôn sống trong trái tim của tôi... mãi mãi...

Và một tháng sau mẹ cậu ấy đưa cho tôi 01 hộp đựng những tờ giấy, trong đó ghi lại tất cả những lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi.

"... lần thứ nhất.. mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà thì mình thấy chóng mặt quá,

nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu, cậu tha lỗi cho mình nha!"

" lần thứ 2.... "

" lần thứ 3...." ......Lần thứ 100, là lời xin lỗi cậu ấy viết trước khi tôi đến bệnh viện: "Mình xin lỗi, mình không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này nhưng một ngày nào đó sẽ khác đi, mình xin lỗi...."

Kèm theo đó là bức hình cậu ấy chụp trông xanh xao nhưng vẫn tươi cười.

Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không có ở bên cạnh, TIMMY - MÌNH XIN LỖI.

Biển cứ thế hoang vu and huyền bí...
Con đò nhõ hẻm bít được bến bờ....
Em cứ thế ngây thơ và khờ dại..
Đến bao giờ em mới hũj lòng anh....
biencavobo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Trả Lời Với Trích Dẫn
13 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của biencavobo vì cảm thấy "rất là hay":
Trả lời

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 07:50 AM. Theo múi giờ GMT +7.