Trích:
Nguyên văn bởi Su_iz_no_1
Đề 1:
Tiếng suối trong như tiếng hát xa,
Trăng ***g cổ thụ bóng ***g hoa.
Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.
Tại sao bạn không thử tự viết xem. Trong sách GK chỉ rõ hướng làm rồi. Để phát biểu cảm nghĩ về bài văn này hãy dùng phương thức tự sự và miêu tả ... Tuy nhiên đừng có máy móc làm theo văn mẫu mà chỉ được điểm trung bình thôi.
Giả sử như tớ là một bà mẹ người Nga, vốn là giáo viên dạy Việt về hưu, đi du lịch ở VN. Tớ gửi thư về cho con gái tớ tên là Lena đang học tiếng Việt khoa Đông phương học, trong đó có đoạn như sau:
"...
Len, mẹ nhớ năm ngoái con có hỏi mẹ về bài thơ "CẢNH KHUYA" của Cụ Hồ mà con sưu tầm. Thú thực là mẹ đã hiểu không thật đúng lắm. Mẹ đã nói với con về những âm thanh sống động như tiếng nhạc trong bài thơ. Mẹ đã chỉ cho con "xem" hoa trong nhà ông Cụ và chúng ta đã cùng nhất trí rằng Ông CỤ đúng là một thi nhân rất yêu cái đẹp, sống có thẩm mỹ ... Thế nhưng, giờ đây khi đang ngồi yên tĩnh bên hiên nhà nhỏ dành cho người du lịch này, mẹ chợt thấy mọi điều mẹ tưởng hóa ra nhầm con ạ!
Con ạ, không rõ có phải vì nhớ nhà mà mẹ không ngủ được hay sao ấy. Dưới kia, khất sau các lùm cây mọc trên sườn đồi là một dòng suối nhỏ. Trong đêm trăng thanh vắng này nghe rõ tiếng nước chạy rì rào trong veo. Không hiểu sao nghe tiếng suối mẹ lại tưởng nhớ đến tiếng đàn đá mà khi chiều người ta biểu diễn cho cả đoàn mẹ nghe. Tiếng đàn trong mà thánh thót nghe cứ như tiếng hát.
Hôm nay trăng sáng lắm len của mẹ. Trăng ở xứ mình chẳng rõ và sáng như ở đây, và nói chung chẳng mấy ai để ý đến hay đưa vào thơ. Bây giờ ngồi dưới ánh trăng và lắng nghe tiếng suối xa xa lòng mẹ yên tĩnh lạ thường con ạ. Thế là con có biết không câu thơ của Ông Cụ lại hiện về:
"Tiếng suối trong như tiếng hát xa,
Trăng ***g cổ thụ bóng ***g hoa".
Buồn cười quá, Len ơi. Ngày xưa mẹ con mình cứ suy diễn cái câu thứ 2 của bài thơ ra cảnh Ông Cụ cắm hoa bên cửa sổ của mình và ánh trăng in bóng hoa qua cửa sổ(!)
Cái cảnh đó bây giờ đang hiện ra trước mắt mẹ đây! Cây ở ven rừng này to lắm con ạ. Thành ra nhìn lên thấy trăng thấp thoáng trong bóng cây. Còn nhìn xuống đất thì trong ánh trăng rằm trải rộng, bóng mấy cây cổ thụ ấy lốm đốm, xem nhau. Mỗi khi gió đùa trên lá làm ánh lên những ánh bạc, dưới đất thì ánh trăng lọt kẽ lá vờn múa, lay động như hoa nở. Có lẽ ngày xưa Ông Cụ cũng ngồi bên rừng như mẹ, ngắm trăng, nghe tiếng suối chảy và dệt nên cảnh sắc trong bài thơ ấy.
Có thể mẹ và Ông Cụ cùng giống nhau ở chỗ không ngủ được nên mới có dịp thấy nên cảnh sắc đẹp như đêm nay. Nhưng chắc là Ông Cụ không có được sự thanh thản đang trong lòng mẹ lúc này. Mẹ không thể ngủ được, thân thể như muốn bay bổng lên trong không gian đầy ánh trăng và tiếng nhạc của núi rừng này. Con đừng cười nhé, mẹ nghĩ bây giờ thì mẹ không lạ vì sao chú Andray nhà mình lại bỏ nhà cả năm nay sang học thiền trong rừng sâu với một vị sư Thái Lan rồi. Mẹ nghĩ không khéo mẹ cũng muốn thế...
Cảnh sắc tuyệt đẹp như thế này, Ông Cụ ngày xưa - là thi nhân chắc rung động lắm. Thật đáng tiếc, vậy mà không được hưởng trọn vẹn vì lo nghĩ việc Nước non. Ông Cụ thật là người đặc biệt con ạ, là vĩ nhân, là người yêu nước, thương dân, hẳn thế rồi.
Sưu tầm
Còn đề 2 thì bạn lên google tìm nha ^^!
tôi đang bận
có gì post sau
|
E là mem thui !
Xin gúp ý chút cho bài sưu tầm này nhak'
Bài này nếu màh ra thi đảm bào dữ lám đc cây 5 !!

Người mẹ trg bài chỉ tả lại cảnh , màh nói đứng hơn là "diễn dải" cho người con thấy các câu thơ của HCM là đúng, là sinh động , v...v...
Bài sưu tầm rất hay khi dùng phương thức tự sự +miêu tả để làm phương tiện dẫn đến cái "biểu cảm" cần có trg đề !Nhưng tiếc thay cách dùng đó lại chưa phát huy hết tác dụng vốn có của nó

!Bài đã miêu tả và tự sự wá nhìu, khiến cho "cái bỉu cảm" mờ nhạt, ko ấn sâu vào tâm trí người đọc một cảm giác khó phai !
Bài thơ chỉ "cảm xúc" về cảnh màh chưa "cảm xúc" về tình, về ý ,về biện pháp trog bài, về nỗi lòng bao la của Hồ Chủ Tịch....
1) Ở hai câu đầu, bổ sung thêm ý :Người là một người iu thin nhin nên mới có cảm xúc dạt dào thế !
2) Ở hai câu sau , bài thơ đã dùng biện pháp điệp ngữ vòng

ở cụm từ "chưa ngủ" và bịn phúp So Sánh rất độc đáo((ss "nỗi lòng" với từ "vẽ" dứng hok nhĩ )
Cảnh khuya
như vẽ người
chưa ngủ
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.
---Thân---
@chủ topic :
Trích:
|
đề kt hệ số 3 có 1 trong 2 bài này, có cô bác nào giỏi văn thì giúp em với, rảnh thì post hộ em bài các bác làm trước kia, chứ đừng lấy văn mẫu (đọc lời văn là biết ai làm liền à). nếu giúp dc thì xin hiến keng
|
Đề kt hệ số 3 là đề thi áh !

Vậy trg bài thi có đề này hả ???Seo bn bik vậy ! tHông tin chắc chắn chứ ???
