Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 11-02-2009, 08:11 PM   #1
Default .Nỗi đau của đom đóm - Quỷ Cổ Nữ

Truyện chưa hề được đả tự, nhưng đã được Trần Hữu Nùng dịch ra. Đọc liền một mạch, cảm thấy không thể kìm được, đệ mạn phép post phần tự tóm lược và cảm nhận của mình lên đây. Trên mạng đã có phần dẫn + đả tự 11 chương do một fan tự dịch, nhưng do chưa xin phép và cũng không cách nào liên hệ nên đệ chỉ post phần dẫn. Bất quá, các huynh tỷ không cần quá bận tâm về chuyện này, vì những truyện hot của Quỷ Cổ Nữ luôn được các độc giả ban vnthuquan.net nhiệt tình đón nhận và đả tự. Trong thời gian tới, đệ sẽ không ngừng đi cập nhật và khi truyện đã được đưa đủ hết lên thư viện bên đó đệ post trọn bộ lên đây.

Post trước thế này coi như là promote cho mọi người đọc.

Đã xin phép huynh CtLy bên vnthuquan.net, việc lấy truyện bên đó cũng không có phiền hà gì ha ! (de Treville)

Về cái nguồn đề ở tên topic : Khi nào có đủ sẽ thêm tên nguồn, cơ mà biết đâu ko phải lấy từ vnthuquan.net thì sao ? Hãy cứ để tạm đó vậy.

Thôi, tám nhảm đủ rồi, nói về " Nỗi đau của đom đóm " nào.


Nỗi đau của đom đóm.



Đã đọc Kỳ án ánh trăng và Đau thương đến chết, đã đi theo hành trình của những bóng ma từ những tác phẩm đầu tiên của Quỷ Cổ Nữ, nhưng phải đến khi đọc Nỗi cô đơn của đom đóm, bản thân tôi mới lần đầu tiên viết một entry như đây để promote cho những siêu phẩm của Dư Dương và Dị Minh.
...
...
Dành riêng cho những bạn chưa hề biết về họ :
...
Quỷ Cổ Nữ là bút danh chung của một cặp vợ chồng người Trung Quốc đang sống ở Mỹ, vợ là Dư Dương - kỹ sư có thâm niên về phần mềm máy tính của một công ty đặt tại thung lũng Si-li-côn (Mỹ); chồng là Dị Minh - chuyên gia y học nổi tiếng trong giới học thuật. Mùa xuân năm 2004, hai người dùng tên thật, cùng xuất bản cuốn tiểu thuyết dài "Mùa xuân trên dòng sông băng", đã được giới chuyên môn đánh giá cao.
...
Giữa năm 2004, hai vợ chồng lấy bút danh là Quỷ Cổ Nữ (trên mạng) công bố tiểu thuyết kinh dị ly kỳ "Kỳ án ánh trăng", gây chấn động không ngờ. Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi đã khiến rất nhiều độc giả trên mạng quan tâm. Đây là câu chuyện ly kỳ, hấp dẫn có sức mê hoặc mạnh mẽ khiến ta không thể không đọc liền một mạch. Trên mạng có trên 10 triệu độc giả, khắp Bắc Mỹ và Châu Á có 10 trang Web cùng cạnh tranh truyền tải. Khi đang sáng tác nửa chừng, tác giả nhận được lời đề nghị từ Nhà xuất bản Nhân Dân Thượng Hải xin phép được ký hợp đồng xuất bản. Mồng 1 Tết âm lịch năm 2005, tiểu thuyết "Kỳ án ánh trăng" đã ra mắt bạn đọc, và Quỷ Cổ Nữ đã bất ngờ trở thành một trong những đại diện tiêu biểu của các tác giả văn học thể loại truyện kinh dị Trung Quốc.
...
...
...
...
Quan Kiện là một chàng trai có khả năng kỳ lạ - anh có thể nhìn thấu những người sẽ chết trong một tương lai gần. Khả năng này lần đầu được phát hiện khi cậu bé Quan Kiện nhìn thấy nỗi đau của ông nội mình trước lúc ông chết. Trong một quãng thời gian dài của tuổi thơ, khả năng ấy đã ám ảnh Quan Kiện trong tất cả những dằn vặt, khổ đau.
...
Bởi anh luôn phải chứng kiến cái chết của những người thân xung quanh mình.
...
Khả năng đó có phải là một điều tốt ? Bạn dám nói có không ?
...
Nếu ai trong số các bạn đã từng xem Final Destination triology, bạn sẽ phải nghĩ lại.
...
Tốt đẹp chi việc thấu trước tai hoạ, khi bạn bất lực trong việc ngăn chặn nó xảy đên ?
...
Tất cả sẽ chỉ đem đến thêm nhiều khổ đau, bế tắc, tuyệt vọng.
...
Giống như Quan Kiện.
...
Anh có khả năng nhìn thấu cái chết, nhưng thời gian và không gian cản luôn ngăn anh đến cứu nạn nhân. Anh cảm nhận được nỗi đau của người đã chết, nhưng anh không cách nào cứu được người bạn gái yêu thương Hoàng Thi Di và người bạn chí thân Chử Văn Quang thoát khỏi cái chết tàn nhẫn.
...
Vậy thì nhìn thấu cái chết có ý nghĩa gì ?
...
Hãy đi về quá khứ của quãng sáu mươi năm về trước.
...
Để chứng kiến một một chuyện tình đầy những hạnh phúc và bi ai.
...
Để chứng kiến những tội ác ghê tởm của chiến tranh do fascist gây ra.
...
Để thấy được những dục vọng thẳm sâu cùng những tội ác ghê rợn nhất sinh ra từ lòng tự tôn điên cuồng.
...
Đi song hành giữa quá khứ và tương lai, lơ mơ giữa cuộc sống thực và ảo, Quan Kiện cùng một nhóm thí nghiệm đến từ Nhật Bản đã cùng nhau tham gia phá án. Đó là vụ án mạng liên quan đến Yamashita Tsuneturu, người cha quá cố của một nhân vật trong đoàn. Tham gia vào vụ án này, tất cả những nhà khoa học đều mong muốn tìm ra thủ phạm, và cũng đồng thời muốn giúp Quan Kiện tìm ra kẻ thủ ác đã sát hại bạn gái của anh.
...
Trong lúc thí nghiệm diễn ra, hàng loạt những vụ mổ xác phanh thây tiếp nối không ngừng. Đau lòng hơn, Quan Kiện phát hiện ra, có không ít người đang giấu giếm mình, kể cả những người đứng vào hàng thân thiết nhất của anh.
...
Hàng trăm câu hỏi.
...
Quan Kiện, có phải chính anh là hung thủ ? Có phải anh đã giết người trong lúc " thôi miên " ?
...
Đường Thi Di đã bí mật hẹn với ai ở nhà giải phẫu ? Trước khi chết tại sao cô lại gọi cho Chử Văn Quang ? Lẽ nào giữa hai người đã nảy sinh chuyện mờ ám ?
...
Giáo sư Nhiệm có phải là hung thủ ? Tại sao người thầy mà Quân Kiện nhất mực kính trọng yêu thương lại có hành vi sàm sỡ với Thi Di ?
...
Tại sao Satiko lại vừa lạnh lùng vừa quan tâm đến Quân Kiện ?
...
Và mỗi người trong đoàn thí nghiệm. Có phải tất cả đều là những nhà khoa học dốc lòng vì phá án, hay mỗi người đều có một ý nghĩ tư lợi riêng ?
...
Tất cả những điều đó phần nào được giải thích trong hành lang tối đen của Quân Kiện. Anh nhìn thấy cái chết của tất cả. Anh cũng nhìn thấy cái chết của chính anh.
...
Biết làm sao ?
...
Ai ai rồi cũng phải chết.
...
...
...
...
“ Nỗi đau của đom đóm “ có thể coi là một tuyệt tác trong làng kinh dị đúng theo mọi ý nghĩa của nó. Nói lời nào cho cuốn tiểu thuyết này đây ? Tôi không phải là một nhà phê bình văn học thứ thiệt, tôi cũng không có cái tham vọng cao xa gì đi trong cái lĩnh vực phê bình văn chương. Nhưng những cảm xúc dồn nén, vỡ oà trong giờ khắc cầm cuốn truyện ấy trong tay và đọc nó khiến tôi không cách nào dừng bàn phím của mình lại.
...
...
Nếu ai đã từng đọc “ Kỳ án ánh trăng “ và “ Đau thương đến chết “, bạn dễ dàng nhận ra những hình ảnh quen thuộc trong “ Nỗi đau thương của đom đóm “. Một bác sĩ Dư Thu Lượng quen thuộc, một Âu Dương San em họ của Âu Dương Sảnh trong “ Kỳ án ánh trăng “, sự nhắc lại của “ Kỳ án ánh trăng “ năm nào bên cạnh những địa điểm ma quỷ xung quanh Giang Kinh, với phòng giải phẫu của những bóng ma không chết. Tất cả gợi nên một cái không gian rất đúng chất Quỷ Cổ Nữ, cái không gian u mị đã từng mê hoặc biết bao độc giả trong “ Kỳ án ánh trăng “ và “ Đau thương đến chết “.
...
...
Viết về kinh dị, Quỷ Cổ Nữ đã chọn đi theo một lối dẫn dắt quen thuộc: vẽ nên một bức tranh đẫm máu với những mũi dùi chĩa về một kẻ, để đến đoạn kết, hung thủ thực sự lại nằm trong chính những người không ai ngờ đến. Tưởng như một mô tip quen thuộc có thể khiến câu chuyện dễ dàng bị bắt bài, nhưng tác giả đã rất tài tình trong việc sắp xếp tình huống. Nhớ đến một tình tiết trong “ Thời niên thiếu của Bao Thanh Thiên “, có một vụ án mà một hoạ sư đã bị đến năm, sáu kẻ sát hại. Kẻ thực sự giết ông ta, là kẻ cuối cùng ra tay. Ở đây, Quỷ Cổ Nữ đã vận dụng một cách khéo léo để hình thành nên mạch truyện hấp dẫn cho riêng mình. Những trang kết truyện là những trang nghẹt thở nhất khi hàng loạt nhà khoa học tham gia thí nghiệm bộc lộ bản chất thực.
...
Ai ai cũng là kẻ có dã tâm, ai cũng là kẻ có cuồng vọng. Nhưng hung thủ đích thực là kẻ đến cuối cùng. Bạn không thể dừng lại, bởi nếu bạn dừng, bạn sẽ không thể biết đích xác về y.
...
...
Quỷ Cổ Nữ luôn có những sáng tạo rất đặc sắc trong tác phẩm của mình. Nhìn lại “ Kỳ án ánh trăng “, Diệp Hinh đã liên kết âm dương bằng khối u não của cô. Lần này, Quan Kiện có thể nhìn thấy bọn họ chính nhờ sự di truyền.
...
Đó là một trại lính Nhật, nơi có những nô lệ người Hoa mang trong mình những khả năng đặc biệt. Fascist đã có một âm mưu vô cùng ghê tởm – chúng muốn thay thế bộ não của những thế hệ tương lai Nhật Bản bởi những bộ não của đám tù binh để tạo ra một đội quân fascist siêu cường. Yashimata nằm trong số những người phẫu thuật. Ông đã cứu được Quan Thiệu Bằng, cha của Quan Kiện. Quan Thiệu Bằng không có khả năng đặc biệt, nhưng đó chỉ là một gián đoạn nhỏ trong quá trình di truyền. Quan Kiện là kẻ thừa kế tất cả những gì thuộc về bậc tiền nhân. Anh nhìn thấy họ là do di truyền từ người đi trước.
...
...
Kinh dị, nhưng không mất đi cái nhân văn. Tình cảm là một yếu tố luôn được Quỷ Cổ Nữ khai thác triệt để trong những tác phẩm của mình. Ở “ Kỳ án ánh trăng “, đó là mối tình của Diệp Hinh và Tạ Tốn giả mạo - hồn ma của người quá cố. Ở “ Đau thương đến chết “, đó là một mối tình bi thảm giữa Mạnh Tư Dao và Chung Lâm Nhuận. Còn ở “ Nỗi đau của đom đóm “, đó là một truyện tình bi thảm của một nữ điệp viên đại lục – Hà Linh Tử cùng với sĩ quan Nhật Yamashita Tsuretusu. Họ gặp nhau lần đầu và lần thứ hai trong sự chia cách vì những phân biệt Nhật – Trung. Trước mỗi khi ra đi, Hà Linh Tử đều để lại một câu “ Anh cần bao lâu để quên em ? “. Câu nói đó không ngờ đã biến thành một điều bi thương nhất trong lần đối diện thứ ba của hai người – khi cả hai đã ở hai chiến tuyến đối lập. Vào lúc này, nàng đã là một nữ gián điệp, còn chàng là kẻ thực thi nhiệm vụ phẫu thuật những súc gỗ, những người Hoa, những kẻ chống đối, những nữ gián điệp giống như nàng. Mặc cho những năm tháng yêu thương vẫn còn đó trong tim mỗi người, Yamashita đã bị buộc phải thực hiện một nhiệm vụ tàn khốc nhất cuộc đời mình khi đứng ra phẫu thuật chính người mình yêu. Số phận không thể chống lại, y như Hà Linh Tử đã từng nhìn thấu trước. Đoạn kết bi ai của cuộc tình, Yamashita giải ngũ, sống một cuộc đời xa lánh chính trị. Ông làm thơ, ông nghiên cứu về Trung Hoa và để lại một phần mộ cho chính mình và Hà Linh Tử tại Giang Kinh.
...
Sống không chung chăn gối, nhưng nguyện chết cùng chung một nấm mộ.
...
Những mối tình dang dở, y như những mối tình khác của Quỷ Cổ Nữ. Nó đem đến một cái day dứt khó thể nhạt phai.
...
...
...
...
Hãy thử đọc, Tôi tin là bạn sẽ không bao giờ hối hận khi đã cầm cuốn truyện này trên tay.
Dracupi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks Dracupi về bài viết hay này:
Unread 11-02-2009, 08:12 PM   #2
Default

Phần dẫn



Phần dẫn này lấy từ các trang web quảng cáo cho sách truyện được bán




Người đào mộ ơi,
Khi ngươi đào huyệt cho ta
Xin đào nông 1 chút
để ta có thể cảm nhận được sự xoa dịu của nước mưa
("Người đào mộ" - Dave Matthews)


Mấy chiếc lá vừa rơi bị một trận gió âm u và nhẹ nhàng thổi tới, bay lả tả, vẫn chưa có chiếc nào rơi thêm nữa, thì lại bị một bóng người loạng choạng va phải làm cho mất phương hướng. Lại một trận gió từ mặt hồ Chiêu Dương cách đó ko xa từ từ thổi tới, mấy chiếc lá phát ra tiếng xào xạc, dường như đang thảo luận về một màn hiếm thấy: một đêm giữa mùa thu khuya khoắt như vậy, một bóng người lầm lũi bước đi, kéo theo một bao dài dài, đi trên con đường đá nhỏ của nghĩa trang Vạn Quốc.




Người đó mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, mái tóc dài bạc trắng hiện ra dưới quầng tối của ánh trăng. Y dường như nhìn thấy ánh trăng rọi xuống mình thành một cái bóng méo mó và mờ mờ, ngẩng đầu lên, thở dài.



Đầu tiên là thổi tới hai trận gió, hướng gió bất định, sau đó sẽ mưa, một cơn mưa ko to ko nhỏlàm người ta sốt ruột. Đây là kiểu thời tiết điển hình ở Giang Kinh, y đã quá hiểu.



Lúc đó, một trận gió thổi tới, mạnh dần lên làm áo khoác y bay phần phật, cũng chính ngay lúc đó, thân hình y đông cứng lại.
Y nhìn thấy một con đom đóm.


Trong đêm thu mà trông thấy một con đom đóm, thật ko đáng để kinh hoảng như vậy. Nhưng không biết tại sao, y cảm thấy sự xuất hiện của sinh linh nhỏ bé mà lấp lánh kia , hoàn toàn không phải là ngẫu nhiên.
Cơ thể tuy là cứng đờ bất động, nhưng tim y lại run rẩy, nhìn theo ánh sáng nhỏ bé đang bay kia. Con đom đóm hình như cũng biết rõ y định đi về hướngnào, bay thẳng về phía trước, hướng về bậc cao nhất “Phong Tiết Viên” của nghĩa trang Vạn Quốc.


“Phong Tiết Viên” xưa nay chỉ để chôn những người nổi tiếng, từ những liệt sĩ cách mạng đến các quan chức cấp cao. Tương truyền rằng, những vong hồn an nghỉ tại đây, vinh quang và cấp bậc lúc còn tại thế chỉ đứng sau những người chôn ở nghĩa trang quốc gia Bát Bảo Sơn. Những năm gần đây, điều kiện được chôn ở “Phong Tiết Viên” đã được mở rộng ra, dùng bảng giá cao ngất có tính tuyển chọn để thêm vào một số mộ huyệt của những người thường.


Cuối cùng y cũng chậm chạp bước từng bước một, bước đi càng khó khăn hơn. Y đã hơn 80 tuổi, bệnh phong thấp và tiểu đường rất nặng, thường ngày đi một quãng đường dài như vậy đã ko dễ, huống hồ y lại kéo theo một bao dài càng lúc càng nặng.
Con đom đóm nhỏ xíu đó, như ma trơi, ko ngớt wa lại như con thoi giữa nghĩa trang, thứ nó mang tới, chắc chắn ko phải là ánh sáng, mà là chiếu rọi con đường đi đến địa ngục.

Y sững người lại một lúc, từ lúc nào, mình lại có cái nhìn tiêu cực phiến diện đối với con đom đóm dễ thương này vậy?
Có lẽ chính vì nó đang bay thẳng đến trước một ngôi mộ mới, chần chừ ko muốn đi.


Ngay cả y cũng ko đếm nổi, những ngày gần đây đã bao nhiêu lần đến trước ngôi mộ này, nhìn chằm chằm như si dại vào cái tên trên bia mộ. Cái tên đã trở thành ác mộng đeo bám y suốt nửa đời người, để cho tất cả quá khứ cuộn trào mãnh liệt, ngây ngất say sưa như hồi ức về rượu nếp quê nhà, cảm giác cay đắng đau đớn như chính mình chết đi, đang chiếm giữ y một cách trắng trợn, giày vò y, cho đến khi y ko cách nào chịu đựng nổi.


Lúc này, y ngồi xổm xuống, nén cơn đau thấu xương do bệnh phong thấp và cuộc hành trình khi nãy mang lại, giơ tay xoa nhè nhẹ lên cái tên trên mộ, lẩm bẩm một mình, nhẹ đến nỗi chỉ mình con đom đóm có thể nghe thấy; hai hàng lệ già nua từ từ rơi xuống, cũng chỉ có com đom đóm kia có thể trông thấy.

Trong lúc xúc động, sống lưng y vẫn toả ra một luồng khí lạnh: con đom đóm đó có ý nghĩa gì?

Có lẽ, nó chỉ là một người bàng quan bé nhỏ; cũng có lẽ, nó báo hiệu một bất hạnh to lớn hơn.

Bất giác y trở nên cảnh giác, đứng thẳng dậy, nhìn xung quanh. Trong đêm khuya, y dùng thang xếp leo vào nghĩa trang, đương nhiên là ko muốn bất cứ ai nhìn thấy.

Chỉ có gió ngày càng mạnh, lay động tất cả các loại thực vật trong nghĩa trang. Tuy là vậy, xung quanh vẫn yên lặng một cách đáng sợ, ngoài tiếng lá cây thì ko hề có tiếng động gì khác.

Y lại ngồi xuống mở cái bao dài ra, lấy ra một cái xẻng!

Sau khi khấn thầm thêm một lần nữa, y dùng sức cắm xẻng xuống mặt đất trước mộ mà đào. Ko lâu sau, hoa trên bệ đá trước mộ do nghĩa trang trồng đều bị đào lên một cách cẩn thận, xếp ngay ngắn sang một bên.

Việc khai quật chính thức bắt đầu.

Đất ko ngừng bị xới lên, cái hố càng lúc càng sâu, càng rộng ra.
Dường như y đã quên mất những đau nhức từ khớp xương truyền lại, càng ko nhớ mình đã hơn 80 tuổi, cật lực đào hố trong nghĩa trang, chẳng có gì quái lạ cả, y chỉ đang cố gắng đào huyệt.

Đột nhiên, dường như y cảm nhận được điều gì, ngẩng đầu lên, tim thót lại một cái: Ko biết từ khi nào, trước mộ đã xuất hiện hai con đom đóm, nhởn nhơ bay lượn.

Y cúi đầu nhìn xuống dưới, bắt đầu nghi ngờ chính mình: Tại sao lại có thể đào một cái hố to như vậy, vừa vặn có thể để được thân xác của mình?
Có lẽ, đây chính là nơi trở về của ta!

To be continued ...
Dracupi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
2 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của Dracupi vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 11-02-2009, 08:13 PM   #3
Default

Trên các thư viện lớn chưa đả tự bộ " Nỗi đau của đom đóm ", mà ấn bản lại dày (trên 400 trang) với sức của tớ cũng không cách nào đưa hết cả bộ lên. Tuy vậy, trong thời gian đợi, với những bạn nào ghiền truyện này có thể đọc ở Blog của Phoebus. Do truyện đã dc xuất bản nên Phoebus sẽ ko dịch nữa, ở đây chỉ có 11 chương nhưng thiết nghĩ thế cũng là đủ cho những ngày Tết bận rộn rồi nhỉ.

Các bạn cùng vô đọc nào.

http://blog.360.yahoo.com/blog-rBPSq...p=406#comments

Sẽ có bạn ngạc nhiên vì cái tên Huyệt tối. Nguyên tác của Quỷ Cổ Nữ vốn là Nỗi đau của đom đóm, nhưng khi được xuất bản ra thì lại được NXB Văn học nhân dân Trung Quốc sửa thành Huyệt tối. Quỷ Cổ Nữ sau đó đã post lại Huyệt tối lên Blog của họ và đến lúc này thì post vẫn chưa hết.

Bản dịch trong Blog này là của một fan hâm mộ. Hi vọng với 11 chương đầu tiên của " Huyệt tối " ( " Nỗi đau của đom đóm " ) các bạn sẽ cảm thấy yêu thích câu chuyện này.

Tớ chỉ post link cho các bạn đọc đỡ ghiền, còn khi được bản dịch của NXB Văn hóa Thông tin được đả tự lên thì sẽ post bản đó cho được nhất quán. Các bạn nào muốn đọc hãy vào link trên, nhưng đừng post bản dịch của bạn Phoebus qua đây
Dracupi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 01-04-2009, 05:33 PM   #4
Default

Tác phẩm này hình như vừa được xuất bản phải hông?
Tịch dương hồng - Ta là Khang Hy nãi nãi http://truongton.net/forum/showthrea...6#post18228166


Thảo luận ở đây nè: http://truongton.net/forum/showthread.php?t=1695958

bigsmile1283 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 04-04-2009, 01:49 PM   #5
Default

Đang đọc truyện này..cũng khá hấp dẫn..hình như mới xuất bản.. trên mạng người ta vẫn chưa dịch hết ^^
My name is Ca


Mọi người gọi tôi là Ca ca
phongthieuca vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 06-04-2009, 03:50 PM   #6
Default

Truyện này mình cũng vừa mua 8-|8-|8-|
so với 2 tác phẩm trc của Quỷ cổ nữ thì truyện lần này ko để lại đc ấn tượng sâu sắc (chỉ so vs 2 bộ trc thui ) nhưng cũng có nhìu ý nghĩa
enjoy!!!^^
Dreaming, I was only dreaming
I awake and I find
You asleep in the deep of my heart... .Deep
Darling I hope
That my dream never haunted you
My heart is telling you
How much I wanted you
^^
keodautuoi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 05-05-2009, 10:01 PM   #7
Default

Mình đã tìm được bản dịch trên mạng, ai cần thì la lên nhé, mình sẽ post!
Tịch dương hồng - Ta là Khang Hy nãi nãi http://truongton.net/forum/showthrea...6#post18228166


Thảo luận ở đây nè: http://truongton.net/forum/showthread.php?t=1695958

bigsmile1283 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 06:25 PM. Theo múi giờ GMT +7.