Closed Thread
Ðiều Chỉnh
Unread 21-12-2009, 08:10 AM   #1
Default [Câu chuyện]10 năm sống với yêu râu xanh!

(24h) - Cứ mỗi đêm, hắn lại lần mò vào phòng và leo lên giường tôi, lại sờ soạng khắp ngực và mông tôi khiến tôi sợ hãi đến bật khóc.


Tôi vẫn không thể nào vứt bỏ được cái quá khứ đau lòng ấy ra khỏi tâm trí mình!

Tôi là một cô gái sống khép kín nên ít ai có thể hiểu được những tâm tư, suy nghĩ của mình. Có lẽ, nếu không đọc được bài “Bị anh họ cưỡng hiếp lúc 7 tuổi” thì tôi cũng sẽ ôm quá khứ của mình cho đến chết… Nhưng khi đọc xong bài ấy, những dòng tâm sự của bạn gái trong câu chuyện như đang tái diễn lại quá khứ của tôi cách đây hơn 10 năm về trước. Nó ám ảnh và đay nghiến tôi, khiến tôi không thể nào nhẹ lòng khi nghĩ về nó, về người anh họ độc ác và tồi tệ đó… để tôi phải viết lên những dòng này và mong mỏi sẽ có người hiểu được nỗi đau của mình, nỗi đau đớn kéo dài dai dẳng hơn mười năm qua… cho tới tận bây giờ…
Năm tôi mới khoảng 6,7 tuổi, bố mẹ tôi đi làm xa nên gửi tôi về cho ông và nội và cô tôi chăm sóc (Chồng cô mất nên hai mẹ con cô về ở với ông). Suốt ngày, tôi cứ đi học rồi lại về nhà chơi với anh họ vì lúc ấy, tôi chẳng có bạn bè gì cả. Anh họ lấy cớ chăm sóc tôi nên thường xuyên dở trò đồi bại với tôi trong chính ngôi nhà của ông bà.
Suốt mười năm, không biết đã bao nhiêu lần hắn dở trò đồi bại với mình… thực sự là tôi không thể nào nhớ nổi! Nhưng suốt những năm tháng tuổi thơ cho đến khi tôi trở thành thiếu nữ, hắn vẫn luôn luôn quấy rối tôi những lúc ông bà và cô đi vắng, hay buổi đêm, nó lại lân la sang phòng tôi để sờ soạng.
Tôi xấu hổ không dám nói với ai chuyện của mình, sợ mọi người sẽ cười và bàn tán xôn xao về chuyện của tôi. Những đêm dài, chỉ biết khóc và nép mình trong góc tường vì sợ hãi… 10 tuổi, một đứa bé trong tôi đã bị ám ảnh bởi những hình ảnh xấu xa, đáng ghê tởm ấy! Nhưng tôi vẫn im lặng cam chịu, im lặng chống đối từng đêm, từng đêm một với người anh họ thú tính đó.

Suốt mười năm, tôi không biết đã bao lần hắn dở trò đồi bại với mình… (Ảnh minh họa)
Năm 12 tuổi, tôi đã có thể chống cự lại những hành vi của anh ta. Cứ mỗi lần anh ta đến gần, tôi lại đẩy anh ta ra xa và dọa “sẽ tố cáo hành vi của anh nếu như anh còn tiếp tục làm trò đồi bại ấy với tôi ”… Và hắn đã không thể dở trò ấy một cách trắng trợn được nữa… Nhưng cứ mỗi đêm, hắn lại lần mò vào phòng và leo lên giường tôi, lại sờ soạng khắp ngực và mông tôi khiến tôi sợ hãi đến bật khóc.
Bao nhiêu năm trôi qua, sự im lặng của tôi khiến cho hắn được nước lấn tới. Tôi không muốn nhắc lại, không muốn tỏ bày cùng ai… nhưng tôi không thể thanh thản nếu như không viết những dòng này, không sẻ chia với các bạn. Biết bao lần, tôi muốn thoát khỏi chốn địa ngục này, muốn tố cáo hắn, để cho hắn phải vào ngồi tù vì những hành động bỉ ổi đó… Nhưng rồi, tôi lại sợ… Sợ mọi người sẽ biết được chuyện đáng xấu hổ đó, sợ bị mang tiếng hư hỏng… và sợ sẽ làm tổn thương đến rất nhiều người, nhất là cô tôi.
Cô tôi là góa phụ và chỉ có mỗi mình hắn là con trai độc nhất. Nếu tôi tố cáo hắn, cho hắn vào tù thì cô tôi sẽ như thế nào? Tuổi già sức yếu, cô biết nương tựa vào ai chứ? Nghĩ đến đấy, tôi xót xa thương cô, xót xa thương cho phận mình, xót xa vì chỉ biết câm lặng cam chịu tất cả… để kẻ xấu xa ấy vẫn thừa cơ ngày đêm hoành hành…

Những đêm dài, chỉ biết khóc và nép mình trong góc tường vì sợ hãi… (Ảnh minh họa)
Năm tôi 18 tuổi, ông bà nội tôi mất nên ba mẹ đã đón tôi về nhà. Kể từ đấy, tôi đã được giải thoát khỏi cái địa ngục kinh tởm đó… và tôi dặn lòng, sẽ phải quên đi tất cả, quên đi cái quá khứ đau lòng và dơ bẩn đó, quên đi khuôn mặt tởm lởm của ông anh họ tàn ác đó… để tập trung cho học tập và tương lai của mình… Nhưng dường như, tôi càng cố quên lại càng phải nhớ, càng xua những hình ảnh ấy đi thì nó lại càng ám ảnh,… Cảm giác cuộc sống thật là cay nghiệt với chính bản thân mình!
Năm nay tôi 22 tuổi, tôi đã bắt đầu đi làm và đã tự biết lo cho cuộc sống của mình. Thế nhưng, tôi vẫn không dám quen bất cứ một người bạn trai nào, không dám yêu ai, mặc dù bên cạnh tôi luôn có nhiều chàng trai tốt theo đuổi. Tôi cảm giác rất sợ mỗi khi nói chuyện với một người bạn khác giới, sợ họ sẽ lại lợi dụng mình như người anh họ kia,… Và, nếu có ai đó yêu tôi thật lòng, muốn được suốt đời ở bên cạnh bảo vệ, chở che cho tôi thì liệu họ có thể ngậm ngùi bỏ qua cái quá khứ ấy cho tôi không? Họ có đủ dũng khí để yêu một người con gái không còn trinh trắng không?
Các bạn ạ! Tôi phải làm sao đây? Phải làm sao bây giờ? Tôi không muốn nhìn vào những điều đã qua, không muốn để nó ám ảnh suốt tâm trí mình, không muốn nhớ đến kẻ đốn mạt kia… dù chỉ là một phút, một giây… Nhưng tôi không thể! Không thể quên được cái quá khứ nhơ nhuốc đó, không thể quên được ánh mắt hoang dại và những hành động bỉ ổi của hắn! Tôi không muốn, không muốn một chút nào hết…

Tôi phải làm sao để tự giải thoát cho mình đây? (Ảnh minh họa)
Tôi phải làm sao đây? Quá khứ đã qua, những hành động bỉ ổi ấy cũng đã chấm dứt được bốn năm rồi… Nhưng tôi vẫn không thể nào vứt bỏ được nó. Tôi sợ lắm! Đau lắm! Cô độc và đáng thương lắm!

[ ♥Giới Tính Cho Teen♥ ]
moon kute vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
4 thành viên 2T cảm ơn bài viết này của moon kute vì cảm thấy "rất là hay":
Unread 21-12-2009, 04:00 PM   #2
Default

bjk wên là sẽ mải nhớ. hảy đăt niềm tin vào ai đó. hãy lac wan len nhé
ai mún 8 thì add nhá: tinhkhodau_205
caube_hay_thudam vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 25-12-2009, 03:35 PM   #3
Default

Khổ thân..........ở đời có nhiều thứ mình ko thể tượng được......... cố lên bạn ah`.......
Y!M: boybuoncangirl
™¶-¶0ANG /-\N¶-¶™
HoangAnhtn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Unread 03-01-2010, 05:15 PM   #4
Default

tội nghiệp , hok nói ra thì phải chịu khổ, sao chiu đựng được lâu đến thế
PHP Code:
 Mini-Ma Cấp 35 Tấn công521 điểm Phòng thủ501 điểm Kinh nghiệm149102/208417 Máu107585/107585 


lovetory vẫn chưa có mặt trong diễn đàn  
Dưới đây là những người đã click Thanks lovetory về bài viết hay này:
Closed Thread

Ðiều Chỉnh

Chuyển đến


Bây giờ là 12:56 PM. Theo múi giờ GMT +7.